Chương 2-1: Công việc "đu idol" của Mei

Thật sự thì cái gọi là "phút bốc đồng" đúng là đáng sợ.
Lúc đó cảm xúc dâng trào quá nên lỡ mồm phun ra mấy câu sến súa nhiệt huyết thì cũng... thông cảm được. Nhưng mà...
『Vì thế tớ cũng...! Tớ cũng!!
...Nếu ở bên cạnh Kano-chan, liệu tớ có thể tỏa sáng được không!?』
"...Ư!"
Tôi bật dậy như lò xo trên giường, mặt nóng ran.
"Oaaaaa~, mình vừa nói cái điều sến rện gì thế này~~~~!?"
Vừa ôm gối vừa đập bình bịch, tôi vừa lăn lộn quằn quại trên giường, miệng gào thét trong tuyệt vọng.
"Xấu hổ chết mất thôi~~~~!"
Đang giãy đành đạch như cá mắc cạn thì bất chợt cửa phòng bật mở.
"Chị hai ồn ào quá!"
"Đừng có tự tiện mở cửa!"
Biết là tôi đang làm ầm ĩ là tôi sai, nhưng tự tiện xông vào phòng của thiếu nữ đang tuổi xuân thì lại càng sai trái hơn gấp bội!
"Xấu hổ cái gì chứ. Lên lớp 11 rồi mà còn phát bệnh chunni à?"
"Học sinh lớp 5 thì đừng có bàn chuyện lớp 11!"
Vừa nói tôi vừa ném phăng cái gối vào mặt nó. Tuy nhiên Kaho bắt gọn và ném trả lại mà không nói một lời.
"Gue~"
Trúng phóc vào mặt. Có vẻ nguời chị này hôm nay yếu thế toàn tập rồi.
"...Chị hai, chị lại bắt đầu vẽ vời rồi à?"
"Hả?"
Nghe vậy tôi nhìn theo ánh mắt Kaho, nó đang dán vào chiếc máy tính bảng trên bàn. Trên màn hình là bản phác thảo nhân vật sứa được nhân cách hóa lấy Kano-chan làm mẫu tên là JELEE-chan (tạm thời).
Gay go thật. Tôi đã tuyên bố bỏ vẽ mấy năm nay, giờ lại đột nhiên quay lại mà bị con em phát hiện, không hiểu sao thấy xấu hổ kinh khủng. Dù chẳng biết tại sao phải xấu hổ.
"...Có gì không được à?"
Vì ngượng, tôi lỡ phản ứng cộc lốc, giở cái giọng tsundere ra.
"Hả. Thì, cũng không có gì..."
Kaho ngừng lại, rồi cười tủm tỉm:
"...Mà, cuộc đời có chia ly thì cũng có hội ngộ ha."
Vừa nói với giọng điệu trêu chọc, nó vừa đóng cửa phòng lại.
"Kaho, em học đâu ra mấy câu sến súa đó thế hả?"
Con bé này lúc nào cũng nói mấy câu nghe như diễn viên kịch, chắc lại xem mấy cái video hay manga tào lao trên mạng rồi. Không biết lời tôi có lọt tai nó không, cánh cửa đã đóng sầm lại.
Thở dài một tiếng sườn sượt, nhưng tôi vẫn lẩm bẩm:
"...Được rồi."
Tôi ngồi xuống bàn, hít sâu một hơi và bắt đầu đối diện với chiếc máy tính bảng.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Buổi trưa hôm đó.
"X-Xin chào quý khách~!"
Tôi đang làm thêm cùng Kano-chan tại một quán Cafe Bar ở Shibuya. Nghe nói Kano-chan là nhân viên cũ ở đây. Quán có phong cách tự nhiên với tông màu gỗ ấm cúng, không khí khá thoải mái. Mặc bộ đồng phục đen trắng, tôi - nhân viên mới toanh - đang đeo cái bảng tên thực tập to oạch trông như bảng tên mẫu giáo. Hơi ngại một chút, nhưng chắc đây là phong cách của quán.
Hiện tại có khoảng bốn khách nữ, Kano-chan đang tiếp khách ở quầy.
"A, cho em một Cast Drink được không ạ!? Ờ thì... cái nào đắt nhất ấy nhỉ..."
"Đừng có chọn theo giá tiền chứ!?"
Nhìn Kano-chan tán gẫu tự nhiên với khách từ bên kia quầy bar, tôi vừa thầm nghĩ "Oa~, tự do ghê ha..." vừa lẳng lặng rửa cốc chén. Nghe nói chị gái của Kano-chan quen biết chủ quán nên cậu ấy được ưu ái khá nhiều. Đúng là con ông cháu cha có khác.
"Yoru cũng cố gắng quen việc nhanh như tớ nhé!"
"Ừm. Tớ sẽ cố gắng... theo tốc độ của tớ."
Để không bị cuốn quá mức vào cái nhịp độ của Kano-chan, tôi thầm thắt chặt dây mũ quyết tâm.
Vài giờ sau. Trong phòng nghỉ nhân viên.
Đến giờ giải lao, tôi cho Kano-chan xem bức minh họa vừa vẽ.
"Th... thấy thế nào?"
"Oa~!"
Kano-chan mắt sáng rực như đèn pha, dí sát mặt vào máy tính bảng.
"Đỉnh của chóp! Đúng là nét vẽ của Yoru mà tớ mê mẩn!"
"C-Cảm ơn... Mà vẫn chỉ là bản phác thảo thôi..."
Được khen tới tấp khiến tôi ngại chín mặt nên lỡ miệng thêm vào câu khiêm tốn thừa thãi. Quả nhiên tôi vẫn chưa quen được với việc được công nhận thế này.
"Ồ ồ!? Lại còn dùng từ chuyên ngành kiểu 'bản phác thảo' nữa chứ!"
"Từ đó... ai chả biết..."
Nhưng nụ cười rạng rỡ của Kano-chan khiến tôi vui lây.
Vừa ngân nga hát, Kano-chan vừa lôi cuốn sổ tay từ trong chiếc túi tote lập dị cất trong tủ đồ ra. Cuốn sổ thì bình thường, nhưng cái túi thì... ối dồi ôi. Nó in hình một sinh vật xanh lè lai giữa chó và lửng, mọc tai tím và đeo bịt mắt hình trái tim. Gu thẩm mỹ kiểu gì thế kia?
"Thế này chắc là kịp tiến độ đấy nhỉ!"
"Kịp cái gì cơ?"
Tôi hỏi lại, mắt vẫn chưa rời khỏi cái túi kỳ quái. Kano-chan mở sổ tay ra và ưỡn ngực đầy tự hào.
"Sau đây, tớ xin công bố lịch trình sản xuất bài hát gốc đầu tiên của JELEE!"
Cậu ấy tuyên bố dõng dạc như tổng thống đọc diễn văn.
"Ngày 10 tháng 11: Hoàn thành lời bài hát 'suy' cực mạnh (geki-emo)!
Ngày 17 tháng 11: Minh họa đỉnh cao ra đời!"
"Ngày 17 á?"
Cậu ấy nói tỉnh bơ, nhưng nội dung thì thật kinh khủng. Hôm nay đã là mùng 5 rồi. Hoàn thành minh họa cho MV trong chưa đầy hai tuần? Dù có là tay mơ nhưng tôi cũng thừa biết kèo này căng cực.
"Hả. Không thể nào, còn phải chuẩn bị cho lễ hội văn hóa ở trường nữa!"
"Ngày X tháng 11: Thần khúc đường hoàng giáng lâm!"
"Ngày X?"
Mùi "toang" bắt đầu nồng nặc.
"Và ngày X tháng X càng sớm càng tốt: MV siêu đỉnh hoàn thành! Viral sập mạng xã hội!"
"Kế hoạch ngày càng 'ảo ma' rồi đấy..."
"Ư... đ-đúng là thế nhưng mà!"
Kano-chan xìu xuống như bánh đa nhúng nước.
"Thế cái siêu phẩm nhạc vào tháng 11 ấy... ai sáng tác?"
"Đương nhiên là tớ rồi!"
"Hả, Kano-chan biết sáng tác nhạc á?"
"Tất nhiên!"
Nói rồi, Kano-chan rút từ cái túi tote lập dị ra một cuốn sách.
"Tớ sẽ thức trắng đêm để học!"
Trên tay cậu ấy là cuốn sách đáng ngờ có tựa đề "Ngay cả Gyaru cũng làm được! Nhập môn sáng tác nhạc". Bìa sách còn in dòng chữ quảng cáo: "Gyaru cảm kích rơi nước mắt! Ngay cả tôi cũng làm nhạc sĩ được!". Không biết cái cuốn sách tào lao bí kíp này bán ở xó xỉnh nào nữa. Gyaru cảm kích là ai vậy?
"...Hay là tìm người khác làm vụ này đi."
"Quá đáng!?"
Cố nén câu "người quá đáng là cậu đấy" vào trong, tôi thở dài lo lắng cho tương lai.
"Hà~~~! Tương lai mịt mù quá..."
Kế hoạch bắt đầu từ nhiệt huyết bốc đồng. Nhưng xem ra, ngay cả Kano-chan cũng đang "tay không bắt giặc" hơn tôi tưởng.
"...Này nhé."
Kano-chan lo lắng nhìn tôi.
"Hửm?"
"Tớ có đang... chạy nhanh quá không...?"
Biểu cảm đó... hệt như chú cún con sợ bị chủ bỏ rơi. Vừa nãy còn mạnh mẽ tỏa sáng thế kia mà giờ lại giở trò này thì thật ranh ma. Khiến tôi bị ép vào thế phải an ủi cậu ấy. Ủa? Hình như tôi đang bị xoay như chong chóng ấy nhỉ?
"...Được rồi, lỡ leo lên thuyền rồi thì phải chèo thôi. ...Chuyện tớ muốn vẽ tranh cho bài hát của Kano-chan thì... ừm, là thật lòng mà."
Tôi nói giọng kiểu "đành chịu thôi chứ biết sao giờ".
Nhưng, đó hoàn toàn là lời thật lòng.
"Ư ư... Yoru~!! Cảm ơn cậu~! Yêu cậu nhất trần đời~!"
Kano-chan lao vào ôm chầm lấy tôi. Vừa nói "Rồi rồi, buông ra" vừa đón nhận cái ôm đó, thì...
"Hai đứa kia, sắp hết giờ nghỉ..."
Cửa phòng bật mở "rầm", cửa hàng trưởng đứng đó lườm cháy mặt.
"Làm cái trò gì thế hả?"
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Hết giờ kinh doanh Cafe, chúng tôi vừa kê bàn ghế chuyển sang giờ Bar, vừa tiếp tục bàn chuyện tương lai.
"Mà vụ sáng tác thì coi như... tính sau. ...Vấn đề còn lại là thiết bị."
"Ừm. Vì tớ muốn chú trọng chất lượng âm thanh nên..."
Kano-chan vừa rên rỉ vừa dán mắt vào điện thoại. Ngó vào xem thì thấy danh sách micro của hãng NEUMANN gì đó, giá toàn từ 15 vạn đến 90 vạn yên (25-150 triệu đồng). Ra là vậy, ra là vậy.
Tôi nhẹ nhàng úp điện thoại của Kano-chan xuống bàn.
"Hãy đón chờ tác phẩm tiếp theo của Yoru-sensei nhé."
"End game luôn à!?"
"Thì cái giá này bán thận cũng không đủ..."
"Nhưng chờ đã! Đành chịu thôi... đã đến nước này thì phải dùng đến vũ khí bí mật..."
"Vũ khí bí mật?"
Kano-chan lật đật chạy vào phòng nghỉ, lôi từ cái túi tote lập dị ra một vật giống cái hộp.
"Tèn~~ten!"
Vừa nói, cậu ấy vừa đặt nó cạnh quầy thu ngân.
"...Hộp Donate cho JELEE?"
Trên cái hộp bìa các tông dán giấy thủ công nham nhở, dòng chữ "Hộp Donate" được viết tay nguệch ngoạc. Bên dưới còn ghi chú: "Toàn bộ tiền donate sẽ dùng để mua mic xịn!". Tôi ôm đầu bất lực.
"Kano-chan, có khi nào cậu... ngốc thật không đấy?"
Có khi nào đây mới là bản chất thật của con nhỏ này?
"Biết đâu được chứ! Nhỡ đâu có đại gia ngầm nào nhận ra tài năng của chúng ta rồi vung tiền..."
"Làm gì có chuyện hư cấu đó... với lại để cái này ở đây bị cửa hàng trưởng mắng cho bây giờ."
"Sẽ ổn thôi mà! Tin tớ đi!"
Và, linh nghiệm ngay tức thì.
Cửa quán mở ra "keng".
"A, xin lỗi quý khách, giờ Bar bắt đầu từ 17 giờ ạ"
Một thiếu nữ khoác áo khoác màu tím bước vào. Phớt lờ lời tôi, cô gái bước đi đường hoàng, toát lên vẻ tao nhã và sang trọng lạ thường.
Và như một lẽ đương nhiên, cô gái rút một xấp tiền dày cộp, thả "bộp" vào Hộp Donate cho JELEE.
"Hả!?"
Tôi há hốc mồm. Ngước lên nhìn, đứng đó là một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp, cao ráo, để tóc mái bằng, đang nhìn chằm chằm vào Kano-chan. Còn Kano-chan thì... đang dán mắt vào xấp tiền.
"Một, hai... m-mười vạn yên!?" (Khoảng 15 triệu đồng)
Thiếu nữ đó hất tóc một cái đầy kiêu sa, rồi lườm tôi và Kano-chan một cái sắc lẹm.
"Em đến để thực hiện công việc của fan ạ."
"...Công việc?"
Tôi nghệt mặt ra, chẳng hiểu mô tê gì.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
"Fan cứng của Kano-chan... thời Sando (Sunflower Dolls) à?"
Thiếu nữ tóc đen đang ngồi ở quầy bar hút sùn sụt ly nước cam. Cái cảnh cô gái uống món đồ uống cắm ống hút hình trái tim cute hột me với biểu cảm nghiêm túc như đi họp hội nghị tạo nên một sự tương phản hài hước.
"Vâng ạ."
Thiếu nữ khẳng định chắc nịch.
"CD và DVD của chị em đều sưu tập đủ cả... Mỗi loại em mua 5 bản để cày doanh số ạ."
Giọng điệu như thể đó là chân lý hiển nhiên, kẻ nào không làm thế đều là tội đồ. Cô gái này có vẻ hơi... cứng nhắc và cực đoan nhỉ.
"Vậy sao! Cảm ơn cậu nhiều nha!"
Kano-chan ứng đối rất mềm mỏng, chắc là quen với kiểu fan cuồng nhiệt này rồi. Đúng là cựu Idol có khác.
"...Nhưng mà, sao cậu mò ra được chỗ này?"
Khi tôi hỏi, thiếu nữ từ tốn lấy điện thoại ra, dí vào mặt chúng tôi một đoạn clip cắt từ buổi livestream.
"Cái này..."
Đó là video Kano-chan đại náo buổi biểu diễn của Miko hôm Halloween. Tôi cũng bị quay trúng rõ mồn một, xấu hổ muốn chui xuống đất.
"Nghe giọng là em đã nghi nghi rồi. Nhưng cách hát khác nhau nên em chưa dám khẳng định. Nhưng mà... chỗ này ạ!"
Thiếu nữ phóng to cực đại vào góc nghiêng của Kano-chan trong video. Từ khe hở của chiếc mặt nạ bí ngô, chỉ lộ ra một tí tẹo phần mũi.
"Đường nét khuôn mặt hoàn hảo này, sống mũi dọc dừa thẳng tắp này. Cái 'visual' đỉnh cao như Cleopatra này chỉ có thể là Nonotan thôi ạ!"
Thiếu nữ nói đầy vẻ tự đắc, nhưng biết làm sao được, đến tôi cũng phải công nhận điều đó...
Kano-chan cũng phải rùng mình: "Sợ quá..."
"Với cả cái nết hậu đậu của Nonotan nữa ạ."
Không hiểu sao giọng có vẻ hơi vui, rồi bật tài khoản X của JELEE lên. Bài đăng Kano-chan chụp ảnh kèm dòng chữ "Từ hôm nay hai đứa sẽ cố gắng nhé" hiện ra, nhìn kỹ thì...
"Thánh soi là phải soi đến mức này sao..."
Tôi cầm chiếc lót ly của quán lên, so sánh với màn hình điện thoại.
Thứ lọt vào bức ảnh Kano-chan đăng là một góc siêu nhỏ của chiếc lót ly độc quyền tại quán. Phải phóng to lắm mới thấy được, vậy mà cô ấy vẫn có thể tìm ra được. Bái phục.
Khi thiếu nữ đóng ứng dụng, màn hình trở về trang chủ. Thoáng thấy hình nền điện thoại là ảnh chụp chung của thiếu nữ tóc đen và một thiếu nữ tóc đỏ. Tóc đen chắc là chính chủ, còn tóc đỏ là ai nhỉ? Nếu là fan ruột của Kano-chan thì sao lại để hình người khác...?
Đang ngơ ngác thì Kano-chan lên tiếng.
"À ừm, cậu ủng hộ thì tớ vui lắm... nhưng tớ đã giải nghệ rồi, việc soi mói đời tư thế này thì..."
"...Em không chấp nhận."
"Hả?"
Thiếu nữ tóc đen đập mạnh hai tay xuống bàn "rầm", chồm người tới.
"Em tuyệt đối không chấp nhận!"

K-Không chấp nhận cái gì cơ?
"Nonotan sẽ mãi mãi hát ở Sando!!"
Như một đứa trẻ ăn vạ, cô gái gào lên đầy kích động. Khuôn mặt dí sát mặt tôi chỉ còn cách vài centimet, nhưng cô gái còn chẳng bận tâm mà nói liên thanh..
"Không phải tóc vàng mà phải là tóc đen ngoan hiền, tóc mái bằng dày và tỏa hương dâu tây cơ ạ!! Thần tượng của em tuyệt đối không được mặc bộ đồ hở hang khoe chân thế này đâu ạ!!"
Vừa vuốt tóc xong cô gái xoay một vòng, rồi lại ôm đầu như tận thế, cảm xúc bùng nổ làm náo loạn cả quán.
"Cánh tay và đôi chân ngọc ngà của Nonotan sinh ra là để mê hoặc chúng sinh ạ!! Mấy việc lao động chân tay này không xứng với đẳng cấp của chị ấy!! Em sẽ bao nuôi chị nên làm ơn nghỉ việc ngay đi ạ!!"
Dậm chân bình bịch, mắt rưng rưng lệ, chỉ trong mười mấy giây mà có thể diễn đủ 100 sắc thái biểu cảm.
"Mặt trời có nơi của mặt trời, thường dân có nơi của thường dân!! Sao Nonotan lại ở cái chốn như thế này ạ!!"
Và, cô gái chốt hạ bằng một câu:
"Đây là... sai lệch hình tượng quá thể rồi ạ!"
Ra là vậy, đến đây thì tôi hiểu rồi.
"Là fan cuồng toxic!?"
Thiếu nữ lườm tôi sắc lẹm.
"Cô là kẻ chủ mưu xúi giục Nonotan sa ngã đúng không!? Hay cô là loại fan cuồng ảo tưởng!?"
"Câu đó mà lại để cậu nói à!?"
Hóa ra đây là loài sinh vật "fan cuồng toxic" trong truyền thuyết sao. Lần đầu thấy tận mắt nên tôi có cảm giác như đang xem thú hiếm trong sở thú vậy. Bị fan ruột nói thế này không biết Kano-chan sẽ phản ứng sao đây.
"Ủa?"
Tôi chợt nhận ra cô gái đang ôm khư khư chiếc túi tote lập dị của Kano-chan.
"...Túi của Kano-chan bị trộm à!?"
"Hả!?"
Kano-chan cũng giật mình nhìn sang.
"Kh-Không phải! Cái này là của em ạ!"
Thiếu nữ ôm chặt chiếc túi như bảo vệ báu vật. Nhưng nhìn kiểu gì thì đó cũng là túi của Kano-chan. Cái hình in sinh vật lai tạp xanh lè đeo bịt mắt trái tim đó... ấn tượng mạnh quá nên không thể nhìn nhầm được.
"Nhưng cái thiết kế dị hợm thế này bình thường thì có ai..."
Đang định nói thì Kano-chan mặt mày rạng rỡ cắt ngang:
"Cái này, là túi quà tặng giới hạn do tớ tự thiết kế đấy!"
"Hả!?"
Chết dở, tôi lỡ mồm chê thiết kế của chính chủ. May mà không ai để ý.
"Của chị... vẫn ở đây mà."
Túi của Kano-chan vẫn nằm ngay ngắn cạnh cái hộp donate.
"Thế nên cái này là của em ạ! Vì bốc thăm trượt nên em đã phải săn trên Mercari đấy ạ!"
"Trên Mercari á!? Chẳng phải bị bọn phe vé đội giá cắt cổ sao!?"
"Tiền nong không quan trọng ạ! Vì chị là oshi của em mà!"
Thiếu nữ vừa giơ hai chiếc túi giống hệt nhau lên, vừa cười mãn nguyện.
"Trên thế giới chỉ có 10 cái mà ở đây đã có 2 cái rồi..."
Nghe cuộc đối thoại, tôi dần hiểu ra vấn đề.
Thế thì... vụ tiền nong kia là sao?
"Thế, số tiền này là?"
Tôi chỉ vào 10 vạn yên trong hộp.
"Là tiền cống hiến bằng cả tấm lòng của em ạ. Xin chị hãy dùng nó làm vốn để Nonotan vực dậy sự nghiệp."
"Nhưng mà, cậu cũng đã tốn đống tiền mua cái túi rồi mà..."
Nghe tôi hỏi, thiếu nữ gật đầu với ánh mắt kiên định.
"Nhưng số tiền đó vốn dĩ phải thuộc về Nonotan. Tôi không phải là dân phe vé, tôi chỉ muốn cống hiến cho oshi thôi."
"Tấm gương sáng cho giới fangirl đây sao!?"
Tôi thán phục sát đất trước tấm lòng cao cả đó. Tôi từng cay đắng vì không mua được phấn nền Yukochi collab do bọn phe vé gom hàng nên tôi hiểu. Mua lại giá cao thì tiền cũng chả vào túi Idol. Nghĩ thế là tôi dẹp luôn ý định mua.
"Nhưng nhiều tiền thế này... thật sự ổn không?"
"Vâng ạ!"
Kano-chan hỏi lại, thiếu nữ gật đầu lia lịa.
"Vì Nonotan là Super Idol, nên chị phải thuộc về Sando ạ!"
Phụt. Tôi nghe thấy tiếng thở hắt ra.
Nhìn sang bên cạnh, Kano-chan đang nghe với khuôn mặt vô cảm, thậm chí có chút lạnh lùng đáng sợ.
"Thế nên Nonotan ơi! Xin chị đừng chôn vùi tài năng ở cái xó này nữa, hãy một lần nữa đứng lên sân khấu cùng mọi người..."
"..."
Kano-chan cầm lấy 10 vạn yên, rồi ấn mạnh trả lại vào ngực thiếu nữ mà không nói một lời.
"Ơ..."
"Mình không cần."
"T-Tại sao chứ...!"
Kano-chan nhìn thẳng vào mắt fan ruột của mình.
"Cái này là tiền dành cho 'Tachibana Nonoka' đúng không? Vậy thì tớ không thể nhận."
Thiếu nữ ngẩn ngơ cầm lại tiền, Kano-chan hạ tay xuống, dứt khoát:
"Đáng tiếc, nhưng tớ của hiện tại là Yamanouchi Kano."
"Ư!"
Thiếu nữ không giấu được sự dao động, cắn chặt môi uất ức.
"...Đồ nói dối!"
Để lại một câu đầy ẩn ý, cô gái ôm túi chạy vụt đi. Kano-chan nhìn theo bóng lưng đó với ánh mắt trầm ngâm.
͎. 。˚ ° ⊹ ˚. ༊࿐ ͎. 。˚ ° ⊹ ˚.
Vài phút sau.
"...Biết thế cầm luôn cho rồiii~!"
Trong phòng nghỉ, Kano-chan đang vật vã hối hận.
"Lật mặt nhanh thế..."
"Thì là 10 vạn lận đấy... 10 vạn yên đấy! Lương giờ của chúng ta là 1300 yên đúng không? Cày bục mặt bao nhiêu ngày mới được..."
"Đừng có tính toán chi li thế."
Vừa nói tôi vừa chặt tay "bộp" vào trán Kano-chan. Ủa? Sao tôi thấy mình đối xử với Kano-chan ngày càng giống với con em Kaho thế nhỉ?
"...Mà, cũng được đấy chứ? Dù 10 vạn yên thì tiếc đứt ruột thật nhưng... Kano-chan lúc đó, ngầu lắm."
Dù bộ dạng bây giờ thì chả ngầu tẹo nào...
Tôi thật lòng nghĩ vậy, nhưng Kano-chan đúng là thực dụng, lập tức tỉnh bơ "Thế hả?" và cười toe toét.
"...Nếu đã vậy thì coi như mất 10 vạn tiền ngu, mình lại cày cuốc từ đầu vậy!"
Vừa nói vừa làm dấu tay chữ V. Lạc quan đến mức đáng sợ.
"..."
Tôi bắt đầu lờ mờ hiểu ra bản chất của Kano-chan rồi. Khi đi bộ ở Shibuya thì ngầu lòi, đầy khí chất và tỏa sáng, tôi toàn ấn tượng như thế.
Nhưng thực ra... có khi cậu ấy cực kỳ ngốc.
"~♪"
Lại còn ngân nga hát nữa chứ. Thôi thì cậu vui là được.
"...Hửm?"
Kano-chan vừa cầm lấy chiếc túi tote, vừa thốt lên.
"Sao thế?"
Tôi hỏi. Kano-chan quay lại với khuôn mặt tái mét, mắt trợn tròn hoảng hốt.
"...A!"
bé
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Đồ uống khách mua cho nhân viên uống để cùng trò chuyện, thuờng thấy trong các quán Concept Cafe/Bar ở Nhật. Câu này thuờng được in ở trang cuối của 1 bộ truyện (thuờng là manga) khi bộ truyện bị bắt end sớm vì doanh số, không đủ độ nổi tiếng, ...