Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 390: Thật hay giả

Chương 390: Thật hay giả

“Chuyện này có hơi nằm ngoài dự tính đấy”

Trước lời lẩm bẩm của tôi, Song Ahrin gật đầu.

“Đúng vậy. Tôi đã cứ đinh ninh là chúng ta sẽ rơi xuống bệnh viện cơ”

“...”

Jang Chaeyeon thở dài sau khi nghe Song Ahrin và tôi nói, đồng thời, tất cả chúng tôi đều nhìn xung quanh.

Một nơi với lớp giấy dán tường màu vàng rất ấn tượng.

Kiểu như là… ngày xưa vậy.

Chính xác thì cảm giác như đây là một tầng hầm có từ giữa những năm 80 đến 90.

“Có ai nắm được đại khái về nơi này không?”

“Trong hướng dẫn của Cục Quản thúc, không. Không phải cái thứ kỳ quái anh đang cầm. Trong số tài liệu nội bộ của Cục thì cũng có một cái nói về nơi này”

Nghe câu hỏi của tôi, Song Ahrin đặt tay lên cằm chìm vào suy nghĩ.

“Nó là gì ấy nhỉ? Dù sao đi nữa, nơi này đã có tồn tại từ trong quá khứ. Nghe nói ngay cả Cục Quản thúc cũng không có ghi chép đầy đủ”

“Bởi vì không có người sống sót sao?”

“Không. Có người sống sót đấy chứ, nhiều là đằng khác. Nhưng câu chuyện của mỗi người đều khác nhau”

Song Ahrin nhún vai.

“Có người nói là gì ấy nhỉ. Rằng họ đã đến một thị trấn miền Tây, người thì bảo đã đến tầng hầm, người thì kể lại là họ đã đến một nơi giống như, ngọn hải đăng thì phải? Kiểu kiểu vậy”

“Ra thế”

“Nhưng tất cả đều có một điểm chung”

Song Ahrin chỉ tay xuống sàn.

“Nghe bảo ai cũng nói rằng mình đã từng ghé qua đây ít nhất một lần”

“...”

Không phải chuyện gì hữu ích lắm nhỉ.

“Vậy cách để thoát ra khỏi đây…”

“Cái đó thì phải tìm thôi”

Song Ahrin nhún vai bình thản đáp lại.

“Được rồi”

Đằng nào thì tôi cũng không nghĩ là có thể thoát ra ngoài dễ dàng.

Không, ngay từ đầu nếu là để giải quyết vấn đề có liên quan đến bố mẹ của Yu Daon, có lẽ việc chúng tôi đến đây là không thể tránh khỏi.

“Cô Daon”

“Vâng?”

“Có điều gì về nơi này mà cô cảm thấy ừm, quen thuộc, hay là cô có nhớ ra được gì không?”

“...”

Yu Daon nhắm mắt lại và chìm vào suy nghĩ sau khi nghe tôi hỏi.

“...Không có nhỉ”

Cô ấy chậm rãi lắc đầu.

“Tôi nhớ là mình đã từng đi du lịch với bố mẹ. Đó là một nơi kiểu như… ừm, một căn biệt thự vậy, một căn biệt thự không có lấy dù chỉ một bóng người”

Một căn biệt thự không người sao?

Jang Chaeyeon nghe vậy liền đặt tay lên cằm rồi hạ xuống.

Cô ấy dường như đã nghĩ ra gì đó, nhưng do cô ấy không nói gì nữa, cô ấy chắc hẳn là đang suy nghĩ thêm.

“...Trước hết thì, tôi hiểu rồi”

Nói vậy, tôi mở sổ hướng dẫn.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[Hướng dẫn thoát khỏi tầng hầm]

1. Rất nhiều điều không ngờ tới có thể xảy ra trong tầng hầm. Chủ yếu sẽ là chạm trán những con quái vật vượt ra ngoài phạm vi con người.

2. Nếu phát hiện ra người sống sót, việc đầu tiên bạn cần làm là xác nhận xem đó có thật sự là con người hay không.

3. Để xác định trường hợp không phải con người, bạn cần phải xem xét lời nói và sự chênh lệch tuổi tác của họ.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phần này thì chắc không khó rồi.

Bỏ qua.

Chuyển sang mục tiếp theo nào.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

4. Ngoài ra, khi tìm kiếm lối ra hoặc di chuyển, việc hành động theo nhóm được khuyến khích nhất có thể. Nếu không, cũng có thể xảy ra chuyện tìm thấy lối ra nhưng chỉ có một vài người trở về được.

5. Nếu tìm thấy lối ra hoặc cửa, tuyệt đối đừng quên điều này. Khung cảnh mà bạn quan sát được phía bên kia cánh cửa có thể sẽ khác với khung cảnh mà bạn thật sự nhìn thấy sau khi bước qua.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Vậy nghĩa là sao?

Tôi giơ đoạn đó của sổ hướng dẫn ra cho những người khác xem, và Yu Daon đang đọc liền mở lời.

“Không phải có thể hiểu đúng như vậy luôn sao?”

“Ừm?”

“Nghĩa là, ưm. Khi mở cửa vào văn phòng Phòng Nhân sự, chúng ta sẽ thấy văn phòng Phòng Nhân sự nhỉ?”

Yu Daon bắt đầu giải thích chậm rãi.

“Nhưng khi chúng ta bước vào trong với suy nghĩ rằng đó là văn phòng Phòng Nhân sự, đó thực ra lại không phải văn phòng Phòng Nhân sự”

“...Tôi đại khái hiểu được ý cô rồi”

Nghĩa là một khi bước vào trong thì sẽ trở thành nơi khác nhỉ.

Hoá ra là vậy.

“Thế nên chúng ta mới được bảo đi chung”

“...”

Cũng không phải là không có lý.

“Tốt. Dù sao từ trước đến giờ nghe theo sổ hướng dẫn cũng chẳng bị thiệt thòi gì mà”

“Đấy là anh thôi”

Phớt lờ lời nói đầy gai góc của Song Ahrin, tôi tiếp tục đọc sổ hướng dẫn.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

5. Cuối cùng, chúng tôi đã xác nhận được rằng một số phần tử phản động đã bỏ trốn từ bên trong Cục Quản thúc hoặc một số hội nhóm đối địch đang lấy địa điểm này làm căn cứ hoạt động. Xin hãy hết sức chú ý.

6. Những phần tử phản động của Cục Quản thúc hiện đang trú ngụ tại tầng hầm có liên quan tới sự kiện Cất lên quy mô lớn xảy ra 70 năm trước, và theo lời kể của những người sống sót, chúng đang sinh sống tại một nơi có một nhà thờ khổng lồ.

7. Ngoài ra, còn có những kẻ đã bỏ trốn sau khi thử nghiệm việc kết hợp con người với dị thể quản thúc sử dụng tài liệu nội bộ của Cục vào khoảng 20 năm trước. Nghe nói chúng hiện đang trú ngụ tại một nơi giống như nhà máy khổng lồ ở Tầng hầm.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

“...Bố mẹ của cô Daon có thể ở đây”

“Nếu là 20 năm trước thì thời gian cũng vừa khớp rồi”

“Nhưng bố mẹ tôi… ý là, ừm. Theo như những gì tôi nhớ, chúng tôi dường như đã sống trong một chung cư. Một căn chung cư chật hẹp”

Nghe tôi và Jang Chaeyeon nói, Yu Daon xen vào và lắc đầu.

“Thật sao?”

“Cô có nhớ đó là căn chung cư như nào không?”

“Tôi không nhớ được chính xác hoàn toàn đâu nhưng…”

Yu Daon nghiêng đầu trước câu hỏi của tôi và Jang Chaeyeon.

“Khi đi ra ngoài… một nơi xinh đẹp… à không, ở đó có một sân chơi… và khi tôi chơi ở đó, bố mẹ dường như luôn đứng bên cạnh nhìn tôi”

“...Đợi chút”

Song Ahrin bước đến chỗ Yu Daon và sờ vào thái dương của cô ấy.

“Xin lỗi, cho tôi thử kiểm tra một lần xem cô có đang nhớ thông tin chính xác không được chứ?”

“...”

Yu Daon nhìn tôi, Jang Chaeyeon và Song Ahrin rồi gật đầu.

“Vâng”

“Được rồi”

Song Ahrin đặt tay lên thái dương của Yu Daon rồi nhắm mắt, và Yu Daon nhíu chặt mày chấp nhận cái chạm của cô ấy.

Mỗi khi Song Ahrin ừm một tiếng, Yu Daon lại nhíu mày, co rúm người và nhắm nghiền mắt lại, chỉ sau khoảng năm phút thì Song Ahrin cuối cùng cũng mới bỏ ra.

“...Ừm”

“...Ư…”

Song Ahrin dường như đang trầm tư gì đó, còn Yu Daon thì ôm đầu lắc qua lại như thể cảm thấy khó chịu.

“Cô Daon?”

“Cảm giác như là có ai đó vừa cho… máy xay vào trong đầu tôi rồi quay vậy…”

“À ừ, đúng là tôi đã hỏi tập trung vào tốc độ thật”

Song Ahrin đáp lại lời của Yu Daon như chẳng có chuyện gì rồi nhìn chúng tôi.

“Cô ta có hơi kỳ lạ nhỉ?”

“Ừm?”

“Không, không phải là cô ta bị tẩy não hay gì cả”

Song Ahrin ngập ngừng.

“Có quá nhiều lỗ hổng trong ký ức của cô ta”

“...”

“Thông thường, ký ức thời thơ ấu sẽ được hình thành tại một thời điểm nhất định. Giống như việc chúng ta không nhớ nhiều khi chỉ mới một hai tuổi, nhưng đến khi bắt đầu học tiểu học thì lại bắt đầu nhớ được phần nào vậy”

Hiểu rồi?

Song Ahrin nói tiếp.

“Nhưng mà cái đứa này… có quá nhiều lỗ hổng trong ký ức của mình”

“...Ý cô là…”

“Thì là, cũng có thể có nhiều nguyên nhân”

Song Ahrin bình thản đáp lại.

“Cô ta có thể đã bị tra tấn quá nhiều ở Bệnh viện đến mức não bộ bị tổn thương, hoặc cũng có thể là là những ký ức đó đã bị xóa có chủ ý đi”

“...”

“Thực chất, những ký ức khi còn ở trong Bệnh viện… …Thôi. Không nói thì hơn”

Song Ahrin bịt miệng với vẻ mặt cay đắng và lắc đầu.

“Đoạn đó thì tôi không xem kỹ. Ký ức dù chỉ lục lọi một chút thôi cũng đã đủ để gây ám ảnh tâm lý rồi mà”

“...Tôi hiểu rồi”

Tôi gật đầu, và Yu Daon cũng rời mắt khỏi tôi mà không nói gì.

“...Hơn cả vậy”

Và rồi, như thể không chịu đựng được bầu không khí này thêm nữa, Jang Chaeyeon chậm rãi cất lời.

“Hãy tìm cách thoát ra thôi. Một khi đã ra ngoài được thì mọi thứ kiểu gì cũng sẽ có cách giải quyết”

“Nếu được như vậy thì tôi chẳng còn mong ước gì hơn”

Tôi điềm tĩnh đáp lại và nhìn xung quanh.

Những bức tường màu vàng không có dù chỉ một ký hiệu, và còn cả sàn nhà màu vàng khiến cho việc phân biệt đâu là đường cũng trở nên khó khăn.

“...Đau đầu ghê”

Tôi lẩm bẩm, và Song Ahrin đã nhắm mắt cho đến khi nãy cũng gật đầu đồng tình.

“Tôi không cảm nhận được bất cứ sự hiện diện nào của con người”

“...Tôi cũng không nhìn thấy gì”

Jang Chaeyeon lắc đầu.

“...”

Yu Daon đang im lặng nãy giờ bỗng ngửi mùi rồi ngẩng đầu lên.

“Tôi thì… có ngửi thấy mùi gì đó”

“Mùi gì vậy?”

“Ừ, ừm…”

Yu Daon nhíu mày trước câu hỏi của tôi.

“Phải giải thích như nào đây nhỉ…”

Cô ấy lẩm bẩm với vẻ mặt lúng túng rồi cất lời.

“Mùi, mùi cao dán chăng?”

“Mùi cao dán sao?”

Hoàn toàn không ngửi thấy mùi cao dán luôn.

Khi tôi thử ngửi mùi, Yu Daon liền lắc đầu

“Anh Jaehun và những người khác có lẽ không ngửi được đâu. Cái đó… phải nói như nào nhỉ, thay vì kiểu mùi hương thông thường thì nó giống như mùi tỏa ra từ con người hơn?”

Không phải đều là một hết à?

Nhưng tôi quyết định không hỏi xoáy thêm nữa.

“Quả nhiên, tôi đã tin vào cô mà. Cún con của đội chúng taaaa!”

“Chú ý lời nói”

Jang Chaeyeon cấu eo Song Ahrin và thở dài, còn Song Ahrin thì lần này lại không đặc biệt kêu ca bất mãn gì mà chỉ giữ eo mình với vẻ mặt trông như sắp khóc.

Nhìn theo cách này thì họ trông cũng thân thiết phết mà nhỉ.

“Hướng này”

Yu Daon dẫn đầu mở đường, và vẫn như mọi khi, Jang Chaeyeon đứng cuối còn Song Ahrin đứng bên cạnh tôi, và tất cả cùng bước đi.

Sau khi chúng tôi đi không biết đã được bao lâu, một căn phòng nhỏ đột nhiên xuất hiện.

“...”

Yu Daon cầm lấy tay nắm cửa và nhìn chúng tôi.

“Tôi mở nhé”

“Ừm”

Khi tôi gật đầu với cô ấy, Yu Daon liền mở cửa.

Một căn phòng màu vàng bình thường hiện ra trước mắt chúng tôi.

“Tốt, tốt rồi. Vậy thì tất cả chúng ta cùng…”

Yu Daon nhìn chúng tôi, và chúng tôi cũng nhanh chóng đứng vào vị trí bên cạnh cô ấy.

Không lâu sau, một cảnh tượng lố bịch bốn người nam nữ đang khoác vai nhau bước chân về trước xuất hiện.

Cả bốn người chúng tôi cứ thế đi qua cánh cửa.

“...”

“...”

“...”

“...”

Không có chuyện gì xảy ra.

Bốn người chúng tôi chỉ đang đứng trong một căn phòng nhỏ thôi.

“...Chẳng lẽ là Giấy Vụn nói sai rồi sao?”

“Không thể nào. Có lẽ là—”

Ồ!

Và rồi, một giọng nói nghe có vẻ mừng rỡ vang lên cắt ngang chúng tôi.

Là con người!

Đó là một người đàn ông trung niên mặc trên mình bộ vét chỉnh tề.

Mái tóc được chải chuốt gọn gàng, và ngay cả đôi giày cũng phối hợp rất đẹp với bộ đồ.

Ông ta mỉm cười.

Ôi! Gặp được con người ở đây quả thực là một điều đáng mừng mà!

Một cửa sổ trong suốt xuất hiện trên đầu của ông ta.

83cfad77-ab57-4778-bd55-5ceebb3c4e6d.jpg

Nhân tiện—

-Bằng!

Trước khi thứ đó có thể nói xong, tôi đã rút súng đục một lỗ vào trán của nó, và ngay sau đó ba người kia liền mỗi người khen tôi một kiểu.

“Nhanh nhỉ?”

“Tốt lắm”

“Ngầu ghê!”

“...”

Tất cả mọi người dường như đều đã trở nên hơi kỳ lạ quá rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Sự cất lên (Rapture) là một niềm tin về ngày tận thế khi tất cả những tín đồ Cơ đốc đã chết sẽ được sống lại và cùng với những Cơ đốc nhân đang còn sống sẽ cùng nhau "bay lên trên mây, để gặp Chúa trên trời (cất lên trên trời ở với Chúa).