Chương 555: Khoa cử (科擧) (10)
Khương Duy và Đặng Ngải.
Nếu từng chơi các game Tam Quốc của nhiều nhà phát triển thì cái tên này hẳn rất quen thuộc.
Sau trận Di Lăng đại bại trước Lục Tốn, Lưu Bị qua đời, gian hùng loạn thế Tào Tháo vì chứng đau đầu lâu năm mà chết, ngay cả Gia Cát Lượng cũng hóa thành ngôi sao rơi ở Ngũ Trượng Nguyên, đây là giai đoạn cực hậu của Tam Quốc.
Khoảng năm 250, những người hoạt động cùng thời như Văn Ương (文鴦) của Ngụy quốc và Đinh Phụng (丁奉) của Ngô quốc thì nhiều người không biết, nhưng không ai không biết Khương Duy và Đặng Ngải.
…Đinh Phụng (丁奉) sao.
Cùng họ nên cảm thấy có gì đó thân thuộc.
Dù sao thì lý do Khương Duy và Đặng Ngải nổi tiếng hơn hẳn các nhân vật khác đương nhiên là nhờ ông chú La Quán Trung rồi.
Phần cực hậu của Tam Quốc Diễn Nghĩa chủ yếu xoay quanh cuộc quyết chiến của Khương Duy nhằm cứu vãn Thục quốc đang trên bờ diệt vong và đối thủ của ông là Đặng Ngải.
Vậy còn Đông Ngô thì sao?
Tiếc là tôi quên mất rồi.
Thực ra thời kỳ đó Đông Ngô thì quân chủ đã lẩm cẩm hay sao mà bắt đầu làm những chuyện kỳ quặc thực sự nên không biết nói gì.
Hầu hết lý do Tôn Quyền bị chửi nhiều đều liên quan đến thời kỳ ấy.
Dù sao thì Khương Duy được gọi là Kỳ lân nhi (麒麟兒) của Thiên Thủy nên ngay lần đầu xuất hiện cũng không tầm thường.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, ông là người đầu tiên phá được mưu kế của Gia Cát Lượng tiên sinh cái gì cũng biết, hơn nữa còn đánh bại Thường Sơn Triệu Tử Long trong trận đơn đả độc đấu… tức là nhất kỵ giao phong.
Dù phải tính đến việc thể lực Triệu Vân đã suy giảm khi bước vào tuổi 70 trong lần Bắc phạt thứ nhất, nhưng dù sao vẫn là Triệu Vân, cỗ máy giết người sống.
Triệu Vân đã chứng minh điều đó bằng việc diệt sạch năm tướng địch bao gồm Hàn Đức trong lần Bắc phạt thứ nhất.
Nhưng Khương Duy đã giao chiến đơn đả độc đấu với Triệu Vân như vậy rồi đánh bại ông.
Dùng trí óc phá mưu kế của Gia Cát Lượng, dùng thể lực đánh bại lão tướng Triệu Vân.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Khương Duy là đại tướng văn võ song toàn, cả võ lực lẫn trí lực đều xuất chúng.
Trong các game Tam Quốc nổi tiếng nhất cũng phản ánh khía cạnh này của Khương Duy bằng cách cho chỉ số thống soái, võ lực, trí lực đều vượt 90, trở thành siêu đặc cấp vũ tướng.
Dù trong chính sử đánh giá về Khương Duy có chỗ tốt chỗ xấu…
Ừm?
Ở thế giới này nơi khía cạnh Diễn Nghĩa càng mạnh mẽ thì hướng thiên lệch năng lực của Khương Duy cũng dễ đoán mà không cần nhìn.
“…Xong rồi!”
Nhìn kìa.
Khương Duy trong tình huống hầu hết thí sinh đang rên rỉ thì dường như đã nghĩ ra đáp án tốt nên nở nụ cười rạng rỡ.
“…….”
“Á, á! Xin lỗi!”
Dù làm ồn ào xung quanh nên bị vài ánh mắt khó chịu nhìn nhưng thôi.
Tôi nhìn Khương Duy hơi co rúm lại dò xét tình hình rồi chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
“Hừ, hừ hừ. Đơn, đơn giản thôi… Rất đơn giản…”
Thiếu nữ xinh đẹp buông mái tóc đen xám, không ngừng viết bút.
Cô ấy sở hữu nhan sắc xuất chúng không hề thua kém Khương Duy nhưng việc liên tục lẩm bẩm gì đó đã làm giảm mất sức hút của bản thân.
Dù hiện tại vì đang thi nên chỉ mấp máy môi đến mức người bên cạnh không nghe thấy…
Nhưng với mắt tôi ngồi trên ghế cao quan sát thì thấy quá rõ ràng, đó mới là vấn đề.
“…Lữ Bố.”
“Hử? Sao?”
Tôi hỏi Lữ Bố đáp lại lời gọi của tôi như thường lệ.
“Con bé kia đang nói gì vậy?”
“Con đen kia hả?”
Không biết có bị lây nhiễm gu đặt tên kỳ quặc của tôi không mà Lữ Bố gọi Đặng Ngải là “con đen” rồi bình thản lẩm bẩm.
“…Nói rằng lần này chắc chắn sẽ cập đệ (及第) đấy?”
“Vậy sao?”
“Nhưng nói lắp lạ lắm. Sao lại thế nhỉ?”
Đương nhiên rồi, Đặng Ngải trong lịch sử gốc cũng nổi tiếng nói lắp.
Đến mức có cả giai thoại tiểu thuyết kể quân chủ cười nhạo “sao ngươi nói lắp thế”.
Nhưng dù nói lắp thì Đặng Ngải vẫn là nhân tài toàn năng không thiếu sót gì như Khương Duy.
Vì nói lắp nên ban đầu chỉ luẩn quẩn ở chức thấp, nhưng cuối cùng được Tư Mã Ý chú ý mà trọng dụng, đủ thấy năng lực xuất chúng đến mức nào.
Thực tế ông có con mắt nhìn trúng tình hình chiến trường như Tư Mã Ý và khả năng chỉnh đốn nội chính đều không thiếu sót.
Ông liên tiếp chặn đứng Bắc phạt của Khương Duy rồi cuối cùng diệt vong Thục quốc.
“Đinh Lăng.”
“Hử?”
Lữ Bố gọi tên tôi trong lúc đang nhớ về Đặng Ngải là người thế nào rồi khẽ nheo mắt.
…Chẳng lẽ lại định dụ dỗ nữ nhân nữa nên đang định chọc ngoáy sao?
Ngày trước tôi còn bình thản bảo cô ấy nói gì vậy nhưng giờ nhận ra lời Lữ Bố chưa bao giờ sai nên tôi không còn gì để nói.
Tại sao chứ.
Tôi rõ ràng không có chút ý định nào vậy mà lại thấy chột dạ kỳ lạ.
Trong lúc tôi đang mô phỏng trong đầu phải phản ứng thế nào thì Lữ Bố nói.
“…Cập đệ (及第) nghĩa là gì vậy?”
“…….”
Tôi nhận câu hỏi đó thì im lặng một lúc.
Ừ nhỉ.
Đây là kỳ khoa cử đầu tiên nên từ cập đệ nghĩa là đỗ kỳ thi thì Lữ Bố không biết cũng chẳng có gì lạ.
“…Phù phì.”
“Sao, sao lại cười?”
Dù hiểu nhưng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tôi đáp lại Lữ Bố đang hơi bối rối.
“Lữ Bố à. Ta thích nét ngây thơ của ngươi lắm.”
“…….”
Bị tấn công bất ngờ, Lữ Bố không phụ lòng kỳ vọng của tôi, đỏ bừng mặt rồi hóa đá tại chỗ.
Làm tượng người thật dễ.
Tên tác phẩm nên đặt là gì đây.
“…….”
Tư Dữ quan sát cảnh đó rồi khẽ tiến lại gần tôi, lộ vẻ mong chờ gì đó.
…Sao, cũng muốn được khen sao?
Tôi lộ vẻ không có gì khó khăn rồi khẽ nói bằng giọng nhỏ.
Đại khái là đẹp, dễ thương, đáng yêu đại loại thế.
“…!”
Tư Dữ nghe lời thì thầm của tôi thì như mất sức ở chân, thoáng chao đảo.
…Nếu kích thích thêm nữa thì công tắc của Tư Dữ sẽ bật lên mất.
Trạng thái siêu nhạy cảm, chỉ cần chạm tay là run rẩy ấy.
Dù sao nếu thật sự như vậy thì em ấy sẽ tự giữ khoảng cách, nhưng để an toàn từ đầu thì tôi dừng kích thích Tư Dữ ở mức vừa phải.
Dù vậy Tư Dữ không như Lữ Bố, không ngừng suy nghĩ rồi hóa đá.
Chỉ nghe vài câu đã chao đảo thì cũng tương đương rồi.
Và trong lúc tôi bị Khương Duy và Đặng Ngải thu hút tinh thần thì không kịp nhận ra.
Còn một thiếu nữ khác bị che khuất sau lưng một thư sinh thân hình đặc biệt to lớn nên không thể hiện được sự tồn tại của mình.
“…….”
Có câu nào hợp hơn “Nhất bút huy chi” (一筆揮之) nữa không.
Thiếu nữ viết không ngừng nghỉ từ lúc thi bắt đầu, sớm hơn cả Khương Duy và Đặng Ngải, dáng vẻ của nàng đúng nghĩa là không chút trở ngại.
──────────
Kỳ khoa cử lần đầu được tổ chức trong thời gian dài thì dài, ngắn thì ngắn.
Để tránh mệt mỏi vì chỉ dùng đầu óc nên tôi cho nghỉ giữa giờ bao gồm cả giờ ăn trưa, tiến hành khá thoải mái.
…Nói vậy thôi chứ.
Không khí hoàn toàn không thoải mái chút nào.
Số lượng người đỗ khoa cử đã được định sẵn nên cuối cùng tất cả những người tụ họp ở đây đều là đối thủ cạnh tranh.
Trừ khi thật sự cần đi vệ sinh thì hầu hết thí sinh mỗi khi nghỉ ngơi ngắn đều đảo mắt nhìn tứ phía xem có ai định trộm đáp án của mình không.
Dù thời đại nào thì mặt trận việc làm cũng khốc liệt.
Quả nhiên nơi có người thì đều giống nhau.
Cuối cùng thời gian trôi qua, kỳ thi bắt đầu từ giờ Tỵ (巳時, 9h-11h sáng) thì kết thúc vào khoảng giờ Thân (申時, 3h-5h chiều).
Đùng─!
Khi đến giờ, giám khảo đánh trống chính xác rồi hô to bằng giọng mạnh mẽ.
“Kỳ thi đến đây kết thúc! Bây giờ mỗi người nộp bài thi cho giám khảo đang chờ gần đó!”
“…….”
“Đằng kia! Đừng động bút nữa!”
Tôi nhìn những thí sinh vội vã di chuyển vì sợ gian lận mà bị trượt khoa cử rồi cười khẩy.
Cảnh tượng này quen thuộc và thân thuộc đến lạ, chắc vì tôi là người thế kỷ 21.
Hôm nay thi khoa văn rồi, ngày mai thi khoa võ, ngày kia thi khoa khác…
…Nghĩ lại thì phiền thật.
Chỉ ngồi ngẩn ngơ xem suốt mấy ngày.
Nhưng biết làm sao được.
Nếu tôi không trực tiếp tham quan dù chỉ một môn thì môn đó rất có khả năng bị coi là không quan trọng mà bị khinh thường ngầm.
Như vậy thì ý định giảm tỷ trọng khoa văn để làm Nho học mềm mại của tôi sẽ tan thành mây khói.
Tôi từng nhắc rồi chứ.
Khi ngồi vị trí quá cao thì dù hành động nhỏ nhặt nhất cũng mang ý nghĩa chính trị.
Nghĩa là lựa chọn tôi phải làm từ đầu đã chỉ có một.
Trực tiếp giám sát tất cả các môn thi.
“…?”
Tôi thoáng nhận ra thiếu nữ thân hình nhỏ bé tỏa ra không khí giống các tiểu mưu sĩ rồi khẽ nheo mắt.
…Ngoại hình hơi quen quen nên chắc chắn từng thấy ở đâu đó.
Rốt cuộc từng thấy ở đâu?
Thật sự, thật sự là ngoại hình từng thấy rồi…
Nếu nhìn kỹ khuôn mặt thì chắc sẽ nhớ ra nhưng cô ấy biến mất quá nhanh giữa đám đông nên không kịp nhìn kỹ.
Lữ Bố lúc này đã thoát khỏi trạng thái hóa đá, quan sát hành động của tôi rồi hỏi bằng giọng nghi hoặc.
“Sao vậy? Có người quen à?”
“Chắc là vậy.”
Sau này sẽ biết thôi.
Vì ở đây nghĩa là cuối cùng cũng là một thí sinh.
Dù sao thì kỳ thi lần này có rất nhiều nhân tài đáng mong đợi là sự thật.
Tôi hiện tại chỉ biết mong ngóng xem danh sách những người thi đỗ sẽ được công bố trong thời gian tới mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
