Chương 540: Trở về (3)
Tôi nhìn Hầu Thành đang cười tươi với tôi một lát, rồi chẳng bao lâu sau anh ta nhanh chóng lấy lại tinh thần dùng động tác nhanh nhẹn hành lễ rồi nói.
‘Đây ạ! Đây là con ngựa cực kỳ quý giá nên thần đích thân chăm sóc suốt ngày đấy ạ!’
‘…Vậy sao.’
Nhưng ngươi dù không phải ngựa quý cũng chăm sóc suốt ngày mà.
Nếu sinh ra làm huấn luyện viên ở một học viện nào đó thì Hầu Thành chắc chắn sẽ là cái tên chuyên đi tâng bốc những học sinh chỉ đóng vai phụ bình thường lên tận mây xanh rồi bị bắt làm cái trò pyoi gì đó cho xem.
Cụ thể là nói ‘Huấn luyện viên yếu quá’ rồi ép buộc làm cái gì đó kiểu ‘A a a a’ chăng.
Chỉ tưởng tượng thôi đã khiến cơ thể run rẩy vì tình huống đáng sợ.
Tôi vừa đi vừa nghĩ linh tinh một lát thì Hầu Thành đã dẫn tôi đến gần nhà mình rồi mở toang cửa chuồng ngựa khác lớn hơn cả nhà mình một cách đĩnh đạc rồi hét lớn.
‘Xin đừng ngạc nhiên! Đây chính là Hãn Huyết Mã có thể chạy thoải mái một nghìn dặm mỗi ngày đấy ạ!’
‘…Hử.’
Con ngựa màu bạch kim thoạt nhìn cũng giống bạch mã và khi ánh nắng phản chiếu trên lông thì lấp lánh như vàng.
Hãn Huyết Mã (汗血馬), giống ngựa mà Hán Vũ Đế từng gây chiến chỉ để có được, đột ngột xuất hiện.
Hán Vũ Đế dù đánh chiếm cả một nước trên Con đường Tơ lụa cũng chỉ có được ba nghìn con giống này.
Lý do tôi từng gặp Hãn Huyết Mã của Mã Siêu mà không kinh ngạc dữ dội chính là vì đã gặp từ lâu.
Thân hình khổng lồ không hề thua kém Ô Truy Mã hay Xích Thố Mã.
Cơ bắp săn chắc không một kẽ hở đầy khắp toàn thân.
Thân hình màu bạch kim đẹp đẽ khiến người nhìn không thể rời mắt.
‘…….’
‘Ồ, cái này thì đúng là tuyệt vời…’
Tư Dữ sở hữu Ô Truy Mã và Lữ Bố sở hữu Xích Thố Mã đều quan sát Hãn Huyết Mã một lượt rồi lộ vẻ kinh ngạc riêng.
Hậu thế còn đặt nghi vấn Ô Truy Mã mà Hạng Tịch từng cưỡi và Xích Thố Mã mà Lữ Bố cùng Quan Vũ từng cưỡi có phải đều là một loại Hãn Huyết Mã không.
Ngoài ra Tuyệt Ảnh (絶影) từng cứu Tào Tháo dù toàn thân trúng tên thậm chí mắt cũng trúng tên rồi chết và Trảo Hoàng Phi Điện (爪黃飛電) có móng vàng và chạy nhanh như tia chớp cũng là một loại Hãn Huyết Mã.
Đích Lư của Lưu Bị thì… không rõ lắm.
Nhìn ghi chép rằng nó từng chở Lưu Bị nhảy qua sông nước chảy xiết thì có vẻ cũng là Hãn Huyết Mã.
Đích Lư ấn tượng mạnh về việc nguyền rủa chủ nhân đến chết nên tôi chưa từng xem xét kỹ giống loài.
Dù sao thì chắc chắn là con ngựa xuất sắc.
Những con ngựa nổi danh trong Tam Quốc Chí đều là Hãn Huyết Mã nên có thể thấy huyết thống ngựa quan trọng đến mức nào.
Dù sao thì con ngựa hiện tại ở đây cũng chắc chắn là con ngựa không thua kém bất kỳ nơi nào giống như những con vừa nhắc.
Tôi quan sát rồi tự nhiên nảy sinh nghi hoặc.
‘Con ngựa thế này ngươi lấy ở đâu ra vậy?’
‘Haha ha! Người sưu tầm yêu ngựa thì ai cũng có mạng lưới bí mật riêng chứ ạ!’
Vậy là đám yêu ngựa đến mức đáng ngờ tụ tập lại hình thành kết nối sao.
Chẳng lẽ còn làm chuyện gì đó bậy bạ nữa chứ.
Hầu Thành nhìn Hãn Huyết Mã bằng ánh mắt hoài niệm như nhớ lại quá khứ.
‘Để mua con ngựa này thần đã dốc hết tài sản tích lũy hơn mười năm.’
‘…Vậy sao.’
Hầu Thành cũng là tướng lĩnh thuộc hàng tướng quân nên bổng lộc hẳn rất nhiều.
Người như vậy mà nói dốc hết tài sản tích lũy mấy năm thì giá cả đến mức nào cũng khó tưởng tượng.
Dù sao thì ở Tây Vực Hãn Huyết Mã cũng được cho là dù đưa vàng bằng trọng lượng cũng còn do dự bán hay không thì ở vùng đất ngoại quốc này thì sao.
…Nhưng dù đi qua Con đường Tơ lụa mà vẫn tránh được đám Hung Nô thì giỏi thật.
Những thương nhân phương Tây mang Hãn Huyết Mã về nhà Hán an toàn giờ chắc đang cười tươi rói.
Quả nhiên tiền chỉ đến với kẻ có gan.
Hầu Thành trông hài lòng với phản ứng của chúng tôi thì tôi hỏi hắn.
‘Ta có thể biết lý do tại sao hiện tại ngươi lại cho ta xem con ngựa này không?’’
‘…Dạ?’
Tôi nhún vai với Hầu Thành đang lộ biểu cảm không hiểu tôi nói gì.
‘Thì, biết đâu chừng lại là một chuyện khác thì sao.’
Có thể hắn chỉ muốn khoe khoang với tôi thôi.
Hầu Thành chỉ nói có con ngựa xứng đáng với uy nghiêm của tôi chứ không nói sẽ đưa cho tôi hay bán.
Thành thật thì có kẻ vô duyên đến vậy sao nhưng hiện thực luôn vượt qua tưởng tượng.
Tôi quyết định ra tay trước để tránh tình huống lúng túng vô ích.
‘Nếu ngươi chỉ muốn khoe ngựa thì giờ ta nên về rồi đấy.’
‘…….’
Lữ Bố trừng mắt nhìn Hầu Thành như hỏi có thật không…
‘…!’
…Rồi chợt nhớ lại lời tôi vừa nói nên vội vàng kiểm soát ánh mắt.
Tuyên bố ngủ riêng một tuần lại gây sốc đến thế sao.
Hiệu quả tốt đến mức nào vậy.
‘Ư cực… Gư gư cực…’
Nhưng dù quay đầu đi chỗ khác thì Lữ Bố vẫn nghiến răng ken két như đang tưởng tượng tình huống xấu nhất.
…Tôi không thể che chắn đến mức đó được.
Nhãn lực cũng phải có mức độ chứ nếu không tôi che chắn được bao nhiêu, Đại tướng quân đang tìm ngựa mới mà giới thiệu danh mã rồi nói ‘Dĩ nhiên không có ý định đưa hay bán ạ. Giờ đã xem xong thì xin mời về.’ thì sao.
Thành thật thì với tôi cũng khó xử.
Đây không phải khoe ngựa đơn thuần mà là hành vi lừa dối tôi.
Nếu chuyện này lan ra thì Hầu Thành chắc chắn bị mọi người xa lánh và không thể sống nổi trong chính trường.
Nhưng lo lắng của tôi là thừa vì Hầu Thành giật mình kinh hãi hét lên.
‘Thần, thần trông đến mức kỳ quặc vậy sao ạ?!’
‘…Ưm.’
‘Sao ngài không trả lời ạ?!’
Thành thật thì ngươi đúng là kỳ quặc thật mà.
Người bình thường dù ngày nghỉ cũng không chăm sóc nhiều con ngựa suốt mười tám tiếng.
Chính vì yêu ngựa đến mức đó nên mới giao chức vụ liên quan đến kỵ binh.
Có câu kẻ nỗ lực không thắng được kẻ tận hưởng mà.
Lúc ấy Hầu Thành nói với tôi.
‘Trước khi nói chuyện chính thức thì xin ngài xem ngựa trước đã!’
‘Xem sao?’
Đã xem đủ rồi mà.
Khi tôi lộ biểu cảm nghi hoặc mang ý ấy thì Hầu Thành lộ vẻ hơi khó xử rồi tiếp lời.
‘Thật, thật ngại khi nói nhưng đứa trẻ này tính tình rất dữ ạ.’
‘…Ừ?’
‘Thương nhân nói ở nước họ cũng chưa từng để người cưỡi.’
Bỏ qua con mắt thẩm mỹ của Hầu Thành lại gọi một con ngựa mang ấn tượng đáng sợ thế này là đứa trẻ sang một bên, nhưng một con ngựa cự tuyệt con người sao.
Hầu Thành lộ vẻ hơi ngượng ngùng rồi dùng giọng khó xử nói.
‘Thần cũng vậy nên vừa lên lưng thì đứa trẻ này hất thần xuống ngay.’
Lúc ấy xương sườn bị nứt nên phải nghỉ vài ngày, Hầu Thành cười ha hả.
…Không phải chuyện đáng cười đâu.
‘Dù nghĩ thế nào cũng không giống chỉ thử một hai lần.’
‘…….’
‘Nhưng Đại tướng quân là anh hùng thiên hạ không ai sánh bằng nên chắc chắn sẽ thuần hóa được đứa trẻ đanh đá này!’
Cái gì vậy.
Phương pháp ám sát mới sao.
Việc ngã ngựa từ một con ngựa đang lồng lộn là một tai nạn nghiêm trọng đến mức người ta thường đánh giá việc chỉ bị gãy xương thôi đã là một điều may mắn rồi.
Ngay cả Thành Cát Tư Hãn đang tung hoành ở phương tây cũng chết vì di chứng ngã ngựa.
Huống hồ con ngựa đang lồng lộn đó lại là một con ngựa khổng lồ tự hào với vóc dáng tương đương với Ô Truy Mã hay Xích Thố Mã sao?
───Phì phì.
Không biết phải gọi là người phương Tây hay gì mà con ngựa lông bạch kim mắt xanh dương nhìn tôi rồi khịt mũi.
…Dù nghĩ thế nào cũng chỉ thấy kết cục chết chóc.
Bị con ngựa ném mạnh xuống đất toàn thân tan nát hoặc bị thân hình khổng lồ đè bẹp thành thịt khô.
Nguyên nhân chết khác nhau nhưng cuối cùng tôi vẫn chết.
Nhưng nam nhân vì sao chết sớm mọi người có biết không.
Không phải vì khiếm khuyết di truyền khiến lưu thông máu kém hơn nữ giới hay hệ miễn dịch hơi có khuyết điểm dễ bị ung thư đâu.
‘Ta có nên làm thử một lần không nhỉ?’
‘…Chủ nhân?‘
Chính là vì tinh thần thách thức thỉnh thoảng trỗi dậy.
Vì lý do y học là khả năng phán đoán nguy hiểm của não bộ nam giới hơi kém hơn nữ giới hay gì đó.
Thực tế thì không biết lắm nhưng muốn thì làm thôi.
Có Tư Dữ và Lữ Bố ở xung quanh nên nghĩ chắc chắn an toàn, tôi bước từng bước vững chãi.
‘Chờ, chờ đã! Thật sự định làm sao?!’
Lúc ấy Lữ Bố đang quan sát Hãn Huyết Mã thì giống như vừa nãy nắm chặt lấy tôi.
‘Chủ nhân. Nguy hiểm lắm ạ.’
Thậm chí Tư Dữ thường ít bộc lộ ý kiến cũng nắm lấy vạt áo tôi.
‘…….’
Chỉ bị hai người nắm thôi mà tôi bị đè như núi không thể động đậy.
Không thể tiến thêm được nữa tôi dùng giọng khó xử hỏi.
‘Nếu con ngựa này cũng không được thì sao. Tìm con khác à?’
‘…….’
‘Hay là cứ đi bộ ở chiến trường luôn?’
‘Không, không được đâu!’
Khi tôi đưa ví dụ cực đoan thì Lữ Bố mặt tái mét lắc đầu lia lịa.
Đã đi khắp chuồng ngựa xem hết ngựa rồi.
Nhưng không có con nào đạt tiêu chuẩn của hai người.
Cuối cùng cách duy nhất còn lại là phái người gửi công văn dán ‘Tìm ngựa’ nhưng mất bao lâu thì không biết.
Lúc ấy thế lực chúng tôi chiếm chỉ khoảng ba châu nên hiệu quả cũng không cao.
Có Lương Châu nhưng mà, chà.
Hiện tại thì không biết chứ quá khứ thì còn bận ổn định nội bộ nên không phải lúc đi lung tung tìm ngựa.
Cuối cùng hành động phải làm chỉ có một.
‘Vậy thì nhìn đi.’
‘Ư ư?!’
‘Hự a a?!’
Khi tôi khẽ cù thì hai người giật mình kinh hãi buông tôi ra.
Nếu thật sự nguy hiểm thì Thiên Hạ Vô Song và Cổ Kim Vô Song sẽ cứu thôi.
Tôi tin vậy.
‘…….’
───…….
Vậy là chỉ cách vài bước tôi và Hãn Huyết Mã nhìn nhau.
Thân hình thật sự to lớn.
Tôi cũng cao nhưng phải ngước lên một chút.
Khi tôi đang đấu mắt một chút thì nhận ra con ngựa lại yên tĩnh đến bất ngờ nên lộ vẻ nghi hoặc một lát.
…Chẳng lẽ?
Có linh cảm gì đó, tôi không ra khỏi chuồng ngựa mà lập tức nhảy lên lưng ngựa.
‘Chủ công?! Nguy hiểm lắm… ạ?’
Hầu Thành thấy vậy thì giật mình kinh hãi định tiến đến nhưng nhìn quang cảnh xảy ra ngay sau đó thì đứng sững tại chỗ.
‘…Cái gì thế này?’
Con Hãn Huyết Mã rõ ràng phải nhảy dựng lên gây náo loạn mới đúng lại yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi nhìn Hầu Thành hơi há miệng kinh ngạc rồi khẽ gật đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
