Mở đầu

Tôi thích dạo bước giữa thành phố đêm.
Giữa chốn thị thành xa lạ này, trôi dạt bồng bềnh như một con sứa, tôi cảm giác mình có thể trở thành một phiên bản khác của chính mình mà chẳng cần bận tâm đến ánh mắt người đời. Dưới ánh đèn neon rực rỡ sắc màu, ngỡ như chính tôi cũng đang hóa thành một đốm sáng lung linh.
Shibuya tháng Mười đã chuyển mình sang thu, không khí trong trẻo hơn mọi khi. Tiếng gót giày gõ nhịp "tanta, ranta" vô nghĩa của tôi vang vọng rõ mồn một trên nền bê tông lạnh lẽo. Có vẻ "tôi" của hôm nay tâm trạng đang lên, tôi hứng chí nhảy phắt qua mép đường, bắt đầu leo lên con dốc Dogenzaka mà bình thường chẳng đời nào tôi ngó ngàng tới.
Mười giờ đêm. Ở cái xứ sở Nhật Bản thượng tôn pháp luật, giờ này mà một nữ sinh cấp ba mười sáu tuổi còn lang thang thì có hơi muộn thật. Nhưng khoảng thời gian được thoát ly khỏi bản ngã thường ngày để trở thành một con người khác đối với tôi là cứu cánh không thể thiếu.
Nhìn dòng người tấp nập như loài cá di cư lướt qua bên cạnh, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của tôi, tôi chợt thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Dù tuổi tác, giới tính, màu sắc yêu thích, cái tên của mối tình đầu, hay đến cả điểm nhạy cảm trên cơ thể... tất cả đều khác biệt. Nhưng khi từng cá thể ấy hòa vào dòng chảy chung như những giọt nước đồng điệu thì trông lại có chút gì đó đáng yêu.
Kìa, ông chú cạo đường trên tóc trông rõ dữ dằn đang cau mày đằng kia. Hay cô nàng tóc vàng khoác áo thể thao xanh biếc đang sải bước đầy tự tin ở hướng này. Trông đúng chất "thời đại Reiwa" thật đấy. Nếu hòa lẫn vào nhau, tất cả cũng chỉ như dòng nước. Tôi buông mình, trôi nổi giữa biển người mênh mông.
Gió đêm vờn nhẹ mái tóc uốn cụp bồng bềnh. Vạt váy được thiết kế "an toàn" để hòa lẫn vào đám đông khẽ tung bay lảo đảo. Tôi sẽ không làm hại thế giới của các bạn đâu, nên làm ơn cũng đừng làm tổn thương tôi nhé. Chính cái gu thời trang "tàng hình", đầy vẻ cam chịu và nhạt nhòa này lại chính là bộ giáp chiến đấu của tôi.
"Loài sứa ấy, chúng không thể tự mình bơi được đâu."
Thi thoảng tôi lại nhớ về lời giải thích của nhân viên thủy cung hồi năm lớp bốn.
"Chúng chẳng có ý chí riêng mà cứ thế bị dòng nước cuốn đi và trôi dạt khắp nơi."
Trực giác mách bảo tôi rằng.
Mình giống loài sứa thật đấy.
"Dưới đáy biển sâu nơi ánh dương chẳng thể chạm tới, chúng là những sinh vật mong manh, yếu ớt, chẳng thể tự mình phản chiếu ánh sáng."
Không thể tự bơi, chỉ biết phó mặc cho dòng nước cuốn đi.
Mơ mộng mình trở nên đặc biệt hay tỏa sáng lấp lánh là chuyện quá đỗi xa vời.
Nhưng lý do tôi không thể ghét bỏ chúng là bởi tôi thấy cái bản thân đang trôi dạt vô định này sao mà giống loài sứa đến thế.
"Tuy nhiên, loài sứa lại sở hữu một đặc điểm vô cùng tuyệt vời. Đó là…!"
Và thế là…tôi ước, ước rằng mình cũng giống như loài sứa.
Đó cũng là khởi nguồn cho những suy nghĩ vẩn vơ trong tôi lúc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
