Chương 1-3: Con sứa trong đêm
Chúng tôi cứ thế đi bộ không mục đích như mọi khi.
Việc đi cùng ai đó mà chẳng có đích đến là chuyện hiếm hoi, nhưng tôi cảm thấy mục đích ở đây chỉ đơn thuần là để được trò chuyện cùng nhau. Khi nghĩ rằng bản thân mình "được cần đến" hơn là cái địa điểm hay mục đích kia, tôi lại thấy lòng nhẹ nhõm lạ thường.
"...Nhưng mà, tớ hiểu cảm giác đó đấy."
Đứng giữa cầu đi bộ, tôi buột miệng thì thầm.
"Hiểu cái gì cơ?"
Tôi đã tự ý liên kết câu chuyện ban nãy của Kano-chan với chính mình.
Ký ức về "bức tranh dị hợm" lại hiện về.
"Cái cảm giác muốn buông xuôi ấy. Khi bị thiên hạ xì xào bàn tán... thì đau khổ thật đấy nhỉ."
Chuyện của tôi chẳng to tát như bị dính phốt hay bị cả thế giới quay lưng. Chỉ đơn giản là tôi bị cuốn theo đám đông và tự mình phản bội lại chính mình thôi. Vì sợ bị người ta nói ra nói vào, tôi đã bận tâm đến ánh mắt thiên hạ hơn là thứ mình yêu thích, và khi nhận ra thì tôi đã vứt bỏ niềm đam mê bấy lâu nay...
Tôi nghĩ, có lẽ mình và cô gái này giống nhau.
"Tớ cũng từng trải qua chuyện như thế, nên tớ hiểu."
Nếu kể ra những nỗi niềm đang chất chứa trong lòng,gai thì liệu cô gái này có hiểu cho tôi không? Liệu tôi có thể lần đầu tiên chia sẻ sự hối tiếc và thảm hại này với ai đó không? Tôi đã hy vọng như thế.
Thế nhưng... tại sao vậy nhỉ?
Kano-chan lại cười. Một nụ cười đầy tự tin và ngạo nghễ.
"Ai bảo là tớ buông xuôi chứ?"
"Hả. Thì cậu bảo là cựu Idol... không phải sao?"
"Hứ hứ hứ, tèn ten!"
Vừa cười đầy thách thức, Kano-chan vừa dí màn hình điện thoại vào mặt tôi.
"Là ca sĩ ẩn danh JELEE-chan đây!"
"Ca sĩ ẩn danh?"
Tôi đón lấy chiếc điện thoại. Trên màn hình là một kênh YouTube đăng tải khá nhiều video cover nhạc. Hàng loạt hình thumbnail đơn giản đến mức sơ sài với tên bài hát viết bằng chữ trắng trên nền đen được xếp thành hàng dài.
"A, ra là vậy. Kiểu như 'hát cover'..."
"Đây là tớ của hiện tại!"
Cậu ấy ghé sát mặt vào nhìn tôi với biểu cảm hệt như một thiếu nữ đang khoe món báu vật đáng tự hào. Gương mặt ấy tràn ngập sự thuần khiết, rạng rỡ vì vẫn giữ vững được niềm đam mê của bản thân.
Không hiểu sao, tôi lại tự cảm thấy như mình bị phản bội.
Có vẻ như... cô gái này khác với tôi.
Lơ đãng nhìn vào màn hình, tôi chợt nhận ra hình ảnh một sinh vật nhiều chân bí ẩn được vẽ trên ảnh bìa và avatar của kênh.
"Cái gì đây... Bạch tuộc à? Hay là mực?"
"Sai bét! Là sứa đấy!"
"A a, xin lỗi... khoan đã."
Cái từ đó... quá đỗi quen thuộc để có thể bỏ qua.
"Sứa...?"
Vừa hỏi lại cùng với một dự cảm mơ hồ...
"Đúng! Là ảnh hưởng từ Yoru đấy!"
Bị nói toẹt ra một cách thản nhiên như vậy, mặt tôi lại bốc hỏa.
"Ừm thì... cái đó nói sao nhỉ..."
"Hửm?"
"...Gu thẩm mỹ của cậu cũng lạ thật, hay nói sao nhỉ..."
"Ừm, tớ thích mà!"
"~~~~~!? Sao cậu có thể nói mấy câu như thế trơn tru vậy hả!?"
"Tại sao gì chứ? Chỉ là thích cái gì thì nói thích cái đó thôi mà."
"Cái đó bình thường khó nói lắm đấy biết không!"
Đúng là người khó đỡ thật. Nhưng mà, hiếm khi được người ta bày tỏ thiện ý một cách thẳng thắn (đến mức sỗ sàng) thế này, dù có chút bối rối nhưng quả nhiên tôi vẫn thấy... sướng.
Khoan đã, mình đang bị "cưa cẩm" đấy à?
"...Nghe thử không?"
Giọng Kano-chan bất ngờ chùng xuống như có chút gì đó lo lắng.
"Hả, được không?"
Tôi hỏi lại. Kano-chan vừa cụp mắt xuống vẻ ngượng ngùng, vừa đưa cho tôi một bên tai nghe.
"...Nè."
Tôi nhận lấy. Chúng tôi mỗi người đeo một bên chiếc tai nghe có dây. Thời đại này rồi mà vẫn dùng tai nghe có dây thay vì Bluetooth, nhưng tôi lại cảm thấy điểm cổ điển đó rất giống Kano-chan. Tôi vừa nghĩ vẫn vơ vừa tận hưởng khoảnh khắc hiện tại.
Tôi nhét tai nghe vào.
Hai đứa cùng chìm đắm vào giai điệu đang phát ra.
Shibuya về đêm. Ánh đèn công viên Miyashita, đèn neon, đèn đường, cả trăng và sao đều nhảy múa trong mắt tôi như những đốm sáng đầy màu sắc. Tôi vừa tắm mình trong làn gió mát, vừa nghe bài hát của một cô gái mà tôi chỉ biết mỗi cái tên.
Tiếng guitar vụng về, chất lượng âm thanh thô ráp, rè rè. Video thì toàn màu đen sì, chắc chỉ là chuyển file ghi âm thành video rồi up lên cho có lệ.
Nhưng chỉ riêng trong giọng hát ấy... tôi cảm nhận được một sự gào thét từ tận đáy lòng, như muốn khẳng định dõng dạc rằng: Tôi đang ở đây.
"...Thấy sao?"
Giọng nói dò xét truyền đến bên tai không đeo tai nghe của tôi.
"Ngầu lắm..."
"Thật không!?"
"...Chắc là vậy."
Câu trả lời của tôi nghe yếu ớt, nhưng đó là minh chứng cho cảm xúc chân thật không chút giả dối.
"Ahaha, cái gì thế."
"Ư... Tớ không rành về âm nhạc lắm."
Vừa nói, tôi vừa suy nghĩ.
Tôi đã nhận được rất nhiều những lời động viên như thế từ Kano-chan.
Còn tôi thì hầu như chưa bao giờ nói được những lời đó với ai.
Không phải vì tôi vô cảm.
Chỉ là, tôi không có dũng khí để nói ra thôi.
...Vì vậy.
"...Này nhé."
Tôi cũng sẽ thử học tập cậu ấy xem sao.
Tôi đã nghĩ như vậy.
"Tớ thích bài hát này."
Vẻ mặt lo lắng của Kano-chan lập tức tan biến, thay vào đó là nụ cười tươi rói như hoa nở.
"Thật hả!?"
Biểu cảm như trút được gánh nặng ngàn cân. Tôi chợt nhận ra một điều hiển nhiên: ngay cả một cô gái trông mạnh mẽ thế này cũng biết lo âu và sợ hãi. Nhưng mà lý do tôi không nhận ra sớm hơn chắc chắn là vì tôi đã quá bận rộn với cái tôi của chính mình.
"Bài này là 'Colorful Moonlight'. Là bản phối guitar của bài hát tớ đã viết lời hồi còn làm Idol. ...Dù trình guitar vẫn còn dở tệ... nhưng tớ vẫn luô~n thích hát."
Kano-chan cười vui vẻ, ngón tay chỉ vào biểu tượng con sứa trên kênh YouTube, chậm rãi kể.
"Đứa bé này nhé? Là một 'tôi' khác để tớ được sống là chính mình."
"Một... tôi khác."
Đó là những lời tôi không thể coi như chuyện của người dưng.
Bởi vì chính tôi hiện tại cũng đang tiếp xúc với Kano-chan dưới vỏ bọc của "một tôi khác".
"Tớ ấy mà. Tớ muốn dùng tiếng hát để đáp trả tất cả những kẻ đã coi thường tớ, bắt chúng phải nhìn tớ bằng con mắt khác."
Những lời nói chói lòa, rực rỡ.
Thực ra, tôi cũng từng muốn dùng tranh để chứng minh cho mọi người thấy, để đáp trả lại sự coi thường lúc đó.
"Tớ muốn khiến tất cả những người đã ghét tớ (mà không biết đó là tớ) phải cảm động... khiến họ phải khóc và thốt lên rằng đã được cứu rỗi bởi bài hát này!"
"Vì thế... nên mới ẩn danh."
Kano-chan gật đầu im lặng.
Cùng ngước nhìn bầu trời đêm. Nhưng tôi chỉ biết đứng dưới đất ngưỡng mộ sự lấp lánh đó, còn Kano-chan thì đang vươn tay cố gắng nắm lấy nó.
"Tớ đã quyết định rồi, dù ai có nói ngả nói nghiêng thì tớ vẫn sẽ giữ vững cái tôi của mình."
Dù mới gặp nhau chưa lâu. Dù hầu như chưa biết gì về cô gái này.
Nhưng tôi có cảm giác cô gái này sẽ sớm bỏ tôi lại phía sau và bay đến một nơi nào đó rất xa.
Không hiểu sao, thấy cô đơn quá.
Một nỗi cô đơn vừa chớm nở trong tim.
"Đó là cách tớ trả thù thế giới này."
Kano-chan với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt hướng thẳng về phía trước mạnh mẽ đến mức dù tôi có gom hết chút tích cực ít ỏi trong người cũng không thể bì kịp.
Thật đáng ghen tị. Thật chói lòa. ...Và thật đáng đố kỵ.
"Ahaha. ...Cái gì thế, trẻ con vậy?"
Tôi cố ra vẻ người lớn, buông lời đáp trả pha chút ghen tị chua chát.
"À, nghĩ ra rồi!"
Kano-chan dang rộng hai tay, reo lên đầy hứng khởi.
"Cậu có nghĩ sẽ tuyệt vời lắm không nếu có tranh của Yoru ở đây!? Một con sứa dễ thương đang làm fan service như thế này này!"
Như để mời gọi tôi, cậu ấy nháy mắt và làm dấu tay chữ V cùng với một nụ cười rạng rỡ như mặt trời ban trưa.
"Hả, cái đó là...!"
Đó là.
Chắc chắn là những lời mà tôi khao khát được nghe nhất.
"Là sự kết hợp giữa tớ và Yoru đấy! ...Nói sao nhỉ~, kênh của tớ cần một sinh vật trông ra dáng con sứa hẳn hoi chứ không phải mấy con bạch tuộc hay mực ấy~"
"A~ thiệt tình, cái đó tớ xin lỗi mà!"
Thấy Kano-chan trêu chọc, tôi cuống quýt phản bác, rồi hai đứa cùng cười khúc khích.
Lồng ngực tôi nóng rực lên như có lửa đốt.
"Nhưng mà nè Yoru. Tớ không nói đùa đâu nhé?"
Ánh mắt nhìn tôi chuyển sang vẻ nghiêm túc, rực lửa nhiệt huyết.
"Tớ ấy, tớ chả tin bói toán đâu, nhưng tớ thuộc hệ tâm linh tin vào định mệnh."
Ngẫm lại thì, ngay lúc này đây, tôi đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi cô gái rực rỡ như mặt trời này rồi.
"Tớ nghĩ cuộc gặp gỡ này là định mệnh. ...Cậu có muốn thử làm cùng tớ không?"
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Đường về nhà.
Tôi lắc lư trên tàu điện, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa kính.
Cắn nhẹ môi trong hối hận, tôi cố dứt ý thức ra khỏi sự kiện vừa xảy ra.
Khi tàu điện chạy trong thành phố đêm chui vào đường hầm, tấm kính cửa sổ biến thành tấm gương đen, soi rõ khuôn mặt thảm hại của tôi.
Biểu cảm trống rỗng. Trái ngược với con tàu đang lao vùn vụt về phía trước, ở tôi chỉ toát lên sự yếu đuối, mơ hồ, chẳng biết mình muốn đi đâu về đâu.
"...Hà."
Thở ra một hơi dài thườn thượt, tôi nhớ lại những chuyện xảy ra ngay sau lời mời gọi của Kano-chan.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
"...Không thể, tại sao?"
Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt Kano-chan khi cậu ấy hỏi lại.
Những lời tuôn ra khỏi miệng tôi lại là những lời mà chính tôi căm ghét nhất.
Tôi luôn như vậy, cứ đến lúc quan trọng là lại phun ra toàn những lời hèn nhát.
"Thì là... tớ khác với Kano-chan, tớ chỉ là nữ sinh cấp ba bình thường thôi mà..."
Nụ cười xuề xòa như để bao biện cho sự hèn kém.
Tôi lải nhải những lý do sáo rỗng nghe mòn tai ở đâu đó.
"Tớ cũng bận tâm đến ánh mắt thiên hạ nữa..."
Thật sự là những lời nhàm chán đến phát ngán.
Nhưng. Chính vì thế mà đối với tôi, đó là những lời "thấm" nhất.
Tôi mãi vẫn không thể thoát khỏi cái lời nguyền tầm thường đó.
"Mấy cái đó đừng bận tâm là được mà"
Kano-chan nói như thể muốn chìa tay kéo tôi lên, nhưng...
"Với tớ thì không được!"
Tôi lỡ to tiếng, giọng sắc bén như dao cứa.
Sự ngưỡng mộ, lòng đố kỵ, cảm giác tự ti.
Tất cả đã biến Kozuki Mahiru trở thành một kẻ hèn mọn, xấu xí.
"Tớ không thể nghĩ đơn giản như vậy được."
Đầu móng tay được sơn màu hồng nhạt "an toàn" của tôi bấu chặt vào tay vịn cầu đi bộ, phát ra tiếng "keng" lanh lảnh.
"Tớ là nữ sinh cấp ba bình thường... ước mơ hay sở thích cũng mơ hồ..."
Tôi không dám nhìn mặt Kano-chan.
"Hơn nữa sắp thi cử rồi đúng không? Nói thực tế thì khó khăn lắm, hay nói đúng hơn, cứ học hành đàng hoàng giống mọi người mới là điều nữ sinh cấp ba nên làm..."
Tôi có cảm giác mình vừa nghe những lời y hệt từ ai đó gần đây.
Lẽ ra tôi đã rất không phục những lời đó.
Vậy mà, bây giờ không ai khác chính là tôi đang nhai lại y xì đúc những lời ngụy biện hèn nhát đó.
"Nh-Nhìn xem, một kẻ 'không là ai cả' như tớ ấy, chỉ lo xoay xở việc trước mắt là đã vất vả lắm rồi, nói đúng hơn thế là đủ rồi..."
"...Vậy à."
Chỉ một tiếng thì thầm nhỏ xíu nhưng đã chặn đứng tràng giang đại hải những lời bào chữa của tôi.
Như bị hút hồn, tôi ngẩng lên nhìn.
"...Tớ nhìn tranh và cứ tự đinh ninh rằng chúng ta sẽ rất hợp nhau, nhưng mà..."
Ánh mắt Kano-chan nhìn tôi lúc này... lạnh lẽo và thất vọng, giống như vừa nhận ra mình đã đặt niềm tin nhầm chỗ.
"...Yoru, hóa ra cũng khá... bình thường nhỉ."
"Ư!"
Bình thường.
Điều đó chắc chắn tôi là người hiểu rõ nhất.
Thậm chí tôi còn tự giác bẻ gãy bản thân để trở nên bình thường, để không bị lạc lõng khỏi đám đông.
Nhưng ở đây.
Ngay trước mặt Kano-chan, người mà tôi đã bắt đầu mối quan hệ không phải với tư cách "Kozuki Mahiru không thể yêu bản thân" mà là "Kurage Yoru đầy đam mê", thì riêng điều đó tôi không muốn bị nói ra.
Tại nơi mà tôi ngỡ rằng mình có thể sống thật với bản thân, việc bị nhìn thấu tâm can yếu đuối, hèn nhát và đáng ghét khiến tôi đau đớn như bị xát muối.
Tôi cảm thấy như chốn nương thân mới mẻ mà tôi vừa tìm thấy đang tan biến ngay trước mắt.
"...Kano-chan thì không hiểu được đâu...!"
Và thế là, từ miệng tôi lại trào ra những lời mà thâm tâm tôi không hề muốn nói.
"Hả..."
Bức tranh bị chế giễu ngay truớc mắt. Nụ cười giả tạo của chính mình.
Cái khoảnh khắc tồi tệ nhất khi tôi hùa theo đám đông để phủ nhận đứa con tinh thần của mình.
Chắc chắn cái cảm giác tội lỗi này, cái cảm giác chán ghét bản thân này.
Chỉ những kẻ yếu đuối không thể trở nên đặc biệt mới hiểu thấu
"Kano-chan thì đặc biệt mà..."
Cô gái tỏa sáng rực rỡ này, tuyệt đối sẽ không bao giờ hiểu được đâu.
"Kano-chan thì... ư. Kano-chan chưa bao giờ tự thấy ghét bản thân mình đúng không!?"
Lời nói thật lòng đen tối, đặc quánh đó chắc chắn không phải của Yoru mà là của con bé Mahiru đầy ghen tị.
"Kano-chan làm sao hiểu được... cảm xúc của người không đặc biệt như tớ chứ... ư"
Vừa dứt lời, tôi đã hối hận ngay lập tức.
Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không bao giờ lấy lại được nữa.
"...Vậy à."
Cậu ấy cúi gằm mặt, giọng trầm xuống.
Kano-chan từ từ ngẩng lên như đang kìm nén một sự cay đắng tột cùng. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Biểu cảm tôi nhìn thấy lúc đó, ánh mắt buồn bã thê lương đó. Có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được.
"...Trong mắt cậu, tớ trông tự tin đến thế sao?"
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Vài giờ sau.
"............Oaaaaaa!"
Tôi úp mặt vào bồn tắm đầy nước, hét lên những cảm xúc dồn nén cùng với bong bóng khí sủi lên ục ục.
"Cái quái gì chứ! Là tại mình hả!? Mình là người sai hả!?"
Tôi đã lỡ cay cú, và chắc chắn đã nói những điều cấm kỵ. Kết cục là không khí trở nên nặng nề rồi đường ai nấy đi. Ngẩng mặt lên hít một hơi thật sâu, tôi mới bình tĩnh lại được đôi chút.
"...Mà, đúng là mình cũng đã áp đặt quá mức..."
Trong đầu tôi, biểu cảm thất vọng của Kano-chan khi nói "Yoru bình thường nhỉ" cứ tua đi tua lại. Cơn giận dữ pha lẫn nỗi buồn lại ập đến, tôi lại dìm mặt xuống nước lần nữa cho tỉnh.
"Tao là đứa bình thường thì tao là người biết rõ nhất chứ ai!!"
"Chị hai ồn ào quá! Dậy thì à!?"
"Kaho mới là đứa dậy thì ấy, đừng có nói nhiều!"
Quát lại con em đang chế giễu vọng vào từ bên ngoài, tôi với tay lấy chiếc điện thoại trên giá đỡ.
"Colorful Moonlight... đúng không nhỉ."
Bài hát nghe trên cầu đi bộ. Bài hát hai đứa cùng nghe.
Kano-chan bảo đó là bản phối lại của bài hát thời Idol.
"Nghĩa là..."
Tôi vận dụng chút trí khôn vặt vãnh. Tôi chưa nghe tên thời Idol hay gì cả. ...Nhưng mà.
Tôi nhập từ khóa bất lịch sự "Colorful Moonlight Phốt" vào ô tìm kiếm rồi ấn vào tin tức hiện ra đầu tiên.
"A... Bạo hành."
Đập vào mắt là dòng tít ngắn gọn: Một thành viên của nhóm nhạc thần tượng Sunflower Dolls đã đánh thành viên cùng nhóm rồi giải nghệ, nhóm ngừng hoạt động. Quả thực khớp với những gì Kano-chan đã nói.
"...Tachibana Nonoka."
Là tên của Idol bị cáo buộc đánh người. Nếu nhóm này là nhóm mà Kano-chan từng tham gia thì cô gái này chính là Kano-chan.
Tuy nhiên, ảnh của Tachibana Nonoka trên báo là một Idol kiểu mẫu, tóc đen nhánh, hiền dịu, chẳng có nét gì giống với con người thật tôi mới gặp.
"Nhầm người...? Nhưng mà nhắc mới nhớ..."
Cậu ấy có nói thời Idol để tóc đen "thanh thuần", lại còn chiều fan hết mức. Dù không thể tưởng tượng nổi.
"Hửm...?"
Một bức ảnh chụp góc nghiêng của Tachibana Nonoka đập vào mắt tôi.
Chỉ là một tấm ảnh bình thường nhưng...
Tôi đứng phắt dậy, hét toáng lên:
"Cleopatra!!"
Khoảnh khắc Kano-chan tháo khẩu trang lại hiện về.
Da trắng, mặt nhỏ, sống mũi Cleopatra. Góc nghiêng đó hoàn toàn trùng khớp.
"Cái gì thế này, khí chất thay đổi một trời một vực luôn."
Trong PV trên YouTube, một Tachibana Nonoka tóc đen đang hát với nụ cười tỏa nắng... không, chính xác là Kano-chan.
"...Đổi kiểu tóc cái là như người khác luôn, đáng sợ thật."
Kano-chan trong video nhảy hết mình, làm dấu tay chữ V, cười nụ cười công nghiệp... nói thẳng ra là "thả thính" quá đà. Khác hoàn toàn với một Kano-chan ăn nói thẳng thừng ngoài đời.
Càng tò mò, tôi càng lấn sâu vào tìm kiếm. Suy nghĩ một chút, tôi gõ tên "Tachibana Nonoka" vào ô tìm kiếm.
Lập tức.
Gợi ý tự động hiện ra và...
Bên cạnh cái tên "Tachibana Nonoka", hàng loạt từ khóa kinh khủng xuất hiện.
"Bạo hành", "Dính phốt", "Giải nghệ", "Đánh người".
"...Ư."
Tôi tắt màn hình, từ từ đứng dậy khỏi bồn tắm.
Lao ra khỏi phòng, tôi mặc vội bộ đồ ngủ, vừa dán mắt vào điện thoại vừa đi nhanh dọc hành lang.
"Nè tắm lâu quá đấy. Chị làm cái gì..."
"Không có gì."
Tôi lướt qua Kaho đang đứng chống nạnh.
"Hà, thế nên mới bảo tuổi dậy thì..." - tiếng thở dài của nó vọng lại, nhưng giờ tôi không rảnh để tâm.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
『──Hồi đó vụ này rầm rộ chấn động lắm đấy.』
Kiwi nói qua điện thoại với giọng tỉnh bơ.
Khi mở đường link Kiwi gửi, video Kano-chan đang bị phóng viên có vẻ là của tạp chí tuần san phỏng vấn hiện lên.
『Việc cô sử dụng bạo lực là sự thật sao?』
Kano-chan bị chĩa máy quay vào mặt vẫn giữ im lặng, trùm mũ áo hoodie lên che kín đầu và rảo bước thật nhanh.
『Cô và thành viên Seto đã có xích mích từ trước sao?』
"...Cái gì thế này, quá đáng thật."
Kano-chan đi một mình, bị cả đám người lớn vây quanh và chĩa micro vào tận mặt. Rõ ràng cậu ấy đang từ chối phỏng vấn, vậy mà họ vẫn bám theo dai dẳng như đỉa đói.
"Hồi này vẫn còn là... học sinh cấp hai đúng không?"
『Ờ, nếu bằng tuổi bọn mình thì đúng là thế.』
Nếu "tôi" hồi cấp hai mà phải chịu cảnh này...
Chỉ tưởng tượng thôi, lồng ngực đã thắt lại đau đớn.
『Vậy thì cô Tachibana, cô nghĩ Producer Yukine sẽ nghĩ sao về việc này?』
『...Ư!』
Kano-chan biến sắc, bước chân đang nhanh bỗng khựng lại.
『Cô Tachibana Nonoka, cô không trả lời được sao?』
Và tôi đã sốc nặng.
Kano-chan mạnh mẽ và tỏa sáng đó. Cô gái đã nói thích tranh của tôi đó.
Đang rơi nước mắt lã chã.
『Cô có khóc thì người ta cũng không hiểu được đâu, cái gọi là... của cô』
Tôi bấm dừng video.
"...Cái này là."
『Mà... bị làm ầm ĩ đến mức này thì không chịu nổi nhiệt mà bỏ nghề cũng dễ hiểu thôi ha.』
Đúng như Kiwi nói.
Một cô bé cấp hai bị người lớn dồn ép đến mức này.
Lướt xuống phần bình luận, tràn ngập những lời chửi rủa, mạt sát.
Bị phơi bày trong tình cảnh thế này, chuyện từ bỏ ca hát là đương nhiên.
Tôi cũng nghĩ vậy. Thực tế tôi đã bỏ cuộc rồi.
...Vậy mà.
Tôi mở lại kênh "JELEE" mà Kano-chan đã chỉ cho tôi.
"Ừm. ...Đúng thế nhỉ."
Kênh JELEE có rất nhiều video. Lượt xem cái nào cũng lẹt đẹt chỉ vài chục đến vài trăm. Nhưng suốt một năm qua kể từ khi bắt đầu, không nghỉ ngơi chút nào, Kano-chan vẫn kiên trì hát.
Đó chắc chắn là hành trình đầy nỗ lực, gai góc và lấm lem bùn đất của cậu ấy.
"...Bình thường thì ai mà làm được thế này chứ."
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Khoảng một tiếng sau.
Tôi đang xem lại bài đăng cũ rích giới thiệu bức tranh tường ở Shibuya trên tài khoản Kurage Yoru.
Kano-chan, người đã nói thích tranh của tôi.
Kano-chan như thế, mà tôi lại lỡ buông lời tàn nhẫn.
Kano-chan, người vừa chịu phỏng vấn... vừa khóc nức nở.
"..."
Vừa bật bài "Colorful Moonlight", tôi vừa suy ngẫm về chuyện lúc đó.
Chắc chắn tôi đã hiểu lầm.
Kano-chan khi nói chuyện với tôi đã kể về ước mơ một cách thẳng thắn và thuần khiết.
Vì ghen tị, vì sốc khi bị chê là bình thường, tôi đã hồ đồ phán xét rằng: "Cậu chưa bao giờ tự thấy ghét bản thân mình đúng không?".
Nhưng, nếu chịu dùng não suy nghĩ một chút thì sẽ hiểu.
Làm gì có chuyện đó chứ.
Bị người lớn, bị vô số kẻ lạ mặt, bị những tên "anh hùng bàn phím" ném đá dữ dội như thế kia.
Một cô gái mới mười mấy tuổi đầu làm sao có thể đứng vững mà không chút sứt mẻ?
Làm sao có thể tiếp tục hát mà không một lần gục ngã, không tự dằn vặt bản thân?
Tôi chuyển sang YouTube.
Trên kênh JELEE tôi vừa mở ra
Chỉ mới vài chục phút trước tính từ bây giờ, một bài hát mới toanh lại được đăng lên.
"...Ư."
Nếu trong mắt tôi, Kano-chan trông như đóa hoa đang nở rộ mạnh mẽ và kiêu hãnh.
Thì không phải vì cậu ấy là siêu nhân mình đồng da sắt không biết đau, mà đơn giản là...
Sau khi gục ngã, cậu ấy đã chọn cách đứng dậy thêm lần nữa.
Chỉ đơn giản là vậy thôi.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Đối với con gái, trang điểm là vũ khí.
Bản thân trần trụi thì không thể tự tin, nhưng bằng cách dán lên đó một lớp mặt nạ mỏng manh, ta có thể đối mặt với cái thế giới đáng sợ tràn ngập sự khoe khoang, định kiến và tranh giành này.
Nếu vậy thì việc hóa trang toàn thân chắc cũng giống như vũ trang hạng nặng vậy.
Trong chiếc gương toàn thân phản chiếu một "tôi" không phải là tôi.
Mặc trang phục thiên thần, lưng gắn cánh giả, đầu đội vòng hào quang làm bằng dây thép rẻ tiền, và "tôi - họa sĩ minh họa" đã tự vẽ lên mặt mình. Tôi trang hoàng từ đầu đến chân bằng sự phi thường. Trông đúng chất một kẻ đã vũ trang tận răng.
"Hả, chị hai định đi như thế ra đường á?"
Nhìn thấy tôi "lên đồ" lồng lộn đi dọc hành lang, Kaho ngớ người ra. Mọi năm tôi toàn nhìn mấy trò này bằng nửa con mắt, nên chắc nó sốc trước sự nhiệt huyết đột xuất này.
"Ừm, Halloween mà. ...Chị đi đây."
Thực ra tôi muốn ngầu lòi đáp: "Có gì không ổn à?", nhưng quả nhiên tôi vẫn chưa thể trở thành một bản thân mạnh mẽ như thế. Trước gương ở cửa ra vào, tôi lấy thỏi son môi "kiểu đại trà" quen thuộc ra và tô lại như mọi khi. Đó có lẽ là bằng chứng cho thấy sự lột xác của tôi vẫn còn nửa vời.
Với bộ dạng khác thường, tôi bước đi giữa thành phố Omiya.
Ga Omiya lúc này lẫn lộn giữa những người hóa trang và người mặc đồ thường, tạo nên một khung cảnh phi thực tế. Việc hóa trang cho hợp không khí lễ hội, theo một nghĩa nào đó, cũng chỉ là hành động hùa theo đám đông. Nhưng tôi trân trọng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà tôi được phép không phải là chính mình.
Trên chuyến tàu tuyến Shonan-Shinjuku hướng về Shibuya, tôi đeo tai nghe.
Lời bài hát vang lên bên tai là do Kano-chan viết. Cậu ấy bảo đó là bài hát thời còn làm Idol.
Thế nên, cái này chỉ là tôi tự mình đa tình thôi, tôi nghĩ là do tôi tự huyễn hoặc về cái gọi là định mệnh thôi.
Nhưng mà.
『Biển đêm nơi tôi gặp được cậu, tôi đã trót yêu sự lấp lánh đó
Xin đừng để mình nhuốm màu bởi ánh đèn neon phố thị
Hãy tỏa sáng bằng màu sắc cậu đã vẽ và thắp sáng bầu trời đêm』
Lời bài hát đó... cứ như đang hát về hình dáng Kano-chan trong mắt tôi vậy.
Nó đồng điệu đến lạ kỳ với trái tim tôi - kẻ đã tình cờ bắt gặp một ngôi sao tỏa sáng giữa đêm Shibuya cô độc.
Nếu vậy thì ít nhất hãy để tôi thử bước một bước về phía một bản thân mới mẻ xem sao.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
