Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 387: Nước thải

Chương 387: Nước thải

Cũng không phải một việc khó đến vậy.

Trên chiếu nghỉ cầu thang yên tĩnh, tôi chậm rãi mở sổ hướng dẫn và cất lời.

“Việc ghi chép luôn yêu cầu cách viết tiêu chuẩn. Đúng chứ?”

Trước lời nói đó, sổ hướng dẫn ngay lập tức mở ra như thể đã chờ đợi từ trước.

Chẳng lẽ là đã chờ tôi nói vậy à?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[WR - Cách để ghi chép trong sổ hướng dẫn]

1. Ngoại trừ một số cực ít trường hợp ngoại lệ, sổ hướng dẫn luôn tuân theo công thức ghi chép tiêu chuẩn của Cục Quản thúc.

2. Cụ thể, ghi chép nhất định phải mở đầu bằng các số liên tiếp bắt đầu từ 0 hoặc 1 (theo thứ tự 1, 2, 3, 4, 5), với một dấu chấm ở sau mỗi số để hoàn thiện phần biểu thị ký hiệu của hạng mục.

3. Theo các điều khoản bảo mật và hạn chế được tích hợp sẵn bên trong sổ hướng dẫn của Cục Quản thúc, bất cứ ai không phải thành viên của Cục Quản thúc sẽ không thể đọc được nó. Bởi vậy, dù cho có đọc được văn bản được viết dưới dạng của sổ hướng dẫn ở đâu đó, bạn cần phải kiểm tra lại nếu nó không nằm trong sổ hướng dẫn.

4. Sổ hướng dẫn được ghi chép theo phương thức đã được nêu ở trên, và nếu chẳng may người sử dụng mắc sai lầm do không tuân thủ những điều khoản này, sổ hướng dẫn sẽ kiểm tra và sửa đổi lại.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Là cái này nhỉ.

Tôi lại kiểm tra những dòng chữ được viết trên tường một lần nữa.

Nét chữ của mỗi người đều khác nhau nhưng… có điểm khác biệt.

“...”

Câu có dấu chấm, câu không có.

Tôi đã dành biết bao nhiêu thời gian đọc sổ hướng dẫn rồi chứ.

Hừm hừm, tôi hắng giọng rồi bắt đầu tiếp tục phần giải thích.

Dù tôi cứ thế đi xuống cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng nếu những người khác đang bị kẹt, sổ hướng dẫn chính là thứ duy nhất họ có thể trông cậy vào.

“...Chính vì vậy, bạn cần phải cẩn thận”

Sau khi đọc xong câu cuối cùng, tôi nhìn sổ hướng dẫn, và nó bắt đầu chậm rãi đóng lại.

-Lật phật!

Sổ hướng dẫn đóng lại với một âm thanh vui tai, và tôi bắt đầu chậm rãi bước đi.

Không còn thời gian nữa.

Tôi cần phải di chuyển nhanh để cập nhật sổ hướng dẫn, rồi sau đó tìm cách thoát khỏi đây bằng mọi giá.

Chắc cứ đi xuống tầng 1 là được nhỉ.

Tôi đi xuống hết bậc thang của một tầng,

-Vù…

Và thứ chào đón tôi là một cầu thang chưa hoàn thiện, ngoài ra còn có cả một biển báo mới toanh trông như chỉ vừa mới được dựng lên cách đây không lâu.

<Cầu thang hiện đang được thi công. Mặc dù về mặt khoảng cách thì trông như có thể nhảy xuống tầng 1, thế nhưng bạn sẽ không bao giờ tới nơi đâu, vậy nên xin đừng nhảy xuống.>

<Trong số những người đã nhảy xuống vì nghĩ rằng có thể thoát khỏi nguy hiểm, chưa có một ai sống sót trở về.>

Nếu là như vậy thì không phải đáng ra nên hoàn thành cầu thang trước hay sao?

Với suy nghĩ đó, tôi bước về phía hành lang,

“...”

Một dãy hành lang trông như vẫn còn đang trong quá trình sơn đang chờ đợi tôi ở đó.

Lớp sơn trắng mới chỉ được quét lên một nửa và còn cả sàn nhà vẫn chưa được thiết kế chào đón tôi.

Dù vậy, có vẻ là cấu trúc cũng đã phần nào được định hình nên vị trí của mỗi văn phòng không có gì thay đổi.

-Lật phật!

Sổ hướng dẫn mở ra,

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng] 

[Khu vực dự kiến thi công Chi nhánh Gangseo]

[Tầng 3]

1. Công việc thi công trên tầng 3 về cơ bản đã hoàn thành nên cũng sẽ không có hiện tượng dị thường lớn nào xảy ra.

2. Tuy nhiên kể từ sau sự kiện đó, hiện tại ở khu vực xung quanh Bờ sông đã xuất hiện rất nhiều biến cố, vậy nên cũng đừng chủ quan. Tuyệt đối không được quên lý do gốc rễ tại sao Chi nhánh Gangseo được xây dựng.

3. Thứ cản trở việc thi công ở tầng 3 nhiều nhất là Nước thải.

4. Kể từ sau sự kiện Chung cư Ngày mai, nước đen đã bắt đầu trào lên ở trên khắp cả nước, và những người tiếp xúc hoặc uống phải đều được xác nhận là đã mất trí, hơn nữa còn có cả biến dị về cơ thể hoặc tư duy.

5. Nếu nước đen thỉnh thoảng lại rỉ xuống từ trên trần, tuyệt đối không được đến gần khu vực đó.

6. Nếu nước đen chạm vào da thịt bạn, hãy rửa sạch ngay lập tức nhưng tuyệt đối không được lấy tay lau.

7. Để đối phó với những lúc nước đổ xuống quá nhiều không thể đỡ được, Cục Quản thúc đã chuẩn bị sẵn các mái hiên. Hãy đi vào mái hiên để tránh nước.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Lần này có vẻ là không khó lắm nhỉ.

Với suy nghĩ đó, tôi bước đi,

-Soạt!

Cũng với cảm giác đã dẫm chân lên thứ gì đó, tôi nhìn xuống và thấy được vô số mảnh quần áo rơi vãi khắp nơi.

Cảm giác giống như đã có ai đó vội vã cởi hết quần áo ra vậy.

“...”

Tôi kiểm tra đống quần áo.

Dường như người đó đã gấp gáp cởi bỏ quần áo, tay áo cùng ống quần đều bị lộn ngược hết cả, đặc biệt là phần áo trên đã hoàn toàn bị nhuộm đen, trông như sẽ chẳng có gì tốt lành nếu chạm tay vào.

Tôi dùng chân đá nhẹ để lật đống quần áo,

“...Cái gì đây?”

Nhìn cảnh tượng bày ra trước mắt, tôi đã không biết phải nói gì đến mức đã vô thức tự lẩm bẩm một mình.

Có thứ gì đó trông giống như da thịt dính vào đống quần áo.

Và, cảm giác như thể đã có ai đó lột xác hoàn toàn rồi để lại lớp da này vậy.

Nghe bảo là tiếp xúc với Nước thải có thể dẫn tới đánh mất nhân tính, hoặc thậm chí là những chuyện còn kinh khủng hơn thế nữa nhỉ.

Cùng lúc đó, sổ hướng dẫn lại ồn ào mở ra.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[Khu vực dự kiến thi công Chi nhánh Gangseo]

[Tầng 3]

8. Cục Quản thúc sẽ định kỳ tiến hành việc xử lý các nhân viên bị xâm thực, vậy nhưng trong trường hợp Cục Quản thúc vẫn chưa thực hiện việc dọn dẹp và bạn cảm nhận được có thứ gì đang lảng vảng xung đấy, xin hãy chuẩn bị sẵn súng đã được cấp cho bởi Cục Quản thúc và di chuyển nhanh nhất có thể.

9. Nếu chẳng may bị phát hiện, xin hãy phản kháng bằng súng hết mức có thể. Nhưng xin đừng quên, mục tiêu của bạn không phải là giết con quái vật mà là chạy thoát khỏi nó.

10. Hãy để lại một viên đạn trong trường hợp bạn đã quá muộn và bị bắt. 

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đại khái hiểu được cảm giác này rồi.

Tôi nhanh chóng rút súng ra và kiểm tra lượng đạn trong băng.

“Mức này thì chắc cũng xoay xở được”

Với suy nghĩ đó, tôi chậm rãi bước đi trong khi cảnh giác xung quanh.

Không có Chí mạng, và tình hình cũng không hẳn là tốt.

Giờ nghĩ lại, cảm giác như dạo gần đây Chí mạng được cho ít đi rồi thì phải.

Hay là vì bây giờ tôi hiểu được dễ dàng quá nên ngưỡng nhận Chí mạng tăng lên rồi?

Không biết nữa.

Hoặc nhỡ đâu là đang chuẩn bị cho một thứ gì đó thật sự tuyệt vời thì sao?

Mặc dù đây là mắt tôi, tôi vẫn chưa thật sự hiểu rõ về chúng.

Nếu thật sự phải nói thì tôi chỉ biết rằng đứa em gái đã bằng cách nào đó chuyển đôi mắt này sang cho tôi…

Nhưng vấn đề là tôi hoàn toàn không biết thêm gì khác ngoài điều đó.

Chúng là một phần cơ thể tôi nhưng tôi lại chẳng biết gì, đúng là vô lý hết sức.

Thật sự đấy.

Dù sao đi nữa, khoảnh khắc tôi đang bước đi với suy nghĩ kỳ quái đó,

-Soạt.

Cũng không ngoài dự đoán, âm thanh như có thứ gì đấy đang bị kéo lê lết vang đến từ đâu đó.

Vũ khí mà tôi đang có lúc này là một khẩu súng lục.

Khi không có bất cứ thành viên Phòng Nhân sự nào ở đây, cũng không sai khi nói rằng xác suất để tôi lao vào đánh và chiến thắng là gần như bằng không.

Tôi bước đi nhanh hơn nữa.

Bởi vì nếu cứ như này rồi bị phát hiện thì phải nói là vô cùng mệt mỏi.

Khi tôi đang bước đi với suy nghĩ đó,

-Soạt…

Âm thanh thứ gì đó đang bị kéo lê lết càng lúc càng lớn, và tôi kìm lại tiếng thở dài trong vô thức và quay về sau.

Một người đang bám trên trần nhà bò về phía tôi.

Mặc dù việc hắn ta đang khỏa thân với nước dãi chảy ròng ròng ra từ miệng có hơi vấn đề thật.

Sao cảm giác như là tôi có duyên gặp phải mấy thứ bò lổm ngổm như này vậy nhỉ.

Cửa sổ trong suốt xuất hiện.

552be1a7-ce65-4762-ab1c-9c4233a44c0a.jpg

Và tất nhiên, không chút đắn đo, tôi ngay lập tức quay người bỏ chạy thật xa khỏi thứ kia.

Bảo tôi chiến đấu với một thứ như vậy sao?

Tuyệt đối không được đâu.

-Bằng!

Và tôi cũng không quên bắn súng vào đầu thứ kia để kìm chân nó.

Là con người!

Và rồi, thứ vừa bị trúng đạn của tôi hét lớn và lao thẳng về phía tôi.

Mau đến đây! Ở nơi này nếu anh không bằng mọi cách phơi bày bản thân mình thì sẽ gặp nguy hiểm đấy!

Vậy mà vẫn có thể nói chuyện bình thường thật nhỉ.

Tôi cũng đã nhận ra! Rằng để có thể sống sót được trong cái thế giới khắc nghiệt và đáng sợ này, ta cần phải lột bỏ bản thân chẳng là gì ấy!

-Bằng! Bằng!

Vậy nên anh cũng hãy mau đến đây với tôi đi! Tôi muốn anh cũng được cảm nhận sự thanh thản mà tôi đang trải qua này!

Nói cái quái gì vậy?

-Bằng!

Đừng ghét bỏ như vậy chứ! Tôi nghĩ là anh rồi cũng sẽ hiểu tôi thôi!

Tôi chạy về trước, thỉnh thoảng lại bắn về sau, nhưng bằng cách nào đó cảm giác như giọng nói gào thét tên tôi đang càng lúc càng gần hơn.

Cứ tiếp tục như này thì không ổn.

Nghĩ vậy, tôi dồn thêm lực vào chân và bắt đầu chạy.

Để xem nào.

Hành lang này cũng không phải là không nhìn thấy được điểm kết thúc, vậy nên chỉ cần tôi chạy tốt thì sẽ không có vấn đề gì cả.

Tôi quay người lại để bắn,

Bắt được rồi

Và chạm mắt với kẻ đang vươn tay ra ngay trước mặt mình.

“Khốn nạn…!”

Trước khi tay của nó có thể chạm vào da tôi, tôi vội vã giơ cả hai tay lên chặn lại được cánh tay của thứ kia bằng lớp áo, rồi cứ thế cả hai chúng tôi lăn lộn trên sàn.

-Thuỵch!

Chấn động đánh thẳng vào lưng tôi, và trước khi có thể kịp lấy hơi, tôi lại lăn người né tránh cánh tay đang lao tới dồn dập và nghiến chặt môi.

Vị trí đứng chẳng tốt chút nào cả.

Xui xẻo kiểu gì mà thứ kia lại đứng chắn ngay phía lối ra cơ chứ.

Sau cùng, nếu muốn thoát ra thì tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài vượt qua hắn.

May mắn thay, tôi đã không đánh rơi súng của mình.

“...”

Tôi cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt ở đầu cánh tay.

Nước thải đã chạm vào tay tôi.

Cơn đau đầu tê rần ập đến, nhưng tôi nghiến chặt môi phớt lờ nó rồi thủ thế.

Không chỉ vậy, cánh tay của tôi cũng cảm thấy đau rát như bị thiêu đốt, nhưng hiện tại không có thời gian để bận tâm đến chuyện đó.

“Anh có đồng ý không?”

“Tôi sẽ bắt đầu ghi chép về dị thể quản thúc từ bây giờ”

Tôi mở miệng, phớt lờ lời bắt chuyện của kẻ kia, và sổ hướng dẫn mở ra.

-Lật phật!

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[Dị thể quản thúc - Kẻ Chạm nước - Ghi chép của Kim Jaehun Phòng Nhân sự]

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

“Trước hết tớ sẽ quan sát kỹ rồi từ từ ghi chép lại”

1. Trước hết hãy quan sát kỹ rồi từ từ ghi chép lại.

Dường như đã nghĩ rằng tôi sẽ ghi chép ngay lập tức, một đường gạch ngang vội vã được vạch ra trên sổ hướng dẫn và những con chữ bắt đầu bị xóa đi như thể dùng tẩy xóa.

-Cạch!

Tôi nâng tay lên thay băng đạn.

Tôi cũng đâu phải mới chỉ bắn súng trong một hai ngày, vậy nên không có lý do nào mà tôi sẽ thua cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!