Chương 538: Trở về (1)
Thời gian trôi qua rồi lại trôi qua, cuối cùng ngày tôi quyết định rời khỏi Ký Châu đã thực sự đến.
Thật là một khoảng thời gian dài.
Tôi đến để ngăn chặn đàn châu chấu mà lại bị giữ chân ở Ký Châu khoảng hai tháng thì không ngờ tới.
Vì phải lưu lại Ký Châu lâu hơn kế hoạch ban đầu rất nhiều nên số quân lương chúng tôi mang theo khi rời Lạc Dương đã sớm cạn kiệt.
Vậy thì chúng tôi sẽ làm gì.
Đương nhiên là phải vay mượn từ Viên Thiệu.
Cũng có cách lấy lại quân lương từ Tư Lệ Châu gần đó qua đường Hoàng Hà nhưng Viên Thiệu không từ chối yêu cầu quân lương nên không có lý do gì phải làm chuyện phiền phức ấy.
Chỉ có một điểm khiến tôi bận tâm là vì quy mô lớn nên đã tiêu tốn rất nhiều quân lương.
Dù sao thì tôi nghĩ rằng chúng tôi đã làm việc tương xứng với số quân lương nhận được.
Đàn châu chấu lẽ ra đã biến Ký Châu thành bãi tha ma thì chúng tôi xử lý với tổn thất rất ít và những quả bom nổ chậm chắc chắn sẽ gây ra vấn đề lớn trong tương lai thì chúng tôi đã tháo gỡ một cách dễ dàng.
Có lẽ nhờ hành động của tôi mà Ký Châu trong thời gian tới sẽ phát triển giàu có hơn rất nhiều.
Khi tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ và gọi tập hợp binh sĩ để hướng về cổng thành thì Viên Thiệu đã sớm ra tiễn tôi khi nghe tin.
“…Giờ ngài sẽ rời đi sao.”
“Ừ.”
Vẫn là mái tóc vàng óng ánh phản chiếu ánh nắng và đôi mắt vàng kim quyến rũ thu hút mọi ánh nhìn.
Viên Thiệu sau khi kết duyên với tôi thì bầu không khí nhàn nhã cao quý càng thêm mạnh mẽ hơn, cô ấy khẽ nhắm mắt suy nghĩ gì đó rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Thần muốn đích thân tiễn Đại tướng quân một đoạn, không biết thần có thể đi cùng ngài được không ạ?”
Viên Thiệu nói vậy rồi nhìn tôi bằng ánh mắt rất kiên định.
…Đây chỉ là câu hỏi trên danh nghĩa thôi chứ dù tôi có từ chối thì cô ấy vẫn sẽ tìm cách tiễn tôi nhỉ.
Dĩ nhiên tôi không có lý do gì để từ chối đề nghị này nên điềm tĩnh gật đầu.
“Ta thì tốt chứ. Nhờ ngươi.”
“Vâng.”
Viên Thiệu nghe câu trả lời của tôi thì lập tức đi theo tôi như đã chờ sẵn.
“Mở cổng thành───!!”
Vừa đến tường thành bao quanh thành thị thì cổng thành bắt đầu chậm rãi mở ra kèm theo âm thanh nặng nề.
Khi tôi đang nhìn quang cảnh ấy mà im lặng một lát thì Viên Thiệu đang quan sát biên chế quân đội của chúng tôi khẽ lên tiếng.
“…Đại tướng quân.”
“Ừ?”
Khi tôi lộ biểu cảm đột nhiên có chuyện gì thì Viên Thiệu khẽ dò xét rồi nói.
“Cái đó… những gia súc kia ngài định mang hết đi sao.”
“A, ý nói đám kia à.”
Tôi vừa xác nhận vẻ mặt hơi khó chịu của Viên Thiệu thì lập tức quay đầu về một hướng.
Quạc! Quạc quạc!
Cục cục. Cục.
Những tiếng kêu liên tục vang lên từ trước khi tôi quay đầu.
Còn cần nói gì nữa.
Đám gia súc ấy chính là đội quân vịt và đội quân gà mà tôi đã chuẩn bị đầy tham vọng để xử lý châu chấu.
Hàng chục vạn con gia cầm kêu quạc quạc cục cục nên ban đầu tôi suýt bị rối loạn thần kinh nhưng con người là sinh vật thích nghi.
Tôi xác nhận tiếng kêu của gia súc giờ đã quen tai rồi nhún vai.
“Phải mang đi chứ. Biết đâu đàn châu chấu lại ập đến lần nữa.”
Thiên tai đâu phải sự kiện một lần rồi hết mà vì lần này ngăn chặn tốt nên giải tán đội quân vịt là chuyện cực kỳ ngu ngốc.
Trung Quốc thế kỷ 21 cũng nuôi vịt số lượng lớn để làm đội đặc nhiệm chống châu chấu mà.
Thậm chí nghe bảo những con vịt đó còn là những binh sĩ tinh nhuệ nhất (?) thuộc biên chế của quân đội nên được đãi ngộ vô cùng tốt thì phải.
Nếu không có việc gì làm thì có thể đưa đến Giang Đông mở rộng nông nghiệp vịt nên khó mà nói chúng không có giá trị sử dụng.
Dĩ nhiên so với đám vịt thì đội quân gà thì hơi mơ hồ nhưng…
Nghĩ kỹ một lát thì việc quyết định cách xử lý không khó lắm.
Gà trung bình chỉ sáu tháng là có thể giết mổ nên thế hệ thay đổi rất nhanh và một lần đẻ nhiều con nên bổ sung số lượng cũng rất tốt.
Tôi nhìn đám gà ấy rồi cuối cùng đưa ra quyết định gì.
───Tôn Quyền.
───Dạ! Ngài gọi thần ạ!!
───Những con gà không đẻ trứng được hoặc tuổi hơi cao thì giết mổ hết đi.
───Xin giao cho thần!!!
Tôn Quyền vẫn giữ dáng vẻ mỗi lần nói chuyện với tôi là thêm một dấu chấm than rồi hét lên đầy sức sống.
───Chắc chắn sẽ giết mổ khoảng mười vạn con, ngài định xử lý đám gà đã giết mổ thế nào ạ?!
Tôi cười khẩy trước câu hỏi đương nhiên.
───Cho binh sĩ ăn tối chứ sao.
Con người phải ăn thịt mới có sức chứ.
Với quân nhân lấy hoạt động thể chất làm chính thì càng phải vậy.
Hiện đại thì gọi cơm quân đội là cơm lính mà khinh thường nhưng nếu chú ý kỹ thực đơn thì luôn có một hai món thịt.
Khi tự chọn thì món thịt bị vét sạch luôn.
Quả nhiên con người bị hấp dẫn bởi thịt là bản tính.
───Cách chế biến thì… nấu canh (Sương - 湯) đi.
Khác với gà con vừa đến thời điểm là giết mổ ngay thì gà già sống lâu thịt rất dai.
Người không biết nấu nếu làm bừa thì trên bàn không phải thịt mà là cục cao su khó nhai.
Vốn dĩ làm sao nướng hết số gà khổng lồ ấy từng con một.
Chờ đợi đến đó thì có người chết đói mất.
───Cho đến khi gà ninh nhừ thì cấm ai tùy tiện động tay.
───Thần hiểu rồi ạ!!
Vì vậy mà đột ngột có tiệc thịt nên binh sĩ cười tươi rói cũng là chuyện đương nhiên.
Hạnh phúc thì có gì đâu.
Ăn ngon no bụng vỗ bụng nghỉ ngơi thì đó là hạnh phúc.
Cuối cùng đám gà khác với vịt đã chui vào bụng người.
Hức hức. Xin lỗi nhé.
Nhưng ngon quá thì biết làm sao.
Dĩ nhiên không giết mổ hết gà mà chỉ giết mổ đủ để có thể tái triển khai vào chiến trường châu chấu bất cứ lúc nào.
Chỉ là vì đẻ trứng chăm chỉ và nở nhiều con nên số lượng rất lớn thôi.
Píp. Píp.
Píp píp píp!
Như để chứng minh điều đó thì số lượng cực lớn gà con và vịt con đã lên xe kéo.
Có lẽ vì ngoại hình dễ thương nên đã có binh sĩ gắn bó tình cảm với đám con non.
…Nhưng lớn lên thì lại bị ăn thịt thôi.
Đây là biểu hiện tình yêu méo mó muốn ăn thịt người yêu để mãi mãi bên nhau sao.
Thật đáng sợ.
“…….”
Trước quang cảnh khó mà gọi là bình yên này thì Viên Thiệu không dám nói tiếp lời nào.
Có lẽ cô ấy định tạo không khí lưu luyến khi chia tay với tôi.
Nhưng vì đám gà vịt kêu ầm ĩ xung quanh nên kế hoạch ấy hoàn toàn đổ sông đổ biển.
“Khư hựp…! Hựp…!”
Tào Tháo cũng nhận ra tâm tư của Viên Thiệu nên cố nén cười với biểu cảm như sắp nổ tung nếu chạm nhẹ.
Ừ.
Bạn thân càng thân thì càng vui khi thấy bạn mình đau khổ.
Dĩ nhiên nếu tình huống thật sự nghiêm trọng thì không được nhưng Tào Tháo không phải người không phân biệt được điều đó nên tôi dời sự chú ý sang chỗ khác.
“…Mạnh Đức, nàng ấy đang lườm ngươi bằng ánh mắt đáng sợ lắm đấy?”
“Không cần quan tâm. Nàng ấy đang bận tạo không khí với phu quân thì làm sao nói gì với ta được… Phì!”
Lại suýt cười nữa.
Việc bạn thân lâu năm Viên Thiệu lúng túng trước tình huống bất ngờ vui đến vậy sao.
Chúng tôi ra khỏi thành trì rồi duy trì tình huống mơ hồ ấy mà bước đi một lát.
“Đại tướng quân.”
Viên Thiệu cưỡi ngựa do tùy tùng dẫn theo đã tiễn tôi một khoảng cách rất xa rồi dùng giọng điềm tĩnh gọi tôi.
Tôi đang nhìn phía trước thì quay đầu theo tiếng gọi và có thể đối diện thẳng với đôi mắt vàng kim rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.
Ai nhìn cũng thấy là ánh mắt lưu luyến của nữ nhân tiễn chồng.
Nhưng chỉ trong chốc lát khi chạm mắt với tôi thì Viên Thiệu lại đổi ánh mắt về như cũ rồi nói bằng giọng kiêu ngạo.
“Vốn dĩ thì lẽ ra phải nói rằng sẽ chờ đợi phu quân cho đến bao giờ cũng được mới phải nhưng…”
“…….”
“Giờ thì việc nhẫn nhịn chờ đợi vì điều gì đó khiến thần mệt mỏi rồi.”
“…Ừ?”
Cái gì vậy.
Không phải nội dung tôi dự đoán.
“Xin hãy chờ một lát.”
Viên Thiệu không quan tâm đến phản ứng hơi bối rối của tôi rồi tiếp lời.
“Khi Ký Châu hoàn toàn ổn định thì tiểu thiếp (小妾) sẽ buông bỏ mọi thứ và hướng về Lạc Dương.”
Viên Thiệu bình tĩnh tuyên bố rằng sẽ sớm buông bỏ quyền lực mà cô ấy từng dâng hiến và theo đuổi cả đời ngay tại đây.
“Ưm?”
Tào Tháo thấy vậy thì trợn tròn mắt thì Viên Thiệu dùng giọng hơi pha chút vui vẻ nói.
“A Man (阿瞞, tên lúc nhỏ của Tào Tháo) cứ ngày nào cũng trêu chọc ta thì ta không thể chịu nổi nữa.”
“…….”
“Ta sẽ cho ngươi thấy nếu ta muốn thì có thể đi xa đến đâu.”
…Vậy là tuyên chiến với Tào Tháo đang liên tục chọc tức mình ở gần đó sao.
“Hồ. Lời nói đáng mong đợi thật.”
Tào Tháo nghe Viên Thiệu công khai nhắc cả tên thời thơ ấu thì nhếch mép cười.
“Tốt. Cuộc chiến thâm độc thế này chính là điều ta mong muốn. Lúc ấy sẽ đến khi nào thì thật sự đáng mong đợi.”
Tính cách méo mó ấy lại thấy điều đó là tốt rồi cười khúc khích.
Viên Thiệu và Tào Tháo.
Cả hai quả thực xứng đáng là những nhân vật thu hút mọi người bằng những tính cách vô cùng dữ dội và cho thấy một sức hấp dẫn xuất chúng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
