[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29608

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2654

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

501-600 - Chương 557: Khoa cử (科擧) (12)

Chương 557: Khoa cử (科擧) (12)

Một người nắm giữ phần lớn quyền lực trong quốc gia quân chủ thì lý do quốc gia đó diệt vong có rất nhiều nguyên nhân lớn.

Thứ nhất là trường hợp ngoại thích lộng hành rồi quốc gia sụp đổ hoàn toàn.

Ví dụ điển hình cho trường hợp này chính là Vương Mãng, kẻ diệt Tây Hán rồi lập Tân quốc.

Thứ hai là trường hợp hoạn quan lộng hành rồi quốc gia sụp đổ hoàn toàn.

Trường hợp này thì Triệu Cao, kẻ diệt Tần quốc thống nhất Trung Quốc đầu tiên, là đại diện.

Cuối cùng thứ ba thì… đương nhiên là trường hợp quân chủ vô năng nên quốc gia diệt vong.

Ví dụ cho trường hợp này thì quá nhiều nên không thể liệt kê từng cái một.

Chỉ riêng lịch sử gốc nhà Hán thôi thì nhờ nhân vật xuất chúng Linh Đế mà câu chuyện Tam Quốc mới được tạo ra.

Quốc gia có quốc lực mạnh thì thường diệt vong vì nội bộ tích tụ bệnh hoạn và tệ nạn chứ không phải do xâm lược từ bên ngoài.

Ngoài ra còn nhiều lý do quốc gia diệt vong khác nhưng không cần thiết phải đề cập.

Dù nhìn thế nào cũng là chuyện đương nhiên nhưng tôi một ngày nào đó nếu có cơ hội thì định làm cho quyền lực của mình trở nên yếu ớt.

Hãy suy nghĩ kỹ xem.

Nếu tôi mang theo quyền lực vô sở bất vi mà qua đời thì hậu duệ kế thừa tôi cũng sẽ nắm được quyền lực khủng khiếp trong tay.

Nghĩa là gia tộc ngoại thích kết hôn với hoàng đế nếu muốn thì có thể lật đổ quốc gia bất cứ lúc nào.

Tiến thêm một bước nữa thì quyền lực áp đảo có thể nuốt chửng cả quốc gia đang nằm ngay trước mắt nhưng có bao nhiêu người chịu nổi cám dỗ ấy.

Dù con trai con gái tôi được tôi giáo dục để tu dưỡng nhân tính thì cũng không thể như vậy suốt đời.

Tôi không phải thần tiên đạt được bất lão như ai đó.

Cuối cùng rồi cũng phải qua đời một ngày nào đó.

Hậu duệ của Hạ Hầu Anh từng nghiến răng cứu Hán Cao Tổ Lưu Bang và các hậu duệ của ông khỏi tay Sở Bá Vương sau này lại diệt vong nhà Hán cũng đủ thấy đáp án rồi chứ.

Hiện tại là ai đó đã đổi họ thành Tào (曹) hay ai đó nổi tiếng với mắt độc.

Nói thẳng hơn thì trong hậu duệ của tôi cũng có thể xuất hiện kẻ như Vương Mãng.

Vì vậy phương pháp chắc chắn nhất chính là tôi ở thời điểm thích hợp thì buông quan vị mà lui về nhường thế hệ tiếp theo cho dòng máu trẻ trung mới mẻ.

Cuối cùng chủ thể quyền lực chính là tôi.

Chỉ cần tôi trực tiếp thể hiện hành động rời khỏi vị trí thì thế lực gia tộc cũng sẽ giảm mạnh.

Vấn đề duy nhất là liệu những người xung quanh có theo đúng ý định của tôi hay không…

Nếu họ nhất quyết không nghe ý kiến tôi đưa ra thì tôi định nhốt mình trong nhà rồi đình công.

Chiến thuật “Nếu không nghe ý kiến thì thà giết ta đi!”

Dĩ nhiên bệ hạ cực kỳ nhạy cảm với việc trên người tôi chỉ bị vết xước nhỏ cũng không thể thật sự giết tôi được.

Nói ra thì cảm giác hơi giống rác rưởi nhưng không còn cách nào khác.

Nghĩ đến việc quốc gia tôi vất vả cứu sống lại bị hậu duệ của tôi phá hoại vì tranh quyền đoạt lợi thì cổ họng tôi như bị bóp nghẹt.

Hoàng đế và ngoại thích vì xử lý lẫn nhau mà nội chiến bùng nổ.

Hoặc một bên bất chấp nội chiến gì đó mà hoàn toàn áp đảo đối phương.

Nếu phải chọn giữa hai lựa chọn này thì tôi sẽ chọn cái sau nhưng cuối cùng máu vẫn chảy như nhau.

Dù sao thì kế hoạch thu hẹp quyền lực cũng cần nhân tài có tính cách thẳng thắn như cây trúc mới thực hiện được.

Hai tiểu mưu sĩ ngồi chức quan khá cao thì sẽ sống lâu và vốn đã thông minh hơn kẻ như tôi nhiều nên tôi tin họ sẽ tự xử lý tốt.

“Để xem… Tên là…”

Lục Tốn Bá Ngôn (陸遜 伯言).

“…….”

Tôi đang đọc lướt qua các bài thi ngay khi xác nhận cái tên đó đã cứng đờ người lại giống hệt như một bức tượng đá.

Hóa ra cảm thấy quen quen là vì vài năm trước tôi từng quan sát Lục Tốn nên mới quen mặt.

Giống như tôi triệu tập Gia Cát thị đến Tư Lệ Châu để chiêu mộ Gia Cát Lượng thì rất lâu trước đây tôi đã triệu tập Lục thị ở Giang Đông đến Tư Lệ Châu để họ định cư.

Lúc đó Lục Tốn còn chưa đến 10 tuổi nên tôi hẹn ngày sau rồi rời đi.

Nhưng Lục Tốn lúc ấy giờ cũng đã đến tuổi làm lễ thành nhân rồi sao.

Giống như Gia Cát Lượng nhỏ hơn Tư Mã Ý hai tuổi thì Lục Tốn cũng nhỏ hơn Gia Cát Lượng hai tuổi.

Nghĩa là giờ Lục Tốn đã có ý chí làm quan.

…Nhưng Lục Tốn lại đưa lời trung ngôn với tôi nên cảm giác hơi kỳ lạ.

Trong lịch sử gốc Lục Tốn cũng nhiệt tình trung ngôn với chủ công cuối cùng bị “chuột” ghét bỏ mà chết thảm.

Năng lực bản thân so được với Mỹ Chu Lang (美周郞) Chu Du nên giao trọng trách cũng không lo…

Tôi lướt qua bài thi của Lục Tốn viết dài dòng về phương pháp kiềm chế hoạn quan và ngoại thích rồi gật đầu.

“Tốt. Thí sinh này đỗ.”

“…Hả?”

Tôi vốn chỉ lướt qua bài trả lời nhưng lần đầu tiên quyết định đỗ thì Tư Mã Ý lộ vẻ kinh ngạc.

“Rốt cuộc viết gì mà thế?”

“Không cho xem đâu.”

“…….”

Ánh mắt hơi đáng sợ rồi.

Tư Mã Ý vừa nghe câu trả lời của tôi đã khẽ nheo mắt nhưng không thể làm gì được.

Hiện tại trong nội bộ nhà Hán tôi có địa vị thế nào thì tôi cũng biết rõ.

Tư Mã Ý, Bàng Thống, thậm chí cả Gia Cát Lượng đều phản đối nếu tôi muốn buông quyền lực thì trong tình huống này nếu có người đưa bài trả lời như nhắm vào tôi thì sẽ nghĩ gì.

Và bệ hạ thì không cần nói nhiều.

Không biết thì thôi chứ chắc chắn sẽ âm thầm gây áp lực lên Lục Tốn.

Tôi bảo vệ Lục Tốn là được nhưng tương lai hơi phiền phức đã thấy nên không cần làm tình hình thêm phức tạp.

“Tư Dữ.”

“…Vâng.”

“Bài trả lời này em giữ giúp ta.”

Tôi từng nghĩ đến việc đốt sạch để diệt chứng cứ nhưng làm vậy lại quá đáng.

Nghĩ rằng một ngày nào đó trực tiếp gặp Lục Tốn thì sẽ trả lại nên tôi giao bài trả lời cho người an toàn nhất trên đời.

Với Tư Dữ không nghe theo bất kỳ ai ngoài tôi thì chắc chắn sẽ không quên bài thi này.

Có lẽ nhìn hành động của tôi nên nhận ra gì đó chăng.

“…A ha.”

Tư Mã Ý khẽ nhếch môi cười âm hiểm.

“Đột nhiên làm vậy là đại khái đoán được rồi.”

“…Lý do là gì?”

“Không nói cho biết đâu?”

Thật không thể tin nổi.

Trả lại nguyên xi lời tôi vừa nói.

“…….”

Gia Cát Lượng và Bàng Thống cũng giống Tư Mã Ý dường như đã nhận ra tại sao tôi làm vậy.

Tôi nhìn bộ dạng của các tiểu mưu sĩ rồi không khỏi bối rối.

…Tôi dễ đoán đến vậy sao?

──────────

Kỳ khoa cử văn kết thúc và chấm bài cũng hoàn tất vào ngày hôm sau.

Hôm nay là ngày thi khoa võ.

Khoa võ đương nhiên tỷ lệ câu hỏi dùng thân thể cao hơn dùng đầu óc.

Câu hỏi dùng đầu óc cũng toàn là chỉ huy binh sĩ thế nào, giữ trận hình thế nào, kiểu vấn đề chiến tranh.

Nhưng người chỉ giỏi đầu óc thì không thể sống sót trên chiến trường nơi thương đao bay vèo vèo trước mặt.

Vì vậy khoa võ… có phần đáng sợ khi kiểm tra năng lực thân thể của thí sinh.

Ngay cả đại tướng quân Yi Sunsin cũng từng ngã ngựa khi thi khoa võ nên khỏi phải nói.

Dù đeo nẹp chân thi lại lần nữa thể hiện sự kiên trì nhưng giám khảo vẫn thẳng tay cho trượt.

Dù sao thì cũng không có chút khoan dung nào.

“…Thật sự định xem thế này sao?”

“Vâng ạ!”

Tôi xem danh sách thi hôm nay rồi nhìn giám khảo bằng vẻ hơi bối rối.

Những cái khác thì hiểu được nhưng tiêu chí chấm kỹ năng cưỡi ngựa hơi lạ…

Dù sao đã quyết định rồi thì không thể thay đổi nên lần này tôi quyết định im lặng quan sát.

Khi khoa võ sắp bắt đầu tôi ngồi trên ghế cao như hôm qua xác nhận khuôn mặt thí sinh.

Khoa văn và khoa võ cần năng lực hoàn toàn khác nhau nên hầu hết đều là khuôn mặt mới nhưng cũng có rất ít người từng thấy hôm qua.

“…….”

Như dự đoán thì Khương Duy và Đặng Ngải cũng ở đó.

Dù sao hai người họ trong lịch sử gốc cũng thể hiện năng lực thân thể khủng khiếp.

Khương Duy trong lịch sử gốc ở tuổi 60 một mình giết khoảng mười binh sĩ đến bắt mình, Đặng Ngải cũng ở tuổi sắp 70 vượt Kiếm Các được hậu thế gọi là Đăng Sơn Vương.

Tuổi đã bị coi là ông già theo tiêu chuẩn hiện đại mà còn thể hiện sức mạnh như vậy thì lúc trẻ sẽ thế nào.

Đương nhiên sẽ dễ dàng biến kẻ như tôi thành (từng là) người.

Dù vẻ ngoài là thiếu nữ xinh đẹp nhưng tuyệt đối không được khinh suất.

“…….”

Lục Tốn không thấy đâu.

Chắc định nhắm điểm cao ở khoa văn và khoa khác.

“Người muốn làm võ tướng đương nhiên phải có thân thể xuất chúng!”

Trong lúc tôi đang sắp xếp suy nghĩ thì võ tướng làm giám khảo hô to bằng giọng cực lớn.

“Đây là nơi Đại tướng quân tổng trách nhiệm quân bộ nhà Hán đích thân giám sát nên hãy dốc hết sức lực chứng minh năng lực của mình──!!”

“…….”

Thật sự gây áp lực kinh khủng.

Không hổ là thế giới nam nữ bình đẳng nên cả nam lẫn nữ đều toát ra khí thế đáng sợ khiến tôi hơi chùn bước.

Nếu đấu luyện thì chắc tôi cũng sẽ chật vật với một thí sinh bình thường ở kia.

Làm Đại tướng quân kiểu này…

Không biết từ lúc nào lồng ngực tôi đã trở nên nhỏ bé đến vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!