Chương 545: Trở về (8)
Mặc dù trường hợp này có lẽ ngoài dự đoán lại vô cùng hiếm hoi, thế nhưng nếu là một người vẫn còn nhớ rõ những ký ức thuở ấu thơ thì chắc chắn ai cũng từng có ký ức về việc làm bài kiểm tra chính tả một lần.
Cái đó ấy mà.
Cái bài kiểm tra mà giáo viên đọc từ vựng rồi học sinh viết y hệt lại ấy.
Thời mẫu giáo cứ nhất định sai một hai cái rồi bực mình, ký ức ấy vẫn còn mới tinh.
Không biết lý do gì nhưng khi được 60 điểm, 70 điểm thì còn đỡ, chứ được 95 điểm lại càng giận hơn.
Nhưng tại sao tôi đột nhiên nói chuyện này.
Chính vì cặp mẹ con đang làm bài kiểm tra ngay trước mắt tôi.
“Ưm…”
Cô bé tóc bạc dùng bàn tay ngắn ngủn nắm chặt bút lông rồi viết gì đó xuống trúc giản.
Cô bé nhíu mày đáng yêu tập trung viết chữ rồi đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ.
“Xong rồi!”
“Viết hết rồi sao?”
“Dạ!”
“Vậy để xem nào.”
Nữ nhân sở hữu mái tóc bạc lấp lánh rực rỡ như cô bé chậm rãi xem xét trúc giản trước tiếng reo đáng yêu ấy.
“Thế này thì lần này cũng sai đúng một chữ thôi.”
“?!”
Kết quả chấm bài vừa ra thì cô bé đã trợn tròn mắt như động vật ăn cỏ bị giật mình.
Tào Tháo nở nụ cười tinh nghịch với con gái mình là Tào Ngang.
“Hôm nay không có đồ ăn vặt thêm.”
Một tuyên bố không có lấy một giọt máu hay nước mắt và cũng chẳng có chút nhân từ nào của Tào Tháo.
“Không được!!”
Tào Ngang đối mặt với lời ấy thì dùng giọng như mất đi thứ quý giá nhất mà khóc ré lên đáng yêu.
“…Két két.”
Tào Ngang vừa gào khóc một trận đã bất thình lình thốt ra một từ tượng thanh rồi ngã phịch xuống sàn nhà, và tôi hiểu rõ ý đồ của Tào Ngang không còn cách nào khác ngoài việc nở một nụ cười cay đắng
Đó là phản kháng đáng yêu rằng nếu không đưa đồ ăn vặt thêm ngay lập tức thì sẽ không nhúc nhích khỏi chỗ này.
Vốn dĩ đồ ngọt là vấn đề cực kỳ quan trọng với trẻ con nên hành động như vậy cũng không có gì lạ.
Nhưng Tào Ngang có một điểm bất hạnh duy nhất…
Đó là đối thủ quá đáng sợ.
“Dậy đi. Nếu không thì hôm nay không nói làm gì, đến ngày mai ta cũng sẽ ăn hết đồ ăn vặt một mình.”
“…Dậy, dậy rồi ạ!”
Phản kháng đáng yêu của đứa trẻ đang tính toán nhỏ nhặt đã bị gian hùng thời loạn dùng đồ ăn vặt đe dọa trấn áp ngay lập tức kết thúc nhanh chóng.
Tào Ngang giả chết tại chỗ vì không có đồ ăn vặt thêm hay Tào Tháo đe dọa sẽ ăn hết một mình thì đều đáng yêu như nhau.
Tào Tháo xác nhận tôi khẽ mỉm cười thì đột nhiên lên tiếng.
“Biểu cảm khá ấm áp đấy. Có gì khiến ngươi lo lắng sao?”
“…….”
Tôi đang lộ biểu cảm như vậy sao?
Không, thành thật thì không phải là không có điều lo lắng…
Tôi nghe câu hỏi của Tào Tháo thì dùng giọng không có gì khó khăn đáp lại.
“…Chỉ là đang suy nghĩ nên dạy dỗ đứa con tiếp theo thế nào thôi.”
“A, ý nói Phi (丕) à.”
Tào Tháo nghe câu trả lời của tôi thì dùng bàn tay yêu thương vuốt ve bụng hơi nhô lên của mình.
Còn cần nói gì nữa.
Tào Tháo ngày nào cũng lao vào tôi đòi sinh con thứ hai cuối cùng đã đạt được điều mong muốn.
Tào Phi Tử Hoàn (曹丕 子桓).
Trong lịch sử nguyên bản là nhân vật nhận “thiện nhượng” từ Lưu Hiệp, hoàng đế cuối cùng nhà Hán, rồi diệt vong nhà Hán có lịch sử 400 năm.
…Nhưng chẳng phải có nhân vật lẽ ra phải sinh sớm hơn Tào Phi sao?
Tên là gì nhỉ.
Tôi nhớ hình như là Tào Thước (曹鑠)…
Ở đây thì sự tồn tại bị xóa sổ luôn rồi.
Thật sự đáng tiếc.
Lý do mọi người thường nhớ Tào Phi chứ không phải Tào Thước là con trai thứ hai của Tào Tháo cũng vì điều đó.
Vì ông không để lại thành tựu gì đặc biệt rồi chết yểu ở tuổi trẻ.
Ở thời đại y học phát triển chậm chạp này thì dù là con cái của người quyền cao chức trọng chỉ cần sơ sẩy là chết ngay là chuyện thường tình.
Ngay cả Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản sau khi ‘Tào Tháo’ Hoa Đà thì sau này đứa con trai mà ông vô cùng sủng ái là Tào Xung (曹沖) cũng đã chết yểu khi chưa đầy 15 tuổi cơ mà.
Tào Tháo lập tức hối hận nhưng biết làm sao được.
Người giết Hoa Đà chính là mình.
Tôi không phải vô cớ mà bảo vệ Hoa Đà khắp nơi đâu.
Dù con cái có bệnh thì cũng tin rằng thần y của chúng ta sẽ giải quyết hết.
Trừ trường hợp chết yểu ở tuổi nhỏ thì con cái Tào Tháo đều thừa hưởng một khía cạnh từ phụ thân rồi lập công lao xuất sắc.
Tào Chương thừa hưởng quân tài của Tào Tháo nên lập công lớn khi thảo phạt Ô Hoàn ở phương bắc, Tào Thực thừa hưởng văn tài (文才) của Tào Tháo nên làm thơ cực kỳ giỏi.
Vậy Tào Phi thừa hưởng khía cạnh nào.
Ôi trời ơi.
Tào Phi đáng tiếc là đã thừa hưởng triệt để tính cách tâm thần của phụ thân!
Trong các tác phẩm sáng tác khác thường có cảnh hậu duệ nhà quyền quý khó chịu xuất hiện rồi đối đầu với nhân vật chính phải không.
Tào Phi chính xác là kiểu đó.
Chỉ là không có vị trí nhân vật chính đánh bại hắn một cách hoàn hảo mà thôi.
Hắn từng vì lý do đơn giản không cho vay tiền mà oán hận mấy năm rồi định giết công thần khai quốc Tào Hồng, công khai chế nhạo Vu Cấm là một trong Ngũ Tử Lương Tướng khiến ông không chịu nổi uất ức mà chết, đều là giai thoại rất nổi tiếng.
Ngoài ra hắn ta còn vì cái tính bao đồng vớ vẩn mà giết chết ái thiếp của Hạ Hầu Thượng khiến cho ông đau buồn mà chết theo ái thiếp của mình, và thậm chí còn vứt bỏ cả gia đình của bản thân để giết chết Chân thị khiến cho ngay cả đứa con trai của mình là Tào Duệ cũng trở nên thân tàn ma dại, tóm lại là hắn ta có một khiếm khuyết vô cùng nghiêm trọng về mặt nhân tính.
Trần Thọ soạn Tam Quốc Chí chính sử đã viết Tào Phi chỉ cần cầm bút là văn chương hoàn thành, kiến thức uyên thâm, trí nhớ xuất sắc nhưng than thở về độ lượng hẹp và đức hạnh không có.
Tức là có năng lực trở thành lãnh đạo xuất sắc nhưng tính cách làm hỏng hết.
Nhìn vậy thì có thể coi giống hệt phụ thân Tào Tháo nhưng Tào Phi nghiêm trọng hơn.
Có thể nói tính cách tâm thần của Tào Tháo đã tiến hóa thêm.
Tào Tháo dù sao cũng từ nhỏ đã chịu khổ rất nhiều nên tính cách được điều chỉnh phần nào nhưng Tào Phi sinh ra dưới thời phụ thân đã kiến lập Ngụy quốc nên tương đối được nuông chiều nên trở nên méo mó hoàn toàn.
Tào Ngang có tính cách dịu dàng đến mức khó tin là con Tào Tháo nên không gây vấn đề gì đặc biệt.
Tôi hơi nghi hoặc thì bế Tào Ngang lên cao lẩm bẩm.
“Con gái ta rốt cuộc giống ai mà dịu dàng đến vậy?”
“Kyaa rư rư!”
Tào Ngang chỉ cười rạng rỡ như thể tình huống bố mẹ ở gần thật sự vui vẻ.
Nhưng khác với Tào Ngang thì con cái Tào Tháo sinh ra sau này chắc chắn đều sẽ thể hiện dáng vẻ méo mó.
“Nếu không giống mẫu thân thì hẳn là giống phụ thân.”
Khi tôi đang hơi lo lắng thì Tào Tháo đang quan sát tình huống dùng giọng điềm tĩnh nói.
“…Ừ?”
“Ánh nắng ấm áp chiếu rọi mọi người thì cỏ cây sẽ được nuôi dưỡng tuyệt vời.”
諸溫炤晛, 草木偉養.
Chư Ôn Chiếu Hiện, Thảo Mộc Vĩ Dưỡng.
Tào Tháo, người được hậu thế ca ngợi là văn nhân xuất sắc, đột nhiên ngâm thơ rồi mỉm cười dịu dàng.
“Nếu ngươi không thay đổi thì người xung quanh cũng sẽ không gây ra vấn đề gì đặc biệt.”
“…….”
Vậy nếu ta trở nên méo mó thì các ngươi cũng sẽ méo mó sao.
Cái này nên vui hay nên buồn đây.
Tôi lộ biểu cảm hơi ngẩn ngơ rồi quyết định chuẩn bị khóa học đặc biệt cho con cái Tào Tháo sẽ sinh ra sau này.
Phải bắt đọc kỹ Chu Lễ (周禮), Nghi Lễ (儀禮), Lễ Ký (禮記).
Những thứ thường gọi là Tam Lễ (三禮) là sách ghi chép toàn bộ về lễ nghi.
Chỉ có một vấn đề duy nhất là khối lượng cực kỳ đồ sộ.
Nhìn vậy thì tưởng chỉ đọc ba quyển là xong nhưng đừng mơ.
Chu Lễ 6 thiên!
Nghi Lễ 17 thiên!
Lễ Ký tới tận 49 thiên!
Nếu biên soạn kèm chú thích để dễ hiểu thì ít nhất cũng vượt quá 10 quyển, một khối lượng kinh khủng.
Tức là chỉ riêng về lễ nghi đã vượt quá 10 quyển.
Tôi không phải vô cớ mà hay sai lễ pháp đâu?
Tôi vốn định không bắt con học những thứ khó khăn nhưng dù sao cũng phải thông qua học vấn để bồi dưỡng nhân tính cơ bản chứ.
Đã nghe thấy tiếng vọng “Ghét ba!” nhưng vốn dĩ ở thời đại này thì sĩ đại phu (士大夫) sinh ra đều phải đọc những sách này.
Tôi… ừm…
Từ nhỏ đã bận chơi trốn tìm với man di nên…
Tuyệt đối không phải vì sợ hãi khi nhìn thấy những câu văn quái dị như Khúc Lễ Thượng (曲禮上), Khúc Lễ Hạ (曲禮下), Đàn Cung Thượng (檀弓上), Đàn Cung Hạ (檀弓下) rồi chạy trốn đâu.
Thật sự đấy.
…Thật sự mà.
Lúc ấy Tào Tháo dùng đôi mắt bạc nhìn tôi rồi hỏi.
“Hóa Hiền (化賢), vậy gần đây có rèn luyện học vấn không?”
“…….”
Nghe câu hỏi của Tào Tháo, tôi nhẹ nhàng đặt Tào Ngang xuống rồi xoa bụng lẩm bẩm.
“…Đột nhiên bụng đau quá.”
“Bụng đau!”
“Quạc.”
“Quạc!”
Con gái ta phản ứng tốt thật.
Khi tôi diễn kịch đau bụng rồi chậm rãi ngã xuống thì Tào Ngang cũng bắt chước tôi ngã phịch ra.
Trẻ con là tấm gương của bố mẹ.
Có lẽ việc Tào Ngang vừa nãy giả chết một mình cũng là bắt chước hành động của tôi.
“…Hừ hừ, ngươi thật sự…”
Tào Tháo đối mặt với hành động nghịch ngợm của tôi và Tào Ngang thì buông bỏ không khí nghiêm khắc giả vờ rồi khẽ cười nhỏ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Khúc lễ là các bản nhạc lễ nghi tiêu chuẩn trong cung đình hoặc chùa chiền, dùng để biểu hiện trật tự, đạo đức và trang nghiêm.
Đàn cung là các bản nhạc dùng cho đàn dây (có thể là cầm, tỳ bà hay loại đàn cung đình khác), phục vụ nghi thức cung đình, tôn giáo hoặc tế lễ.
