Chương 388: Vai trò của mỗi người
-Thụp!
“Gư!”
Tôi ngã lăn ra sàn và kêu lên một tiếng.
“Tại sao anh lại không hiểu chứ?”
Đồng thời, một kẻ vừa hét lớn vừa lao về phía tôi.
“Khư…!”
Mặc dù đã nói tự tin như vậy, quả nhiên việc vận động tay chân vẫn quá xa vời so với tài năng của tôi mà.
Dù đúng là tôi đang hết sức khó khăn né tránh được những đòn tấn công ập tới thật, nhưng đó là vì tôi có thể nhìn thấy chúng thôi, còn cơ thể tôi thì đang càng lúc càng không thể theo kịp được nhịp độ của những đòn tấn công.
Hơn hết,
“...”
Cánh tay đã chạm phải nước đen của tôi không chỉ đau nữa mà còn đang dần chuyển sang tê rần.
Cảm giác như là tôi cần phải nhanh chóng rời khỏi đây và xử lý cái này bằng mọi cách nếu không thì sẽ không ổn.
-Thụp! Thụp!
Tôi cố gắng lăn trên sàn, cùng lúc đó, sổ hướng dẫn đã rơi ra cũng lật mở với tiếng loạt xoạt.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng!]
[Dị thể quản thúc - Kẻ Chạm nước - Ghi chép của Kim Jaehun Phòng Nhân sự!!!]
[1. Việc con người chiến đấu bằng vũ lực là một hành động ngu ngốc!!!]
[2. Bất cứ ai chạm vào nước sẽ gặp chuyện lớn!!! Xin hãy nhanh chóng tìm nơi để điều trị!!!]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Biết rồi mà.
Nhưng mà muốn tôi phải làm gì cơ chứ?
Với suy nghĩ đó, tôi lại lăn người và nhìn vào cửa sổ trong suốt của thứ kia lần nữa.

Tác động mạnh…
“...”
Chỉ có một mà thôi.
Tôi cứ thế quay người và bắt đầu hướng về phía lối vào mà mình đã đi qua.
Có bắn vào trán thứ kia cũng vô dụng.
Thà rằng hạn chế khả năng di chuyển của nó sẽ tốt hơn.
Tôi thay băng đạn và bắn thẳng vào chân thứ kia.
Sự cân bằng của nó trong thoáng chốc bị phá vỡ, và tôi tận dụng sơ hở đó để chạy đi.
Cảm giác ở hai cổ tay đang dần mất đi, nếu cứ chiến đấu như này, cơ hội chiến thắng của tôi là gần như bằng không.
-Thụp! Thụp! Thụp!
Tôi gượng phớt lờ tiếng đuổi theo đang vang đến từ sau kia và chạy về phía lối vào.
Lần này, tôi liên tục bắn vào chân tay của thứ kia.
May mắn thay, do chân tôi chậm hơn so với suy nghĩ nên lối vào cũng không xa đến vậy.
Không biết có nên tập chạy bộ không nhỉ?
Nghĩ vậy, tôi quay lại,
-Thuỵch!
“Hự…!”
Và cùng với một cơn đau dữ dội ở ngực, tôi ngã lăn ra sàn.
Khi tôi vội vã ngẩng đầu lên, thứ với lớp da lưng bị xé toạc đã đang dí sát mặt vào tôi.
“Tốt lắm! Giờ đây anh cũng…!”
-Bằng!
Tôi dí sát họng súng vào cằm của thứ kia rồi bóp cò và quăng khẩu súng ra xa.
Như thể da của thứ kia được làm từ sắt thép, viên đạn lõm rơi xuống sàn cùng với một âm thanh khô khốc, và cái đầu vừa bị bật ngửa về sau từ chấn động lại từ từ hạ xuống.
Từ lúc này khẩu súng vô dụng rồi.
Tôi xoay người về phía lan can, dựng cổ áo lên để che chắn phần cổ.
“Khihihi!”
Đồng thời, thứ kia vừa chảy dãi ròng ròng vừa nắm lấy cổ tôi.
May mắn là do cổ áo đã được dựng lên nên nước không chạm trực tiếp vào cổ tôi.
“Khư…!”
Nhưng vấn đề là bàn tay của thứ kia đang siết cổ tôi với một sức mạnh kinh khủng.
Lưng tôi gập lại tựa vào lan can một cách chông chênh, còn thứ kia thì nở một nụ cười còn ghê rợn hơn nữa trong khi siết cổ tôi.
“Khư…!”
Tôi chậm rãi ưỡn lưng ra sau, và khi cơ thể đã nghiêng hẳn đến mức có thể nhìn thấy được trần nhà, làm ơn đấy.
Tôi nhắm nghiền mắt lại và hoàn toàn thả lỏng cơ thể.
Đồng thời, tầm nhìn của tôi đảo lộn,
“Gah!”
Cái thứ đã đang đọ sức với tôi cứ thế ngã nhào, bàn tay đang siết lấy cổ tôi thả ra, và nó bay thẳng xuống dưới.
“Ahhh!”
Đồng thời, cơ thể của tôi nghiêng hẳn qua lan can và trượt xuống, nhưng bằng cách nào đó thì tôi đã kịp giữ lấy lan can và không bị rơi.
“...Khốn nạn…”
Tôi chật vật leo lên lan can rồi nhìn xuống dưới.
Mặc dù rõ ràng là thứ kia đã rơi xuống phía dưới kia, vậy mà hoàn toàn không có dấu vết nào của nó.
Thì ra đây là lý do được bảo đừng nhảy xuống.
“...Gư…”
Tôi xoa vùng cổ đau nhói rồi cởi áo khoác ném đi.
Khi tôi loạng choạng tiến về phía sổ hướng dẫn đang nằm bất động trên sàn, nó liền mở ra một cách ồn ào.
-Lật phật phật phật!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[WO - Khi bị thương]
1. Khi làm việc ở Cục Quản thúc, có nhiều trường hợp mà bạn sẽ bị thương.
2. Trong những trường hợp như vậy, bạn nhất định phải sơ cứu theo chỉ dẫn dưới đây.
3. Nếu chẳng may bạn cho rằng đã quá muộn, xin hãy tham khảo mục [T - Phương pháp tự tử]... ////// Xin hãy tham khảo với sổ hướng dẫn để tìm giải pháp.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi nhìn những dòng chữ được viết nguệch ngoạc rồi nhìn cánh tay đang nhói đau của mình.
Từ lúc nào, cổ tay chỗ còn in hằn vết bàn tay đã chuyển sang một màu quái dị.
“...Thật sự có cách nào không?”
Sổ hướng dẫn khựng lại một lúc trước câu hỏi của tôi rồi liên tục tự lật trang qua lại.
Có lẽ là đang tìm.
Sau khi lật qua lật lại một hồi.
-Xoạt!
Trang giấy được mở to.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Trong trường hợp tiếp xúc với nước đen]
1. Hiện tại, phương pháp điều trị khi tiếp xúc với nước đen là không tồn— có tồn tại.
2. Đó là cắt bỏ khu vực bị thương tương ứng, hoặc là chuyển vết thương này sang cho người khác.
3. Hãy chuyển vết thương sang cho nhân viên Yu Daon. Chỉ cần bạn có thể tìm cô ấy, cả hai người sẽ có thể giải quyết vấn đề một cách ổn thỏa.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Dù nhìn thế nào thì đây dường như cũng không phải là một giải pháp đúng đắn.
Khi tôi im lặng nhìn chằm chằm vào sổ hướng dẫn, những con chữ lại xuất hiện ở dưới.
4. Việc bạn còn sống là ưu tiên hàng đầu.
“...”
Tôi nhắm mắt lại một hồi rồi mở ra.
Tôi hiểu tại sao Yu Daon lại được chỉ đích danh ở đây, và suy nghĩ liệu có nên làm vậy không khi nhìn dòng chữ đó cũng khiến tôi cảm thấy hơi đắng chát.
“Được rồi. Đi thôi”
Nhưng trước hết thì tôi phải gặp được Yu Daon đã.
Cầm lấy sổ hướng dẫn và khẩu súng, tôi bắt đầu bước về phía cầu thang đi xuống dưới.
***
Khi xuống đến tầng 2, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng xì xào.
“...”
Lần này lại là gì nữa đây?.
Khi tôi mở cửa tầng 2 và đi vào với tâm thế vô cùng căng thẳng,
“...Hả?”
Ở đó là vài người đang đi lại xung quanh đầy bất an.
Tất cả đều là những khuôn mặt quen thuộc.
Sau cùng thì họ là những người tôi đã dẫn chạy đi khi nãy mà.
“Ơ!”
Và rồi, những người đó chỉ vào tôi hét lên.
“Phòng Nhân sự lại đến rồi!”
Lại?
Tôi chau mày nhìn xung quanh để xem có ai,
“Anh Jaehun!”
Vậy mà, người tôi không muốn gặp nhất lúc này lại đang chạy về phía tôi.
Yu Daon đang nhìn tôi với một nụ cười tươi trên mặt.
“May quá rồi…! Vì bị tách ra một mình nên tôi thật sự đã vô cùng lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra với anh Jaehun không đấy!”
“À… ừm. Tôi cũng đã trải qua khá nhiều chuyện”
Lời nói của tôi trôi đi, và Yu Daon liền sải bước đến ngay trước mặt tôi khi nghe thấy vậy.
“Anh Jaehun, đã có chuyện gì xảy ra phải không?”
“...”
Tôi không trả lời câu hỏi của cô ấy, và Yu Daon nhìn chằm chằm vào tôi.
“Đã có chuyện gì vậy?”
“...”
Khi tôi lại không trả lời câu hỏi của cô ấy lần nữa, Yu Daon nhìn tôi rồi lặng lẽ đưa tay ra.
“...Ừm?”
Khi tôi nhìn cô ấy với vẻ thắc mắc, sổ hướng dẫn của tôi đã mở sẵn ở trong tay của cô ấy.
Từ khi nào?
Nhưng tôi cũng chỉ có thể bối rối nhìn Yu Daon trong giây lát, khi mà Yu Daon nhìn sổ hướng dẫn với vẻ mặt nghiêm túc rồi đưa tay về phía tôi.
“Anh Jaehun. Xin hãy nắm lấy tay tôi”
“Cô Daon…”
“Nhanh lên nào”
Trước khi tôi có thể nói gì, Yu Daon đã nắm chặt lấy cổ tay tôi nhấc lên khiến tôi cau mày trước cơn đau dữ dội.
“...”
Yu Daon nhìn tôi với vẻ mặt buồn bã.
“Tôi mong anh Jaehun thật sự có thể… ừm, sử dụng tôi mà không cảm thấy tội lỗi”
“Cô Daon, không ai lại dùng từ sử dụng với con người cả”
“Đúng vậy. Và tôi cũng không nói như này với những người khác”
Yu Daon lắc đầu trước lời của tôi.
“Những người khác không thể sử dụng tôi. Bởi vì tôi… ừm, là con người mà”
“Vậy điều đó có nghĩa là khi ở bên cạnh tôi thì cô Daon không phải con người mà là một công cụ sao?”
“Không phải như vậy đâu…”
Yu Daon ngập ngừng rồi mỉm cười dịu dàng.
“Chỉ vì ta trao mọi thứ của mình cho một ai đó, đâu có nghĩa là ta đã trở thành vật sở hữu của họ đúng chứ?”
Nói vậy, cô ấy nắm lấy cánh tay của tôi,
“Ự…”
Yu Daon lặng lẽ lấy cây dùi ra rồi đâm vào tay mình, và máu chảy ròng ròng dọc theo cánh tay của cô ấy khiến những người khác nhìn thấy hét lớn.
“Chờ một chút nhé”
Nhưng Yu Daon lẩm bẩm như thể không để tâm và áp vết thương của mình vào vết thương của tôi.
Chẳng mấy chốc, vệt đen trên vết thương của tôi biến mất và bắt đầu xuất hiện trên cánh tay của Yu Daon.
“...Đợi tôi một chút”
Rồi Yu Daon mỉm cười rạng rỡ bước ra ngoài và đóng cửa lại.
Không lâu sau đó, cô ấy quay lại vào trong vẫn với nụ cười đó.
Mùi máu tanh tỏa ra, nhưng cánh tay của cô ấy đã hoàn toàn lành lặn.
“Tôi đã giải quyết xong rồi nên không sao đâu!”
“...Chuyện đó, cô Daon”
“Tôi thật sự không sao mà”
Yu Daon mỉm cười dịu dàng.
“Anh Jaehun. Mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu riêng của bản thân. Tôi giỏi vận động tay chân, ngược lại thì anh Jaehun rất giỏi sử dụng đầu óc nhỉ”
Cô ấy bình thản nói tiếp.
“Tôi sẽ làm những việc mà mình có thể. Ngược lại, anh Jaehun hãy làm những việc mà anh có thể nhé”
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào Yu Daon, ánh mắt điềm tĩnh của cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
“Làm ơn”
“...Tôi hiểu rồi”
Tôi chậm rãi gật đầu, và Yu Daon dịu dàng mỉm cười.
Cùng lúc đó,
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Tầng 2, Sảnh chờ]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sổ hướng dẫn bắt đầu mở ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
