Chương 562: Khoa cử (科擧) (17)
Đã đến lúc mọi công việc đều kết thúc và các tiểu mưu sĩ vẫn luôn kề cận phò tá tôi lần lượt quay trở về.
“Thời tiết hôm nay cũng không tệ lắm.”
Tôi ngồi trên đình nghỉ ngơi một lát rồi nhìn cảnh vật xung quanh gật gù đầu.
Thời gian trôi qua bao lâu nhỉ.
“Chủ công.”
“Ừ, ngươi đến rồi.”
Lục Tốn nhận lệnh tôi trước khi tan sở phải đến đây rồi xuất hiện.
Tôi nhìn đôi mắt màu lam nhạt giống Chu Du của Lục Tốn.
“Lý do ta gọi ngươi… không, gọi các hạ bây giờ không có gì đặc biệt.”
“…….”
“Chỉ là có vài điều tò mò nên gọi thôi.”
Ta điều chỉnh cách xưng hô một lần rồi mở miệng bằng giọng điềm tĩnh.
Hiện tại tôi và Lục Tốn chưa thân thiết đến mức ấy.
Nếu dùng cách nói quá thoải mái để tiếp tục trò chuyện thì khả năng Lục Tốn cảm thấy gánh nặng lại càng cao.
“Tư Dữ.”
“Dạ.”
Khi tôi gọi tên rồi đưa tay ra thì Tư Dữ như hiểu ngay lập tức lấy từ trong lòng một tờ giấy đưa cho ta.
Không phải quá khứ xa xôi, đáp án Phúc thí Lục Tốn nộp cho giám khảo.
Đáp án mà các tiểu mưu sĩ đang tò mò đến thế giờ nằm trong tay tôi.
Dù nhìn thấy hành động của tôi nhưng Lục Tốn không lộ chút dao động nào.
Có lẽ từ lúc ta gọi Lục Tốn đã dự đoán tình huống này sẽ xảy ra.
Quả nhiên là người có nhãn lực phi thường.
“Các hạ trong Phúc thí đã chỉ ra ngoại thích là tệ nạn lâu đời của nhà Hán.”
“…….”
“Nhưng đến Điện thí lại ca ngợi ngoại thích ấy.”
Tôi lẩm bẩm một lần rồi dùng giọng điệu không cao không thấp nói.
“Không phải áp lực chính trị mà thật sự tò mò nên hỏi vậy nên hãy trả lời thoải mái.”
“…….”
“Các hạ dù không đưa ra đáp án như vậy ở Phúc thí cũng đủ để đỗ đạt nhưng vì sao lại làm chuyện nguy hiểm như vậy?”
Chẳng phải chính là Lục Tốn trong lịch sử nguyên bản đã thiêu rụi Thục quốc một cách rực rỡ sao.
Dù không tập trung vào tệ nạn nhà Hán thì cũng có thể viết đáp án cho vấn đề tự luận khác và đủ để đến được Điện thí.
Thật may là tôi đang nằm ườn ra đó giống hệt như bù nhìn đã phát hiện ra bài thi đó trước tiên đấy.
Nếu giám khảo khác kiểm tra đáp án của Lục Tốn trước thì có thể bị loại.
Dù tôi có lướt qua đáp án của thí sinh trượt một lần nhưng biết đâu lại bỏ sót.
Lục Tốn nhận câu hỏi của tôi thì không chút do dự trả lời.
“Vì đó chính là đáp án chủ công mong muốn nhất.”
Dáng vẻ như đã nhìn thấu toàn bộ tâm tư tôi.
“Dù chỉ cần tiến thêm một bước là có thể nắm giữ quyền lực và danh dự không ai sánh bằng nhưng vẫn kiên định giữ vững.”
“…….”
“Thay vào đó mỗi khi có cơ hội lại hạ thấp uy quyền của mình và hạn chế quyền lực thì toàn bộ đều là hành động vì lo lắng cho tương lai quốc gia phải không ạ?”
…Có phải vậy không?
Hành động thường ngày của tôi đa phần là đẩy công việc cho nhân tài khác (đặc biệt là các tiểu mưu sĩ) rồi trốn việc hoặc hôm nay thời tiết đẹp thích hợp ngủ trưa nên trốn việc…
……Ưm.
Nói ra như vậy thì ta thật sự là kẻ hỏng rồi.
Nội chính thì đẩy cho các tiểu mưu sĩ, quản lý quân đội cũng đẩy cho Chu Du hay các tướng lĩnh khác.
Chẳng lẽ nhìn hành động ấy rồi nhầm tưởng tôi cố tình hạ thấp uy quyền sao.
Tôi chỉ đơn giản trốn việc thì không thể tạo ra tiếng ồn trong quốc gia được.
Hiện tại nhà Hán có bao nhiêu nhân tài xuất chúng chứ.
Dù sao mỗi khi có cơ hội lại không xuất hiện trong công vụ công khai thì chính là ảnh hưởng chính trị giảm sút.
Dù ảnh hưởng giảm thì cũng chỉ giảm chút xíu nhưng mưa phùn làm ướt áo nên không phải hành động vô nghĩa.
…Nhưng ta chỉ đơn giản vì muốn nghỉ ngơi nên trốn việc thôi?
Trong lòng có lần hét lên tinh linh là tự do rồi trốn việc nhưng chưa từng trốn việc với lý do quyết định đại cục vì tương lai quốc gia.
Chẳng lẽ lý do các tiểu mưu sĩ nhìn hành động của tôi mà không ngăn cản là…
───…Hừ, tùy ngài thôi.
───Muốn nghỉ thì nên nghỉ chứ ạ?
───Chúng, chúng thần sẽ tự lo liệu!
…….
…Quả nhiên các ngươi đều có suy nghĩ riêng.
Người ngồi ở vị trí cao thì mỗi hành động nhỏ đều ảnh hưởng đến uy quyền.
Không hổ là các tiểu mưu sĩ nên dù tôi không biết cũng đang dùng đầu óc.
Nhìn dáng vẻ này thì sau khi tôi qua đời nếu để lại di ngôn tốt thì ngoại thích cũng không thể làm loạn…
“Chủ nhân.”
“Ừ?”
“…….”
Không biết Tư Dữ phát hiện tôi đang nghĩ linh tinh thế nào mà hiếm khi chủ động nắm chặt tay tôi trước.
…Thành thật thì hơi quá đáng thật.
Có lẽ vì từng suýt chết một lần.
Kẻ vừa chạm ngưỡng bốn mươi mà đã nghĩ đến cái chết thì từ góc nhìn Tư Dữ sẽ bất an đến mức nào.
Hơn nữa Tư Dữ là nhân vật cực đoan đến mức nói nếu tôi chết thì sẽ lập tức tự vẫn.
Tôi sẽ ra lệnh đừng làm vậy…
Nhưng không hiểu sao cảm giác lệnh này sẽ không nghe.
Lúc này chỉ có cách nhắc đến con gái ta là Tư Hỉ để ngăn chặn lựa chọn cực đoan.
Người chết thì nên để họ đi.
Dù buồn nhưng người sống phải sống chứ.
“…….”
Lữ Bố đang ngẩn ngơ nhìn tôi hiện tại tình hình cũng tương tự Tư Dữ.
Dù đã bình định loạn thế nhưng việc tôi phải làm vẫn còn quá nhiều.
Dù sao có thần tiên đi ngang là Liệt Tử chữa trị cho nên có lẽ sẽ sống cực kỳ lâu.
───Nếu thật sự tò mò thì hỏi đứa nhóc luôn bám theo ngươi đi.
───Dạ?
Theo lời ông ấy thì còn có một vị thần tiên đang quan sát tôi.
───Ha ha ha! Không ngờ vẫn chưa gặp mặt lần nào! Đứa nhóc ấy cũng ghê thật!
…Thành thật thì nội dung Liệt Tử nhắc lúc ấy đến giờ tôi vẫn chưa hiểu hết nhưng tôi coi nhẹ mà bỏ qua.
Đến lúc thì sẽ lộ diện thôi.
Người sống lâu vốn cảm giác thời gian hơi lạ nên chờ đợi thong thả là đúng.
Lục Tốn quan sát dáng vẻ tôi đang suy tư rồi dùng giọng điềm tĩnh giống ban đầu hỏi.
“Câu trả lời của thần có đủ để giải đáp thắc mắc chủ công chưa ạ?”
“Ừ.”
Tức là quan sát hành động thường ngày của tôi rồi đoán ra đáp án tôi thích nhất.
Giống như nhìn thấu tâm tư tôi thì ở Điện thí do bệ hạ trực tiếp chủ trì đã đưa ra đáp án khiến lòng bệ hạ hài lòng.
Dù có rủi ro nhưng kết quả là thu hút được sự chú ý của tôi hơn cả Khương Duy và Đặng Ngãi nên cũng coi như mọi thứ theo kế hoạch của con bé sao.
Trong lịch sử nguyên bản Lục Tốn cũng từng nói lời cay nghiệt với Tôn Quyền đang dần lệch lạc về vấn đề hậu duệ.
Việc chỉ ra ngoại thích với tôi cũng coi như trường hợp tương tự nên không có gì lạ.
Tôi suy nghĩ một lát rồi bất giác cười khẩy gật đầu.
“Có nhân tài xuất chúng như các hạ gia nhập thì tương lai nhà Hán thật sáng sủa.”
“…….”
“Sau này cũng xin hãy nỗ lực.”
Ta sẽ thường xuyên đi chơi như các hạ nói để làm suy yếu uy quyền.
Đây toàn bộ là quyết định đại cục để kiềm chế ngoại thích và quý tộc.
Tôi hoàn toàn không làm gì sai cả.
──────────
Sự kiện lớn khoa cử do tôi trực tiếp tổ chức đã qua vài ngày.
Giờ đã sắp đến năm Quang Hy (光熹) thứ 11 (năm 200) nên hôm nay tôi cũng như mọi khi tận tụy với việc phải làm.
“Này. Hôm nay là đống văn kiện đây ạ.”
“…….”
“…Sao không đọc kỹ nội dung rồi đóng ấn chứ?!”
“Các ngươi đã kiểm tra hết rồi mà.”
“Dù vậy cũng phải đọc chứ!”
Dù sao cũng khó tính thật.
Mỗi khi tôi lộ vẻ đọc qua loa văn kiện thì Tư Mã Ý lập tức càm ràm từng chữ.
Lúc ấy thì Gia Cát Lượng và Bàng Thống cũng không ngăn Tư Mã Ý.
Tôi cảm thấy bị bỏ rơi nên tim đau nhói.
Dù sao thì cũng đóng ấn vài cái vào công việc quan trọng của quốc gia do các tiểu mưu sĩ sắp xếp,
“Hôm nay cũng làm việc chăm chỉ nhỉ.”
“Cảm, cảm ơn! Đại tướng quân!”
Còn thỉnh thoảng gặp gỡ quý tộc trung ương đang lưu lại gần kinh sư.
Thực tế so với việc đóng ấn vài cái lên văn kiện thì việc này quan trọng hơn với tôi nhiều.
“Nhưng gần đây có một thông tin khiến ta để ý.”
“…Dạ?”
“Gần đây có đám người kết thông gia rồi đang cố gắng bám víu lẫn nhau.”
“…….”
“Chúng hợp sức lại rồi định làm gì cụ thể, ta thật sự tò mò.”
Tôi vì cùng giới tính nên ôm vai quý tộc trung ương đang đổ mồ hôi lạnh để thể hiện sự thân thiết.
Ngoại thích, hoạn quan, quý tộc.
Bất cứ phe nào cũng không được để quyền lực trở nên quá mức.
Ngoại thích thì khi tôi một ngày nào đó rời quan trường là xong, hoạn quan thì bệ hạ tự tay chỉnh đốn kỷ cương là được.
Nhưng quý tộc thì hơi khó xử.
Nếu để mặc chúng thì chúng sẽ tự kết thông gia để củng cố địa vị và quyền lực của mình.
Dù sao… nhờ chế độ quận huyện Tần Thủy Hoàng lần đầu đưa vào nên trường hợp quý tộc lộng hành như chế độ phong kiến châu Âu đã giảm nhưng không thể buông tay hoàn toàn.
“Chúng định hình thành phái phiệt sao?”
“Điều đó thì…”
“Sau khi hình thành phái phiệt thì rốt cuộc định làm gì?”
“Ô, ôi oan uổng! Thần tuyệt đối không có ý nghĩ như vậy!”
“Ta thấy không phải vậy.”
“Thần sẽ dùng hành động chứng minh!”
Quý tộc trung ương hét lớn rồi lập tức đi đâu đó để chứng minh sự trong sạch của mình, chính là hủy hôn ước gia đình mình.
Còn cần nói gì nữa.
Tôi ngăn chặn việc quý tộc quyền lực kết hôn chính trị để hình thành phái phiệt.
“Không, sao lại nói vậy! Đột ngột hủy hôn ước thế này thì…”
“Hủy hôn ước thì sao?”
“Hự ơ ơ ơ!”
Quý tộc đến để chất vấn đối phương vừa nhìn thấy tôi thì lập tức suýt ngã ngửa, dáng vẻ ấy thật sự thú vị.
“Ta vốn không muốn can thiệp vào chuyện gia đình người khác nhưng cứ liên tục nghe được.”
“…….”
“Xin đừng làm vậy nữa. Hiểu chưa?”
“Thần, thần khắc cốt ghi tâm.”
Hoàng thất cũng thường dùng chính sách hôn nhân chính trị nhưng vốn dĩ tôi làm thì là lãng mạn còn người khác làm thì là ngoại tình.
Bọn quý tộc định kết duyên với nhau nhằm thổi phồng quy mô của bản thân một cách vô ích thế mà tôi lại ngồi im khoanh tay đứng nhìn sao.
Hôm nay tôi cũng như mọi khi dùng sức cho chỉnh đốn nội bộ rồi mỉm cười dịu dàng với quý tộc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
