“Tr-Trưởng nhóm Juumonji!”
“Có chuyện gì?”
Takeru đang đứng ở khu vực lối ra vào của cơ sở, nói vài lời động viên đồng đội, hoặc ra chỉ thị cho những người áp giải đám nhân viên bị bắt: “Đưa bọn chúng lên xe”.
Anh trông thật ra dáng một người đàn ông tài giỏi, tôi đang mải nghĩ trông anh ngầu thật, thì một thanh niên trẻ (tầm tuổi lính gác) thở hổn hển chạy ra từ cơ sở.
Đầu gối anh ta run lên bần bật, tôi quan sát và thầm nghĩ chắc hẳn anh ta đang trải qua chuyện gì đó rất kinh khủng.
“F-Fukamori-san... Fukamori-san đã bảo vệ tôi... Xin lỗi... Xin lỗi...”
“Mitsuki...? ... Khỉ thật, tình hình thế nào?”
Takeru sững sờ trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Không, ngay cả tôi cũng nhận ra đó là một phản ứng cực kỳ gượng ép.
Bởi vì tôi đã nhìn thấy... hàng chục đứa trẻ mang gương mặt như vậy rồi.
“Trong lúc đang giải thoát cho mấy đứa trẻ có dấu ấn, Batz tấn công... Tôi suýt bị đánh lén thì Fukamori-san lao ra che chắn... Khi tôi và Batz đang giao chiến thì Tarzan-san đến cứu và hạ gục hắn, nhưng... Fukamori-san không còn thở nữa... Xin lỗi, Trưởng nhóm... Xin lỗi...”
“...Đành chịu thôi. Mitsuki đã chọn nơi này làm nơi an nghỉ của mình... Đành chịu thôi. Chính tôi cũng đã không biết bao nhiêu lần được đồng đội cứu mạng mới sống sót đến giờ.”
Takeru vỗ vai người thanh niên trẻ với vẻ mặt gượng ép, cố gắng không trách cứ anh ta.
Nghe câu chuyện, tôi biết được rằng huấn luyện viên Batz đã giết người, và cũng đã bị giết.
“Là phụ nữ... cũng đã có tuổi, thể lực chắc chắn không còn tốt nữa, nhưng Mitsuki thực sự là một người phụ nữ tuyệt vời... Nếu... nếu có kiếp sau, mong sao cô ấy lại được sinh ra làm chị em sinh đôi với Misuzu... Sống một cuộc đời như những cặp chị em thân thiết, không bị ràng buộc bởi mấy thứ dấu ấn...”
Takeru vừa nói về người đã khuất vừa rơi lệ.
Tôi không biết người phụ nữ tên “Mitsuki” đó là ai, nhưng tôi cảm nhận được đó là người rất quan trọng đối với anh.
“Ngoài ra, Suzuki, Shibata, Yokoyama, Shiokawa, Beverphis, và Kikuchi, 6 người nữa đã hy sinh...”
“Vậy sao... Xin dành sự kính trọng... cho 7 người dũng cảm, Mitsuki, Suzuki và những người khác...”
Nghe báo cáo từ người đàn ông đeo kính râm, Takeru nhắm mắt lại, anh giơ tay chào trong khi nước mắt lăn dài trên gương mặt đau khổ.
Người đàn ông đeo kính râm và chàng thanh niên cũng giơ tay chào cùng anh.
...Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng bầu không khí khiến tôi cũng bất giác bắt chước Takeru, đứng nghiêm chào.
“...Cái nhóc tì này đang làm gì vậy?”
“?”
Người đàn ông đeo kính râm đột nhiên cất giọng như bị hụt hơi.
Nhóc tì? Là ai vậy? Tôi nhìn quanh, tự hỏi có phải mấy đứa trẻ trong cơ sở không.
“Không, là nhóc đó!? Nhóc đó!”
“Uwaa!? Bỏ ra!? Bỏ tôi ra, ông chú kính râm cơ bắp!?”
“Chú kính râm cơ bắp hả!?”
“!?”
Người đàn ông đeo kính râm dùng một tay nhấc bổng đầu tôi lên, sức mạnh của anh ta đủ khiến cơ thể tôi lơ lửng. anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy vẻ hăm dọa.
Cặp kính đen che mất đôi mắt, tôi không thể biết anh ta đang làm nét mặt gì, đáng sợ quá.
Ngay lúc tôi tưởng mình sắp tè ra quần đến nơi.
“Đánh giá chuẩn như Tarzan luôn còn gì! Thiếu khiếu hài hước quá đấy! Cơ bắp cuồn cuộn mà!”
Anh ta cứ thế đặt tôi xuống đất và thả tay khỏi đầu tôi.
“Tarzan...?”
“Tarzan là Tarzan. Tarzan Surusurusuru Metan.”
“Thừa một chữ ‘Suru’ rồi. Là Tarzan Surusuru Metan chứ? Tự mình còn gọi sai tên mình à.”
“Oh... Tiếng Nhật khó quá.”
“Cậu nói rành rọt còn gì.”
Takeru và Tarzan-san bắt đầu tán gẫu rôm rả một cách thân thiết.
Tôi cảm nhận được rằng Tarzan-san đang cố gắng làm Takeru vui lên, kéo anh ra khỏi tâm trạng u ám.
Takeru cũng hiểu điều đó và hùa theo Tarzan.
Tuy nhiên, trái ngược với những lời nói đó, tôi nhận ra nắm đấm của Takeru đang kìm nén sự thôi thúc muốn đấm nát thứ gì đó.
Chắc chắn, anh là người hiền lành nhất trong số những người lớn tôi gặp ở cơ sở này.
Linh cảm mách bảo tôi rằng, tôi muốn tin tưởng một Takeru như vậy.
“Được rồi. Rút lui trước khi đám Thợ săn Gift kéo đến!” Takeru vỗ tay ra chỉ thị, Tarzan và những thanh niên trẻ cũng bắt đầu hành động.
Takeru đứng cách tôi một đoạn, tiếp tục phân công công việc cho những đồng đội khác.
Mọi người, dù vẫn còn nặng lòng trước cái chết của đồng đội, nhưng họ đều ưu tiên công việc...
Họ thật sự là những người mạnh mẽ, dù chắc hẳn ai cũng muốn bật khóc...
“Oi, nhóc tì. Bọn trẻ con đều ở chỗ chị gái kia kìa. Nhóc cũng qua đó đi.”
“...Không muốn.”
“Gì cơ?”
Tarzan-san chỉ về phía một chị gái trông có vẻ hiền lành.
Đúng là có rất nhiều người quen đang tập trung ở đó.
Và đối với tôi, Số 1581, kẻ mang dấu ấn với hoàn cảnh phức tạp, cũng ở đó.
Nhưng, tôi từ chối không phải vì không muốn đến gần cậu ta.
“Em… em muốn ở gần Takeru!”
“Hả!?”
Tôi chạy đến bám chặt lấy chân Takeru, người đang đứng ra chỉ thị cách đó một đoạn.
Tôi đã quyết định rằng đây là người mà tôi có thể tin tưởng nhất.
“Em không muốn xa anh, Takeru!”
“...Ể?”
Takeru nhìn tôi, cất giọng bối rối.
Tôi biết mình đang làm phiền anh, nhưng tôi sẽ không thay đổi ý định.
Tôi nắm chặt lấy ống quần của Takeru.
<Tác Note>
Giới thiệu nhân vật sơ lược
Thanh niên Kháng Chiến trẻ tuổi
Tân binh được Mitsuki bảo vệ. Trận chiến quét sạch White Room là trận đầu tiên của cậu. Ngưỡng mộ Takeru.
Suzuki
Đồng đội lâu năm của Takeru. Bị Batz sát hại.
Shibata
Tự xưng là ngọn giáo tiên phong, đảm nhận vai trò tấn công phủ đầu. Bị nhân viên của White Room bắn chết.
Yokoyama
Một anh chàng đẹp trai ảo tưởng sức mạnh, Takeru giữ khoảng cách với anh ta, nhưng kỹ năng thì được đánh giá cao. Chết vì dẫm phải bẫy mìn.
Shiokawa
Sở hữu Gift [Ném Bùn Vào Mắt Đối Thủ]. Chết dưới đòn tấn công dữ dội của Batz.
Beverphis
Khi Tarzan trở về quê hương, "Án Vụ Sát Thủ Vô Thanh" đã nổ ra. Anh đã đối đầu trực diện với thủ phạm và được tôn vinh như một anh hùng trong vùng. Thành tích đó được ghi nhận và anh được Tarzan chiêu mộ. Bị Batz tấn công bất ngờ và bị thương ở đầu. Sau đó bị Batz giẫm đạp đến chết.
Kikuchi
Giống như chàng thanh niên Kháng Chiến trẻ tuổi, đây là trận chiến đầu tiên của cậu. Bị lừa bởi màn kịch giả vờ sợ hãi của Trưởng nhóm Tanaka và bị bắn chết. Chị gái có vẻ hiền lành
Không phải chiến binh. Chăm sóc những đứa trẻ được bảo vệ.
Q. Huấn luyện viên Batz giết 4 người, ghê vậy?
A. Ghê chứ.
Hắn sở hữu Gift tên là [Mình Đồng Da Sắt], giúp biến cơ thể thành thép. Đây là một Gift xuất sắc cả về công lẫn thủ, có thể giết người bằng cú đấm và làm chệch hướng đạn.
Tuy nhiên, Tarzan đã phát hiện ra điểm yếu là mắt không thể biến thành thép, tuyên bố “Chỉ bằng thép thì không hạ được Tarzan đâu”, và đánh bại hắn bằng một cú đấm chọc mắt kiểu Tarzan.
Sau đó, Gift bị vô hiệu hóa, và hắn bị chàng thanh niên Kháng Chiến trẻ tuổi bắn chết.
