Chương 554: Khoa cử (科擧) (9)
Kinh sư nơi tổ chức khoa cử nằm ngay gần hoàng cung.
Để cho những mộng tưởng sắp bước vào quan trường được chiêm ngưỡng uy nghiêm của hoàng thất nhà Hán…
Đại khái là với ý nghĩa như vậy nên mới chọn vị trí này.
Tuy nhiên thực tế không phải thi trong nội cung nên tránh được việc công việc trở nên phức tạp.
Nếu vào tận trong hoàng cung thì công việc liên quan đến cảnh vệ sẽ tăng vọt.
Tôi không muốn rơi vào tình huống ấy.
…Dĩ nhiên kỳ thi cuối cùng là Điện thí (殿試) thì phải vào hoàng cung để trực tiếp diện kiến hoàng đế.
Ôi, đến lúc đó cấm quân lại sẽ nằng nặc đòi tôi ra lệnh, tra tấn tôi không ngừng.
Vị trí chịu trách nhiệm quân chính nhà Hán quả thật phiền phức.
Tôi kiểm tra bên trong trường thi đã làm chắc chắn cả mái che rồi gật đầu.
Người biết thì biết, kỳ khoa cử trong lịch sử gốc là quỳ trên nền đá không mái che, chịu nắng cháy da cháy thịt suốt cả ngày.
Chỉ vậy đã đủ thảm rồi, thời gian thi kéo dài cả ngày, không cấp cơm trưa nên phải tự mang cơm hộp, thậm chí cả việc đại tiểu tiện cũng phải mang theo bình tiện rồi tự xử lý.
Môi trường trường thi như vậy thì đương nhiên khi trời mưa hay tuyết rơi thì kỳ khoa cử lập tức hủy ngay.
Không, trong tình huống chỉ tập trung vào thi thôi đã không đủ thì còn bao nhiêu yếu tố gây xao nhãng nữa chứ.
Thời gian thi dài và phải tự mang cơm trưa thì thôi, người từng thi đại học ở hiện đại đều trải qua rồi.
Nhưng ở nơi không có mái che, chịu nắng cháy cả ngày để giải đề, đại tiểu tiện cũng phải dùng bình tiện tự xử lý?
Hai cái này vượt ranh giới hơi mạnh đấy chứ.
Nếu là tôi thì vừa biết tình hình trường thi là nộp bài ngay, thản nhiên chịu trượt cho thoải mái.
Làm trường thi phiền phức đến mức phải làm vậy sao.
Hay là trường thi bất tiện đến mức này cũng chứa đựng ý nghĩa Nho giáo nào đó mà tôi không biết?
Dù ý định thế nào thì tôi cũng không muốn chứng kiến hoạt động đại tiểu tiện của người khác trước mắt nên đã ra lệnh thi trong tòa nhà đàng hoàng.
Hơn nữa để tránh việc quỳ rạp không bàn mà viết chữ thì tôi đã bố trí rất nhiều bàn và đệm ngồi.
Mức này thì tôi nghĩ đã tạo được môi trường đủ để thí sinh tập trung vào thi.
Giờ chỉ còn việc quan sát thí sinh dốc hết sức lực làm bài.
Khi tôi xuất hiện ở trường thi thì quan viên xác nhận lập tức hô to.
───Đại tướng quân (大將軍) kiêm Đại đô đốc (大都督) của nhà Hán (漢), lại kiêm Lục Thượng Thư Sự (錄尙書事) và được ban cho Giả hoàng việt (假黃鉞)…
Ồ, dài thật.
Ai lại giữ nhiều quan vị đến vậy chứ.
…Là tôi đây.
Từ bao giờ tôi lại có nhiều tên tuổi thế này.
Không biết từ lúc nào những quan vị nghe oai phong đều được ban cho tôi hết.
Đại tướng quân và Đại đô đốc nếu xét kỹ thì hơi khác nhưng cuối cùng đều là tổng trách nhiệm quân bộ.
Lục thượng thư sự nghĩa là thực quyền kiểm duyệt và tổng quản mọi chính vụ quốc gia.
Còn Giả hoàng việt là được ban đạo phủ của hoàng đế…
Đây là quyền thanh trừng kinh khủng, có thể tùy tiện giết bất kỳ thần tử hay dân thường nào.
Lần trước bệ hạ dùng giọng như nhặt được ngoài đường, ném phắt cho mẹ tôi một thanh phủ rồi bảo truyền lại cho tôi.
Vừa nhận thanh phủ trông cao cấp là ngài ấy lập tức ban cho tôi danh hiệu này như đã chờ sẵn.
Tôi định đưa tay lên trán thở dài nhưng nhận ra xung quanh quá nhiều mắt nhìn nên giữ nguyên dáng vẻ thường ngày.
Ở nơi còn toàn thí sinh còn non nớt mà làm vậy thì dọa họ quá mức rồi.
Thật đáng tiếc thì lúc thở dài có lẽ phải đợi sau này.
Tôi đảo mắt nhìn quanh thí sinh rồi dùng giọng bình thản nói.
“Những ai đỗ ở đây sẽ được trực tiếp diện kiến chí tôn hoàng đế bệ hạ nhà Hán, các ngươi hẳn đã biết.”
“…….”
Vô số thí sinh lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ.
Tôi nhìn những biểu cảm còn ngây thơ chưa vương bụi chính trị rồi cười khẩy.
“Tất cả hãy dốc hết sức lực. Gian lận đương nhiên là trượt.”
“Vâng─!”
Kết thúc bài phát biểu ngắn của tôi, thí sinh nhận đề thi rồi dán mắt vào đó như muốn rớt cả con ngươi.
Kỳ thi chính thức bắt đầu.
──────────
“Ưm…”
“Cái này…”
Những thí sinh đang căng thẳng tột độ vừa xem đề thi trên giấy thì phát ra tiếng rên rỉ.
Quả thật ngay cả tôi nhìn cũng thấy toàn là câu hỏi tự luận khó nhằn.
Điều khiến câu hỏi này càng ác độc chính là không có đáp án chắc chắn kiểu “đúng rồi đây”.
Dù thông minh đến đâu mà bình thường chưa từng trăn trở về các vấn đề của nhà Hán thì cũng sẽ đứng hình ngay lập tức.
Học thuộc lòng Tứ thư Tam kinh, thông thạo Lục Thao Tam Lược thì được gì.
Cuối cùng điều quan trọng nhất khi xử lý công việc chính là trực giác nhận diện vấn đề và sức sáng tạo giải quyết một cách kỳ diệu.
───Đề thi Sơ thí (初試) mà thí sinh thi lần đầu thực sự chỉ toàn câu hỏi đơn giản thôi.
Lời Tư Mã Ý lẩm bẩm khi không chịu nổi lời nài nỉ nhiệt tình của tôi nên cuối cùng kiểm tra từng đề thi khoa cử.
───Ý nghĩa cụ thể của Nhân (仁) và Lễ (禮) mà Khổng Tử chủ trương là gì, và khác biệt tư tưởng với Mạnh Tử ra sao… Đại khái chỉ ở mức này thôi.
…Cái đó đơn giản sao?
Để giải câu hỏi Tư Mã Ý vừa nhắc thì phải thuộc lòng Luận Ngữ (論語) và Mạnh Tử (孟子) đấy.
Trong Luận Ngữ tôi chỉ nhớ đoạn đệ tử của Khổng Tử cãi lại không muốn chịu tang ba năm, rồi bị đáp trả kiểu “chắc ngươi không được cha mẹ yêu thương đến ba năm”.
Nhìn vậy thì Khổng Tử cũng có phần cố chấp với nghi thức tế lễ không hiệu quả.
Việc nói “nếu không muốn thì đừng làm” là điểm khác biệt quyết định với các Nho gia khác…
Dù vậy thì việc nói lời cay nghiệt cũng không hẳn là tốt đẹp.
Chỉ riêng Luận Ngữ ghi lời Khổng Tử đã thế này thì Mạnh Tử làm sao thuộc nổi.
Tôi nghĩ mình chắc chắn không có số làm nên nghiệp lớn ở khoa văn.
Dù sao thì từ lời lẩm bẩm của Tư Mã Ý có thể thấy điều gì.
Kỳ Sơ thí đầu tiên đúng như hiện đại thường làm, kiểm tra khả năng học thuộc lòng sách vở.
Hơn nữa đề thi khoa cử không chỉ có một câu nên những người qua Sơ thí ít nhất cũng thuộc lòng các kinh điển Nho giáo.
Nhưng nhân tài nhà Hán hiện tại muốn không phải loại người ấy.
Những bạch diện thư sinh chỉ biết ngồi ngay ngắn đọc thuộc lòng những lời suông trên bàn giấy?
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng.
Kỳ thi đầu tiên đã xác nhận kiến thức cơ bản rồi nên kỳ thi thứ hai là kiểm tra khả năng giải quyết vấn đề.
“Khục ưm…”
Thực tế dù kỳ thi bắt đầu đã khá lâu nhưng vẫn còn hơn nửa số thí sinh chưa viết được chữ nào.
Tôi hiểu hết.
Các ngươi cũng không ngờ lại ra đề kiểu đó đúng không.
Nhưng chuyện đó là chuyện đó, chuyện này là chuyện này.
Không giải được đề thì chỉ có trượt.
Điều duy nhất đáng mừng là không phải chỉ toàn người không giải nổi đề.
Cũng có thí sinh cố gắng vắt óc, từng chữ từng chữ viết ra…
“Đừng căng thẳng, cứ như bình thường… Ta làm được…!”
“Cái, cái, cái này…”
Cũng có thí sinh vì bình thường từng trăn trở về các vấn đề của nhà Hán nên viết đáp án rất trôi chảy.
Thực ra nếu chỉ vậy thì tôi sẽ nghĩ “thông minh thật” rồi bỏ qua…
“Ưm…”
Dù nhìn thế nào thì ngoại hình vài người cũng không bình thường nên tôi trực giác nhận ra được.
Chắc chắn có gì đó.
Thật sự.
Vì ở thế giới này có quy tắc ngầm rằng người đẹp trai hoặc xinh gái bất thường thì năng lực cũng xuất chúng.
“Này.”
“Gọi, gọi thần ạ…?”
Tôi xác nhận một lượt thiếu nữ tóc xanh nhạt trông hoạt bát và thiếu nữ tóc đen xám trông âm u rồi gọi giám khảo đang chờ gần đó.
“Ta có chuyện muốn hỏi.”
“Vâng! Gì cũng được, xin cứ nói ạ!”
Sao lại run lẩy bẩy thế.
Có ai định ăn thịt ngươi sao?
Thực ra cũng không khó hiểu.
Với giám khảo hiện tại thì tôi là quyền lực gia nhà Hán không ai dám tùy tiện đối đãi.
Nói thẳng thì nếu tôi bảo “ta không thích ánh mắt ngươi” rồi đột nhiên chặt đầu thì tôi cũng không bị phạt.
Được bệ hạ ban phủ việt nghĩa là vậy.
Trong lịch sử gốc Tào Tháo vô cớ lộng hành quyền lực nên bị gọi là nghịch tặc không phải vô lý.
…Vậy tôi cũng là nghịch tặc sao?
Đang nghĩ linh tinh thì tôi dùng giọng bình thản hỏi giám khảo vẫn đang đổ mồ hôi lạnh.
“Tên hai thí sinh kia là gì?”
“…À, ngài nói hai cô nương đó ạ.”
Nhận câu hỏi của tôi, giám khảo trả lời cực kỳ cẩn thận.
“Là Khương Duy Bá Ước (姜維 伯約) và Đặng Ngải Sĩ Tắc (鄧艾 士則).”
“…?”
Sao hai đứa đó đã xuất hiện rồi?
Nếu ký ức tôi chính xác thì Khương Duy và Đặng Ngải giờ vẫn chưa sinh ra hoặc đang ở mức bú sữa cơ mà…
Có cả tự (字) thì nghĩa là đã làm lễ thành nhân.
Tôi nhìn hai thiếu nữ sinh sớm hơn lịch sử gốc gần 20 năm rồi lộ vẻ hơi bối rối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
