Ế...
Tôi dừng tay, ngước nhìn, mày nhíu lại, hướng về phía hai người chợt ngưng đấu giữa sân. Lucia đành đoạn vứt thanh kiếm gỗ gãy nửa chừng, vuốt mái tóc ướt sũng ra sau, nhún vai rồi dang tay với Bayard đang đứng trước mặt. Chàng trai cười bẽn lẽn, gãi đầu có phần ngượng nghịu, ánh sáng tím chợt lóe trên lưỡi kiếm bên tay phải cậu ta cũng dần tắt...
Chiêu này... quen quá, hình như tôi đã thấy ở đâu đó rồi...
Ở đâu nhỉ...
A!
Hai giây sau, tôi bỗng vỗ tay một cái, chợt nhớ ra.
Là khi tôi mới tỉnh dậy, có một vị Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn tên Williams đã dùng chiêu này đâm bị thương tôi!
Ánh sáng tím đó chẳng phải là Thần Tích sao?
Quả nhiên, Bayard cười xong liền vứt thanh kiếm gỗ, giơ hai tay lên: “Ờ... thứ lỗi, Tiểu thư Lucia, đó là phản xạ tự nhiên của tôi, kiếm cô nhanh quá... tôi đã dùng Thần Tích, tôi chịu thua.”
“Không đánh nữa sao?”
Lucia trông có vẻ chẳng bận lòng lắm, cô thậm chí còn xoay xoay nắm đấm với Bayard, ý bảo có thể giao chiến gần, trông vẫn chưa mãn nguyện, nhưng Bayard vẫn lắc đầu: “Không đâu không đâu, Luyện Thể của tôi không bằng cô, tiếp tục cũng chỉ có bị ăn đòn thôi, hơn nữa... hì hì.”
Cậu ta chỉ vào người Lucia, cười ngây thơ.
Lucia bèn cúi đầu nhìn.
Cô mặc quần áo mỏng dính, nửa thân trên ướt sũng vì nước, chiếc áo khoác không tay mỏng như lụa ôm sát lấy người, tôn lên vóc dáng gần như hoàn hảo. Ngay cả chiếc áo lót nhỏ màu đen bên trong cũng lồ lộ, nước “tí tách tí tách” nhỏ xuống. Chiếc quần short cũng ướt, vài dòng nước chảy dọc theo đùi, lại làm ướt đôi tất dài... cả người cô ướt đẫm.
Trên sân tập vang lên từng tràng tiếng reo hò ầm ĩ.
Tôi lập tức nhận ra: thì ra tên Bayard này, là có ý đồ đó...
Tôi nhổ toẹt!
Còn nói mình có người thích rồi, một lòng một dạ... chẳng phải là một tên dê xồm sao.
Tên vô lại...
Trong lòng tôi cực kỳ coi thường cậu ta.
Thế nhưng Lucia ở bên kia lại có vẻ chẳng bận lòng, thậm chí còn cố tình vuốt tóc, đưa mắt lả lơi với các học viên ngoài sân, lập tức lại gây ra một trận la hét.
Thật ra như vậy cũng chẳng gọi là hở hang, vốn dĩ cô đã mặc rất quyến rũ, lúc này chẳng qua chỉ quyến rũ hơn một chút, chỗ cần che vẫn che, cũng chẳng có gì đáng kể, chỉ là đã lột trần bộ mặt xấu xa của Bayard, cậu ta vẫn còn đó nhìn chằm chằm người ta mà cười, nụ cười trông thật đê tiện.
Hai người cuối cùng bắt tay trong tiếng reo hò của đám đông, công bố trận đấu chấm dứt.
Ngay sau đó không biết ai đã hét lên: “Peilor, tớ muốn xem cậu đánh gãy sống mũi của Bayard...!”
Tiếng hét này không lớn, nhưng lại khiến Bayard đang tươi cười rạng ngời, sắp sửa quay về hàng ngũ phải chết sững tại chỗ. Và theo sau đó, là tiếng hò reo hào hứng của các học viên.
“Peilor! Bayard! Peilor! Bayard...”
“Đánh đi!”
“Đùa gì thế, các cậu la cái gì mà la! Ai muốn đánh với cậu ấy? Tôi không đánh đâu!” Bayard tức giận nói, “Các cậu la to thế, sao không tự mình lên đi! Ghen ghét với quan hệ của tôi và Peilor đến vậy sao!”
Câu nói này vừa nói ra, lập tức gây ra một tràng la hét phản đối.
Tôi không nhịn được mà đảo mắt.
Tôi với cậu có liên quan gì chứ... mặt sao mà trơ tráo vậy...
Trận đấu với Bayard dĩ nhiên là không xảy ra, cốt yếu là vì tôi không thích thú với sống mũi của cậu ta, cũng không muốn làm mình bẩn thêm. Thế là Bayard trong tiếng hò reo ồn ào đã chạy nhanh về hàng. Sau đó thầy Melville cũng mắng mọi người vài câu, nói rằng đây là lớp học, không phải sân đấu, hãy tập trung sức lực vào bài luyện tập kế tiếp.
Vẫn còn chút thời gian trước khi buổi học kết thúc, thầy Melville đã nói rất nhiều lời động viên, rồi cho người mang rất nhiều bia sắt ra, tổ chức cho các học viên lần lượt thi triển Sức Mạnh Trật Tự của mình, và để mỗi trưởng nhà ghi lại khoảng cách bắn, vận tốc, sức mạnh của các học viên trong nhà mình, mong rằng đến buổi học sau, có thể thấy được sự cải thiện của mọi người.
Sau đó thầy đi đưa bốn vị đấu sĩ rời khỏi trường học.
Tôi tìm thấy Sarah, Daisy và Sophia trong đám đông, bị các cô gái hào hứng ôm chầm lấy, xoa mặt nựng tóc, rồi rất nhanh lại chê tôi bẩn, nói rằng về phải tắm rửa cho tôi thật sạch bong. Chuyện này thì Sarah là thích nhất, khăng khăng đòi tự mình tắm cho tôi. Dĩ nhiên là tôi không bằng lòng, chúng tôi cãi nhau ồn ào một lúc lâu, còn chưa bắt đầu luyện tập, thầy Melville đã quay lại.
Thầy mắng mấy học viên đang tinh nghịch, sau đó đi thẳng đến bên cạnh tôi, kéo tôi sang một bên.
“Hiệu trưởng Bertha muốn gặp em.”
“Bà hiệu trưởng ạ?”
“Ừm, bà ấy đang ở ngay ngoài bãi tập.”
Lão nhân chỉ về phía cổng hàng rào sắt, tôi nhìn theo, thấy một chiếc xe Giác Mã màu trắng không biết đã dừng ở đó từ lúc nào. Rèm cửa xe được kéo lên một chút, có người qua hàng rào đang nhìn về phía này... hình như đúng là bà hiệu trưởng.
Bà ấy tìm tôi có chuyện gì?
Mang theo băn khoăn đó, tôi chào Sarah và các bạn một tiếng, rồi đi theo thầy Melville ra ngoài bãi tập.
“...Một tháng trước khi Thiết Giáp Vệ công thành, Hiệu trưởng Bertha đã viết thư cho Giáo Tông đại nhân.”
Đi được không xa, khi xung quanh không còn học viên nào, lão nhân đi trước tôi một chút, cũng không quay đầu lại, bất chợt nói như vậy.
“Vâng?”
Tôi đáp lại tỏ ý nghi vấn, lặng thinh chờ thầy Melville nói tiếp.
Thầy đi chậm lại một chút: “Bà ấy đã viết thư cho rất nhiều người, cầu xin giúp đỡ họ, kêu gọi một vài... ừm, bạn cũ của bà, và cả bạn cũ của ngài Kiếm Thánh, triệu tập họ đến đây, muốn sửa soạn một chút cho cuộc tranh giành sắp diễn ra. Những lá thư đó là do ta nhờ người gửi đi, ta nhớ đêm đó sau khi thư được gửi đi, Hiệu trưởng Bertha cứ luôn làu bàu với ta, nói rằng bà cũng không biết làm vậy có ích không, nhưng bà chỉ muốn làm chút gì đó, không thể đặt toàn bộ gánh nặng lên vai một cô bé con, chờ kẻ địch đánh tới, những sự sửa soạn này của bà, cứu được một người, hay một người...”
“Sau này, rất nhiều thi sĩ du mục ngoài thành, những lái buôn lặn lội tích trữ lương thực cho Vương Thành, đều là những người tự nguyện do Hiệu trưởng Bertha chiêu tập. Một vài anh hùng đời trước cũng đã đứng ra cất tiếng vì Vương Thành. Nghe nói thư từ chất trên bàn Giáo Tông đại nhân cao đến nửa mét... không còn cách nào khác, Giáo hội cũng đã lặng lẽ trợ giúp ở nhiều khía cạnh... nhưng cuối cùng cuộc chiến vẫn xảy ra.”
Nói đến đây, lão nhân dừng lại một chút.
“Thiết Giáp Vệ đánh lén thành, ngay sau đó Vực Sâu bất chợt hiện ra, toàn bộ phía nam thành phố bị chiếm giữ, nhà cửa đổ nát, chủ trương vườn không nhà trống không thành công, quân lính và người dân lần lượt bỏ mình... dường như mọi cố gắng trước đó đều trở nên vô ích. Hiệu trưởng Bertha cũng ngã bệnh, nằm trên giường không nói được lời nào, mấy ngày sau mới dần dần bình phục...”
Bà bị bệnh...
Tôi nhớ trước đây Carlos hình như có nói về chuyện này với tôi, nhưng anh ta nói rất đại khái, tôi cứ tưởng...
Tôi cứ tưởng chỉ là bị bệnh bình thường...
“Bà ấy bây giờ vẫn còn nửa người không nhúc nhích được, nhưng so với lúc đó đã khá hơn nhiều rồi... có lẽ người ta nằm trên giường lâu ngày, không tránh được việc nói nhiều hơn một chút. Mấy hôm nay cứ kéo ta lải nhải rất nhiều chuyện, sẽ nói về thời chúng ta còn trẻ, nói về lúc Nữ Vương Bệ hạ còn nhỏ, đôi khi cũng sẽ nói về em... Vừa nãy bà ấy đã nhìn thấy em, có lẽ bất chợt muốn nói với em điều gì đó, chắc cốt yếu là chuyện phiếm thôi... chưa hẳn đã là chuyện gì hệ trọng, có khi còn lầm người. Nếu thật lòng là vậy, xin Tiểu thư Sylvia hãy nhẫn nại hơn một chút... bà hiệu trưởng... đầu óc có lẽ đã không còn sáng suốt nữa rồi...”
Lão nhân dừng lại cách xe năm sáu mét, quay người lại, vuốt râu, nhìn tôi mỉm cười.
“Ha, thật ra trước đây bà ấy cũng không sáng suốt lắm, nếu không... sao lại bảo ta gửi thư cho nhiều người đã khuất núi từ lâu như vậy... bà ấy đã gần bảy mươi tuổi rồi, tưởng mình còn bao nhiêu bạn cũ còn sống chứ...” Thầy Melville khẽ vỗ vai tôi, nụ cười phúc hậu trên khuôn mặt đầy râu, “Lên xe đi, bà ấy đang đợi em.”
“...Vâng ạ.”
Tôi gật đầu.
