Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 393: Điều muốn nói

Chương 393: Điều muốn nói

Một khoảng lặng ngắn trôi qua.

Jang Chaeyeon và Song Ahrin nhìn Yu Daon với vẻ mặt như đang không biết phải làm như nào, và tôi có lẽ cũng đang nhìn cô ấy với vẻ mặt tương tự.

Nhận lấy ánh mắt của tôi và những người khác, Yu Daon mỉm cười dịu dàng.

“Cảm ơn mọi người vì đã lo lắng cho tôi. Nhưng mà…”

Cô ấy ngập ngừng.

“...Không. Không phải như vậy đâu”

Cô ấy bình thản nói và lắc đầu.

“Tôi ổn mà”

“...Vẫn chưa thể biết chắc được”

Song Ahrin lẩm bẩm bằng giọng run rẩy rồi bước vào trong bối cảnh dựng sẵn, và tôi cũng đi theo cô ấy.

“...”

Đó là một bối cảnh dựng sẵn được làm rất tinh tế.

Tôi không chắc liệu dùng từ ‘tinh tế’ ở đây có đúng hay không, nhưng dù sao đi nữa, các đạo cụ đều rất gọn gàng, ngay cả giấy dán tường cũng ở trong tình trạng tốt.

“Có được bảo quản nhỉ”

Jang Chaeyeon lẩm bẩm, lướt tay qua lớp giấy dán tường.

Không có dù chỉ một hạt bụi xuất hiện.

“...Không thể nào hiểu nổi”

Song Ahrin lẩm bẩm, giọng nói của cô ấy lộ rõ sự giận giữ và cả một chút sợ hãi.

“...Tại sao chứ, việc gì phải làm cái trò phiền phức này?”

“...”

“Thử nghĩ mà xem. Nếu chỉ muốn một vật thí nghiệm bất tử… không, dù sao đi nữa. Nếu chỉ muốn một vật thí nghiệm hành động theo ý mình, làm như này là quá… không hiệu quả”

Cô ấy nhíu mày lẩm bẩm.

“Càng nhỏ tuổi thì sẽ càng dễ bị tẩy não hơn. Đó là bởi nếu ta dồn nhiều những cảm xúc tốt đẹp đến vậy, đứa trẻ sẽ bị ràng buộc vào chính thứ cảm xúc đó”

“...”

“Trong độ tuổi từ hai đến bảy, khái niệm phê phán vẫn còn quá mơ hồ. Vậy nên nếu từ khi đó đã điều khiển như một con búp bê có thể dễ dàng thao túng…”

“Cô Ahrin. Giọng”

“...Như thế thì dễ hơn”

Song Ahrin liền hạ thấp giọng thì thầm trước lời của tôi, và tôi cũng không thể không đồng tình khi nghe cô ấy nói.

Hãy thử nghĩ xem nào.

Đúng như Song Ahrin nói, liệu có cần thiết phải làm một việc phiền phức như thế này không?

Nói thẳng ra, nếu những kẻ đó cứ mang Yu Daon đi và giáo dục tử tế, cô ấy đã sẽ cứ vậy mà chống lại Cục Quản thúc hoặc dư sức thực hiện được bất cứ điều gì chúng muốn.

Tại sao lại phải mất công tống cô ấy vào Bệnh viện, thậm chí còn tống cô ấy vào Cục Quản thúc…

Không, chắc là không phải tống vào đâu.

Dù sao đi nữa, phương pháp này có hơi kỳ lạ.

“Có khi chúng cố tình tạo ra tình huống này để gây chia rẽ nội bộ trong chúng ta cũng nên”

“...Điều đó cũng có thể là thật. Nhưng mà để nghĩ đến cả chuyện đó thì…”

“Vậy những suy luận mà cô Ahrin vừa đưa ra là hợp lý sao?”

“...”

Song Ahrin đóng miệng lại trước lời của tôi, và Jang Chaeyeon khẽ liếc về phía Yu Daon một hồi rồi nhìn tôi.

“Chúng ta cần phải cẩn thận”

“...Đúng vậy. Cô ta có thể đang không ở được tỉnh táo mà”

Song Ahrin thì thầm với tôi trong khi nhìn về phía Yu Daon đang mỉm cười cay đắng, và Jang Chaeyeon đang đứng bên cạnh tôi cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy lo âu.

“Không quan trọng”

Tôi cất lời, gạt bỏ những lo lắng của họ.

“Không phải như vậy”

“...Này, nhưng lỡ như…”

Không có chuyện lỡ như nào ở đây cả.

“Có lẽ hai người đang hiểu nhầm rồi”

Tôi chậm rãi nhìn Jang Chaeyeon và Song Ahrin.

“Chính xác mà nói, tình trạng của cô Daon dù có thể nào đi nữa thì cũng không quan trọng”

Tôi chưa bao giờ có ý định nghi ngờ hay ruồng bỏ Yu Daon dù cho cô ấy có kỳ lạ hay không tỉnh táo.

“Một khi đã cùng nhau đi đến tận đây, tôi sẽ không nghi ngờ bất cứ ai, hay gì đó… Dù sao đi nữa, tôi sẽ không thích làm mấy việc giống như là nghi ngờ”

Tôi nhìn luân phiên giữa hai người họ một lần nữa.

“Điều đó cũng tương tự với hai người, và tôi tin rằng cả ba sẽ không nghi ngờ tôi, ruồng bỏ tôi hay làm gì đó như vậy chỉ vì tôi trở nên hơi kỳ lạ”

“...Đó là vì anh đặc biệt”

Jang Chaeyeon chạm mắt với tôi rồi khẽ cúi xuống thì thầm, còn khi tôi nhìn Song Ahrin, cô ấy chỉ nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.

“Tôi không muốn đối xử đặc biệt với bất cứ ai. Và tôi cũng không muốn bản thân được đối xử đặc biệt”

Tôi trả lời như vậy rồi nhìn Yu Daon, và khi chúng tôi chạm mắt, cô ấy liền gượng cười.

“Anh Jaehun, chuyện đó, tôi hoàn toàn hiểu—”

Tôi phớt lờ lời nói của Yu Daon và sải bước tiến lại gần cô ấy, và Yu Daon từ từ lùi về sau.

“Cô Daon”

“...Vâng”

Nghe tôi gọi, Yu Daon cúi gằm mặt xuống lẩm bẩm, và tôi hít một hơi sâu rồi cất lời.

Tôi nên nói gì với cô ấy đây?

Điều đó cũng đã được định sẵn.

“Người ta thường nói rằng ngay từ đầu chỉ có bản thân mình mới có thể giải quyết được vấn đề của chính mình”

Với mỗi lời tôi nói, ánh mắt của Yu Daon lại càng hạ xuống thấp hơn nữa.

“Đúng, đúng vậy… Quả nhiên tôi…”

“Xin hãy nghe tôi nói hết đã”

“À, cái đó. Vâng…”

Tôi ngắt lời Yu Daon và nói tiếp.

Phải nói những gì cần nói thôi.

“Cô Daon không xem tôi là một người như vậy đấy chứ?”

“Vâng?”

Yu Daon hơi khựng lại trước câu hỏi của tôi, và tôi cứ thế nói tiếp.

“Cô Daon, cô có thấy tôi giống như hạng người sẽ khinh thường, nghi ngờ và ruồng bỏ người khác không?”

“...Không phải như vậy đâu. Nhưng, nhưng đúng là anh có hơi lạnh lùng thật”

“...Đâu cần phải đột nhiên nói là tôi lạnh lùng hay thiếu nhân tính ở đây chứ”

“Tôi đã bao giờ nói là anh thiếu nhân tính đâu…”

“Dù sao đi nữa!”

“Vâng!”

Khi tôi lên giọng, Yu Daon liền đứng nghiêm nhìn tôi.

“Phản bội sao? Cứ làm đi, không vấn đề gì”

“Không…”

“Gì chứ, bán rẻ thông tin ấy hả? Cứ làm đi”

“Tôi không có…”

“Đánh vào đầu cô Ahrin ư? Cứ làm đi”

“Làm đi rồi chết với tôi”

“Tôi đã bảo là tôi sẽ không làm rồi mà!”

Yu Daon vội vã lắc đầu trước lời nói sắc bén của Song Ahrin, và tôi nói tiếp.

“Thay vào đó, bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể mắc lỗi và thất bại”

“...”

Yu Daon nhìn chằm chằm vào tôi.

“Khi ấy mong cô Daon cũng hãy rộng lượng bỏ qua cho”

“...”

Yu Daon nhìn tôi, quay sang những người khác một hồi rồi lại quay về tôi.

“Đội là gì, và người nhà là gì? Vốn dĩ đội là khi có ai đó gây ra chút rắc rối và những người khác sẽ bao dung và hỗ trợ lẫn nhau”

Yu Daon không nói gì.

“Cô hiểu rõ rồi chứ? Vậy nên đừng bận tâm quá”

Yu Daon nhìn tôi, và tôi mỉm cười với cô ấy.

“Thay vào đó, tôi mong cô Daon sẽ tin tưởng vào tôi và những người khác… chính xác hơn thì là những thành viên của Phòng Nhân sự”

“...”

Yu Daon im lặng nhìn tôi rồi khẽ mỉm cười.

“Tôi sẽ làm vậy”

“Tốt. Nào. Kể từ bây giờ”

Tôi quay lại nhìn Song Ahrin và Jang Chaeyeon.

Hai người họ đang khoanh tay nhìn tôi.

“Gì chứ, vẻ mặt đó là sao vậy?”

“Vẻ mặt của tôi thì làm sao?”

Trước câu hỏi của tôi, Song Ahrin đang nhíu mày lại càng nhíu sâu hơn nữa và lẩm bẩm, và tôi thở dài rồi nói tiếp.

“Thoát ra khỏi đây đúng là mục tiêu, nhưng trước đó, chúng ta đã có thêm một mục tiêu khác nữa”

“...Đó là gì?”

Jang Chaeyeon thở dài hỏi như thể đã đoán trước được câu trả lời của tôi, và tôi cũng cất lời.

“Hãy đi tìm bố mẹ của cô Daon và giải quyết ổn thỏa chuyện này nào”

“...Được rồi”

Nghe tôi nói, Jang Chaeyeon thở dài gật đầu như thể đã đoán trước được nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác, và Yu Daon tròn mắt nhìn tôi.

“Không, không sao đâu. Anh Jaehun! Anh không cần phải—”

“Đó là tấm lòng của tôi”

Tôi ngắt lời Yu Daon và nhìn thẳng vào cô ấy.

“Nếu có phản đối thì dù cô nói là ghét cũng không sao cả. Không, chúng ta sẽ làm theo mong muốn của cô Daon”

“...”

Yu Daon im lặng một hồi sau khi nghe tôi nói rồi nhìn hai người kia,

“Nhìn cái gì mà nhìn. Cứ làm theo ý muốn của mình đi”

Song Ahrin khoanh tay lảng tránh ánh mắt của Yu Daon, và Jang Chaeyeon cũng không nói gì.

“...”

Sau cùng, Yu Daon lại nhìn tôi và chậm rãi cất lời.

“Tôi, ừm. Anh Jaehun…”

“Tôi sẽ làm theo đúng như mong muốn của cô Daon”

“...”

“Thật lòng thì…”

Yu Daon mấp máy môi một hồi rồi nhìn thẳng vào tôi.

“...Tôi muốn được gặp họ một lần”

Tôi gật đầu trước lời của cô ấy, và Song Ahrin cũng gật đầu trong khi đang nhắm mắt.

“Phải rồi, nếu là tôi thì cũng phải gặp mấy kẻ đó một lần để tát cái hoặc hỏi cho ra lẽ”

“Không đâu, không phải vì lý do đó đâu”

Yu Daon khẽ cười rồi lắc đầu.

“Dù đúng là tôi có lời muốn nói khi gặp họ”

“Nói gì?”

Trước câu hỏi của Song Ahrin, Yu Daon im lặng nhìn cô ấy rồi mỉm cười.

“Đó là bí mật”

“Cô lại chỉ định nói cho tên kia thôi chứ gì…”

“Không đâu. Đó cũng là bí mật với cả anh Jaehun luôn”

Song Ahrin đóng miệng lại trước lời của Yu Daon, và Jang Chaeyeon tiếp lời của cô ấy.

“Đi thôi”

Cô ấy bình thản dẫn đầu, và ba người chúng tôi trao đổi ánh mắt trong giây lát rồi đi theo Jang Chaeyeon.

Có vô số bối cảnh. 

“Ah, đây là sân chơi mà tôi đã từng chơi cùng với bố mẹ này. Hoá ra nó là bối cảnh à”

Từ một bối cảnh dựng sẵn có hình dạng một sân chơi rất lớn, 

“Đây là… nhà hàng. Tôi đã từng thường xuyên ăn ở đây, bảo sao tôi chẳng thể nhớ được vị thịt ở đây như nào”

Và thậm chí cả một nhà hàng gia đình mà trẻ con sẽ thích. 

Vừa nhìn xung quanh những bối cảnh, Yu Daon vừa lẩm bẩm bằng giọng xa xăm, và mỗi khi nghe cô ấy nói, ba người chúng tôi ngoại trừ Yu Daon do chẳng biết phải đáp lại như nào nên cũng chỉ có thể giữ im lặng. 

Bởi vì lên tiếng ở đây dường như không phải một ý tưởng tốt cho lắm. 

“...Cơ mà”

Song Ahrin lẩm bẩm nhìn xung quanh. 

“Tại sao lại không thấy thí nghiệm thất bại nào nhỉ?”

“Phải ha”

Tôi điềm tĩnh đồng tình với lời nói của Song Ahrin và nhìn xung quanh. 

Những bối cảnh vẫn có đó, thế nhưng chẳng thể thấy được vật thí nghiệm hay thí nghiệm thất bại nào mà sổ hướng dẫn đã cảnh báo chúng tôi. 

Đúng lúc đó,

“...Hở?”

Yu Daon đã đang đi đầu bỗng ngửi mùi và nhìn xung quanh. 

“Cô Daon?”

“Ờm, chuyện là…”

Yu Daon nhìn chúng tôi với vẻ mặt bối rối. 

“Có, ừm. Một mùi hương rất quen thuộc”

“Mùi hương quen thuộc sao?”

“Phải nói như nào nhỉ”

Cô ấy ngập ngừng. 

“Giống như là… nhà vậy”

Ba người chúng tôi ngoại trừ Yu Daon trao đổi ánh mắt, và tôi mở lời. 

“Xin nhờ cô dẫn đường”

“...Vâng”

Yu Daon chậm rãi bước đi, và chúng tôi theo sau cô ấy. 

Không biết chúng tôi đã bước đi bao lâu rồi nữa. 

“...Này, cái mùi này…”

Song Ahrin vừa lẩm bẩm vừa bịt mũi lại, và Jang Chaeyeon cũng nhíu mày bịt mũi. 

“...Mùi xác chết”

Jang Chaeyeon lẩm bẩm, và tôi cũng có thể biết được. 

Rằng đó là mùi của thứ gì đó đang phân hủy.

Hơn nữa còn là của rất nhiều xác chết. 

Dù vậy, dường như không cảm nhận được thứ mùi này hoặc có lẽ đang mải tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng hơn, Yu Daon vẫn tiếp tục dẫn chúng tôi đi. 

“À, ở đây…”

Lời nói của Yu Daon đang dẫn đầu bỗng dừng giữa chừng, đôi mắt của cô ấy hơi mở to, và tất cả chúng tôi đều đi sát phía sau cô ấy. 

“...Ự…”

Song Ahrin bịt miệng nôn khan, và Jang Chaeyeon cũng nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng kinh hoàng. 

“...”

Trước mắt chúng tôi là vô số xác người và những thứ trông giống người được chất cao lên như núi. 

Có những cái xác thì mang hình dạng con người, rồi cũng có những cái xác sở hữu vẻ ngoài quái dị đến mức khó có thể được gọi là là người, và hơn tất cả. 

“...Không thấy gì hết”

Không có bất cứ thứ gì, dù chỉ một cửa sổ trong suốt, hiện lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!