Chương 541: Trở về (4)
Con ngựa vốn đã to lớn nay lại có thêm một nam nhân trưởng thành nhảy phắt lên lưng.
Trong tình huống như vậy mà đầu tôi không đập vào trần thì chắc chắn là nhờ Hầu Thành yêu ngựa đến mức đáng ngờ.
Nhưng ngay cả chuồng ngựa cá nhân do chính Hầu Thành thiết kế cũng cảm thấy chật chội vì thân hình con ngựa quá lớn.
‘Hư, hư ơ… Rốt cuộc tình huống này là sao…’
Hầu Thành vuốt cằm như không tin nổi quang cảnh đang diễn ra trước mắt mình.
‘Đại tướng quân, ngài làm thế nào vậy ạ?’
‘Thật ra rất đơn giản.’
Tôi khoanh tay gật đầu trên lưng ngựa không có yên.
‘Ở kia có hai nữ nhân đáng sợ đang trừng mắt nhìn kìa.’
‘…A.’
Hầu Thành vừa nghe giải thích ngắn gọn của tôi đã lộ biểu cảm đã hiểu hết mọi chuyện.
Giờ đây có hai người điều khiển Ô Truy Mã và Xích Thố Mã như tay chân ngay bên cạnh thì một con thú bình thường làm sao dám ngẩng đầu.
Chắc chắn con Hãn Huyết Mã tôi đang cưỡi vừa nhìn thấy Tư Dữ và Lữ Bố đã nghĩ ngay điều này.
───Làm bậy là chết.
Dù tự tôn có quan trọng đến đâu thì cũng không quan trọng hơn mạng sống.
Thú vật ở một số phương diện nhạy cảm hơn con người rất nhiều nên việc lập tức cụp đuôi cũng chẳng có gì lạ.
‘Không kết thúc ở đây mà phải từ từ thuần hóa dần dần mới được.’
Tôi vừa vỗ vỗ vào cơ thể đầy cơ bắp có vẻ như sẽ chỉ cười khẩy rồi phớt lờ ngay cả những đòn roi vọt vừa nói.
‘Giờ mang con này đi được chứ?’
‘Dạ, dạ.’
Hầu Thành nghe câu hỏi của tôi thì đáp lại bằng biểu cảm ngẩn ngơ.
‘Con ngựa ấy chắc cũng thích theo Đại tướng quân đi khắp nơi hơn là bị nhốt trong chuồng chật chội.’
‘…….’
‘Và…’
‘Và?’
Hầu Thành nói đến đó thì khẽ mấp máy môi rồi lắc đầu.
‘A, không có gì ạ.’
‘Thật chứ?’
‘Dạ.’
Dù tôi hỏi lại lần nữa hắn vẫn không mở miệng.
‘…Khục.’
‘…….’
…Dáng vẻ như có điều gì đó rất day dứt nhưng thôi.
Nếu tôi cứ đi thẳng thế này thì có lẽ hắn sẽ nhét nắm đấm vào miệng rồi khóc nức nở một mình.
Dù sao thì tôi cũng không phải kẻ vô sỉ đến mức nuốt trọn món quà lớn thế này mà không cho bất kỳ phần thưởng nào.
Tôi nhìn Hầu Thành đang lộ biểu cảm rất tiếc nuối rồi dùng giọng điềm tĩnh hỏi.
‘Ngươi nói tài sản tích lũy hơn mười năm đã bay sạch vì con ngựa này đúng không?’
‘……?’
‘Vậy thì cứ mong đợi đi.’
Đại tướng quân được hoàng đế sủng ái giàu có đến mức nào thì phải để hắn trực tiếp cảm nhận mới được.
Chỉ cần xử lý vài món đồ sứ, lụa vải, da thú đang chất đống trong kho nhà vì không có chỗ dùng là đã dễ dàng ra được vài năm bổng lộc của Hầu Thành.
Tôi cũng từng nghĩ đến việc tặng nguyên vật phẩm nhưng với tính cách yêu ngựa đến mức đáng ngờ của Hầu Thành thì có vẻ hắn không thích đồ sứ lắm.
Không có ý khinh thường công sức của thợ thủ công nhưng những món đồ xa xỉ chỉ để trang trí thì hắn hoàn toàn không quan tâm.
Mà hầu hết quà tặng đến với tôi đều là những món xa xỉ kiểu đó nên tôi chỉ dùng chúng làm tiền dự phòng.
…Nhưng đám tặng quà xa xỉ cho tôi thường dính líu đến tham nhũng.
Một viên quan bình thường lấy đâu ra tiền mua những món xa xỉ đắt đỏ ấy chứ.
Chúng chắc chắn gửi quà với ý nghĩa mong tôi bỏ qua một chút nên tôi không quan tâm mà chặt đầu chúng theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Tôi tự tay chặt đứt nguồn tiền của mình nên tần suất quà tặng đến cũng tự nhiên giảm đi.
Nhưng nghĩ ngược lại thì chẳng phải quốc gia đã trong sạch hơn rất nhiều sao.
Cái gì nhỉ.
Chuyện quan viên từ chối hối lộ của tầng lớp trên tham nhũng rồi bị vu oan hãm hại vào tù là motif quen thuộc của trung thần mà.
Thậm chí một số trung thần sống quá liêm khiết và nghiêm khắc nên gia đình cũng không chăm lo nổi nên phải chăm sóc riêng.
Người ta thường coi tiết chế là đức hạnh nhưng quá mức thì không tốt.
Nhưng điều này cũng phần nào do triều đình trả bổng lộc quá keo kiệt nên tôi chỉ có cách tăng lương… không, tăng bổng lộc cho quan viên.
Dù muốn sống trong sạch nhưng nếu ngay lập tức đối mặt nguy cơ chết đói thì ai mà chẳng sa đọa.
Trừ một số người đặc biệt thì đa phần sẽ vươn tay theo hướng xấu.
Ban đầu xem xét văn kiện thì thời nhà Hán tham nhũng có tình trạng bổng lộc quan viên bị cắt xén khắp nơi.
Đám cắt xén tiền đa phần là đám không có cái đó nên cũng chẳng có gì để nói.
Ngay cả Thập Thường Thị cũng góp công lớn vào sự sụp đổ của nhà Hán.
Tôi chỉ khôi phục lại những thứ đã bị bóp méo thôi.
Tôi định đi tiếp sau lưng Hầu Thành đang lộ biểu cảm nghi hoặc thì thoáng do dự.
Nếu ra lệnh mà con ngựa đột ngột vọt lên thì sao.
Hiện tại tôi đang cưỡi ngựa không yên nên chỉ cần động mạnh một chút là khả năng ngã ngựa rất cao.
Mông đau thì thôi nhưng độ khó bám chặt bằng đùi tăng lên kinh khủng là vấn đề.
Các tướng lĩnh dưới trướng tôi thì không cần yên cũng bám chắc bằng đùi thon gọn nhưng tiếc thay tôi không phải loại vũ khí hình người ấy.
Không phải tự nhiên mà lại xuất hiện câu thành ngữ Bễ Nhục Chi Thán (髀肉之歎) bắt nguồn từ việc Lưu Bị vừa khóc lóc ầm ĩ trong nhà vệ sinh vì thấy đùi mình mập lên vừa than thở với Lưu Biểu đâu.
Tôi suy nghĩ một lát rồi cẩn thận vuốt ve con ngựa nói.
‘…Đi chậm thôi. Chậm thôi.’
Phì phì.
May mắn là Hãn Huyết Mã thông minh hiểu lời tôi rồi chậm rãi bước từng bước một.
‘Chủ công.’
‘Ừ?’
Lúc ấy Hầu Thành đang quan sát tình huống hỏi tôi.
‘Tên của con ngựa ấy ngài định đặt là gì ạ?’
‘Tên?’
……Nghĩ lại thì đúng là vấn đề đấy.
Những con ngựa nổi tiếng trong lịch sử đều có tên rất ngầu mà.
Ô Truy Mã (烏騅馬) thì đúng nghĩa là lông đen nên đặt tên vậy, Xích Thố Mã (赤兎馬) thì thân đỏ và chạy nhanh như thỏ nên đặt tên thế.
Tuyệt Ảnh (絶影) thì nghĩa là chạy nhanh đến mức bóng mờ đi.
Trảo Hoàng Phi Điện (爪黃飛電) như đã nhắc nhiều lần là móng vàng và chạy nhanh như tia chớp.
Vốn dĩ đặt tên cho động vật chính là biểu hiện coi trọng nó mà.
Ngựa là động vật cực kỳ thông minh nên biết rõ tên mình và thỉnh thoảng còn làm nũng dễ thương.
Ngay cả con Bần Bật tôi từng cưỡi cũng vậy.
‘Ngươi đặt tên chưa?’
‘Ê, giờ chủ công đã là chủ nhân mới rồi ạ. Dù sao con ngựa ấy cũng chẳng nhớ tên thần đặt đâu.’
Hầu Thành cười tươi rồi đáp lại bằng giọng khá buồn.
Nói vậy thì thật sự áy náy đấy ngươi biết không.
‘Ưm…’
Tôi dừng lại một lát suy nghĩ rồi suýt đặt tên là Vù Vù cho con ngựa nhưng kịp tỉnh ngộ.
Dù sao thì Vù Vù là cái gì chứ, Vù Vù.
Trẻ con ngày nay cũng không đặt tên kiểu đó nữa.
Đến mức này thì lý do bệ hạ đặt tên mèo là Meo và voi là Phô chắc chắn là tại tôi.
…Không, chắc chắn là tại tôi thật.
Nhớ lại tự của bệ hạ là Bá Luyến (伯戀) và tên con là Lưu Thinh (劉桯) thì thấy rõ.
Thực ra là ngài ấy có khiếu đặt tên tốt.
Chỉ vì phu quân đặt tên dễ thương cho động vật nên ngài cũng làm theo thôi.
Nghĩ vậy thì tôi đã ảnh hưởng đến bệ hạ đến mức nào đây.
Cuối cùng kết thúc mọi suy tư tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.
‘Gọi là Thanh Hoàng Mã (靑黃馬) vậy.’
‘…Tên khá trực quan nhỉ ạ?’
Hầu Thành nhìn đôi mắt xanh và thân hình bạch kim của Hãn Huyết Mã rồi lộ biểu cảm ngẩn ngơ.
Gì vậy thằng kia.
Vậy thì gọi trực quan hơn là Thanh Nhãn Hoàng Thể (靑眼黃體) luôn?
Thực ra màu xanh thì mang ấn tượng tích cực từ sắc màu trong trẻo nên ý nghĩa tốt rất nhiều, màu vàng thì hoàn toàn là biểu tượng của hoàng đế nên với tôi đây là cái tên rất tốt.
‘Từ nay tên ngươi là Thanh Hoàng.’
───…….
Nhìn đi.
Dù phản ứng khá tinh tế nhưng không lộ vẻ không thích hẳn.
Nếu thật sự không thích thì đã cau mày rồi khịt mũi thô bạo rồi.
Nhưng gọi Thanh Hoàng thay vì Thanh Hoàng Mã thì cảm giác nghe rất hợp tai.
Sau này sẽ gọi thường xuyên.
‘A, và chủ công. Có thông tin quan trọng hơn dự đoán rất nhiều ạ…’
‘Thông tin quan trọng?’
‘Dạ.’
Tôi hỏi lại thì Hầu Thành gật đầu rồi lập tức tiếp lời.
‘Con ngựa ấy là cái ạ.’
‘…….’
‘Xin hãy quản lý tốt để nó không mang thai con của đám ngựa tầm thường không gốc gác nào!!’
‘Ừ, ừ.’
Tôi nhìn Hầu Thành đang trợn mắt hét lớn thì chỉ có thể gật đầu.
Giống hệt nhân vật mẹ chồng trong phim truyền hình phản đối con trai kết hôn.
Thật sự yêu ngựa đến mức đó.
“Chủ công! Có tin thuyền sắp đến rồi ạ!”
“Biết rồi.”
Không biết từ lúc nào đã đến Hoàng Hà (黃河) cắt ngang Hà Bắc và Quan Trung thì tôi hôm nay cũng như mọi khi cưỡi Thanh Hoàng vuốt ve cổ nó.
Phì phì.
Thiên lý mã có thể nói là mạng dự phòng của tôi phản chiếu ánh nắng rồi lấp lánh vàng óng ánh đẹp đẽ.
…Dù sao thì gặp bệ hạ thì phải biện minh thế nào đây.
Tạm thời lại không ra khỏi Lạc Dương được rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
