Chương 551: Khoa cử (科擧) (6)
───Biết rồi chứ? Nhất định phải làm đấy!
───…Biết rồi.
Sau khi nhận lời dặn dò tha thiết từ Trương Liêu rằng nhất định phải dụ dỗ Cao Thuận, vài ngày trôi qua.
Tôi vẫn hơi mơ hồ không biết lời cô ấy có thật không, nhưng nghĩ bụng thử cũng chẳng mất gì nên gọi Cao Thuận đến.
Với Cao Thuận mà tôi biết thì ít nhất đối với tôi cô ấy sẽ không bao giờ nói dối.
Cao Thuận là người thế nào.
Trong lịch sử gốc không tiếc lời trung ngôn trực ngôn, bị chính chủ công mình ghét bỏ đủ điều, nhưng vẫn lặng lẽ dâng trọn lòng trung thành theo đến chết.
Với nhân vật như vậy thì dù nhận một câu hỏi kỳ lạ từ tôi cũng không đến mức hoảng loạn.
Nếu lời Trương Liêu nói là thật thì cô ấy sẽ bình thản thú nhận tình cảm, còn nếu tôi đoán bừa thì cô ấy sẽ nghiêng đầu kiểu “ngài nói gì vậy”.
…Nếu thật sự rơi vào tình huống xấu hổ ấy thì tôi đã sẵn sàng bán đứng Trương Liêu bất cứ lúc nào.
Đã tự tin nói ra thì cũng phải chuẩn bị chịu hậu quả chứ.
‘À, ta cũng nghe từ Trương Liêu thôi. Đừng hiểu lầm kỳ lạ gì nhé.’
‘…….’
Cao Thuận nghe lời biện minh yếu ớt của tôi sẽ phản ứng thế nào đây.
Nghĩ đến cảnh tượng ngớ ngẩn này mà tôi lại bật cười, quả nhiên tôi cũng lắm trò đùa.
Và thời gian trôi qua, đến hiện tại.
“…….”
Tôi lộ vẻ kinh ngạc rất rất lớn trước hành động ngoài dự đoán của Cao Thuận trước mắt.
Hành động ngoài dự đoán của Cao Thuận rốt cuộc là gì.
“…….”
Cao Thuận vừa nhận câu hỏi từ tôi đã hóa đá như tượng, không phản ứng gì.
“…Cao Thuận?”
“…….”
Bình thường cô ấy phản ứng ngay khi tôi vừa mở miệng, nhưng khoảnh khắc này dù tôi có gọi thế nào cô ấy cũng chỉ im lặng.
Tôi tiến lại gần, vỗ vai để kéo cô ấy về thực tại.
“Này, nghe thấy không?”
“…!”
Phản ứng rồi.
Khi khoảng cách thu hẹp, Cao Thuận nuốt nước bọt một cái rồi lùi lại với tốc độ kinh người.
Thực ra hành động này chẳng khác gì tự thú.
…Nhưng đang quỳ cả hai gối mà sao lại có tốc độ như vậy?
Dù Cao Thuận không thể so với Trương Liêu hay Từ Hoảng về võ lực một địch nghìn nhưng khoảnh khắc này đã chứng minh cô ấy có đủ thể lực phù hợp với chức tướng quân.
“Thật không thể tin nổi.”
Khi tôi đang kinh ngạc về bí ẩn của cơ thể con người hôm nay thì Lữ Bố đứng gần đó quan sát tình hình lộ vẻ hoàn toàn bất ngờ.
“Ta cứ nghĩ không thể nào… thật sự sao?”
Lữ Bố cũng giống tôi, không hoàn toàn nắm được tâm tư Cao Thuận, nhưng nhờ bản năng dã thú đặc trưng của mình nên đại khái đã đoán được.
Ngay cả Lữ Bố còn kinh ngạc thì đủ biết Cao Thuận đã che giấu tâm tư kỹ lưỡng đến mức nào.
“…….”
Tư Dữ thì dù người xung quanh làm gì cũng chỉ quan tâm đến tôi nên không có phản ứng đặc biệt.
Em ấy chỉ can thiệp vào hành động của người khác khi có một trường hợp duy nhất.
Chính là lúc ai đó định gây hại vật lý cho tôi.
Tôi nhìn Cao Thuận vẫn chưa lấy lại bình tĩnh rồi đánh giá tình hình hiện tại.
Đã đến nước này nếu lặng lẽ rút lui thì chỉ khiến tình hình thêm kỳ cục.
Hơn nữa Cao Thuận nếu nghĩ tôi từ chối cô ấy thì rất có khả năng sẽ âm thầm buồn bã.
Dù bề ngoài không lộ ra nhưng trong đầu chắc chắn đang hỗn loạn đủ thứ.
Tôi tưởng tượng cảnh các phiên bản mini Cao Thuận trong đầu cô ấy đang chạy loạn xạ bật còi báo động rồi cười ngốc nghếch.
“Cao Thuận.”
“…….”
“Ta sẽ không hỏi vì suy nghĩ gì mà ngươi giấu kín tình cảm với ta suốt hơn mười năm.”
Tôi đã ở bên Cao Thuận rất lâu nên đại khái đoán được ý định cô ấy giữ khoảng cách với tôi.
Theo lời Trương Liêu thì tình cảm Cao Thuận dành cho tôi không phải lòng trung thành đơn thuần.
Mà là lĩnh vực gần như sùng bái (崇拜).
Cao Thuận không phải trung thần phục vụ chủ công mà là tín đồ cuồng nhiệt thờ phụng thần phật cũng không ngoa.
Những trung thần sẵn sàng hi sinh tính mạng vì chủ công nếu nhận lệnh tự vẫn từ trên cao thì ít nhất cũng hỏi lý do trước khi chết, nhưng với Cao Thuận thì như phanh bị hỏng, không hỏi gì lập tức tự đâm cổ.
Mọi sinh mệnh đều theo bản năng bảo vệ tính mạng mình, vậy mà cô ấy không chút do dự đi ngược quy luật tự nhiên…
Nghĩ vậy thì thật sự đáng sợ.
Dù sao thì Cao Thuận mà tôi biết là kiểu người quá thích một ai đó đến mức không dám nghĩ mình xứng đáng làm vấy bẩn người đó.
Tại sao chứ, thỉnh thoảng cũng có kiểu người như vậy mà.
Chỉ hài lòng khi đứng bên cạnh nhìn ngắm, kiểu khiến người khác nhìn vào sẽ kêu lên thật phiền phức.
Trương Liêu cũng vì chịu không nổi hành vi ấy của Cao Thuận nên mới mách tôi.
Quả nhiên nhìn suốt gần 20 năm mà không làm gì thì ai cũng phát điên.
Trương Liêu mới là người độ lượng.
Nếu là tôi thì không chịu nổi đến 5 năm đã can thiệp nam nữ ngay.
Dựa trên thông tin từ Trương Liêu, tôi đã nhìn thấu tâm tư Cao Thuận rồi bình thản tiến lại gần nữ nhân trước mặt.
Dù trải qua vô số năm tháng trên chiến trường nhưng da vẫn trắng như ngọc không một vết tỳ.
Đôi mắt xanh lục trong trẻo khiến người nhìn cảm thấy tươi mới.
Mái tóc xám búi gọn gàng đúng với tính cách cẩn thận của cô ấy.
Ai nhìn cũng phải gọi là mỹ nhân nhưng cô ấy lại cảm thấy ngoại hình này cũng chưa đủ nên lùi bước…
Với tôi thì thật sự không hiểu nổi.
Nếu tính vậy thì chẳng phải tôi mới là kẻ thiếu sót sao?
Tôi cũng thuộc dạng đẹp trai nhưng không phải loại chân chính như Viên Thuật.
Dĩ nhiên Viên Thuật có điểm yếu chí mạng là đầu tư hết chỉ số vào ngoại hình.
Dù khuôn mặt đẹp đến đâu thì cũng có giới hạn bao phủ.
…Dĩ nhiên tôi là nam nhân cùng loại với Viên Thuật nên hắn đẹp đến đâu cũng không ảnh hưởng gì.
Tôi tuyệt đối không muốn song kiếm quyết đấu với nam nhân khác.
Tôi đẩy cô ấy đến chỗ không còn đường lùi nữa rồi chống tay vào tường nói.
“Nếu không thích thì giờ cứ nói đi.”
“…….”
“Ta không bao giờ đẩy mỹ nhân chủ động đến gần vì thích ta.”
Đến thì không cản, đi thì không giữ…
…Thành thật thì là nam nhân hơi dính nhớp, níu kéo.
Có người nhìn chắc sẽ nói hơi xấu xí nhưng tiếc thì biết làm sao.
Những nữ nhân trong lòng tôi giờ đều có năng lực và xinh đẹp đến mức nào.
Tôi không phải nam nhân sắp xếp quan hệ rõ ràng.
Nếu thật sự nhận định tình cảm đã rời đi thì đành phải để cô ấy đi.
“Hãy trả lời rõ ràng. Nếu không thì ta cũng sẽ không nhúc nhích khỏi đây nữa.”
“…….”
Có hay không.
Mau nói ra tấm lòng của ngươi đi!
Tôi nhìn thẳng vào mắt Cao Thuận không làm gì thêm thì nhận ra được.
Đồng tử mở rộng hơn so với bình thường.
Hơi thở khẽ gấp gáp không rõ lý do.
Đôi môi liên tục mấp máy và cả khuôn mặt đỏ ửng lên một cách kỳ lạ do sự ngượng ngùng.
Nghe nói con người khi nhìn người ghét thì đồng tử co lại, khi nhìn người thích thì đồng tử mở rộng.
Điều này thể hiện việc tập trung để xác nhận và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ của đối phương…
Đồng tử Cao Thuận mở rộng lúc này chẳng khác gì tiết lộ cô ấy nghĩ gì về tôi.
Những người có đồng tử đen như bệ hạ hay Trần Lưu Vương thì phải nhìn rất gần và chăm chú mới thấy đồng tử, nhưng Cao Thuận có đôi mắt xanh lục ai nhìn cũng thấy rõ nên tương đối dễ xác nhận.
Tôi và Cao Thuận cứ đối diện nhau như vậy bao lâu.
Tôi bình tĩnh chờ câu trả lời thì cuối cùng đôi môi đang run rẩy kia cũng mở ra.
“…Thần, thần sao có thể từ chối chủ công được.”
“…….”
Giọng điệu vẫn bình thản như thường lệ.
Nhưng tôi nhận ra trong giọng điệu bình thản ấy chứa đựng cảm xúc khó tả.
“Thần sẽ theo bất kỳ mệnh lệnh nào của chủ công, dù là nhảy vào hố lửa…”
“Ta hỏi không phải ý đó.”
Ngu Trung (愚忠).
Lòng trung thành ngốc nghếch và cố chấp.
Trong lịch sử gốc Cao Thuận là vị tướng xuất sắc về năng lực và nhân phẩm không có gì để chê, nhưng mặt khác lại ngốc nghếch đến mức khiến người ta phát bực.
Dù chủ công Lữ Bố lộ ra vô số khuyết điểm nhân cách gây đủ loại vấn đề nhưng vẫn theo đến cùng.
Và cũng giống như Cao Thuận hi sinh tính mạng vì Lữ Bố, Hãm Trận Doanh cũng không ngần ngại hi sinh vì thượng quan Cao Thuận.
Sau khi Cao Thuận theo Lữ Bố ra pháp trường thì từ Hãm Trận Doanh không còn xuất hiện nữa, đủ biết kết cục của họ.
Nếu biết phán đoán Lữ Bố không còn hy vọng rồi rời đi tìm chủ công khác thì chắc chắn đã được lập tiểu truyện riêng, nổi danh vang dội.
Và Hãm Trận Doanh theo Cao Thuận cũng không phải chết oan uổng.
Tôi không coi thường giá trị của chữ trung (忠) nhưng khi cần thiết thì cắt bỏ nó cũng là một đức tính.
“Ta đang hỏi lòng ngươi.”
“…….”
“Nếu không phải trả lời chân thành và thật lòng thì ta sẽ hỏi lại bao nhiêu lần cũng được.”
Cao Thuận đối mặt với câu hỏi nghiêm túc của tôi rốt cuộc sẽ trả lời thế nào.
Chỉ cần nhìn Tư Dữ và Lữ Bố lặng lẽ rời khỏi chỗ là biết được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
