Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 03 - Chương 3: Sự kiện đồ thủ công

Chương 3: Sự kiện đồ thủ công

“Em định đăng ký một gian hàng tại sự kiện đồ thủ công ạ.”

Đó là lời đề nghị của Akira từ cách đây đúng hai tháng. Chuyện xảy ra vào khoảng cuối hè, khi cả nhóm đang ngồi quây quần bên những ly bia lạnh cùng món đậu nành luộc Edamame.

“Là kiểu hội chợ đồ cũ (Free market) hả em?”

Thấy Misa nghiêng đầu thắc mắc, Akira bèn đưa cho cô tờ rơi in chi tiết về sự kiện. Đó là một hội chợ quy mô, nơi mọi người có thể thuê bàn trưng bày làm không gian bán các sản phẩm thủ công tự tay làm ra.

“Tổ chức trong hai ngày, phí tham gia là một vạn Yên mỗi ngày... Cũng chát phết nhỉ.”

“Nếu đăng ký cả hai ngày thì sẽ được giảm giá một chút đấy ạ.”

“À, đúng thật này. Hai ngày là một vạn sáu nghìn Yên. Sự kiện đồ thủ công nghe chừng thú vị đấy chứ.”

Địa điểm tổ chức là một nhà thi đấu cách nhà chừng một giờ lái xe. Theo thông tin trên tờ rơi, sự kiện có quy mô lên tới 700 gian hàng trải dài trong hai ngày. Đối tượng tham gia giới hạn cho cá nhân hoặc nhóm có khả năng tự sản xuất và bán các mặt hàng thủ công. Từ đồ tạp hóa, phụ kiện cho đến thú nhồi bông, đồ len, quần áo, thậm chí cả giày dép đều có mặt.

“Không chỉ vậy đâu ạ. Em tìm hiểu thì thấy cả bát đĩa, đồ gốm, sản phẩm thủy tinh, thậm chí là đồ nội thất cũng được phép trưng bày nữa!”

“Tuyệt thật đấy. Những người không chuyên cũng được tham gia sao em?”

“Chuyên nghiệp hay nghiệp dư đều được hết ạ, chỉ cần tuân thủ đúng quy định là đăng ký được thôi.”

Misa hoàn toàn hiểu lý do tại sao một người đam mê chế tác như Akira lại hào hứng đến vậy. Nghe thôi đã thấy vui rồi.

“Akira-san, mình tham gia đi! Chị tuy vụng may vá nhưng khoản bán hàng thì cứ để chị lo. Còn mấy việc nặng nhọc, chắc chắn Kai sẽ rất sẵn lòng phụ một tay thôi.”

“...Thực ra tờ rơi này là do anh Kai đưa cho em đấy ạ.”

“Ơ? Thế là sao?”

“Tôi được phu nhân chủ trang trại đưa cho đấy. Nghĩ bụng chắc Akira sẽ thích mấy thứ này nên tôi mang về.”

“Ra là vậy. Phu nhân cũng thích mấy sự kiện này sao?”

Kai khẽ nhún vai đáp lời:

“Chả là có khách quen của trang trại tham gia nên họ gửi tờ rơi nhờ quảng cáo giúp. Bà ấy cũng định góp mặt nhưng quy định cấm bán các sản phẩm từ sữa nên đành thôi.”

“Cấm sản phẩm từ sữa? Sự kiện này... chẳng lẽ bán được cả đồ ăn tự làm sao?”

“Nghe đâu là thế. Bà ấy bảo vị khách sắp tới còn khoe là đã nhập một lượng lớn bơ để chuẩn bị làm hàng nên bà ấy tiếc lắm.”

Xem kỹ lại tờ rơi, Misa thấy ngoài khu đồ thủ công còn có cả khu ẩm thực (Food booth). Các mặt hàng như bánh mì, mứt, bánh quy, bánh donut, bánh Madeleine và các loại bánh nướng khác đều được phép bày bán.

Vừa nghe thấy khu ẩm thực, Kanata vốn đang tò mò cũng ghé đầu vào xem.

“Thú vị đấy chứ. Chị cũng muốn thử sức ở khu ẩm thực xem sao.”

“Thực phẩm bán phải được đóng gói hoặc đóng chai bắt buộc, không được phép chế biến tại chỗ nhưng có thể cho khách ăn thử. Tuy nhiên, các loại thực phẩm bán phải có nhãn mác hiển thị đúng theo quy định pháp luật cơ.”

“Nghĩa là sao ạ?”

Trước cái nhíu mày của Akira, Misa bèn giải thích:

“Tức là không được bán những thứ làm tại nơi khác ngoài các cơ sở nấu nướng đã được trạm y tế cấp phép đâu.”

“Hể... vậy thì anh Kana...”

“Hửm. Hay là mình xây luôn một cơ sở chế biến chuyên dụng tại nhà mình đi nhỉ?”

“Thôi, cho chị xin đi. Chị không tự tin là sẽ kinh doanh có lãi đến mức đó đâu.”

Misa nhìn Kanata đang nhún vai từ chối với vẻ đầy tiếc nuối. Thực ra cô đang nói chuyện nghiêm túc đấy chứ.

(Mình nghĩ là ổn mà... Sản phẩm mới của Trang trại Tsukamori. Nếu là đồ do anh Kana làm, chắc chắn các fan trên kênh video sẽ đổ xô vào mua cho xem.)

Chi phí ban đầu tuy xót thật, nhưng nhà cô hầu như không tốn tiền nguyên liệu nên khả năng thu hồi vốn sẽ rất nhanh. Rau củ, trái cây, thịt, trứng đều là "của nhà trồng được", vốn liếng coi như bằng không. Thậm chí cô còn có thể thêm cả cá vào thực đơn nữa. Việc tiết kiệm tối đa chi phí sản xuất chính là lợi thế cực lớn của nhà cô.

Mới đây, hầm ngục còn cho thu hoạch cả mật ong, nấm và nấm Tùng nhung, nên việc làm đồ ngâm dầu hay bánh nướng là chuyện nhỏ. Thực phẩm từ hầm ngục lại ngon xuất sắc, chắc chắn sẽ có rất nhiều khách quen.

Trong lúc Misa còn đang mải mê với những ảo tưởng xa xôi về lợi nhuận, Kai bỗng cất tiếng:

“Nhắc mới nhớ, phu nhân chủ trang trại bảo nếu anh Kana muốn làm gì đó thì bà ấy có thể cho mượn cơ sở chế biến của trang trại đấy.”

“Thật sao anh? Tin tốt đây. Vậy để chị suy nghĩ tích cực về việc này xem sao.”

Gương mặt Kanata bừng sáng. Quả nhiên anh cũng muốn thử thách bản thân. Anh bèn mỉm cười mở cuốn sổ tay, bắt đầu phác thảo thực đơn ngay lập tức. Kai thì có vẻ quan tâm đến gian hàng của Akira hơn, anh hào hứng hỏi han xem em ấy định bán gì. Có vẻ dòng máu đam mê chế tác trong anh chàng "não cơ bắp" này cũng đang trỗi dậy kịch liệt.

Thấy ba người họ bàn bạc sôi nổi, Misa cũng muốn tham gia. Cô bèn rụt rè hỏi Kanata:

“Anh Kana ơi. Em cùng làm bánh với anh được không ạ...?”

“Tất nhiên rồi! Có em giúp thì anh vui quá còn gì.”

Vì đã có kinh nghiệm đứng quầy tại lễ hội mùa hè nên cô không thấy lo lắng mấy. Vốn dĩ cả bốn người đều đã từng kinh qua những công việc liên quan đến tiếp khách.

Dưới sự thúc đẩy của bầu không khí hào hứng, cả nhóm quyết định đăng ký tham gia sự kiện ngay lúc đó.

◇◆◇

Sau đó, cả nhóm đã thảo luận với phu nhân chủ trang trại và mượn được cơ sở chế biến của họ. Đổi lại, Misa sẽ đến phụ việc tại cửa hàng của trang trại vào những khung giờ bận rộn nhất để trừ vào phí thuê mặt bằng.

Chỉ có mình Misa đi giúp việc, còn Kanata trong thời gian đó sẽ tập trung làm các loại bánh để bán. Tại cửa hàng trang trại, các khu vực ăn tại chỗ với kem tươi, bánh pudding sữa và sữa chua đang rất được ưa chuộng.

“Phải chi mấy món phô mai và bơ nhà làm bán chạy hơn thì tốt quá, nhưng mà khó khăn thật đấy.”

Vừa nhấm nháp món kem tươi ngon nhất trang trại, Misa vừa lắng nghe nỗi lòng của bà chủ. Những thứ cô có thể nghĩ ra ngay chỉ loanh quanh mấy món ngọt như bánh phô mai (Cheesecake) hay bánh Omelette phô mai. Có vẻ phía trang trại muốn thêm vào thực đơn những món ăn trưa có giá trị cao hơn.

“Hay là món bánh Burger phô mai, hoặc Sandwich ạ? Các món súp cũng không tồi. Nếu thực đơn có món súp kem (Cream stew) đẫm phô mai thì tuyệt lắm. À, em còn nghĩ ra cả món lẩu phô mai (Fondue) nữa đấy.”

“Lẩu phô mai! Hay đấy. Chỉ cần chuẩn bị nguyên liệu là khách có thể tự phục vụ, rất hợp với tình trạng thiếu nhân lực của nhà tôi.”

“Chỉ cần có rau củ, bánh mì và xúc xích là khách có thể ăn no nê rồi. Hơn nữa món này dùng rất nhiều phô mai nên em cực kỳ đề xuất ạ.”

Nếu là món lẩu dùng phô mai tươi của trang trại, chắc chắn sẽ có nhiều người sẵn lòng rút hầu bao dù giá có hơi cao. Về phần rau củ, nông trại nhà cô hoàn toàn có thể hỗ trợ.

“Sự kết hợp giữa rau củ nhà em và phô mai tươi của trang trại chắc chắn sẽ tạo nên món ăn tuyệt hảo. Em tin chắc là vậy.”

“Đúng thế nhỉ. Sản phẩm từ sữa nhà tôi có thế mạnh nhất chính là độ tươi mà.”

Trước đề xuất của Misa, bà chủ rất hào hứng và bắt đầu ghi chép thực đơn ngay lập tức.

“Trước mắt tôi sẽ thử nghiệm một vài món xem sao.”

“Về việc phát triển thực đơn, em nghĩ anh Kana cũng có thể giúp được ạ. Bà thấy sao?”

“Ôi, thế thì quý hóa quá. Nếu quảng cáo là thực đơn do anh Kanata đồng phát triển thì chắc chắn khách sẽ kéo đến nườm nượp cho xem.”

Nhờ những lời khuyên của Kanata, thực đơn bữa trưa của trang trại đã trở nên vô cùng nổi tiếng. Món lẩu phô mai ăn kèm bánh mì và rau củ thoải mái có giá 1.500 Yên. Nhà ăn của trang trại về cơ bản đã chuyển sang hình thức buffet, với thực đơn gồm súp kem, bánh mì và quầy salad ăn thỏa thích trong một giờ với giá 1.000 Yên. Về thực đơn lẻ, cửa hàng đã bổ sung thêm món Burger phô mai và ngay lập tức trở thành món "tủ" của đám trẻ em.

Cả cửa hàng lẫn nhà ăn đều đạt doanh thu rực rỡ khiến vợ chồng chủ trang trại vô cùng phấn khởi. Họ còn hứa rằng sau này cả nhóm cứ việc tiếp tục sử dụng cơ sở chế biến. Thấy ngại vì được dùng miễn phí, Misa bèn đề nghị cung cấp rau củ của nông trại mình với mức giá ưu đãi.

“Chị cũng nhờ anh Kana giúp phát triển cả mấy món đồ ngọt làm quà mang về nữa nhé.”

“Đợi xong sự kiện mùa thu rồi anh sẽ giúp chị nhé.”

Trước lời mời của phu nhân, Kanata mỉm cười gật đầu. Dẫu bận rộn nhưng có vẻ Kanata rất tận hưởng việc có thêm công việc liên quan đến nấu nướng nên anh làm việc vô cùng hăng hái.

“Bắt Misa-chan phải giúp việc nhiều thế này, tôi ngại quá.”

Thấy bà chủ áy náy cúi đầu xin lỗi, Misa bèn xua tay cuống quýt:

“Không đâu ạ, em cũng thấy vui mà! Với cả trang trại cũng nhập rất nhiều rau củ quả nhà em nên em đâu có lỗ đâu ạ?”

Vừa nhìn Misa tươi cười báo cáo lợi nhuận, Kanata đứng bên cạnh vừa bật cười. Trên đường lái xe từ trang trại về nhà, anh không quên trêu chọc cô:

“Đúng là vị 'giám đốc' tài ba của nhà mình có khác.”

“Em không có tài ba đâu ạ. Bởi vì ngay cả khi bán rau với giá giảm một nửa thì vốn gốc của em cũng gần như bằng không mà? Dù có giảm giá chút ít thì nhà mình vẫn chỉ có lãi thôi. Có được đối tác lớn như vậy em mừng còn không hết ấy chứ.”

Nhờ biến khu vực nuôi bò sữa, dê và lợn cảnh đã nghỉ hưu thành khu trải nghiệm vuốt ve và vắt sữa, trang trại đã trở thành địa điểm du lịch hút khách. Kai tuy bận rộn nhưng ngày nào cũng đi làm với vẻ mặt rất mãn nguyện.

Để khách không thấy chán món kem tươi chủ lực, gần đây trang trại đã phát triển thêm các sản phẩm mới pha nước trái cây và ngay lập tức trở thành chủ đề nóng hổi. Dĩ nhiên, nguyên liệu trái cây đều là những loại quả tự hào của nông trại nhà cô.

“Nghe đâu họ cũng đang phát triển cả sữa trái cây nữa. Em đã mở rộng vườn cây ăn trái trong hầm ngục rồi, giờ chỉ ngồi chờ đếm tiền thôi. Ư hứ hứ.”

Vừa tích cực kiếm tiền từ nghề nông chính hiệu, cô cũng không quên chuẩn bị cho sự kiện đồ thủ công. Bốn người họ đã trải qua những ngày tháng bận rộn nhưng đầy viên mãn để hướng tới sự kiện diễn ra sau hai tháng nữa.

◇◆◇

Kể từ giây phút nhìn thấy tờ rơi, Akira đã nôn nóng muốn tham gia sự kiện đó đến mức không thể kiềm chế. Chi phí tham gia tuy không nhỏ và cũng chẳng thể dự đoán được lần đầu tham gia sẽ bán được bao nhiêu, nhưng khao khát thử sức trong em vẫn mạnh mẽ hơn cả.

Thời còn học trường nữ sinh, Akira từng bán những món đồ nhỏ tự làm tại lễ hội văn hóa, nhưng kinh nghiệm "mở tiệm" thực sự của em chỉ mới bắt đầu từ quầy hàng tại lễ hội mùa hè năm nay.

Sau khi nhập học trường chuyên môn về thời trang, Akira đã rất mong chờ các lễ hội trường và sự kiện, nhưng do đại dịch cúm mới hoành hành suốt nhiều năm nên chẳng những không có lễ hội mà ngay cả ngôi trường đó cũng bị đóng cửa—— kết quả là em đã tốt nghiệp mà chưa từng được tham gia những ngày hội như thế.

“Quầy hàng ở lễ hội mùa hè vui thật đấy... Cả nhà cùng mặc bộ đồ đồng màu, không khí nhộn nhịp biết bao.”

Nhưng, nếu được, em vẫn muốn bán những chiếc túi xách và phụ kiện do chính tay mình làm ra. Khao khát bấy lâu nay vẫn âm ỉ trong lòng đã bùng cháy trở lại ngay khi nhìn thấy tờ rơi đó.

“Em muốn thử đăng ký gian hàng tại sự kiện đồ thủ công ạ.”

Dù rụt rè ngỏ lời, nhưng thật bất ngờ là cả ba đều hưởng ứng nhiệt tình. Không chỉ có Kai — một người cũng đam mê chế tác — mà cả Misa cũng bảo sẽ giúp một tay. Điều nằm ngoài dự kiến hơn cả là việc anh trai Kanata tuyên bố sẽ tham gia ở khu ẩm thực. Khác với lễ hội mùa hè, lần này chỉ được bán thực phẩm như bánh kẹo, bánh mì nhưng anh lại tỏ ra hào hứng vì thấy thử thách này thú vị.

Thế là cả nhóm quyết định tập trung vào việc sản xuất các mặt hàng bán trong suốt hai tháng cho đến ngày diễn ra sự kiện.

Nhóm đồ thủ công gồm Akira và Kai, còn nhóm ẩm thực là Misa và Kanata. Akira nhờ mọi người lo liệu việc thu thập nguyên liệu trong hầm ngục để mình có thể tập trung "bế quan" trong phòng áp mái.

Đang ngồi ở bàn sưởi Kotatsu trong phòng khách để ghi chép kế hoạch, Akira bỗng nghe tiếng Kai gọi:

“Akira-san định bán gì ở sự kiện thế?”

“Vì muốn thu hồi lại phí tham gia nên em định lấy dòng túi da hươu đang bán chạy làm chủ đạo ạ.”

“À. Mấy món đó chắc chắn là bán được rồi, không phải bàn.”

Kai — một người vốn cực kỳ thích chiếc ba lô da hươu — gật đầu lia lịa tán thành. Akira cảm thấy hơi ngượng ngùng.

“Ngoài ba lô, túi đeo chéo và túi tote từ dòng da hươu, em định làm thêm cả túi đeo nhỏ (Pochette) và túi nhỏ (Pouch) nữa ạ.”

“Toàn sản phẩm mới nhỉ. Chẳng phải làm túi to đựng được nhiều đồ thì sẽ hời hơn sao em?”

“Sự kiện đồ thủ công có cả trẻ em và học sinh đến mua nữa ạ. Em muốn làm cả những món đồ có mức giá mà các bạn ấy dễ dàng tiếp cận...”

Dù giá vẫn sẽ cao hơn túi da tổng hợp ngoài thị trường, nhưng em rất muốn mọi người được chạm vào những sản phẩm chất lượng tốt.

“Đỉnh thật đấy, Akira-san. Em suy nghĩ thấu đáo quá. Chứ tôi thì chỉ toàn nghĩ đến việc làm sao để có lãi thôi.”

“Không có gì đâu ạ. Em mang theo nhiều món đồ đắt tiền quá mà lỡ không bán được cái nào thì đáng sợ lắm, nên đây coi như là một khoản bảo hiểm thôi ạ.”

“Nhưng tôi tin là sẽ bán được mà—”

Akira thầm nghĩ, những thành viên trong ngôi nhà share house này — bao gồm cả anh trai mình — ai nấy đều quá đỗi dịu dàng với em.

Các mặt hàng bày bán cần được lựa chọn thật kỹ lưỡng. Em chuẩn bị một chiếc thùng carton có kích thước bằng đúng mặt bàn gian hàng để thử bày biện trước.

“Đồ trưng bày cũng phải tự chuẩn bị sao? Treo lên giá treo đứng chắc là sẽ dễ nhìn hơn đấy.”

“Ý hay đấy ạ. Đặt thêm một chiếc mũ da hươu lên đỉnh giá treo chắc cũng ổn nhỉ.”

Đó là chiếc mũ săn (Hunting cap) bằng da hươu mà em đã làm theo yêu cầu "Em muốn một chiếc mũ thật xinh!" của Misa. Khi thử đăng ảnh lên mạng xã hội, nó đã nhận được phản hồi rất tích cực. Vì vậy em quyết định sẽ làm mũ một cách bài bản. Em định thu hẹp lại còn khoảng hai mẫu thiết kế để ra mắt lần đầu tại sự kiện.

“Các sản phẩm bán chạy khác là đồ lông thỏ Almiraj đúng không em?”

“Vâng ạ. Doanh thu của chúng rất ổn định. Gối ôm hay thảm thì hơi cồng kềnh nên em định mang phụ kiện và túi nhỏ đến sự kiện thôi ạ.”

Khuyên tai lông thỏ với cảm giác mềm mại cực kỳ được lòng các nữ sinh trung học. Móc khóa hay túi nhỏ cũng có giá thành rẻ nên học sinh cũng dễ mua. Thử bày biện các món đồ nhỏ lên không gian giả định, trông cái bàn đã trở nên vô cùng rực rỡ.

“Chắc là cần thêm giá treo phụ kiện loại treo được nhiều món rồi.”

“Thế thì để tôi làm cho nhé. Dù sao tôi cũng đang rảnh.”

“Có ổn không ạ, anh Kai?”

“Ổn mà. Nói đúng hơn là tôi cũng muốn làm cái gì đó cơ. Cho tôi tham gia với nhé.”

Nhìn Kai hào hứng mời mọc, Akira cũng bất giác mỉm cười theo.

“Vậy thì, nhờ anh nhé.”

“Được rồi, cứ giao cho tôi.”

Thế là Akira nhờ Kai làm giúp các loại giá treo phụ kiện và tủ trưng bày kiểu ngăn kéo. Nguyên liệu là gỗ thu thập từ hầm ngục nên chi phí cũng được tiết kiệm tối đa.

Với các sản phẩm da hươu sử dụng nguyên liệu từ hầm ngục, em chỉ cần dùng kỹ năng [Giả kim] là có thể sao chép xong trong vòng chưa đầy năm phút. Em quyết định chuẩn bị dư ra một chút mẫu ba lô được yêu thích nhất và mẫu túi tote vốn rất hữu dụng. Còn túi đeo nhỏ và túi nhỏ là lần đầu làm nên em định may mẫu bằng vải trước đã.

“Nhắc mới nhớ, mấy bông hoa thu thập được ở tầng 7 hầm ngục sao rồi em? Cái loại làm thuốc nhuộm ấy.”

“Là hoa Nanashikika ạ. Thực ra em đã dùng thử rồi.”

Akira lấy từ trong hộp dụng cụ ra một miếng da lông thỏ Almiraj. Nhờ dùng thuốc nhuộm chiết xuất từ hoa Nanashikika bằng kỹ năng [Giả kim], miếng da lông đã được nhuộm thành một màu xanh dương vô cùng tuyệt mỹ.

“Đỉnh quá. Đây là lông thỏ sao? Nhuộm lên màu đẹp thế.”

“Kinh ngạc thật anh nhỉ. Có lẽ vì đều là nguyên liệu hầm ngục nên chúng rất ăn rơ với nhau ạ.”

Vì da lông có thể nhuộm đều màu đến thế nên chắc chắn da hươu cũng có thể nhuộm được. Em muốn thử nhuộm sang các tông màu phổ biến như đen, đỏ hay xanh thẫm.

(Khi nào việc sản xuất hàng bán ổn định, mình lại muốn may đồ đồng phục cho cả nhà quá. Mỗi người một màu chắc cũng vui lắm đây.)

Niềm phấn khích cứ thế trào dâng không dứt. Chắc hẳn lúc này anh trai Kanata cũng đang mỉm cười đắc ý khi nghĩ ra công thức mới thôi. Nghĩ lại mới thấy, hai anh em đúng là giống nhau thật.

“Hy vọng là em không làm phiền chị Misa quá nhiều...”

“Hửm, Misa á? À, vụ giúp việc cho anh Kana hả. Con bé đó thì phiền nỗi gì, chắc chắn là nó đang hào hứng tham gia lắm đấy chứ.”

Nhìn về phía bếp, Kai khẽ cười tinh quái. Có vẻ anh chàng này đã thấu hiểu tâm tư của cô bạn thuở nhỏ rồi. Akira bèn hạ thấp giọng hỏi khẽ:

“...Nè anh, có khi nào chị Misa thực ra là... với anh Kana...”

“Ờ. Cái đó thì nhìn qua là biết ngay mà.”

“Quả nhiên là vậy ạ...”

Em khẽ thở phào. Kai vẫn đang chăm chú nhìn Akira, đôi mắt khẽ nheo lại.

“Không biết anh Kana nhà em thì nghĩ sao về Misa nhỉ. Akira-san có biết gì không?”

“Hửm. Tất nhiên là anh ấy rất trân trọng chị Misa và có vẻ cũng có cảm tình... Nhưng từ xưa anh ấy đã là người không bao giờ để lộ tình cảm đó ra cho người khác thấy nên em không dám khẳng định ạ.”

Dù nhìn qua thì có vẻ Kanata đang cưng chiều Misa hệt như cách anh ấy đối xử với em gái mình, nhưng Akira cũng cảm nhận được anh ấy đang nhìn nhận Misa như một người đồng hành ngang hàng.

“Dù sao thì em nghĩ trong thời gian tới anh ấy cũng sẽ không hành động gì đâu ạ. Anh ấy là người có lòng tự trọng và trách nhiệm rất cao, nên chắc là anh ấy sợ nếu hành động thiếu suy nghĩ sẽ làm hỏng mối quan hệ hiện tại.”

“Cũng phải. Anh Kana là người lớn nhất trong nhóm mà, chắc là cũng thấy mình phải có trách nhiệm. Đúng là một người nghiêm túc. Mà, chính điểm đó mới hay chứ.”

Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười khúc khích.

“Gì thế? Hai người có chuyện gì vui vậy?”

Lúc này, Misa bước tới với mái tóc đuôi ngựa đung đưa theo nhịp. Trên tay cô là một chiếc khay. Có vẻ cô mang nước chanh (Lemonade) tới cho hai người.

“Cái này dùng mật ong hầm ngục hả chị?”

“Tất nhiên rồi. Còn chanh là thu hoạch từ vườn nhà mình đấy.”

“Thơm quá ạ. Em xin phép thưởng thức.”

Bị lôi cuốn bởi hương thơm tươi mát của chanh vừa mới vắt, Akira bèn nhấp một ngụm ngay. Kai cũng vui vẻ vươn tay lấy ly của mình. Nước chanh đá với vị chua ngọt hài hòa thực sự rất ngon.

“Ngon quá ạ. Một hương vị thật thư thái.”

“Ừm, ngon thật. Món này mà đem bán ở quầy hàng thì chắc chắn là cực hot cho xem.”

“A ha ha. Giống như ở nước ngoài, mình cứ bày bán nước chanh ngay trước sân nhà để kiếm tiền tiêu vặt nhỉ?”

“Nghe thì vui đấy nhưng vị trí nhà mình thì tệ quá. Có bán ở đây thì chắc cũng chỉ có hàng xóm với mấy anh giao hàng đến mua thôi.”

“Vì là vùng quê hẻo lánh mà lị—”

Nếu là ở quầy lễ hội thì chắc chắn sẽ bán chạy, nhưng lượng mật ong dự trữ cả nhóm vẫn muốn giữ lại cho mình. Dẫu sao thì vị chanh này cũng rất cừ, chẳng hề thua kém mật ong hầm ngục chút nào.

“Tự nhiên em muốn làm món bánh Madeleine vị mật ong chanh quá ạ.”

“Món đó đưa vào thực đơn bán ở sự kiện là chuẩn bài luôn đấy. Akira-san dạy chị công thức với nhé!”

Một lần nữa cảm nhận được rằng khoảng thời gian chuẩn bị cho lễ hội chính là lúc vui nhất, Akira mỉm cười gật đầu đồng ý.

◇◆◇

Ngay sau khi quyết định tham gia sự kiện đồ thủ công, Misa đã mở rộng vườn cây ăn trái trong hầm ngục. Các khu vườn được tạo ra tại khu vực an toàn của hầm ngục nằm ở tầng 2 và tầng 4, nơi cô đang canh tác những loại rau củ thơm ngon. Vườn cây ăn trái nằm ở tầng 3, ngoài cây mơ và anh đào, ở đây còn có các loại cây họ cam quýt như chanh, cam Amanatsu, cam Natsumikan, cam Orange, bưởi chùm và quýt Yuzu.

Dù cô cũng trồng cả cây giống chuối, xoài, dứa và dừa, nhưng so với các loại cây ăn trái khác, chúng chẳng lớn thêm chút nào. Có lẽ những loại quả vùng nhiệt đới không mấy "hợp cạ" với thổ nhưỡng của tầng 3.

Còn dưa hấu và dưa lưới theo yêu cầu của Kai thì đang được trồng ở vườn tầng 2 và phát triển rất thuận lợi.

Khu vườn cây ăn trái mới được cô quyết định tạo ra tại khu vực an toàn của tầng 5. Tầng 5 vốn là khu vực rừng rậm nơi lũ Wild Wolf tung hoành. Đây chính là tầng mà trước đây Blanc từng làm Boss.

“Hôm nay mình sẽ tạo một vườn dâu Berry ở đây.”

“Mya-n.”

Vị khách được triệu hồi với thù lao là một hộp thức ăn mèo thượng hạng chính là "siêu mèo" Noah-san — người có khả năng điều khiển [Ma thuật hệ Thổ] vô cùng điêu luyện. Đi theo hộ tống phía sau là Slime Cyan và Sói Bạc Blanc.

Chỉ cần ở trong khu vực an toàn thì không lo bị quái vật tấn công, nhưng nếu có con Wild Wolf nào đánh hơi thấy mùi hay hiện diện mà mon men lại gần thì sẽ bị Blanc tiêu diệt trong một nốt nhạc.

“Cảm ơn Blanc nhé. Cyan cũng cảm ơn em vì đã nhặt vật phẩm rơi ra giúp chị.”

Khu vực an toàn là một không gian an toàn nằm trong phạm vi khoảng 10 mét vuông quanh cầu thang hoặc cửa chuyển dịch. Misa muốn tạo ra một vườn việt quất và mâm xôi, chừa lại một lối đi rộng khoảng 1 mét ở giữa.

“Ở tầng 5 vốn dĩ đã có việt quất và mâm xôi mọc dại rồi, nên chắc chắn thổ nhưỡng ở đây sẽ rất hợp với chúng. Và đây chính là thứ mà chị đã chuẩn bị!”

Vừa tự mình lẩm nhẩm âm thanh hiệu ứng "Tèn tén ten", cô vừa lấy những cành cây từ trong [Hộp vật phẩm] ra. Blanc tò mò tiến lại đánh hơi rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Đây chính là những cành việt quất mọc dại ở tầng 5 đấy. Chị sẽ dùng chúng để giâm cành.”

Dựa trên thông tin tìm hiểu trên mạng, cô định thử phương pháp giâm cành xanh. Thông thường đây là phương pháp dùng những cành non trong mùa sinh trưởng vào mùa hè, nhưng đây là hầm ngục. Với ma thuật thổ và [Potion], cô tin chắc mình sẽ thành công. Cô định thử cắt những cành một năm tuổi (mọc từ mùa xuân) thành đoạn dài 10cm, ngâm nước vài giờ rồi cắm vào đất.

“Dù không chắc có phải cành một năm tuổi không nhưng chị đã chọn được rất nhiều cành khỏe mạnh rồi đây.”

Nhờ được ngâm trong làn nước tràn đầy ma tố do Misa tạo ra bằng [Ma thuật hệ Thủy], những cành cây trông vô cùng đầy sức sống. Nhân tiện, các thực vật mọc trong hầm ngục dù có bị bẻ hay cắt thì cũng sẽ sớm phục hồi lại, nên cô cứ thế mà "xin" cành về thôi. Cành đã có, giờ chỉ còn thiếu đất.

“Noah-san, bạn làm cho đất ở khu vực an toàn này trở nên tơi xốp giúp mình được không?”

“Mya.”

Trao cho cô một ánh nhìn kiểu "Thật là hết cách với bạn", Noah-san thong thả bước đi. Đứng giữa khu vực an toàn, Noah-san dùng đôi chân trước trắng muốt mềm mại giậm mạnh xuống mặt đất.

“Vẫn đáng kinh ngạc như mọi khi nhỉ. Ma thuật thổ của Noah-san thật đỉnh.”

Chỉ trong nháy mắt, một lớp đất tơi xốp, mềm mại đã hoàn thành. Cô lập tức tiến hành cắm các cành cây xuống. Sau khi giâm cành xong, cô lại tưới thật nhiều nước pha [Potion] như mọi khi.

“Ừm, ổn rồi đấy. Phải lớn thật nhanh nhé các em—”

Tại sự kiện sắp tới, Kanata dự định bán bánh mì và bánh nướng. Misa thì định làm mứt và trái cây sấy để bán. Mứt sẽ gồm hai loại là việt quất và mâm xôi. Trái cây sấy thì cô định sẽ làm thử nghiệm, nhưng chủ yếu vẫn là các loại dâu Berry. Nói tóm lại, cô cần một lượng lớn dâu dự trữ.

“Món trái cây sấy vị dâu Berry đó, công nhận là cực phẩm thật...”

Trong vòng hai tháng tới, cô định vừa thu thập dâu Berry, vừa tranh thủ làm mứt để dự trữ dần. Ngay cả khi có bị ế đi chăng nữa, cô vẫn có thể bán chúng như sản phẩm mới của nông trại, hoặc cùng lắm thì cả nhà tự xử cũng chẳng sao.

“Nhưng mà mình tự tin lắm nhé. Mứt nhà mình làm ngon tuyệt cú mèo mà.”

Dẫu sao thì cũng là dùng trái cây hầm ngục. Làm gì có chuyện không ngon được.

“Hơn nữa lần này mình không dùng đường mà dùng chính mật ong hầm ngục để làm mứt nữa chứ.”

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cô đã thấy thèm rồi. Dĩ nhiên, trái cây sấy cũng dùng trái cây hầm ngục nên chắc chắn sẽ ngon hơn hẳn loại bán ngoài thị trường. Nhờ mượn được cơ sở của trang trại và được sử dụng cả lò nướng công nghiệp xịn xò nên giờ cô đang thấy hào hứng không thể tả.

“Ấy chết, suýt thì quên! Còn phải trồng cả cây táo và cây hồng nữa.”

Vào những khoảng trống đã chừa lại, cô bắt đầu trồng các cây ăn trái cao khoảng 1 mét mua ở cửa hàng vật liệu. Đây là táo và hồng để làm trái cây sấy.

“Quả sung cũng ngon đấy nhưng mình cũng khoái cả táo và hồng sấy nữa—”

Ăn kèm với sữa chua thì đúng là tuyệt đỉnh. Lại giàu dinh dưỡng, dùng làm đồ ăn dặm cũng rất tốt.

“Đã cất công xuống tận đây rồi, hay là mình đi lấy mật ong ở tầng 7 luôn nhỉ?”

“Mya-n!”

“Noah-san trả lời hay lắm.”

Cấp độ cũng đã tăng lên, lại được bao quanh bởi những người bạn đồng hành đáng tin cậy, nên chỉ cần không làm gì quá sức là cô có thể thử thách bản thân.

“Nếu chỉ là cánh đồng hoa có lũ Giant Bee thì không lo gặp Killer Bear đâu, dễ ợt mà.”

Vì quá thèm mật ong và nấm Tùng nhung nên ngày nào cô cũng chăm chỉ xuống tầng 7. Giờ thì Misa đã hoàn toàn quen với việc tiêu diệt Giant Bee. Nhờ vậy mà độ chính xác của ma thuật thủy cũng tăng lên, giờ cô đã có thể bắn ra những tia nước như đạn để quật ngã lũ Giant Bee xuống đất.

“Mình đã thử bắt chước kỹ năng [Ném đá] của Noah-san, công nhận đây là một chiêu thức rất hay.”

Tuy nhiên, uy lực thì vẫn chưa thể sánh được với ma thuật thổ của Noah-san. Có lẽ [Đạn nước] sẽ không có tác dụng với lũ Wild Boar hay Wild Wolf vốn có lớp da lông dày. May mắn thay, Giant Bee là quái vật hệ côn trùng nên [Đạn nước] vẫn đủ sức hạ gục chúng.

“Lấy mật ong ở tầng 7 xong thì qua tầng 6 bắt cá Ayu và cá hồi Sakura. Tiện thể săn luôn thịt và trứng chim Kokko nữa chứ nhỉ.”

Dẫn theo hai "thợ săn" bẩm sinh và Cyan, Misa oai phong lẫm liệt rong ruổi khắp hầm ngục. Thu được một lượng lớn "quà lưu niệm", Misa hí hửng trở về và được Kanata ra đón.

“Chào mừng em đã về, Misa-chan.”

“Em về rồi đây, anh Kana. Em có mang cả cá và trứng về nữa nè—”

“Ara, cảm ơn em. Em cất cá vào [Hộp vật phẩm] bảo quản giúp anh nhé?”

“Vâng ạ.”

Trứng chim Kokko sẽ được dùng để làm bánh nướng bán tại sự kiện nên cô đang tích cực thu gom. Vì kích thước của nó to bằng trứng đà điểu nên trong vòng hai tháng chắc chắn cô sẽ tích lũy được một lượng khá lớn.

“Còn mật ong nữa nè! Rơi ra nhiều lắm luôn. Hì hì hì.”

“Ôi, tuyệt quá. Anh cũng muốn dùng ngay cho bữa tối quá, nhưng mà phải kiềm chế thôi.”

“Đúng thế ạ. Phải để dành làm mứt và bánh kẹo chứ.”

Quá trình làm thử các sản phẩm của Kanata diễn ra rất thuận lợi, còn Misa với tư cách là người nếm thử thì đang tận hưởng những giây phút vô cùng hạnh phúc. Những món đã được chốt thực đơn cho đến nay là món bánh mì gối sữa trang trại mật ong hầm ngục đơn giản, cùng với bánh bông lan trái cây sấy (Pound cake). Misa sau khi nếm thử đã khen ngợi hết lời.

“Cả hai đều là cực phẩm luôn! Kiểu này chắc chắn là cháy hàng rồi.”

“Được thế thì tốt quá nhỉ.”

Kanata hiếm khi tỏ ra thiếu tự tin như vậy.

“Bởi vì chẳng phải chúng đều là những loại bánh mì và bánh ngọt vô cùng đơn giản sao? Chắc là mọi người ăn đến phát ngán rồi cũng nên.”

“Chính vì là những món quen thuộc nên mọi người mới dễ dàng nhận ra vị ngon của chúng chứ ạ. Ở khu ẩm thực còn cho khách ăn thử nữa mà, nên mình hãy dùng vị ngon đó để chiếm trọn trái tim của khách hàng nhé, anh Kana.”

Bánh mì và trái cây sấy cũng rất dễ cho khách ăn thử tại hội trường. Chỉ cần khách nếm thử dù chỉ một miếng thôi, Misa hoàn toàn tự tin rằng họ sẽ bị hương vị đó chinh phục hoàn toàn.

◇◆◇

Sau hai tháng chuẩn bị, ngày diễn ra sự kiện đã đến. Cả nhóm di chuyển đến địa điểm bằng chiếc xe van của Kanata. Sự kiện bắt đầu lúc 11 giờ sáng, nhưng vì cần thời gian lắp đặt gian hàng nên người tham gia được phép vào sớm khoảng hai tiếng.

Quãng đường từ nhà đến hội trường mất khoảng một tiếng nên cả nhóm đã xuất phát từ trước 8 giờ sáng. Những tác phẩm của Akira — người đã miệt mài chế tác cho đến tận đêm qua — được đóng gói cẩn thận và cất trong [Túi ma thuật] mà Kai đang mang theo.

Trong xe trên đường đi, Misa một lần nữa xác nhận lại kế hoạch:

“Kai và Akira-san sẽ đứng quầy ở gian hàng đồ thủ công, còn em và anh Kana sẽ ở bên khu ẩm thực. Bên kia chủng loại và số lượng đều nhiều, mọi người liệu có ổn không?”

“Tôi đã dán sẵn giá rồi, máy tính bỏ túi cũng chuẩn bị xong, không sao đâu. Cứ tin ở tôi.”

“Vâng ạ. Có anh Kai ở cùng, lại còn dự định bán thong thả thôi nên em nghĩ là ổn ạ.”

Nhìn bộ dạng Akira đang cười nhẹ nhàng và Kai với gương mặt đắc thắng đầy tự tin, chẳng hiểu sao Misa lại thấy hơi lo lo.

“Chị nghĩ là 'thong thả' chắc là không nổi đâu. Chị đã thông báo trên trang chủ bán hàng và cả trên mạng xã hội trưng bày tác phẩm của Akira-san rồi, số lượt 'Like' và bình luận đông kinh khủng luôn ấy.”

Danh tiếng các tác phẩm của Akira đã lan rộng qua mạng xã hội và truyền miệng. Lượng fan cứng cũng rất đông đảo. Thông thường em ấy chủ yếu bán online, lại còn áp dụng chế độ đặt trước cho dòng túi da hươu đang hot. Dù phải chờ một thời gian mới nhận được hàng nhưng khách hàng vẫn rất nhiệt tình.

“Nhưng đây là lần đầu tiên tác giả Akira-san trực tiếp tham gia sự kiện bán hàng mà? Lại còn có cả những tác phẩm giới hạn chỉ bán tại đây nữa. Chắc chắn sẽ có rất nhiều fan muốn sở hữu cho bằng được.”

“V... vậy sao ạ...?”

“Lại có cả những mẫu phụ kiện lông thỏ mới ra mắt ưu tiên bán tại sự kiện nữa, chị chắc chắn mọi người sẽ bận rộn lắm đấy.”

“Ư... Nhưng sự kiện lần này có rất nhiều nhà thiết kế và họa sĩ minh họa nổi tiếng tham gia mà, em thì có là gì đâu...”

“Ơ kìa, Akira-san cũng là một tác giả nổi tiếng mà?”

Dẫu sao, chỉ tính riêng doanh thu từ bán hàng online, em ấy đã kiếm đủ để tự lập một cách dư dả. Nhờ dùng nguyên liệu chính từ hầm ngục nên chi phí vật liệu được tiết kiệm rất nhiều. Tuy nhiên, việc kiếm được trung bình 500 nghìn Yên mỗi tháng từ nghề chế tác thủ công đúng là một thành tích đáng nể.

“Lượt 'Like' khủng thế thì đúng là đẳng cấp của Akira-san rồi. Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm chân bán hàng thật tốt.”

“A, vâng. Nhờ anh nhé. Hy vọng tác phẩm của anh Kai cũng bán chạy.”

“Ông tranh thủ làm tác phẩm từ lúc nào thế, Kai?”

Misa ngồi ở ghế phụ bèn quay lại nhìn Kai ở ghế sau.

“Thấy ông bận rộn làm giá kệ trưng bày mà. Ông đã làm gì thế?”

“Mấy cái giá kệ đó tôi làm xong sớm hơn tưởng tượng mà. Thành ra lúc rảnh rỗi tôi bèn làm vài thứ cho vui tay ấy mà.”

Kai cười khoái chí đầy bí ẩn. Anh thò tay vào chiếc [Túi ma thuật] đeo bên hông rồi lấy ra những món phụ kiện chạm khắc bằng gỗ. Đó là những con vật có hình dáng tròn trịa đáng yêu được anh đưa cho mọi người xem.

“Chà, nhìn cũng dễ thương phết... Ơ? Cái này chẳng lẽ là Noah-san sao?”

“Đoán trúng rồi! Tôi dùng mấy mẩu gỗ thừa lấy từ hầm ngục để làm móc khóa đấy. Giống không?”

Đặt con mèo gỗ được cách điệu hóa vô cùng đáng yêu lên lòng bàn tay, cô thấy nó được làm rất khéo. Những nét hơi lệch một chút tạo nên một vẻ "xấu lạ mà duyên", trông rất có hồn.

“Tuyệt thật. Dễ thương quá cơ. Em cũng muốn một cái.”

“Đúng không ạ, dễ thương lắm. Em cũng thích ngay từ cái nhìn đầu tiên nên đã xin anh Kai nhường lại cho một cái rồi ạ.”

“Ghen tị quá đi mất. Em cũng muốn nữa. nhìn chằm chằm

“Biết rồi mà. Đừng có làm vẻ mặt nịnh nọt đó nữa, không hợp với bà đâu. Xong sự kiện đi rồi tôi làm cho.”

“Hê hê! Cảm ơn Kai nhé.”

“Ara~? Akira-kun, thế của chị không có sao? Cái móc khóa 'bé cưng' nhà mình dễ thương thế kia mà.”

Từ ghế lái, một câu hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực vang lên. Kai vội vàng gật đầu cuống quýt:

“Tất nhiên là có phần của anh Kana rồi ạ! Em sẽ dâng lên cái đẹp nhất luôn!”

“Ư hứ hứ hứ. Thế thì chị mong chờ lắm đấy.”

Nghe đâu bộ sưu tập thú gỗ còn có cả sói, gà và gà con nữa. Thậm chí còn có cả mẫu chạm khắc dựa trên Slime Cyan. Những con thú gỗ được mài giũa cẩn thận mang lại cảm giác rất êm tay, độ hoàn thiện cao đến mức có thể dùng làm tượng trưng bày (figure). Đúng là một tài năng thiên bẩm đầy bất ngờ.

“Nếu làm cho mấy đứa em trai của ông nữa chắc tụi nhỏ thích lắm nhỉ?”

“À, mấy đứa nhóc đó chắc thích quái vật hơn. Riku thì mê mèo nên chắc sẽ khoái mẫu Noah-san lắm.”

Mấy anh em nhà Kai sau khi đến chơi vào kỳ nghỉ hè có vẻ rất thích ngôi nhà ở vùng quê vắng vẻ này và bảo là muốn đến chơi nữa. Nhưng vì Riku — người đóng vai trò quản lý — sắp bước vào kỳ thi chuyển cấp nên chắc kỳ nghỉ đông này khó mà đi được.

“Nhắc đến Riku-kun, có vẻ em ấy đã sử dụng [Ma thuật sinh hoạt] khá thuần thục rồi đấy nhỉ. Đúng là việc sử dụng hằng ngày là cách tốt nhất để nâng cấp kỹ năng mà.”

Misa — người vất vả rút nước trong quá trình làm trái cây sấy — đang vô cùng thèm muốn kỹ năng [Làm khô] (Drying), một trong những ma thuật sinh hoạt của Rikuto.

“Giá mà em dùng được [Làm khô] thì chắc chỉ trong chớp mắt là đã có món trái cây sấy ngon lành rồi.”

“Nhưng món trái cây sấy mà Misa-chan dùng [Ma thuật hệ Thủy] để rút nước rồi sấy bằng lò nướng cũng ngon lắm mà? Nhờ nó mà anh cũng làm được món bánh bông lan trái cây sấy với hương vị mà anh rất tự hào đấy.”

“Món bánh đó đúng là tuyệt phẩm luôn. À mà, hôm nay anh Kana trông đẹp trai lóa mắt quá đi mất.”

“Fufu, cảm ơn em nhé. Á chết, với bộ dạng này mà dùng cách nói chuyện này thì không ổn rồi? Phải cẩn thận mới được.”

Bị Kanata nháy mắt một cái, Misa bèn đưa tay ôm ngực trái. Để trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch, cô bèn lảng tránh ánh mắt rồi thở phào một cái thật dài.

Kanata của ngày hôm nay đã rũ bỏ lớp trang điểm thường ngày và để mặt mộc. Để che đi màu tóc sáng nổi bật, anh đội một bộ tóc giả màu đen và đeo cả kính áp tròng màu đen.

“Anh Kana nổi tiếng trên video mà. Nếu bị lộ thì chắc chắn khách sẽ kéo đến sập gian hàng mất.”

“Bởi vậy mới phải nhờ anh ấy cải trang đấy. Hợp lắm luôn ạ.”

“Hừm, cảm ơn nhé.”

“Woa... giọng trầm nghe quyến rũ và hay quá đi mất. Cứ như diễn viên lồng tiếng ấy.”

“Anh Kana ơi, hễ anh mở miệng nói chuyện là sẽ lộ nguyên hình ngay, nên cơ bản hãy cố gắng giữ hình tượng 'trai đẹp lạnh lùng' nhé.”

“...Anh hiểu rồi.”

Nhìn bộ dạng người anh trai hơi xụ mặt xuống vì bị em gái nhắc nhở trông thật đáng yêu.

Vừa trò chuyện vui vẻ vừa nhấm nháp món sandwich bữa sáng, cả nhóm đã đến hội trường. Đúng lúc những người tham gia bắt đầu được vào cửa, cả nhóm xếp hàng vào cuối dòng người trước cổng.

Vì nếu không mang hành lý gì thì trông sẽ rất bất thường, nên cô bèn lén lấy những thùng carton từ trong [Hộp vật phẩm] ra rồi đặt lên xe đẩy để vận chuyển. Kai đảm nhận việc vác những món đồ lớn như giá kệ gỗ và tủ kệ.

Quan sát những người đi trước, cả nhóm xuất trình thẻ thông hành dành cho người trưng bày tại cổng vào. Vì trong cuốn sổ tay đi kèm ghi rõ vị trí gian hàng nên tại đây cả nhóm chia làm hai hướng.

“A, vị trí đằng kia kìa anh Kana.”

Cô dẫn đường cho Kanata đẩy xe tới gian hàng của hai người. Xung quanh vẫn chưa có ai cả.

“Nhanh tay chuẩn bị thôi anh.”

Dù đã luyện tập lắp đặt trước ở nhà, nhưng vì là lần đầu tiên tham gia sự kiện nên cả hai vẫn không tránh khỏi lúng túng. Cô trải khăn lên bàn, đặt các kệ gỗ lên để tạo thành các bậc giúp khách dễ quan sát. Những mặt hàng bày bán gồm có bánh mì gối, bánh bông lan trái cây sấy và bánh quy do Kanata làm; cùng với trái cây sấy và mứt do Misa làm — tổng cộng năm mặt hàng. Món bánh mì gối chủ yếu là loại bánh mì sữa mềm mịn đơn giản nhưng cực kỳ ngon. Ngoài loại bánh mì trơn, anh còn nướng thêm vài ổ có hạt nho khô và cũng bày chúng ra luôn.

Bánh bông lan trái cây sấy là một tuyệt phẩm tự hào với rất nhiều bơ và trái cây sấy được trộn đều vào bột. Món bánh quy bóp (Cookie) thì sử dụng mứt dâu của nông trại nhà cô. Những chiếc bánh có hình dáng xinh xắn như bông hoa, việc đóng gói chúng thật là một niềm vui. Tất cả đều được nướng bằng sữa tươi, kem tươi và bơ tươi ngon từ trang trại.

Tiếc là cô phải từ bỏ ý định dùng trứng chim Kokko. Vì thỉnh thoảng phu nhân chủ trang trại đến giúp một tay nên cô không thể dùng loại trứng to bằng trứng đà điểu được. Thay vào đó, cô dùng trứng gà nhà nuôi. Lũ gà được uống nước [Potion] và ăn rau củ vườn nhà dù không bằng quái vật hầm ngục nhưng chất lượng trứng vẫn rất tuyệt vời.

“Bà chủ sau khi nếm thử bảo muốn bán món bánh quy này ở cửa hàng trang trại đấy ạ.”

“Em hiểu cảm giác đó mà. Món này ngon thật sự luôn.”

Vì việc làm bánh mỗi ngày rất vất vả nên cả hai bên đã thỏa thuận nhà cô sẽ cung cấp trứng và mứt định kỳ cho trang trại. Số lượng gà nhà cô tăng lên đáng kể nên chuồng gà cũng được mở rộng. Mỗi ngày thu hoạch hơn 40 quả trứng, nên chia sẻ cho trang trại một chút không thành vấn đề.

Mứt có ba loại: việt quất, mâm xôi và dâu tây. Dĩ nhiên cô không nỡ đem loại dâu tây cao cấp đi làm mứt, nên đã trồng loại dâu tây giống nhỏ trong hầm ngục. Loại dâu nhỏ này có độ ngọt và chua vừa phải, khiến Akira cũng phải tấm tắc khen.

Và cuối cùng là trái cây sấy — món tốn nhiều công sức nhất lần này. Cô đã chế biến hai loại dâu Berry, táo, hồng, sung và cam. Ngoài ra cô còn thử sức với cả dưa lưới và chanh — những lựa chọn khá lạ lẫm. Các loại quả họ cam quýt khi thái lát rồi chế biến trông rất bắt mắt. Cô xếp các sản phẩm đóng gói và dán nhãn vào những chiếc giỏ mây. Nhìn những món đồ xinh xắn có thể dùng làm quà tặng ngay, Misa không khỏi mỉm cười hài lòng. Sau khi sắp xếp đồ trưng bày, đặt bảng giá và poster ở vị trí dễ nhìn, công việc đã hoàn thành.

Đứng ra xa một chút để kiểm tra, cô thấy mọi thứ trông khá ổn.

“Vẫn còn 30 phút nữa mới mở cửa. Mình sang bên gian hàng đồ thủ công xem tình hình thế nào đi anh?”

“Ừ. Anh cũng lo cho hai đứa nó, mình đi thôi.”

Để tránh bị nhận diện, Kanata đeo khẩu trang và nói chuyện bằng giọng nam tính trầm lắng hơn thường lệ. Nhờ bộ tóc giả đen và kính áp tròng đen, có vẻ chẳng ai nhận ra đây chính là "Anh Kana" nổi tiếng cả. Nhân tiện, trang phục của cả nhóm hôm nay đều là đồ do Akira tự tay may đấy.

“Dễ thương thật đấy nhưng em thấy hơi ngượng ngượng sao ấy.”

“Thế sao? Chị thấy hợp với em lắm mà.”

“...! Anh Kana ơi, cái giọng trầm ấm đó là phạm quy rồi đấy ạ!”

Hai người vốn đã nổi bật nhờ bộ đồ do Akira dày công thiết kế, nay lại càng thu hút sự chú ý hơn giữa bầu không khí lễ hội, dù chính chủ chẳng hề hay biết.

Bộ đồ Akira may cho Misa là một chiếc váy tạp dề (Apron dress) màu xanh dương phối áo sơ mi trắng ngắn tay phồng. Nghe đâu em ấy lấy cảm hứng từ đồng phục một quán cà phê xinh xắn chuyên bán bánh mì và đồ ngọt. Trên cổ áo sơ mi trắng tinh khôi là chiếc nơ thắt cùng màu với váy tạp dề. Chiếc váy tạp dề có thiết kế kiểu corset giúp tôn dáng kín đáo, khiến Misa thầm vui sướng. Váy dài đến gối, bên dưới có lớp váy phồng (Pannier) giúp tạo form xòe rộng rất đẹp. Nhìn điệu đà nhưng thực ra rất dễ vận động, đúng là bộ đồ bán hàng xuất sắc. Cô còn rất thích chiếc dây buộc tóc Scrunchie cùng màu váy nữa.

“Đúng là em gái anh có khác, rất hiểu ý đấy. Bộ đồ đó cực kỳ hợp với Misa-chan. Vừa sạch sẽ vừa duyên dáng. Trông em tràn đầy sức sống và tuyệt lắm.”

Kanata khẽ ghé sát mặt thì thầm. Hơi thở phả vào tai khiến Misa rùng mình vì ngượng.

“Hứ! Thật là! Anh lại trêu em nữa rồi. Anh Kana cũng cực kỳ bảnh bao luôn đấy nhé? Cẩn thận kẻo bị các quý cô vây quanh đòi làm quen đấy ạ.”

Vừa lấy tay che đi vành tai đỏ bừng, cô định càu nhàu nhưng rốt cuộc lại thành khen ngợi anh.

Dẫu sao anh ấy cũng quá đẹp trai mà. Biết làm sao được. Vậy mà anh ấy lại còn trêu lại cô là "Khen kiểu Tsundere hả?".

“Không phải em nịnh đâu ạ. Anh Kana lúc nào cũng bảnh nhưng lần này đặc biệt xuất thần luôn ấy.”

Hoa Nanashikika thu được ở tầng 7 hầm ngục. Sau khi có được loại thuốc nhuộm thượng hạng, Akira hoàn toàn bị mê hoặc bởi công việc nhuộm đồ. Để tạo ra tông màu vừa nổi bật vừa thanh nhã, em ấy đã thiết kế trang phục cho cả bốn người với hai màu trắng và xanh dương. Misa theo phong cách hầu gái quán cà phê, còn Kanata được tạo hình theo phong cách thợ làm bánh (Pâtissier).

“Thế sao? Anh mặc hợp chứ? Fufu, anh vui quá.”

Khi Kanata nở một nụ cười "thương mại", những người phụ nữ xung quanh bèn thốt lên những tiếng trầm trồ. Cô hoàn toàn hiểu tại sao họ xôn xao như vậy, uy lực từ nụ cười trai đẹp đúng là đáng sợ thật.

Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản được thiết kế theo kiểu áo đầu bếp (Chef coat) tay lỡ. Vì được may đo riêng theo dáng người Kanata nên vòng eo thon gọn càng thêm nổi bật. Chiếc tạp dề phục vụ (Sommelier apron) màu đen nổi bật trên nền trắng chính là món đồ anh vẫn hay dùng từ thời làm bartender. Tuy nhiên, phía dưới tạp dề lại là chiếc quần màu xanh dương rực rỡ mà Akira dày công nhuộm. Trong khi Misa thắt nơ thì Kanata trang trí cổ áo bằng chiếc khăn thắt (Scarf tie) màu xanh dương.

“U u u... đẹp trai quá đi mất. Nếu có một thợ làm bánh bảnh thế này trong tiệm chắc ngày nào em cũng ghé qua mất thôi.”

“Được thế thì anh vui quá. À, gian hàng của hai đứa nó ở kia phải không? Trông khá nổi bật đấy.”

Gian hàng Akira và Kai thu hút khá nhiều ánh nhìn, một phần nhờ cách bày trí kỳ công. Cả hai vội vàng tiến lại chào hỏi:

“Tụi mình sang giúp một tay đây— Mọi chuyện ổn chứ?”

“Ồ, may quá! Vẫn ổn nhưng cũng hơi vất vả chút xíu.”

Kai cười toe toét. Vừa cười vừa vẫy tay gọi Misa lại, và chẳng mấy chốc cô được giao nhiệm vụ sắp xếp phụ kiện lên kệ trưng bày. Chiếc giá treo bằng gỗ có thể xoay được, cho phép treo kín các loại khuyên tai, khuyên nụ, dây đeo và móc khóa. Phần lớn phụ kiện là những thiết kế tinh xảo do Akira gia công bằng kỹ năng [Giả kim], cùng những chiếc khuyên tai lông thỏ đáng yêu. Tuy nhiên, cũng có vài sợi dây chuyền khiến cô chú ý. Đó là những mặt dây chuyền gắn những viên đá giống hạt thủy tinh màu xanh dương trong suốt.

“Chẳng lẽ cái này là ma thạch của Slime sao?”

“Vâng ạ. Vì thấy màu sắc chúng rất đẹp nên em... Liệu có vấn đề gì không chị?”

“Chị nghĩ theo [Thẩm định] của anh Kana thì nếu không có kỹ năng [Giả kim] thì không thể gia công được nên chắc không sao đâu. Chị cũng hiểu tại sao Akira-san lại muốn dùng chúng mà. Đôi khuyên tai hình giọt nước này dễ thương quá chừng.”

“Fufu. Em cảm ơn chị.”

Khuyên tai ma thạch Slime có thiết kế đơn giản nhưng khi đeo lên tai, sự lung linh nhẹ nhàng trông thật duyên dáng.

“Anh Kana ơi, nhờ anh sắp xếp mấy cái túi da hươu giúp em với! Em để dưới gầm bàn ấy ạ.”

“Ừ, để đó anh lo.”

Được Kai nhờ vả, Kanata bèn thu mình để chui xuống gầm bàn. Ở đó đặt chiếc [Túi ma thuật] chứa hàng dự trữ và những món đồ cồng kềnh. Mặt bàn phủ lớp khăn trải che chắn kỹ lưỡng, thêm những kệ trưng bày lớn ở hai bên nên người ngoài không thể nhìn thấy bên dưới gầm bàn. Kai và Akira cũng vừa làm việc vừa khéo léo di chuyển để che chắn cho Kanata.

Mẫu ba lô da hươu được yêu thích nhất được treo lên giá. Mỗi loại treo sẵn hai chiếc, hễ bán hết là bổ sung ngay. Dĩ nhiên, hàng dự trữ trong [Túi ma thuật] cực kỳ dồi dào.

“Gối lông thỏ vì quá tốn diện tích nên em bỏ qua rồi ạ. Em bày thảm trải và túi nhỏ thôi.”

“Thảm trải thì cứ cuộn lại dựng đứng là tiết kiệm không gian mà. Woa, cái túi nhỏ này xinh quá! Màu nhuộm đẹp thật đấy.”

“Hoa Nanashikika đúng là một nguyên liệu tuyệt vời ạ. Em muốn đi hái thêm quá.”

“A ha ha. Chị sẽ giúp một tay. Em cứ để chị lo vụ đối phó với lũ ong nhé.”

Lông thỏ đã được nhuộm thành những tông màu Pastel. Nhìn đống đồ này chắc chắn khách hàng thấy rất thú vị khi chọn lựa. Nhờ sự chung sức của bốn người mà việc bày biện hoàn thành kịp lúc trước giờ mở cửa.

“Vậy tụi mình quay lại khu ẩm thực đây. Mọi người cùng cố gắng bán thật chạy nhé.”

“Ừ. Cảm ơn nhé. Ngại quá, tụi này không sang giúp bên kia được.”

“Bên chị số lượng chủng loại ít nên hai người lo được mà. Đừng bận tâm.”

Trang phục Kai được thiết kế giống đồ bảo hộ lao động hơn là đồng phục. Chiếc áo phông kẻ sọc ngang trắng xanh phối quần màu xanh chàm rực rỡ. Chiếc tạp dề Denim có rất nhiều túi trông rất tiện dụng. Anh còn đội chiếc mũ Beret cũng bằng Denim, trên đó gắn chiếc trâm cài hình gà con tự làm ngộ nghĩnh. Nhìn kỹ, trên tạp dề Denim cũng trang trí bằng rất nhiều trâm cài hình thú bằng gỗ.

“Biến chính mình thành kệ trưng bày, đúng là Kai có chiêu đấy chứ.”

Đứng cạnh Kai trong bộ đồ bụi bặm, Akira diện áo sơ mi màu xanh nhạt phối áo Gilê màu xanh thẫm, cổ áo thắt lỏng chiếc cà vạt kẻ sọc đồng điệu áo Kai. Khác mọi khi, hôm nay em không mặc quần mà diện chân váy dài màu đen ôm sát. Váy có đường xẻ bên hông trông vừa thanh lịch vừa cá tính. Kết hợp cùng tất đen và giày cao gót, vẻ ngoài Akira trông có phần nghiêm nghị nhưng nhờ vẻ đẹp phi giới tính nên trông vẫn cực kỳ cuốn hút. Để không trở nên quá lạnh lùng, em cũng đội chiếc mũ Beret đôi với Kai và trông cũng rất hợp.

Những người phụ nữ xung quanh cứ thỉnh thoảng liếc nhìn anh em nhà Hojo với đôi má ửng hồng. Đúng là anh em nhà cực phẩm. Hôm nay Kanata để mặt mộc còn Akira trang điểm nhẹ, sự hoán đổi mang lại cảm giác rất mới mẻ đối với Misa.

“Vậy mình đi thôi, Misa-chan.”

“Vâng ạ!”

Chỉ còn 5 phút nữa mở cửa, cả hai vội vàng chạy về gian hàng mình. Sau khi kiểm tra tiền lẻ và đồ ăn thử lần cuối, tiếng nhạc rộn rã vang lên báo hiệu sự kiện chính thức bắt đầu.

Cảnh tượng dòng người đổ xô vào hội trường thật choáng ngợp. Vì trong tờ rơi phát cho khách in sẵn sơ đồ gian hàng, nên dòng người lập tức đổ dồn về những cửa hàng họ đã nhắm tới. Vì là lần đầu tham gia nên gian hàng nhà cô ban đầu chỉ thong thả quan sát, nhưng chẳng mấy chốc khách cũng bắt đầu kéo tới. Phần lớn khách bị thu hút bởi lời mời dùng thử của hai người và vẻ ngoài bảnh bao của Kanata.

Vì hương vị mứt và trái cây sấy hầm ngục nhà cô thực sự xuất sắc nên khách nào nếm thử xong cũng đều vui vẻ mở ví. Dĩ nhiên, bánh mì do Kanata làm cũng cực kỳ đắt hàng.

“Gì thế này, món trái cây sấy này ngon quá đi mất.”

“Bánh mì này cũng mềm mịn thật đấy, hương vị đậm đà đến mức gây nghiện luôn.”

“Cho tôi lấy đủ tất cả các loại trái cây sấy nhé!”

“Còn tôi lấy một ổ bánh mì và mứt dâu tây.”

Để khách dễ ăn thử, cô chuẩn bị hai loại đĩa. Một đĩa đựng trái cây sấy, đĩa còn lại đựng bánh mì cắt miếng nhỏ phết mứt. Nhìn khách hàng vừa nếm thử xong là đờ người vì kinh ngạc, rồi đôi mắt sáng rực, Misa thấy thú vị vô cùng.

(Hì hì, nguyên liệu nhà mình món nào cũng ngon hết mà!)

Dẫu rất muốn khoe khoang nhưng cô vẫn kiềm chế để tập trung tiếp khách. Những món đồ ăn thử bán chạy như tôm tươi, nhưng các món bánh quy hay bánh bông lan cũng doanh thu rất ổn định. Misa bận rộn chạy đi bổ sung hàng liên tục. Cô vờ thò tay vào thùng carton dưới gầm bàn nhưng thực chất là lấy hàng từ [Hộp vật phẩm] ra bày lên kệ. Sự kiện lần này tham gia trong hai ngày nên cô chuẩn bị lượng hàng rất lớn với tâm thế "nếu thừa thì đem về bán online", nên cô chẳng lo thiếu hàng.

“Bánh mì với bánh bông lan này là do anh làm sao ạ?”

“Tuyệt quá. Vừa đẹp trai lại vừa nấu ăn giỏi, ngưỡng mộ thật đấy.”

Giữa vòng vây những nhóm nữ sinh trung học vừa mua bánh quy vừa tranh thủ bắt chuyện Kanata bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cô thầm cảm thán:

(Đáng sợ thật. Ánh mắt của lũ thợ săn đây mà.)

Thế nhưng, trước sự hào hứng của các cô gái, Kanata lại chẳng hề nở nụ cười nào. Anh nói ít và cơ bản đối xử khá lạnh lùng với tất cả mọi người. Chẳng còn bóng dáng "Anh Kana" thân thiện thời làm bartender đâu cả. Anh cố tình giữ hình tượng lạnh lùng, ít nói vì sợ nếu tỏ ra quá thân thiện, bộ dạng giả trai này sẽ khiến các cô gái hiểu lầm rồi kéo đến vây kín gian hàng mất.

“Anh ấy lạnh lùng quá nhỉ.”

“Nhưng kiểu lạnh lùng đó trông ngầu và cuốn hút ghê!”

Dù các cô gái từ bỏ ý định làm quen nhưng số lượng fan hâm mộ của anh có vẻ vẫn cứ tăng đều.

“Mệt đứt hơi luôn!”

Hai tiếng đồng hồ trôi qua hệt như cơn lốc. Cô tựa lưng vào chiếc ghế dã ngoại, cuối cùng cũng được ngồi nghỉ chân. Suốt từ lúc mở cửa cô cứ mải mê tiếp khách chẳng lúc nào được nghỉ, thời gian trôi qua nhanh thật nhưng bù lại cơn mệt mỏi cũng đang ập tới dồn dập.

“Bánh mì và bánh nướng của anh Kana đắt hàng kinh khủng luôn anh nhỉ.”

“Mứt và trái cây sấy của Misa-chan cũng nhận được phản hồi tốt lắm mà.”

Vì quá mệt mỏi nên Kanata dường như cũng quên việc phải giữ giọng và quay lại cách nói chuyện bình thường. May mà anh nói khá khẽ nên chỉ có mình Misa nghe thấy, không vấn đề gì lớn.

“Bánh mì và các món bánh nướng coi như đã cháy hàng hoàn toàn rồi ạ. Mứt chuẩn bị cho hôm nay cũng đã bán sạch.”

“Giờ chỉ còn dư lại một ít trái cây sấy thôi nhỉ.”

“Vâng ạ. Vì em làm dư ra nhiều để bán online nên hàng dự trữ vẫn còn thoải mái ạ.”

Sự kiện lần này kéo dài trong hai ngày. Vì không thể bán sạch sành sanh mọi thứ ngay ngày đầu nên cả hai quyết định hễ bán hết lượng hàng dự kiến hôm nay là sẽ dọn hàng ra về.

“Cũng 1 giờ chiều rồi. Tụi mình thay phiên nhau đi ăn trưa nhé anh.”

“Vậy Misa-chan đi trước đi. Anh sẽ trông quầy cho.”

“Có ổn không anh?”

“Tất nhiên rồi.”

Thực ra bụng cô cũng đang biểu tình dữ dội nên đề nghị của Kanata khiến cô mừng như bắt được vàng. Dù khu ẩm thực cho phép khách ăn thử nhưng người bán lại bị cấm ăn uống tại gian hàng. Phía cuối hội trường có khu vực ăn uống riêng nên cô quyết định ra đó ăn trưa. Bữa sáng chỉ ăn nhẹ trên xe nên bữa trưa cô muốn ăn một bữa thật no nê.

“Vậy em đi trước đây. Tiện thể em mang cơm hộp cho hai người bên kia luôn.”

Nép mình vào gầm bàn, cô lấy chiếc túi tote đựng cơm hộp từ [Hộp vật phẩm] ra. Đây là bữa trưa đặc biệt cô và Kanata chuẩn bị từ tối qua. Cô để lại phần cơm hộp và nước trà cho Kanata rồi nhanh chóng tiến về gian hàng đồ thủ công. Khu ẩm thực lúc mở cửa thì đông nghịt nhưng giờ đã dịu bớt, ngược lại dòng người dường như đang đổ dồn về khu đồ thủ công.

Bữa trưa hôm nay là bánh Burger cơm (Rice burger). Với bốn con người sức ăn phi thường thì một cái burger chắc chắn không đủ, nên cô chuẩn bị mỗi người ba cái burger cơm loại lớn. Đầu tiên là món Burger cơm thịt nướng Teriyaki truyền thống với nhân thịt băm hỗn hợp hươu Wild Deer và lợn rừng Wild Boar. Tiếp theo là món Burger cơm thịt nướng nhân thịt lợn rừng thái mỏng tẩm nước sốt đặc biệt. Và cuối cùng là món Burger cơm gà chiên sốt giấm (Chicken Nanban) kẹp thịt chim Kokko. Phần cơm dùng thay cho vỏ bánh mì được áp chảo với dầu vừng đến khi cháy cạnh thơm phức, mùi hương tỏa ra thật khiến người ta phát thèm.

“Nào, ăn thôi. Mời cả nhà ăn cơm!”

“Mời cả nhà ăn cơm!”

Tại khu vực ăn uống dành cho hai người, Misa và Kai đang ngồi đối diện. Khi cô mang cơm hộp sang, đúng lúc Kai cũng định đi nghỉ nên anh đã cùng cô đi ăn trưa. Vốn dĩ Kai xung phong đi vì muốn ăn thật nhanh để còn về thay ca cho Akira. Anh chàng đang lẳng lặng nhai ngấu nghiến chiếc burger cơm với tốc độ chóng mặt.

“Ăn từ từ thôi không nghẹn bây giờ. Nè, uống trà đi ông.”

Sau khi đưa chai nước cho Kai, anh chàng nốc một hơi dài để trôi thức ăn xuống dạ dày.

“Phải thưởng thức vị ngon của nó nữa chứ. Ưm, món burger Teriyaki này ngon thật đấy.”

“Ừ, ngon. Burger thịt băm Teriyaki đúng là chân lý mà. Món burger cơm thịt nướng này cũng ổn đấy, mỗi tội hơi ít thịt.”

“...Tôi đã cho lượng thịt gấp đôi loại bán ngoài tiệm rồi đấy ông ạ?”

Có vẻ với một "người đàn ông hệ thịt" như Kai thì lượng đó vẫn chưa đủ đô. Sau khi "xử đẹp" chiếc burger cơm thịt nướng chỉ trong hai miếng, Kai vươn tay lấy chiếc cuối cùng. Đó là chiếc burger cơm gà chiên sốt giấm.

“Ngon thật. Nhưng vẫn thấy thiếu thịt! Nè, tôi nghĩ nếu mình làm kiểu cơm nắm cuộn thịt (Nikumaki-onigiri), tức quấn thịt đã nướng quanh cơm thì chắc chắn sẽ còn ngon hơn nữa đấy?”

“Cái đó thì thành món cơm cuộn thịt mất rồi chứ còn burger cơm nỗi gì nữa.”

Thật là một đề xuất ngây thơ. Nhưng công nhận burger cơm mà lại còn cuộn thịt bên ngoài nữa thì nghe cũng có vẻ ngon thật. Sau khi đánh chén sạch sẽ bữa trưa và uống cạn chai trà, Kai lập tức đứng dậy. Trong khi đó, Misa vẫn còn đang cầm chiếc burger Teriyaki đầu tiên trên tay.

“Vậy tôi về thay ca cho Akira-san đây. Misa cứ thong thả mà ăn nhé.”

Nói đoạn, Kai nở một nụ cười rạng rỡ rồi nhanh chân biến mất vào dòng người. Nhìn bộ dạng anh chàng cứ như một chú chó lớn đang hớt hải chạy về phía chủ nhân, Misa không khỏi bật cười. Cảm xúc của Kai khi ở bên cạnh Akira đúng là dễ đoán thật. Nhìn anh chàng cứ như đang vẫy chiếc đuôi vô hình một cách kịch liệt, cô thấy thật là ấm lòng.

“Vị nước sốt mặn ngọt của burger cơm thịt nướng đúng là tuyệt hảo. Công nhận cho thêm nhiều thịt nữa chắc cũng vẫn ngon.”

Cảm giác giòn sần sật của xà lách cũng rất tuyệt. Sau một thời gian dài liên tục ăn thử bánh mì, giờ được ăn cơm cô thấy ngon vô cùng. Đang nhâm nhi chiếc burger cơm gà chiên sốt giấm thì Akira cũng tới.

“Akira-san, đằng này!”

Cô đứng dậy vẫy tay và em ấy đã nhận ra ngay.

“Đông người quá chị nhỉ.”

“Ừ, đông thật luôn ấy. Giờ thì mọi chuyện cũng dịu bớt rồi nên mình tranh thủ ăn nhanh thôi.”

Ăn xong cô phải nhanh chóng về thay ca cho Kanata nữa.

“Hàng dự trữ bên khu đồ thủ công vẫn ổn chứ em?”

“Vì tụi em chuẩn bị rất nhiều nên vẫn còn thoải mái ạ. Dòng túi da hươu và mấy món đồ lông thỏ nhỏ nhỏ bán chạy đến mức em cũng ngạc nhiên luôn, đúng như chị Misa dự đoán ạ.”

Nói ra có hơi thất lễ, nhưng có vẻ mấy món thú gỗ chạm khắc của Kai cũng rất được lòng khách.

“Slime, sói, mèo, gà và gà con đúng không em?”

“Số lượng tuy ít nhưng có cả thỏ, hươu và lợn rừng nữa ạ. Tiếc là không có Goblin.”

“Goblin thì chắc chẳng ai cần đâu.”

Có vẻ Kai đã thử chạm khắc những con vật quen thuộc và cả quái vật hầm ngục nữa. Hình dáng tròn trịa của chúng rất được các quý cô ưa chuộng, thậm chí cả trẻ em cũng rất thích thú mua về. Một phần nhờ mức giá dễ tiếp cận, nhưng việc bán được hơn phân nửa số hàng mang theo khiến Kai vô cùng phấn khởi.

“Việc những thứ do chính tay mình làm ra được bán đi ngay trước mắt, cảm giác vui thật em nhỉ.”

Dù Misa chỉ làm mứt và trái cây sấy, nhưng khi thấy khách hàng vui vẻ ăn thử rồi mua đầy hai tay, cô đã vui sướng đến mức muốn nhảy cẫng lên. Cảm giác này hoàn toàn khác hẳn với việc bán hàng online. Dù bán ở quầy lễ hội mùa hè cũng vui, nhưng được chứng kiến tận mắt những món đồ mình dày công chuẩn bị cứ thế được bán đi, cô thấy vô cùng phấn khích.

“Vậy chị về thay ca cho anh Kana đây. Đứng suốt chắc em mệt lắm rồi nhỉ? Lát nữa chị sẽ sang phụ một tay.”

Sau khi đánh chén sạch ba chiếc burger cơm, Misa hăng hái quay trở lại gian hàng. Trận chiến buổi chiều giờ mới thực sự bắt đầu. Phải tập trung thôi!

“Chúc mừng cả hai gian hàng đã cháy hàng hoàn toàn nhé!”

Trên xe đường về sau sự kiện, cả bốn người đều vô cùng hào hứng. Dù là lần đầu tham gia nhưng cả gian hàng đồ thủ công và khu ẩm thực đều đã bán sạch sành sanh số hàng mang theo. Vì khu ẩm thực cháy hàng sớm hơn nên hai người đã sang phụ giúp bên gian hàng đồ thủ công, cuối cùng cũng giải quyết xong dòng khách xếp hàng.

“Gian hàng của Akira-san đắt hàng quá trời luôn.”

“Vâng ạ. Em cũng không ngờ lại có nhiều khách ghé thăm đến vậy, em vui lắm.”

“Mấy con thú gỗ của tôi cũng không ngờ lại bán hết sạch luôn.”

“Ara. Mấy con thú gỗ của Kai-kun cực kỳ được lòng tụi nhỏ đấy nhé?”

“Thật sao anh? Có khi nào tôi là thiên tài không nhỉ.”

“Mọi người khen chúng vừa ngộ vừa dễ thương đấy. Móc khóa hình Noah-san cũng được khen nhiều lắm luôn!”

Thực tế là mấy món đồ gỗ nhỏ bán rất chạy. Vì dùng gỗ thừa lấy từ hầm ngục nên chi phí nguyên liệu là không đồng. Lại được định giá rẻ nên chúng trở thành món đồ dễ mua nhất. Ở gian hàng đồ thủ công, đắt hàng nhất chính là dòng túi da hươu mới, tất cả số hàng mang theo đã được bán sạch chỉ trong vòng 30 phút sau khi mở cửa. Những khách hàng tiếc nuối vì hụt mất món đồ mình thích đã được hướng dẫn sang trang bán hàng online, và nghe đâu đơn hàng đặt trước đang đổ về nườm nượp. Phụ kiện da hươu và đồ lông thỏ cũng bán rất chạy, chưa đến 3 giờ chiều mà mặt bàn đã trống trơn. Sau khi dọn dẹp gian hàng và dạo quanh hội trường một vòng, cả nhóm quyết định ra về sớm vì Akira đang nôn nóng muốn làm thêm các tác phẩm mới. Nhờ bán được nhiều hàng và được quan sát các gian hàng khác, niềm cảm hứng sáng tạo trong em ấy đang trào dâng mãnh liệt.

“Ngày mai em sẽ mang nhiều túi da hươu hơn. Nhờ kỹ năng nên em có thể sao chép chúng ngay lập tức ạ.”

Một Akira vốn luôn điềm tĩnh nay lại đang vô cùng hăng hái. Kai đứng cạnh cũng giơ tay hưởng ứng:

“Tôi cũng làm nữa! Có mấy đứa nhỏ nhờ tôi làm huy hiệu thú gỗ hình Noah-san và Blanc đấy.”

“Ý tưởng đó hay đấy. Chị cũng muốn một cái nữa.”

“Người nhà thì phải nhịn nhé. Xong sự kiện tôi làm cho, giờ ưu tiên khách hàng trước.”

“Hê hê! Em mong chờ lắm đấy.”

Ngày đầu tiên của sự kiện đồ thủ công dù có chút lúng túng nhưng có thể coi là một thành công rực rỡ. Để cảm ơn Kanata đã phải cầm lái dù mệt mỏi sau sự kiện, ba người còn lại đã cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Đó là món cơm bát đơn giản với thịt lợn rừng Wild Boar nướng sốt mặn ngọt. Chỉ là một món ăn nhanh với lòng đỏ trứng sống và vụn rong biển Hàn Quốc rắc lên trên, nhưng hương vị lại ngon đến bất ngờ.

“Cơn đói khiến món này ngon thấu tận tâm can luôn...”

“Món này ăn kèm với canh miso cà tím mùa thu đúng là tuyệt cú mèo. Ngon quá đi mất.”

Thịt, gạo và trứng nhà cô thì có đầy. Sau khi đã chén no nê, ngoại trừ hai người phụ trách chế tác thì những người còn lại đều đi ngủ sớm.

◇◆◇

Ngày thứ hai của sự kiện cũng diễn ra vô cùng náo nhiệt. Vì là ngày Chủ Nhật đẹp trời nên lượng người đổ về đông hơn hẳn hôm trước. Rút kinh nghiệm từ hôm qua, ngay từ đầu cả nhóm đã hướng dẫn khách xếp thành hai hàng để tiếp khách được nhanh hơn. Việc thống nhất giá sản phẩm ở mức 500 Yên cũng giúp cho khâu tính tiền trở nên thuận tiện hơn rất nhiều. Bánh mì gối được cắt size nửa ổ, bánh bông lan cũng được cắt miếng và đóng gói sẵn, nhờ mức giá bình dân nên hàng cứ thế vơi đi vèo vèo.

“Mẫu bánh mì gối khoai lang làm thử cũng bán sạch chỉ trong chớp mắt anh nhỉ.”

Kanata vì chán làm bánh mì sữa trơn nên đã thử nướng bánh mì phối khoai lang của nông trại, và món này đã được khách mua sạch ngay sau khi nếm thử.

“Anh thử dùng mật ong hầm ngục để tạo vị, không ngờ nó lại ra cái vị giống món khoai lang ngào đường đấy. Nếu được đón nhận thế này thì chắc anh sẽ đề xuất đưa vào thực đơn chính của trang trại luôn.”

“Bánh mì với từng miếng khoai lang bùi bùi đó ngon thật mà anh. Em thấy ý tưởng đó hay đấy ạ.”

Tiện thể, phu nhân chủ trang trại sau khi nghe Misa kể về sức hút của món này đã ngay lập tức quyết định sẽ bán bánh mì theo công thức của Kanata tại cửa hàng trang trại. Đúng là phong cách làm ăn nhanh nhạy của một người kinh doanh giỏi.

Vì cho rằng hai ngày cùng một thực đơn thì hơi chán nên theo đề xuất của Kanata, hôm nay gian hàng chuyển sang bán bánh Madeleine thay cho bánh bông lan. Dẫu chỉ là món bánh đơn giản nhưng hương vị lại cực kỳ xuất sắc. Đó là nhờ dùng mật ong hầm ngục, trứng gà nhà nuôi và bơ của trang trại. Lũ gà nhà cô ngày nào cũng uống nước ma thuật pha [Potion] và ăn rau củ ngon lành. Bò của trang trại cũng được ăn rau củ từ nhà cô, lại thỉnh thoảng được Kai lén cho uống [Potion] nên cho ra dòng sữa chất lượng tuyệt hảo. Món bánh Madeleine mới cũng khiến khách hàng nếm thử xong là gật đầu lia lịa mua ngay.

“Mới đó mà đã đến giờ trưa rồi anh Kana.”

“Hôm nay có vẻ khó mà tận hưởng bữa trưa thong thả rồi nhỉ.”

Khách cứ kéo đến liên tục khiến cả hai chẳng lúc nào được ngồi nghỉ.

“Chắc hôm nay tụi mình phải nhịn trưa rồi ạ.”

“Đành vậy thôi. Bận đến mức chẳng có lúc nào đi vệ sinh nữa là.”

“Vậy để em trông quầy giúp hai người cho nhé.”

“Hửm?”

Bất ngờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc, Misa không khỏi ngạc nhiên ngẩng đầu. Đập vào mắt cô là bộ ba thiếu niên quen thuộc.

“Ơ ơ? Riku-kun? Cả Umi-kun và Sora-kun nữa!”

“Hì hì, tụi em tới rồi nè.”

Cặp sinh đôi với vẻ mặt tinh quái đứa trẻ vừa thực hiện thành công một trò đùa, và anh trai chúng — em trai thứ hai của Kai — chính là bộ ba nhà Kai. Hai đứa sinh đôi bắt đầu phụ giúp bán hàng một cách rất thuần thục. Hai cậu bé sinh đôi mặc đồ đồng bộ trông vô cùng đáng yêu rất được lòng các khách hàng nữ, nhờ thế dòng người xếp hàng đã được giải quyết nhanh chóng.

Khi gian hàng ổn định hơn, Misa và Kanata bèn thay phiên đi ăn trưa. Kanata dẫn theo hai đứa sinh đôi vốn đang kêu đói ra khu vực ăn uống trước. Bữa trưa hôm nay là cơm hộp đựng trong chiếc hộp sơn mài chứa đầy các món phụ, rất hợp để mọi người cùng chia sẻ.

“Cảm ơn em đã giúp một tay nhé, Riku-kun.”

“Tụi em mới phải xin lỗi vì đột ngột kéo đến thế này ạ. Tại mấy đứa nhỏ cứ nằng nặc đòi đi cho bằng được.”

Nghe đâu Kai lỡ miệng kể cho các em nghe về sự kiện lần này, thế là hai đứa sinh đôi cứ nài nỉ mãi khiến Rikuto phải đóng vai trò người giám hộ dẫn chúng đi.

“Mọi người đến đây bằng cách nào thế?”

“Vì có xe buýt tăng cường từ ga đến hội trường nên tụi em đi xe đó tới ạ.”

Vì là sự kiện thu hút đông người nên có cả xe buýt đưa đón.

“Thực sự là em đã giúp tụi chị rất nhiều đấy, nên lát nữa chị sẽ gửi tiền công cho em nhé.”

“Dạ thôi, em không dám nhận đâu ạ.”

Vì em ấy từ chối nhận tiền nên Misa bảo nếu có món đồ nào yêu thích trong hội trường cô sẽ mua tặng, và em ấy đồng ý. Sau khoảng 20 phút, ba người ăn xong quay lại, đến lượt Misa và Rikuto đi ăn trưa. Vờ thò tay xuống gầm bàn, cô lấy chiếc hộp sơn mài và nước trà từ trong [Hộp vật phẩm] ra.

“Em có một thắc mắc nhỏ thôi. Chị Misa-nee, chị cất bao nhiêu chiếc hộp sơn mài trong đó thế ạ?”

“Để dự trữ thì cũng phải hơn 10 chiếc đấy em. Vì dùng làm cơm hộp khi vào hầm ngục rất tiện mà.”

“...Ra là vậy.”

Gửi gắm gian hàng lại cho Kanata và hai đứa nhỏ, cô cùng Rikuto tiến về khu vực ăn uống. May mắn vừa lúc có bàn hai người trống nên cả hai ngồi xuống mở hộp cơm. Những chiếc hộp sơn mài ba tầng sang trọng bày biện đầy ắp trên mặt bàn.

“Tầng này chủ yếu là đồ chiên, tầng này là salad và các món thịt. Còn đây là tầng tinh bột, có cả sandwich nhỏ và cơm nắm nữa đấy.”

“Hoành tráng quá ạ. Món nào trông cũng ngon nữa.”

“Thành quả tâm huyết của anh Kana đấy nhé.”

Rikuto lập tức nhắm vào món đồ chiên đầu tiên. Nào thịt thỏ Almiraj chiên kiểu Tatsuta-age, thịt hươu Wild Deer nướng, thịt lợn rừng Wild Boar tẩm bột chiên xù và cả thịt lợn rừng xào gừng nữa. Xúc xích và thịt viên làm từ thịt hươu. Món gà chiên sốt giấm và gà viên chiên từ thịt chim Kokko cũng rất được lòng cặp sinh đôi, Rikuto thậm chí hỏi xin cả công thức nấu nữa. Dù số lượng món ăn khá nhiều nhưng đúng sức ăn nam sinh trung học đang tuổi lớn, hai người đánh chén sạch sẽ và giờ đang nhấm nháp món trái cây cắt sẵn tráng miệng.

“Nhắc mới nhớ, Riku-kun. Việc sử dụng [Ma thuật sinh hoạt] của em dạo này thế nào rồi?”

Vừa nghe hỏi bâng quơ, cậu bé bèn nở nụ cười tinh quái như thể chỉ chờ có thế:

“Tiện lợi ngoài sức tưởng tượng của em luôn chị ạ.”

“Nghĩa là em đã hoàn toàn quen với nó rồi hả?”

“Ngày nào em cũng dùng mà. Vì ma thuật sinh hoạt vốn là 'ma thuật để cuộc sống trở nên tiện lợi và thoải mái hơn' mà lị.”

Hai tay nắm chặt chai nước rỗng, Rikuto khẽ lẩm bẩm "Tạo nước". Ngay lập tức, chai nước được đổ đầy và cậu bé vẫy vẫy chai nước đầy với nụ cười rạng rỡ. Hồi mùa hè khi mới bắt đầu dùng được ma thuật, em ấy chỉ tạo được một cốc nước, vậy mà giờ đã có thể dễ dàng đổ đầy chai 500ml rồi.

“Việc dọn dẹp và giặt giũ trong nhà em đều dùng [Tẩy rửa] để giải quyết, nên em có thêm nhiều thời gian tập trung ôn thi hơn trước. Nhờ dùng liên tục nên dung tích của [Lưu trữ] cũng tăng lên đáng kể đấy ạ.”

“Tăng lên khoảng bao nhiêu rồi em?”

“Lúc đầu chỉ bằng cái tủ nhỏ, mà giờ đã bằng căn phòng rộng khoảng bốn chiếu rưỡi rồi ạ.”

“Tuyệt thật đấy. Với không gian rộng thế này em có thể bảo quản được khối đồ đạc nhỉ?”

Misa thực lòng thán phục. Rikuto bèn hào hứng chia sẻ câu chuyện tâm đắc:

“Việc bảo quản được thực phẩm thực sự là cứu cánh cho em đấy ạ. Hơn nữa, lúc đầu em phải trốn đi chỗ vắng người mới dám dùng [Lưu trữ], nhưng khi cấp độ tăng lên, em đã thực hiện thành công việc tàng hình hóa nó rồi.”

“Cái đó thì gần như là [Hộp vật phẩm] rồi còn gì nữa. Ma thuật sinh hoạt hễ dùng nhiều là sẽ thăng cấp được nhỉ.”

Nếu dung tích lưu trữ đã tăng đến mức đó thì lát nữa lúc về cô có thể tặng em ấy thật nhiều quà mang về rồi.

(Hay mình tặng cả rau củ quả nông trại và trứng gà nhỉ. Cả thịt và cá cũng cho thật nhiều nữa. Dẫu mình tặng đến mức đầy ắp [Lưu trữ] của Riku-kun thì hàng dự trữ nhà mình chắc chẳng vơi đi bao nhiêu đâu.)

Nhờ mở rộng vườn tược trong hầm ngục nên lượng thu hoạch hằng ngày đang tăng lên chóng mặt. Thịt thì khỏi nói, ngày nào cũng có người vào hầm ngục, lại thêm lũ thú cưng — đặc biệt Noah-san và Blanc — rất tích cực đi săn thịt về cho cả nhà. Rau củ hầm ngục có lũ Slime thu hoạch giúp nên bội thu không kém. Với gia đình bốn người có ba cậu con trai đang tuổi ăn tuổi lớn, cô có thể tặng lượng thực phẩm đủ dùng thoải mái trong cả tháng cũng vẫn được. Dẫu Rikuto có khách sáo từ chối thì cô cũng sẽ tươi cười "ép" em ấy nhận bằng được, dẫu sao toàn đồ thu được miễn phí mà lị.

“Món trái cây sấy bán ở khu ẩm thực là do chị Misa-nee dùng [Ma thuật hệ Thủy] làm ra ạ?”

“Tiếc quá, ma thuật của chị không làm ra được vị ngon đến thế nên anh Kana dùng lò nướng để làm đấy em...”

“À, ra là vậy ạ? Thực ra, em cũng dùng ma thuật sinh hoạt [Làm khô] để làm thử trái cây sấy đấy. Ăn cũng khá ngon nên em muốn nhờ anh Kana nếm thử xem sao.”

“Quả nhiên đáng ghen tị quá đi, ma thuật sinh hoạt. Thế là em có thể làm trái cây sấy thỏa thích rồi còn gì...”

“A, vâng. Em có thể làm được nhiều, nhưng nó không chỉ chuyên để làm trái cây sấy đâu ạ, nó còn rất tiện để sấy khô quần áo hay làm khô tóc sau khi tắm nữa.”

Thấy Misa ủ rũ nằm bò ra bàn, Rikuto có vẻ hơi bối rối.

“Cái vụ không cần dùng máy sấy tóc đúng là tiện thật sự mà. Chị cũng muốn có ma thuật sinh hoạt quá đi.”

“Dạ, công nhận là tiện thật. Nhưng để đi thám hiểm hầm ngục em nghĩ ma thuật này không có mấy tác dụng đâu ạ.”

“Nhưng Riku-kun còn có cả [Ma thuật hệ Băng] nữa mà.”

“À, ma thuật đó cũng tiện lắm chị. Giờ em chẳng cần dùng khay làm đá nữa, lại còn có thể làm lạnh nước trái cây ở nhiệt độ phòng chỉ trong tích tắc.”

“Làm được cả đá bào luôn hả?”

“À... cái đó thì hơi khó ạ. Em không tạo ra được loại đá được bào sẵn. Cuối cùng em chỉ có thể tạo ra tuyết rơi để làm món đá bào kiểu Đài Loan thôi ạ.”

“Đá bào kiểu Đài Loan sao, ghen tị quá đi mất? Cái kiểu đá bào mềm mịn tan ngay trong miệng đó...”

“Em xin lỗi mà, chị Misa-nee. Thôi, chị ăn cái này cho nguôi giận nhé?”

Lén dùng ma thuật làm đông món trái cây cắt sẵn tráng miệng, Rikuto nhẹ nhàng đưa tới trước miệng cô. Misa há miệng nhận lấy miếng dâu tây đông lạnh. Vị chua ngọt vừa phải dâu tây tan ra trong miệng khiến cô thấy vô cùng hạnh phúc. Món này tuyệt thật đấy.

“Miếng tiếp theo chị muốn ăn việt quất cơ—?”

“Rõ ạ. Nè, mời chị.”

“Hì hì, cảm ơn em. Ưm— lạnh lạnh thích quá.”

Trong lúc cả hai đang bày màn trêu đùa như một cặp đôi gà bông, giọng nói đầy ngán ngẩm vang lên trên đầu:

“Hai người đang làm cái trò gì đấy hả?”

“A, anh hai.”

Misa vẫn nằm bò trên bàn, chỉ khẽ ngước mắt lên thấy anh cả nhà Kai đang đứng khoanh tay nhìn mình.

“Kai, việc bán hàng ổn không ông?”

“Có hai đứa sinh đôi phụ rồi nên không sao. Tôi ra đây ăn cơm đây.”

“Thế à. Vậy anh Kana chắc đang ở một mình rồi, tôi quay lại gian hàng ngay đây.”

Vờ lấy từ [Hộp vật phẩm] chiếc hộp sơn mài và chai trà đưa cho Kai, cô nhanh chóng đứng dậy. Rikuto cũng đứng dậy nhường chỗ cho anh cả.

“Vậy em cũng quay lại chỗ hai đứa nhỏ đây. Em sẽ về thay ca cho Akira-san.”

“Ba người lo liệu được chứ?”

“Tụi em quen rồi, chắc là ổn ạ.”

Trước câu trả lời đầy tự tin, Misa mỉm cười hài lòng.

“Vậy nhờ em nhé. Khi nào khu ẩm thực vắng khách chị sẽ sang phụ một tay.”

“Tôi cũng sẽ cố gắng ăn thật nhanh.”

“Ông dở à. Cứ thong thả nghỉ ngơi rồi hãy ăn. Để Akira-san ngồi ăn một mình buồn lắm đấy biết không? Lỡ có ai tới bắt chuyện làm quen thì sao.”

Với một mỹ nhân thế, chắc chắn phái nam hay phái nữ đều chẳng nỡ để yên đâu. Nếu để em ấy ngồi ăn một mình, cô sợ có kẻ lấy cớ ngồi cùng để mon men bắt chuyện mất. Vừa nghe cô chỉ ra điều đó, Kai bèn nghiêm mặt quay sang nói với Rikuto:

“Riku, mau về thay ca cho Akira-san ngay đi. Để anh ở đây làm nhiệm vụ hộ vệ cho em ấy.”

“A— vâng, em hiểu rồi ạ. Em ủng hộ anh hai hết mình. Cố lên nhé anh!”

Cậu bé thông minh dường như nhận ra điều gì đó, bèn nở một nụ cười đầy thấu hiểu và vẫy tay chào anh mình.

◇◆◇

Dán tờ giấy ghi chữ "Cảm ơn quý khách, chúng tôi đã cháy hàng" lên bảng hiệu, cả hai cùng nằm bò ra bàn.

“Hôm nay bán hết nhanh hơn hôm qua nữa anh Kana ạ.”

“Đúng là một bất ngờ đầy thú vị em nhỉ.”

Việc có nhiều khách hàng mua một lúc nhiều món chính là một trong những lý do khiến hàng hết nhanh hơn dự kiến. Ngoài ra, lượng khách hôm qua không mua được nay quay lại cũng rất đông. Cô chỉ biết thầm cảm ơn những khách hàng thân thiết đó.

“Bánh mì hôm qua tôi mua ngon quá chừng luôn. Nên hôm nay tôi lại tới mua tiếp đây.”

“Cho tôi lấy mứt và trái cây sấy nhé. Phần mua hôm qua bị cả nhà đánh chén sạch sành sanh rồi.”

Được nghe những lời khen ngợi ngọt ngào đó, cả người làm lẫn người bán đều thấy tràn đầy năng lượng. Trên những sản phẩm đóng gói cẩn thận đều gắn thẻ giới thiệu trang bán hàng nhà cô. Không chỉ trái cây, rau củ nhà cô cũng rất ngon nên cô rất hy vọng họ sẽ trở thành khách quen trên trang bán hàng online.

“Phải nhanh tay dọn dẹp để sang phụ bên kia thôi anh.”

“Ừ. ...Mà nhắc mới nhớ, nghe bảo sự kiện này mỗi năm tổ chức hai lần phải không em?”

“Vâng ạ, hình như thường diễn ra vào kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng và kỳ nghỉ lễ mùa thu ạ.”

Nghe đâu vài năm trở lại đây, do đại dịch cúm mới nên các sự kiện đều bị hoãn lại.

“Nếu anh bảo lần sau anh lại muốn tham gia nữa thì Misa-chan nghĩ sao?”

Kanata khẽ lẩm bẩm. Chuyện đó còn phải hỏi sao.

“Tất nhiên em cũng tham gia rồi! Em muốn tăng thêm chủng loại mứt và trái cây sấy nữa, rồi lần sau em định làm cả các sản phẩm từ rau củ nữa. Như rau củ sấy giòn, bánh khoai lang sợi ngào đường hay khoai lang sấy dẻo chắc cũng ổn, anh thấy sao ạ?”

Vừa nghe cô hào hứng đáp lời, Kanata khẽ mở to mắt rồi bật cười khúc khích:

“F... fufu. Ừ, anh thấy ý tưởng đó tuyệt lắm. Anh cũng muốn làm phong phú thêm các món tủ mình nữa.”

Lợi nhuận từ hai ngày bán hàng dĩ nhiên là vui, nhưng trên hết cơ hội trực tiếp giao lưu với người mua khiến cô thấy vô cùng hạnh phúc. Chắc chắn hai người bên gian hàng đồ thủ công cũng có cùng cảm xúc như vậy.

“Nào, mình dọn dẹp thôi anh.”

“Rõ ạ. ...À mà anh Kana, cách nói chuyện anh lại quay về như cũ rồi kìa.”

“Ara chết tiệt. Nguy quá. Hừm hừm... Để anh xách đồ cho. Nè, đưa đây cho anh.”

“Ưm— bảnh thật đấy, nhưng em vẫn thích anh Kana như bình thường hơn cơ.”

“Cái gì vậy chứ. Lại nói mấy lời đáng yêu thế không biết.”

Misa bèn bị anh nhẹ nhàng nhéo đầu mũi một cái. Ai mới là người đáng yêu ở đây chứ không biết.

Dọn dẹp gian hàng xong, cả hai chào hỏi các gian hàng lân cận rồi bắt đầu rút lui. Những hành lý gói gọn trong chiếc thùng carton được cô mang đi như thể đi vệ sinh rồi cất ngay vào [Hộp vật phẩm]. Ở gian hàng đồ thủ công, ba anh em nhà Kai vẫn đang rất nỗ lực bán hàng. Dù không có hàng dài xếp hàng nhưng lúc nào cũng có hai ba vị khách dừng chân ngắm nghía kỹ lưỡng các món đồ.

“Vất vả cho mấy đứa rồi. Chắc khát nước lắm nhỉ? Cầm tiền này đi mua nước trái cây rồi nghỉ ngơi một chút đi em.”

“Tuyệt quá. Cảm ơn Misa nhé.”

“Được đấy Misa.”

“Nè, phải gọi là chị Misa-nee chứ.”

“Lúc nãy em thấy đằng kia có bán nước ép trái cây đấy. Đi thôi Umi!”

Hai đứa sinh đôi vừa í ới gọi vừa chạy đi, cậu em thứ hai trong vai trò giám hộ cũng vội vàng đuổi theo. Misa đưa cho mỗi đứa một nghìn Yên tiền tiêu vặt nên chắc đủ để chúng mua nước ép nguyên chất và ít bánh kẹo.

“Fufu. Mấy đứa làm chân bán hàng giỏi lắm, nên năm sau lại nhờ mấy đứa nhé.”

“Thật ạ? Tuyệt quá!”

“Để em xem tiền công thế nào đã.”

“Kìa Sora!”

“Thế lương theo giờ một nghìn Yên kèm bữa trưa và đồ ăn vặt thì sao nào?”

“Em làm, em làm!”

“Chắc chắn em sẽ làm ạ—!”

Với học sinh tiểu học thì đây đúng một khoản thu nhập khá đấy. Kai đưa mắt nhìn sang như muốn hỏi "Thế có ổn không?", nhưng mức đó cô hoàn toàn lo được. Hơn nữa, lần này nhờ có tụi nhỏ giúp đỡ mà cô rảnh tay hơn rất nhiều.

“Vậy để bù đắp cho công sức giúp đỡ hôm nay, anh sẽ mua cho mỗi đứa một món đồ yêu thích nhé.”

Trước tuyên bố hào phóng anh cả, hai đứa sinh đôi mắt sáng rực lên. Cả nhóm hẹn gặp nhau tại bãi đậu xe sau một tiếng nữa, rồi ai nấy đều bắt đầu thời gian tự do mình.

“Riku-kun, Riku-kun. Chị sẽ đưa nhu yếu phẩm cho em, mình tìm chỗ nào vắng người chút đi.”

“A, vâng. ...Nhu yếu phẩm ạ?”

“Rau củ quả rồi cả thịt nữa. À, không cần khách sáo đâu nhé? Đều là đồ miễn phí cả mà.”

“A— em hiểu rồi ạ. Phía sau tòa nhà giống nhà kho cạnh lối vào vận chuyển chắc không có ai đâu ạ.”

“Vậy mình ra đó đi. Anh Kana ơi, em chia cho em ấy ít thịt chế biến sẵn luôn được không ạ?”

“Được chứ em. Xúc xích anh sẽ làm thêm, còn thịt ba chỉ lợn rừng hun khói thì em cứ lấy cả khối to đưa cho em ấy đi.”

Hai anh em nhà Hojo bèn đi dạo hội trường cùng nhau, nên cả nhóm chia làm ba hướng. Ở nông trại ăn gian nơi rau củ lớn nhanh chỉ trong một ngày và có thể thu hoạch bao nhiêu lần tùy thích nhờ [Potion], hầu như loại rau củ nào cũng có sẵn bất kể mùa màng. Rau củ bán online chủ yếu những loại được ưa chuộng nên cô thu hẹp chủng loại lại. Các loại rau củ rễ về cơ bản để tự dùng và biếu hàng xóm, còn rau ăn lá và rau mùa hè mới là mặt hàng kinh doanh chính. Dưa hấu, dưa lưới, dâu tây, việt quất, mâm xôi, tì bà. Từ mùa hè này cô bán cả nho mẫu đơn và các loại cam quýt nữa. Rau củ chủ yếu bán cho khách quen và các nhà hàng, nhưng trái cây cao cấp và nấm Tùng nhung mới mặt hàng mang lại lợi nhuận lớn nhất.

“Tụi em đang tuổi ăn tuổi lớn mà. Mấy loại rau củ rễ ăn chắc bụng này cứ mang thật nhiều về nhé. Khoai tây, cà rốt, hành tây có nhiều cũng không lo thừa đâu. Bí đỏ với khoai lang cũng thu hoạch được rồi nè, lấy luôn đi em. Rau mùa hè nhiều vitamin lắm nên phải ăn thật nhiều vào nhé. Dưa chuột, cà chua, cà tím với mướp đắng nữa. Ngô chắc mấy đứa đều thích đúng không? Cải bắp với củ cải, rau chân vịt, xà lách nữa, lấy hết luôn đi.”

Từng thùng carton đầy ắp mỗi loại rau củ lần lượt cô đặt ra trước mặt Rikuto. Đúng lời giải thích, [Lưu trữ] Rikuto dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng những thùng hàng cứ thế biến mất, chứng tỏ em ấy đang lưu trữ rất tốt.

“Tiếp theo là trái cây nhé. Toàn trái cây hầm ngục nên em đừng khách sáo làm gì.”

“Oa...”

Số lượng thùng hàng cô bày ra nhiều đến mức Rikuto phải sững sờ. Dưa hấu và dưa lưới vì cồng kềnh nên đành chịu vậy. Các loại dâu Berry cô cho vào túi nilon loại lớn rồi đưa cho em ấy. Dâu tây và nho mẫu đơn dễ bị dập nên cô xếp cẩn thận vào khay. Cam và quýt chắc ba anh em nhà đó đánh chén hai thùng cũng vèo cái hết thôi. Nghe bảo ba anh em đều thích chanh nên cô tặng thêm hẳn một thùng nữa.

“Tụi em thích món chanh ngâm đường lắm ạ. Hai đứa em trai em cũng hay ăn nó như đồ ăn vặt vậy.”

“Vậy chị tặng luôn cả hũ mật ong thượng hạng này nữa nè. Vì số lượng có hạn nên mỗi người chỉ được một hũ thôi đấy nhé? Bí mật nhé, cái này thực ra cũng mật ong hầm ngục đấy.”

“Mật ong hầm ngục sao ạ? Nghe hấp dẫn quá đi mất.”

“Lần tới em sang chơi chị em mình cùng đi lấy nhé.”

Sau đó phần thịt, cô chia cho em ấy thật nhiều. 20kg thịt thỏ Almiraj. 30kg thịt hươu Wild Deer. 40kg thịt lợn rừng Wild Boar. Thịt chim Kokko tuy chỉ có 10kg nhưng cô tặng kèm thêm 40 quả trứng gà nhà nuôi nữa. Cuối cùng, cô đóng hộp thêm cả xúc xích, thịt ba chỉ hun khói và thịt xông khói do Kanata làm nữa. Thêm cả cá hồi Sakura và cá Ayu đánh bắt được ở hồ tầng 6 mỗi loại 40 con nữa, cô cho tất cả vào túi nilon rồi đưa cho em ấy.

“Trong ma thuật sinh hoạt có cả ma thuật làm thịt cá nên lần tới em sẽ dùng thử ạ.”

“...Chắc chị cũng phải nghiêm túc học ma thuật sinh hoạt thôi Rikuto ạ.”

Đáng ghen tị quá đi mất. Chẳng lẽ em ấy còn có cả kỹ năng [Nấu nướng] nữa sao. Nhân tiện, món nấm Tùng nhung em ấy từ chối. Em ấy bảo hai đứa sinh đôi nhà mình chắc chẳng cảm thụ được cái vị cao sang đó đâu, mà mang thứ đắt tiền thế này về cũng chẳng biết giải thích với mẹ thế nào nữa. Chẳng còn cách nào khác, cô bèn tặng em ấy các loại nấm thông thường khác vậy.

◇◆◇

Tuy vất vả nhưng sự kiện thực sự rất vui. Lần đầu tham gia mà cháy hàng hoàn toàn đúng một thành tích đáng nể. Lợi nhuận từ khu ẩm thực mà Misa và Kanata phụ trách dẫu không được bao nhiêu nếu tính cả tiền nguyên liệu và công sức bỏ ra, nhưng bù lại nó làm tốt vai trò quảng bá cho nông trại và trang trại. Trên hết, cảm giác được trực tiếp nhìn thấy khách hàng vui sướng thưởng thức những món đồ do chính mình nuôi trồng và chế biến một trải nghiệm tuyệt vời nhất, nên kết quả này khiến cô vô cùng mãn nguyện.

Nếu nói về người kiếm được nhiều nhất thì đó chính Akira. Khác bánh mì hay bánh kẹo, các tác phẩm em ấy hầu như dùng nguyên liệu từ hầm ngục nên chi phí bỏ ra rẻ như cho. Lại nhờ kỹ năng [Giả kim] nên việc sản xuất hàng loạt cũng rất dễ dàng.

“Nhờ sự kiện lần này mà có thêm nhiều người biết đến em, đơn hàng online cũng đang đổ về liên tục nữa ạ.”

Dòng túi da hươu nhận được phản hồi đặc biệt tốt vì khách hàng cảm thấy họ mua được những chiếc túi chất lượng cao với mức giá rất phải chăng. Akira đang hừng hực khí thế dự định thiết kế thêm nhiều mẫu túi đa dạng hơn nữa. Ngay lập tức, em bắt tay vào làm mẫu ba lô cho trẻ em theo yêu cầu cặp sinh đôi nhà Kai — những người giúp đỡ tận tình tại sự kiện. Da hươu được gia công cho thật mềm, thiết kế có nhiều túi tiện dụng. Em định làm theo kiểu cặp sách Randoseru và trang trí thêm móc khóa thú gỗ hình khủng long do Kai chạm khắc ở bên cạnh. Nanami yêu cầu hình thằn lằn đầu rắn Mosasaurus, còn Sora muốn hình thằn lằn bay Pteranodon. Nhìn những mẫu thiết kế khủng long tròn trịa ngộ nghĩnh mà Kai đưa cho xem, Misa đoán chắc chúng sẽ là những tác phẩm gỗ rất có hồn. Vì nhận thấy phản hồi tốt nên cô quyết định bán cả chúng trên trang web Akira luôn.

“Cả ba người đều giỏi quá. Mình cũng phải cố gắng làm cái gì đó mới được.”

Nấu ăn thì không ghét nhưng việc nghĩ ra công thức mới có vẻ khó nhằn. May vá thì vụng. DIY cũng chẳng tự tin. Vừa rải nước [Potion] xuống cánh đồng, Misa vừa khẽ thở dài.

“Ừm, chắc việc chế tác đồ vật là không nổi rồi. Mình cứ tập trung vào việc trồng rau củ quả thật ngon thôi vậy. Hay là mình mở rộng thêm vườn khoai lang và khoai tây trong hầm ngục nhỉ.”

Làm món khoai nướng đá để cả nhà cùng ăn cũng tốt, nhưng nếu làm khoai lang sấy dẻo hay bánh khoai lang sợi ngào đường để bổ sung vào danh mục sản phẩm nông trại chắc cũng ổn.

“Nhắc mới nhớ, món mứt khoai lang mình thấy ở trạm dừng chân ngon thật đấy. Nếu làm bằng khoai lang nhà mình chắc chắn sẽ là cực phẩm cho xem.”

Cô chuẩn bị sẵn giống khoai lang có độ ngọt cao, nên sẽ thử làm xem sao. Ma thuật sinh hoạt [Làm khô] mà Rikuto lén cho xem vào ngày thứ hai của sự kiện đúng tuyệt vời. Dù bản thân ma thuật đó trông khá giản đơn, nhưng món trái cây sấy làm ra có chất lượng kinh ngạc, ngon hơn hẳn loại làm bằng lò nướng. Sau khi hỏi kỹ hơn, cô biết còn có cả ma thuật sinh hoạt tiện lợi giúp làm chín các loại thịt, rau và trái cây nữa.

(Nếu vậy chắc chắn cũng làm chín được cả các loại khoai nữa chứ nhỉ?)

Nhân tiện nhờ em ấy làm thật nhiều khoai lang sấy dẻo luôn. Đợi đến khi thu hoạch được khoai lang trong hầm ngục, cô định sang thăm nhà Kai một chuyến để thuê Rikuto làm thêm giúp mình mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!