Chương 389: Vé số
Sau khi khẽ liếc nhìn Yu Daon, tôi lại mở sổ hướng dẫn.
Còn không được cho thời gian để nghỉ ngơi luôn.
Nghĩ vậy, tôi nhìn sổ hướng dẫn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Tầng 2, Sảnh chờ]
1. Sảnh chờ là nơi an toàn.
2. Dù vậy, khi một số lượng người nhất định tập trung lại, giờ giải lao sẽ kết thúc. Khi đó cầu thang đi xuống tầng 1 sẽ tự động xuất hiện, xin hãy chú ý.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đồng thời,
-Cạch cạch!
Cùng với âm thanh đó, tiếng động phát ra từ phía chiều nghỉ cầu thang.
“Hồi thi công Cục Quản thúc họ còn kiểm soát cả giờ giải lao nữa sao? Chuyện đó có hơi quá đáng nhỉ”
“Khi chúng ta làm việc thì giờ giải lao cũng đâu phải là vô hạn”
“À, đúng là như vậy thật. Nếu có vô hạn giờ giải lao thì có lẽ tôi cũng đã đi chơi với anh Jaehun rồi ha?”
Yu Daon và tôi thì thầm trò chuyện, trong khi đó những người khác lo lắng nhìn xung quanh rồi nhìn chúng tôi.
“Nhìn hai người đó kìa”
“Quả nhiên… thấy họ vẫn có thể nói chuyện cười đùa trong tình huống này, chắc chắn đây không phải lần một lần hai họ trải qua những chuyện như này đâu. Chúng ta cũng sẽ ổn thôi”
Những người khác lẩm bẩm, ánh mắt nhìn chúng tôi của họ tràn đầy sự ngưỡng mộ.
“Nặng nề thật đấy…”
Và, Yu Daon lẩm bẩm trong khi nhận những ánh mắt đó của mọi người, còn tôi thì bình thản đáp lại.
“Điều đó cho thấy họ trông cậy vào chúng ta đến thế mà. Theo tôi thì chúng ta đáp lại điều đó cũng là việc nên làm”
“...”
Yu Daon mỉm cười cay đắng trước lời của tôi.
“Sao vậy?”
“Không, ừm. Chỉ là…”
Cô ấy ngập ngừng một hồi rồi cất lời.
“Tôi chỉ nghĩ là anh Jaehun thật sự lúc nào cũng tử tế với tất cả mọi người thôi”
“...Tôi sao?”
Tôi có như vậy à?
Khi tôi đang tự hỏi như thế, cùng lúc đó, sổ hướng dẫn mở loạt xoạt và bắt đầu cho tôi xem một loạt các chữ latin.
Để xem nào, A… N…
Khi ghép từng chữ một thì…
<A>
<N>
<I>
<Y>
<O>
“Nó bảo không phải này?”
“Mỗi người đều có ý kiến riêng của mình mà”
Yu Daon bình thản đáp lại và mỉm cười.
“Ít nhất thì tôi nghĩ rằng anh Jaehun thật sự rất tốt bụng”
Yu Daon nhún vai rồi tiếp tục nhìn sổ hướng dẫn.
Cảm giác như là đáng ra cô ấy phải nói ‘cho nên là’ tiếp sau đấy cơ, nhưng cô ấy đã không nói thêm gì.
Sau khi nhìn Yu Daon như vậy, tôi lại hướng mắt về sổ hướng dẫn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Tầng 2, Sảnh chờ]
1. Sảnh chờ là nơi an toàn.
2. Dù vậy khi một số lượng người nhất định tập trung lại, giờ giải lao sẽ kết thúc. Khi đó cầu thang đi xuống tầng 1 sẽ tự động xuất hiện, xin hãy chú ý.
3. Nếu giờ giải lao kết thúc, xin hãy đi xuống tầng 1.
4. Trong lúc đi xuống, xin hãy cẩn thận do việc thi công vẫn chưa được hoàn thành xong.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Nếu là như này thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu”
“Vâng, tôi cũng nghĩ vậy”
Yu Daon gật đầu đáp lại lời lẩm bẩm của tôi, và khi hai người chúng tôi bắt đầu dẫn trước, những người khác cũng liền đi theo sau chúng tôi với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
“Đi, đi thôi”
“Chỉ cần đi theo họ là có thể sống sót…”
Khẽ ngoái đầu lại nhìn, tôi thấy khoảng sáu người đang đi theo chúng tôi.
“Cô Chaeyeon và cô Ahrin chắc là sẽ bình an vô sự nhỉ?”
“Hừm…”
Yu Daon nhíu mày như thể không rõ trước lời lẩm bẩm của tôi rồi nở một nụ cười khó xử.
“Tôi nghĩ là họ sẽ ổn thôi. Dù sao thì mối quan hệ của họ cũng tốt mà…”
Tôi ngoảnh mặt khỏi Yu Daon khi cô ấy nói vậy, và Yu Daon cũng mỉm cười gượng gạo.
Đúng là Yu Daon cũng có một mặt hơi không hòa nhập thật.
Có lẽ chọn ra một ngày rồi cùng… Không, đây không phải là việc mà tôi nên xen vào.
Cả ba đều là những người trưởng thành đàng hoàng rồi, cứ bám lấy chuyện đó mà bảo họ hãy làm thân với nhau hoặc không là không đúng chút nào.
“...Nếu có chuyện gì thì xin hãy nói với tôi, hoặc là, ừm. Nếu không phải vậy mà có việc gì tôi có thể giúp được thì xin hãy cho tôi biết. Bởi vì tôi luôn ở đây bên cạnh cô Daon mà”
Ngay sau khi tôi dứt lời,
“...”
“...”
“...”
Những người khác liền nhìn chằm chằm vào tôi.
Sao vậy, có chuyện gì thế.
Yu Daon cũng nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt tròn xoe, và cô ấy bắt đầu nói lắp.
“À, chuyện đó. Vâng. Tôi cảm ơn. Tất nhiên rồi! Tôi luôn cảm thấy rất, rất biết ơn vì anh Jaehun luôn ở bên cạnh tôi mà!”
Cô ấy vừa lấy tay quạt mặt vừa nói liến thoắng, còn từ phía sau, những người khác cũng bắt đầu huýt sáo.
“Đúng là khoảng thời gian tươi đẹp ha, tuyệt ghê”
Chỉ khi ấy thì tôi mới nhận ra những người khác đã hiểu nhầm theo ý nào.
“Cô Daon, chuyện đó, cô đừng bận tâm quá nhé. Tất cả những người khác đều…”
“Không, không sau đâu”
Yu Daon vội vàng lắc đầu trước lời lẩm bẩm của tôi.
Cứ như thế, Yu Daon và tôi bước đi một cách ngượng ngùng,
Và cho đến khi chúng tôi tới được tầng 1, không có bất cứ chuyện gì xảy ra.
***
Khi chúng tôi xuống đến tầng 1, tiếng xì xào càng lúc càng trở nên lớn hơn.
Đồng thời, một cảm giác an tâm trào lên trong tôi.
Bởi vì có tiếng xì xào nghĩa là có người ở đó, và ngược lại cũng có nghĩa đây là nơi an toàn.
“Ah, im lặng một chút hộ cái!”
Và rồi, một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên.
“Cô Ahrin!”
Khi tôi quay sang bên cạnh gọi lớn, và ở đó là Song Ahrin trông vô cùng cáu kỉnh với mái tóc tím rối bù hết cả lên.
Uầy, đầu tóc như cái tổ quạ luôn.
Và rồi, Song Ahrin đang hết sức ổn định những người khác với vẻ bực bội chạm mắt với tôi,
“...E, e hèm”
Cô ấy hắng giọng giả vờ và bắt đầu sửa lại tóc của mình.
“Anh, anh đã đến rồi à”
“Chỉ bởi vì bây giờ cô sửa lại tóc và hạ giọng xuống không có nghĩa là tôi không nhìn thấy dáng vẻ đáng xấu hổ mà cô vừa thể hiện ra—Ái ái! Đau đầu! Đau đầu!”
Song Ahrin đang lườm tôi với ánh mắt sắc bén liền hừ một tiếng rồi quay người đi.
“Tóc Trắng đang sắp xếp ở đằng kia, còn tôi thì phụ trách ở đây”
“Đang sắp xếp là sắp xếp cái gì vậy?”
“Cái gì là cái gì. Trong một tình huống chẳng thể nào hiểu được như này thì điều quan trọng nhất là mọi người tập trung lại với nhau rồi còn gì”
Song Ahrin nhìn tôi như thể tôi đã hỏi một điều hiển nhiên.
“Thậm chí, việc này ừm, gì ấy nhỉ. Chẳng phải đây là việc mà chính bố mẹ của Tóc Đen đã gây ra sao”
Song Ahrin nhìn chằm chằm vào Yu Daon, và Yu Daon mỉm cười khó xử.
“Bố mẹ tôi có hơi…”
“Được rồi. Cô không cần phải gọi cái hạng như vậy là bố mẹ đâu. Chẳng lẽ chỉ cần máu mủ thì đều là bố mẹ hết à? Phải làm tròn trách nhiệm của mình thì mới là bố mẹ chứ”
Song Ahrin nhướng một bên mày nhìn Yu Daon, và Yu Daon im lặng một hồi rồi khẽ mỉm cười.
“Đúng vậy nhỉ”
“Phải. Dù sao đi nữa. Tóc Trắng và tôi, cái đó, nó là gì ấy nhỉ? Cái thứ kỳ quái đó. Chúng tôi đã đập nó và khi nhận ra thì đã đang ở tầng 2 rồi”
Song Ahrin chỉ lên trên, ngay sau đó một giọng nói điềm tĩnh tiếp lời cô ấy.
“Vậy nên chúng tôi đã đi lên trên giải cứu những người khác xuống và sau đó thì ổn định lại”
“Cô Chaeyeon”
“Anh lo lắng cho tôi chứ?”
“Tất nhiên là có rồi”
“Từ lần sau tôi sẽ không để anh phải lo lắng thêm nữa đâu. Không như một ai đó”
Jang Chaeyeon xuất hiện từ phía sau Song Ahrin và vẫy tay, còn Song Ahrin thì lườm Jang Chaeyeon một hồi rồi không nói gì nữa.
Rồi Jang Chaeyeon tiếp tục phần giải thích.
“Nên là, sau khi chúng tôi cố gắng cứu nhiều người nhất có thể…”
“Tình hình mới thành ra giống như bây giờ?”
“Ừm”
Jang Chaeyeon chậm rãi gật đầu.
“Vậy thì chắc là vẫn còn những người khác chưa đến nhỉ”
“Kiểu gì cũng sẽ có thôi. Và cũng sẽ có cả những người đã chết”
Jang Chaeyeon nhìn chằm chằm lên trên, và tôi nhìn ba người kia trước nỗi lo âu đột nhiên trào lên.
“Mọi người không nhìn thấy Trưởng phòng và Park Yeeun đâu sao?”
“...Không thấy”
“Ừm, tôi cũng không”
Song Ahrin chậm rãi lắc đầu, và Jang Chaeyeon cũng làm tương tự.
Yu Daon nhắm mắt như thể cũng chưa từng nhìn thấy họ.
“...”
Khi tôi đang mải suy nghĩ một lúc,
-Lật phật!
Sổ hướng dẫn lại mở ra.
“Bất cứ khi nào cái này mở ra là tôi lại thấy bất an”
“Tôi cũng vậy. Này, đợi đã! Đừng có đóng lại!”
Tôi đồng cảm với lời của Song Ahrin rồi định nhìn sổ hướng dẫn nhưng nó đã chuẩn bị đóng lại, và tôi liền cho tay vào giữa các trang giấy cố cạy mở ra để đọc.
“Sao lại làm nó dỗi vậy chứ”
“Không, đôi khi cũng có thể làm cho người khác hơi giận dỗi chút mà…”
Tôi lầm bẩm với vẻ bất mãn trước giọng nói như đang khiển trách của Jang Chaeyeon, và khi mở sổ hướng dẫn ra, nội dung giải thích về nơi phải đi tiếp theo liền xuất hiện.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Khu vực dự kiến thi công Chi nhánh Gangseo]
[Tầng 1 - Lối ra]
1. Lối ra là nơi mà Cục Quản thúc dồn nhiều công sức vào nhất. Thông qua lối ra này, bạn có thể vô cùng an toàn quay trở về nơi ban đầu.
2. Tuy nhiên, thỉnh thoảng có trường hợp mà vì một vài lý do nào đó, bạn có thể sẽ rơi vào một nơi khác thay vì nơi mình đi vào. Mặc dù xác suất cho việc này là rất thấp, để đề phòng trường hợp nó xảy ra, một bộ quy tắc an toàn đã được soạn ra như dưới đây.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Giải thích dài dòng như này chắc là vì thấy chúng ta sẽ rơi vào đấy nhỉ?”
“Có vẻ là vậy”
Tôi đồng tình với lời của Song Ahrin và tiếp tục đọc sổ hướng dẫn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Khu vực dự kiến thi công Chi nhánh Gangseo]
[Tầng 1 - Lối ra]
3. Nếu chẳng may đi ra sai lối ra, bạn sẽ rơi vào một trong hai địa điểm sau.
Đầu tiên: Bệnh viện bỏ hoang. Trong trường hợp này, xin hãy tham khảo mục [Hướng dẫn sinh tồn tại Bệnh viện lớn] trong sổ hướng dẫn.
Thứ hai: Tầng hầm với giấy dán tường màu vàng quái dị. Trong trường hợp này, xin hãy tham khảo mục [Hướng dẫn thoát khỏi tầng hầm].
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Chúng ta chắc sẽ rơi vào bệnh viện bỏ hoang nhỉ”
“Tất nhiên rồi. Chỗ đó có liên quan đến Tóc Đen mà”
“Hay là chúng ta làm nghề bói đi?”
“Được rồi. Vậy sau này tôi nghỉ hưu thì hai chúng ta sẽ đi làm nghề bói nhé?”
Trong khi tôi đang đùa giỡn qua lại với Song Ahrin như vậy,
-Rầm rầm rầm!
Với âm thanh thứ gì đó đang lăn lộn rơi xuống, một người đàn ông trung niên cùng một vài người khác trượt thẳng xuống trước mặt chúng tôi.
“Trưởng phòng!”
Và ở trước là người mà tôi tin tưởng nhất.
“Jaehun à! Đừng ra ngoài!”
Trưởng phòng vội vã hét lên ngay khi vừa nhìn thấy tôi, và khi tôi cạn lời nhìn chằm chằm vào ông ấy, Trưởng phòng liền chỉnh lại tư thế và nhanh chóng bắt đầu tóm tắt tình hình.
Trưởng phòng cũng đã tự mình thuận lợi né tránh các rắc rối, và rằng ông ấy đã đi xuống tầng 1 cùng với những người khác.
Và còn có cả việc dường như chúng tôi không nên đi ra từ lối ra đó.
“Anh đã lăn tới đây chỉ để nói việc đó thôi ạ?”
“Không phải như vậy. Ta đã định gọi mấy đứa nhưng rồi lỡ bước hụt chân thôi”
Trưởng phòng vỗ vỗ lưng mình như thể đang bị đau lưng rồi đáp lại.
“Trước hết, ta cảm thấy ở đây an toàn hơn là đi ra ngoài”
“Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là chúng ta có thể ở đây mãi được”
“...Đúng thật”
Trưởng phòng gật đầu, nhắm mắt rồi lại mở ra.
“Vậy, hay là chúng ta đi cùng nhau?”
“Chúng ta sao ạ?”
“Phải. Bốn đứa và thêm cả ta. Tổng cộng là năm. Yeeun thì… có lẽ con bé sẽ đến nơi an toàn thôi”
Trưởng phòng lo lắng nhìn lên trên.
Nhưng hơn tất cả.
Những người khác đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt khẩn thiết.
“...Toàn, toàn bộ Phòng Nhân sự sao?”
“Không đâu. Nghe nói rằng nếu đi theo Phòng Nhân sự, tất cả đều sẽ chết và sẽ chỉ có họ sống sót thôi. Chúng ta không đi theo thì tốt hơn…”
Rốt cuộc thì họ đã nghe được mấy tin đồn nực cười như thế ở đâu vậy chứ?
Tôi thở dài lắc đầu rồi nhìn Trưởng phòng.
“Không được đâu ạ. Trưởng phòng nên ở lại”
“...”
Trưởng phòng nhìn tôi.
“Trưởng phòng vẫn còn gia đình phải chăm sóc mà, và quan trọng hơn, Yeeun vẫn chưa đến đây”
Khi tôi nói vậy và nhìn Trưởng phòng, ông ấy liền đảo mắt xung quanh một hồi rồi chậm rãi gật đầu.
“Xin lỗi nhé, Jaehun”
“Không sao đâu ạ”
Thật lòng mà nói, Trưởng phòng đâu có khả năng chiến đấu.
Thậm chí tóc của ông ấy còn đang rụng dần theo thời gian nữa chứ.
Nếu tôi dẫn Trưởng phòng theo và chẳng may ông ấy bị hói đầu thật, ông ấy sẽ chỉ trở thành một ông chú vô năng có gia đình đi kèm theo, và vì cũng không thể bỏ mặc được nên Trưởng phòng sẽ chỉ là một gánh nặng lớn.
Tôi nhìn Trưởng phòng trong khi tự hợp lý hóa như vậy.
“Thay vào đó thì anh hãy chờ ở đây ạ. Bọn em sẽ giải quyết ổn thỏa rồi quay lại”
“...Được rồi”
Trưởng phòng gật đầu, và khi tôi nhìn ba người kia, bọn họ cũng gật đầu.
“Tốt rồi…”
Phù, tôi thở dài rồi bước về phía lối ra và cầm lấy tay nắm cửa.
“Mọi người đã sẵn sàng để đi đến bệnh viện hết chưa?”
“Đã mặc định là chúng ta sẽ đi đến nhầm nơi luôn rồi à?”
“Thật lòng thì không phải việc chúng ta đến đúng chỗ còn lạ hơn sao?”
“Đúng là thông thường không ai lại đi mua vé số với tiền đề là mình chắc chắn sẽ trúng thưởng thật”
“Đúng rồi đấy”
Đồng tình với lời nhận xét vô cùng xác đáng của Jang Chaeyeon, tôi mở cửa.
-Lóe!
Cùng với một luồng sáng chói lóa, chúng tôi đã đang đứng ở trong một tầng hầm được dán chi chít những lớp giấy dán tường màu vàng.
“...Đây đâu phải là bệnh viện?”
“Nhưng chúng ta đúng là đã xuống sai chỗ còn gì?”
Tôi đáp lại lời lẩm bẩm của Song Ahrin và mở sổ hướng dẫn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Hướng dẫn thoát khỏi tầng hầm]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chắc hẳn phải có lý do nào đó thì chúng tôi mới đến được đây.
Tôi nhìn Yu Daon, và khi bắt gặp ánh mắt của tôi, cô ấy liền mỉm cười nhẹ nhàng.
“Đi thôi”
Tôi bắt đầu bước đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Aniyo trong tiếng Hàn là 'Không phải'