Chương 1-1: Con sứa trong đêm

Sáng bảnh mắt ra đã gặp ngay cái tình huống tồi tệ nhất trần đời.
"Nào, cùng đếm ngược đến lúc bà chị cấp ba của chúng ta ngủ dậy nhé! 3, 2...ủa, hả?"
Vừa hé mắt, thứ đập vào mặt tôi là cái ống kính đen ngòm của điện thoại. Ngay cạnh đó, con bé Kaho đang cười khúc khích đầy đắc ý. Đứa em gái ngu ngốc của tôi, Kozuki Kaho, đang bày trò chơi khăm lộ liễu đến mức cái đầu còn đang lơ mơ ngái ngủ của tôi cũng thừa sức nhận ra.
"A, em lỡ đánh thức chị rồi."
"Mày cố tình đánh thức chị thì có."
Tôi vung tay chặt nhẹ một cái "bộp" vào trán nó rồi nhanh như cắt giật lấy chiếc smartphone vẫn đang chĩa về phía mình.
"Này, này!"
"Quay cái này làm gì hả?"
"Thì rõ ràng rồi còn gì!"
Kaho đáp trả, giọng hát hò vui vẻ không rõ lý do.
"Gương mặt lúc ngủ của nữ sinh cấp ba hàng real là thứ hút view nhất thế giới đấy biết không? Quả này kiểu gì cũng viral tưng bừng cho xem ♪"
"Học sinh lớp 5 thì đừng có mở mồm ra là 'viral' này nọ."
Hỏng, hỏng hẳn rồi. Con bé này lớn lên chắc chắn không thành người tử tế được đâu. Tại sao lại ra nông nỗi này chứ? Tôi ngồi dậy, liếc nhìn màn hình chiếc điện thoại vừa cướp được, giao diện chỉnh sửa TikTok hiện ra lù lù. Gương mặt ngái ngủ của tôi, miệng há ra một nửa đầy sơ hở đang được phát lặp đi lặp lại như trêu ngươi. Khoan đã, tôi ngủ với cái bản mặt thảm họa thế này sao?
"Không thể để cái thứ này lọt ra ngoài thế giới được..."
Tôi vội vàng ấn vào dấu X để chôn vùi vĩnh viễn cái mặt ngủ ngớ ngẩn đó vào hư vô. Nếu được, tôi muốn xóa luôn cả ký ức này khỏi não bộ mình. Ngủ với cái mặt như thế, từ giờ chắc tôi chẳng còn mặt mũi nào mà...ngủ nữa.
"C-Chị làm cái quái gì thế hả!"
"Mấy em gái cấp ba thì trên Tóp Tóp thiếu gì. Đã thế lại còn mặt mộc thì chả ai thèm xem đâu, flop chắc."
"Quá đáng nha! Phá hoại tài sản! Truy cập trái phép!"
"Trước đó phải là tội quay lén chứ?"
"Lạm quyền!"
"Lạm quyền cái khỉ mốc gì."
Tôi vừa thở dài ngao ngán trước con bé Kaho đang mồm năm miệng mười liệt kê đủ loại tội danh nó nghĩ ra được, vừa thả chân xuống giường.
"Thôi bỏ đi, mau chuẩn bị đi học đi chứ."
"Chị chả hiểu cái gì sất. Trong cái thời đại này ấy nhé. So với việc cắm đầu vào học thì trở nên viral còn kiếm được nhiều tiền hơn đấy. Mục tiêu là Influencer!"
"Toang rồi..."
Em gái tôi hết cứu thật rồi. Khi một đứa nhóc lớp 5 bắt đầu thao thao bất tuyệt về Influencer, về hội thảo online hay tư duy làm giàu thì coi như tương lai đã được định đoạt là hỏng bét.
"Kaho... đừng có mà học đòi đăng mấy cái video liếm chai nước tương lên mạng đấy nhé..."
"Cái gì thế, em điên đâu mà làm!"
Ai mà biết được. Vừa nghĩ thầm vừa đứng dậy, tôi chợt nhận ra ánh mắt Kaho đang dán chặt vào chân mình.
"...Chị hai này, chị cũng có mấy sở thích trẻ con bất ngờ thật đấy nhỉ."
"Hả?"
Nhìn theo hướng mắt nó. À, ra là vậy.
Chắc chắn là nó đang soi đôi tất tôi đang đi.
"...Có sao đâu chứ. Chỗ người ta không nhìn thấy mà."
Đôi tất của tôi có màu xanh nước biển mô phỏng đại dương in hình mấy con sứa với nét vẽ nguệch ngoạc, chỉ có thể gọi là dễ thương ở mức "sương sương" - tức là mấp mé giữa xấu và đẹp. Cái sự dễ thương kiểu "sương sương" đó cực kỳ đúng gu tôi, nhưng tôi chưa thấy ai đồng cảm với điều này cả. "Cái gì thế, trẻ con quá, thích cái kiểu dị hợm đó á?" Ồn ào quá, phiền phức chết đi đuợc, thế nên tôi đã từ bỏ việc dùng ốp điện thoại hay móc khóa công khai và giấu cái sự "thích" đó vào trong đôi tất mà ánh mắt người đời ít khi soi tới.
"Chị thích sứa thật nhỉ. Dù quần áo và trang điểm lúc nào cũng ra vẻ người lớn an toàn."
"Học sinh lớp 5 đừng có bàn về người lớn."
"Thì là..."
Ánh mắt Kaho quét một lượt khắp phòng tôi.
Quần áo vương vãi trên giường và trong tủ quần áo toàn là trắng, trắng, đen, đen, xanh than, xanh rêu, nâu đất. Tràn ngập những gam màu an toàn kiểu như đơn sắc hay màu trung tính. Trông y hệt mấy cái ảnh thumbnail trên YouTube kiểu "Người mới bắt đầu tập tành thời trang hãy mua 5 món này trước tiên!".
Quả thực là "lạy ông tôi ở bụi này", nhìn vào là biết ngay trình độ thời trang của chủ nhân.
"...Bộ đồ này và cả son môi nữa là thứ mà Yukochi với 300 nghìn follow đã giới thiệu trên Insta đấy. Chắc chắn là dễ thương rồi, không lệch đi đâu được."
Để lật ngược thế cờ, tôi đành "mượn oai hùm" người nổi tiếng ra để ra vẻ bề trên. Cảm ơn Yukochi, nhờ lượng follow khủng của chị mà em được cứu rồi.
Thế nhưng, Kaho chẳng hiểu sao lại lắc ngón trỏ qua lại với vẻ mặt còn đắc ý hơn cả tôi.
"Chậc chậc chậc~, cái đó ấy nhé?"
Nó giơ lòng bàn tay phải lên phía bóng đèn, xoay một vòng điệu đà như diễn viên nhạc kịch, rồi chỉ thẳng vào giữa mặt tôi.
"Là vì người ta da trắng, mặt nhỏ, sống mũi cao như Cleopatra dùng nên nó mới đẹp đấy biết không?"
"Ư... Cleopatra cơ à."
Đau điếng người. Tôi vừa nhìn vào gương toàn thân cạnh giường vừa sờ lên sống mũi. Sống mũi của tôi thì... nói sao nhỉ, cảm giác "The Bình thường", tuyệt nhiên không thể so sánh với top 3 mỹ nhân thế giới được. Trên mấy trang làm đẹp hay gọi đây là "mũi đại trà" - kiểu mũi hài hòa đến mức nhìn xong quên luôn, được coi là điều kiện của một mỹ nhân. Nên là ổn thôi, ổn thôi, tôi luôn tự trấn an bản thân như vậy. Nhưng đâu đó trong thâm tâm tôi vẫn ngưỡng mộ sự tồn tại áp đảo, đẹp đến mức lưu danh sử sách như Cleopatra. Và tôi nghĩ chính sự khao khát đó lại càng tô đậm thêm cái sự "bình thường" của mình.
"Cái kiểu đó ấy mà, nếu người bình thường mà đú theo..."
"Đú theo thì sao."
Kaho dí sát mặt lại gần, rồi dùng tay búng cái "tách" vào đầu mũi bình thường, tròn trịa và nhạt nhòa của tôi.
"...Thì thành hàng đại trà chứ sao ♡"
Hàng đại trà, hả.
Chí lý thật.
Chính vì bản thân cũng tự nhận thức được điều đó nên tôi cứng họng chẳng cãi được câu nào.
"...Á!?"
Thế nên thay cho lời nói, tôi quyết định tặng thêm cho nó một cú chặt tay nữa vào đầu. Chị gái mới là chân lý.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Phòng học trường cấp ba Omiya Gakuen.
Những cuộc trò chuyện dông dài sau giờ học chính là hệ sinh thái của nữ sinh cấp ba. Bằng việc liên tục thể hiện sự đồng cảm "Hiểu luôn!", "Tớ cũng thế!" với những ý kiến bâng quơ, chúng tôi thực hiện một nghi thức quan trọng để ngầm hứa hẹn rằng: chúng ta là đồng minh. Mục đích có thể là để làm thân hay giết thời gian, nhưng hơn cả thế, đó là chiến lược "chiếm đất" để sinh tồn trong cái hiện thực khắc nghiệt này.
"Hả~~!? Hiếm hoi mới có Halloween mà!? Hóa trang đi, hóa trang!"
"Hả~?"
Trước lời rủ rê của Chiepi, Emi nghiêng đầu. Emi là trung tâm của nhóm chúng tôi và là đứa chúa ghét phiền phức. Có lẽ vì thế mà đối với cái lễ Halloween sắp tới, nhiệt huyết của cả nhóm đang lệch sóng nghiêm trọng.
"Mà, đi thì cũng được thôi, nhưng không cần hóa trang quá nghiêm túc đâu nhỉ?"
"Đúng ha. Chắc gắn thêm cái gì đó lên đồng phục là được rồi."
Saori, người lúc nào cũng tỏ ra ngầu và chín chắn, gật đầu tán thành, tay thì nắn bóp đôi má phúng phính của Chiepi. Trong cái nhóm bốn người gồm Emi, Saori, Chiepi và tôi, chỉ có Chiepi là hơi khác biệt. Ba đứa chúng tôi cố gắng lẩn vào đám đông, diễn vai "người bình thường" để xoay xở qua ngày cho êm chuyện. Nhưng Chiepi thì khác, cậu ấy luôn cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó kiểu như "một cái tôi khác biệt".
"Thì là vậy, nhưng tớ muốn để lại dấu ấn rằng bản thân đã trở thành 'một ai đó' có tên tuổi rồi mới chết đi!"
Câu nói bằng giọng trẻ con của Chiepi không hiểu sao lại chạm đúng vào tim đen của tôi.
"A, cái đó có khi tớ cũng hơi hiểu đấy."
Rụt rè, nhưng cố tỏ ra bình thản để che giấu sự rụt rè, tôi thử hùa theo Chiepi một chút.
"Thôi đi bà, bắt đầu lo xa quá rồi đấy."
"V, vậy sao?"
Rắc.
Chỉ bằng một lời phủ định nhẹ bẫng của Saori, cái khao khát được trở thành "một ai đó" trong tôi đã dễ dàng bị bẻ gãy. Tôi cười xòa một cách yếu ớt rồi lùi lại như thể tự hạ thấp mình. Đây là hiện thực, việc giữ vững cái tôi là điều khó khăn đến mức ấy đấy.
"Không có chuyện đó đâu! Kỳ thi đang dí đến nơi rồi! Thời gian còn lại ít lắm đấy!? Phải biến hình thành một bản thân mới thôi!"
Chiepi nói một cách ngây thơ và vui vẻ. Dáng người thấp, giọng nói cũng trẻ con, nên dù có nói những điều non nớt như vậy trông vẫn rất hợp. Ngay cả trong những chuyện nhỏ nhặt thế này cũng có cái gọi là "hợp vai" hay không.
"A, nếu thế thì ổn thôi. Nhỉ? Mahiru."
"Hửm? A, cái này á?"
Vốn đã luyện thành thần kỹ năng đọc bầu không khí, tôi nhận ra ngay Emi đang ám chỉ việc tôi làm trên điện thoại lúc nãy.
"Đây."
"Nhìn này, biến hình thành một người xinh đẹp không-phải-là-mình!"
Emi vừa nói đầy vẻ tinh nghịch vừa chỉ vào màn hình điện thoại tôi đưa ra. Trên đó là bức ảnh tự sướng của bốn đứa đã được chỉnh sửa quá đà. Nhìn thấy thế, Saori trêu chọc:
"Ồ~. Quả không hổ danh họa sĩ minh họa Mahiru-sensei."
Họa sĩ minh họa.
Mahiru-sensei.
Có lẽ cậu ấy chỉ buột miệng nói đùa thôi, nhưng từ "sensei" ấy lại khơi dậy những vết sẹo cũ nhức nhối trong tôi.
Dù bị tổn thương bởi chút sắc thái chế giễu hàm chứa trong đó, tôi vẫn giả vờ như mình không để tâm.
"...Này, đừng gọi là sensei mà."
Nụ cười cầu hòa tự động gắn lên mặt tôi dù tôi chẳng hề vui, nhưng nó lại hiệu quả vô cùng để không phá hỏng bầu không khí.
"Mấy cái như vẽ vời minh họa, tớ bỏ từ mấy năm trước rồi."
Tôi nói như một lời phản bác, thậm chí còn cố tình dùng tông giọng gây cười. Nhưng tôi cảm giác chính mình đang bị mài mòn từng chút một. Chiêu bài "cười trừ" này chắc cũng có giới hạn số lần sử dụng thôi.
Chẳng hề hay biết sự giằng xé trong tôi, Emi quay sang Chiepi với vẻ mặt đắc thắng.
"Hiểu chưa Chiepi? Nữ sinh cấp ba đang độ tuổi xuân thì chỉ cần làm tốt những việc trước mắt là đã vất vả lắm rồi. Hay nói đúng hơn thế là đủ rồi."
Học sinh cấp ba năm hai có lẽ trưởng thành hơn nhiều so với những gì người lớn nghĩ. Chúng tôi thừa hiểu rằng việc giải quyết êm đẹp những rắc rối trước mắt mới là cách hiệu quả nhất để được hạnh phúc.
Tóm lại.
Chính điều đó mới là...bình thường.
"Đúng không, Mahiru!"
Câu hỏi của Emi hướng về phía tôi, nhẹ nhàng nhưng mang tính ép buộc tôi phải đồng ý.
"...Ừm."
Cả sự ngưỡng mộ đối với những thứ lấp lánh, cả khao khát muốn trở thành một điều gì đó đặc biệt...tôi để tất cả trôi tuột đi, bồng bềnh như con sứa.
Tôi buông xuôi, thốt ra cái từ mà tôi ghét nhất trần đời.
Câu cửa miệng của một kẻ hèn nhát.
"...Chuẩn luôn!"
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
"Người sứa" có ý chí mềm oặt tên là Kozuki Mahiru lại trôi dạt đến chốn này lần nữa.
"Đúng thế đấy~, cứ gọi tớ là Mahiru-sensei các kiểu, ngại chết đi được."
Tôi dựa người vào bức tượng Hachiko trước nhà ga Shibuya quen thuộc, nhưng lần này tôi không chỉ có một mình.
『Thế là cậu vẫn còn cay chứ gì.』
Giọng nói của cô bạn thuở nhỏ Kiwi truyền đến tai tôi qua điện thoại.
"Thì đấy, nên giờ tớ mới đang than thở đây..."
『Ca này cũng hơi phiền đấy, nhưng mà ổn không dợ?』
"Mồ, cậu vẫn nói chuyện phũ như mọi khi nhỉ?"
Dù có hơi nao núng, nhưng tâm trạng tôi tuyệt đối không hề tệ, ngược lại còn thấy dễ chịu. Kiwi, bạn nối khố từ hồi mẫu giáo, là một cô nàng ngầu lòi, người luôn thẳng thừng chỉ ra những điểm yếu kém của tôi mà không chút kiêng nể.
『Chắc chắn rồi. Đó là thương hiệu của Ryugasaki Nox-sama mà lị.』
"Chuẩn ha, quả không hổ danh Kiwi-chan."
Hai cái tên được hoán đổi trơn tru. Kiwi, người đang hoạt động với tư cách VTuber cá nhân, sở hữu hai nhân diện.
Một là Watase Kiwi - học sinh gương mẫu kiêm Hội trưởng hội học sinh trường cấp ba Tachikita danh tiếng. Hai là Ryugasaki Nox - VTuber hệ siêu anh hùng mạnh nhất thế giới. Dù ở bộ mặt nào thì hào quang của cậu ấy vẫn tỏa sáng rực rỡ, vẫn là "Kiwi-chan của tôi" từ ngày xưa. Trên Discord, cái tên hiển thị lúc này là "Ryugasaki Nox".
"...Cơ mà này. Tớ cũng đang suy nghĩ những điều tương tự như Chiepi đó."
『Tương tự á?』
"Không phải là tớ muốn hóa trang lòe loẹt chơi Halloween đâu nhé? Nhưng mà...kiểu như muốn thay đổi cái gì đó, hay là muốn trở thành một ai đó khác với hiện tại ấy...Cậu hiểu ý tớ mà."
『Thế thì cứ nói toẹt ra là được còn gì.』
"Vì không nói được nên tớ mới khổ sở thế này chứ!"
Cách nói chuyện không kiêng nể gì của Kiwi nghe như thể cậu ấy đang thay tôi mắng vào mặt thế giới vậy, thật đã đời. Dù biết thừa những điểm yếu đuối của tôi nhưng vẫn chấp nhận và dành thời gian nghe tôi lải nhải, điều đó khiến tôi cảm nhận được sự bao dung của Kiwi.
『...Mahiru từ xưa đến giờ chả thay đổi gì cả ha.』
Những nhân viên công sở mệt mỏi lê bước về nhà ga, ngược chiều với những người trẻ đang đổ ra phố đêm. Tôi, kẻ chẳng có đích đến, cũng chẳng thuộc về bên nào, khẽ chào tạm biệt bức tượng Hachiko lạnh lẽo rồi bắt đầu bước đi vô định.
"Cứ đà này thì thời gian trôi vèo cái là hết, rồi tớ sẽ trở thành người lớn mà vẫn chẳng trở thành 'ai' cả..."
『Hửm?』
"Tớ sẽ trở thành một nữ nhân viên văn phòng bình thường, ghi nhớ sở thích đồ uống của cả phòng, rồi trở thành một nhân viên pha trà mẫu mực chẳng hạn. Rồi thì..."
『N-Nảy số ra kịch bản gì rồi à...』
Một viễn cảnh sống động đến rùng mình hiện lên trong đầu tôi. Nhân viên văn phòng Mahiru đang bưng khay cà phê: trưởng phòng thì nhiều sữa nhiều đường, tổ trưởng Mizukawa thì cà phê đen đá không đường, cậu em cấp dưới Shinjo thì không uống được cà phê nên là trà xanh nhỉ~...kiểu như vậy. Tôi phục vụ chính xác những gì mọi người cần.
"Rồi tớ sẽ được khen: 'Cô Kozuki tinh tế thật đấy', kiểu vậy."
『Ồ, ồ, vậy à.』
"Nhưng mà..."
Nhân viên văn phòng Mahiru khi về đến nhà thì kiệt sức rã rời. Chẳng thèm cởi giày, đổ gục xuống ngay cửa của căn phòng bừa bộn, rồi một mình khui lon rượu Chu-hai.
"Khà~! Rượu là nước của sự sống!...Đấy, tương lai tớ sẽ thành ra như thế đấy. Đời đúng là cơ cực quá ha."
『Cụ thể quá mức rồi đấy, buồn cười quá.』
"Cậu cũng không muốn trở thành như thế đúng không!?"
Cả hai cùng cười khúc khích qua điện thoại, rồi Kiwi như muốn đổi chủ đề:
『Vậy thì...Túm lại là Mahiru muốn trở thành cái gì nào?』
"Cái đó thì... tớ chưa có gì cụ thể cả, nhưng mà..."
『Vãi, chưa có luôn.』
Cú phản dame chuẩn chất streamer của cậu ấy biến nỗi lo âu của tôi thành chuyện cười. Dù qua Discord có chút độ trễ mà vẫn "nảy" thế này, gặp ngoài đời chắc còn sướng tai nữa...Dù đã hai năm rồi chúng tôi chưa gặp lại.
"Nếu buộc phải nói thì...tớ muốn trở thành người có thứ mình muốn làm hoặc có thứ mình thích ấy, kiểu vậy?"
『Rối rắm thế? Tớ thì nào là livestream, thu âm, edit video. Tớ có cả núi thứ muốn làm đây này.』
Việc có thể kể ra vanh vách những điều mình muốn làm chính là siêu năng lực của Kiwi. Trung thực với dục vọng bản thân, hay nói sao nhỉ, tôi ngưỡng mộ sự thẳng thắn đó.
"Thì Kiwi đặc biệt mà lị. Còn nữ sinh cấp ba bình thường như tớ ấy...chỉ riêng việc 'được chọn' thay vì được 'tự chọn' đã là cố hết sức rồi."
『Chỉ được chọn thôi...sao.』
Kiwi lặp lại lời nói đó, giọng trầm xuống.
Chắc chắn cậu ấy cũng đang nhớ lại quá khứ giống tôi.
Sáu năm trước. Hồi lớp 5, khi tôi còn theo học lớp vẽ ở nhà Kiwi.
Mẹ của Kiwi, cũng là cô giáo dạy vẽ, đã thông báo một tin trọng đại.
"Về dự án nghệ thuật chống vẽ bậy ở Shibuya..."
Để ngăn chặn nạn vẽ bậy lên các bức tường hầm trống trơn, người ta quyết định sẽ vẽ những bức tranh nghệ thuật lên đó trước. Các học sinh lớp vẽ sẽ hợp tác với dự án của quận Shibuya này. Mỗi người nộp một bản phác thảo, và tác phẩm xuất sắc nhất sẽ được chọn để vẽ lên bức tường gần đường hầm ga Shibuya. Bức tường ở khu đất vàng Shibuya sẽ được phủ kín bởi bức tranh do mình vẽ.
Mọi người đều đứng ngồi không yên, có người còn cầu nguyện nữa.
"Lần này chúng ta sẽ thực hiện tác phẩm dựa trên minh họa của em Kozuki!"
"Hả!? Em được chọn ạ!?"
Tôi đã vỡ òa trong hạnh phúc, không thể tin vào tai mình.
"Hê~ Mahiru, được đấy chứ."
Kiwi ngồi bên cạnh thúc nhẹ cùi chỏ vào tôi. Cảm giác được một người mình ngưỡng mộ công nhận nó tuyệt vời biết bao.
Tôi vẫn nhớ như in cảm giác lâng lâng hạnh phúc bồng bềnh ấy.
...Thế nhưng bây giờ. Ngay trước mắt tôi đây.
Bức tranh tường ở Shibuya, tác phẩm tâm huyết mà mọi người đã cùng nhau vẽ dựa trên tranh của tôi, giờ đã bị phủ kín bởi những hình vẽ bậy bạ nham nhở.
Hạ tầm mắt xuống góc trái, trên tấm biển kim loại ghi dòng chữ "Lớp học vẽ Watase trao tặng" và "Nguyên tác: Kozuki Mahiru". Cái tên "Kozuki Mahiru" đã bị gạch xóa lởm chởm bằng đá hay vật nhọn nào đó, nát đến mức nếu không biết trước thì chẳng thể nào luận ra được.
Vết xước đó như một lời phủ nhận đanh thép: Mày không xứng đáng đuợc vẽ nó.
Có thể bạn sẽ nghĩ kẻ nào đó thật tàn nhẫn, nhưng mà...
Kẻ làm điều đó, chính là tôi.
Vài tuần sau khi bức tranh tường hoàn thành.
Tôi cùng hai người bạn cùng lớp tiểu học lần đầu tiên rủ nhau đến Shibuya chơi.
Ba đứa tay xách nách mang đủ thứ túi mua sắm đang hớn hở dạo phố. Tôi không chỉ cầm túi quần áo mà còn ôm khư khư túi họa cụ mới mua, hai tay đầy ắp những thứ mình yêu thích.
"Nhiều người sành điệu quá ha! Cảm giác như mình đã trở thành người lớn vậy!"
Vừa đáp lại "Đúng ha!" với bạn, tôi vừa bước đi, lòng vui phơi phới.
"A..."
Chúng tôi đi ngang qua đường hầm đó. Bức tranh tường hình con sứa hiện ra trước mắt.
"Nhìn này, cái này nhé..."
Và, ngay khoảnh khắc tôi định khoe về nó.
"Ủa~, cái gì thế này? Con sứa nhìn dị hợm ghê."
"Hả..."
Lời chê bai buột miệng thốt ra nhẹ bẫng đó chắc chắn không có ác ý. Vì cậu ấy đâu biết là tôi vẽ.
Nhưng chính vì thế mà tôi biết đó là lời thật lòng.
"Thật luôn á~. Được rồi, kỷ niệm chúng ta trở thành người lớn! Mahiru, cho tớ mượn cái đó!"
"Hả?"
Người bạn còn lại cũng hùa theo. Không, cậu ấy thậm chí còn giật lấy cây bút vẽ trong túi đồ tôi mới mua rồi lao đến viết ngày tháng lên bức tranh tường.
"Ahaha, bị mắng bây giờ?"
"Có sao đâu, vốn dĩ nó cũng là hình vẽ bậy dị hợm thôi mà! Nhỉ! Mahiru!"
Hai người họ quay lại nhìn chằm chằm vào tôi.
Thực ra, tôi đã muốn hét lên rằng bức tranh này không hề dị hợm.
Tôi đã muốn nổi điên, bảo vệ bức tranh mà tôi yêu thích nhất.
Nhưng mà.
Lời nói trượt ra khỏi miệng tôi lại là...
Quả nhiên, vẫn là câu cửa miệng đáng nguyền rủa ấy.
"Ừm...Chuẩn luôn."
Ngực đau nhói như bị ai bóp nghẹt, khóe miệng giật giật gượng gạo. Nhưng hơn tất cả, tôi sợ bị người ta phát hiện ra sự thật.
Tôi dùng bàn tay phải, bàn tay vẫn luôn cầm cọ vẽ, lén che đi tấm biển có ghi tên mình.
Để không bị lộ, tôi nở nụ cười giả tạo trong khi mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.
Chắc chắn vào khoảnh khắc đó, linh hồn hội họa trong tôi đã chết rồi.
"Bức tranh dị hợm nhỉ, cái này."
『...Tranh ấy, cậu không vẽ nữa sao?』
Giọng của Kiwi vang lên, kéo tôi ra khỏi vũng lầy ký ức.
Câu chuyện quá khứ vừa rồi chắc chắn Kiwi không hề hay biết. Vết xước trên tấm biển kia, chắc cậu ấy chỉ nghĩ là trò đùa dai của ai đó thôi.
"Vẽ...à."
Thú thật, nếu bảo không còn muốn vẽ nữa thì là nói dối. Nhưng mà...
"Tớ không có lý do để vẽ, hay nói sao nhỉ...tớ chẳng biết vẽ để làm gì nữa."
『Cái đó thì vẽ vì bản thân hay vì cái gì chả được.』
Bức tường sừng sững trước mắt. Tôi đưa ngón tay miết lên cái tên bị gạch xóa nham nhở của mình.
Đó là dấu ấn thất bại của đời tôi.
"Tớ ấy mà, một mình thì chẳng làm nên trò trống gì đâu."
『Chưa chắc đã là thế đâu...』
"...Sứa ấy, không tự bơi được đúng không? Một con sứa như thế mà bị ném vào bể nước tù đọng không có dòng chảy, cậu có biết kết cục sẽ thế nào không?"
『...Không.』
Hồi bé khi đọc được đặc tính sinh thái này trong cuốn sách về sinh vật biển, chẳng hiểu sao tôi đã thấy buồn thấu tim.
"Vì không bơi được nên nó sẽ chìm dần xuống đáy. Nhưng như thế thì không sống được, nên nó lại cố vẫy vùng để ngoi lên. Khổ nỗi không đủ sức nên lại chìm xuống... Cứ lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn vô vọng ấy."
『...』
"Nó sẽ kiệt sức...và chết."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
