Chương 542: Trở về (5)
Tôi hôm nay cũng không ngoại lệ vừa đi ngược dòng con sông khổng lồ ngày ngày vẫn đang vận chuyển một lượng lớn đất cát vừa bình an vô sự về đến Lạc Dương mà không gặp phải bất kỳ sự cố nào.
Và như mọi khi, người đầu tiên bị triệu vào hoàng cung là tôi, lời đầu tiên nghe được chính là.
“Trễ quá rồi.”
“…Bệ hạ.”
“Chẳng phải đã nói là không mất nhiều thời gian sao?”
Bệ hạ hướng về phía tôi mỉm cười dịu dàng nhưng ai cũng biết đó không phải nụ cười thật sự vui vẻ.
Một điểm đặc biệt cần nhắc đến chính là phản ứng của Lưu Thinh đang nằm trong lòng bệ hạ.
“Ngươi hẳn biết hành vi nói dối với trẫm nặng tội đến mức nào.”
“Pư pư a!”
Lưu Thinh mỗi khi mẫu thân nói tiếp thì lại nhiệt tình phát ra âm thanh ngắn ngủn để hưởng ứng.
Chắc hẳn trong suy nghĩ của đứa trẻ thì đang cố gắng thể hiện dáng vẻ uy nghiêm giống mẹ…
Nhưng một đứa trẻ còn chưa nói được lời nào thì dù có cố gắng cũng chỉ đáng yêu mà thôi.
───…….
Vài quan viên đối mặt với dáng vẻ đáng yêu ấy đương nhiên khóe miệng giật giật.
Nhưng hiện tại là dịp gì.
Nếu cười thành tiếng ở đây thì sẽ gặp chuyện lớn kinh khủng là điều rõ ràng nên quan viên chỉ có thể khẽ cúi đầu.
───…….
Những quan viên cúi đầu để tránh ánh mắt hoàng đế.
Bệ hạ khẽ lướt mắt qua họ một lượt bằng cách lén lút đảo đồng tử mà không lộ liễu rồi lập tức tiếp lời.
“Ngươi tạm thời ở lại hoàng cung tự tỉnh ngộ một thời gian.”
“Thần làm sao dám có ý kiến gì được chứ ạ.”
Như dự đoán bệ hạ ra lệnh cấm túc để tôi không thể tùy tiện đi lung tung.
Với tội nói dối hoàng đế nhà Hán thì đây là hình phạt cực kỳ khoan hồng.
Có lẽ nếu là một người khác thì chắc chắn đã bị chém bay đầu vì tội bất kính rồi
Dù cho bằng một cách nào đó có thể sống sót đi chăng nữa nhưng vì đã phạm tội lừa gạt Hoàng đế nên chắc chắn một bộ phận nào đó trên cơ thể cũng sẽ không còn được lành lặn nữa.
Lệnh cấm túc bệ hạ ban cho tôi thực tế không phải hình phạt mà là phần thưởng.
Cấm túc thì gọi là cấm túc chứ gì.
Chỉ cần ngoan ngoãn ở một chỗ thong thả sống là xong nên mới gọi là cấm túc.
Trong thời gian cấm túc không cần đi làm hay xử lý công vụ nên cười tươi rói cũng chẳng có gì lạ.
Dĩ nhiên có vấn đề là có người giám sát xem bản thân có thật sự cẩn thận hành động hay không và vì không làm việc nên không nhận bổng lộc.
Nhưng tôi thì tự do khỏi những vấn đề ấy.
Dù gọi là cấm túc nhưng bệ hạ đã tha thứ tội của tôi rồi cũng nên, tài sản thì đã chất đống trong kho nhà.
‘Gần đây hoàng cung tích tụ rất nhiều đồ xa xỉ vô dụng. Ngươi cứ mang về.’
‘…Bệ hạ. Thần không có sở thích sưu tầm đồ xa xỉ…’
‘Mang về.’
‘…….’
Bệ hạ cứ liên tục dúi đồ cho tôi thế này thì nếu tôi mà nghèo mới là chuyện lạ đấy.
‘Người định bắt trẫm phải lặp lại cùng một câu nói đến ba lần sao?’
‘Không phải đâu ạ, bệ hạ.’
Nếu tôi không nhận thì có vẻ sẽ thiêu hết sạch.
Đã phân loại con người theo tiêu chuẩn có lợi ích với tôi hay không thì đồ vô dụng thì khỏi nói.
Đám quan lại tham nhũng bị trừng trị thì quà tặng đến với tôi giảm đi thì đã sao.
Người giàu nhất thiên hạ rõ ràng chính là người đang ép miệng tôi nhét bảo vật vào nên kho không bao giờ hết.
Như mọi người mẹ khác ôm con yêu quý trong lòng, bệ hạ tiếp tục mở miệng.
“Thời gian cấm túc sẽ không quá dài nhưng trước khi trẫm ban chiếu riêng thì hành động…”
“Bu a!”
Nhưng lúc ấy Lưu Thinh trong lòng bệ hạ đột ngột hành động.
Hành động đột ngột ấy chính là gì.
“Ma lang ma lang!”
“…….”
Đứa trẻ vươn bàn tay ngắn ngủn bắt đầu kéo dài má bệ hạ!
“…….”
“Kyaa! Kyaa rư rư!”
Bệ hạ vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm để mặc má bị kéo dài còn đứa trẻ nhìn mẹ cười rạng rỡ, đúng là một sự kết hợp mất cân bằng.
“Hư ơ ơ p…!”
“Hư ư p…!”
Những quan viên đối mặt với một quang cảnh kỳ lạ đó đã vận dụng khả năng phản xạ vô cùng xuất chúng được tích lũy sau nhiều năm hoạt động trong hoàng cung và hít một hơi thật sâu.
Ngay cả cao quan đại tác trong hoàng thất vốn không nao núng trước việc gì cũng rung động, thật sự là khủng hoảng lớn nhất trong sự nghiệp chính trị.
Cười hay chết.
Đó chính là vấn đề.
Sai lầm trong kiểm soát biểu cảm một khoảnh khắc thì mọi thứ đều diệt vong, quả là thử thách kinh khủng.
…Nói thật thì kể từ cái lúc tôi nhìn thấy bệ hạ bế theo đứa trẻ xuất hiện ở những nơi công cộng tôi đã biết trước rằng một ngày nào đó chuyện này sẽ xảy ra rồi.
Nhưng bệ hạ yêu con quá thì biết làm sao.
Quan viên hoàng thất cũng không muốn bị hậu quả khủng khiếp nếu cưỡng ép tách con khỏi bệ hạ.
Tôi xác nhận quan viên mặt đỏ bừng run rẩy toàn thân rồi chậm rãi tiến đến gần bệ hạ.
“Con gái ta, dừng ở đó thôi. Mọi người đang khó xử đấy.”
“Kyaa u?”
Tôi bế Lưu Thinh vẫn đang cười khúc khích kéo dài mặt mẹ lên.
…Từ lần đầu gặp đã đoán nhưng giờ nặng hơn rất nhiều.
Thật sự lớn nhanh từng ngày.
Như mèo bị túm nách treo lủng lẳng, Lưu Thinh vừa nhìn thấy tôi đã cười rạng rỡ.
“A ba!”
“Ừ. Là phụ thân đây.”
Tôi cười khẩy rồi ôm chặt vào lòng thì con gái cười khúc khích.
“Chụuuuk!”
“…….”
Con gái ấy cũng giống như vừa nãy với mẫu thân bắt đầu kéo dài má phụ thân.
Sự ám ảnh với má này là gì vậy.
Rốt cuộc giống ai chứ.
…Là tôi sao?
“…Hừ hừ.”
Bệ hạ đối mặt ngay trước mặt biểu cảm hài hước bất ngờ của tôi khẽ cười.
Thực ra gọi là hài hước cũng khó.
Cái này nếu gọi là mù quáng thì có nên gọi là mù quáng không nhỉ.
“Hưu u u…”
Những quan viên nín thở đến mức sắp ngất vì cố nén cười thở phào nhẹ nhõm.
…Dĩ nhiên cũng có quan viên lại che miệng vì ký ức vừa nãy vẫn ám ảnh.
“Mao.”
Mao, à không, Meo đang quan sát toàn bộ tình huống gần ngai vàng phát ra tiếng kêu một tiếng với biểu cảm chơi vui vẻ.
…So với quá khứ thì mũm mĩm hơn rất nhiều.
Cái này là mèo hay heo vậy?
Không hổ là mèo do hoàng đế đích thân nuôi nên ăn uống rất tốt.
Tôi nhìn con mèo không biết là mèo hay heo rồi khẽ thì thầm với bệ hạ.
“Bệ hạ. Có vẻ Meo cần tập thể dục rồi ạ.”
“…Vậy sao?”
Bệ hạ nghe ý kiến của tôi thì quay đầu nhìn con mèo heo.
“Trẫm thấy dáng vẻ ấy cũng đáng yêu…”
“Sẽ không tốt cho sức khỏe ạ.”
Tôi dùng giọng rất kiên quyết tiếp lời.
“Để ở bên Meo lâu dài thì nhất định cần lựa chọn này.”
“Ư, ư ư ư m…”
Tôi đã khẳng định đến vậy thì bệ hạ biết làm sao.
Cuối cùng hoàng đế bệ hạ gật đầu đồng ý ý kiến của tôi.
“…Biết rồi. Trước hết phải giảm đồ ăn vặt đã.”
“Mao?!”
Con mèo đang nằm dài thoải mái vừa nghe lời ấy lập tức bật dậy với dáng vẻ không hợp với thân hình khổng lồ.
Ha ha, đáng đời ngươi.
Ai bảo ngươi cười nhạo ta.
Tuổi đã cao mà không tự quản lý thì chết đột ngột chỉ trong chớp mắt.
Ngươi nên cảm ơn ta mới đúng.
“Còn phải nói với Lưu Hiệp để cho tập thể dục nữa…”
“…….”
Nghĩ lại thì lý do hoàng đế bệ hạ và Trần Lưu Vương điện hạ thân thiết được cũng nhờ Meo.
Nhận được sự yêu chiều gấp đôi từ mỹ nữ rồi ăn uống linh tinh nên béo phì cũng không có gì lạ.
Nhưng chẳng phải bắt nó nấu canh mà nuôi béo để làm gì.
Nếu có kẻ nào bắt con mèo này nấu canh bướm vì tốt cho khớp thì chính kẻ ấy sẽ bị bệ hạ nấu canh.
Không phải nghĩa bóng mà thật sự.
‘Xem này! Ta vừa mới nhặt được một chú chó gần đây!’
‘Gâu!’
Trần Lưu Vương điện hạ lấy việc tôi cho xem Meo làm cơ hội bắt đầu sở thích mới là nuôi động vật nhỏ dễ thương trong cung.
Mèo thì thôi nhưng chó chạy nhảy lung tung thì đúng là náo loạn thật.
Dù sao thì lòng trung thành của chó thì ai cũng biết nên làm vai trò hộ vệ phòng bị cũng không tệ.
Có lẽ vì có hoàn cảnh đặc biệt nên thấy người lạ là cảnh giác rất cao.
Khi tôi đang nhìn con mèo heo ấy rồi nhớ đến Trần Lưu Vương điện hạ thì bệ hạ mở miệng với quan viên gần đó.
“Việc quan trọng đã xong hết nên lui ra đi.”
“Dạ, bệ hạ.”
Những quan viên hoàng thất chỉ chờ lệnh để rút lui thì lập tức rời khỏi chỗ.
…Vậy thì tôi cũng nên lui sao.
“Bu a!”
Tôi vẫn đang ôm Lưu Thinh trong lòng thì dùng giọng thận trọng nói.
“Bệ hạ. Giờ thần cũng xin phép về…”
“Ưm? Về đâu chứ.”
“…Dạ?”
Khi tôi lộ biểu cảm hơi ngẩn ra thì bệ hạ cười như đã chờ đợi khoảnh khắc này.
“Ít nhất đến ngày mai thì đừng nghĩ đến việc về.”
“…….”
“Lại đây nào.”
Trước bộ dạng Hoàng đế bệ hạ dù có là ai nhìn vào cũng biết là đang có ý đồ mờ ám tiến đến nắm lấy tay tôi, tôi không còn cách nào khác ngoài việc ớ ớ rồi bị kéo đi một cách yếu ớt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
