Sứa không thể bơi trong đêm

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 2-2: Công việc "đu idol" của Mei

Chương 2-2: Công việc "đu idol" của Mei

Sau đó, chúng tôi kết thúc ca làm thêm và bắt cùng một chuyến tàu về nhà.

"Lúc nó cầm đi sao không nhận ra sớm hơn chứ..."

Thiếu nữ tóc đen và Kano-chan dùng hai chiếc túi có thiết kế y hệt nhau. Khi cô gái đó hét toáng lên rồi bỏ chạy đã cầm nhầm túi của Kano-chan.

Hệ quả là thứ đang ở đây là túi của thiếu nữ tóc đen, và có lẽ cô gái đó cũng hiện đang giữ túi của Kano-chan. Chiếc áo khoác thể thao màu xanh Kano-chan mặc đến đã cất trong túi nên giờ cậu ấy đang phải chịu trận trong bộ đồ phong phanh giữa tiết trời tháng 11 se lạnh. Sổ tay và ví tiền lúc nãy cũng nằm trong đó nốt. Hiện tại Kano-chan chỉ còn đúng cái điện thoại và tai nghe đang cắm vào đó, tóm lại là trên người chả còn gì ngoài mấy món đồ công nghệ.

"Chắc nhận ra rồi sẽ liên lạc lại thôi. ...Đến cả chỗ làm thêm còn soi ra được cơ mà."

"Có tin tưởng được không đấy? Hay là có manh mối gì trong này..."

Vừa nói, Kano-chan vừa bắt đầu lục lọi chiếc túi "lạ".

"Này, tự tiện lục đồ người khác có sao không đấy? Nhỡ đâu lòi ra thứ gì ghê gớm... kiểu như máy quay lén hay máy nghe trộm thì..."

"A."

Vật mà Kano-chan lôi ra trên tay là một chiếc máy ghi âm.

"Oaaaa!?"

Chúng tôi đồng thanh hét lên.

Vài phút sau.

Để kiểm tra xem có bị nghe trộm hay không, chúng tôi cắm tai nghe của Kano-chan vào máy ghi âm và bật lên. Cả hai đều sững sờ.

"Cái này là..."

"Ừm."

Thứ đang phát là giai điệu của "Colorful Moonlight" - bài hát mà Kano-chan đã viết lời thời còn làm Idol. Nhưng đây là một bản phối piano hoàn toàn mới.

"Trình độ này... khá chuyên nghiệp đấy..."

Tôi vừa ngạc nhiên vừa lẩm bẩm.

"Cái này là do cậu ấy làm... đúng không?"

Kano-chan cũng ngỡ ngàng không kém.

Nó ở trình độ mà ngay cả đứa gà mờ như tôi cũng biết là không phải dạng vừa. Chắc chắn kỹ thuật phải cao siêu lắm. Mà nhìn qua thì cô gái đó cũng trạc tuổi bọn tôi thôi.

Sau khi hai đứa nghe chăm chú một lúc, Kano-chan gục đầu xuống vẻ thất vọng não nề.

"A~ thiệt tình, mình kém cỏi thật đấy..."

"Kém cỏi là sao?"

Kano-chan nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt buồn bã, ánh mắt xa xăm.

"Cậu ấy thích mình thật lòng đến thế, vậy mà mình lại đối xử lạnh lùng như tảng băng. Thất bại toàn tập với tư cách Idol rồi."

"...Chẳng phải cậu đã bỏ làm Idol rồi sao?"

"Thì đúng là thế! ...Đúng là thế nhưng mà..."

Kano-chan tiếp tục lẩm bẩm như một đứa trẻ đang dỗi.

"Cái cảm giác muốn trân trọng fan ấy, nói sao nhỉ, đến giờ vẫn không thay đổi được..."

Những lời đó, không hiểu sao lại khiến tôi thấy ấm lòng.

"Cảm giác... đúng chất Kano-chan nhỉ."

"Gì thế. Thì tớ là Kano-chan mà."

"Đúng rồi ha."

Tôi bật cười khúc khích. Hôm nay thi thoảng tôi cũng nghĩ cậu ấy ngốc thật, nhưng những điểm như này thì y chang ấn tượng ban đầu của tôi về cậu ấy.

Kano-chan ấn nút chuyển bài, một bản ghi âm khác bắt đầu phát. Vẫn là tiếng piano, tôi nghe thử một lúc nhưng giai điệu hoàn toàn xa lạ.

"Bài này cũng là của Sando à?"

"Không... tớ không biết. Nhưng mà..."

Kano-chan nhắm mắt lại, im lặng lắng nghe. Góc nghiêng khuôn mặt đang tập trung cao độ đó quả nhiên đẹp đến nao lòng.

"Lalala"

Bất chợt, Kano-chan ngân nga giai điệu hòa theo tiếng đàn.

Tiếng hát mộc mạc và tiếng Piano trong trẻo hòa quyện vào nhau, trở thành một thể thống nhất.

"Vừa rồi, cảm giác... tuyệt thật. ...Cậu biết bài này à?"

Kano-chan vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, rút tấm thẻ học sinh từ trong chiếc túi lạ ra ngắm nghía.

"Không. Nhưng mà... cái này."

"A..."

Chiếc thẻ học sinh Kano-chan chìa ra cho tôi xem.

Trên đó, bên cạnh bức ảnh của thiếu nữ tóc đen, là tên của một trường cấp ba trực thuộc đại học âm nhạc danh tiếng. Là ngôi trường siêu cấp, nơi hội tụ những thiên tài mà ngay cả tôi cũng từng nghe danh.

"Nghĩa là, chẳng lẽ..."

Tôi lờ mờ hiểu ý của Kano-chan.

Biết đâu đối với chúng tôi, những kẻ đang mỏi mắt tìm kiếm một nhạc sĩ, thì đây có thể là cuộc gặp gỡ định mệnh.

"Takanashi Kim Anouk Mei. ...Là con lai nhỉ?"

Tên là Mei-chan à. Khi tôi nói vậy, Kano-chan cũng nghiêng đầu suy nghĩ.

"Không biết nữa... nhưng đúng là dáng người cao ráo, nét mặt cũng lai tây thật... hửm?"

Như bị vướng mắc bởi chính suy nghĩ của mình, Kano-chan lại nghiêng đầu.

"...Tớ quả nhiên muốn nói chuyện với cậu ấy một lần nữa. Cả về bài hát này... và tớ có cảm giác mình cần phải xác nhận nhiều điều nữa."

Kano-chan khi tìm thấy mục tiêu quả nhiên vẫn là Kano-chan ngầu lòi mà tôi từng gặp ở Shibuya.

"Nhưng mà, liệu cậu ấy có chịu nói chuyện không? Kiểu như cậu ấy chỉ tôn thờ Kano-chan ngày xưa thôi ấy..."

"Không biết nữa. Nhưng mà..."

Tôi nghĩ lực hấp dẫn đã lôi cuốn tôi chính là sức mạnh ý chí này đây.

"Tớ muốn nói chuyện."

͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.

Sau giờ học ngày hôm sau.

Khi tôi đến trước cổng ngôi trường danh tiếng kia, Kano-chan đã đứng đợi sẵn.

"Vất vả rồi~ ủa, Yoru-sensei mặc đồng phục kìa!? Hàng siêu hiếm!"

"Vất vả rồi. Đồng phục thì tớ mặc 5 ngày một tuần đấy, hiếm gì mà hiếm."

Bỏ qua lời nhận xét tào lao của Kano-chan, tôi soi kỹ trang phục của cậu ấy. Kano-chan một tay cầm thẻ học sinh của Mei-chan so sánh với biển tên trường, có vẻ đang xác nhận địa điểm.

"Kano-chan thì..."

Áo sơ mi và cà vạt, chân váy thì trông giống đồng phục, nhưng bên trên lại khoác cái áo thể thao trắng sọc xanh. Cảm giác như đang mặc đồng phục theo phong cách nổi loạn hết mức có thể. Nói đúng hơn là... nổi bần bật giữa đám đông.

"Không hợp... để đi mai phục lắm nhỉ?"

"Ahaha, mà tớ cũng không hay đến trường lắm nên chả biết"

"Hả??"

Và khi tôi định lên tiếng.

"Này Takanashi! Trang phục xộc xệch quá đấy!"

Cái tên quen thuộc lọt vào tai.

Kano-chan vội lôi thẻ học sinh ra đối chiếu. Trên đó ghi rành rành "Takanashi Kim Anouk Mei".

Tôi và Kano-chan nhìn nhau, rồi ghé mắt nhìn qua khe cổng trường.

"Vốn là học sinh ưu tú thế kia mà, rốt cuộc là có chuyện gì... Đến giờ thi hôm nay em phải chỉnh đốn lại ngay cho tôi!"

Ở đó, một người có vẻ là giáo viên đang giáo huấn đầy tuyệt vọng, và đối tượng bị mắng...

Là Mei-chan đang mặc chiếc áo khoác thể thao màu xanh rộng thùng thình của Kano-chan.

"Đang mặc cái gì thế kia!?"

Tôi buột miệng thốt lên. Mei-chan nhận ra, quay về phía này và bắt đầu luống cuống chân tay.

͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.

Mười mấy phút sau.

"Em vô cùng xin lỗi ạ!"

Chúng tôi kéo nhau vào một quán ăn gia đình gần trường. Mei-chan vừa trả lại áo khoác vừa cúi đầu tạ lỗi. Tôi đã nghĩ thầm "nếu định xin lỗi thì sao không làm ngay từ đầu..." nhưng thôi, kìm lại.

"Mà, trả lại là được rồi!"

Kano-chan vừa nhận lại áo khoác vừa cười xòa. Tôi nghĩ bụng tạm thời phải gọi món gì đó cho đỡ ngại nên vừa nhấm nháp món salad măng tây, vừa nghe chuyện.

"Với lại nhé, thực ra tớ có chuyện muốn hỏi cậu..."

"Anou! Cái này, là bộ đồ chị đã mặc thời còn hoạt động đúng không ạ!?"

Cắt ngang lời Kano-chan, Mei-chan hỏi với vẻ phấn khích tột độ.

"Hả. Ừm thì... đúng là tớ mặc từ khá lâu rồi..."

Thế là mắt Mei-chan sáng rực lên như đèn pha:

"Quả nhiên là vậy!! Lần thứ 4 Sando xuất hiện trên chương trình Idol Station, Nonotan đã mặc cái này! Và hình như lúc đó Melo-chan suýt nhảy sai động tác, Nonotan đã cứu kịp thời đúng không ạ!! Lúc đó em đã nghĩ Nonotan không chỉ biết hát nhảy mà còn là Idol toàn năng biết quan sát xung quanh nữa! Nhớ lại chuyện đó thì khi nhận ra em đã mặc nó trên người rồi"

"Không phải là 'khi nhận ra em đã mặc nó' đâu!?"

Vừa nhìn Kano-chan hiếm khi bị áp đảo đến cứng họng, tôi vừa nghĩ thầm.

Chúng tôi... quả nhiên không nên đến đây thì hơn nhỉ?

"...Này nhé! Hơn cả chuyện đó, cái này!"

Kano-chan quyết không chịu thua trước áp lực fan cuồng, bắt đầu lái về chủ đề chính. Tiến lên, cố lên Kano-chan!

Kano-chan chìa chiếc máy ghi âm ra trước mặt Mei-chan đang thở hồng hộc vì phấn khích.

"Nè, bài hát có trong này là..."

"Ư!"

Bài hát chúng tôi đã nghe trên tàu và Kano-chan đã ngân nga theo. Khi Kano-chan bật nó lên, vai Mei-chan giật nảy một cái.

"Là bài hát gốc của em... ạ."

"Quả nhiên là vậy!"

"Hê..."

Ngồi bên cạnh, tôi cũng thầm thán phục. Dù đoán trước rồi nhưng khi xác nhận vẫn thấy bất ngờ. Nhưng có vẻ không có chỗ cho tôi chen vào nên tôi cứ im lặng chấm măng tây vào trứng lòng đào ăn từng chút một.

"Thực ra tớ cực kỳ thích bài hát đó luôn!"

Thế là Mei-chan run rẩy toàn thân như một chú cún con được chủ khen. Trông em ấy vui sướng đến phát điên.

"Cậu biết chúng tớ - JELEE - đang làm gì đúng không?"

"Vâng ạ. Bắt đầu từ buổi biểu diễn du kích ở Shibuya, các chị hoạt động với tư cách nghệ sĩ ẩn danh lấy hình tượng con sứa và đăng tải bài hát lên các trang video đúng không ạ?"

"Nắm bắt thông tin ghê thật..."

Tôi buột miệng xen vào. Kano-chan cười rạng rỡ đầy hy vọng.

"Vậy thì vào việc luôn nhé! Mei-chan, cậu sáng tác bài hát cho JELEE bọn tớ được không!?"

Tôi vẫn ngậm cọng măng tây trong miệng, nín thở quan sát diễn biến tiếp theo.

Mei-chan thoáng vẻ vui mừng, cơ mặt giãn ra, nhưng rồi lại lập tức lấy lại vẻ nghiêm túc đáng sợ.

"Cái đó... ai sẽ hát ạ?"

"Hả? Đương nhiên là tớ rồi."

"Tớ ở đây... cụ thể là ai ạ?"

Câu hỏi như xoáy vào trọng tâm. Kano-chan khựng lại trong giây lát, nhưng ngay lập tức trả lời bằng ánh mắt thẳng thắn đầy tự tin.

"Là Yamanouchi Kano. Vocal của JELEE, Yamanouchi Kano sẽ hát."

"Nhưng mà, em muốn Nonotan..."

"Xin lỗi."

Kano-chan ngắt lời một cách điềm tĩnh nhưng dứt khoát.

"Tachibana Nonoka không còn nữa rồi."

"Ư!"

Mei-chan quay mặt đi, vẻ thất vọng tràn trề.

"...Vậy sao ạ."

Nói xong, cậu ấy đứng phắt dậy.

"Việc chị Yamanouchi hát bài hát do em sáng tác... là sai lệch hình tượng nghiêm trọng."

Trước lời phán xét đó, Kano-chan cứng họng.

"Xin lỗi vì không đáp ứng được kỳ vọng. Chị Yamanouchi, và cả chị quản lý nữa."

"Không phải quản lý đâu nhé!?"

"Đến giờ rồi ạ. ...Sắp tới em có bài thi nên em xin phép."

Vừa nói, Mei-chan vừa xem giờ trên điện thoại.

Thứ tôi tò mò lúc trước, lần này đã nhìn thấy rõ ràng.

Bức ảnh chụp chung của thiếu nữ tóc đen và thiếu nữ tóc đỏ làm hình nền.

Đó là thứ tôi đã thấy khi gặp Mei-chan lần đầu ở quán và cảm thấy lấn cấn. Lúc đó tôi cứ đinh ninh là Mei-chan tóc đen chụp với một cô bạn tóc đỏ nào đó... nhưng mà, chẳng lẽ...

Cứ thế, Mei-chan lần này cầm đúng chiếc túi của mình và rời khỏi quán.

"A~! Cái này, quên chưa trả."

Kano-chan sực nhớ ra, lôi chiếc thẻ học sinh trong túi áo ra.

Lúc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.

"...Nè, Kano-chan, cho tớ mượn cái đó chút?"

"Hả? Đây."

Tôi nhận lấy thẻ, rút điện thoại ra và chụp lại phần ảnh chân dung.

"Làm gì thế?"

Cô gái trên màn hình chờ của Mei-chan.

Biết đâu... sự thật lại là ngược lại thì sao.

Tôi mở ứng dụng chỉnh ảnh, bắt đầu thao tác trên bức ảnh thẻ vừa chụp.

"...Cô gái này, cậu có thấy quen không?"

Thứ tôi chỉnh sửa là màu tóc của Mei-chan.

Hình ảnh Mei-chan với mái tóc đỏ rực hiện lên trên màn hình điện thoại.

"...Ư! Cô gái này!"

9f5838fb-e447-4e17-8c94-cbcc1af518de.jpg

Ngẫm lại thì, tôi đã cô độc từ bao giờ nhỉ?

Không, biết đâu từ khi sinh ra tôi đã mang định mệnh của một kẻ cô độc rồi cũng nên. Sinh ra ở đất nước Nhật Bản này với tư cách là con lai mang cái tên Takanashi Kim Anouk Mei. Tôi - người sở hữu mái tóc đỏ rực như lửa nhưng tính cách lại nhút nhát, khép kín - lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống thật khó khăn.

"A, anou..."

Một ngày nọ khi tôi học lớp 8. Tôi thấy nhóm ba bạn nữ cùng lớp đang chiếm dụng bàn của tôi để tụ tập trong giờ nghỉ. Tôi cần lấy sách giáo khoa trong ngăn bàn nên buộc phải lên tiếng.

"Chỗ đó... là chỗ của tớ..."

Tôi nói bằng giọng yếu ớt như vắt ra từ cổ họng.

"Thế á?"

"Mà đúng lúc lắm, Takanashi-san, đổi chỗ với tớ được không?"

Bị nói với giọng điệu hờ hững, tôi lúng túng không biết phải làm sao.

"Hả, nhưng mà với giáo viên... phải xin phép đã..."

"Có sao đâu, bọn tớ đang tụ tập gần đây mà, Takanashi-san cũng thấy khó xử đúng không?"

Nghe vậy tôi thấy nhẹ nhõm. Ra là vậy, các bạn ấy đang quan tâm đến tôi. Nghĩ thế, dù không giỏi giao tiếp nhưng tôi vẫn cố nặn ra một nụ cười thân thiện. Mẹ tôi luôn dặn rằng hãy đáp lại lòng tốt bằng lòng tốt.

"Ừm thì, cảm ơn cậu. ...Không cần phải bận tâm cho tớ đâu... tớ ổn mà?"

Tuy nhiên, đáp lại lời tôi là những tiếng cười khẩy.

"Không, bọn tao không có ý đó..."

"Ahaha. Đành chịu thôi, kiểu người không biết đọc bầu không khí mà."

Tôi không hiểu lắm ý họ nói.

Chỉ lờ mờ nhận ra rằng chắc mình lại nói điều gì đó lệch lạc, kỳ quặc, khác người nữa rồi.

Tôi lúc nào cũng vậy, thế nên tôi mới cô độc.

"Ơ... x-xin lỗi."

Tôi cười giả tạo, xin lỗi như một thói quen để lấy lòng. Tôi chỉ biết mỗi cách làm hèn mọn đó.

"Mà thôi kệ đi? Đi thôi."

Khi ba người họ lướt qua và bỏ đi, không hiểu sao trong lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc xấu hổ, tủi nhục và hèn kém. Cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của một trong số họ vọng lại,

"Cái tên lạ hoắc~"

"Ư!"

Sự ác ý trần trụi, không thèm che giấu được ném về phía tôi.

"Này, nó nghe thấy đấy~"

"Nếu được phép để tóc đó thì tao cũng muốn nhuộm quá cơ~"

"Không được đâu, cái đó là hàng độc quyền của Kim mà lị."

Tiếng cười cợt nhả coi thường đến mức một đứa không biết đọc bầu không khí như tôi cũng thừa hiểu. Mặc dù vậy, tôi chỉ biết cúi gằm mặt, không thốt nên lời. Nắm đấm đang siết chặt cuối cùng cũng buông thõng một cách bất lực.

Những chuyện thế này... xảy ra như cơm bữa.

Nhưng trái tim tôi lẽ ra không nên quen với nỗi đau này.

͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.

Một lần nọ, tôi ghé vào khu vực trưng bày piano điện tử của một cửa hàng đồ điện gia dụng.

Poon.

Poon.

Âm thanh đơn điệu, vô hồn vang lên khi ngón trỏ tôi ấn bừa xuống phím đàn. Nó nghe cô độc hệt như chính bản thân tôi vậy.

Poon.

Poon.

Poon.

Có lẽ ngay cả ở nơi ồn ào này, chỉ có ngồi trước đàn piano mới là nơi chốn duy nhất dung chứa tôi.

Đúng lúc tôi đang chìm trong suy nghĩ đó.

"Nè~ đừng mà~! Tao đang chơi mà~"

"Ahaha~!"

Tôi nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của những cô gái cùng trang lứa ở cây đàn đối diện. Làm sao đây, nơi mà vừa nãy tôi còn cảm thấy an toàn, đột nhiên lại trở nên chói mắt, tàn nhẫn dí sự thảm hại của tôi vào ngay trước mặt.

"...Ư."

Tôi lại rời khỏi đó như một kẻ bại trận bỏ chạy.

Thế giới này thật khắc nghiệt và không có chỗ cho những kẻ khác biệt. Việc mong cầu thế giới chấp nhận tôi vô điều kiện chắc cũng là điều quá xa xỉ.

Nếu vậy thì tôi buộc phải thay đổi sao?

Đúng lúc đó.

"Cảm ơn mọi người nha~!"

Một giọng nói tươi sáng đến mức những giọng nói tôi vừa nghe thấy chẳng là gì, rực rỡ như mặt trời ban trưa vang lên từ một góc tầng lầu.

Nhìn sang, tôi thấy tấm biển ghi "Sunflower Dolls - Hội ký tặng & chụp ảnh Cheki" dựng gần khu bán CD. Và rồi.

Khi nhận ra, tôi đã bị một cô gái ở đó...

Hút mất hồn.

"Mặt đẹp quá..."

Tôi vốn là kẻ yêu cái đẹp, từ âm nhạc đến quần áo, tôi luôn bị cuốn hút bởi những thứ mỹ lệ. Nhưng... lần đầu tiên tôi biết rằng con người cũng có thể đẹp đến mức làm người ta ngạt thở.

"..."

Như bị thôi miên, tôi vô thức xếp hàng vào dòng người chờ ký tặng.

͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.

Vài chục phút sau. Dòng người phía trước vơi dần, cuối cùng cũng đến lượt tôi. Lần đầu tiên tham gia sự kiện kiểu này, tôi chẳng biết phải nói gì. Một đứa fan phong trào như tôi đến đây liệu có ổn không? Tim tôi đập thình thịch vì lo lắng.

"Xin chào~! Người dẫn dắt mọi người bằng nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương! Trưởng nhóm Sunflower Dolls! Tachibana Nonoka, hay còn gọi là Nonotan đây!"

Tôi nhận được một lời chào cực kỳ dài. Bị tấn công bởi nhịp điệu nhanh như hát nên não tôi không xử lý kịp. Tạm thời tôi chỉ nhớ được tên cậu ấy là "Nonotan".

Thấy tôi im lặng nhìn chằm chằm, Nonotan lại mở lời.

"Rất vui được gặp! Oa, là con gái kìa~! Vui quá đi!"

"À ừm... rất vui được gặp ạ."

"Tên cậu là gì?"

"Dạ, Kim..."

Khi định nói tên thật, những lời mỉa mai của bạn cùng lớp lại văng vẳng bên tai.

”Cái tên lạ hoắc”.

Biết đâu đấy, nếu bây giờ tôi nói cái tên dị hợm đó ra, có thể cậu ấy sẽ ghét tôi.

Dù lý trí bảo rằng không có chuyện đó đâu, nhưng vì tôi luôn là đứa trẻ kỳ quặc nên tôi không dám tin vào cái thường thức của người bình thường.

Tôi sợ. Sợ phải nói ra sự thật.

"Kimu, Kimura ạ!"

Cái tên bật ra khỏi miệng tôi là một cái tên giả, ngớ ngẩn và tầm thường như trò đùa.

"Kimura-chan ha, mong được giúp đỡ! Cơ mà này!"

Cậu ấy nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh như sao.

"Dáng cao, tóc sành điệu, mặt mũi lại sắc nét lai tây, cậu là người mẫu hay sao vậy!? Kimura-chan là cô gái dễ thương nhất mà mình từng gặp đấy!"

Những lời khen tới tấp dội xuống như thác đổ. Nhưng không hiểu sao tôi không thể thành thật đón nhận, không thể tin vào tai mình. Tôi đỏ mặt, ngoảnh đi với vẻ hờn dỗi.

"...Cậu nói thế với ai cũng được chứ gì."

"Oa! Bị chê là không dễ thương rồi!?"

Không dễ thương, tôi cũng nghĩ vậy. Chắc chắn những người bình thường khác tôi sẽ biết cách cư xử hơn. Nếu được khen thế này, họ sẽ vui mừng hay cảm ơn một cách tự nhiên hơn.

"T-Tại vì tớ... vì cái ngoại hình này mà bị người ta nói ra nói vào suốt... cũng chẳng có bạn bè..."

Giọng tôi kể về nỗi mặc cảm ngày càng nhỏ dần. Nhưng lạ thay, Nonotan lại chắp hai tay vui vẻ, mắt sáng rực lên.

"Kimura-chan không có bạn bè á!?"

"Ư... Ừm. ...Tại sao cậu lại vui vẻ thế...?"

"Tại vì tớ cũng không có bạn bè mà lị!"

Nonotan giơ ngón cái lên đầy dứt khoát.

"Hả! ...Dù mặt đẹp thế kia á?"

"Cái đó có liên quan gì đâu?"

"Nhưng mà, ở kia là..."

Tôi liếc nhìn những cô gái khác cùng nhóm đang tiếp fan ở gần đó.

"Đó là thành viên nhóm mà."

Rồi Nonotan nhíu mày, ghé sát tai tôi thì thầm:

"Chuyện chỉ ở đây thôi nhé, tớ hơi bị cho ra rìa trong cái nhóm này... đặc biệt là toàn cãi nhau với nhỏ kia."

Nonotan hất hàm về phía cô gái buộc tóc hai bên ở gian bên cạnh.

"V-Vậy à..."

Cách nói chuyện bộc tuệch bộc toạc, tâm sự thật lòng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm lạ kỳ.

"Tớ ấy mà. Từ nhỏ ngày nào cũng chỉ biết cắm đầu vào tập luyện,tơ nên chẳng đi học được mấy, lại còn bị ghen tị nữa, nên mãi chẳng có ai chơi cùng! ...Nhưng mà, tớ tuyệt đối không chịu thua đâu."

Biểu cảm thoáng chút u ám nhanh chóng chuyển thành nụ cười tỉnh bơ.

"Nói vậy thôi!"

Tại sao vậy nhỉ.

Tôi đã bị cô gái này cuốn hút một cách vô phương cứu chữa.

"T-Tớ cũng thế! Từ bé đã thế này, chẳng hòa nhập được với ai... cứ mãi, cứ mãi cô độc...!"

"Vậy hả?"

Khi tôi gật đầu, Nonotan cười tinh nghịch:

"Vậy thì tụi mình cùng hội cùng thuyền rồi ha!"

Ngay khoảnh khắc đó, trái tim tôi đã bị lời nói và nụ cười ấy đánh cắp.

"...Ư! Cùng hội cùng thuyền..."

"Hì hì", một điệu cười ngớ ngẩn lọt ra khỏi miệng tôi.

"Nè! Kimura-chan có thích cái gì không?"

"Th-Thích cái gì...? Là gì nhỉ, từ nhỏ mình vẫn chơi piano nhưng có thích hay không thì..."

"Kimura-chan biết chơi piano á!?"

Nonotan rướn người về phía trước đầy hào hứng.

"Vậy thì nhé, một lúc nào đó mình nhất định sẽ đến nghe Kimura-chan biểu diễn!"

Đó có thể chỉ là một câu nói xã giao.

Nhưng với tôi, nó giống như một giọt ánh sáng rơi vào thế giới tăm tối cô độc này.

"Hả...! Th-Thật ạ!?"

"Tất nhiên!"

Nụ cười của Nonotan tỏa sáng rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.

"Bởi vì tớ nhé? Đã quyết định là tuyệt đối sẽ không để fan của mình phải cô độc!"

"Ư! ...Hì hì."

Lại một nụ cười ngây ngô không quen thuộc lọt ra khỏi miệng tôi.

"Nên Kimura-chan cũng không sao đâu! Dù không có bạn bè, dù không có thứ mình thích! Chỉ có tớ và bài hát của tớ là sẽ không bao giờ để cậu cô độc đâu!"

Và rồi Nonotan đưa ngón út ra.

"Hứa nhé!"

"...Ừmm!"

Như bị thôi miên, tôi móc ngón út vào ngón tay trắng thon thả của Nonotan.

"Nào chụp nhé~! Xích lại gần chút nữa đi~"

"V-Vâng!"

Hơi ấm truyền sang khi vai kề vai.

Trong khi được chụp ảnh Cheki, tôi nhận ra mình đã buột miệng nói lên điều tâm niệm.

"Bây giờ, mình có rồi!"

"Hả?"

"Giờ mình đã có thứ mình thích rồi!"

Và vài ngày sau đó, tại tiệm làm tóc ở Shibuya lần đầu tiên tôi dám bước chân vào, tôi đã dõng dạc tuyên bố.

"Takanashi-san, em muốn làm kiểu đầu gì?"

"Em thì..."

Tôi chìa bức ảnh Nonotan đang cài làm màn hình chờ ra.

Trong gương phản chiếu tôi với mái tóc đỏ rực. Nhưng tôi biết mình đã tìm được hình mẫu mà mình khao khát trở thành.

"Em muốn trở thành... thứ mà mình yêu thích nhất!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!