[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29609

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

501-600 - Chương 539: Trở về (2)

Chương 539: Trở về (2)

“Xin Đại tướng quân đi cẩn thận ạ.”

“…Ừ.”

Viên Thiệu nhìn Tào Tháo rồi một phen đấu khí thế nhưng đối với tôi thì dùng thân thái cực kỳ trang nhã và điềm tĩnh mà hành lễ.

So với Tào Tháo đã bộc lộ sở thích mờ ám thì Viên Thiệu cũng có tính cách rất nổi bật.

Tôi nhìn Viên Thiệu đã tiễn đến tận trăm dặm cùng hộ vệ chậm rãi lui về.

Nhan Lương và Văn Xú những người trong Tam Quốc Diễn Nghĩa đã khiến cho ngay cả những vị tướng quân tinh nhuệ của Tào Tháo như Trương Liêu hay Từ Hoảng cũng không thể nhúc nhích.

Trương Cáp sau này phụ trách chiến tuyến chống Thục ở phía tây Ích Châu và đã liên tục cản bước những cuộc Bắc phạt của Gia Cát Lượng.

Và cả Điền Phong, Thư Thụ đã từng đưa ra vô số mưu kế mà giả sử nếu Viên Thiệu chấp nhận thì có thể đảo ngược hoàn toàn cục diện.

Thật sự kéo hết những nhân tài có danh tiếng đến đây luôn rồi.

Hừm, vì đây là sự kiện đưa tiễn nhân vật số 2 của nhà Hán nên cũng là điều đương nhiên chăng?

Nếu có kẻ nào nhân cơ hội này mà bắt bẻ gây khó chịu thì Viên Thiệu cũng sẽ phiền phức.

Mặc dù tôi tự hỏi liệu có ai thực sự làm ra những hành động như thế hay không, thế nhưng vốn dĩ dù đi đến đâu cũng luôn có một hai kẻ thích soi xét nguyên tắc và hành động một cách vô cùng cứng nhắc.

Ở Lạc Dương cũng có người trách mắng tôi và thậm chí còn dám công khai trình bày ý kiến với cả hoàng đế thì việc làm vậy với Viên Thiệu cũng không có gì lạ.

Khi tôi vừa đi vừa nghĩ linh tinh như vậy.

Ngó nghiêng ngó nghiêng.

“……Tư Dữ.”

Tôi cuối cùng cũng phải mở miệng vì hành vi đặc biệt của người xung quanh.

“Dạ.”

“Sao lại làm vậy?”

Cũng phải thôi vì Tư Dữ đang cưỡi Ô Truy Mã liên tục xoay vòng quanh tôi rồi quan sát tôi từ mọi phía.

Ngựa là sinh vật trí tuệ rất cao và Ô Truy Mã thì gọi là linh vật cũng không quá nên chắc đang nghĩ em ấy đang làm gì vậy.

Phì phì.

Nhưng Ô Truy Mã theo lệnh chủ nhân xoay vòng một chỗ thì chỉ lộ chút bất mãn chứ không có hành động gì thêm.

Có vẻ quan hệ thân thiết hơn tưởng tượng.

Dù sao thì cũng có truyền thuyết kể rằng khi Hạng Tịch rơi vào Tứ diện Sở ca thì Ô Truy Mã tự nhảy xuống nước tự sát theo nên không có gì lạ.

“…Giờ thân thể ngài đã ổn chưa ạ?”

Tư Dữ vừa nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng vô cảm như thường ngày hỏi lại.

Nghe câu hỏi của em ấy thì tôi nhận ra.

A, giờ Tư Dữ đang lo lắng con cá thái dương trước mắt này sẽ đột ngột chết bất cứ lúc nào.

Để Tư Dữ không còn lo lắng nữa thì tôi dùng thái độ đĩnh đạc nói.

“Ừ. Giờ ta cực kỳ khỏe mạnh.”

Thậm chí còn có tiên nhân đi ngang qua cho là phần thưởng nhiệm vụ rồi thổi khí vào cho tôi nữa chứ.

Dù không biết hiệu quả chính xác nhưng giờ tôi chắc chắn khỏe mạnh hơn người thường rất nhiều.

Khi tôi cười tươi và thể hiện dáng vẻ đĩnh đạc thì Lữ Bố gần đó đột nhiên lẩm bẩm.

“…Ngay cả côn trùng cũng khinh thường mà.”

“…….”

“Người như vậy dù có khỏe mạnh thì khỏe mạnh được bao nhiêu. Chỉ cần không lại bị coi là con mồi nữa là đã may…. Ứ bư bư bư!!”

Miệng kia mau ngậm lại không được sao.

Tôi kéo dài má thiếu nữ đáng ghét vẫn nhìn tôi như thứ gì đó không phải cá thái dương rồi thoáng nhớ lại quá khứ.

Quá khứ cơ thể yếu ớt đến mức bị côn trùng coi là xác chết sống rồi suýt bị ăn thịt.

…Thành thật thì giờ nghĩ lại vẫn hơi tự ti.

Tôi thật sự trông ngon lành đến vậy sao.

Nếu lúc ấy chỉ có một mình tôi thì sẽ thế nào.

‘Ư a a a──!! Cứu mạng với──!!’

…Chắc chắn sẽ cưỡi ngựa cắm đầu cắm cổ chạy trốn.

Có người sẽ nghĩ ngựa làm sao chạy thoát đàn châu chấu bay trên trời nhưng con ngựa tôi đang cưỡi không phải ngựa bình thường.

Tất cả mọi người xung quanh đều trợn trừng mắt lao vào bảo vệ sự an toàn của tôi thì làm sao bọn họ lại để cho tôi cưỡi một con ngựa bình thường được chứ.

Cụ thể là từ khi nào nhỉ.

Có lẽ là ngay sau khi Tư Dữ thuần hóa Ô Truy Mã không lâu.

Con ngựa đã cùng tôi từ khi vừa làm lễ thành nhân thì tuổi đã cao nên tôi nói cảm ơn vì đã vất vả rồi cho nó nghỉ hưu an nhàn.

Tôi còn đặt tên là Bần Bật mang ý nghĩa chạy nhảy và rất cưng chiều nó nữa chứ.

Nhưng thời gian thì không thể cưỡng lại.

Vốn đã lớn tuổi trước khi gặp tôi nên cũng là chuyện đương nhiên.

Dù sao thì con ngựa tôi cưỡi đã nghỉ hưu nên phải tìm con ngựa mới để cưỡi…

‘Nhìn dáng đi thì trọng tâm trái phải hơi lệch ạ.’

‘…Vậy con kia thì sao.’

‘Không được! Nhìn thôi cũng thấy yếu ớt chắc chắn chân yếu lắm!’

‘…….’

Con này thì không được con kia thì không xong…

Rõ ràng là chuồng ngựa toàn quân mã xuất sắc để đâu cũng không hổ thẹn nhưng theo tiêu chuẩn của người xung quanh thì vẫn thấp.

Thành thật thì có Ô Truy Mã và Xích Thố Mã thực tế không phải ngựa mà là thứ gì đó khác thì mắt nhìn cao đến mức nào chứ.

Cuối cùng tôi không chịu nổi nên hỏi hai người.

‘…Rốt cuộc các ngươi muốn mức độ thế nào.’

‘Ít nhất cũng phải từ Xích Thố trở lên chứ!’

Vậy à.

Mấy người giờ không có ý định cho ta lên ngựa nữa sao.

Tình huống siêu phàm chưa từng có là Đại tướng quân nhà Hán phải đi bộ ở chiến trường.

Khi tôi đang rơi vào suy tư sâu sắc về việc thuyết phục hai người này thế nào thì một tướng lĩnh quá nghiêm túc với ngựa tiến đến nói với tôi.

‘Thần có con ngựa cực kỳ phi thường xứng đáng với uy nghiêm của chủ công!’

‘Ừ?’

Tướng lĩnh này rất được lòng vì ngoài yêu ngựa còn hay nghĩ đến thuộc hạ mà thỉnh thoảng săn lợn rừng mở tiệc.

Hầu Thành (侯成), trong lịch sử nguyên bản là một trong Bát Kiện Tướng theo Lữ Bố và đảm nhận chức kỵ binh đại tướng, tiến đến chuồng ngựa ồn ào của chúng tôi rồi cười hì hì.

Lữ Bố nhìn dáng vẻ tự tin của Hầu Thành thì hơi nghiêng đầu.

‘Con ngựa xứng đáng với uy nghiêm của Đinh Lăng?’

‘Đúng vậy ạ!’

‘…Này.’

Lữ Bố hỏi lại một lần với Hầu Thành rồi vừa nghe câu trả lời đã hơi cau mày nói.

‘Ngươi nhớ kỹ lời này.’

‘…Dạ?’

‘Nếu mang đến con ngựa trình độ thấp thì nghĩa là ngươi chỉ nhìn Đinh Lăng đến mức ấy thôi.’

Hầu Thành nghe giải thích của Lữ Bố thì hít một hơi lạnh rồi bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

‘…….’

Tư Dữ cũng nghĩ giống Lữ Bố nên nhìn chằm chằm Hầu Thành.

‘Nghĩ lại thì đã lâu rồi chưa chỉnh đốn kỷ luật của các ngươi nhỉ?’

Lữ Bố khịt mũi rồi khoanh tay hất cằm ra hiệu dẫn đường.

‘Dẫn đi. Trước hết ta sẽ quan sát rồi phán xét.’

‘…….’

‘Nếu không đạt tiêu chuẩn của ta thì… ngươi biết sẽ thế nào rồi chứ.’

Trước lời đe dọa không bình thường ấy thì mặt Hầu Thành trắng bệch như ma.

…Tự tin thì tốt nhưng tự tin quá mức rồi.

Hầu Thành chắc thật sự có con ngựa tốt nên mới nói vậy nhưng với những nữ nhân ngày nào cũng ôm ấp bảo vệ tôi thì việc so sánh tôi với thứ khác là vảy ngược.

Có lẽ nếu Hầu Thành không đạt tiêu chuẩn của Lữ Bố thì sẽ bị đánh đập dưới danh nghĩa huấn luyện.

‘Ta không quan tâm nên đừng lo lắng.’

Tôi chống trán một cái rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.

‘Nếu Lữ Bố định đánh ngươi thì lập tức chạy đến chỗ ta.’

‘Chủ, chủ công…!’

‘Đinh Lăng! Không được mềm mỏng như vậy chứ!’

Mềm mỏng cái gì mà mềm mỏng, mỗi hành động như vậy đều trở thành nghiệp chướng không biết sao.

Tôi nhìn Lữ Bố từng đối xử khắc nghiệt với Hầu Thành rồi bị Bát Kiện Tướng phản bội trong lịch sử nguyên bản mà thở dài.

‘Trái lại nếu không nghe lời ta thì trong một tuần ta sẽ không thèm nhìn mặt nữa đâu.’

‘?!’

Lữ Bố người nghe thấy tuyên bố ngủ riêng của tôi đã lập tức vứt bỏ cả thể diện túm lấy ống quần tôi rồi hét lên.

‘Xin, xin lỗi! Ta sai rồi!’

‘…….’

‘Không trả lời thì ta khóc ngay tại đây luôn đấy?!’

Liệu pháp sốc hiệu quả thật sự.

So với Tư Dữ sẽ chết ngay nếu tôi không có mặt thì Lữ Bố độc lập hơn một chút nên có thể dùng liệu pháp sốc thoải mái.

Nhưng cũng chỉ là tương đối độc lập hơn Tư Dữ thôi.

‘Thật, thật sự khóc… Ư ê ê….’

Lữ Bố thấy tôi im lặng thì lập tức bật khóc nức nở.

Vốn dĩ ngay từ đầu việc gọi tuyên bố ngủ riêng một tuần là liệu pháp sốc chẳng phải đã buồn cười lắm rồi sao.

Tính tự lập thậm chí còn yếu hơn cả đứa con gái chưa đầy 4 tuổi của tôi đang ở Lạc Dương thế này có đúng không đây?

Tôi khẽ quay đầu hỏi.

‘Tư Dữ thì sao? Không nghe lời ta à?’

‘…….’

Lắc lắc lắc.

Tư Dữ vừa nghe tôi hỏi đã lắc đầu với tốc độ kinh người.

Nhìn tốc độ kìa.

Lỡ cổ gãy thì sao.

‘Hức hức…. Hu hu….’

‘Ừ, giờ đừng khóc nữa.’

Tôi ôm Lữ Bố đang khóc nức nở vỗ nhẹ rồi hỏi lại Hầu Thành một lần nữa.

‘Chuyện dài dòng quá. Giờ dẫn đường được chưa.’

‘…Quả nhiên tuyệt vời! Chủ công!’

Ngươi đột nhiên nói gì vậy.

Tôi nhìn Hầu Thành cười ha hả lộ hàm răng trắng sáng có lẽ quản lý răng miệng rất kỹ mà nhất thời không nói nên lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!