Chương 550: Khoa cử (科擧) (5)
Ngày xưa những người ứng thí khoa cử khi đi đến Hanyang để thi thì có rất nhiều ghi chép về việc họ biến mất không dấu vết không một ai hay biết.
Giống như trong truyện dân gian dù đưa cho một cái bánh thì con hổ cũng chẳng thèm để ý.
Giống như những con hổ trong truyện cổ tích dù có đưa cho một cái bánh tteok thì cũng hoàn toàn không chịu tha mạng.
Chỉ riêng thú dữ hại người đã thế này rồi huống chi còn có đám sơn tặc tâm địa méo mó vì cuộc sống khó khăn mai phục trên đường thì việc người ta gặp đủ loại tai nạn cũng chẳng có gì lạ.
Trong tình huống như vậy việc quan trọng nhất là gì.
Đương nhiên là tu sửa đường sá để giao thông thông thuận đồng thời đập đầu bọn thú dữ và sơn tặc đe dọa trị an.
Và tôi có rất nhiều chuyên gia về những việc này dưới trướng.
“Này! Nghĩ trốn ở chỗ này là ta không biết sao?!”
“Cẩm, Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊)!”
“…Đừng gọi bằng cái tên đó chứ!”
“Khục!”
Cam Ninh từng dẫn dắt một đám sơn tặc khổng lồ nên nắm rõ lối sống của bọn chúng như lòng bàn tay.
“Xin cứ giao cho thần! Có Bé Hổ và Bé Trắng của thần thì dù là thú dữ trốn trong hang cũng có thể tóm gọn hết!”
───Gầm!!
───Phù ooo!!
Mộc Lộc Đại Vương dù có nhìn đi nhìn lại thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ mang lại cảm giác giống hệt như một Druid và những nhà huấn luyện mãnh thú dưới trướng cô ấy.
“…Bé Hổ và Bé Trắng?”
“Mạnh Hoạch tỷ tỷ, tên hay thật đấy.”
Và cả vị vua Nam Man tộc đi lại trong rừng rậm và dãy núi như nhà mình.
Đây là cảm nhận cá nhân nhưng khả năng đặt tên của Mộc Lộc Đại Vương cũng tương tự bệ hạ.
Mao và Bé Hổ.
Phô và Bé Trắng đối đầu nhau.
Thật khiến lòng dạ hùng tráng.
Tôi từng nhắc đến tên Bần Bật và Vun Vút thì có tư cách gì nói chứ.
Ngoài ra còn có Cao Thuận và Từ Hoảng tuần tra khu vực xung quanh để cho binh sĩ tích lũy kinh nghiệm thực chiến thì trị an đường sá không còn lo lắng.
Đám sơn tặc phần lớn hình thành vì cuộc sống khó khăn.
Khi quốc gia dần ổn định như bây giờ thì số lượng sơn tặc cũng giảm mạnh.
So với việc giết người cướp của thì làm nông và buôn bán ổn định hơn nhiều.
Con người đâu phải tâm thần thích giết người nên mới làm sơn tặc.
Thực tế những đám sơn tặc nổi tiếng nhất trong Tam Quốc như Khăn Vàng hay Hắc Sơn Tặc đều nổi lên vì nhà Hán quá hỗn loạn.
Đây là trường hợp dân chúng vì không còn gì để mất nên cầm đao.
Trong những trường hợp như vậy nếu quốc gia đảm bảo cuộc sống ổn định thì phần lớn trở lại làm lương dân bình thường.
Nhưng cũng có đám ác độc chọn nghề sơn tặc làm sự nghiệp suốt đời thề sẽ gây hại cho người khác.
Những kẻ điên này dù quốc gia giàu có hay không cũng thích làm sơn tặc nên nếu không cải tà quy chính đúng lúc thì đầu lìa khỏi cổ dưới công quyền.
Những đám sơn tặc có tên tuổi như Khăn Vàng Hắc Sơn Tặc Bạch Ba Tặc đã biến mất từ bao giờ mà vẫn còn làm sơn tặc?
Chẳng lẽ định lập ra Lục Lâm 72 Trại hay Trường Giang Thủy Lộ Thập Bát Trại (長江水路十八寨) như trong võ hiệp?
Chuyện không thể nào.
…Nhưng nghĩ kỹ thì Khăn Vàng, Hắc Sơn Tặc, Bạch Ba Tặc đều là thế lực tôi đã tiêu diệt.
Khăn Vàng thì khi chiêu mộ Trương Giác đã khiến đám theo cô ấy làm giáo chủ lặng lẽ gia nhập.
Hắc Sơn Tặc từng là hàng xóm của tôi thì Lữ Bố đã biến thủ lĩnh Trương Yên thành (từng là) Trương Yên.
Bạch Ba Tặc thì đưa cho tôi nhân tài siêu cấp vô địch là Từ Hoảng rồi biến mất vào hậu trường lịch sử nên tôi đã hút sạch lợi ích.
“Chủ công, thần đã tiêu diệt đám sơn tặc cướp bóc hành nhân rồi trở về.”
“Ừ. Vất vả rồi.”
Trước kỳ thi thứ hai hôm nay cũng đang tích cực tu sửa giao thông, tôi gật đầu khi nghe báo cáo từ võ tướng xung quanh.
Trương Liêu dẫn kỵ binh vừa nhận tin báo từ thương nhân qua đường là lập tức xuất quân rồi chạy một vòng Tư Lệ Châu.
Đây chính là kỵ thuật của Trương Liêu từng dùng 700 người đánh bại 10 vạn quân.
“…….”
Chắc là hành quân cường độ cao nên sắc mặt kỵ binh xuất thân Tinh Châu vốn chẳng bao giờ nao núng trước chuyện gì giờ cũng không tốt lắm.
Rốt cuộc đã hành hạ bọn họ đến mức nào đây.
Dù là binh tinh nhuệ nhất thì mặc toàn thân giáp trụ chạy liên tục mấy ngày cũng mệt.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đáng sợ.
Tôi nhìn Trương Liêu đang quỳ một gối cung kính hành lễ rồi lẩm bẩm.
“Lần này nên thưởng gì đây…”
Nghe tôi nói Trương Liêu mỉm cười.
“Chỉ cần được ở bên chủ công là đủ rồi.”
“Vậy sao?”
“Vâng.”
Dù đã lập nhiều công trên chiến trường nên gia sản không thiếu thốn gì…
Nhưng chỉ cần ở bên tôi là thỏa mãn thì thật đáng ngạc nhiên.
Lúc đó Trương Liêu như chợt nhớ ra nói bằng giọng chậm rãi.
“À gần đây Cao tướng quân trông có vẻ đang rất phiền muộn.”
“…Cao Thuận (高順)?”
Vị tướng mà hiện tại trong thế lực của chúng tôi khi xét về khả năng thống lĩnh binh sĩ thì ai cũng công nhận một cách thản nhiên.
Cao Thuận bất ngờ lại là lão tướng có thâm niên ngang ngửa với bộ ba Bát Kiện Tướng luôn lặng lẽ làm việc dưới trướng Lữ Bố mà không có chút cảm giác tồn tại nào.
Lần đầu phát hiện cô ấy đang làm lính chứ không phải tướng thì tôi kinh ngạc đến mức nào.
Tôi không nhớ trong lịch sử gốc Cao Thuận gia nhập thế lực Lữ Bố thế nào nên đã vất vả rất nhiều.
Trong lịch sử gốc Lữ Bố và Trương Liêu được Đinh Nguyên chiêu mộ nhờ mắt nhìn người xuất chúng nhưng Cao Thuận thì thật sự không biết.
Nang Trung Chi Chùy (囊中之錐) nghĩa là người có tài dù trốn kỹ cũng như chiếc dùi trong túi tự nhiên lộ ra, nhưng việc tuần tra doanh trại mỗi khi rảnh rỗi là công việc cực kỳ vất vả.
───Thần sẽ theo chủ công đến tận chân trời góc bể.
Dù sao thì công sức bỏ ra cũng xứng đáng.
Cuộc sống thường ngày thanh liêm giữ nguyên tắc nghiêm ngặt vì chủ công mà không tiếc cả tính mạng.
Thậm chí ngay cả năng lực cũng vô cùng xuất chúng nữa thì thử hỏi tìm đâu ra một người lính mẫu mực như thế này chứ.
Tôi thoáng nhớ đến nữ nhân dùng kẹp tóc cố định mái tóc xám thành kiểu búi cao.
Thành thật thì nữ nhân có đôi mắt xanh lục lạnh lùng kia mà không giải quyết nổi một nỗi phiền muộn thì tôi không tưởng tượng nổi.
“Có thể biết cụ thể là phiền muộn gì không?”
“Ừm… Là không thể chủ động tiến tới chăng?”
“Hử?”
Khi tôi lộ vẻ ngẩn ngơ thì Trương Liêu khẽ cười.
“Tình cảm dành cho ai đó quá lớn nên ngược lại lại lùi một bước, thật là mâu thuẫn nhỉ?”
“…….”
Công việc chính thức đã xong nên giọng điệu trở nên thoải mái, Trương Liêu nhìn tôi khiến tôi lộ vẻ ngẩn ngơ.
Trong lịch sử gốc Cao Thuận chịu đủ loại đối xử vô lý từ Lữ Bố nhưng vẫn theo đến cùng.
Vì là người như vậy nên lòng trung thành với tôi cao thì tôi đã dự đoán nhưng không ngờ hướng trung thành đó lại hơi lệch lạc.
Thành thật thì nữ nhân luôn giữ biểu cảm không đổi chỉ đối xử với tôi bằng thái độ công vụ thì làm sao nhận ra được tâm ý.
Tư Dữ luôn giữ vẻ mặt vô cảm nhưng hành động dành cho tôi thì lộ rõ ràng nên hơi khác với Cao Thuận.
“Thần có thể nhìn thấy rõ rành rành nếu cứ tiếp tục như thế này thì nàng ấy sẽ sống cô độc cả đời và chỉ tập trung vào công việc mà thôi, thế nhưng thần thì biết làm thế nào được chứ.”
Nhìn phản ứng của tôi, Trương Liêu hơi khoa trương nhún vai nói.
“Vậy nên xin chủ công giúp đỡ nhé?”
“…….”
Đột nhiên nói vậy thì khiến tôi bối rối thôi.
Ừm…
Nhưng nghĩ kỹ thì phản ứng của Trương Liêu cũng không có gì lạ.
Như tôi vừa nhắc Cao Thuận là lão tướng cao nhất thế lực chúng tôi.
Nghĩa là gần 20 năm lượn lờ quanh tôi mà không hề lộ ra chút khí tức nào.
…Nghĩ vậy thì thật sự nghi ngờ liệu có tình cảm với tôi không nhưng Trương Liêu không có lý do gì nói dối với tôi nên tôi hơi rối.
Khi này thì nên đổi góc nhìn suy nghĩ.
Nữ nhân có tình cảm nhưng tuyệt đối không biểu lộ ra ngoài.
Nam nhân đương nhiên không nhận ra tâm ý của nữ nhân có thái độ như vậy.
Người xung quanh đã chứng kiến tình huống lãng mạn cứ như sắp kết nối mà không kết nối suốt hơn 20 năm.
Quả nhiên là tình huống đáng để đảo mắt thúc ép công khai.
Tôi tổng kết mọi tình huống rồi nói với Trương Liêu vẫn đang mỉm cười.
“Sớm muộn gọi Cao Thuận đến nói chuyện riêng được không?”
“Vâng. Thần đang mong chờ đấy.”
Tôi nghe giọng dịu dàng mà thanh khiết đó thì chỉ biết lộ vẻ ngượng ngùng.
Không lẽ sắp bước vào tuổi 40 mà nam nhân vẫn liên tục tăng thêm nữ nhân là đúng sao?
Như vậy thì người khác sẽ nhìn tôi thế nào đây.
“Chủ công! Có vấn đề gì sao?!”
Tôn Quyền hiện vẫn làm phó quan nhận ra vẻ khó xử của tôi lập tức hỏi.
“…Không có.”
“?!”
Chuyện đó lại đáng ngạc nhiên đến vậy sao.
Nghĩ lại thì Tôn Quyền cũng từng nói điều gì đó hơi kỳ lạ như được kết đôi với tôi là vinh hạnh…
Tôi nhìn Tôn Quyền vừa nghe câu trả lời của tôi lập tức tiu nghỉu thì đột nhiên trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Tôn Kiên đang cười hiền từ.
Cảm giác như đang đẩy hết đám con gái khó xử lý sang cho tôi không phải ảo giác chứ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
