Chương 9: Thám hiểm tầng 9
Đã tròn hai ngày trôi qua kể từ bữa đại tiệc hàu sống hôm ấy. Để cho chắc ăn, tôi đã âm thầm theo dõi tình hình cả nhà thêm một thời gian, nhưng trộm vía là tuyệt nhiên không có ai bị "tào tháo đuổi" hay phải nằm bẹp dí cả. Chẳng biết là nhờ kỹ năng [Thẩm định] của anh Kanata, phép [Thanh tẩy] hay là do cái chiêu [Cure] mới học của Akira đã phát huy tác dụng thần kỳ, nhưng tóm lại là mọi chuyện đều êm xuôi cả.
Cũng nhờ thế mà trong nhà tôi dạo gần đây đang rộ lên "cơn sốt" đồ sống. Ngoài hàu ra thì lượng tiêu thụ trứng sống cũng tăng vọt so với trước. Chúng tôi còn cùng nhau thưởng thức cả món gỏi cá hồi Sakura và cá Ayu bắt được ở hồ tầng 6 nữa cơ.
Vốn dĩ cá hồi Sakura có kết cấu khá giống cá hồi thông thường nên từ trước tôi vẫn hay làm món Carpaccio hoặc ăn gỏi. Thế nhưng riêng với cá Ayu, vì lo ngại ký sinh trùng nên tôi vẫn luôn rén, chẳng dám ăn sống bao giờ.
Giờ đây, nhờ có kỹ năng và ma thuật của hai anh em nhà Hojo "bảo kê" mà tôi đã có thể thong dong thưởng thức mà không còn chút ưu phiền nào.
Nói thật lòng, món gỏi cá Ayu thực sự là một cực phẩm. Nó đã chính thức ghi danh vào danh sách "mồi nhắm" quen thuộc trong những bữa rượu tối của gia đình tôi.
“Em cứ ngỡ gỏi cá Ayu vị sẽ thanh đạm lắm, ai dè nó béo ngậy ngon tuyệt cú mèo luôn chị ạ.”
Tôi khẽ nhúng miếng gỏi cá mỏng tang vào bát nước tương mù tạt rồi đưa lên miệng. Vừa chậm rãi thưởng thức, tôi vừa nhớ lại lần đầu ăn món này và đã kinh ngạc thế nào khi thấy lượng mỡ cá tiết ra nổi đầy cả đĩa nước tương. Dù là cá sông nhưng thịt cá hoàn toàn không có mùi bùn hay mùi tanh, trái lại còn thoang thoảng hương thơm tinh tế.
Cảm giác khi nhai rất trơn tru, lại có độ dai sần sật cực kỳ đã miệng. Nó không mang lại kết cấu dẻo dính như các loại cá biển mà lại mềm mại và dễ ăn đến lạ lùng.
Ngoài nước tương mù tạt, tôi thấy món này chấm với nước tương pha giấm cũng rất "hợp rơ". Kai thậm chí còn khoái cho thêm chút mù tạt vàng vào nước tương giấm để tăng thêm độ nồng nàn.
“Vị của nó thanh lắm, ăn mãi mà chẳng thấy chán gì cả. Món này mà nhâm nhi với rượu Nhật thì đúng là 'hết nước chấm'.”
Anh Kanata cũng cực kỳ kết món gỏi cá Ayu. Gần đây anh ấy chuộng ăn sống hơn hẳn là nướng muối. Dù đã thử qua đủ loại công thức từ Carpaccio cho đến món Namerou (cá băm trộn gia vị), nhưng cuối cùng anh ấy vẫn phải công nhận rằng: ăn gỏi kiểu truyền thống vẫn là chân ái.
Mấy món kia dĩ nhiên là vẫn ngon, nhưng anh ấy cứ cảm thấy dùng cá Ayu để chế biến cầu kỳ như vậy thì hơi... phí phạm tài nguyên.
Bản thân tôi thì thấy Carpaccio dùng cá hồi Sakura sẽ dậy vị hơn. Còn món Namerou cá Ayu tuy không có gì để chê, nhưng vị gia vị nồng nàn lại lấn át mất hương thơm tự nhiên của cá, thành ra đã bị đầu bếp Kanata "loại từ vòng gửi xe".
“Mùa đông mà nhâm nhi món này với rượu hâm nóng Atsukan thì cũng tuyệt phẩm nhỉ. Dẫu vậy tôi vẫn khoái món nướng muối nhất.”
Kai vừa nói vừa chuẩn bị sẵn một phần cá nướng muối cho riêng mình, đoạn hớn hở gặm nhấm với vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Cá Ayu nướng muối ngon xuất sắc là điều hiển nhiên rồi. Trong cái tiết trời mà sáng sớm và lúc hoàng hôn bắt đầu se lạnh như hiện tại, những món nướng bằng lò than Shichirin bỗng trở nên quyến rũ và ấm lòng hơn bao giờ hết.
“Đúng là cái mùa mà chỉ muốn vừa đốt lá khô nướng khoai, vừa nướng thịt nướng cá ăn kèm thôi nhỉ.”
“Hay quá ạ! Em thấy nướng cá thu đao Sanma bằng lò than chắc là ngon lắm đấy.”
“Cá thu đao sao... Giá mà bắt được loại đó ở biển hầm ngục thì tốt biết mấy em nhỉ.”
Cũng tại lỡ "nghiện" cái vị béo mọng của hàu sống mà cả bốn chúng tôi giờ đây đều đang bồn chồn không yên, chỉ muốn xuống biển ngay lập tức.
Ngày mai đã là thứ Sáu rồi. Chúng tôi dự định sẽ đợi Kai đi làm ở trang trại về rồi lên đường đi cắm trại hầm ngục luôn. Chuyến đi ba ngày hai đêm lần này mục tiêu tối thượng chính là chinh phục tầng 9 để tìm kiếm nguồn tài nguyên mới.
(Nói là tài nguyên mới chứ thực ra là... cái dạ dày của tôi đang réo gọi hải sản lắm rồi)
Nào là hàu, nào là cầu gai Uni. Dẫu biết là khó nhưng nếu bắt được cả cua thì đúng là trúng số độc đắc. Ngay cả món cá thu đao mà Akira ao ước cũng khiến lòng tôi xao xuyến không thôi. Tôi thực sự muốn tận hưởng trọn vẹn hương vị mùa thu này ngay trong lòng đất.
(Chẳng biết trong hầm ngục có khái niệm mùa màng không nữa nhỉ?)
Nhắc mới nhớ, nhiệt độ trong hầm ngục lúc nào cũng ổn định đến kỳ lạ. Cảm giác rất dễ chịu, hệt như tiết trời chớm hè hoặc lúc vào thu ở thế giới bên trên vậy.
Rau củ quả ở đây thì lớn nhanh như thổi. Các loại quả mọng mọc dại lúc nào cũng chín mọng đúng độ thu hoạch, bất kể bên ngoài đang là mùa nào đi chăng nữa.
Đối với một người đam mê thu hoạch như tôi thì đây quả là thiên đường, nhưng ngẫm lại thì nơi đây đúng là một không gian đầy rẫy những bí ẩn.
“Anh đang rất mong chờ ngày mai đấy nhé.”
“Vâng. Chẳng biết tầng 9 sẽ là nơi như thế nào nhỉ.”
Bình thường anh Kanata vốn là người thận trọng nhất nhà, vậy mà lần này tôi thấy rõ sự hào hứng hiện lên trong ánh mắt anh. Chắc "mẹ già" cũng đang khao khát hải sản lắm rồi đây.
“Ngày mai chúng mình sẽ dựng trại ở tầng 8, nên bữa tối sẽ ăn cơm hộp cho nhanh nhé.”
“Đồng ý luôn. Sáng hôm sau chúng ta sẽ chinh phục tầng 9 ngay, tiết kiệm thời gian là ưu tiên hàng đầu mà.”
Thú vui của việc ngủ lại hầm ngục dĩ nhiên là cơm trại, nhưng nấu nướng và dọn dẹp thường ngốn rất nhiều thời gian. Cả nhóm chỉ có thể tập hợp đông đủ để xuống hầm ngục vào buổi chiều. Ngay cả khi vắt chân lên cổ chạy thẳng đến tầng 8 thì cũng phải mất đứt gần 4 tiếng đồng hồ rồi.
“Mình sẽ đặt nhà tắm di động, rồi nhanh chóng giải quyết bữa tối bằng cơm hộp. Thế còn... việc tắm rửa thì sao ạ?”
“Mọi người cứ tắm rửa sạch sẽ ở nhà trước khi xuống đi. Trước khi ngủ chỉ cần nhờ Akira-chan dùng [Thanh tẩy] một lượt là thơm tho ngay thôi.”
“Vâng ạ. Như vậy có khi lại hay. Chứ cứ xuống hầm ngục là kiểu gì chị em mình cũng mải ngâm bồn lâu lắm.”
Vốn dĩ vừa tắm bồn lộ thiên vừa ngắm trăng là một loại hưởng thụ cực phẩm, thành ra lần nào chúng tôi cũng bị quá giờ, ngủ muộn.
Để chuẩn bị cho việc chinh phục tầng mới, việc để cơ thể mệt mỏi sang ngày hôm sau là điều tối kỵ, nên đi ngủ sớm là nhiệm vụ quan trọng nhất.
Uống quá chén cũng không tốt, vậy nên bữa rượu tối nay kết thúc sớm hơn thường lệ trong sự luyến tiếc nhẹ nhàng.
◇◆◇
Và thế là, với tinh thần hừng hực khí thế, chúng tôi đã có mặt tại tầng 8.
Đúng như dự tính, cả nhóm đã đặt chân đến hòn đảo cô lập sau đúng 4 tiếng di chuyển ròng rã.
Trong khi tầng 1 chỉ mất khoảng 10 phút để chạy qua, thì các tầng dưới dù có sử dụng kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] của Kai để tìm đường tắt và tránh quái vật thì vẫn tiêu tốn một khoảng thời gian đáng kể.
“Giá mà giống như trong truyện, mình có thể dịch chuyển tức thời đến tầng mình muốn nhỉ.”
“Chuẩn luôn bà ạ. Chẳng biết bao giờ tôi mới 'mọc' ra được cái kỹ năng gian lận kiểu như dịch chuyển tức thời hay cổng không gian đây.”
Nếu có thể dịch chuyển đến chính xác tầng mình muốn, công việc thu hoạch và săn bắn hằng ngày chắc chắn sẽ hiệu quả hơn gấp bội. Việc chinh phục các tầng sâu hơn cũng sẽ không phải tốn sức và thời gian vô ích vào khâu di chuyển như thế này.
“Chẳng phải chúng ta đang có những chú Slime làm việc cực kỳ chăm chỉ sao? Anh thấy cái đó còn 'gian lận' hơn cả dịch chuyển tức thời ấy chứ.”
Nghe anh Kanata cười khổ nhắc nhở, tôi bèn nghĩ về đội quân Slime phân tách đông đảo của mình.
Từ việc chăm sóc vườn tược, thu hoạch rau củ cho đến đóng gói sản phẩm, chúng đều làm thoăn thoắt chẳng chút nề hà. Những chú "Siêu Slime" này đã gánh vác thay chúng tôi bao nhiêu là việc: từ chăm vườn cây ăn quả trong hầm ngục, thu thập Potion cho đến hái lượm và săn bắn.
“...Đúng là gian lận thật ạ.”
“Nông trại nhà mình mà thiếu Cyan thì chắc sập tiệm lâu rồi ông ạ.”
“Ưm... đúng thế thật. Hóa ra 'trụ cột kinh tế' của nhà mình lại là lũ Slime...”
Chuyến cắm trại lần này dĩ nhiên cũng có sự tham gia của Cyan và các phân thân của nó.
Tôi đã để lại 4 phân thân ở nhà để chăm sóc vườn tược và lũ gà trong suốt 3 ngày 2 đêm này.
Không chỉ vườn tược, giờ đây chúng thậm chí còn biết chăm bẵm cả lũ gà nữa cơ. Chúng biết thay nước Potion đều đặn và cho gà ăn đầy đủ, ngay cả việc dọn dẹp chuồng gà cũng được chúng giải quyết sạch sẽ trong nháy mắt. Đúng là Slime nhà mình có khác, đảm đang hết phần thiên hạ!
Cơ thể chính là Cyan thì đang bồng bềnh cạnh chủ nhân Noah-san, trông nó có vẻ đang khoái chí lắm.
Dĩ nhiên, "vệ sĩ" Blanc cũng không thể vắng mặt trong đoàn cắm trại. Blanc dường như chẳng cần ngủ nghê gì nhiều, nên trong lúc chúng tôi nghỉ ngơi, em ấy vẫn miệt mài canh gác và săn bắn quanh vùng.
Dù nhà tắm di động đã được đặt trong khu vực an toàn nên có thể yên tâm kê cao gối mà ngủ, nhưng Blanc có vẻ rất tận hưởng việc đi săn nên em ấy cứ thế lao đi khắp cánh đồng đầy phấn khích.
“Sáng mai ngủ dậy, chắc lại thấy một núi vật phẩm cho xem.”
Tại tầng 8 — hòn đảo cô lập giữa biển này — có rất nhiều đàn cừu Wild Sheep sinh sống.
Nếu Blanc cứ hăng hái đi săn suốt đêm như thế, sáng mai chắc chắn chúng tôi sẽ thu hoạch được một lượng lớn ma thạch, thịt cừu non và lông cừu. Với một người đang khát lông cừu như Akira thì đây quả là món quà tuyệt vời nhất.
“Thịt cừu non mình lại đem biếu hàng xóm vậy chị ạ. Nhờ anh Kana tận tình chia sẻ công thức mà mọi người đều quý lắm.”
“Fufu. Anh cũng đang trao đổi công thức với các phu nhân quanh đây mà. Học hỏi được bao nhiêu là mẹo hay đấy.”
Công thức của các bà nội trợ, hay đúng hơn là các quý bà vùng này, thực sự rất đáng nể. Những bí kíp nấu món ngon vừa nhanh vừa tiện đúng là kho báu vô giá của mỗi gia đình.
“Nhân tiện thì món thịt cừu xào gừng trong cơm hộp tối nay cũng là học từ công thức của một phu nhân đấy.”
“Món đó ngon tuyệt anh ạ. Không ngờ thịt cừu lại hợp với món xào gừng đến thế.”
“Bí quyết nằm ở nước sốt tẩm ướp để khử mùi đấy em. Thịt cừu vốn mềm hơn thịt lợn, cá nhân anh còn thích món này hơn cả thịt lợn xào gừng truyền thống nữa cơ.”
Hóa ra thịt cừu cũng có nhiều cách chế biến thú vị thật. Như vậy thì dù Blanc có săn được bao nhiêu thịt đi nữa, chúng tôi cũng có thể tẩu tán hết sạch. Nghĩ vậy, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
◇◆◇
Sáng hôm sau, đúng như dự đoán, xung quanh nhà tắm di động là cả một núi vật phẩm rơi ra từ lũ Wild Sheep. Ma thạch, lông cừu và rất nhiều thịt cừu non thượng hạng. Các phần thịt được phân loại đa dạng khiến anh Kanata nhìn thấy mà mắt sáng rỡ như bắt được vàng.
Chẳng biết anh ấy sẽ biến chúng thành món ngon gì đây, mới nghĩ thôi mà tôi đã thấy nôn nao rồi.
“Tất cả chỗ này đều là một tay Blanc săn hết sao...?”
Tôi tiến lại gần chú sói bạc đang tự hào ưỡn ngực ngồi đó, khẽ xoa đầu khen ngợi em ấy.
Blanc khẽ kêu một tiếng khừ nhỏ đoạn liếc nhìn về phía "nữ hoàng" mèo tam thể. Noah-san lúc này đang nằm ườn trên chiếc gối lông thỏ, ngáp dài một cái đầy uể oải, ra vẻ như "ta chẳng nghe thấy gì hết".
Tôi cứ nhìn chằm chằm mãi, thế là cô nàng bèn lăn lộn trên gối, dùng ánh mắt long lanh đầy vẻ ngây thơ nhìn lại tôi.
Trông đáng yêu chết đi được! Nhưng không, tôi không được phép mủi lòng. Phải nghiêm túc nhắc nhở cô nàng mới được.
“Noah-san, nguy hiểm lắm đấy nhé? Những chuyện bạo lực cứ để cánh đàn ông lo đi em.”
Dẫu nói vậy, nhưng đây vốn là cô mèo hệ "võ biền" từng lẻn vào hầm ngục để săn Slime làm trò tiêu khiển mà. Cô nàng bèn quay ngoắt mặt đi, ra vẻ "em không biết gì đâu".
“Thật là...”
“Thôi mà bà, Noah-san chắc không sao đâu. Tôi đồ là cô nàng còn mạnh hơn cả bà đấy, Misa.”
“Hả? Làm gì có chuyện đó, ông cứ đùa dai.”
Tôi định cười xòa rồi nhìn mọi người tìm sự đồng tình, nhưng ai nấy đều lặng lẽ đánh mắt sang hướng khác.
“Ơ... thật sao? Tôi... tôi yếu hơn cả Noah-san sao...?”
“Misa-san, không sao đâu ạ. Người yếu nhất là em mới đúng cơ.”
“Nhưng Akira-san là ma pháp sư hệ Quang mà. Chị là ma pháp sư hệ Thủy, lại còn có cả phép tấn công nữa...”
Trước lời an ủi dịu dàng của Akira, tôi chỉ biết nở một nụ cười vô hồn. Akira chưa có phép tấn công thì không nói, chứ tôi là ma pháp sư hệ Thủy "có thể sử dụng được" mà lại thảm hại thế này sao.
“Tôi cũng sẽ nỗ lực thăng cấp...! Tôi nhất định phải mạnh hơn Noah-san để còn bảo vệ em ấy nữa chứ!”
Tôi siết chặt nắm đấm tuyên bố hùng hồn. Dù cảm nhận được sự hoang mang từ hai thuộc hạ Blanc và Cyan, nhưng tôi chỉ đơn giản là muốn gia nhập đội ngũ "Những người bảo vệ Noah-san" thôi mà!
“Rồi rồi. Misa-chan ngoan lắm. Nỗ lực là tốt, nhưng em phải hiểu rằng người có sức tấn công mạnh nhất nhà mình hiện tại là Blanc, đúng chứ?”
“Dĩ nhiên rồi ạ. Thứ hai là... Kai?”
“Đúng vậy. Và thứ ba chính là Noah.”
“...Chứ không phải anh Kana sao?”
“Anh làm sao địch lại được bản năng thợ săn thiên bẩm của Noah hả em. Gần đây sức tấn công của con bé còn tăng vọt nữa cơ.”
Nhắc mới nhớ, đòn tấn công của cô nàng tối qua đúng là "khét" thật. Phép [Ném đá] to hơn và nhiều hơn hẳn trước, còn [Thương đá] thì mũi thương sắc lẹm như dao.
“Dù sức tấn công đứng thứ ba, nhưng vì Blanc phục tùng Noah — người có kỹ năng Thuần hóa — nên thực chất người mạnh nhất nhà mình chính là——”
“...Noah-san ạ.”
Hóa ra cái ý định bảo vệ cô nàng của tôi bấy lâu nay thật là ngạo mạn quá đi mà.
(Lát nữa phải dâng thêm đồ ăn vặt để tạ lỗi với "nữ hoàng" Noah-san thôi...)
Vừa thành tâm hối lỗi, tôi vừa lẳng lặng thu dọn đống vật phẩm vào [Hộp vật phẩm].
◇◆◇
Bữa sáng gồm bánh mì kẹp nướng Hot Sand và súp rau củ nóng hổi. Nhân bánh chủ yếu là giăm bông thịt thỏ Almiraj, trứng, phô mai và thịt xông khói Boar, kèm theo một chút rau xanh tươi rói. Món nào món nấy đều được chúng tôi đánh chén sạch bách.
“Phần của Noah-san là hạt khô kèm thêm chút thịt cừu non đã áp chảo thơm nức nhé.”
Hẳn là vì thèm thịt cừu nên tối qua em ấy mới săn Wild Sheep hăng say đến thế.
Noah-san ăn sạch sành sanh phần cơm "tạ lỗi" từ tôi. Có vẻ đã thỏa mãn, cô nàng dùng chân trước xoa mặt rửa ráy đầy thư thái.
Nhân tiện, Blanc thì được thưởng một tảng thịt sống lớn và em ấy đang ngoạm một cách rất "hoang dã". Đúng là sói có khác. Em ấy có vẻ đặc biệt khoái phần thịt sườn cừu non, dùng hai chân trước giữ chặt tảng thịt lớn rồi ăn một cách điêu luyện.
Ngay cả những mẩu xương nhỏ cũng bị em ấy nhai rau ràu. Nếu là chó mèo bình thường thì tôi đã can ngay rồi, nhưng vì Blanc là sói sinh ra từ hầm ngục nên tôi cứ để em ấy tự nhiên.
Quanh miệng em ấy nhuốm một màu đỏ thẫm trông hơi đáng sợ, nhưng nhờ phép [Thanh tẩy] của Akira mà bộ lông trắng bạc tuyệt đẹp đã nhanh chóng trở lại trạng thái sạch bong kin kít.
Sau khi mọi người đã no nê và hành lý đã được thu gọn, anh Kanata bèn tuyên bố:
“Nào, chuẩn bị xong hết rồi chứ? Lên đường chinh phục tầng 9 thôi các em!”
“Dứt luôn! Hào hứng quá đi mất!”
“Kai lúc nào cũng sung sức nhỉ. Em thì hơi bị căng thẳng đấy.”
“Em thì lại rất mong chờ xem sẽ thu hoạch được nguyên liệu gì mới ạ.”
Trừ Kai ra thì cả Akira cũng mang suy nghĩ tích cực thật đấy. Tự dưng thấy có mỗi mình mình căng thẳng thì thật là ngớ ngẩn, tôi bèn bật cười xua tan nỗi lo.
“Chị cũng bắt đầu thấy mong chờ những thực phẩm sắp tìm thấy rồi đây.”
Một tiếng Ngao đồng tình vang lên đầy dũng mãnh dưới chân.
“Noah-san cũng vậy sao? Ừ nhỉ, mong là sẽ tìm thấy loại thịt nào đó mà Noah-san thích nhé.”
Cảm nhận được sự kỳ vọng của chủ nhân Noah-san, cả Blanc và Cyan đều đang hừng hực khí thế chiến đấu. Đúng là những đồng đội đáng tin cậy.
Cánh cửa dẫn đến tầng 9 nằm ở tận rìa hòn đảo. Nó ẩn mình trong một kẽ đá mà Kai vẫn thường dùng làm chỗ đứng câu cá.
Đi xuống những bậc thang đá như được sóng biển gọt đẽo từ ngàn xưa, trước mắt chúng tôi hiện ra một cánh cửa đá cổ kính.
“Mở nhé.”
Người dẫn đầu vẫn là Kai. Khu vực quanh cửa là khu vực an toàn nên không lo bị quái vật tập kích ngay khi vừa bước qua, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn là điều không tránh khỏi.
“...Tiếc quá, không phải là biển rồi.”
Kai vừa mở cửa vừa lẩm bẩm đầy thất vọng. Cảm nhận được sự hụt hẫng trong giọng nói của anh, tôi bèn ngó qua vai Kai để nhìn vào bên trong. Và rồi, tôi cũng đứng hình luôn.
“Hết hang động, đồng cỏ rồi đến rừng rậm, hải đảo... Không ngờ đến đây lại là một vùng đất ngập nước mênh mông thế này...”
Đến cả anh Kanata cũng chỉ biết cười khổ trước sự biến ảo của hầm ngục. Hiện ra trước mắt chúng tôi là một vùng đầm lầy mờ ảo trong sương mù dày đặc.
May mắn là đôi bốt cổ ngắn tôi đang đi là loại chống thấm nước làm từ da hươu Wild Deer do chính tay Akira làm. Dù là vùng đất ngập nước nhưng chỉ cần khéo léo tránh những chỗ trũng là có thể đi tiếp mà không sợ ướt chân.
Lớp sương mù cũng không làm khó được chúng tôi nhờ anh Kanata thường xuyên dùng phong thuật để thổi tan chúng, mở ra lối đi thông thoáng. Hệ thực vật ở đây rất trù phú, cây cối mọc um tùm xanh tốt. Những bông hoa nhỏ xinh xắn đua nhau khoe sắc trông cũng đẹp đấy, nhưng——...
“Cẩn thận! Hướng 3 giờ!”
“Hieee! Blanc ơi cứu chị với!”
Nhờ Kai dốc toàn lực sử dụng kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] nên chúng tôi vẫn luôn đi trước quái vật một bước. Thế nhưng, vấn đề nằm ở chính loài quái vật đó.
Blanc dũng mãnh lao lên, dùng đôi chân trước vạm vỡ đè nghiến đối thủ rồi ngoạm đứt cổ nó — đó là một con rắn khổng lồ dài tận 5 mét. Theo [Thẩm định] của anh Kanata, nó là Black Serpent.
Đúng như cái tên, nó sở hữu lớp vảy đen tuyền bóng bẩy, và may thay là không có độc. Thế nhưng cái dáng vẻ lừng lững như muốn quấn chặt lấy con mồi để siết chết của nó đối với tôi chẳng khác nào hiện thân của nỗi sợ hãi tột cùng.
Dẫu sao tôi cũng là dân sống ở nông thôn. Rắn thì tôi thấy phát chán rồi, hồi nhỏ mấy con rắn cỏ tôi còn dám túm đuôi quăng đi cơ mà.
(Nhưng con này thì chịu chết. Túm gì nổi, chạm vào còn không dám nữa là)
Kai lúc đầu cũng giật mình, nhưng gặp vài con là bắt đầu quen tay ngay.
“Lại một con nữa. Con này để tôi lo.”
Anh hăng hái dùng hỏa thuật ném vào, thiêu con rắn đen thui. Phải rồi, đây là vùng đất ngập nước. Dù Kai có dốc toàn lực dùng ma thuật thì cũng chẳng lo cháy rừng.
Như cá gặp nước, Kai đang cực kỳ tận hưởng việc săn lùng Black Serpent. Blanc dường như cũng chẳng ngán loài rắn này, em ấy hạ gục chúng xoèn xoẹt bằng móng vuốt và răng nanh sắc nhọn.
Điều bất ngờ nhất chính là cô mèo Noah-san. Cô nàng bèn nhảy tót vào vòng tay đang run rẩy vì sợ hãi của tôi, nép sát vào người tôi. Đôi tai tam giác vốn hay vểnh lên giờ đây bẹp dí ra sau đầy vẻ đề phòng.
(Nhắc mới nhớ, rắn là thiên địch của mèo nhỉ?)
Rắn nhỏ thì chắc là con mồi, nhưng gặp loại khổng lồ thế này thì chắc "nữ hoàng" cũng rét. Bỏ mặc hai chị em tôi đang ôm chặt lấy nhau để chống lại nỗi sợ hãi đại xà——...
“A, lại rơi ra vật phẩm rồi. Lớp da rắn này đẹp quá chị ạ. Màu sắc và độ bóng thật là tuyệt vời...”
Người đang hớn hở nhặt vật phẩm rơi ra không ai khác chính là Akira. Lúc đầu khi thấy Black Serpent, em ấy cũng hít một hơi lạnh, nhưng ngay khi nhìn thấy lớp da rắn lấp lánh tuyệt đẹp kia là thái độ bỗng thay đổi 180 độ luôn.
Niềm đam mê với nguyên liệu mới đã hoàn toàn lấn át nỗi sợ đại xà.
Tiện thể thì vật phẩm rơi ra từ Black Serpent gồm có ma thạch đen như kim cương, da rắn và thịt rắn. Theo [Thẩm định] của anh Kanata, món thịt này hoàn toàn có thể ăn được.
“Sau khi tận mắt chứng kiến thì thú thật là anh cũng hơi ngần ngại đấy.”
Một người vốn rất cởi mở với nguyên liệu mới như anh Kanata cũng phải bối rối trước thịt rắn. Phần thịt có màu hồng nhạt hơi trắng, trông rất tươi ngon và hấp dẫn, nhưng mà...
“Thấy thịt rắn là vật phẩm rơi ra hiếm Rare Drop làm em cũng thấy nhẹ cả người...”
Thịt rắn thì chắc chắn không thể đem biếu hàng xóm được rồi. Đã thế kích thước của nó còn thuộc hàng "khủng" như trăn Anaconda nữa chứ. Chẳng biết phải giải thích nguồn gốc thế nào, còn khó xử hơn cả thịt cừu non ấy chứ.
“Tầng 9 thú vị đấy chứ bà. Rất hợp để luyện tập hỏa thuật.”
“Đúng thế ạ. Tầng 9 thật tuyệt vời. Ngoài da rắn thượng hạng, ở đây còn có rất nhiều loại dược thảo có vẻ dùng được cho giả kim thuật nữa.”
Chỉ có Kai (người được thỏa sức luyện hỏa thuật), Akira (người mê mẩn nguyên liệu) và Blanc (người đang hăng hái bảo vệ Noah-san) là trông tươi tỉnh và hào hứng thôi.
“Nhưng mà thú thật là tôi không muốn cắm trại ở đây đâu nhé.”
Ngay cả một người ưa thích hoạt động ngoài trời như Kai cũng phải lắc đầu trước việc ngủ lại tầng 9. Dĩ nhiên, ba người còn lại cũng đồng tình tuyệt đối.
“Dựng trại thì cứ về tầng 8 là hay nhất em ạ.”
“Em cũng cùng ý kiến với anh Kana ạ. Tầng 8 với góc nhìn ra biển vẫn là tuyệt nhất. Lại còn được ngắm nhìn lũ cừu vừa đáng yêu vừa ngon lành nữa chứ.”
“Dù rất muốn thu thập nguyên liệu nhưng em cũng không muốn ngủ lại nơi ẩm thấp thế này đâu chị.”
Ngay cả Akira — người rất thích tầng 9 — cũng muốn tránh việc ngủ lại đầm lầy.
“Khu vực an toàn thì dĩ nhiên là an toàn rồi, nhưng mặt đất bùn lầy thế kia thì nhà tắm di động chắc bị lún sâu xuống mất.”
“Nguy hiểm lắm. Chị cũng ghét bị bẩn nữa. Với cả, đang ngồi trong nhà mà nhìn ra cửa sổ thấy đại xà lù lù đi qua thì chắc chị đứng tim mất, nên cho chị về tầng 8 đi mà...”
Chắc vì thấy vẻ mặt đáng thương của tôi khi khẩn thiết van nài nên sau khi thám hiểm sơ bộ, cả nhóm đã cùng nhau rút quân quay trở lại tầng 8.
◇◆◇
Trở lại tầng 8, chúng tôi đặt căn cứ tại khu vực an toàn quen thuộc. Dù chỉ ở tầng 9 khoảng 3 tiếng nhưng số lượng nguyên liệu thu được rất đa dạng. Thứ khiến tôi vui sướng nhất chính là quả nam việt quất Cranberry. Tôi chỉ biết tên tiếng Nhật của nó thuộc họ Kokomomo.
Nam việt quất là loại cây thân leo mọc ở các vùng đầm lầy, sai trĩu quả. Nhờ những chú Slime chịu nước tốt thu hoạch giúp, những quả chín đỏ mọng trông lấp lánh như những viên hồng ngọc.
“Hê, trông ngon nhỉ.”
“Á!”
Khi tôi đang dùng thủy thuật rửa sạch rồi để vào rổ cho ráo nước, anh bạn thuở nhỏ từ đâu ló đầu ra rồi bốc ngay một quả. Tôi còn chưa kịp can thì anh ta đã ném tọt vào miệng.
“Chua vãi!”
Nhìn Kai nhăn mặt nhăn mũi, tôi chỉ biết thở dài ngao ngán.
“Quả nam việt quất chua lắm, không ăn sống được đâu ông ơi.”
“Sao bà không bảo tôi sớm...”
“Ai bảo ông nhanh nhảu đoảng chưa hỏi đã xơi. Khổ thân chưa.”
“...Thế món này ăn kiểu gì?”
“Thường người ta làm trái cây khô rồi cho vào bánh mì, bánh ngọt nướng, hoặc ăn kèm với ngũ cốc, sữa chua thôi.”
Cũng giống như việt quất, làm mứt hay nước sốt cũng rất ngon.
“Tiện đây, tối nay chúng mình thử món bít tết lợn rừng Boar rưới sốt nam việt quất nhé.”
“Mong chờ quá đi anh Kana ơi!”
Vì nước sốt việt quất vốn rất hợp với món thịt nên tôi cực kỳ kỳ vọng vào món này. Nhưng điều khiến tôi vui mừng nhất chính là——...
(May quá không phải món thịt rắn!)
Tôi thầm dâng lên lời cảm ơn thành kính tới các vị thần hầm ngục. Nếu là thịt đã được chế biến kỹ đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu thì chắc tôi cũng nhắm mắt ăn được, nhưng bảo là hào hứng muốn ăn thì tuyệt đối không đời nào.
(Vừa mới tận mắt thấy lũ đại xà hung tợn xong thì đúng là chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống gì nữa...)
Về khoản này thì Kai vốn đã quen với việc cắm trại sinh tồn nên mấy món "của lạ" này anh ta cân được hết. Nghe bảo anh ta từng ăn thịt rắn rồi, còn nướng theo kiểu Tempura ngay tại chỗ trại nữa cơ. Anh ta bảo kết cấu nó giống thịt gà và ăn khá ngon.
(Ừm, nếu vị nó giống thịt gà thì thà tôi ăn thịt gà bình thường còn hơn ông ạ)
Anh Kanata nhờ tôi lấy rượu vang đỏ và gia vị từ [Hộp vật phẩm] để làm nước sốt nam việt quất. Anh ấy bảo muốn tự nghiên cứu vài công thức hợp với thịt lợn rừng nên không cần tôi giúp. Kai thì để lại lời nhắn là đi tầng 7 thu hoạch mật ong và nấm rồi biến mất tiêu.
Rảnh rỗi, tôi bèn sang chỗ Akira chơi. Căn cứ ở tầng 8 được đặt tại một vị trí có tầm nhìn cực đẹp. Phía trước nhà tắm di động là khu vực bếp tạm thời. Bộ bàn ghế cũng được bày sẵn để chúng tôi có thể thưởng thức bữa ăn tại đây. Lần này, bên cạnh nhà tắm di động, chúng tôi còn dựng thêm cả chiếc lều kiểu Ger du mục đã làm đợt trước.
Đó là yêu cầu của Akira để em ấy có chỗ xử lý đống dược thảo thu được ở tầng 9 phục vụ cho [Giả kim]. Ngó vào trong, tôi thấy Akira đang miệt mài làm việc. Thấy tò mò trước cách em ấy tập trung sử dụng kỹ năng, tôi khẽ tiến lại gần.
“Đúng lúc lắm. Misa-san, chị dùng thử cái này xem sao.”
Nhận ra sự hiện diện của tôi, Akira mỉm cười quay lại. Em ấy đưa cho tôi một chiếc hũ gốm nhỏ xinh.
“Cái gì đây em?”
“Kem dưỡng da tay em tự làm từ nguyên liệu hầm ngục đấy ạ.”
“Em làm xong rồi sao? Đúng là nhanh thật đấy.”
Từ chiếc hũ tỏa ra mùi hương thảo mộc thanh mát. Chẳng biết em ấy dùng nguyên liệu gì nhưng dẫu sao thì cũng có Potion dự phòng, lại có cả một Akira biết ma thuật hồi phục ngay trước mặt nữa, tôi không ngần ngại dùng đầu ngón tay quệt một chút kem, dùng nhiệt độ lòng bàn tay làm tan ra rồi thoa lên mu bàn tay.
“Thấm nhanh thật đấy, cảm giác rất thoáng. Không hề bết dính mà da lại thấy ẩm mịn hẳn lên.”
Đúng là nguyên liệu hầm ngục có khác, xịn xò thực sự! Chắc cũng có tác dụng tức thì như Potion chăng? Mu bàn tay trái tôi vừa thoa thử đã trở nên ẩm mượt và bóng khỏe thấy rõ.
“Tuyệt thật đấy. Chị muốn dùng cái này hằng ngày luôn. Em dùng nguyên liệu gì thế?”
“Nguyên liệu không nhiều lắm đâu ạ. Cách làm cũng đơn giản thôi.”
Đối với một người chỉ mong chờ thịt ngon như tôi thì tầng 9 là một nỗi thất vọng, nhưng với Akira, đó lại là một vùng đất ngập nước tuyệt vời với vô vàn dược thảo và thảo mộc hữu ích cho giả kim thuật.
“Đầu tiên là dầu ạ. Nhắc đến kem dưỡng da tay thủ công thì dầu Jojoba là nổi tiếng nhất, nhưng ở tầng 9 em đã thu hoạch được loại cây này.”
“Chị chưa thấy loại này bao giờ. Nhìn hình dáng thì giống... hạt đậu nhỉ?”
“Vâng. Đây là Đậu dầu Oil Bean chỉ mọc dại trong hầm ngục này thôi. Thu thập chúng rồi dùng kỹ năng Giả kim sẽ chiết xuất được loại dầu thượng hạng ạ.”
Vừa nghe em ấy giải thích nguyên liệu, vừa ngắm nhìn công đoạn chế biến thoăn thoắt quả thực rất thú vị.
“Loại dầu này có công dụng tương tự như dầu Jojoba ạ. Ngoài ra, em còn dùng cả sáp ong mà anh Kai đã thu thập được ở tầng 7 nữa.”
“Nhắc mới nhớ, Kai từng bảo tìm thấy một cái tổ ong Giant Bee bỏ hoang trong rừng tầng 7 thì phải.”
“Anh ấy tặng em làm quà đấy ạ. To đến mức em cũng phải giật mình cơ.”
Nghĩ là sẽ dùng được vào việc gì đó nên Akira đã thu gom hết số sáp ong đó.
“Cuối cùng là tinh dầu để tạo mùi, em làm từ những bông hoa tìm thấy ở tầng 9. Nghe bảo mùi hương này có tác dụng thư giãn rất tốt. Em đã chiết xuất được loại tinh dầu rất chất lượng. Kỹ năng Giả kim đúng là tiện lợi thật.”
“V-vậy sao...?”
Không có máy móc thiết bị gì mà lại làm ra dễ dàng như vậy, Akira cứ thế mỉm cười giải thích như chuyện hiển nhiên. Chỉ cần đun cách thủy dầu hạt đậu và sáp ong, cho tinh dầu vào khuấy đều, đợi đông lại là xong. Đúng là nghe cách làm thì có vẻ đơn giản, nhưng mà——...
“Cấp độ Giả kim của em tăng lên nên giờ em có thể thẩm định được nguyên liệu trong hầm ngục rồi ạ. Chúng đều chứa những thành phần rất tốt cho da, nên ngoài kem dưỡng da tay, em định làm thêm nhiều thứ khác nữa.”
“Làm đi Akira-san, nhất định phải làm đấy nhé!”
Vừa nhận ra đôi bàn tay dùng kem dưỡng lúc nãy đã trở nên ẩm mịn và bóng bẩy, tôi bèn nắm chặt hai tay Akira khẩn thiết nài nỉ.
“Cái này tốt cực kỳ luôn ấy. Dù không đem bán được nhưng chúng mình dùng thì đâu có vấn đề gì đúng không?”
Cái kem dưỡng da tay làm thử thôi mà đã đạt đến đẳng cấp này rồi. Nếu nghiên cứu nghiêm túc và dùng kỹ năng Giả kim để làm nước hoa hồng hay tinh chất dưỡng da thì chắc chắn chất lượng sẽ chẳng kém gì mỹ phẩm cao cấp ở trung tâm thương mại đâu.
(Có khi dùng nguyên liệu hầm ngục nó còn xịn hơn ấy chứ...)
“Tự làm mỹ phẩm cơ bản sao... nghe thú vị đấy ạ. Tự làm nước hoa hay nước hoa hồng với mùi hương mình thích chắc cũng vui lắm.”
“Nếu thành công thì mình tiết kiệm được khoản tiền mỹ phẩm kha khá đấy em ạ.”
“Điều đó thực sự khiến em thấy vui ạ.”
Chăm sóc diện mạo tốn kém lắm chứ. Dẫu sao chúng tôi cũng đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới mà.
“Dùng Potion thì vết cháy nắng biến mất ngay, nhưng để da dẻ mọng nước như ngọc trai thì vẫn còn xa lắm.”
“Vậy mình cùng làm nước hoa hồng và tinh chất có tác dụng dưỡng ẩm và làm trắng da nhé chị. Hy vọng sẽ tìm thêm được nhiều loại cây hữu ích khác ngoài Đậu dầu.”
“Tìm thôi! Chị cũng sẽ giúp một tay!”
Tôi — người vốn rất sợ Black Serpent — giờ đây lại hớn hái xung phong đi thu thập nguyên liệu. Đại xà dẫu đáng sợ, nhưng cứ nhờ Blanc và Kai đi theo bảo vệ là ổn thôi.
(Biết đâu lại tìm được loại dược thảo thần kỳ nào đó không chừng!)
Lòng đầy phấn khích, tôi vui vẻ giúp Akira phân loại đống thực vật mà em ấy đã thu thập về.
◇◆◇
Sau khi tận hưởng chuyến cắm trại hầm ngục 3 ngày 2 đêm và trở về nhà, hai anh em nhà Hojo mỗi người lại đắm chìm vào sở thích riêng của mình. Người anh Kanata thì mải mê nghiên cứu công thức nấu ăn mới từ thịt quái vật và thảo mộc thu được. Cô em Akira thì say sưa với kỹ năng [Giả kim] để chế tạo thuốc bôi, kem dưỡng da tay và các loại mỹ phẩm cơ bản. Còn tôi thì bận rộn chế biến số nam việt quất thu hoạch được thành mứt và trái cây khô để làm bánh ngọt.
“So với việt quất thì nam việt quất chua hơn nên có vẻ hợp với các món bánh nướng hơn chị nhỉ.”
Tôi thích bánh nướng ngọt, nhưng nếu có thêm vị chua vừa phải thì sẽ dễ ăn và đỡ ngán hơn nhiều. Trái cây khô thì tôi dùng lò nướng để làm. Dù để khô tự nhiên hay dùng ma thuật [Làm khô] của Riku thì sẽ ngon hơn, nhưng để chúng tôi tự thưởng thức thì thế này là quá đủ rồi.
“Món bánh quy bơ Scone nam việt quất ra lò rồi đây!”
Bánh Scone cho thật nhiều nam việt quất khô vào thì dù không có bơ hay kem ăn kèm vẫn rất ngon. Loại Scone trộn nam việt quất với socola vụn cũng thành công rực rỡ. Sự kết hợp với lớp bột bánh dai mềm đúng là tuyệt hảo, tôi nghĩ làm bánh mì vòng Bagel chắc cũng ngon lắm đây.
“Nam việt quất làm mứt rồi ăn kèm sữa chua cũng tuyệt vời lắm cơ——”
Bánh Scone vừa mới nướng xong thơm phức. Tôi quyết định mang sang mời hai anh em nhà Hojo — những người đang mải mê nghiên cứu. Đúng lúc cũng đến giờ trà chiều, tôi gọi mọi người tập trung ở phòng khách. Phần Scone của Kai đang đi làm ở trang trại thì tôi cất vào [Hộp vật phẩm], giờ là lúc trà chiều của ba người chúng tôi. Tôi pha trà rồi đặt giỏ bánh Scone vào giữa bàn.
“Ăn không cũng ngon rồi, nhưng em có chuẩn bị thêm cả mứt, bơ và kem tươi nữa ạ.”
Scone có ba loại: truyền thống, nam việt quất, và nam việt quất socola. Tôi đã mạnh tay bày biện thêm cả bơ Échiré và kem Clotted thượng hạng. Mứt thì có ba vị: nam việt quất, việt quất và dâu tây. Tất cả đều là mứt tự làm từ trái cây trong hầm ngục và nông trại nhà tôi.
“Chà, anh thử ăn kèm với bơ và mứt nam việt quất rồi, vị thanh nhã lắm nhé. Tay nghề em lên hẳn rồi đấy.”
“E hẹ hẹ. Tại nguyên liệu tốt thôi ạ. Nhưng nghe anh khen em vui lắm.”
Anh Kanata nếm thử từ loại Scone truyền thống trước. Akira thì quệt một lớp kem Clotted thật dày lên bánh Scone nam việt quất rồi hớn hở cho vào miệng.
“Ưm... hừm... ngon quá chị ạ. Không ngờ nam việt quất lại có vị ngọt thế này. Vị chua vừa phải kết hợp với kem tươi đúng là tuyệt đỉnh luôn.”
“Dùng sữa và bơ từ trang trại thì bột bánh Scone làm sao mà không ngon cho được chứ?”
Lũ bò sữa ở trang trại nơi Kai làm việc vẫn thường được tôi tặng thêm rau củ từ nông trại và nước pha Potion. Nhờ vậy mà sữa của họ nổi tiếng là đậm đà và có vị ngọt thanh tự nhiên, ai ăn cũng khen hết lời.
“Mật ong cũng là đồ hầm ngục đúng không em? Với hương vị này, chắc chắn trong sự kiện Handmade năm tới, món này sẽ bán chạy như tôm tươi cho xem.”
“Thật không anh? Vui quá. Hay là em bán kèm cả trái cây khô với khoai lang sấy luôn nhỉ?”
“Em cũng sẽ giúp một tay ạ, Misa-san.”
“Akira-san thì chắc bận rộn với việc làm đồ thủ công cho thương hiệu riêng rồi, nên chị nhận tấm lòng thôi nhé. Nhắc mới nhớ, việc nghiên cứu nguyên liệu tầng 9 đến đâu rồi em?”
Sau khi uống một ngụm trà để trôi miếng bánh Scone giòn rụm, Akira mỉm cười rạng rỡ.
“Thuận lợi lắm chị ạ. Từ lúc đó đến giờ em đã làm được ba loại kem dưỡng da tay rồi đấy. Em thay đổi mùi hương cho từng loại: Thảo mộc, Hoa và Cam quýt.”
Hương thảo mộc và hoa được làm từ tinh dầu chiết xuất từ cây cỏ ở tầng 9. Còn hương cam quýt thì hình như em ấy dùng vỏ cam Yuzu trồng trong vườn nhà tôi.
“Về mùi hương thì hương Yuzu là nhất, nhưng về công dụng dưỡng da thì tinh dầu thảo mộc và hoa từ hầm ngục lại mạnh hơn hẳn ạ.”
“Ra là vậy. Thế thì quà tặng hàng xóm mình cứ dùng loại kem dưỡng hương Yuzu đi em.”
“Em cũng nghĩ thế ạ. Loại dùng nguyên liệu hầm ngục thì công hiệu hơi bị... quá đà một chút.”
Dù bảo công hiệu yếu hơn nhưng so với kem dưỡng bán ngoài thị trường thì nó vẫn là một trời một vực. Các quý bà hàng xóm mùa này hay bị nẻ tay, tặng cái này chắc chắn họ sẽ mừng lắm.
“Ngoài ra em còn làm thử cả thuốc mỡ trị vết thương và bỏng nữa ạ. Dù khỏi chậm hơn Potion nhưng nó sẽ giúp da lành lặn mà không để lại sẹo.”
“Tuyệt quá Akira-san. Em giờ đúng là một nhà giả kim thực thụ rồi.”
“Cảm giác của em giống như đang làm đồ handmade hơn chị ạ. À, em cũng đã thử làm vài món nhỏ bằng da rắn rồi đấy.”
Đó là ba món: ví tiền, bao đựng chìa khóa và thắt lưng bằng lớp da đen tuyền bóng bẩy. Khi cầm lên tay, tôi không khỏi kinh ngạc trước sự mềm mại của nó. Có cả ví dài, ví gập và ví đựng tiền xu. Món nào trông cũng rất tiện dụng.
“Đẹp quá đi mất...”
Lũ Black Serpent tôi thấy trong hầm ngục đáng sợ là thế, vậy mà khi biến thành đồ da, chúng lại trở thành những tác phẩm nghệ thuật đầy cuốn hút với hoa văn và độ bóng tuyệt mỹ.
“Người ta bảo ví da rắn mang lại tài lộc đấy. Akira-chan, làm cho anh một cái dùng riêng được không?”
“Vâng, được ạ. Anh Kana dùng ví dài nhé.”
“Ừ. Nhờ em nhé.”
“Akira-san, chị cũng muốn có ví nữa! Chị thích ví gập với cả bao đựng chìa khóa cơ——”
Trong lúc mọi người đang xôn xao bàn tán xem có nên làm thêm ốp điện thoại, dây đeo hay bọc sách bằng da rắn không, thì Kai từ trang trại về đến nhà. Vừa thấy đống đồ da rắn trên tay mọi người, anh ta bèn nhìn với ánh mắt đầy thèm muốn.
“Vậy thì em sẽ làm cho anh Kai một cái ví đựng tiền xu và thắt lưng nhé.”
“Ô kề, nhờ em đấy! Tôi sẽ trả đúng giá thị trường luôn, không lấy rẻ đâu nhé.”
“Em không cần tiền đâu ạ, anh cứ đi săn thêm thật nhiều Black Serpent về cho em là được.”
“Chỉ thế thôi sao? Được, tôi sẽ săn sạch cả đàn luôn cho em!”
Dù rất cần nguyên liệu nhưng có vẻ Akira cũng bắt đầu phát ngán với tầng 9 rồi. Vùng đất ngập nước ẩm thấp đó có chỉ số khó chịu cực cao, lại còn lũ rắn khổng lồ nhung nhúc nữa, chẳng ai muốn ở lại đó lâu cả. Về phần Kai, anh ta có vẻ rất khoái chí vì được thỏa sức dùng hỏa thuật. Tiếc là lũ Black Serpent sống ở đầm lầy lại có khả năng kháng thủy thuật nên tôi rất khó để tiêu diệt chúng.
“Tôi thì chắc không đưa hiện vật được rồi, nên cho tôi trả bằng tiền mặt nhé...”
“Misa-san thì cứ trả bằng các món bánh dùng nam việt quất là được rồi ạ.”
“Được không em? Vậy chị sẽ làm thật nhiều bánh Tart và bánh bông lan Pound Cake để 'cống nạp' nhé!”
“Fufu. Em rất mong chờ đấy ạ.”
Món mứt nam việt quất hay bánh phô mai cũng hay đấy chứ. Trong lúc tôi đang dùng máy tính bảng tìm công thức nấu ăn, anh Kanata bèn nghiêng đầu hỏi.
“Anh cũng trả bằng đồ ăn được chứ? Hay là trả bằng nguyên liệu đây?”
“Đồ ăn của anh Kana thì em nhận ngay và luôn ạ!”
Với một nụ cười ẩn ý hiện lên trên khuôn mặt thanh tú, anh Kanata vui vẻ gật đầu.
“Phải rồi. Đây là tác phẩm tâm huyết của anh đấy nhé. Chắc chắn mọi người sẽ thích cho xem.”
“Công nhận là ngon thật, ai cũng thích, nhưng mà——...!”
Món ăn tâm huyết của anh Kanata được trình bày trong những chiếc hộp sơn mài vô cùng sang trọng. Trên lớp cơm nóng hổi là những miếng thịt nướng theo kiểu Kabayaki nướng sốt mặn ngọt béo ngậy. Ngay khi vừa mở nắp hộp, hương thơm nồng nàn quyến rũ tỏa ra khiến tôi bất giác thốt lên: "Cái này chắc chắn ngon tuyệt cú mèo".
Lớp thịt được tẩm nước sốt làm từ nước tương, rượu Mirin, rượu Nhật và mật ong, rồi được nướng từ từ trên lửa than hoa, mang lại một hương vị cực phẩm. Ngay khi vừa cắn một miếng, tôi đã phải thét lên kinh ngạc. Cũng chẳng còn cách nào khác. Dù có hối hận hay không thì sự thật là món thịt này ngon đến mức không thể cưỡng lại được.
“Fufu. Ngon đúng không nào? Vị của nó còn vượt xa cả cá lươn tự nhiên thượng hạng của Nhật đấy nhé.”
“Tôi chưa ăn cá lươn bao giờ, nhưng món này đúng là ngon vãi chưởng bà ạ. Gắp không ngừng tay luôn.”
“Cắn một miếng thịt đẫm nước sốt, lớp mỡ béo ngậy lan tỏa trong miệng... cảm giác như đang ở thiên đường vậy ạ.”
Kai chẳng thèm ngần ngại mà đánh chén ngấu nghiến chiếc hộp sơn mài, còn Akira cũng giống tôi, ngay từ miếng đầu tiên đã hoàn toàn bị hớp hồn. Món thịt này thực sự ngon đến mức gây nghiện.
(Nhưng mà đây là thịt rắn! Là thịt của loại rắn khổng lồ có thể nuốt chửng cả một con người đấy!)
“Không ngờ Black Serpent lại ngon đến thế này. Anh Kana đã dự đoán trước được rồi ạ?”
“Khi anh nếm thử, anh thấy kết cấu thịt rất giống cá lươn em ạ. Mỡ nhiều mà thịt lại đầy đặn. Anh thử làm kiểu Kabayaki thì thấy vị của nó chẳng kém gì cơm lươn ở những cửa hàng cao cấp đâu.”
Lũ Black Serpent tầng 9 thật đáng sợ, nhưng nỗi sợ hãi ban đầu giờ bay đâu sạch cả rồi. Đôi đũa của tôi cứ thế hoạt động không ngừng nghỉ. Tôi bèn bưng cả hộp sơn mài lên, lùa cơm vào miệng hăm hở như đang ăn một bát cơm thịt nướng vậy.
“U ư... cay cú quá, nhưng mà ngon thật... Kai ơi, xuống tầng 9 săn rắn lấy thịt cho tôi đi!”
“Rõ! Để được ăn 'cơm rắn nướng'... à không, 'tráp rắn nướng', tôi sẽ dốc sức đi săn phục vụ bà!”
Và thế là, những ngày tháng Kai và Blanc miệt mài đi săn rắn ở tầng 9 cứ thế tiếp diễn trong sự ủng hộ nhiệt tình của cả nhà.
◇◆◇
Tầng 9 với vùng đất ngập nước mênh mông giờ đây đã trở thành lãnh địa riêng của Kai và Blanc. Ma thạch và da rắn cứ thế tích tụ ngày một nhiều. Phần thịt rắn — vốn chỉ rơi ra với tỉ lệ 1/10 — cũng được anh Kanata hăng hái chế biến. Để phục vụ Akira — người đang rất khát nguyên liệu — chú Slime Cyan cũng đi theo hỗ trợ. Ngoài nam việt quất ra, có vẻ chúng còn thu thập thêm được cả bao nhiêu dược thảo và thảo mộc quý nữa.
Nhờ vậy mà công việc chế tạo kem dưỡng da tay, kem dưỡng thể và mỹ phẩm cơ bản của em ấy tiến triển rất thuận lợi. Đúng như tôi dự đoán, món kem dưỡng da tay nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt từ các quý bà hàng xóm. Nó có tác dụng cực tốt đối với các vết nứt nẻ hay khô da, khiến đống quà đáp lễ cứ thế nườm nượp gửi đến nhà tôi.
Nào là gạo, rau củ, trái cây, bánh kẹo Nhật, lại còn có cả một đống đồ ăn cho chó nữa cơ. Vì Kai thường xuyên dắt đi dạo nên sự tồn tại của Blanc đã được hàng xóm biết đến rộng rãi. Dù món chính của em ấy là thịt quái vật sống, nhưng thỉnh thoảng đổi gió bằng đồ ăn cho chó như một món ăn vặt em ấy cũng rất khoái, thế nên cũng giúp ích được nhiều.
“Nhận được nhiều quà thế này, hay là mình đem thịt biếu lại mọi người nhỉ. Cơ mà thịt rắn thì tuyệt đối không được rồi. Hay là mình biếu thịt cừu non nhé, mọi người khen món đó lắm.”
“Thịt cừu non làm món Jingisukan hay xào rau củ đều ngon nên các phu nhân thích lắm đấy em.”
Anh Kanata khẽ tiết lộ cho tôi biết. Ra là vậy, tôi cũng hiểu tâm lý của các quý bà mà. Mấy món chiên xù hay tẩm bột rán thì khâu chuẩn bị đã đành, khâu dọn dẹp dầu mỡ sau đó cũng mệt lắm. Món thịt xào rau củ thì chỉ cần nướng lên rồi trộn nước sốt là xong, vừa ngon vừa đủ dinh dưỡng, đúng là một công đôi việc.
Khi trời se lạnh và ai nấy đều phải khoác thêm một lớp áo, tôi cảm thấy việc biếu cá Ayu trái mùa có vẻ không ổn lắm, nên chúng tôi vẫn tiếp tục dùng thịt thỏ và thịt cừu non để trao đổi vật phẩm với hàng xóm. Cá Ayu và cá hồi Sakura cứ thế được tích trữ dần trong [Hộp vật phẩm].
Thịt hươu và lợn rừng thì được chúng tôi chế biến thành đồ khô Jerky, hun khói, dăm bông sống hay xúc xích. Ngoài việc thỉnh thoảng gửi cho nhiếp ảnh gia ẩm thực Igarashi — một người rất mê đồ rừng — thì phần lớn là để chúng tôi tự tiêu thụ. Ông Igarashi đã hoàn toàn bị "hớp hồn" bởi thịt rừng nhà tôi, nên để đáp lễ, ông thường xuyên gửi tặng những thực phẩm cao cấp, rượu địa phương quý hiếm hay bia thủ công Craft Beer.
Đúng là đồ do một chuyên gia sành sỏi chọn có khác, món nào cũng khiến một người có khẩu vị tinh tế như anh Kanata phải trầm trồ khen ngợi. Đặc biệt là bia thủ công khiến ai nấy đều mong chờ, bộ sưu tập vỏ chai cũng cứ thế tăng lên không ngừng. Nhiều chai có thiết kế rất thời thượng nên đôi khi tôi vẫn dùng chúng để cắm những bông hoa dại hái được trong vùng.
“Nấm Tùng nhung chắc cũng sắp đến lúc nghỉ bán rồi nhỉ. Phải nhớ thu hoạch hằng ngày mới được.”
Đây là loại thực phẩm cao cấp nhất trong nông trại hầm ngục nhà tôi, nên tôi muốn tích trữ thật nhiều trong lúc trái mùa. Những cây nấm to và đẹp có giá tận 5.000 Yên một cây, đúng là kho báu mà.
Công việc kinh doanh nông trại tiến triển rất thuận lợi, doanh thu cứ thế tăng trưởng đều đặn. Thỉnh thoảng còn có cả những lời mời tham dự các hội chợ Marche địa phương gửi đến chúng tôi nữa cơ.
Kai có vẻ cũng rất hợp với công việc ở trang trại, anh làm việc hăng hái và bảo là được giao nhiều trọng trách hơn trước rồi. Việc bán các loại bánh trái do anh Kanata sáng tạo tại trang trại cũng suôn sẻ, nghe bảo anh đang rất kỳ vọng vào khoản thưởng cuối năm.
Còn cuốn sách nấu ăn của anh Kanata thì vừa mới phát hành cách đây vài ngày và đang bán chạy như tôm tươi. Vì được truyền thông ưu ái gọi là "Mỹ nam đầu bếp cá tính" nên lượng người đăng ký kênh video của anh tăng vọt, đạt mức doanh thu cao kỷ lục từ trước đến nay. Nghe bảo video tặng kèm trong bản in đầu tiên đang gây sốt nên sách đã nhanh chóng được tái bản ngay lập tức. Tôi và Akira đã bí mật đặt mua trước, cuốn sách nấu ăn cùng với đĩa quà tặng kèm giờ đã trở thành báu vật của hai chị em tôi.
Và trang web bán hàng trực tuyến của Akira — nơi liên tục cho ra đời những tác phẩm mới — cũng cực kỳ được ưa chuộng. Em ấy đang gặt hái được những thành tựu đáng tự hào với tư cách là một nhà sáng tạo trẻ triển vọng ở tuổi 20. Đặc biệt là các món đồ dùng nguyên liệu hầm ngục — nhất là lông thỏ Almiraj và da hươu Wild Deer — đang nhận được đơn đặt hàng dồn dập, hiện đang trong tình trạng phải chờ đặt trước. Các loại gối, thảm lông thỏ hay trang sức rất được lòng phái nữ, còn túi da hươu thì là mặt hàng được cả nam và nữ ưa chuộng.
Cái cảm giác lo lắng về việc sống ở nông thôn ít việc làm trước khi bắt đầu Share House giờ đây cứ như là một giấc mơ vậy, mọi thứ đều suôn sẻ đến không ngờ. So với ba người bận rộn kia, có lẽ tôi — bà chủ nhà — mới là người đang tận hưởng cuộc sống Slow Life trọn vẹn nhất.
“Việc tôi có thể làm chắc chỉ là cung cấp một không gian sống thoải mái, và để mọi người được ăn những bữa cơm ngon no nê thôi nhỉ.”
Vì mục tiêu đó, tôi tự hứa với bản thân sẽ chăm sóc vườn tược thật tốt, dành thời gian rảnh xuống hầm ngục săn thịt và nỗ lực thu hoạch trái cây nhiều hơn nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
