Chương 552: Khoa cử (科擧) (7)
Cao Thuận là nữ nhân có thể nói là hiện thân của từ người phụ nữ sự nghiệp.
Cô ấy đối mặt với mọi việc đều hết sức nghiêm túc, không sống xa hoa, thậm chí cũng không hề lười biếng hay làm việc qua loa cho xong.
So sánh với một ai đó thì khác biệt thật sự rất lớn.
Đại diện là một kẻ mang họ Đinh (丁) nào đó.
Tên đó ỷ vào quyền lực và nhân mạch của mình nên ngày nào cũng bận rộn đi chơi chỗ này chỗ nọ.
…Ừ.
Thực ra chính là chuyện của tôi.
Nhưng biết làm sao được.
Tôi là kẻ thẳng thắn với dục vọng của mình mà.
Dù sao thì Cao Thuận đắm chìm vào công việc đến mức người ta nghi ngờ liệu cô ấy có cuộc sống riêng tư hay không, đến nỗi ngay cả Từ Hoảng nổi tiếng nghiêm khắc và nghiêm túc trong mắt độc giả Tam Quốc cũng phải ngạc nhiên.
Từ Hoảng từng cùng làm việc với Cao Thuận từ thời kỳ đầu của thế lực, trong lúc trò chuyện với tôi đã nói như vậy.
───Thần dù sao cũng phân biệt rõ ràng công và tư khi sống.
───…….
───Khi thi hành mệnh lệnh thì xóa bỏ mọi tạp niệm, dốc hết sức lực mà làm, nhưng khi không cần thiết thì thần cũng thư giãn vừa phải.
Quả thật Từ Hoảng khi xử lý công vụ thì như cô ấy nói, cực kỳ ít lời và lạnh lùng.
Trong lịch sử gốc, khi gặp Quan Vũ từng có giao tình trên chiến trường, cô ấy lập tức coi là việc nước mà muốn chặt đầu, đến mức Quan Vũ cũng phải bối rối.
Độ sắc bén khi phân chia ranh giới đến mức khiến ngay cả Quan Vũ cũng kinh ngạc, ghi chép vẫn còn lưu lại.
Hơn nữa khi huấn luyện bộ đội thì cô ấy hành hạ không thương tiếc, không có chút máu và nước mắt nào.
Thật sự khiến người nhìn như tôi cũng cảm thấy đau đớn vì độ khắc nghiệt, mỗi lần nhìn cảnh binh sĩ bị hành hạ như vậy tôi lại thấy may mắn vì mình là lãnh đạo thế lực.
Độ khắc nghiệt đến mức nào ư?
Hãy lấy bài huấn luyện sức bền…. Tức là huấn luyện chạy bộ làm ví dụ nhé.
Nếu trong thời gian quy định không hoàn thành quãng đường thì binh sĩ đó khi những binh sĩ khác có thời gian cá nhân để nghỉ ngơi thì phải chạy thêm một quãng đường nhất định dưới sự giám sát của Từ Hoảng.
Một quyết tâm triệt để quyết không tạo ra bất kỳ một kẻ rớt lại phía sau nào.
Dĩ nhiên với bản thân người đó thì huấn luyện gấp đôi nên cực kỳ khổ sở.
Hơn nữa khi người khác nghỉ ngơi thì mình phải huấn luyện một mình thì bụng đau đến mức nào.
Không muốn thì bình thường phải rèn luyện bản thân nghiêm túc.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng vô cùng.
Huấn luyện chạy bộ đơn giản đã thế này thì huấn luyện cầm vũ khí hay giữ trận hình khác thì không cần nói chi tiết cũng biết.
Dù sao thì nhờ huấn luyện khắc nghiệt như vậy nên binh tinh nhuệ của Từ Hoảng mới được đối xử tương đương với Hãm Trận Doanh của Cao Thuận.
Tôi không phải vô cớ thường xuyên đặt Từ Hoảng và Cao Thuận làm tiên phong đâu.
Hai người họ không phụ lòng kỳ vọng của ta, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Nhưng khác với vẻ ngoài lạnh lùng nghiêm khắc trong công việc thì vẻ riêng tư của Từ Hoảng lại ôn hòa và dịu dàng hơn tưởng tượng.
Cô ấy duy trì được giao tình tốt với Quan Vũ, kẻ cuối cùng vì tính ngạo mạn mà chuốc lấy hậu họa đủ loại, khi có binh sĩ nói “ta không ăn được cơm ngon là tại Từ Hoảng” thì cô ấy cười lớn hỏi rằng có phải ta đã lật nồi cơm của bộ đội không rồi bỏ qua như không có gì.
Thực tế ở thế giới này Từ Hoảng vào ngày nghỉ thỉnh thoảng đến tìm tôi cùng nâng chén.
───Ha ha! Nên thần nói đấy, tên vô lễ không biết đánh giá tình hình…
Nhìn Từ Hoảng sôi nổi khác hẳn lúc làm việc thì cô ấy khác với Cao Thuận, giao tiếp với người khác dường như không khó khăn lắm.
───Chủ công.
───…Ừ? Sao vậy.
Dĩ nhiên khi nam nữ đang tuổi sung sức cùng nâng chén giữa đêm khuya thì không khí cũng hơi kỳ lạ.
Nhưng tôi là nam nhân khá hiếm thấy kiểu quân tử đấy.
Tôi tuyệt đối không mượn men rượu để cưỡng ép nữ nhân.
───Không sao đâu! Nếu ngài ngại thì cứ giao hết cho thần!
───Ư hức?!
…Nên tôi nói là tôi không cưỡng ép mà.
Nếu đối phương chủ động lao vào thì không tránh được.
Với sức mạnh thể chất kinh người của cô ấy khi lao vào tôi thì tôi làm sao kháng cự nổi.
───Ta đã nói rồi! Tự giải quyết đi!
───…Chúc có thời gian vui vẻ.
Tư Dữ và Lữ Bố mỗi khi chuyện này xảy ra đều lặng lẽ rời khỏi vị trí khi nhận ánh mắt của tôi.
Để mặc đối tượng hộ vệ như vậy rồi bỏ đi…
Hắn ta sẽ ghi nhớ sự lựa chọn này.
Cuối cùng bị hai võ tướng hộ vệ bỏ rơi, tôi đánh bại Từ Hoảng rồi bật dậy từ chỗ ngồi, lập tức trừng phạt hai nữ nhân đáng ghét kia.
───…Hức.
───Gì, gì vậy! Đã rồi sao?! Ở chỗ đó còn thành thạo hơn nữa thì có lý nào… Hya aak!
Giống như Cổ Kim Vô Song và Thiên Hạ Vô Song không ngừng mạnh lên, tôi cũng không ngừng mạnh lên ở phương diện ấy.
Thực ra ngoài việc tôi mạnh lên thì hai người họ cực kỳ nhạy cảm mới là vấn đề.
…Có nên gọi đây là công bằng không.
Tốt thì tốt thôi.
Dù sao thì trong tình huống đã từng có chuyện ấy thì việc tôi ôm Cao Thuận vào lòng cũng không có gì phải e ngại.
Vậy thời gian bên Cao Thuận thì thế nào.
───Chủ, chủ công. Nhẹ một chút nữa thôi…
───Ừ. Thành thật thế này thì thích lắm chứ?
───…?!
Bình thường càng lạnh lùng thì càng có sức hút khi phá vỡ.
Biểu cảm không bao giờ cho ai thấy mà chỉ dành riêng cho tôi?
Đương nhiên nam nhân nào cũng không chịu nổi tình huống ấy.
Vậy là tôi ăn tươi nuốt sống Cao Thuận rồi như thường lệ dùng hai võ tướng hộ vệ làm món tráng miệng.
───…Trời ạ. Thật sự đã biến thành bãi chiến trường rồi.
───Trương Liêu?
Trương Liêu lại đột ngột xuất hiện, không biết lấy thông tin từ đâu.
Trương Liêu mặc y phục mỏng manh, chỉ nhìn thoáng qua cũng đoán được ý đồ.
───Quả nhiên nếu không làm đến mức này thì không thấy khả năng thắng lợi.
───…….
───Vậy thì xin nhờ ngài.
Nghĩa là lấy Cao Thuận, Tư Dữ, Lữ Bố làm vật hiến tế cho chiến thắng.
Tham vọng chiến thắng ấy thì tôi hoàn toàn công nhận, nhưng có một yếu tố Trương Liêu chưa lường trước.
───Á, a a…
Giống như Vạn Nhân Chi Địch chặt hai ba binh sĩ bình thường cũng không mệt, tôi ở trên giường cũng không có đối thủ nào sánh bằng.
Đây chính là thế giới đảo ngược ngày đêm.
Nếu muốn thực sự đối đầu với tôi thì phải mang theo gấp hai gấp ba nữa.
──────────
Tôi ôm ấp những nữ nhân mang đủ loại sức hút, đồng thời rên rỉ dưới đống việc đột ngột ập đến, mấy ngày trôi qua như vậy.
“Không bao lâu nữa những người đỗ Sơ thí (初試) sẽ đến Lạc Dương.”
“Vậy sao?”
Nghe báo cáo của Gia Cát Lượng, tôi bình thản gật đầu.
“…….”
Mà này cái xác kia là gì vậy.
Tôi ngẩn ngơ nhìn nữ quân sư tóc tím đang gục đầu lên bàn, nằm bẹp dí.
So với Gia Cát Lượng vẫn hoạt bát bên cạnh tôi thì khác biệt một trời một vực.
Dù sao thì gần đây các tiểu mưu sĩ làm việc rất nhiều.
Từ tu sửa đường sá đến tiêu diệt sơn tặc, hơn nửa số văn thư liên quan đến hành chính quốc gia đều do hai người xử lý.
Bản chất con người thì trừ thở ra thì cái gì cũng cần tiền.
Việc tính toán từng con số xem có kẻ nào lén lút biển thủ ngân khố hay không là phần việc của hai người.
Gia Hủ thì bận rộn chấm bài thi và quản lý giám khảo, Chu Du thì đồng thời xử lý hành chính lục quân và thủy quân nên không có thời gian rảnh.
Tuân Úc thì giúp đỡ được phần nào nhưng thỉnh thoảng lại nhận lệnh bệ hạ trở về hoàng cung rồi lại quay lại lặp đi lặp lại.
Trong hoàng cung chắc cũng bận rộn lắm.
Gần đây số văn thư liên quan hoàng thất gửi lên cho tôi giảm đi, chắc có ai đó chặn giữa đường.
Người có thể chặn văn thư gửi đến quốc tế nhà Hán mà không gây tiếng động…
Nghĩ ai cũng chỉ có một người.
…Nhưng rốt cuộc nội dung gì mà ngài ấy lại lén lút chặn văn thư vậy?
Lại có ai bị ‘đoàng’ hay ‘xoẹt’ nữa sao?
Khi nội bộ quốc gia đang dần ổn định mà vẫn còn kẻ như vậy, tôi nghĩ bệ hạ sẽ xử lý nên không bận tâm lắm.
“Chỉ vài ngày mà đã lộ vẻ mệt mỏi thế này…”
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt trắng, nói về bộ dạng thảm hại của Tư Mã Ý.
“Chủ công sẽ nghĩ gì về các hạ đây?”
Quả nhiên đúng kiểu một con ong làm việc.
Ngươi có biết trong lịch sử gốc ngươi cũng chết vì làm việc quá sức không?
“…Ồn ào quá.”
Nghe lời khiêu khích của Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý hơi ngẩng đầu, lẩm bẩm bằng giọng mệt mỏi.
“Ư ư, đều tại ai thế này…”
“Lại dùng giọng điệu vô lễ với chủ công…”
“…Hừ.”
Ơ.
Biểu cảm khinh khỉnh Gia Cát Lượng kia là sao vậy.
“Các ngươi không biết đâu.”
Trong lúc tôi hơi có dự cảm không lành thì Tư Mã Ý tiếp tục.
“Có kẻ nào đó không cho ta ngủ mà cứ liên tục làm phiền thì làm sao hết mệt được chứ?”
“…!”
“Thật đáng ghen tị. Có thể nghỉ ngơi mà không bị ai quấy rầy.”
Nữ quân sư tóc tím đặt tay lên hông nói.
“Ta vẫn còn hơi nhức nhối ở eo đây…”
“…….”
Lời khiêu khích kiểu ấy của Tư Mã Ý đủ khiến Gia Cát Lượng mất bình tĩnh lần nữa.
Nhưng đó là lỗi của ta sao.
Người chủ động dụ dỗ trước là ngươi mà.
Nghĩ đến việc con bé ôm tôi từ phía sau rồi khẽ cọ ngực, hay ngồi hẳn lên đùi tôi rồi cọ mông thì dù có cân nhắc thế nào thì phần trách nhiệm của Tư Mã Ý dụ dỗ trước cũng chiếm hơn nửa.
“…….”
Nhưng Gia Cát Lượng không biết điều đó nên tay khẽ run, không đáp trả được gì.
“Ừm? Nếu theo trí nhớ của mình thì chắc chắn…”
Bàng Thống từng chứng kiến cảnh Tư Mã Ý dụ dỗ tôi một lần trước mắt nên chỉ hơi nghiêng đầu.
Có vẻ ngày Gia Cát Lượng thắng lại Tư Mã Ý vẫn chưa đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Thông báo trong game của Telltale Games khi quyết định của người chơi có ảnh hưởng đến hành động nhân vật và cốt truyện sau này.