“Em thích bài này quá... Cảm giác như linh hồn bị lay động, có thể nghe mãi không chán...”
“Vậy thì tốt rồi.”
Takeru mỉm cười có vẻ rất vui.
Dù trước giờ hoàn toàn không có hứng thú gì với âm nhạc, nhưng một niềm xúc động trào dâng từ tận đáy lòng tôi, rằng hóa ra trên thế giới này lại tồn tại một thứ tuyệt vời đến thế.
Chắc hẳn người hát ca khúc này phải có một tâm hồn vô cùng trong sáng và thánh thiện.
“Là StarChild đúng không nhỉ? Chỉ cần nghe giọng thôi là em đã thấy được chữa lành rồi.”
“Ra vậy... Star có nghĩa là ngôi sao đấy.”
“?”
“Sao thì không thể tỏa sáng nếu thiếu màn đêm. Vì thế, anh muốn đặt cho em cái tên đó.”
“Tên ư...?”
“Cứ gọi mãi bằng mấy con số thì tội nghiệp lắm. Em thấy sao?”
Vừa nhắc đến chuyện thủ lĩnh Dio bảo cứ giữ nguyên cái tên số hiệu cũng được, Takeru vừa nói bằng giọng nghiêm túc rằng anh muốn đặt cho tôi một cái tên đàng hoàng.
Có lẽ vì cái tên đó có liên quan đến StarChild đang phát ra từ loa, nên tâm trạng tôi bỗng trở nên phấn chấn.
“Fufu... Nhắc mới nhớ, trăng cũng không thể tỏa sáng nếu không có màn đêm nhỉ.”
Takeru lẩm bẩm một mình bằng chất giọng mong manh.
Khi được hỏi “Em thấy thế nào?”, tôi gật đầu ngay tắp lự.
“Vậy thì, từ giờ em sẽ là Yoru Hiru. Được rồi, quyết định thế nhé.”
“Hi, Hiru là ở đâu ra vậy...?”
Thông thường thì theo thứ tự Sáng - Trưa - Tối, nên nếu ghép lại thì phải là Hiru - Yoru (Trưa - Tối) mới đúng chứ, tại sao lại đưa Yoru (Tối) lên đầu?
Khi tôi còn đang thắc mắc, Takeru bỗng tiết lộ một sự thật kinh ngạc.
“Đó là Gift của em. Dù Yukyu-sensei bảo là chưa thức tỉnh, nhưng không phải vậy đâu. Nghe nói đó là Gift có thể quay ngược thời gian, dù chỉ một lần duy nhất. Thế nên, anh đặt tên là Yoru Hiru với ý nghĩa lội ngược dòng thời gian. Em thấy sao?”
“Hả? Em đã có Gift rồi á!?”
“Anh muốn tin tưởng Yoru. Đó là một Gift khá nguy hiểm. Vì vậy, em nhất định phải nói chuyện với anh và Yukyu-sensei trước khi sử dụng nhé...”
Vốn dĩ tôi còn chẳng biết cách dùng Gift.
Hơn nữa, tôi không muốn rời xa Takeru.
Nên chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có chuyện tôi phải dùng đến cái Gift đó đâu.
Tuyệt đối không...
Takeru nói “Chi tiết để sau hẵng nói” rồi dừng xe lại.
Hình như chúng tôi đã đến nơi.
“Đây là đâu vậy anh?”—tôi hỏi. “Nghĩa trang,” anh đáp.
Tôi xuống xe, lẽo đẽo theo sau Takeru bước vào bên trong khu nghĩa trang.
“Bạn thân của anh đang yên nghỉ ở đây. Anh đến để báo cáo một chút.”
“Bạn thân...?”
“Thiệt tình, sao lắm đồ cúng quái lạ thế này... Cái thằng này, rõ ràng bị người đời ghét cay ghét đắng mà sao lắm tín đồ thế không biết...”
Takeru vừa cười khổ vừa lấy nến ra.
Anh châm lửa, rồi chắp tay lại như đang khấn vái.
“Tổ chức ‘White Room’—kẻ đã lạm dụng dữ liệu nghiên cứu Gift của mày—đã bị tiêu diệt rồi. Chừng nào tao còn sống, tao sẽ đấm bay tất cả những kẻ nào dám sử dụng chúng vào mục đích xấu.”
“Dữ liệu nghiên cứu Gift... Không lẽ nào...?”
“Đúng vậy. Đây là mộ của Akechi Hideyori, kẻ mà tên Tiến sĩ White—người đã hành hạ Yoru—vô cùng tôn sùng... Chính dữ liệu nghiên cứu của Hideyori đã khiến em khổ sở suốt bao năm qua...”
Hóa ra ngươi là Akechi Hideyori sao...
Cái tên ác nhân đã làm bao chuyện tàn độc, thế mà lại được Takeru nhớ thương đến vậy...
Nếu có thể, ta chỉ muốn giết chết ngươi ngay lập tức...
Cơn thịnh nộ bất khả kháng đang xâm chiếm lấy tôi.
“Anh hiểu sự tức giận của em... Anh sẽ không bảo em phải tha thứ cho cậu ta đâu. Thế nên, anh muốn Yoru phải sống thật hạnh phúc...”
“Vậy thì em muốn giúp Takeru! Em muốn đấm bay những kẻ làm điều ác giống như anh Tarzan hay Yukyu-sensei! Em cũng sẽ trở thành đồng minh của chính nghĩa!”
“Yoru... Anh muốn em có một cuộc sống bình thường.”
“Đến nước này thì không thể nữa rồi. Em muốn trừng trị những kẻ xấu xa như Tiến sĩ White, Huấn luyện viên Batz hay Akechi Hideyori.”
“......”
Nghe rõ chưa Akechi Hideyori!
Ta sẽ trở thành người như Takeru!
Ta sẽ không tha thứ cho loại ác nhân như ngươi đâu!
“Anh hiểu rồi... Nhưng, hãy nhớ kỹ điều này.”
“Gì cơ ạ...?”
Takeru ôm chầm lấy tôi với vẻ mặt đượm buồn.
“Anh cũng là kẻ ác. Anh chẳng phải đồng minh chính nghĩa gì đâu... Con đường này đầy rẫy chông gai, chẳng có cuộc gặp gỡ nào mà chỉ toàn là ly biệt, trái tim sẽ nát tan bởi những nỗi buồn cứ nối tiếp nhau. Và rồi, thậm chí dừng bước cũng không được cho phép... Vì thế, Yoru à... Anh muốn em [Phá Vỡ Chuỗi Buồn] đó.”
“[Phá Vỡ Chuỗi Buồn] ư...?”
“Ừm... Anh cũng không còn sống được bao lâu nữa... Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ bị giết. Nên anh giao phó thứ này cho em.”
Takeru buông tôi ra, đặt chiếc mặt dây chuyền đang đeo trên cổ vào tay tôi.
Sự kỳ vọng của Takeru.
Sự hối hận của Takeru.
Tất cả mọi thứ của Takeru.
Mọi thứ đều dồn vào đây, thật nặng nề.
Dù nó rất nhẹ, nhưng sao lại nặng đến thế.
“Đây là chiếc mặt dây chuyền duy nhất trên thế giới có thể biến thành dao tương ứng với ‘tâm ý’ của chủ sở hữu. Là vật quan trọng chứa đựng ‘tâm ý’ và Gift của cô ấy, ngay cả khi cô ấy đã qua đời. Anh trao nó cho em.”
“Chứa đựng ‘tâm ý’...”
“...Anh đang sở hữu [Vô Hiệu Gift]. Nó có thể bật tắt tùy ý, nhưng chừng nào còn có Yoru ở bên, anh buộc phải bật nó lên để em không thể sử dụng Gift. Vì thế, anh không thể dùng món đồ này được nữa. Coi như đây là bùa hộ mệnh bảo vệ Yoru đi.”
Tôi lờ mờ đoán được ý nghĩa của việc ngăn tôi tự ý dùng Gift để quay ngược thời gian.
Tôi cũng hiểu ra rằng, chính vì lẽ đó mà Yukyu-sensei mới để Takeru nhận nuôi tôi.
Tôi muốn đáp lại ‘tâm ý’ của Takeru.
Chỉ với ý nghĩ đó, cơ thể tôi tự động di chuyển và đeo chiếc dây chuyền lên cổ.
“Takeru... Hãy cho em biết tên của ‘cô ấy’, người đã trao lại thứ này cho anh...”
“Là Aria.”
“Aria...”
“Tên thật là Aria van Leest.”
“Aria gì cơ...?”
“Van Leest!”
Tiếng hét bắt bẻ của Takeru vang vọng khắp khu nghĩa trang tĩnh lặng...
<Tác Note>
Takeru nói này nói nọ, nhưng thực ra cậu ta muốn đặt một cái tên có cả tên mình và tên Hideyori vào đó nhỉ.
Q. Chương 86. Ở đoạn đó, tác giả đã diễn tả rằng không có ai đến viếng mộ Hideyori, thế mà ở đây lại có tín đồ với người đến viếng này! Mâu thuẫn quá! Mâu thuẫn quá đi!
A. Thực chất, tín đồ của Hideyori toàn là tín đồ của Gift. Những tín đồ Gift đó đến viếng để cầu may. Họ ngưỡng mộ là vì dữ liệu nghiên cứu Gift mà Hideyori để lại quá tuyệt vời.
Trong thế giới của game gốc, sau khi Hideyori chết, Yoru đã hủy bỏ toàn bộ dữ liệu nghiên cứu. Do đó, trong tương lai của thế giới gốc, thế lực của các tín đồ Gift rất yếu.
Vì vậy chỉ có những người như Takeru, Madoka hay Nodoka mới đến viếng. Nhân tiện thì, thế lực Thợ săn Gift ở thế giới này sẽ lớn mạnh hơn thế giới kia.
Lần tới, kết thúc phần Quá khứ.
Tluc: Nhắc các bạn là nhân vật Irene van Leest đã xuất hiện…