[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29609

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

501-600 - Chương 561: Khoa cử (科擧) (16)

Chương 561: Khoa cử (科擧) (16)

Lục Tốn trở thành Trạng nguyên Văn khoa đương nhiên từ đầu đã ngồi ở quan vị cao.

Nói cụ thể hơn thì nên nói là được phân bổ dưới trướng tôi thì đúng hơn.

“Sau này xin nhờ ngài chiếu cố!”

“Gì, gì cũng cứ giao cho thần…”

Khương Duy và Đặng Ngải cũng nhận được thành tích cao trong khoa cử giống Lục Tốn nên tình hình tương tự.

Khương Duy chiếm ngôi Trạng nguyên Võ khoa, Đặng Ngải chiếm ngôi Trạng nguyên Lý khoa là điểm khác biệt duy nhất.

…Thành thật mà nói việc chỉ vì ca ngợi tôi mà được bổ nhiệm Trạng nguyên thì có đúng không nhưng cuối cùng người quyết định thứ hạng là bệ hạ nên tôi không thể nói gì được.

Chỉ mong kỳ khoa cử sau bệ hạ hãy đưa ra câu hỏi mang tính xây dựng cho quốc gia.

Trừ Lục Tốn, Khương Duy, Đặng Ngải ra thì những người vừa được bổ nhiệm quan viên sau khi đỗ khoa cử cũng được phân công công việc theo sở trường của mình.

Họ từ nay sẽ phát huy hết khả năng như tôi mong đợi mà hoạt động vì nhà Hán.

Những nhân tài ở ẩn chỉ chịu ảnh hưởng từ triều đình có thể dần dần thay đổi xã hội lấy sĩ đại phu và hào tộc làm trung tâm, một vấn đề khác của nhà Hán.

Chỉ vì bị che lấp bởi quả troll khổng lồ của Linh Đế và Thập Thường Thị nên đám này mới không được chú ý nhưng chúng cũng cấu kết với quan viên địa phương gây ra đủ loại vấn đề và lập công lớn trong việc làm sụp đổ nhà Hán.

Giống như ngoại thích và hoạn quan phải đấu đá nhau thì quyền lực hoàng thất mới duy trì được thì hào tộc địa phương cũng phải đấu đá với quan viên thì tham nhũng mới không dễ xảy ra.

Dĩ nhiên nếu mức độ đấu đá ấy quá mức thì sẽ dẫn đến tình huống cực đoan như nội chiến nên chính trị thật sự khó khăn.

Vì vậy nếu hoàng đế có vấn đề thì nhà Hán cũng sụp đổ nhanh chóng đến mức lịch sử hàng trăm năm trở nên vô nghĩa.

Ý nói Linh Đế (靈帝) đấy.

Hoàn Đế (桓帝), hoàng đế trước Linh Đế, cũng bị hoạn quan lừa gạt trao quyền lực lớn cho chúng gây ra nhiều vấn đề nhưng dù sao khi có cớ thì lập tức xử tử gian thần công khai đầu độc hoàng đế nên cũng có mặt tích cực.

Hoàn Đế chết yểu ở tuổi ba mươi mấy nên nếu hoàng đế tiếp theo mạnh mẽ nắm quyền lực hoàng gia đã tăng cường rồi đè bẹp hoạn quan thì xong nhưng…

Không ngờ lại xuất hiện kẻ tai nghe tám hướng còn tham tiền hơn cả Hoàn Đế.

Dù vậy Hoàn Đế nhờ Tào Đằng ông nội Tào Tháo mới lên được ngôi hoàng đế nên nhận giúp đỡ từ hoạn quan rất nhiều.

Khi xử lý gian thần đầu độc hoàng đế cũng nhờ hoạn quan mà tiêu diệt cả gia tộc.

Vì vậy ông ấy còn có thể viện cớ vì tình nghĩa mà không làm gì hoạn quan được nhưng Linh Đế thì không có cả cái cớ ấy.

“…….”

Tôi nhìn đám hoạn quan vừa chạm mắt đã vội cúi đầu chạy trốn rồi nhún vai.

Ở thế giới nam nữ vị trí xã hội và năng lực thể chất gần như bình đẳng thì không phân biệt nam nữ đều được bổ nhiệm hoạn quan.

Vì phải cắt bỏ chỗ quan trọng nên đa phần nghĩ hoạn của hoạn quan theo hướng đó.

Cái, cao hoàn ấy.

…Thực ra nói như thế cũng không sai nhưng chữ Hán của hoạn quan là chữ Hoạn trong làm quan (宦) và chữ Quan trong chức quan (官).

Ít nhất bề ngoài thì vẫn lành lặn.

Điểm giống lịch sử nguyên bản là nam giới không ngoại lệ đều phải trở thành hoạn quan.

Có vấn đề có thể động vào hoàng hậu hay cung nữ của hoàng đế và hơn hết thế giới này nữ hoàng đế cũng không hiếm nên cắt bỏ chỗ ấy cũng không có gì lạ.

Nam giới chỉ cần bắn ra là con cái tăng nhưng nữ giới thì không phải vậy.

Đây không phải phân biệt mà là sự khác biệt sinh học không thể tránh khỏi.

…Dĩ nhiên cũng có nữ hoàng đế không quan tâm gì đến chuyện ấy rồi lén lút chơi bời với hoạn quan không bị thiến rồi bất ngờ mang thai đứa con không biết cha là ai.

Kịch bản còn hơn cả phim truyền hình hiện đại.

Đâu có chuyện tiểu thuyết dám đấu với hiện thực.

Đương nhiên hậu quả là nam giới tranh giành tình ái hay hậu duệ nội chiến đủ thứ xảy ra.

Những chuyện không thể xảy ra trong lịch sử nguyên bản thỉnh thoảng được nhìn lướt qua cũng là chuyện khá thú vị với tôi.

Lịch sử ghi chép kỹ lưỡng nên mới tốt thế này.

Tôi nhìn đám hoạn quan lui ra với dáng vẻ rất khó coi rồi lại quay đầu.

“Không, xử lý công việc như vậy là sai rồi đấy?”

“Thần, thần, thần xin lỗi!!”

Đặng Ngải bị Tư Mã Ý chỉ ra thì liên tục đổ mồ hôi lạnh.

“Hừm… Khá xuất sắc đấy. Tốt.”

“Vâng! Cảm ơn!!”

Khương Duy được Gia Cát Lượng khen thì vui mừng.

Hai người này thành thật thì không có gì lạ.

Trong lịch sử nguyên bản hai người cũng là quan hệ tiền bối hậu bối.

Bộ đôi tôi quan tâm nhất hiện tại chính là hai người này.

“…À, ừm….”

“Vâng. Xin ngài cứ nói đi ạ.”

“……Không có gì đâu.”

Bàng Thống thể hiện triệt để tính cách nhút nhát và Lục Tốn lặng lẽ hoàn thành việc của mình.

Nếu Khương Duy và Đặng Ngải là những thiếu nữ vừa mới cử hành lễ thành nhân thì Lục Tốn lại là một vị mưu sĩ chỉ kém Gia Cát Lượng vỏn vẹn 2 tuổi.

Thực tế trong mắt tôi chỉ thấy là tiểu mưu sĩ hoàn toàn non nớt và tiểu mưu sĩ lớn hơn một chút nhưng với bản thân họ thì cảm giác chắc hẳn khác.

Hơn nữa Lục Tốn cũng là nhân tài xuất chúng ngang ngửa Chu Du nên xử lý công việc không có vấn đề gì đặc biệt.

Tức là Bàng Thống dù nhút nhát nhưng bất ngờ vẫn nói ra điều cần nói nên không có điểm gì đáng chỉ trích.

“…Hiiik.”

Kết quả Bàng Thống ấn chặt chiếc mũ lớn xuống tránh ánh mắt Lục Tốn.

“…….”

Lục Tốn cũng lộ vẻ khá bối rối trước dáng vẻ Bàng Thống nên nên gọi là quan hệ tốt sao đây.

“Chắc là vì nội dung viết trong Điện thí (殿試) nên mới dịu lại thôi ạ.”

Lúc ấy Tư Mã Ý khẽ tiến đến bên tôi thì thầm nhỏ vào tai.

“Thành thật thì nếu lúc ấy hành động không biết điều thì giờ đã bị tra tấn kinh khủng lắm rồi đấy ạ?”

“…Vậy sao?”

“Dạ.”

Khi tôi hỏi lại thì Tư Mã Ý ôm ta từ phía sau rồi nói.

“Cái, cái đó không phải làm vậy đâu… Hay là. Các, các hạ có bị điên không…? Đại loại vậy.”

“…….”

“Nói toàn những câu như vậy rồi tra tấn kinh khủng lắm ạ?”

Tư Mã Ý bắt chước giọng Bàng Thống nên lại có cảm giác mới mẻ.

Nhưng Bàng Thống dùng giọng nhút nhát nói ‘Các hạ có bị điên không…?’

Cái này lại có ý nghĩa khác khiến người ta sốc.

Dù sao theo giải thích của Tư Mã Ý thì việc Lục Tốn cuối cùng ca ngợi tôi chính là nước cờ thần.

Nghĩa là đã tránh được cách nào đó sự tra tấn từ hoàng đế bệ hạ và cấp trên trực tiếp.

Quả nhiên là nhân tài dẫn dắt Đông Ngô sau khi Chu Du mất.

Nếu không phải chủ công sống quá lâu đến mức lú lẫn thì Đông Ngô cũng không bị diệt vong một cách oan uổng trước Tấn quốc như vậy.

“…Có chuyện gì sao ạ?”

“Không, không có gì.”

Tôi nhìn Tôn Quyền hôm nay cũng như mọi khi tận tụy làm phó quan rồi hơi lo lắng lắc đầu.

Ừ, thế giới này Tôn Kiên vẫn sống và Tôn Sách cũng sống.

Dù tuổi tác tăng lên nhưng nếu được phụ thân và tỷ tỷ dạy dỗ đầy đủ thì sẽ không lệch lạc.

Lúc ấy Tư Mã Ý khẽ nheo mắt hỏi.

“Vậy nội dung viết trong Phúc thí (覆試) thật sự không cho xem sao ạ?”

“Thật sự không cho xem đâu.”

“…Chậc.”

Dù sao cũng dai thật, dai dẳng ghê.

Đang cố gắng tìm hiểu bằng được Lục Tốn viết gì trong kỳ thứ hai.

Việc đại khái đoán nội dung và xem trực tiếp có sự khác biệt lớn nên tôi cũng không định cho xem đáp án.

Chỉ một lời phê phán thoáng qua của nho sĩ đi ngang cũng khiến mắt long sòng sọc lao vào thì nội dung chỉ ra tôi là một trong những tệ nạn lâu đời của nhà Hán thì phản ứng thế nào đây.

Tư Mã Ý và Bàng Thống thì thôi nhưng Gia Cát Lượng chắc chắn phản đối kinh khủng nhất.

Tư Mã Ý vì tính cách hay càu nhàu với mọi người nên xấu hổ, Bàng Thống vì tính cách nhút nhát thường ngày lắp bắp nên ít khi chủ động tìm người khác lao vào.

Nhưng Gia Cát Lượng trong lịch sử nguyên bản cũng là người có nhân mạch rộng rãi nên tính cách không có khuyết điểm gì đặc biệt và kết quả là dùng tài ăn nói xuất chúng đánh bại triệt để nho sĩ đưa ra ý kiến kỳ lạ với tôi rồi đi khắp nơi.

Hoàng đế bệ hạ chỉnh đốn nội bộ thì Gia Cát Lượng chỉnh đốn nhân sĩ tại dã (在野, những người không ra làm quan), tức là bên ngoài.

Chỉ chớp mắt đã biến mất đâu đó.

Hoa Đà cũng vậy, tóc trắng có kỹ năng xuất quỷ nhập thần như một tố chất cơ bản sao.

───Ha ha ha! Đại tướng quân hiện tại chẳng qua chỉ là tên kỹ phu (妓夫, trai bao) trốn sau lưng đám nữ nhân xuất sắc thôi sao?

Thật sự có nho sĩ thượng nam cứ như có nhiều mạng lao vào…

Ừm…

Dù thời đại nào cũng có người đặc biệt.

Tôi hiểu hết.

“…….”

Tôi xác nhận dáng vẻ Gia Cát Lượng vừa dạy Khương Duy vừa không ngừng theo dõi Lục Tốn rồi ngẩng đầu nhìn trời.

…Dù chi tiết thế nào thì việc tuyển dụng được nhân tài xuất sắc đã thành công nên coi như tốt đẹp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!