[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29609

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

501-600 - Chương 560: Khoa cử (科擧) (15)

Chương 560: Khoa cử (科擧) (15)

───Hiện tại ở nhà Hán này người vĩ đại nhất đã tạo nên Thái bình thánh đại là ai.

Chỉ nhìn câu hỏi này thôi thì có vẻ rất đơn giản nhưng suy nghĩ kỹ thì thật sự ẩn chứa một cái bẫy bất ngờ.

Liệu có thể chỉ ra người khác là vĩ đại nhất khi hoàng đế nhà Hán đang ở ngay trước mắt không.

Hiện tại hoàng đế bệ hạ đang nắm giữ quyền lực khổng lồ xứng đáng với hoàng đế nhờ sự ủng hộ của tôi.

Chỉ cần nhìn dáng vẻ xử lý vài nhân vật một cách gọn gàng mà không ai hay biết cũng đủ biết.

Nào là những kẻ thuộc hoàng tộc bàng hệ mà tôi đã từng lớn tiếng chỉ trích là vô cùng nguy hiểm và bảo ngài ấy hãy nhanh chóng ra tay càng sớm càng tốt, hay những vị quan lại không biết nắm bắt tình hình và chỉ biết làm ra những hành động thiếu suy nghĩ.

Với bệ hạ như vậy thì nghĩ rằng ngài không thể làm gì với thí sinh trả lời sai một câu thì quá lạc quan.

Thí sinh hiểu rõ điều này liệu có thể vượt qua hoàng đế rồi viết rằng tôi vĩ đại không.

Dù sao thì việc bệ hạ chỉ cần nhìn thấy tôi là không biết làm sao thì mọi người xung quanh đều biết rõ sự thật.

Nếu người khác công khai ca ngợi tôi thì bệ hạ cũng sẽ coi nhẹ mà bỏ qua.

Nhưng thí sinh không tiếp cận được thông tin hoàng cung liệu có biết được thông tin ấy không.

Dù biết thì việc thật sự thốt ra miệng “Đại tướng quân vĩ đại hơn hoàng đế bệ hạ!” cần dũng khí rất lớn.

Nói thẳng ra là lời nói liều mạng.

Vì vậy những thí sinh bình thường vượt qua Phúc thí lập tức chỉ ra hoàng đế bệ hạ rồi bận rộn ca ngợi ngài.

“Hừm…”

Nhưng chỉ ra hoàng đế cuối cùng không phải đáp án đúng.

Dù thông minh như nho sinh gắn đủ loại mỹ từ ca ngợi hoàng đế nhưng ngài ấy vẫn dùng biểu cảm thờ ơ lật lật đáp án.

“…….”

Những thí sinh đối mặt biểu cảm hoàng đế bệ hạ thì sắc mặt hơi tái mét.

Dù vậy nhưng trước mặt hoàng đế không thể hành động lỗ mãng nên họ chỉ ngồi yên tại chỗ đổ mồ hôi lạnh.

Bệ hạ lật đáp án bao nhiêu lần nhỉ.

“…Ô hô.”

Cuối cùng tìm được đáp án nổi bật nên đôi mắt hoàng đế bệ hạ lóe lên, sắc thái khác thường.

Đáp án tìm được tổng cộng ba tờ.

“Khương Bá Ước (姜伯約), Đặng Sĩ Tắc (鄧士則), Lục Bá Ngôn (陸伯言).”

“Dạ, dạ bệ hạ gọi thần ạ!”

“Xin, xin ngài cứ nói ạ.”

Khương Duy và Đặng Ngải bị gọi tên thì giật mình nhưng vội vàng đáp lại.

Nhìn hai người cùng lắp bắp thật dễ thương.

Ai nhìn cũng thấy rõ vẻ căng thẳng.

“Dạ, bệ hạ.”

Nhưng khác với hai người ấy Lục Tốn vẫn rất điềm tĩnh đáp lại lời triệu hoán của hoàng đế.

Hoàng đế bệ hạ lướt mắt qua ba người phản ứng khác nhau rồi tiếp tục nói.

“Khác với thí sinh khác các ngươi đã nhắc đến Đại tướng quân.”

“…….”

Những thí sinh bình thường nghe lời ấy thì lập tức lộ biểu cảm kinh ngạc nhìn ba người.

Thật sự không ngờ lại nhắc đến người khác chứ không phải hoàng đế bệ hạ.

…Dù Khương Duy và Đặng Ngải thì thôi nhưng Lục Tốn nhắc đến tôi thì hơi bất an.

Ngươi đừng nói lần này cũng lao thẳng vào không phanh nhé.

Thật sự không được đâu.

Chỉ tính riêng hiện tại thôi có biết có bao nhiêu người đang lượn lờ xung quanh Jebe đã đục một lỗ donut trên bụng tôi không hả?

Mặc dù tôi đã ngăn cản không cho họ đụng đến Jebe bằng chiến dịch cá thái dương đe dọa rằng nếu không chịu nghe lời thì tôi sẽ chết luôn cho xem, thế nhưng giả sử nếu tôi mà tỏ thái độ buông xuôi mặc kệ sự đời thì chắc chắn Jebe sẽ phải đón nhận một cái kết vô cùng kinh khủng đến mức khiến cho Công Tôn Toản trông cũng có vẻ đáng yêu mất.

Temüjin rốt cuộc bao giờ mới về.

Về mau rồi mang Jebe đi đi.

Dù Lục Tốn có công khai đối đầu thì tôi bảo vệ thì an nguy không sao.

Nhưng đủ loại bất lợi chính trị thì sẽ chịu hết.

Cách loại bỏ là giống lần trước dùng sức khỏe làm con tin đe dọa…

Nhưng làm vậy thì thật sự không ra khỏi Lạc Dương được mất.

Lý do thứ nhất là thần tiên đi ngang chữa trị quá hoàn hảo nên không thể giả bệnh đúng nghĩa, lý do thứ hai là mỗi khi tôi lộ vẻ đau ốm thì tinh thần bệ hạ bị đẩy đến cực hạn nên có thể lệch lạc.

Tôi hoàn toàn có thể trở thành một Đại tướng quân nhỏ bé của riêng ngài ấy giống hệt như một mô hình nhựa được trang trí bên trong tủ kính trưng bày đấy.

Thuốc và độc chỉ cách nhau một sợi tóc.

Cực dược thỉnh thoảng mới dùng thì mới là cực dược, dùng quá thường xuyên thì thành cực độc.

Vốn dĩ đây là chiêu cuối của tôi.

Chỉ dùng ở khoảnh khắc quyết định chứ không thể dùng thường xuyên.

Khi tôi đang tiếp tục suy nghĩ thì hoàng đế dùng biểu cảm không ai đoán được nội tâm rồi bình thản ngâm nga.

“Giờ vẫn chưa muộn. Nếu muốn rút lại ý kiến thì nói đi.”

“…….”

“Đây là cơ hội cuối cùng hãy nhớ kỹ.”

Dù nghĩ thế nào thì tình huống bệ hạ đang ép thí sinh trả lời sai.

Tôi vừa nghĩ ngài ấy có ý đồ gì vừa im lặng quan sát.

Vốn dĩ chỉ nói đã nhắc đến tôi chứ nội dung cụ thể thí sinh viết gì trên đáp án thì chỉ bệ hạ biết.

Tôi phán đoán nếu tình huống đi lệch thì can thiệp cũng chưa muộn nên lặng lẽ theo dõi.

“Thần không sửa đổi ạ!”

“Ý, ý kiến thần cũng không khác…”

Khương Duy và Đặng Ngải giọng hơi run nhưng không thay đổi ý kiến.

“…Thần cũng không rút lại ạ. Bệ hạ.”

Lục Tốn vẫn điềm tĩnh hành lễ như cũ.

“Tốt.”

Hoàng đế nghe ba người trả lời thì khẽ gật đầu.

“Trạng nguyên (壯元) Văn khoa là Lục Bá Ngôn. Là ngươi.”

Không chút do dự bổ nhiệm Lục Tốn đứng nhất.

“……?”

Tôi đối mặt tình huống hoàn toàn bất ngờ thì lộ biểu cảm nghi hoặc thì hoàng đế bệ hạ hướng về tôi mỉm cười dịu dàng.

“Nào, ngươi cũng xem nội dung viết gì đi.”

“…Dạ.”

Rốt cuộc viết gì mà ngài ấy cười như vậy.

Nghi hoặc của tôi được giải quyết ngay khi mở đáp án.

───Người ổn định nội bộ nhà Hán bình định mối đe dọa phương Bắc rồi mang đến Thái bình thánh đại.

───Chính là Đại tướng quân nhà Hán.

…Lại thừa nhận một cách điềm tĩnh bất ngờ nhỉ?

Quả nhiên là người thông minh nên biết thời điểm nào nên hành động thế nào.

Dù vậy để đề phòng tôi vẫn tiếp tục đọc đáp án.

───Đại tướng quân hơn hai mươi năm dẫn quân trên chiến trường chưa từng thua một lần nên thành tựu này có thể so sánh với danh tướng bất bại Hoài Âm Hầu (淮陰侯, Hán Tín), chín lần đánh chín lần thắng.

…?

Cái gì vậy.

Sao lại tô vẽ mặt tôi thế này.

Suy nghĩ kỹ thì tôi cũng từng thua trên chiến trường…

…….

Không có nhỉ?

Khăn Vàng cuối cùng gần trăm vạn nông dân nổi dậy khắp tám châu (州) bị tôi đánh bại ở Cự Lộc, Hắc Sơn Tặc của Trương Yên ngày ngày du kích trên núi bị tôi hấp thu ở Tinh Châu.

Lại giết loạn thần (亂臣) Tây Lương Đổng Trác chiếm Lạc Dương làm đủ trò ngang ngược, Viên Thuật tam công thế gia ngày ngày đối đầu bám riết lấy tôi cũng gặp cái chết thảm khốc.

Và Lưu Biểu một trong Giang Hạ Bát Tuấn (江夏八俊) đã chiếm giữ Kinh Châu thế nhưng cuối cùng lại mắc phải chứng cuồng loạn rồi qua đời.

Dù Viên Thiệu làm hết nhưng tôi cũng xử lý Bạch Mã Tướng quân Công Tôn Toản.

Mỗi người tự xưng Man Vương (蠻王) và Đức Vương (徳王) dẫn dắt Nam Man tộc và Sơn Việt tộc là hai vua man di Mạnh Hoạch và Nghiêm Bạch Hổ.

Hơn hết là vị quân chủ chinh phục vĩ đại nhất vượt thời đại giống Hạng Vũ, Temüjin.

Chi tiết thì còn nhiều nhưng chiến tích nhớ được hiện tại là đến đây.

Nhưng tôi có thể so sánh với Quốc Sĩ Vô Song Hán Tín không thì lại không đến mức ấy…

Dù biết hay không biết tâm tư tôi thì nội dung đáp án Lục Tốn viết vẫn tiếp tục.

───Và tầm nhìn đưa ra hướng đi cho quốc gia từ góc độ đại cục có thể so sánh với Văn Thành Hầu (文成侯, Trương Lương), người giúp Hán Cao Tổ tạo nên lịch sử rực rỡ hàng trăm năm.

Văn Thành Hầu (文成侯)…

Tức là nói Trương Lương.

Cái vị tướng cổ đại xuất hiện cùng Gia Cát Lượng trí lực 100 trong game Tam Quốc nổi tiếng ấy.

Trước Gia Cát Lượng thì người thông minh đều bị so sánh với Trương Lương nên có thể đoán được nhân vật này vĩ đại thế nào.

Chẳng phải Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản cũng vô cùng yêu thích Vương Tá Chi Tài Tuân Úc và gọi ông là Trương Tử Phòng của mình sao.

Hán Tín với Trương Lương…

Tôi hơi thấy đầy bụng.

Lát nữa nhân vật cuối cùng trong Hán tam kiệt cũng ra thì sao.

Quá áp lực.

───Dáng vẻ khiến bách tính đang rên xiết trong chiến loạn có thể vỗ bụng giậm chân hát ca (Cổ phúc kích nhưỡng - 鼓腹擊壤), tiếp nhận man di thành Hán (漢) tộc, khai khẩn đất đai quy mô lớn và đưa vào cách tuyển dụng nhân tài mới không phân biệt thân phận thì ngay cả Văn Chung Hầu (文終侯, Tiêu Hà) cũng phải khâm phục.

Cuối cùng đến cả Tiêu Hà cũng xuất hiện.

Thống lĩnh, trí lực, chính trị.

Hán tam kiệt (漢三杰) lập công lao cực lớn trong việc kiến lập nhà Hán bị so sánh với tôi khiến đầu hơi choáng.

Dù sao thì nâng tôi lên như vậy cũng hơi quá.

Thực tế hành động của tôi chỉ sao chép thành tựu ai đó trong lịch sử nguyên bản hoặc đẩy cho người khác.

Tùy Văn Đế đã nhắc nhiều lần nên bỏ qua, chính sách man di hay khai khẩn đất đai đa phần giao cho quân sĩ dưới trướng.

Chiến đấu cũng đa phần giao phó cho quyền hạn tướng lĩnh dưới trướng nên biết rõ hậu trường ấy tôi thật sự không có mặt dày nào mà coi hết là năng lực của mình rồi vênh váo.

Thực tế dù nắm quyền lực khổng lồ mà tôi vẫn một mực như vậy cũng vì lý do này.

Cuối cùng tôi chỉ biết sao chép thành tựu người khác…

‘Xin hãy tự tin lên.’

‘Nếu Đại tướng quân thật sự vô năng thì dù may mắn đến đâu cũng không đến được đây.’

…Khụ.

Ừ, đúng vậy.

Tôi cũng là kẻ khá ghê gớm đấy chứ.

Có người nói nhờ nhân tài xuất chúng tụ tập dưới trướng nên mới thắng liên tục nhưng quy tụ họ làm việc dưới một thế lực chính là tôi.

Vốn dĩ gặp đội tốt rồi lên xe buýt cũng là thực lực.

Còn có kẻ đập kính nhảy ra khoét lỗ lốp nữa kìa nên mức này thì là thiên thần rồi.

Tôi nhớ lại lời Gia Hủ từng nói với tôi rồi muộn màng tỉnh táo lại.

Hoàng đế bệ hạ không giấu được nụ cười rồi nói.

“Nội dung hai người kia ca ngợi cũng không tệ nhưng trẫm thích cái này nhất.”

“…….”

Chẳng lẽ thật sự không có ý gì chỉ muốn xem đáp án ca ngợi tôi nên mới hỏi câu này?

…Việc ngài ấy thích một bài thi ca ngợi một người khác là tôi chứ không phải bản thân Hoàng đế.

Dự đoán được nhưng tình cảm nặng nề quá mức rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!