Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 314

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25818

Web Novel - Chương 23 - ✦ Em gái tôi là tín đồ Hỏa giáo (Zoroastrian) (Phần 2) ✦

Một điểm hay khi trò chuyện với người đang say mê nói về thứ họ thích, là… ta chỉ cần gật gù đúng lúc. Không cần vắt óc nghĩ chuyện gợi đề tài – chỉ cần nghe, thỉnh thoảng phụ họa vài câu, cuộc trò chuyện sẽ tự khắc trôi đi.

Dù có hơi phiền với người thích chủ động dẫn dắt, nhưng ít ra vẫn còn đỡ hơn cái không khí ngượng ngùng nặng nề khi chẳng ai nói gì.

Và hôm nay là tiệc đón mừng Yeonhwa. Thấy nhân vật chính của bữa tiệc vui vẻ như thế… cũng là chuyện tốt.

『Ừm, Zoroastrianism à. Trong tên có bộ “hỏa”, anh cứ tưởng họ dùng hỏa táng chứ… Thì ra là cấm?』

『Đúng vậy. Lửa, đất, nước, gió—đều là sáng tạo của Ahura Mazda. Cho nên không được làm ô uế.』

『Thế… họ làm lễ tang kiểu gì?』

『Tùy giáo phái mà khác một chút, nhưng chủ yếu là “thiên táng”—giao lại thi thể cho bầu trời.』

Thiên táng à… để xác cho chim ăn sao? Hừm, thú vị thật.

Tôi vốn định nghe cho có lệ, ai ngờ lại bị cuốn theo lúc nào không hay. Hóa ra chuyện học thêm điều mới vẫn luôn là điều khiến tôi thích thú.

“Thiện niệm, thiện ngôn, thiện hạnh.”

Đó là ba giáo điều quan trọng nhất của hỏa giáo. Và Yeonhwa, một tín đồ thuần thành, thực sự sống theo đúng như vậy.

Mỗi hành động của cô đều thanh nhã. Cách cô đối đãi hạ nhân cũng nhẹ nhàng đến ngạc nhiên—hoàn toàn không giống một tiểu thư được nuông chiều từ bé.

Hơn nữa…

『Thật ra… em từng rất lo, không biết có thể thích nghi với cuộc sống ở Trung Nguyên không. Nhưng được gặp người anh trai dịu dàng thế này, em mừng lắm.』

Cô còn nói những lời dễ thương như vậy. Thế này thì ai mà chịu nổi.

Yeonhwa mỉm cười thẹn thùng, má ửng hồng. Tôi khẽ cười theo, không kiềm được.

Tuy nụ cười ấy có lẽ được luyện trước trong gương, nhưng nhận được lời khen thì vẫn là điều đáng mừng, dù nó có sáo rỗng đi nữa.

Tôi nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh vì cuộc trò chuyện kéo dài, ép mình bình tâm lại.

Trong lúc trò chuyện, tôi nhận ra cô là một người có tài ăn nói. Giọng nói trong trẻo dễ nghe, đôi mắt đỏ lấp lánh cứ thế cuốn người khác vào vòng xoáy nhẹ nhàng.

Cô biết nhìn sắc mặt người đối diện, biết nói những lời dễ nghe vào lúc cần thiết. Nghe thì đơn giản, nhưng để làm được vậy thì không dễ chút nào.

Nó là kiểu nói chuyện rất mệt. Một đứa bé mười lăm tuổi không nên thành thạo điều đó.

Tôi muốn nói với em rằng, “Cứ thoải mái là được rồi,” nhưng nói ra có khi càng khiến em thêm áp lực.

Nếu tôi là người vừa mất cả cha mẹ, phải sống cùng đám thân thích chưa từng gặp mặt, thì có lẽ tôi cũng sẽ giống em dè dặt, lịch thiệp đến mức rườm rà.

Nếu bị nhà họ Tư Mã ghét bỏ, em sẽ không còn chỗ nào để đi nữa. Nghĩ thế rồi… tôi càng hiểu hơn nỗi lo trong lòng em.

Có lúc tôi định gắp cho em miếng thịt heo quay để tỏ lòng thân thiện, nhưng lại thôi. Lỡ khiến em sợ thì uổng.

Nghĩ cũng buồn cười. Ban đầu tôi thấy em quá khách sáo. Ai dè nhìn lại, chính tôi cũng đang hành xử khách sáo không kém không biết nên đối đãi thế nào với “cô em gái mới có được”.

Tôi cười khẽ. Yeonhwa nghiêng đầu, bắt chước biểu cảm của tôi, mỉm cười lại. Dù là nụ cười gượng, vẫn… thật đáng yêu.

Vậy là bữa tiệc đón Sima Yeonhwa—dù chỉ có mỗi tôi trong nhà tiếp em đã kết thúc trong không khí tưởng như đầm ấm.

…Ít nhất thì, tôi đã nghĩ vậy.

Khi hoàng hôn buông xuống, trăng vừa lên, tôi đưa em về tận phòng.

Lúc tôi xoay người định rời đi, một giọng nói run run cất lên sau lưng.

『Anh… à, phụ thân… có từng… nhắc gì về em không?』

『Hả?』

Câu hỏi ấy khiến tâm trí tôi chấn động.

Phụ thân… có từng nhắc đến Yeonhwa sao? Tôi không nhớ được.

Tôi thậm chí còn không biết là ông có một cô cháu gái, cho tới khi nhận được tin ông chú mất ở Tây Vực.

Tôi chỉ biết rằng ông ấy từng sống ở vùng đó. Vậy thôi.

Nghĩ lại… đúng là lạ. Khi tôi còn nhỏ, phụ thân thỉnh thoảng vẫn sang Tây Vực bàn chuyện buôn bán với ông chú. Nếu có gặp Yeonhwa, lẽ ra ông đã kể. Một đứa bé có đôi mắt đỏ, da trắng như sứ, dung mạo xinh đẹp thế sao lại không nhắc tới?

Nhưng ông chưa từng nói gì. Hoàn toàn không. Như thể… cố tình giấu.

Tại sao? Có lý do gì khiến ông không được tiết lộ sự tồn tại của nàng?

Tôi không hiểu.

『Vậy à… không có gì đâu.』

Tôi đã trầm ngâm quá lâu. Không kịp trả lời. Sự im lặng đó… đã tự nói lên tất cả.

『À không! Thật ra… anh chỉ… quên mất thôi…』

Chết tiệt.

Chỉ trong thoáng chốc, tôi thấy được gương mặt thật của em một nụ cười lặng lẽ, trĩu nặng cô đơn.

『Anh tốt thật đấy…』

Gió đêm đầu xuân vẫn còn se lạnh. Một luồng gió nhẹ thổi qua giữa hai chúng tôi, như dựng lên một bức tường vô hình.

『Hôm nay em rất vui. Anh đã vất vả chuẩn bị hết mọi thứ, chắc cũng mệt rồi. Đừng lo cho em, nghỉ ngơi đi nhé.』

Cô khẽ cúi đầu, mỉm cười. Một nụ cười dịu dàng, nhưng rõ ràng là gượng gạo.

Rồi quay người, bước vào phòng.

Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, đoan trang. Vẫn là những bước đi thanh thoát tôi từng thấy ban sáng.

Nhưng không hiểu sao… tôi có cảm giác như em đang chạy trốn. Và đang khóc.

Tôi đứng yên một lúc, xoa xoa gáy, nhìn về phía nơi em vừa đứng.

Đầu óc tôi, bình thường luôn tỉnh táo, giờ lại rối như tơ vò.

Tôi ngẩng mặt nhìn lên trời, cau mày.

Trăng đêm nay… sao mà đẹp một cách vô nghĩa đến thế.

********************

Tôi thức trắng cả đêm, cố tìm lý do vì sao phụ thân lại giấu chuyện về Yeonhwa… nhưng càng nghĩ lại càng thấy vô lý.

Thậm chí, tôi còn nghĩ đến khả năng điên rồ nhất: biết đâu… Yeonhwa không phải là con gái của thúc phụ, mà là con riêng của phụ thân?

Nhưng… nghĩ kỹ thì lại không hợp lý.

Thời đại này đâu có cấm chuyện nạp thiếp. Đàn ông quyền quý có vài ba phòng thiếp thất cũng chẳng ai xem là sai trái. Cần gì phải giấu diếm đến mức đưa sang Tây Vực, rồi mượn danh người khác để nuôi dưỡng?

Đã thế lại còn để nàng sống như kẻ ngoại tộc, rồi đến lúc cha mẹ nàng đều mất mới chịu mang về—cách làm đó chẳng có chút logic nào.

Rốt cuộc… tôi chẳng nghĩ ra được điều gì cả. Hay là… cứ hỏi thẳng phụ thân?

Đã không thể tìm được câu trả lời bằng cách suy diễn, thì chi bằng hỏi người trong cuộc.

Nếu ông trả lời thật, vậy là tốt. Còn nếu ông nói dối… ít ra tôi cũng hiểu được ông đang muốn giấu điều gì.

Phụ thân đã về nhà sáng nay, sau khi giải quyết việc gấp ngoài phủ. Giờ chỉ cần tới gặp ông rồi hỏi… vậy mà, đến lúc phải đối mặt, tôi lại thấy lưỡng lự.

Chả lẽ tôi định xông vào hỏi thẳng: “Này lão già! Có phải người trót gây chuyện với ai đó rồi sinh ra Yeonhwa không? Mau khai thật đi!”

Nghe có vẻ… không ổn. Tôi có thể ăn một bạt tai. Mà nếu chỉ là một cái tát thôi thì cũng còn may.

Lộp cộp… lộp cộp…

Dù lòng còn lưỡng lự, chân tôi vẫn chậm rãi bước về phía trước.

Việc hỏi cha về khả năng có con riêng là điều chẳng dễ nói chút nào, nhưng cứ im lặng mãi cũng khó chịu không kém.

Phải gặp ông một lần. Chào hỏi tử tế, hỏi han tình hình trước đã, rồi tìm dịp thích hợp để khơi chuyện.

Tôi đã thức trắng đêm nên ngủ quên, giờ đã gần giữa trưa. Tầm giờ này, phụ thân chắc đang uống trà cùng mẫu thân—hoặc là đang ngồi với đại ca và chị dâu.

Tôi men theo hành lang dẫn đến khu nhà chính, thì nghe thấy tiếng cười nói rôm rả từ phòng trà. Không chỉ một hay hai người.

Tôi nghiêng đầu nhìn vào bên trong.

Cả nhà họ Tư Mã—trừ tôi—đều đã có mặt đầy đủ.

Đại ca, mặt mũi đã tươi tắn hơn sau cơn sốt hôm qua. Chị dâu ngồi bên cạnh, tay bế tiểu Hui. Phụ thân, mẫu thân, và cả Yeonhwa—tất cả đều đang ngồi quanh bàn trà, trò chuyện vui vẻ.

『Thật xin lỗi vì hôm qua ta không đích thân ra đón. Hy vọng con không thấy thiếu sót gì.』

『Không đâu ạ. Anh Mancheon đã lo cho con chu đáo lắm rồi. Mọi thứ đều rất hoàn hảo.』

Giọng phụ thân trầm ấm, lời Yeonhwa đáp lại cũng nhẹ nhàng, vui vẻ.

Không khí hòa thuận ấm cúng đó… khiến mớ suy nghĩ rối rắm cả đêm qua của tôi bỗng hóa ra thật ngớ ngẩn.

Hơi bực một chút… nhưng nếu phải chọn giữa việc trở thành một kẻ lắm chuyện với việc thấy gia đình vui vẻ thế này, tôi thà làm kẻ ngốc còn hơn.

Vậy là cái tên hay lo chuyện bao đồng như tôi… cũng nên rút lui thôi.

Dù gì tôi cũng mệt lắm rồi.

Tôi cố nén một cái ngáp dài, lặng lẽ quay đi giữa tiếng cười nói của mọi người. Tay cầm gậy gõ nhè nhẹ xuống đất, hướng thẳng về phòng mình.