Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 20: Ánh vàng lấp loáng, đèn bờ biển lay động

“Khụ khụ!”

Tôi suýt bị đậu Hà Lan làm mắc cổ, bèn ho nhẹ hai tiếng, vỗ vỗ ngực. Daisy ở bên cạnh thấy vậy, có chút kỳ lạ nhìn sang, dường như đang nhỏ giọng hỏi gì đó, nhưng bị giọng nói của Hồng y Saint George át mất, tôi không nghe rõ, đành khẽ lắc đầu với cô ấy.

Rồi tôi lẳng lặng đưa nốt chỗ đậu Hà Lan còn lại vào tay cô.

Không muốn ăn nữa…

Đợi Daisy nhận lấy, tôi bình ổn lại tâm trạng, đưa mắt nhìn sang Bayard lần nữa, chàng trai có khuôn mặt tuấn tú đang ngây ngô chớp mắt nhìn tôi.

Sau đó, ngược lại cậu ta lại tỏ ra kỳ lạ, mày hơi nhướng lên, vẻ mặt có chút kinh ngạc: “Sao vậy, cậu không biết sao? Tớ nhớ là đã nói với các cậu rồi mà.”

“Có sao?”

“Có mà.”

Ể…

Sao tôi hoàn toàn không nhớ gì hết vậy.

Chắc là lúc đó chẳng để tâm chút nào…

Nhưng nếu Hồng y Saint George là ông nội của cậu ta, tại sao gã này lại nói với tôi như vậy? Lại còn nói một cách không hề kiêng dè, trần trụi như thế, không sợ tôi đem những lời này đi kể lung tung sao? Chúng tôi căn bản không thân thiết gì cho cam.

Có điều xem bộ dạng của cậu ta, thì một chút cũng chẳng lo lắng… Cậu ta bình thường đều như vậy sao?

Trước giờ chỉ thấy con cháu báo cha báo mẹ, lần đầu tiên thấy có người báo cả ông nội…

Tôi nghiêng đầu nghĩ hồi lâu mà vẫn không thông, cuối cùng đành quy gã này vào loại “công tử bột đời thứ ba thiếu não” cho xong chuyện.

“…Thần Minh vĩ đại vẫn đang phù hộ cho thành phố phồn hoa này, bất kể là kẻ địch tà ác nào, cuối cùng cũng sẽ nhận lấy ý chỉ của Thần mà bị tiêu diệt, nhân loại vẫn luôn được tắm mình trong ánh hào quang của sự sủng ái, đó là vinh hạnh của chúng ta. Mà cái gọi là Thần học, theo ta hiểu, chính là làm thế nào để cứu thế giúp dân dưới sự dẫn dắt vĩ đại, làm những việc trong khả năng của con người, làm thế nào, làm tốt hơn… giống như những vị anh hùng cao cả của chúng ta vậy…”

Trong vầng kim quang rực rỡ, giọng nói trầm thấp mà không mất đi vẻ uy nghiêm của Hồng y Saint George vẫn tiếp tục vọng lại, nhưng tâm trí tôi đã hoàn toàn bay đi đâu mất, trong đầu toàn những chuyện vẩn vơ, lơ đãng nghe Bayard lải nhải bên tai.

“Thật ra hôm nay vốn dĩ phải là Giáo Tông đại nhân đến nói những lời này, kế hoạch ban đầu là vậy, vì cần phải xoa dịu lòng dân. Mặc dù những kẻ tụ tập gây rối dạo này đã ít gây động tĩnh, nhiều cuộc náo loạn vừa mới manh nha đã bị Giáo hội và Nữ vương Elizabeth chung tay dập tắt, họ rất nhạy bén và phản ứng nhanh nhạy trong những chuyện này, bao gồm cả bài báo giật gân trên Ngôn Báo, đều là một trong những thủ đoạn để chuyển dời sự chú ý của dân chúng.”

Nói rồi, cậu ta lại ghé sát lại gần tôi hơn, người từ từ cúi xuống, tay che miệng, hạ giọng xuống nữa.

“Nhưng dù sao cũng là liên tiếp xảy ra những chuyện đáng sợ như vậy… người dân Vương Thành, thậm chí cả một vài quý tộc nhỏ cũng đã sớm hoang mang lo sợ, người biết sự thật thì không dám nói, người không hiểu chuyện thì lại nói lung tung, lời đồn đoán đủ loại, chuyện gì cũng bị đồn thổi ra, sau lưng vẫn có người nói về mâu thuẫn nội bộ của Giáo hội, thậm chí… thậm chí cả chuyện dị giáo đồ, cũng không biết từ đâu mà lan truyền ra ngoài… Bởi vì trước khi xảy ra chuyện, có rất nhiều người đã rời thành, mà Vương Thành vốn là nơi rồng rắn lẫn lộn, có rất nhiều người từ nơi khác đến, cho đến bây giờ vẫn chưa quay về, dẫn đến một vài lời đồn nhảm nhí đã lan truyền đi rất xa, có những chuyện bề ngoài tưởng đã yên ắng, nhưng sau lưng vẫn đang âm ỉ, mà Giáo hội lại đặc biệt quan tâm đến những điều này.”

Cậu ta ngừng lại một chút.

“Peilor cậu có lẽ không biết, bây giờ đã có rất nhiều quán rượu bị niêm phong rồi, một vài nơi có nhiều người qua lại, gần như đều bị ban lệnh giới nghiêm ban đêm, nói là để đảm bảo an ninh trong thành, nhưng thực chất là không muốn để người ta ra ngoài nói bậy, qua mấy ngày nữa có lẽ ngay cả khu chợ cũng phải hạn chế người qua lại… Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, có những vấn đề căn bản không phải chỉ hạn chế trong thời gian ngắn là có thể giải quyết được, lời đồn không thể ngăn chặn, mấy hôm trước Tiệm đổi tiền đã thuê một nhóm lớn Ngâm du thi nhân từ bên ngoài, chuẩn bị mấy bài thánh ca để đi khắp nơi truyền hát, một phần trong số họ qua mấy ngày nữa có lẽ sẽ vào thành, chậc, tại sao không thể thẳng thắn thừa nhận cơ chứ…”

“Hôm nay vốn dĩ phải là Giáo Tông đại nhân đến đây, là nơi có nhiều quý tộc ngoại quốc nhất Vương Thành, suy nghĩ của những học viên, thậm chí là giáo viên của Vương Lập Học Viện, đối với Giáo hội mà nói đặc biệt quan trọng. Nhưng vì lời đồn lan truyền nhiều nhất chính là sự bất hòa giữa Hồng y Saint George và Giáo Tông đại nhân, rất nhiều người nói chính vì điều này, mới dẫn đến hai lần tai họa ở Vương Thành, không có nhiều Thần chức nhân viên có mặt, Giáo hội Kỵ sĩ thì bóng dáng cũng không thấy đâu, đợi đến khi tai họa kết thúc, chết nhiều người như vậy, Giáo hội mới đến làm những biện pháp khắc phục hậu quả này, thậm chí có người còn quy kết cái chết của tu nữ Teresa và Hồng y Nero vào chuyện này. Nhưng sự thật, có những chuyện Giáo hội không muốn nói, có những chuyện lại không dám nói, thế là đành phải bày ra thái độ, do Giáo Tông đại nhân truyền lời, Hồng y Saint George thay mặt diễn thuyết… Lát nữa Giáo Tông đại nhân có lẽ sẽ đến đi một vòng, hai người diễn một màn kịch… Nhưng tớ thấy cũng chẳng có tác dụng gì… Tóm lại cậu hiểu mà phải không? Tiết Thần học này căn bản không phải là để thảo luận về học thức… ờ, hình như Thần học cũng chưa từng có ai thảo luận về học thức cả…”

“Ồ…”

Tôi gật đầu, liếc nhìn về phía sau, lén gãi mông một cái.

Trong lòng thực ra có chút kinh ngạc.

Nghe ý của gã này, hình như cậu ta ngay cả chuyện về Chân Lý Chi Môn cũng biết… mà lời lẽ lại rất mỉa mai. Từ lời nói của cậu ta, tôi có thể nghe ra rõ ràng sự bất mãn của Bayard đối với những việc làm này của Thần Thánh Giáo Hội, từ tận đáy lòng có chút không tán thành, có lẽ trong lòng cậu ta còn có nhiều suy nghĩ và quan điểm sâu sắc hơn, ở đây rõ ràng không tiện nói ra, tôi cũng thấy không nên nói nhiều thêm nữa.

Một khi đã mở lời, cậu ta liền nói không dứt, thật là phiền phức…

Đây không phải là nơi thích hợp.

Tôi định cứ thế cho qua, thì lại nghe thấy Bayard nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Thật là, có tâm sức như vậy, sao không dồn nhiều hơn vào chiến sự ở phía Nam có phải tốt hơn không…”

Chiến sự ở phía Nam…

A, cậu ta đang nói về Sirgaya.

“Cậu… biết gì sao?” tôi lại không nhịn được hỏi.

“Hửm? Ồ… cậu đang hỏi… ừm, tình hình ở đó, nói thật tớ cũng không rõ lắm, chỉ biết hai bên đã có một lần giao tranh, tin tức cụ thể vẫn chưa truyền về, nhưng có lẽ sẽ không thuận lợi như trên Ngôn Báo nói đâu, đó đều là để lừa gạt dân ngu thôi…”

“Lừa gạt…”

“Ờ… cũng không hẳn, chỉ là có chút không đúng sự thật thôi. Đây là chiêu trò quen thuộc rồi, chuyện tốt thì tuyên truyền rầm rộ, chuyện xấu thì che che giấu giấu… Đã đến lúc này rồi, các vị Hồng y lại chỉ lo những chuyện không đâu, không một ai chịu đến Sirgaya trấn giữ đốc chiến… So với chuyện đó, rõ ràng danh tiếng của Giáo hội quan trọng hơn… Chẳng biết nghĩ gì nữa… Ha.”

Bayard khẽ cười một tiếng, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt mang theo ý châm biếm: “Cho nên tớ mới không muốn làm Truyền giáo sĩ… nhưng đến học viện rồi cũng thấy thất vọng, thật muốn cùng cha đến Sirgaya giết dị giáo đồ.”

Hử?

“Cha của cậu là…”

“Hai cậu đang nói gì vậy?”

Bộ dạng lơ đãng, lẩm bẩm nói chuyện của tôi và Bayard, cuối cùng cũng đã thu hút sự chú ý của Daisy, cô ấy lén nhai đậu Hà Lan trong miệng, ánh mắt tò mò nhìn sang. Sarah ở bên cạnh cũng nhận ra động tĩnh, ánh mắt nhìn qua có chút nghi hoặc.

“Không có gì…”

Tôi vội vàng lắc đầu, cười ngọt ngào với họ. Bayard thấy vậy cũng im bặt, mắt nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt đầy chán nản.

Thật ra tôi còn muốn hỏi cậu ta…

Thôi, đợi sau khi kết thúc lớp Thần học rồi nói vậy.

Sân tập chan hòa ánh vàng, vô số điểm sáng trên đầu tụ lại thành một dòng sông vàng, những đám mây trắng như bông vào buổi sớm cũng được nhuộm một màu vàng óng. Bài diễn thuyết này kéo dài khoảng hai tiếng, Hồng y Saint George từ chuyện của Nero nói đến Vực Sâu, cuối cùng nhắc đến dị giáo đồ của Chân Lý Chi Môn. Pháo đài Fresk đã giao dịch với ác quỷ tội lỗi, mà Giáo hội sẽ cùng Nữ Vương Bệ hạ liên thủ đấu tranh với cái ác, giành lấy thắng lợi cuối cùng. Vương Thành tuy đã mất đi Boswell, nhưng tôi tớ của Thần trong tương lai không xa, sẽ ban cho thành phố này một Thần Chi Di Vật mới.

Đến cuối cùng tôi thật sự có chút đứng không vững nữa, không phải vì mệt, chỉ là cảm thấy cả người không thoải mái, gãi chỗ này, cào chỗ kia, chỉ muốn quay về nhà ăn mua thêm chút đồ ngọt.

Đợi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, không khí trở nên oi bức khó chịu, bài diễn thuyết dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc.

Giống như Bayard đã dự đoán, đợi Hồng y Saint George đưa quả cầu cho thầy giáo đứng sau lưng, một chiếc Giác Mã Xa khác từ từ tiến vào sân tập, người bước ra khỏi xe, chính là bóng dáng của Angel.

Các học viên giơ tay reo hò, cảm xúc dâng trào, cảnh tượng Hồng y đại nhân và Giáo Tông đại nhân đứng cùng nhau khiến các học viên nhiệt huyết sôi trào, tiếng hô vang trời dậy đất, không khí vào thời khắc này đã đạt đến đỉnh điểm, tôi không nhịn được đưa ngón tay bịt tai lại, mày nhíu chặt.

Trên bầu trời, một đàn chim trắng bay qua.

Đêm đó.

Trên bờ biển phía nam Tây Châu xa xôi, bầu trời đêm tĩnh mịch lấp lánh ngàn sao. Ngôi làng nằm bên bờ biển, được bao quanh bởi cây cỏ xanh tươi, những mái ngói đỏ san sát, sáng rực ánh đèn. Vô số lều trại màu trắng dựng trong làng ngoài xóm, dưới ánh đêm và ánh lửa, tựa như tuyết trắng đang âm ỉ cháy, kéo dài đến nơi cách bờ biển khoảng một trăm mét.

Mặt biển ở bến cảng không hề yên tĩnh, vô số thuyền buồm neo đậu bên bờ dập dềnh theo sóng, từng lớp sóng vỗ mang theo bọt trắng lướt qua mạn thuyền, hợp lại ở đuôi thuyền, rồi vỗ vào bờ, dấy lên vạn con sóng lấp lánh.

Thuyền dường như vừa mới trở về không lâu, các thủy thủ quần áo ẩm ướt thu buồm, các Kỵ sĩ mặc ngân giáp bước xuống boong, tay cầm đuốc đi lại khắp nơi, Kỵ sĩ dẫn đầu lớn tiếng hô hoán gì đó, sau đó hội quân với Kỵ sĩ của một con thuyền khác, đi về phía lều trại.

Trong một lều trại nọ, ngọn nến trong chiếc đèn lồng trên bàn gỗ chập chờn, ánh sáng trong lều lúc tỏ lúc mờ, mấy vị Giáo hội Kỵ sĩ đang cúi đầu bên bàn, nhìn tấm bản đồ ố vàng trên bàn, thỉnh thoảng chỉ trỏ, dường như đang thảo luận điều gì đó.

Nick Williams chau mày, ánh lửa chập chờn soi sáng nửa bên mặt, trên khuôn mặt vuông vức ấy, lúc này tràn đầy vẻ nghiêm nghị.

“…Bờ biển phía bắc tăng cường tìm kiếm, đặc biệt là ở đây, và ở đây… phải luôn có người, đề phòng địch lén lút lên bờ, nhất định phải tăng cường cảnh giới, một khi đã vào rừng thì sẽ rất phiền phức… Việc tìm kiếm trên mặt biển cũng không được dừng lại, chúng ta phải giăng lưới ở hai hẻm núi… Đội năm, đội mười sáu các anh phụ trách…”

Ông vừa dùng ngón tay phải chỉ vào bản đồ, vừa rành mạch ra lệnh, có người nhận lệnh rời đi, Nick tiếp tục nói: “Nếu phát hiện thuyền di động, không được lại gần, bắn tên lửa trước, gần đây sẽ không có thuyền đánh cá… Tin tức bên đó đã mất liên lạc, bây giờ chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Bên Đại Giám mục Ansell, món hàng mà Giáo Tông đại nhân nói đến, bóng dáng cũng không thấy đâu, người của họ chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu, chúng ta tuyệt đối không được lơ là.”

“Vâng, thưa Đoàn trưởng.”

Đợi mấy vị Kỵ sĩ đều ra ngoài, Nick hơi nghiêng người, nhìn tấm rèm lều đang lay động, khẽ thở ra một hơi.

Ánh lửa chiếu lên nửa người bên trái của ông, lúc này mới có thể thấy cánh tay trái trống không, và khuôn mặt trái nhăn nhúm, trông như bị bỏng. Gương mặt nhăn nhúm như thể đã bị dao khoét đi rất nhiều thịt, hằn sâu vô số vết sẹo cũ, gần nửa bên má đã lõm cả vào trong, dưới ánh đèn chập chờn, trông có phần dữ tợn đáng sợ. Mắt trái đỏ ngầu, nhưng dường như không bị mù, con ngươi khẽ rung động, ánh lên vẻ mệt mỏi.

Ông xoa trán, rồi quay sang nhìn nữ kiếm sĩ đang ngồi im lặng ở góc lều.

“Tiểu thư Annacelis, cô có ý kiến gì không?”

Giọng nói khàn khàn khó nghe, như thể có rất nhiều hạt cát kẹt trong cổ họng, phải ma sát không ngừng mới có thể thốt ra thành lời.

Kiếm Quỷ Annacelis ôm kiếm ngồi đó, khuôn mặt lạnh lùng ẩn trong bóng tối, khiến người ta khó mà nhìn rõ biểu cảm, một cử động cũng không có, yên tĩnh như đang ngủ say.

Mãi đến khi Nick quay người lại nghiên cứu bản đồ, cô mới lạnh lùng lên tiếng.

“Ta chỉ lo việc giết địch. Còn nữa, đừng gọi ta là tiểu thư.”

Giọng nói ấy như thể vọng về từ động băng, rõ ràng thanh âm du dương, trong trẻo như tiếng chim hót, nhưng không biết vì sao, lại khiến người ta không rét mà run.