Chương 1-4: Con sứa trong đêm
Khi tôi đến Shibuya, cả Emi, Saori và Chiepi đều đã có mặt đông đủ.
"...Xin lỗi đã để mọi người chờ."
"Oa. Vất vả rồi... ủa."
"Ồ~! Mahiru là đồng đội nè!"
Emi ngạc nhiên, còn Chiepi thì vui vẻ bá vai tôi.
Emi và Saori chỉ hóa trang nhẹ bằng cách sửa lại đồng phục một chút, còn Chiepi thì chơi lớn bằng cách hóa thân thành Cương thi từ đầu đến chân. Sự đầu tư đến mức dán cả lá bùa lên trán khiến tôi thầm nghĩ chắc cậu ấy dùng loại keo dán chuyên dụng, chứ không thì vận động mạnh là bay ngay. Vừa thán phục độ nhiệt huyết của cậu ấy, tôi vừa thầm mong da mặt cậu ấy không bị kích ứng.
"Thiên thần và Cương thi, cặp đôi Ánh sáng và Bóng tối ha."
Chiepi nói đùa, Saori cũng cười hùa theo.
"Ahaha. Quả không hổ danh họa sĩ minh họa Mahiru-sensei."
"Đã bảo tớ nghỉ vẽ rồi... mà thôi, bỏ đi."
Ngay khi tôi định đính chính thì lời nói nghẹn lại.
Tôi có cảm giác bóng dáng người mà tôi khao khát gặp lại vừa lướt qua tầm mắt.
Hóa trang ác quỷ, da trắng, mặt nhỏ
Một thiếu nữ tóc vàng với sống mũi cao như Cleopatra.
Dáng đi của người đó đã cướp mất hồn vía tôi.
"...Xin lỗi chút nhé."
"Hả, Mahiru?"
Là nhìn nhầm hay là người thật đây? Tôi bước đi như kẻ mộng du bị hút hồn mà lao vào giữa biển người Halloween, nhưng rồi nhanh chóng để mất dấu bóng dáng đó.
"A~, ...thiệt tình."
Đúng lúc đó.
Một bóng người tóc vàng lướt qua ngay sát tôi.
"Ư!? Kano-chan!?"
"...Gì cơ?"
Đó không phải là người tôi tìm,ma mà là một gã đàn ông đội tóc giả màu vàng chóe. Gã nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ. X-Xin lỗi.
"À ừm, tôi nhầm người... xin lỗi ạ."
Và, khi tôi đang cúi đầu xin lỗi người lạ...
"Mọi người ơi~~, cảm ơn đã lặn lội đến tận đây ủng hộ mình nha~~~!"
Quay lại theo hướng giọng nói, người ở đó là cô nàng Idol Miko tôi đã thấy hôm nọ. Cô ta lại đang biểu diễn ngay trước bức tranh tường của tôi. Dù có vẻ là buổi biểu diễn Halloween, nhưng cái này chắc chắn là hát chui rồi.
"Vậy thì đây là bài cuối cùng! Đây là bài hát mình rất thích, tiếc là người hát nó đã giải nghệ mất tiêu rồi. Có thể mọi người sẽ không thích đâu, nhưng Miko sẽ bất chấp gạch đá để hát tặng mọi người đây ☆"
Vẫn chứng nào tật nấy, lần này cô ta dán một tấm áp phích to tổ chảng hơn lần trước với dòng chữ "Miko's Room, nhớ Subscribe nha!".
"Xin hãy lắng nghe, 'Colorful Moonlight' của Sunflower Dolls!"
"Ư!"
Là bài hát đó.
Bài hát Kano-chan đã cho tôi nghe trên cầu đi bộ.
Bài hát mà sau đó tôi đã nghe đi nghe lại một mình trong phòng tối, bài hát yêu thích nhất của tôi.
"Tóc mái che~ giấu đi~ một Miko e thẹn~ ♪"
Miko đang hát, mặt dày đổi phần lời "tôi" thành "Miko". Có vẻ cô ta đang livestream bằng điện thoại đặt trên tripod, những dòng chữ bình luận bé xíu đang trôi vùn vụt trên màn hình.
Không hiểu sao, máu nóng dồn lên não. Bực không chịu được.
"Này..."
Tôi nói lí nhí bằng giọng yếu ớt chắc chắn thể tới nơi.
"Đừng có vấy bẩn bài hát tôi thích..."
Làm gì có chuyện tôi dám hét tonơi chứ, nhưng tôi cũng không muốn mình cứ mãi câm nín như thế này.
"...Đùa thôi."
Nói xong lại thấy xấu hổ vì sự hèn nhát của mình, tôi thở dài thườn thượt thì...
"Này! Đừng có làm bẩn bài hát tôi thích!"
Một giọng nói lảnh lót như thay tôi gào thét nỗi lòng vọng khắp góc phố Shibuya.
Miko ngừng hát, ngơ ngác nhìn quanh khán giả: "Gì thế?". Một phần khán giả cũng xôn xao nhìn quanh, nhưng chỉ cần nghe giọng là tôi nhận ra ngay.
Giật mình quay lại. Ở đó, một thiếu nữ tóc vàng trong bộ đồ ác quỷ, chiếc mặt nạ bí ngô đeo lệch sang một bên đang cười tinh quái.
"Happy Halloween! Bài hát yêu thích của ai cơ?"
Đó chính là người tôi đang tìm kiếm.
"K-K-Kano-chan!"
Thế nhưng cậu ấy lại nghe được đúng cái câu xấu hổ nhất của tôi.
"À ừm, vừa rồi, vừa rồi là..."
Xấu hổ muốn độn thổ, tôi hoảng loạn tay chân luống cuống. Mặc kệ một con bé đang bối rối tột độ, Miko đã quay trở lại việc hát hò.
Kano-chan nhìn bộ dạng cuống quýt của tôi mà cười khanh khách, rồi quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt dừng lại ở chiếc vòng thiên thần trên đầu tôi.
"Cái đó, hợp đấy chứ."
"Không, Kano-chan mới là... hợp lắm."
"Ahaha, cảm ơn nha."
Vừa ngắm nhìn nụ cười nhẹ tênh như lông vũ của Kano-chan, tôi vừa suy nghĩ.
"...Này nhé."
Tại sao lúc nãy mình lại đi tìm Kano-chan nhỉ?
Lần đầu gặp gỡ, tôi đuổi theo Kano-chan là vì muốn cảm ơn cô đã bênh vực bức tranh của mình.
Nhưng, bây giờ thì sao?
Suy nghĩ một chút... câu trả lời hiện ra dễ dàng đến bất ngờ.
Bây giờ chắc chắn là ngược lại.
"Này nhé. Hôm nọ xin lỗ..."
"Xin lỗi cậu!"
Ngay khoảnh khắc tôi định mở lời xin lỗi, Kano-chan đã cúi đầu thật mạnh.
"Hả..."
"Không, thú thật là tớ không để ý lắm đâu, nhưng chắc là tớ đã nói điều gì phật ý Yoru rồi ha... Nên tớ muốn xin lỗi cho đàng hoàng..."
Sự thành thật đến ngốc nghếch đó khiến tôi bật cười khúc khích.
Người này thật sự... ranh ma quá.
"Không đâu, tớ mới là người phải xin lỗi. Kiểu như, nghe thấy đau, nên tớ lỡ cay cú thôi."
"...Đau?"
"Ừm."
Kano-chan ngơ ngác chớp mắt.
Tôi vừa nhìn Miko đang dốc toàn lực làm một Idol "hàng đại trà" ở đằng xa, vừa nhìn thẳng vào quá khứ mà tôi luôn muốn trốn chạy.
"Tớ ấy, tớ đã từng bị mọi người chế giễu về bức tranh tường đó. Lúc đó chính tớ cũng đã phủ nhận nó.... Rằng đó là một bức tranh dị hợm."
"...Vậy à."
"Chuyện đó ấy... chắc là tớ vẫn còn để bụng. Nhưng Kano-chan dù bị người đời nói ra nói vào như thế mà vẫn tiếp tục hát cho đến tận hôm nay. Nè... Tại sao Kano-chan lại có thể mạnh mẽ như thế?"
Khi tôi hỏi, đôi mắt Kano-chan hơi mở to.
"Cậu đã xem rồi... ý là vậy hả?"
Cậu ấy nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ.
"...Ừm."
"...Vậy à."
Đó chắc chắn là quá khứ đầy thị phi mà cậu ấy không muốn ai biết. Nhưng cậu ấy đã cho tôi biết tên bài hát, đã tự nhận là cựu Idol. Chắc chắn cậu ấy không có ý định giấu giếm hoàn toàn.
"...Tớ ấy nhé, tớ không muốn chịu thua. Tớ ghét cái cảm giác đánh mất chính mình chỉ vì thua kém một ai đó."
Ở đằng xa, Miko đang uốn éo nhảy múa với vẻ nịnh bợ hết mức.
Dán lên mình nụ cười công nghiệp, bắt chước giọng nói của ai đó, giống như là đang vũ trang để che đậy bản thân minh vậy.
"...Vì tớ không muốn trở thành ‘hàng đại trà’."
Tôi hiểu cảm giác đó đến đau lòng.
Chính vì thế, hình dáng mạnh mẽ trái ngược hoàn toàn với tôi khiến lồng ngực tôi đau nhói.
"Ư! T-Tớ cũng... Tớ cũng...!"
Tôi nhớ lại lời mời của Kano-chan.
『Cậu có muốn thử làm cùng tớ không?』
Tôi cố gắng hướng về phía trước.
"Cảm giác đó, tớ hiểu... hiểu rõ lắm chứ... ư."
Tôi nắm chặt tay, dồn hết sức lực vào giọng nói.
Điều mà lúc đó tôi không nói được. Bước chân mà tôi không dám bước.
Bây giờ, ngay tại đây.
"Vì thế... ư!"
Nhưng, dũng khí vẫn không chịu xuất hiện.
Lời muốn nói đã dồn lên đến họng rồi, nhưng lại nghẹn ứ ở đó.
"...Nếu cậu ra CD hay gì đó, ...tớ nhất định sẽ mua ủng hộ..."
Tôi rụt chân lại, lùi một bước về phía sau.
Chắc chắn bây giờ tôi lại sắp bỏ lỡ cơ hội lần nữa.
Cứ mãi hèn nhát hùa theo đám đông.
Không bao giờ trở thành con người mình muốn trở thành.
Kano-chan nhìn chằm chằm vào tôi. Chắc cậu ấy đã nhìn thấu tâm can tôi rồi.
Nhưng, lạ thay.
Kano-chan cười một nụ cười đầy ẩn ý, rồi chỉnh lại chiếc mặt nạ đang đeo lệch.
Và rồi.
"Yoru."
"Hửm?"
Ghé miệng sát tai tôi.
"................."
Cậu ấy thì thầm một lời dịu dàng.
"...Ư!"
Kano-chan rời ra, rồi bước đi hùng hổ đến ngay trước mặt Miko.
"Mượn chút nhé."
Và rồi Kano-chan giật phắt micro từ tay Miko.
"Hả? Chờ..."
Giọng hát của Kano-chan vang lên đã tô đè lên giọng của Miko.
Đó chắc chắn không phải là giọng hát của Idol Tachibana Nonoka mà là giọng hát của JELEE. Cách hát của riêng Kano-chan.
Cậu ấy bắt đầu hát bài hát do chính mình viết lời bằng giọng ca đầy nội lực như muốn nhuộm cả Shibuya bằng màu sắc của mình.
"Ư!"
Tôi đứng ngẩn người. Trong giọng hát ấy tràn ngập sự tự tin, sự phẫn nộ và cả tinh thần phản kháng.
Nhưng ẩn sâu trong đó, tôi cảm nhận được cả sự vụng về, sự tinh tế và cả những yếu đuối.
Khi nhận ra, tôi đã bị cuốn hút hoàn toàn bởi cái "hiện tại" rực rỡ của giọng hát mà tôi từng nghe qua tai nghe rẻ tiền.
"Hát hay phết đấy chứ?" "Vụ này là 'cướp mic' hả?"
"Không, kịch bản chương trình cả đấy." "Nhưng mà ngầu vãi." "Thế thì được đấy chứ?"
Khán giả đang dần bị lôi cuốn bởi giọng hát đó.
Với một đứa nhạy cảm như tôi, điều đó truyền đến rõ ràng đến đau lòng.
Đám đông tụ tập đông hơn. Miko đang tức điên, nhưng bầu không khí lại trở nên sôi động hơn bao giờ hết.
Nhưng mà, càng sôi động bao nhiêu.
Tôi càng cảm thấy mình bị bỏ lại trơ trọi bấy nhiêu.
"Trông thú vị phết nhỉ?" "Người nổi tiếng à?"
Ban đầu tôi đứng gần hơn, nhưng dòng người chen lấn cứ đẩy tôi ra xa dần Kano-chan.
Vừa bị cuốn đi, tôi vừa nhớ lại những chuyện trong vài ngày qua.
Bản thân không biết bơi, chỉ biết phó mặc cho dòng đời xô đẩy, quả nhiên tôi đúng là một con sứa.
Những lời nói cũ cứ văng vẳng trong đầu.
『Thời gian còn lại ít lắm đấy!?』
Lời của Chiepi. Tôi nghe, đồng ý, nhưng rồi lại im lặng.
Giống như sợ bị cô lập, tôi cứ mãi hùa theo đám đông.
Tôi bị đẩy lùi về phía sau.
Xa dần Kano-chan đang tỏa sáng.
『Vậy thì... Mahiru muốn trở thành cái gì nào?』
Lời của Kiwi. Tôi cười trừ, trốn tránh câu trả lời.
Thực ra tôi biết rõ. Tôi chỉ đơn giản là sợ hãi mà thôi.
Tôi lại bị đẩy lùi về sau.
Bóng dáng Kano-chan khuất dần sau gáy người lạ.
『Cảm giác đó tớ hiểu rõ lắm chứ... ư. Vì thế... ư!』
Đây là... lời tôi vừa thốt ra lúc nãy.
Được gặp lại người mình khao khát. Đã từ chối một lần nhưng lại được mời gọi lần nữa. Cảm giác như tìm được tri kỷ cùng chung chí hướng "không muốn tầm thường".
Nếu tôi bước thêm một bước, mọi thứ đã thay đổi.
Nhưng tôi lại thốt ra những lời khách sáo như người dưng nước lã.
『...Nếu cậu ra CD hay gì đó, ...tớ nhất định sẽ mua ủng hộ...』
Không phải.
Tôi... thực ra là.
Trong đầu tôi, lời thì thầm của Kano-chan lúc nãy hiện về.
『Tớ muốn hát trước con sứa của Yoru cơ.』
Đúng rồi.
Tôi... khao khát được làm điều đó.
"Ư!"
Ngẩng mặt lên. Tôi trừng mắt nhìn vào bức tường người đang chắn lối.
Tôi dùng đôi chân này đạp mạnh xuống đất.
Gạt phăng người ta ra. Tiến về phía trước.
Đầu tôi nóng như lửa đốt. Cái lạnh của đêm thu và mùi ẩm ướt của đám đông xộc vào mũi rõ mồn một. Tôi mặc kệ tất cả, chỉ biết lao đi.
"Oou!?"
"Xin lỗi!"
Như cá lội ngược dòng.
Như rẽ sóng mà đi.
Tôi bơi ngược chiều trong thành phố đêm.
Sứa... vốn dĩ đâu có biết bơi.
Vượt qua hàng người đầu tiên, tôi đến ngay gần Kano-chan. Nhưng tôi không dừng lại, cứ thế chạy vụt qua cậu ấy, lao thẳng đến bức tranh tường.
Và rồi...
Tấm áp phích dán đè lên bức tranh quý giá của tôi.
Tôi giật phắt nó ra bằng hết sức bình sinh.
"Tại sao!!?"
Miko vẫn đang đơ người vì bị cướp mic nay lại trợn tròn mắt kinh ngạc. À không, xin lỗi nhé. Nhưng tự tiện dán rác lên tranh người khác là không được đâu.
Tôi biết mình đang làm loạn, cảm giác như đây không phải là chính mình. Nhưng lạ thay, tôi lại thấy sướng đến rơn người.
Tấm áp phích bị xé toạc, bức tranh tường của tôi hiện ra nguyên vẹn.
Không phải quá khứ đen tối gì cả, đó là tác phẩm quý giá nhất đời tôi.
Và Kano-chan đang hát ngay trước nó, điều đó khiến tôi hạnh phúc đến phát điên.
Lúc đó.
Tôi chạm mắt với Kano-chan. Cậu ấy cười đểu một cái đầy thích thú trước sự nổi loạn của tôi, rồi nâng tông giọng hát thêm một bậc nữa. Và rồi...
Lén tháo mặt nạ ra một chút sao cho camera không quay thấy, cậu ấy nháy mắt với tôi.
Ký ức ùa về.
『Một con sứa dễ thương đang làm fan service như thế này này!』
Ra là vậy, ý tưởng tuyệt vời đấy chứ.
Bức tranh này là do Kozuki Mahiru vẽ, còn Kano-chan muốn hát trước con sứa của Yoru.
Nếu vậy thì…
Tôi vừa hay đang muốn vứt bỏ cái thứ đang khiến tôi trở nên nửa vời này đi đâu đó.
Lấy thỏi son môi "kiểu đại trà" mà Yukochi khuyên dùng ra khỏi túi.
Mở nắp, và...
Vặn thỏi son lên hết cỡ để lộ toàn bộ phần ruột đỏ chót.
Và...
Vẽ mạnh một đường đỏ rực lên con sứa trên tường.
"C-C-Cái quái gì thế!?"
Miko há hốc mồm. Nhưng tôi mặc kệ, tay vẫn lia thoăn thoắt.
Đây chính là câu trả lời của tôi cho lời mời "Cậu có muốn thử làm cùng tớ không?".
Phải rồi.
Nếu Kano-chan hát trước bức tranh của tôi.
Thì con sứa đó không thể chỉ là con sứa vô tri, mà phải là một con sứa biết làm fan service mới xứng!
Thỏi son "kiểu đại trà" lướt đi mạnh mẽ trên mặt tường thô ráp. Màu hồng "Rose Et Lèvres" sang chảnh bị mài mòn đi với tốc độ chóng mặt. Yukochi bảo màu này hợp mọi tông da, nhưng chắc không biết nó có hợp với sứa hay không đâu nhỉ.
Lãng phí ư? Không hề. Chắc chắn thỏi son này dùng thế này mới là sướng nhất.
Cố gắng nghịch ngợm nhất có thể, trẻ con nhất có thể... và giống với nụ cười rạng rỡ của Kano-chan nhất có thể.
Tôi vẽ thêm những đường nét của Kurage Yoru lên tác phẩm của Kozuki Mahiru.
Và tác phẩm hoàn thành là một con sứa dễ thương đang nháy mắt đầy tinh nghịch.
Không thể nhầm lẫn, đó chính là con sứa của Kurage Yoru.
"...Ư."
Cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình, tôi sực tỉnh.
"Thôi xong... Mình làm thật rồi...!"
Tôi vội lủi ra xa, đứng ngắm Kano-chan từ một góc khuất.
Thành phố đêm.
Trong khung cảnh phi thường đến điên rồ này, chỉ có một thứ tôi muốn khắc ghi vào tim.
Kano-chan đang hát say sưa trước con sứa của Yoru vừa được hoàn thiện giữa lòng Shibuya.
"Mãi mãiiii.....!"
Kano-chan ngân dài nốt cuối cùng của điệp khúc, bài hát kết thúc. Tiếng thở dốc của cậu ấy vang lên qua loa.
Tiếng hò reo và vỗ tay rào rào như sóng vỗ.
Kano-chan dang tay đón nhận tất cả.
"Hay lắm!" "Thêm bài nữa đi~!" "Cho xem mặt đi!"
Khi tiếng ồn lắng xuống đôi chút, Kano-chan cười sảng khoái, quét mắt nhìn quanh một lượt.
"Mọi người!"
Kano-chan đứng hiên ngang, hắng giọng sau chiếc mặt nạ.
"E hèm, tôi là... à không."
Cậu ấy quay lại, vỗ bộp một cái vào con sứa vừa được vẽ thêm mặt. Rồi liếc mắt ra hiệu về phía tôi đang đứng lấp ló ở cửa hầm.
"Chúng tôi là!"
Tôi hiểu cậu ấy đang ám chỉ điều gì.
"Nghệ sĩ ẩn danh JELEE! Không phải mực hay bạch tuộc đâu nha, mà là hình con sứa, nhớ lấy nhé!"
Tiếng hò reo lại bùng lên. Ánh mắt hình viên đạn từ Miko và đám fan của cô bay tới tấp về phía Kano-chan. Nhưng Kano-chan chắc chắn hoàn toàn không bận tâm đến cả hai điều đó.
"Xin lỗi đã chiếm sóng nha!"
Vừa nói vừa dúi micro trả lại cho Miko, cậu ấy vẫy tay chào khán giả rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Cậu ấy lao về phía đường hầm nơi tôi đang đứng.
"Jelee à? Tìm thử xem sao."
"Đâu, kênh này hả?"
Giọng nói của những khán giả quan tâm đang khẳng định màn trình diễn của Kano-chan.
Cái không gian xa lạ này trong nháy mắt đã biến thành sân khấu của cậu ấy.
Thật sự... quá đỉnh.
Shibuya đêm.
Giữa con phố hoa lệ thế này, Kano-chan đã biến mình thành nhân vật chính chỉ trong tích tắc.
Nhưng mà, còn tôi thì...
Trong sự ồn ào, Kano-chan đã chạy đi rồi.
Trong sự ồn ào, tôi bây giờ vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ.
Chỉ vài giây nữa thôi, tôi sẽ lại bỏ lỡ cậu ấy.
Kano-chan đang lao đến gần tôi.
Chạy đi, một mệnh lệnh vang lên trong não bộ.
"Yoru, tính sao đây?"
"A~! Mahiru đi đâu nãy giờ"
Đúng lúc đó, Emi và hội bạn tìm thấy tôi.
Tôi suýt chút nữa thì bị kéo về thực tại nhàm chán, nhưng không.
Từ khoảnh khắc tôi xé tấm áp phích kia, câu trả lời đã được định đoạt rồi.
"Ư!"
"Mahiru!?"
Gạt bỏ những âm thanh ồn ào của đời thường, tôi lao đi.
Nắm chặt lấy bàn tay đang chìa ra của Kano-chan đang cười toét miệng đầy khoái trá.
Hai đứa chạy thục mạng trong đường hầm công viên Miyashita, hệt như hai kẻ đồng phạm vừa gây ra một vụ án thế kỷ.
"Này này~! In cái áp phích to tốn tiền lắm đấy biết không hả~!"
Bỏ ngoài tai tiếng gào thét của Miko vọng lại từ phía sau, chúng tôi cứ thế tiến thẳng về phía trước.
『...Loài sứa ấy mà, chúng không thể tự mình bơi được đâu.
Chúng không có ý chí riêng, cứ thế bị dòng nước cuốn đi và trôi dạt khắp nơi.』
Lời giải thích của nhân viên thủy cung năm nào cứ văng vẳng bên tai. Nó như một lời phán xét tàn nhẫn về con người thụ động, nhạt nhòa của tôi.
Vậy mà ngày hôm đó, tôi lại đem lòng yêu loài sứa.
Bởi vì.
Vừa chạy, lồng ngực tôi vừa rạo rực một cảm giác hưng phấn chưa từng có.
Nếu là bây giờ, tôi cảm giác mình có thể làm bất cứ điều gì, nói bất cứ điều gì.
"Kano-chan! Sứa ấy nhé!"
Tôi hét to hết cỡ, điều mà một Mahiru bình thường không đời nào dám làm.
『Tuy nhiên, loài sứa lại sở hữu một đặc điểm vô cùng tuyệt vời. Đó là...!』
Thủy cung tắt đèn.
Trong bóng tối đen đặc, những con sứa bắt đầu tự tỏa sáng lấp lánh bằng màu sắc riêng của chúng.
Khung cảnh diệu kỳ ấy vẫn khắc sâu trong tim tôi đến tận bây giờ.
Chắc chắn, đó là khởi nguồn của tất cả.
"Dù không thể tự bơi, cũng không thể tự tỏa sáng!"
Đó là niềm hy vọng của tôi.
"...Nhưng nếu hấp thụ ánh sáng từ bên ngoài, nó cũng có thể tự mình tỏa sáng rực rỡ!"
Nắm chặt tay nhau, chúng tôi xuyên qua đường hầm tăm tối.
Tầm nhìn mở bừng ra, ánh đèn neon lấp lánh của Shibuya ùa vào chào đón.
Những luồng sáng đủ màu sắc từ không khí trong trẻo của đêm thâu...
Giống hệt như sự lấp lánh của những con sứa đang trôi nổi tự do, tô điểm cho bóng tối đại dương bằng sắc màu rực rỡ.
"Vì thế tớ cũng...!"
Cảm giác phấn khích tột độ này.
Khung cảnh đã cứu rỗi tâm hồn tôi.
"Tớ cũng!!"
Đang hòa làm một với khoảnh khắc này.
"...Nếu ở bên cạnh Kano-chan, liệu tớ có thể tỏa sáng được không!?"
Tôi nghe thấy tiếng Kano-chan cười giòn tan.
"Đươ~~~~ng nhiên là được rồi!"
Và ngay trước mặt tôi, cậu ấy hét lên như một lời khẳng định chắc nịch.
Kano-chan buông tay tôi ra, tăng tốc lao lên phía trước.
Vừa dang rộng hai tay như muốn ôm trọn cả thế giới, vừa xoay người lại nhìn tôi.
"Vì thế nên Yoru! ...Hãy vẽ tranh cho tớ đi!"
Bất ngờ bị quay lại nhìn, tôi giật mình, chân nọ đá chân kia.
"Oa á á á!?"

Nhận ra điều đó, Kano-chan định đỡ lấy tôi. Tôi cố lấy lại thăng bằng, loạng choạng một hồi rồi cuối cùng ngã "bịch" vào vòng tay cậu ấy.
"X-Xin lỗi... cảm ơn."
"..."
"Hửm?"
Lạ thay, bỏ qua lời cảm ơn của tôi, ánh mắt Kano-chan lại dán chặt xuống dưới chân tôi. Nhìn theo ánh mắt đó... tôi chết điếng.
Dây giày bị tuột, chiếc giày đã văng ra.
Đôi tất hình con sứa của tôi đang lộ ra hoàn toàn.
"Oa á á á á!"
Tôi giật bắn mình nhảy lùi lại, phản xạ lấy tay che đôi tất.
"K-Không phải đâu!"
Đôi tất bị thiên hạ chê là "kỳ cục", "không dễ thương". Món đồ ế ẩm bị vứt trong sọt hàng giảm giá 60%. Miệng tôi lại theo thói quen tuôn ra những lời bào chữa hèn nhát.
"Cái này là... đúng rồi! Vì rẻ! Chỉ vì rẻ bèo nên tớ mua đại thôi... tớ...!"
Nhưng tại sao vậy nhỉ.
Mắt Kano-chan đang sáng long lanh như đứa trẻ thấy kẹo.
Rồi cậu ấy ngồi thụp xuống trước mặt tôi, dùng hai tay kẹp lấy má tôi một cách thô bạo
Và cười tít mắt, một nụ cười rạng rỡ khẳng định tất cả.
"Cái đó đỉnh mà! Dễ thương muốn xỉu luôn á!"
Tại sao con người này... lại có thể nói ra những lời tôi muốn nghe nhất trên đời một cách dễ dàng đến thế chứ?
Tôi đã muốn nói ra từ lâu rồi. Giấu giếm nó, nhưng thực tâm lại yêu thích nó vô cùng, nên mới đau khổ và dằn vặt đến thế.
Nhưng thôi, cần gì phải giấu nữa.
Tôi chỉ cần nói ra tiếng lòng mình là được.
"Chuẩn! Luôn!"
Tôi hét lên cái câu cửa miệng mà mình từng ghét cay ghét đắng ấy. Chỉ riêng hôm nay thôi, tôi nói nó bằng tất cả sự chân thành như để trút hết mọi nỗi niềm dồn nén bấy lâu nay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
