Chương 543: Trở về (6)
Tôi đã trải qua vài giờ đồng hồ giao lưu tình cảm cùng bệ hạ kể từ ngày hôm đó vẫn luôn tận hưởng cuộc sống thảnh thơi một cách thỏa thích.
Nói là cấm túc nhưng thực tế chẳng khác gì kỳ nghỉ được giải phóng khỏi mọi công việc.
Dù có vấn đề là không thể tùy tiện ra ngoài nhưng với tôi thì chỉ cần nằm dài vô thời hạn ở nhà là xong nên chẳng sao cả.
Đúng vậy.
Tình huống thế này mới chính là cuộc sống tôi mơ ước.
Quốc gia bình yên, gia sản nhà cửa dồi dào, chẳng làm gì cả chỉ tiêu phí thời gian như kẻ ăn chơi.
Giờ nếu tình huống này cứ tiếp tục mãi thì tốt biết mấy…
Nhưng giấc mộng rồi sẽ tan biến cũng chỉ khiến người ta buồn mà thôi.
Khoảnh khắc lệnh cấm túc kết thúc thì đống công việc tích tụ mấy ngày sẽ ùn ùn đổ về phía tôi.
Thật lòng thì muốn nói trong lúc tôi vắng mặt cứ tự xử lý đi và cũng không phải chưa từng nói như vậy nhưng những người trung thành đến mức kỳ quái thì tuyệt đối không nghe lệnh ấy.
Nói thẳng ra là đám nếu tôi ra lệnh tự vẫn thì sẽ không do dự mà chết ngay lập tức lại cố gắng bằng mọi giá ngăn tôi rời xa quyền lực.
Không có ngài thì nhà Hán sẽ diệt vong!
…Đại khái là bám riết lấy tôi với ý nghĩa như vậy sao.
Cuộc sống tôi mong muốn là thỉnh thoảng ho è hèm vài tiếng rồi thảnh thơi tiêu phí thời gian, trở thành lão già giàu có nằm nhà sau.
Dù sao… nếu nghĩ đến việc nữ nhân kết hôn với vua thời Joseon sau khi già đi sẽ nắm giữ quyền lực thế nào thì đây thực tế là giấc mộng không thể thực hiện được.
Những danh xưng này nọ được gọi với ý nghĩa là mẹ của Hoàng đế hay Vua ấy.
Kiểu như Thái hậu (太后) hay Đại phi (大妃) chẳng hạn.
Sau khi phu quân qua đời vẫn nắm quyền điều khiển hoàng thất và vương thất nắm giữ ảnh hưởng khổng lồ ở vị trí ấy thì người ngồi ở vị trí đó sống nhàn nhã như lão già nằm nhà sau là gần như bất khả thi.
Nếu tôi mà đóng cửa không ra ngoài thì chắc số người quỳ gối trước cổng nhà tôi và cố chấp cho đến chết cũng phải xếp thành một vòng quanh bãi tập mất.
“Chủ công. Đây là vấn đề liên quan đến yến hội hoàng thất sắp tổ chức.”
Nhìn xem.
Ngay cả bây giờ khi đang bị cấm túc vẫn có những nhân vật giống hệt như kẻ thù thỉnh thoảng lại dâng văn kiện lên rồi xúi giục tôi hãy mau làm việc đi.
Tôi đang nghỉ ngơi thì lộ rõ vẻ không muốn làm việc nói.
“Ta đang cấm túc đấy.”
“Bệ hạ đã cho phép rồi ạ.”
“…….”
Đáp lại thật sự dứt khoát.
Nhưng như vậy thì ý nghĩa cấm túc tôi là gì chứ…
…Chẳng lẽ ra lệnh cấm túc chỉ để thu hẹp phạm vi hoạt động của tôi sao.
Nếu đúng như vậy thì hơi đáng sợ.
Nếu sơ sẩy thì sẽ trở thành Đại tướng quân nhỏ bé chỉ của riêng bệ hạ.
Tướng lĩnh quỳ một gối với biểu cảm điềm tĩnh.
Tôi nhận trúc giản từ Triệu Vân rồi mở ra xem nội dung.
“Vậy yến hội lần này lại tổ chức vì lý do gì?”
“Dạ. Một thành viên hoàng thất đã đến tuổi hoàn giáp (還甲) ạ.”
Vậy à.
Hoàn giáp là sáu mươi tuổi nhưng ở thời đại tuổi thọ trung bình bốn mươi mà sống đến sáu mươi thì thật sự phi thường.
Lễ tế và yến tiệc hoàng thất tổ chức cùng các sự kiện lặt vặt không đều đặn khác…
Vì vị trí tôi ngồi là vị trí ấy nên mọi sự kiện hoàng thất tổ chức đều nhất định phải qua tay tôi.
Dù sao yến hội lần này thì gia đình thành viên hoàng thất đạt hoàn giáp sẽ tự xử lý nên chỉ cần phê chuẩn là được chứ.
Chỉ cần chọn một tòa nhà thích hợp trong hoàng cung rộng lớn hơn tưởng tượng là xong.
Trong lịch sử nguyên bản thì phu quân chịu trách nhiệm việc ngoài, phu nhân nội trợ trong nhà ấn tượng mạnh phải không.
Chỉ là khi lên đến cấp hoàng đế hay quốc tế thì phạm vi mở rộng rất lớn thôi.
…Nhưng tôi thì vừa chịu trách nhiệm việc ngoài vừa chịu trách nhiệm việc trong hoàng thất.
Ngoài là Đại tướng quân thống lĩnh đại quân vài chục vạn, trong là quốc tế chịu trách nhiệm hoàng thất lớn nhỏ.
Cái này…
Giống như không biết từ lúc nào đã trở thành con trâu cần cù làm việc giỏi.
Phải nghĩ cách thoát khỏi tình huống này bằng cách nào đó…
“A ba ba!”
“Ừ?”
“A ba!!”
Khi tôi đang xem trúc giản rồi thoáng nghĩ chuyện khác thì gần đó vang lên giọng nói thân thương.
“Ấy da!”
“Hự.”
Dáng vẻ Lữ Hòa lao đến với tốc độ kinh người khi vừa nhìn thấy tôi.
Hiện tại là năm 199.
Lữ Hòa sinh năm 195, năm Quang Hy thứ sáu, giờ đã bốn tuổi.
Nhưng tốc độ chạy này có giống bốn tuổi không.
Nếu trúng phải cú lao người như vậy thì tôi e là không bình an nổi.
Khi tôi đang kinh hãi trước Lữ Hòa thu hẹp khoảng cách rồi thực hiện đòn húc bằng cơ thể thì Lữ Bố gần đó chậm rãi tiến đến chắn trước mặt tôi.
“Mẫu thân đã nói không được chạy nhảy lung tung trong nhà rồi chứ?!”
“Ư ê ê!”
Dáng vẻ khéo léo nắm lấy con gái rồi xoay vòng tại chỗ.
Có vẻ không phải lần đầu làm.
“…Két.”
Lữ Hòa bị cuốn vào lốc xoáy con người vừa được mẹ thả xuống đã lảo đảo một lát rồi ngã phịch xuống đất.
Cái này cũng coi là trừng phạt sao.
Không biết hiệu quả thế nào.
“…….”
Triệu Vân mang vấn đề công việc đến cho tôi trông khá bối rối trước quang cảnh này nhưng đúng phong cách chuyên nghiệp nên không thất bại trong kiểm soát biểu cảm.
Lúc ấy Lữ Bố phủi tay nói.
“Hừ! Nếu còn chạy nhảy lung tung nữa thì không dừng ở mức này đâu!”
Lữ Bố từng lẻn vào bếp ăn vụng đồ ngọt giờ đã trở thành nữ nhân xứng đáng làm mẹ.
‘…Lữ Bố. Giữa đêm khuya ở bếp làm gì vậy?’
‘Ư, ừ? Ta, ta chỉ đang đi dạo thôi mà?’
‘Miệng còn dính vụn thức ăn?’
‘Hự?!’
…Thật sự.
Không phải đứa trẻ bị hạn chế kẹo mà lén ăn vụng thức ăn.
“Mẫu thân… xấu…”
Con gái Lữ Bố là Lữ Hòa giờ đã lớn đến mức có thể nối từ thành câu.
Với tư cách người làm cha thì hơi cảm động.
Dĩ nhiên đứa trẻ nói được câu không chỉ có Lữ Hòa.
“Tỷ tỷ! Chơi với em!”
“Chơi với em!”
“Bu a!”
Hai đứa trẻ và một đứa bé luôn dính lấy nhau như sinh cùng một người mẹ.
Không phải tỷ muội kết nghĩa (義) mà là con cái của tỷ muội đào viên thật sự cùng huyết thống luôn bám lấy thị nữ nhà tôi đòi nũng nịu.
“…Không chơi.”
“Chơi với em!!”
“Chơi với em!!”
Biểu cảm nhìn thôi đã thấy mệt mỏi thì hơi đáng thương.
Bố và mẹ thường xuyên rời Lạc Dương vì việc nước nên việc chăm sóc đứa trẻ ở lại thành thị hầu hết là trách nhiệm của thị tùng.
Đổng Bạch giữ vị trí khá cao trong thị nữ nhà tôi đang trải nghiệm đúng nghĩa trách nhiệm không có khoái lạc.
Nếu Đổng Trác biết cháu gái mình yêu quý trở thành thị nữ của ai đó rồi làm bảo mẫu thì sẽ phản ứng thế nào.
…Ừm, biết làm sao được.
Kẻ bị đâm tim rồi trở thành gà quay đúng nghĩa thì phản ứng thế nào cũng chẳng liên quan đến tôi.
Ngoài ra con trưởng của Tào Tháo sinh sớm nhất và lớn nhanh nhất là Tào Ngang cũng dần bắt đầu bước chân vào học vấn.
‘Con gái ta, biết viết chữ Khuyển (犬) thế nào không?’
‘…Con biết!’
Xẹt xẹt.
‘Cún con!’
‘…Đây là Đại (大) đấy?’
‘Ơ?!’
Dù vẫn nhầm lẫn chữ Đại (大) và Khuyển (犬) giống nhau nên có vẻ phù hợp lứa tuổi của mình.
Dĩ nhiên cũng nhầm lẫn khá nhiều với chữ Thái (太).
Dù sao thì chữ viết ngoằn ngoèo bằng bàn tay nhỏ xíu ấy cũng đủ khiến bố mẹ mỉm cười mãn nguyện.
Không chạy trốn vì ghét học đã là may mắn biết bao.
Tôi viết đại khái nội dung linh tinh lên văn kiện rồi đóng ấn Đại tướng quân rồi đưa trúc giản cho Triệu Vân.
“Yến hội hoàn giáp thì không sao nhưng truyền lời là đừng gây vấn đề.”
“Dạ, chủ công.”
Triệu Vân đã hoạt động trung thành dưới trướng tôi nhiều năm nhìn tôi bằng ánh mắt hơi mơ hồ rồi lui ra.
Lý do Triệu Vân nhìn tôi bằng ánh mắt mơ hồ là gì.
Còn gì nữa.
“…….”
Chính vì Tư Hỉ đang bám dính như keo sau lưng tôi.
Thời gian mang thai sớm nhất nhưng thời gian sinh thì bị Tào Ngang sinh non vượt qua nên trở thành con thứ hai.
Tư Hỉ dùng sức mạnh siêu việt khó tin ở bốn tuổi không rời khỏi tôi.
Nói cụ thể hơn thì…
Ừ. Là gấu koala.
Tư Hỉ giống như gấu koala bám cây bám chặt vào chân tôi rồi không buông ra cho đến khi được bế.
Dĩ nhiên không chỉ bám chân mà khi có cơ hội thì bám cả lưng hay ngực.
So với Lữ Hòa lao vào tôi vì vui mừng không kiềm chế rồi bị mẹ trấn áp thì Tư Hỉ khá cao tay.
Nhưng dáng vẻ bám vào tôi cụ thể nên gọi là gì đây.
Chỉ là…. Không hiểu sao trong đầu tôi lại chỉ nảy ra những cách biểu đạt hơi thế này thế nọ thì phải.
Chính là những cách biểu đạt mà nếu dùng để ví von với con gái của mình thì quả thực là vô cùng có lỗi ấy.
Trước hết Tư Hỉ mỗi khi tôi về nhà đều thực hiện vai trò quả nặng khiến Tư Dữ không thể không ra tay.
“…….”
“…….”
Chỉ là vấn đề đang kéo co đến mức không biết đây là gì thôi.
Tư Hỉ hôm nay cũng như mọi khi im lặng đấu sức với mẹ đang cố tách mình ra.
Cứ thế này thì quần áo sẽ bị kéo dài ra mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
