Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 392: Déja vu

Chương 392: Déja vu

-Lạo xạo!

Quan sát giả đang bước đi thì dẫm phải sỏi đá,

“Khẽ thôi”

“Đây đâu phải là lỗi của tôi. Tôi có thể làm gì khi Chaeyeon không chịu tập thể dục chứ”

“Người khác nghe được thì họ lại tưởng rằng cô tập thể dục nhiều lắm đấy”

“Nhiều hơn Chaeyeon là chắc”

Đúng là không chịu thua lời nào mà.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa bước đi.

“Nhưng mà, anh biết mấy tên đó sao?”

Quan sát giả nghiêng đầu nhìn tôi, và sau khi suy nghĩ một lát, tôi giải thích cho cô ấy về những gì đã xảy ra ở Nhà thờ.

Về thiên đường quái dị mà tôi đã nhìn thấy khi đó và những thứ như vậy.

“...”

Nghe tôi giải thích, Quan sát giả nheo mắt lại và khẽ rên rỉ như thể đang suy nghĩ gì đó.

“Hừm, cảm giác như là tôi hiểu anh đang nói gì rồi, nhưng chắc là không có bất cứ thông tin nào cho thấy sự kiện Cất lên có liên quan trực tiếp đến Nhà thờ đâu?”

“Nhưng chúng cùng là tôn giáo hết mà?”

“Đừng có nói mấy lời sẽ khiến người theo đạo cầm dao đuổi theo anh nếu nghe được vậy chứ. Anh lúc nào cũng có vẻ hoài nghi về tôn giáo nhỉ”

“Tôi không biết là tôi bên đó cũng như thế đấy”

“Con người có thay đổi sao?”

“Không thay đổi nhưng vẫn phải có điểm khác biệt chứ”

“Thật là, cái thói không chịu thua lời nào vẫn y hệt vậy”

Quan sát giả lẩm bẩm bằng giọng lẫn chút tiếng cười.

“Trước hết thì tôi sẽ thử lục lọi qua ký ức của mình xem sao”

“Ừm. Nhờ cô đấy”

“Vậy thì…”

Quan sát giả im lặng một hồi rồi nhìn tôi.

“Anh định sẽ làm gì? Chúng ta đâu thể cứ ở yên như này mãi được. Cả Ahrin và người bạn khó ưa đó—”

“Yu Daon”

“Và cả Yu Daon cũng đâu có ở đây”

“Còn làm gì được nữa”

Tôi nhìn Quan sát giả đang nghiêng đầu mỉm cười.

“Chúng ta phải tìm lối thoát chứ còn gì nữa”

“Đúng vậy nhỉ”

Quan sát giả vừa cười vừa bắt đầu bước đi.

“Trước hết thì tìm cánh cửa—”

Đồng thời, tiếng nhạc vang lên.

Một bài thánh ca đầy tráng lệ.

Quan sát giả vội vã bịt tai lại, và tôi cũng vô cùng căng thẳng vì không biết sắp có chuyện gì xảy ra, thế nhưng cuối cùng lại chẳng có gì.

“...”

Tôi từ từ bỏ tay ra khỏi tai, Quan sát giả cũng hạ tay xuống, và ngay khi chúng tôi vừa trao đổi ánh mắt,

Tuy không nhiều, những người đã đang cười từ nãy đến giờ bỗng bắt đầu chậm rãi bước đi, còn Quan sát giả và tôi thì liền nấp đi quan sát chúng.

“Đi thôi”

Sau khi chúng biến mất, Quan sát giả gật đầu trước lời của tôi, và cả hai chúng tôi bước đi trong nhà thờ trống rỗng.

“...”

Mà, do mắt chẳng phản ứng gì nên tôi cũng không biết phải nhìn vào đâu để hành động nữa.

Hừm, tôi thở dài rồi bước đi, và không lâu sau đó, một cánh cửa khổng lồ xuất hiện.

“Cánh cửa mà chúng ta tìm được trong chẳng hiểu sao lại là cái trông vừa lớn vừa có vẻ nguy hiểm như này nhỉ”

Quan sát giả vừa lắc đầu vừa cười vui vẻ trước lời lẩm bẩm của tôi.

“Phải kịch tích như này mới vui chứ. Mau đi thôi”

“Trả cô Chaeyeon đây”

“Thật à?”

“Cô Chaeyeon”

“Thật vô tình làm sao”

Quan sát giả bật cười như đang thở dài trước lời gọi của tôi.

“Dù vậy, vì biết anh đang cố tình tỏ ra gay gắt như thế nên tôi lại càng cảm thấy biết ơn hơn đấy”

“...”

Tôi không đáp lại lời của Quan sát giả, và khi Quan sát giả nhắm mắt lại rồi mở ra, ánh mắt vô cảm của cô ấy hướng về tôi.

“Với tôi thì thoải mái hơn sao?”

“Tất nhiên rồi”

“Nhưng tại sao anh lại dùng kính ngữ?”

“Bởi vì như thế thì tôi thấy thoải mái hơn”

“...”

Jang Chaeyeon nhìn tôi với vẻ mặt hờn dỗi trước câu trả lời trôi chảy đó rồi tiếp tục bước đi.

“Mau đi thôi”

“Ừm”

Thật sự là như này có vẻ thoải mái hơn mà.

Tôi nhìn cánh cửa cùng với Jang Chaeyeon, và khi tôi định vươn tay cầm lấy tay nắm cửa, cô ấy đột nhiên cất lời.

“Tôi đã được nghe kể nhiều điều về anh từ Quan sát giả”

“...”

“Như là, tính cách của anh… hay là, những thứ anh không thích…”

“Cô Chaeyeon”

Tôi điềm tĩnh ngắt lời Jang Chaeyeon rồi nhìn thằng vào cô ấy, và Jang Chaeyeon nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.

“Ưm?”

“Người hiểu rõ tôi nhất là cô Chaeyeon. Cũng giống như Kim Jaehun của Quan sát giả không phải tôi, Quan sát giả cũng không phải là cô Chaeyeon”

Mặc dù họ có thể cùng là một tồn tại tương tự với nhau, cũng không thể nói rằng cô ấy giống hệt Jang Chaeyeon đang đứng trước mắt tôi lúc này được.

Nghe tôi nói, Jang Chaeyeon im lặng một hồi rồi mỉm cười và bước lên đứng bên cạnh tôi.

“Ừm, tôi hiểu rồi”

Cả hai chúng tôi cùng mở cửa,

Và cái chúng tôi nhìn thấy là cảnh tượng vô số người đang bay thẳng lên bầu trời.

Đồng thời,

-Lật phật!

Sổ hướng dẫn mở ra.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[Trong trường hợp xảy ra sự kiện Cất lên]

1. Hiện tượng Cất lên khu vực có thể xảy ra liên tục.

2. Trong trường hợp này, bạn phải vô cùng cẩn thận để không bị cuốn vào sự kiện đó.

3. Trước tiên, nếu cá nhân được xác định là kẻ đã gây ra sự kiện Cất lên bay lên trời, hãy tránh xa kẻ đó.

4. Ngoài ra, hiện tại chưa từng có ghi nhận nào về việc người bị cuốn vào sự kiện Cất lên sống sót trở về, thậm chí là trở về dưới dạng xác chết. Bạn tuyệt đối phải cẩn thận để không bị cuốn vào đó.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Dọa sợ kinh thật đấy.

Nỗi lo âu bất chợt trào lên trong khoảnh khắc.

Sự kiện Cất lên, rồi là Yu Daon.

Liệu cứ tiếp tục di chuyển như này trong khi còn chẳng biết Yu Daon và Song Ahrin đang ở đâu có đúng không, và liệu có nên ngăn chặn chuyện này không?

Giữa lúc đang mải trăn trở, tôi bỗng cảm nhận được một cảm giác lạ lẫm ở bàn tay.

Khi vội vàng nhìn xuống tay của mình, tôi thấy Jang Chaeyeon đang nắm lấy tay tôi và nhìn tôi.

“Đừng lo lắng nữa”

Cô ấy mỉm cười, điềm tĩnh nói.

“Nếu bước qua mà khung cảnh thay đổi thì thôi, chúng ta cũng chẳng làm gì được, còn nếu ta bước qua mà khung cảnh vẫn như không thay đổi thì khi ấy ngăn chặn cũng không sao cả”

“...Cô nói chuyện nghe giống tôi lắm luôn đấy, cô Chaeyeon”

“Thì đúng là có câu gần mực thì đen gần đèn thì sáng mà”

Jang Chaeyeon mỉm cười đáp lại, và tôi cũng thở dài và bước về trước.

Phải rồi.

Bây giờ có lo lắng cũng sẽ chẳng thay đổi được điều gì.

Cứ thử đi xem như nào đã.

Với suy nghĩ đó, tôi và Jang Chaeyeon đồng thời bước qua cánh cửa,

Cả hai chúng tôi đã đang ở trong một nhà máy lạ lẫm.

“...”

“...”

Jang Chaeyeon và tôi trao đổi ánh mắt trong giây lát.

Sao tự nhiên lại có cảm giác chẳng lành nhỉ.

“Sự kiện Cất lên đó”

“Ừm”

“Nó sẽ quay trở lại với chúng ta theo một cách cực kỳ lớn sau này nhỉ?”

“Có lo lắng cũng không thể quay lại được nữa đâu”

“Không, thật sự sao cô lại trả lời giống hệt tôi vậy chứ?”

“Bởi vì tôi đã quyết định sẽ giống anh rồi mà”

Jang Chaeyeon mỉm cười đáp lại trước lời của tôi, và tôi chỉ biết cười khổ nhìn vẻ mặt đó của cô ấy.

Dù sao đi nữa.

“Tôi mong là cô Daon có ở đây. Cả cô Ahrin nữa. Hoặc ít nhất là cả hai người họ đã an toàn thoát ra được khỏi khu vực nhà thờ đó”

“...”

Jang Chaeyeon dừng lại trong giây lát trước lời của tôi rồi cất lời.

“Để xem, nếu chúng ta đi tìm họ—”

“Ở đây này”

Và rồi, một giọng nói đầy bực bội vang lên ngắt lời của Jang Chaeyeon.

Khi tôi ngoảnh lại, Song Ahrin đang đứng đó khoanh tay nhìn tôi và Jang Chaeyeon, và Yu Daon cũng đang nhìn chúng tôi như thể khó xử.

“Trong khi người ta đang cố gắng tìm đường mệt muốn chết ở đây thì hai người lại vui vẻ cười đùa hớn hở quá nhỉ”

“Xin lỗi nhưng mà chúng tôi cũng đã cố gắng tìm đường mệt—”

“Không phải tôi, là Quan sát giả làm”

Trước khi tôi có thể phủ nhận lời nói của Song Ahrin, Jang Chaeyeon đã lắc đầu nói trước, và tôi chỉ có thể im lặng đứng đó không biết nói gì.

“Im lặng như này thì chắc là đã làm trò gì rồi”

“Này nhé, đó không phải việc tôi làm—”

“Có mà. Đêm đó anh với khuôn mặt đỏ bừng đã…”

“Thì ra cô cũng đã nghe chuyện đó à…”

Khi tôi thở dài trước lời của Jang Chaeyeon và Song Ahrin, Yu Daon liền xen vào giữa chúng tôi với nụ cười gượng gạo.

“Trước hết thì chúng ta cứ tìm đường đã nhé? Cũng đâu thể ở lại đây mãi được…”

“...Đúng thật”

Tôi gật đầu trước lời của Yu Daon, và vậy là sau cùng bốn người chúng tôi đã tập hợp trở lại, vừa bước đi vừa tổng hợp lại thông tin.

“Nghĩa là, hai người đã rơi vào cái chỗ gọi là gì ấy nhỉ. Một nơi giống như nhà thờ đúng không?”

“Đúng vậy”

“Còn chúng tôi thì đã rơi vào nhà máy”

“Đúng là vậy”

“Nhưng tại sao sổ hướng dẫn của tôi lại không có gì?”

“Chà?”

Tôi nhún vai rồi nhìn sổ hướng dẫn đã mở sẵn của mình.

“Sổ hướng dẫn của tôi thì đang cho xem rồi này?”

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[Tầng hầm - Nhà máy]

1. Tại tầng hầm tràn ngập vô số những thí nghiệm thất bại khác nhau.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

“Thí nghiệm thất bại”

“Là thứ mà tôi và Tóc Trắng đã giết trước đó sao?”

“Chắc là vậy nhỉ?”

“Gì chứ, đây là hang ổ của mấy kẻ điên à”

‘Thế nên mới bị đá ra khỏi Cục Quản thúc đấy’, Song Ahrin lẩm bẩm trong khi nhìn xung quanh.

2. Hãy né tránh những thí nghiệm thất bại, nhưng quan trọng hơn là phải né tránh những kẻ đã tạo ra chúng.

“...Chẳng phải giống hệt Bệnh viện sao?”

Jang Chaeyeon lẩm bẩm trong khi đang đứng bên cạnh đọc phần giải thích.

Đúng như cô ấy nói, chúng có vẻ cũng không khác gì mấy so với Bệnh viện.

Chẳng phải cũng là bắt cóc con người để sử dụng họ như vật thí nghiệm và nếu không đủ tốt thì sẽ để mặc họ như những thí nghiệm thất bại à.

“...”

Tôi im lặng đọc mục tiếp theo.

3. Những kẻ này cũng là những nhân vật đã từng gây ra những vụ bê bối lớn nhất trong Cục Quản thúc, và cũng là những đối tượng vô cùng nguy hiểm. Xin hãy hết sức cẩn trọng.

“Chắc là có bố mẹ của Tóc Đen trong số đó chứ?”

“...Có lẽ là vậy”

Tôi đáp lại như thế rồi đóng sổ hướng dẫn.

“...”

Bố mẹ của Yu Daon.

Không phải đây chính là càng đào sâu thì càng tìm được toàn những chuyện quái đản sao?

Tất nhiên, ngay từ khi biết được chuyện bố mẹ của Yu Daon đã giao cô ấy cho Bệnh viện thì tôi đã nghĩ rằng chúng chẳng phải là hạng cha mẹ tử tế rồi.

“...”

Tôi nhắm mắt chìm vào suy nghĩ.

“Anh Jaehun?”

Yu Daon nghiêng đầu nhìn tôi, và tôi cũng nhìn cô ấy.

“Cô Daon. Chuyện là, tôi thật sự… xin lỗi khi phải nói như này nhưng”

“...Vâng”

“Thật sự, đó là tất cả những gì cô nhớ về bố mẹ mình sao?”

“...”

Yu Daon khựng lại một lúc trước câu hỏi của tôi.

“...Đúng, là như vậy”

Yu Daon lẩm bẩm như thể chính bản thân cô ấy cũng không chắc chắn.

“...Này”

Song Ahrin vỗ vỗ vào tay tôi.

“Cô chắc chứ, cô Daon?”

“...Tôi cũng mong rằng đó là sự thật”

Yu Daon lẩm bẩm.

“Này”

Song Ahrin lại vỗ vỗ vào tay tôi lần nữa.

“Nhìn kìa”

“...Cái gì vậy?”

Cô không thấy tôi đang nói chuyện sao?

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa quay lên nhìn về trước.

“...”

Tôi hơi nghiêng đầu thắc mắc một lúc trước khung cảnh đang nhìn thấy.

“Bối cảnh dựng sẵn sao sao?”

Đó là một bối cảnh dựng sẵn.

Một bối cảnh trông giống như quang cảnh của một ngôi nhà bình thường.

“Tại sao một thứ như này lại ở đây?”

“...”

Song Ahrin không đáp lại lời lẩm bẩm của tôi mà nhìn chằm chằm vào Yu Daon, và Jang Chaeyeon cũng nhìn Yu Daon.

“...Khoan đã”

Trong khoảnh khắc, một suy nghĩ rùng mình chợt này lên trong đầu tôi.

Yu Daon đã nói rằng ký ức hồi nhỏ của cô ấy là sống cùng với gia đình trong một ngôi nhà…phải không.

“...”

Yu Daon lấy hai tay che miệng khi nhìn thấy bối cảnh dựng sẵn kia,

“...Uầy”

Cô ấy mở lời,

“Trông giống hệt luôn này, ngôi nhà mà tôi đã từng sống”

Yu Daon mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!