Chương 556: Khoa cử (科擧) (11)
Kỳ thi lần này có khá nhiều câu hỏi tự luận, nhưng tôi đã thông báo rằng tùy theo năng lực cá nhân, chỉ cần tập trung vào một câu hỏi cũng được.
Thực ra so với việc duỗi tay chân tám hướng thì tập trung vào một việc sẽ tốt hơn nhiều khi xử lý công việc.
Dĩ nhiên cũng không phải không có siêu nhân nào vừa xử lý nhiều việc cùng lúc vừa đưa ra kết quả khủng khiếp, nhưng người bình thường dù chỉ tập trung vào một việc thôi cũng đã khá vất vả.
Bất kỳ câu hỏi nào cũng được, nên chỉ cần đưa ra một đáp án khiến chúng ta phải trầm trồ là có thể đỗ khoa cử.
Nhờ vậy hầu hết thí sinh đều lộ vẻ “làm được” rồi tập trung vào một hai câu hỏi.
Cứ thế kỳ khoa cử kết thúc, tất cả thí sinh nộp bài trả lời.
Nội dung các bài trả lời đương nhiên mỗi bài đều là lượng chữ khủng khiếp, đủ để lấp đầy một tờ giấy còn thừa.
Dù sao thì kỳ thi cũng kết thúc khi mặt trời bắt đầu lặn dần, nên việc chấm hết toàn bộ hôm nay là chuyện bất khả thi.
Nhưng các giám khảo bao gồm cả các tiểu mưu sĩ đã thể hiện phong thái vượt xa dự đoán của tôi.
“Hô… Quả nhiên…”
“Thú vị thật.”
Đúng là những người thường xử lý đống văn thư chất cao như núi, tốc độ đọc bài trả lời kinh người.
“…….”
Khi tôi lười biếng xem chậm rãi một bài trả lời thì họ đã xử lý nhanh chóng hai ba tờ.
Đặc biệt là các tiểu mưu sĩ và Gia Hủ dẫn dắt giám khảo đọc nhanh hơn hẳn quan viên bình thường.
Có thể nói khi một người xử lý một tờ thì quan viên bình thường xử lý hai ba tờ, còn các tiểu mưu sĩ và Gia Hủ thì xử lý năm tờ.
Mắt đảo liên hồi như vậy chắc chóng mặt lắm nhỉ.
Dù sao thì khác biệt một trời một vực.
Tôi nhún vai một cái rồi lại hướng mắt về bài trả lời.
Câu hỏi tự luận phức tạp đến mức tôi nhìn cũng không biết phải viết thế nào.
Nhưng những người đỗ Sơ thí và tập trung ở Lạc Dương toàn là hạng nhất các trường đều vắt óc tìm cách, không ai nộp bài trắng.
───Phàm việc nước chính là rèn luyện Lễ (禮) để thực hiện Nhân (仁)…
Dù có phải đáp án tôi mong muốn hay không thì thôi.
Viết dài dòng thế nhưng tôi nhận ra nội dung không có chút dinh dưỡng nào nên lắc đầu đặt bài trả lời xuống.
Đúng nghĩa đen là copy paste nội dung từ kinh điển Nho giáo.
Không phải nội dung hoàn toàn không liên quan đến câu hỏi, nhưng vì không viết phương pháp của chính mình nên bị trừ điểm.
Chủ nhân bài trả lời này chắc sẽ trượt.
Loại người này dù cho ngồi chức quan cũng rất có khả năng không xử lý nổi thực vụ phức tạp.
“Xem xét đặc sản của một khu vực để liên kết các thành thị lân cận và phát triển đồng thời…”
“Cái, cái này… có nhiều thứ cần chỉnh sửa nhưng kế hoạch tổng thể không tệ…”
Gia Cát Lượng và Bàng Thống dường như phát hiện bài trả lời nổi bật nên tụm lại thì thầm bàn bạc.
Ai viết bài trả lời mà lọt vào mắt hai người họ vậy.
Tôi đảo mắt khẽ xem nội dung rồi gật đầu khi thấy tên “Đặng Ngải” được viết rõ ràng bằng chữ chính.
Nếu là Đặng Ngải mà tôi biết thì lọt vào mắt hai người họ cũng chẳng có gì lạ.
Ông thường mang hình ảnh Đăng Sơn Vương nên ấn tượng mạnh về quân lược gia thống lĩnh binh sĩ, nhưng thực tế Đặng Ngải ngoài quân lược còn rất giỏi nội chính như khai khẩn đất đai hay phụ trách công trình thủy lợi.
Trong lịch sử gốc có ghi chép ông đào kênh để vận chuyển lương thực thuận lợi…
Nếu ký ức tôi đúng thì Đặng Ngải chính là nhân tài hoàn toàn phù hợp với dự án xây dựng Đại Vận Hà hiện tại.
Ngươi hợp với khoa thổ mộc lắm.
Cùng ta đào đất mấy chục năm không?
“Có vẻ cũng có người biết vận dụng đầu óc hơn suy nghĩ.”
“Đúng vậy.”
Tôi đang nghĩ nếu Đặng Ngải biết chắc sẽ run sợ rồi lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Gia Hủ và Tư Mã Ý.
Hai người họ có phản ứng như vậy nghĩa là chắc chắn có nhân tài đáng chú ý.
Ít nhất không phải công cốc nên cũng may.
Chắc chủ nhân bài trả lời khiến Tư Mã Ý trầm trồ là Khương Duy.
Chỉ là cảm giác gì đó đập vào mắt.
Hiện tại dù tôi xem kỹ các bài trả lời cũng không thể nhận ra điều gì chắc chắn.
Không hổ là đám thông minh, dùng từ ngữ phức tạp kinh khủng.
Chuyên môn thuật ngữ nhiều đến mức chỉ đọc thôi đã mệt mỏi.
Chẳng bao lâu các tiểu mưu sĩ sẽ sắp xếp báo cáo đơn giản theo trình độ của tôi, tôi chỉ cần lướt qua là được.
Tôi chỉ đang lật lật bài trả lời để giết thời gian thôi.
“…Hửm?”
Tôi đang lật lật bài trả lời như đứa trẻ tìm kho báu thì phát hiện nét chữ khác thường.
Nét chữ uyển chuyển đến mức khiến người ta liên tưởng đến Tào Tháo.
Loại này không xem kỹ thì tiếc lắm.
Tôi cầm bài trả lời lên, vừa mong chờ nội dung vừa chậm rãi đọc.
───Hiện tại nhà Hán tồn tại những tệ nạn nào và để giải quyết chúng cần làm gì, hãy giải thích.
Dù là câu hỏi thứ hai nhưng kỳ lạ thay lại thu hút ánh mắt tôi.
Thành thật thì phương pháp cai trị quốc gia ổn định hay cách phát triển cân bằng toàn lãnh thổ đều là những yếu tố quá phức tạp với tôi.
Vì từ thời sinh ra ở Tinh Châu tôi chỉ tập trung vào việc đập đầu kẻ xấu trước mắt.
Nói ra thì hơi ngại nhưng nội chính thế lực chúng tôi bắt đầu có hình thù cũng là sau khi loạn Khăn Vàng bị dẹp yên.
Cụ thể hơn thì từ khi Trương Giác dẫn hàng chục vạn binh sĩ đầu hàng thế lực chúng tôi thì mọi thứ mới thay đổi.
Bình thường đã vậy nên việc tôi chú ý hơn đến câu hỏi thứ hai cũng là chuyện đương nhiên.
Và trong bài trả lời tôi xem có đáp án cho câu hỏi đó như sau.
───Hoạn quan (宦官) và ngoại thích (外戚).
Đáp án không chút do dự.
Bọn Hoạn quan không có cái đó thì chà….
Nghĩ đến Thập Thường Thị được Linh Đế sủng ái đã làm gì thì đáp án này cũng đương nhiên.
Dù Linh Đế là hoàng đế buôn chức bán tước chưa từng có trước nay, nhưng Thập Thường Thị gây ra đủ loại tội ác cũng là sự thật.
Nhưng đáp án đương nhiên như vậy không thể thu hút ánh mắt tôi.
Hoạn quan hủ bại là vấn đề thì hỏi bất kỳ lương dân bình thường đi đường cũng trả lời được.
Từ ngữ thu hút ánh mắt tôi chính là cái này.
Ngoại thích (外戚).
Cách gọi khác của gia tộc bên ngoài có quan hệ huyết thống với quốc vương cai trị đất nước.
Còn cần nói gì nữa.
Nghĩa là gọi đám người như tôi kết đôi với bệ hạ.
Đáp án này không sai.
Chưa từng thấy quốc gia nào tốt đẹp khi ngoại thích lộng hành quyền lực.
Ngược lại mới đúng.
Chỉ tính riêng ở quốc gia của tổ tiên đằng kia thôi chẳng phải những họ Kim hay họ Min vẫn luôn được nhắc đến như những kẻ ngoại thích đã hủy hoại đất nước sao.
Các quân chủ để cai trị quốc gia bình thường thì bắt buộc phải kiềm chế ngoại thích bằng cách nào đó.
Cuối cùng hoạn quan được quyền lực cũng vì nguyên nhân gốc rễ là ngoại thích.
Vương Mãng (王莽) diệt Tây Hán lập Tân quốc.
Tên nghịch tặc đầu tiên của nhà Hán thường được gọi là Mãng Trác Tháo Ý (莽卓操懿), Vương Mãng cũng là kẻ xuất thân từ ngoại thích.
Dù Tân quốc do Vương Mãng lập chỉ tồn tại chưa đến 20 năm đã bị Quang Vũ Đế diệt vong, nhưng vết thương hắn để lại cho nhà Hán là khổng lồ.
Chỉ cần nhìn nhà Hán bị gọi là Tây Hán và Đông Hán là đủ hiểu.
Ngoại thích nắm quyền lực cuối cùng sẽ nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ.
Vì vậy hoàng đế muốn tạo thế lực chỉ trung thành với mình để kiềm chế ngoại thích, kết quả là xuất hiện tập đoàn hoạn quan.
Xét về công việc thì chỉ là nô lệ phục vụ đủ thứ cho hoàng đế.
Nhưng vì chủ nhân của nô lệ ấy có huyết thống cao quý nên tự nhiên được đối xử tốt hơn.
Cuối cùng vì xuất thân như vậy nên hoạn quan mất sủng ái của hoàng đế là mất hết mọi thứ, buộc phải trung thành với chủ nhân.
Và chính đặc điểm này của hoạn quan khiến hoàng đế sủng ái họ.
Thực tế cũng có hoạn quan chân chính không tiếc lời trung ngôn, sẵn sàng hi sinh tính mạng.
Cũng không phải không có trường hợp thành công kiềm chế ngoại thích theo đúng ý định ban đầu.
Ngay ông nội Tào Tháo là Tào Đằng cũng đã quét sạch ngoại thích có dấu hiệu bất thường để bảo vệ hoàng quyền.
Kết quả Tào Đằng thành công chiếm vị trí áp đảo đến mức Thập Thường Thị cũng phải run sợ.
…Nhưng vấn đề là sau khi quét sạch ngoại thích thì không còn ai kiềm chế hoạn quan nữa.
Quả nhiên việc đời không biết trước được.
Rõ ràng làm với ý tốt lại đi theo hướng kỳ lạ.
Dù sao thì hoạn quan cũng có nhiều trường hợp trung thành phụ tá hoàng đế, bảo vệ hoàng thất theo đúng ý định ban đầu.
Chỉ là xuất hiện những kẻ xuất chúng theo nghĩa khác như Triệu Cao của Tần, Thập Thường Thị của Hán, hay Ngụy Trung Hiền của Minh triều được xưng tụng là chín ngàn chín trăm tuổi.
Bản chất sự kiện tốt thì không lưu lại sâu bằng sự kiện xấu trong đầu người ta.
Hậu quả bọn chúng gây ra cũng không hề nhỏ.
“…Phù phì.”
Vì vậy tôi tự nhiên bật cười.
Hiện tại quyền lực nhà Hán tập trung vào nhân vật nào thì ai ăn mực chút cũng biết, vậy mà vẫn có tiên sinh đường hoàng chỉ ra ngoại thích và hoạn quan là tệ nạn của nhà Hán.
Ừ.
Hiện tại tôi không có ý định làm chuyện kỳ lạ nhưng không biết hậu duệ đáng yêu của tôi sau này sẽ thế nào.
Có nhân vật khí phách như vậy thì tôi mới có thể rời xa quyền lực một bước, sau này sống nhàn nhã được, tuyệt đối không phải suy nghĩ như vậy.
Thật đấy.
“Thích thật.”
“…Đột nhiên nói gì vậy?”
Tôi mang cảm giác dễ chịu, bỏ qua phản ứng nghi hoặc của người xung quanh rồi xác nhận tên ghi trên bài trả lời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
