Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15171

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Arc 11: Chuỗi Buồn [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 328: [Chuỗi Buồn] - Yukyu

Khi tôi mở mắt ra, một trần nhà lạ lẫm đập vào tầm mắt.

Tôi dáo dác nhìn quanh, thấy trong phòng có sách vở, tivi và nhiều đồ đạc khác.

Đúng là phòng của Takeru thật rồi...

Vừa dụi mắt, cảm giác thực tại rằng mình đã thoát khỏi cơ sở đó dâng trào trong lòng.

Tôi rời khỏi giường và phát hiện Takeru đang ngủ trên ghế sofa.

"Mitsuki..."

Lại gần xem thử, thấy khóe mắt anh rưng rưng, có lẽ anh đang gặp ác mộng.

Một người đàn ông luôn phải gồng mình kìm nén khi thức.

Có lẽ, chỉ khi ở trong căn phòng của riêng mình, anh mới dám chìm đắm vào những cảm xúc dành cho bạn bè và đồng đội.

Tôi nắm lấy tay Takeru.

Hơi ấm từ cơ thể anh dường như sưởi ấm đôi bàn tay lạnh lẽo của tôi.

"......Ưm?"

"Aa… X, xin lỗi. Em lỡ đánh thức anh..."

"Không sao đâu. Cũng đến giờ dậy rồi mà... Với lại giấc mơ đó đau khổ quá. Cảm ơn em đã gọi anh dậy."

"Takeru... Trông anh đau khổ lắm..."

Takeru vừa lau nước mắt vừa nói lời cảm ơn.

"Lúc nào cũng có ai đó hiện về trong mơ, làm anh dằn vặt, buồn bã... Anh cứ ước mình được quay về quá khứ," anh lẩm bẩm.

"......Nhưng mà, nếu Takeru về quá khứ thì lúc đó em vẫn còn ở trong cơ sở..."

"À đúng rồi ha, xin lỗi em. Hay là em đi về quá khứ cùng anh đi? ......Cùng anh quay lại thời cao trung nhé."

"Thời cao trung?"

"Vui cực kỳ luôn ấy! Anh đã chơi đùa với biết bao người, làm đủ trò ngốc nghếch! Nào là Hideyori, Risa, Mitsuki, Otoha, Aoi, rồi cả Aria nữa... Xin lỗi, không có gì đâu..."

Ban đầu Takeru có vẻ hào hứng, nhưng vừa nhắc đến tên mọi người, ánh mắt anh dần nhuốm màu bi thương.

Có lẽ, những người anh vừa nhắc tên đều đã âm dương cách biệt...

"Được rồi, xốc lại tinh thần nào!"

Nói rồi, anh vỗ mạnh hai tay vào má mình hai cái.

Lấy lại khí thế, ánh mắt anh trở nên nam tính hẳn.

Sau đó, anh nhanh nhẹn chuẩn bị cho buổi sáng.

✦✧

Hai tiếng sau khi thức dậy, tôi đã ngồi trên xe ô tô.

Chiếc xe đưa chúng tôi đến một nơi bề ngoài là tòa nhà thương mại hỗn hợp, nhưng thực chất lại là căn cứ của [Kháng Chiến].

Hệ thống an ninh nghiêm ngặt đến mức Takeru phải xác thực danh tính nhiều lần.

Tôi nhớ lại lời Tiến sĩ White từng nói trước kia: ‘Kẻ làm điều xấu thì an ninh càng nghiêm ngặt’.

[White Room] cũng vậy, an ninh chặt chẽ đến mức ngoài lũ trẻ chúng tôi và nhân viên ra thì không ai được phép ra vào.

Có lẽ nhờ sự giúp đỡ của anh Gác mà nhóm Takeru và Tarzan mới đột nhập được vào đó.

Nghĩ vậy thì nói không ngoa, anh Gác chính là cứu tinh đã se duyên cho tôi gặp được Takeru.

"Giờ tụi mình sẽ đi gặp Yukyu-sensei nhé," Takeru thì thầm, làm tôi thẳng lưng ngay ngắn.

Dù tôi đang căng thẳng, Takeru vẫn bước đi bình thản, khiến tôi phải cố hết sức bám theo để không bị bỏ lại.

"Xin phép, Yukyu-sensei."

"Ồ, đến rồi hả Takeru."

Một người phụ nữ đứng tuổi bước ra đón Takeru.

Bà ấy có bầu không khí dịu dàng, khác một trời một vực với người đứng đầu là Tiến sĩ White.

Tuy hơi thất lễ, nhưng tôi cứ tưởng tượng lãnh đạo phải là kẻ đầu óc có vấn đề kia, nên thấy một người trông có vẻ bình thường thế này tôi cũng an tâm.

"Thế, đây là cô bé Turis mà Dio-kun nhắc tới nhỉ. Chào cháu."

"Cháu chào cô ạ..."

"Tên ta là Chikashiro Yukyu. Người phụ nữ sống một đời tráng lệ."

"UQ..."

"Không phải UQ mà là Yukyu! Yu-kyu!"

Cứ tưởng UQ là mật danh, hóa ra là tên thật.

“Sensei, cô cứ nói câu đó mãi."

"Sống phải tráng lệ. Chết cũng phải tráng lệ như hoa rơi chứ."

Một bà cô lớn tuổi lại nói mấy câu như trẻ con khiến tôi bị choáng ngợp.

Takeru nói chuyện với Yukyu một cách rất quen thuộc.

"Sao anh lại gọi là sensei ạ?"

"À. Cô ấy là Hiệu trưởng trường cao trung của anh ngày xưa. Phong trào phản đối Gift dâng cao khiến các Học viện Gift sụp đổ hết. Thế nên cô Hiệu trưởng mới chuyển nghề sang làm cho [Kháng Chiến]."

"Gắn bó với học trò 20 năm rồi, ta vui lắm."

"Thảo nào học trò của cô tham gia [Kháng Chiến] nhiều thế. Như Tarzan chẳng hạn."

Tôi hiểu ra lý do gã cơ bắp đeo kính râm hôm qua và Takeru trông thân thiết là vì học cùng trường.

Từ giáo viên trở thành người của [Kháng Chiến], nghe có vẻ khó hiểu nhưng chắc là có uẩn khúc sâu xa.

Đương nhiên Yukyu lớn tuổi hơn Takeru, nhưng nhìn bề ngoài lại rất trẻ.

Trông bà ấy chỉ tầm 40, ngang ngửa Takeru (hôm qua tôi mới biết Takeru đã 38 tuổi).

"Ta đã nghe Dio-kun kể về cháu, nghe nói là [Gift Nhân Tạo] hả. Ghê gớm thật."

"Dạ không, bình thường thôi ạ..."

"Giống Mitsuki-chan nhỉ... À không, tiếc thật. Đáng lẽ cậu và con bé có thể trở thành tâm giao."

Yukyu vừa nói vừa tiến lại gần tôi.

"[Gift Nhân Tạo]. Ép buộc người Âm tính Gift trở thành Dương tính, có khả năng thức tỉnh Gift mạnh hơn cả những người sở hữu Gift thông thường. Cháu biết điều này chứ?"

"V, vâng ạ!"

Yukyu làm mặt nghiêm, giọng trầm xuống.

Cách giải thích gãy gọn, đúng chất giáo viên, trông trí thức hơn hẳn Tiến sĩ White hay gã Batts.

"Vậy để ta kiểm tra xem cháu đã thức tỉnh Gift hay chưa nhé."

"Mấy đứa nhỏ khác đều đã kiểm tra rồi, không có gì nguy hiểm đâu."

"Cháu hiểu rồi ạ..."

Tin lời Takeru bảo "không có gì nguy hiểm", tôi gật đầu.

"Cảm ơn cháu," Yukyu gật đầu rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Bị người lạ nhìn chằm chằm vào mặt thế này thật xấu hổ, tôi vừa nghĩ thế thì Yukyu rời mắt đi.

"......Cháu vẫn chưa thức tỉnh bất kỳ Gift nào đâu."

"Th, thế ạ?"

Tôi thắc mắc sao bà ấy khẳng định được, thì Takeru đứng bên cạnh giải thích: "Yukyu-sensei có khả năng [Nhìn mặt đối phương là biết họ sở hữu Gift gì] đấy".

"Giờ ta cần bàn bạc chút việc với Takeru, cháu sang phòng bên cạnh đợi được không?"

"Em không muốn tách ra đâu..."

"Không sao đâu. Anh sang ngay thôi."

Tôi túm lấy quần Takeru, nhưng anh xoa đầu tôi và bảo "Nghe lời Yukyu-sensei đi nào" bằng giọng dịu dàng, nên tôi đành miễn cưỡng buông tay.

“Otou-san sang nhanh nhé..."

"Otou-san...!?"

“Đồ, đồ ngốc..."

"?"

Ở tiệm thức ăn nhanh Myakudonald, anh bảo "Đừng gọi là Takeru", nên tôi cứ tưởng ngoài lúc có hai người thì phải gọi là Otou-san, hóa ra không phải, làm anh cuống cả lên.

"Takeru-ku~n… Mitsuki-chan vừa đi khỏi là cậu đã ra tay ngay rồi sao?"

"Không phải! Hôm qua lúc đi Myakudonald..."

"À, ta không cần nghe báo cáo 'bố đường' của học sinh đâu nhớ."

“Tôi đã cố để không bị hiểu lầm là 'bố đường' rồi mà vẫn dính đạn sao!?"

Bị Yukyu trêu chọc, Takeru luống cuống thanh minh.

Bị Takeru giục "Đi nhanh lên!", tôi vội vàng chạy biến ra khỏi phòng.

<Tác Note>

Một thế giới mà chỉ có Học viện Gift Đệ ngũ là được nhắc đến, còn các trường khác hoàn toàn chìm vào quên lãng...

Chỉ có một thiết lập duy nhất là Học viện Gift Đệ tứ, nơi mà lẽ ra Mitsuki đã theo học.

Việc có khai thác sâu hơn hay không thì thật sự chưa quyết định.

Giới thiệu nhân vật sơ lược.

Aoi

Bạn nữ thời cao trung của Takeru, người đã qua đời. Có vẻ thân thiết hơn cả Emi hay Haruka, những người thậm chí còn chẳng được xướng tên.

Chikashiro Yukyu

Người phụ nữ sống một đời tráng lệ. Từ Hiệu trưởng Học viện Gift Đệ ngũ chuyển nghề sang làm thủ lĩnh của [Kháng Chiến]. Nhân vật này cũng tồn tại trong Kuzugesu, và là một nhân vật gốc (Tarzan không xuất hiện trong nguyên tác, chỉ được coi là bạn chiến đấu nam). Nhân tiện, cô bị tên siscon mạnh nhất thế giới coi là "Người phụ nữ toàn nói mấy điều ngu ngốc (lmao)”.