[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29609

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

501-600 - Chương 558: Khoa cử (科擧) (13)

Chương 558: Khoa cử (科擧) (13)

Kỳ thi võ lần đầu tiên kiểm tra đức tính cơ bản nhất của một vị tướng.

Đó chính là gì.

“Người muốn trở thành tướng lĩnh dẫn dắt chiến trường mà ngay cả kỹ thuật võ nghệ cơ bản cũng không biết thì không được!”

“…….”

“Hãy chọn vũ khí mà mình tự tin nhất từ giá vũ khí đằng kia!”

Vị giám khảo vừa hô to một lượt về phía thí sinh rồi lập tức tiếp lời với biểu cảm tràn đầy mong đợi.

Biểu cảm kia, phản ứng kia.

Rõ ràng là dáng vẻ từng thấy ở đâu đó.

“Các giám khảo sẽ trực tiếp kiểm tra thực lực của các ngươi!”

…À, đây chính là dáng vẻ của cao thủ già nua khi đối diện tân binh.

Khi lộ ra phản ứng phấn khích đến vậy thì muốn không nhận ra cũng không được.

Thực tế hầu hết giám khảo đều là những tinh anh từng theo tôi chinh chiến, tích lũy vô số kinh nghiệm.

Hơn nữa họ không phải “binh sĩ” tinh anh mà là “tướng lĩnh” tinh anh, nên là việc kiểm tra trình độ võ nghệ với họ chẳng khác gì chuyện thường ngày.

Những tân binh đáng yêu bước vào Tu La Đạo, nơi ngày nào cũng chỉ toàn cao thủ cũ đánh nhau, thì lòng họ làm sao không rạo rực.

Dĩ nhiên các giám khảo không phải loại tàn nhẫn đến mức bắt tân binh đấu với Tu La.

Ngay từ đầu nếu định tổ chức tỷ thí dưới danh nghĩa thi cử thì tôi đã định ngăn lại.

Nếu bị thương thì làm sao đây?

Hơn nữa sau này có thể xuất hiện tình huống lấy danh nghĩa “lễ nhập môn” mà đơn phương đánh đập tân binh.

Tôi không mong muốn chuyện đó.

Vậy thì các giám khảo kiểm tra võ nghệ bằng cách nào.

“Hãy tấn công trừu nhân (篘人, bù nhìn làm bằng cỏ có hình dáng con người) dựng ở đằng kia!”

“…….”

“Chém hay đâm đều được! Dù gì thì chỉ cần khiến chúng ta hài lòng là sẽ được điểm cao!”

Chính là tấn công hình nhân rơm.

Nghe thì có vẻ rất dễ nhưng ai từng đấm bao cát dù chỉ một lần ở phòng tập thể hình thì đều biết đây không phải bài kiểm tra đơn giản.

Cái cảm giác vừa nặng nề vừa tê rần truyền đến khi vung tay đập mạnh vào một thứ gì đó nếu không trực tiếp trải nghiệm thì sẽ không thể nào biết được.

…Nhưng hình nhân rơm kia là ai làm vậy?

Chẳng lẽ các giám khảo tự tay may từng đường kim mũi chỉ?

Thành thật thì có lý sao nổi.

Chắc là giao cho người khác làm.

…Nhưng nhìn biểu cảm tràn đầy mong đợi kia thì không thể phủ nhận hoàn toàn, điều đó mới đáng sợ.

“Vậy bắt đầu!”

Cùng với tiếng hô của giám khảo, cửa ải đầu tiên của khoa võ bắt đầu đã bộc lộ bản chất thật sự của vô số thí sinh.

“Hừ!”

“Háp!”

Hầu hết thí sinh đều thể hiện tư thế không thừa thãi, tấn công mục tiêu một cách dứt khoát.

Trong số thí sinh tham gia khoa cử không có lấy một ai lúng túng không biết cầm vũ khí.

Dù sao thì nghĩ kỹ thì họ đều là những người đã vượt qua kỳ Sơ thí rồi.

Những thí sinh không thể hiện được năng lực cơ bản thì đã bị loại từ lâu.

Ngay cả ở trình độ này vẫn tồn tại chênh lệch thực lực nên biểu cảm của các giám khảo đang chấm điểm liên tục thay đổi tinh tế.

Và tôi cũng là người từ rất lâu đã xem Tư Dữ và Lữ Bố cùng những người thuộc tầng trời đấu luyện.

Với tôi thì việc đánh giá chênh lệch trình độ của thí sinh… không hề đơn giản chút nào.

Nói thẳng ra thì kẻ như tôi nếu đấu với một thí sinh bình thường ở kia cũng đã chật vật rồi, làm sao đánh giá cụ thể thực lực được.

Phần lớn chỉ nghĩ “giỏi thật”.

Nhưng dù ở đâu cũng có ngoại lệ.

Xoẹt!

Rầm─!

“…….”

Tôi cùng các giám khảo xung quanh đều câm nín trước cảnh thí sinh chỉ một chiêu đã chém đôi hình nhân rơm.

Bên trong hình nhân rơm làm bằng rơm có cây gỗ khá dày làm giá đỡ, vậy mà cũng bị chém đôi.

Ngay cả tôi tự nhận đã lăn lộn trên chiến trường cũng không làm được chuyện đó.

Cùng lắm chỉ đào sâu vào bên trong một chút là giới hạn.

Vậy thí sinh thể hiện cảnh tượng áp đảo đó là ai.

“Thế, thế này thì chắc chắn được đánh giá cao rồi…”

Chính là Đặng Ngải nổi tiếng với biệt danh Đăng Sơn Vương ở hiện đại.

Quả nhiên là người cứng cỏi dù từng lăn xuống sườn núi quấn chăn mà vẫn sống sót.

Là vị tướng đã hoàn thành hành trình tử thần khiến hơn nửa binh tinh nhuệ Ngụy quốc bỏ mạng dù tuổi đã gần 70.

Dự đoán của tôi quả nhiên hiếm khi sai.

Hiện tại dù là thiếu nữ chưa tích lũy kinh nghiệm thực chiến nhưng cô ấy sẽ dễ dàng biến kẻ như tôi thành (từng là) người giống hình nhân rơm kia.

Điều càng đáng kinh ngạc hơn chính là lưỡi kiếm Đặng Ngải đang dùng không sắc bén mà còn khá cùn.

Thực ra đây cũng là cố ý, nghe nói đã giảm độ sắc để đề phòng tai nạn.

Dù sao thì lúc này cũng có kẻ cao quý như tôi ngồi quan sát đây.

Nếu thí sinh vì tay nghề non nớt mà buông vũ khí, dẫn đến tấn công tôi thì…

Ôi, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đáng sợ.

Nhưng nếu lưỡi cùn thì không phải chém đôi mà nên nói là đập nát thì đúng hơn?

…Cái đó còn đáng sợ hơn.

“Này, ngươi thắng nổi không?”

“…Chắc khó lắm.”

Vài giám khảo gần đó quan sát Đặng Ngải đã buông lời như vậy nên đủ thấy cô ấy đã thể hiện sự tồn tại lớn lao đến mức nào.

Đặng Ngải cũng nhận ra không khí hơi xôn xao nên cười âm u.

“Hừ, hừ hừ. Nếu cứ thế này thì trạng nguyên (壯元) sẽ là của mình…”

“Ha──!!”

Bốp!

“…Ô ô.”

“Xuyên thủng luôn kìa?”

Trước khi Đặng Ngải nói xong lời độc thoại thì một thiếu nữ đã dùng thương bình thường xuyên thủng hình nhân rơm, cô ấy khẽ nhìn quanh rồi cười rạng rỡ.

“Xuyên thủng thành công!”

Thiếu nữ tóc xanh nhạt ấn tượng, chính là Khương Duy đã khắc sâu sự tồn tại của mình vào mắt giám khảo giống Đặng Ngải.

Giống như Đặng Ngải dùng kiếm cùn đập nát hình nhân rơm thì Khương Duy cũng dùng thương cùn khéo léo xuyên thủng hình nhân rơm.

“…….”

Dĩ nhiên biểu cảm của Đặng Ngải khi chứng kiến cảnh này không mấy vui vẻ…

Nhưng cũng có cái gọi là cạnh tranh lành mạnh mà.

Không cần để tâm quá đâu.

Chắc vậy.

──────────

Nang trung chi trùy (囊中之錐), người xuất chúng giống như chiếc dùi trong túi, bằng cách nào đó cũng sẽ lộ diện.

Và hiện tại tôi đang trực tiếp đối mặt với ý nghĩa của thành ngữ đó.

“Kỳ thi tiếp theo là kỵ thương (騎槍)!”

Kỵ thương, môn kiểm tra võ nghệ dùng thương khi cưỡi ngựa.

Đúng là hình ảnh mọi người nghĩ đến khi nhắc đến kỵ binh.

Ngồi trên lưng ngựa, đâm và vung thương.

Trong khoa cử thì kỵ thương là dựng hình nhân rơm rồi kiểm tra xem đánh trúng chính xác và mạnh mẽ đến mức nào.

Trên lưng ngựa vốn đã khó giữ thăng bằng, việc tự do vung cây thương nặng nề đòi hỏi kỹ thuật và sức lực khủng khiếp.

Nhưng vị tướng dẫn dắt binh sĩ trên tiền tuyến mà không làm được thì sao nổi.

Nếu không làm được thì người đó nên nhập ngũ làm binh sĩ bình thường chứ không phải tướng.

Và Khương Duy cùng Đặng Ngải cũng thể hiện phong thái khủng khiếp ở môn kỵ thương.

“…!”

Bốp─!

Mạnh đến mức eo hình nhân rơm cắm trên đất bị gãy đôi?

Không phải eo hình nhân rơm cong như dây cung mà đúng nghĩa là gãy rắc một cái.

Nếu ở vị trí hình nhân rơm là con người thì có thể tưởng tượng được cảnh tượng thảm khốc thế nào.

Dĩ nhiên hai người thể hiện cảnh tượng đó không thể nhận điểm thấp.

“Kỹ năng kỵ xạ (騎射) thế nào, chúng ta sẽ quan sát!”

Tiếp theo là thời gian kiểm tra bắn cung trên lưng ngựa.

Chắc hẳn sẽ có người thắc mắc đâu phải là dân tộc du mục đâu mà lại bổ sung thêm môn này làm gì.

Nhưng phía bắc nhà Hán đầy rẫy du mục mà.

Hiện tại tôi đã đánh cho một trận rồi bảo chúng cư xử cho tốt nên tạm thời yên ổn, nhưng muốn hòa bình thì phải chuẩn bị chiến tranh, nên không có ý định bỏ qua quân sự.

Dĩ nhiên mũi tên cũng chỉ chuẩn bị loại đầu cùn.

Nếu dùng mũi tên sắc nhọn thì lỡ giết ai thì sao.

Các giám khảo nghĩ nếu cả ngày chỉ lăn lộn với hình nhân rơm thì giống như ăn không ngồi rồi nên lần này mang bảng mục tiêu dựng khắp nơi.

Nhưng… bảng mục tiêu nhỏ quá.

Rõ ràng là ý chí không dễ cho điểm cao.

Vậy cứ từ từ cưỡi ngựa nhắm kỹ rồi bắn là được chứ gì, nhưng các giám khảo ác độc đến mức nếu không hoàn thành trong thời gian quy định thì trừ điểm.

“…Ư, ư?”

“Ơ?”

Ngay cả Khương Duy và Đặng Ngải vốn vượt trội so với thí sinh bình thường cũng bắn trượt mấy phát.

Nhưng đó cũng chỉ là vài phát đầu, theo thời gian trôi qua hai người dần nắm bắt cảm giác khiến tôi phải trầm trồ.

Quả nhiên thiên tài thì đáng sợ thật.

Đúng là diện mạo của thế hệ kế thừa Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý trong lịch sử gốc.

Vấn đề là ở thế giới này họ sinh sớm hơn 20 năm nên cùng lứa với hai người kia.

Dù sao… ngoài Khương Duy và Đặng Ngải thì cũng không phải không có nhân tài xuất chúng nên chắc ổn thôi.

Dù nhân tính có vấn đề nhưng năng lực xuất chúng như Gia Cát Khác, hay Văn Ương một mình quét sạch địch như chơi game Vô Song thì cứ dùng họ là được.

Nhưng Gia Cát Khác chẳng phải con trai Gia Cát Cẩn, anh trai Gia Cát Lượng sao?

Ở đây thì là chị gái Gia Cát Lượng…

Ưm, mong sớm có cuộc gặp gỡ tốt đẹp.

Lữ Bố nhìn những thí sinh không bắn trúng tên thì chép miệng.

“Bắn cung tệ thế kia mà thật sự làm tướng được sao? Đúng là ngu ngốc.”

“…….”

Kỳ lạ thật.

Rõ ràng nói với thí sinh nhưng sao lồng ngực tôi lại nhói nhói thế này.

Có cần ký tên đâu đó không.

Ta… là Đại tướng quân… ngu ngốc được Lữ Bố công nhận…

“…Hả?!”

Lữ Bố nhận ra phản ứng của tôi muộn màng rồi vội vàng nói tiếp.

“Dĩ nhiên Đinh Lăng là ngoại lệ!”

“…….”

“Mỗi người đều có sở trường khác nhau mà! Thân thể hơi kém một chút thì có vấn đề gì chứ!”

Bây giờ chữa cháy thì hơi muộn rồi.

Kẻ có thực lực đáng kinh ngạc đến mức bắn trên lưng ngựa thì hơn nửa sẽ trượt, chỉ có thể ủ rũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!