Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 03 - Chương 2: Khám phá tầng 7

Chương 2: Khám phá tầng 7

Bừng tỉnh sau tiếng chuông báo thức, Misa thay đồ ngay trong túi ngủ đoạn rón rén bước ra khỏi nhà tắm di động. Cánh cửa vẫn được để mở cho Noah-san cùng đám thuộc hạ ra vào tự do, thành thử cô cũng chẳng cần giữ kẽ làm gì.

“Ưm... một buổi sáng thật sảng khoái! Thể trạng hôm nay đúng là trên cả tuyệt vời.”

Quả nhiên cứ được ngâm mình trong nước nóng là sẽ ngủ ngon. Cô cảm giác như vừa được tận hưởng một giấc ngủ êm ái nhất trần đời.

Thấy hai anh em nhà Hojo vẫn còn đang say giấc nồng, cô quyết định sẽ chuẩn bị bữa sáng trước một bước.

Chẳng thấy bóng dáng anh bạn thuở nhỏ — vốn là người dậy sớm nhất nhà — đâu cả. Chắc hẳn anh ta lại tranh thủ lúc chạy bộ buổi sáng để đi săn thịt rồi. Cô thầm mong chờ xem hôm nay hắn sẽ mang về "món quà lưu niệm" ngon lành nào đây.

“Cá dưới hồ có vẻ cũng đã hồi lại rồi, mình đi bắt một ít thôi nhỉ.”

Căn cứ tầng 6 của cả nhóm nằm ngay sát cạnh hồ nước.

Nhìn xuống mặt hồ trong vắt, lũ cá vẫn đang tung tăng bơi lội đầy sinh lực. Cô dùng lưới tạo từ [Ma thuật hệ Thủy] hốt gọn một mẻ cá Ayu và cá hồi Sakura tươi rói. Công đoạn sơ chế cá cô dự định sẽ đùn đẩy cho Kai khi anh về, còn giờ cô chỉ việc xếp chúng gọn gàng vào thùng giữ lạnh.

“Lạ thật đấy, cứ mỗi bận đón bình minh giữa khu cắm trại là lòng mình lại rạo rực muốn bày vẽ một bữa sáng thật cầu kỳ.”

Nhân dịp này, cô quyết định sẽ làm món bánh mì kẹp nướng (Hot sandwich) trông thật bắt mắt.

Misa lần lượt lấy các nguyên liệu từ [Hộp vật phẩm] ra. Nào là thịt xông khói lợn rừng [Wild Boar], xúc xích hươu [Wild Deer], trứng luộc, cho đến món thịt thỏ Almiraj chiên xù vàng ươm hấp dẫn. Dĩ nhiên không thể thiếu phô mai từ trang trại cùng những loại rau xanh mướt — niềm tự hào của Trang trại Tsukamori.

Gia vị gồm có mayonnaise, mù tạt, nước sốt và tương cà. Bánh mì gối dùng hẳn một ổ, cô cẩn thận thái lát mỏng để dễ kẹp, đoạn phết đẫm bơ lên mặt bánh.

“Bánh mì kẹp thịt xông khói xà lách kiểu truyền thống nè. Bánh kẹp thịt chiên xù đẫm phô mai nữa. Hay làm kiểu Hotdog với xúc xích, hành tây, rưới thêm tương cà mù tạt cũng tuyệt nhỉ.”

Vừa nướng cả hai mặt bằng máy làm bánh kẹp, cô vừa thỏa sức sáng tạo ra đủ loại sandwich theo ý thích.

Phần nhân trứng luộc nghiền trộn mayonnaise cực kỳ "hợp rơ" với bất kỳ nguyên liệu nào, dù là cà chua, giò lụa hay xúc xích. Cô cũng chẳng quên nhồi thật nhiều rau xanh vào trước khi ép chặt máy nướng.

Về phần súp, cô đặt nồi súp Pot-au-feu anh Kanata nấu sẵn lên bếp, giờ có lẽ hương vị cũng đã đạt đến độ chín muồi rồi.

Những chiếc bánh kẹp nướng xong với số lượng lớn được cô cắt làm tư, rồi cất ngay vào [Hộp vật phẩm] để giữ cho chúng luôn nóng hổi.

“Nào, tiếp theo là đến bữa sáng của các em nhé.”

“Mya~”

“Chờ chị một chút nhé, Noah-san.”

Misa khẽ vuốt ve cổ nàng mèo tam thể đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế chờ đợi, đoạn múc loại thức ăn mèo em ấy thích nhất ra đĩa.

Với một "kẻ sành ăn" không bao giờ thỏa mãn với chỉ hạt khô như Noah-san, cô tỉ mỉ xé nhỏ miếng ức chim Kokko luộc đoạn rắc đều lên trên.

“Đây, mời 'công chúa' dùng bữa ạ.”

Sau một tiếng kêu nũng nịu, Noah-san chúi đầu vào đĩa chén một cách ngon lành.

Slime Cyan và sói bạc Blanc có vẻ đã tự mình "xử đẹp" vài con quái vật hầm ngục ở đâu đó rồi, thành thử giờ hai đứa chỉ đang vây quanh nài nỉ xin đồ tráng miệng. Với chúng, những món ăn không chứa ma tố chỉ được coi là quà vặt ăn thêm cho vui thôi.

Chẳng còn cách nào khác, cô đành chia cho chúng món bánh mì nướng đường (Rusk) làm từ rìa bánh mì. Đây là món đơn giản tận dụng phần rìa dư ra khi làm sandwich, đem chiên sơ với bơ đoạn rắc thêm đường.

Có vẻ rất khoái món "đồ thừa" này, Blanc thò lưỡi liếm mép đầy vẻ thỏa mãn.

“Ồ, thơm thế. Cho tôi ăn với.”

Đang mải vuốt ve hai đứa nhỏ, cô bỗng nghe thấy tiếng gọi từ phía sau. Là Kai.

“Chào buổi sáng, Kai. Phải ăn sáng trước khi ăn kẹo chứ?”

“Dĩ nhiên là tôi sẽ thưởng thức bữa sáng một cách đầy biết ơn rồi. Nhưng bánh mì đường này là để dành cho 'cái bụng thứ hai' mà?”

Kai thản nhiên bốc một miếng bánh từ đĩa lớn đoạn cười toe toét chén sạch. Vừa định mắng cho một trận thì hai anh em nhà Hojo với khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ cũng vừa bước ra.

Tạm thời đình chiến, cả hội cùng ngồi vào bàn ăn sáng.

Anh Kanata nhâm nhi cà phê nóng, Kai uống sữa tươi, còn Misa và Akira thì vừa nhấm nháp trà chanh vừa thưởng thức bánh kẹp. Cắn một miếng bánh mì thơm giòn rôm rốp, hương vị nồng nàn của các nguyên liệu bên trong lập tức bùng nổ trong khoang miệng.

“Mọi người nghĩ tầng 7 sẽ là nơi như thế nào nhỉ?”

“Hết hang động, đồng cỏ rồi đến rừng rậm. Giờ thì nơi nào cũng có thể xuất hiện thôi.”

Mục tiêu của chuyến cắm trại lần này là chinh phục tầng 7, thành thử ai nấy đều bồn chồn, chẳng thể ngồi yên một chỗ.

Vừa mới xử lý xong phần bánh kẹp và súp trong nháy mắt, Kai đã mải mê với các bài tập khởi động, còn Blanc thì hăng hái chạy nhảy quanh hồ nước. Có vẻ việc được xuống tầng dưới khiến chúng phấn khích không chịu được.

“Noah-san vẫn ung dung như mọi khi nhỉ.”

Akira khẽ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía nàng mèo tam thể đang cuộn tròn trên đùi anh trai mình. Nghe thấy tên mình, Noah-san khẽ vẫy đuôi đáp lại đầy thong thả. Dưới chân em ấy, Slime Cyan cũng đang lắc lư qua lại. Mọi người trông chẳng có chút áp lực nào — hay đúng hơn là đang cực kỳ hào hứng.

Đúng là những người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất.

Sau khi ăn xong và dọn dẹp sạch sẽ, cô thu hồi toàn bộ hành lý tại căn cứ vào [Hộp vật phẩm].

Bốn người và ba con vật đã trang bị đầy đủ, cùng tiến về phía cánh cửa chuyển dịch dẫn xuống tầng dưới.

“Vậy, chúng ta xuất phát thôi nhỉ. Xuống tầng 7 nào.”

Với giọng điệu nhẹ nhàng như thể rủ đi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, anh Kanata thúc giục cả nhóm chạm tay vào cánh cửa.

Cô nhắm mắt lại, chịu đựng cảm giác bồng bềnh đặc trưng của việc chuyển dịch.

Bỗng, cô nghe thấy tiếng ai đó reo hò đầy phấn khích.

Khẽ mở mắt ra, đập vào mắt cô là một cánh đồng hoa bảy màu trải dài tít tắp tận chân trời. Những đóa hoa đỏ, hồng, trắng, vàng, xanh dương, tím và xanh nhạt đua nhau khoe sắc, tỏa ra một hương thơm nồng nàn đến mức sững sờ.

“Đẹp quá... Tầng 7 là một cánh đồng hoa sao?”

“Phía đằng kia có một khu rừng kìa. Có vẻ cánh cửa xuống tầng 8 nằm trong đó đấy.”

Cô nhìn theo hướng anh Kanata chỉ. Giữa muôn vàn sắc hoa rực rỡ, bóng râm xanh thẫm của khu rừng hiện ra lẻ loi, mang theo một vẻ bí ẩn như thể luôn có điều gì đó đang rình rập bên trong.

“Cánh đồng hoa này không có quái vật sao ạ?”

Akira chăm chú quan sát những đóa hoa. Chắc hẳn em ấy đang kiểm tra xem có thứ gì dùng làm nguyên liệu được không.

Sau khi anh Kanata [Thẩm định], họ biết được chúng có thể dùng làm thuốc nhuộm, thành thử cả nhóm quyết định hái một ít mang về.

“Nếu có thuốc nhuộm, em có thể nhuộm màu cho các sản phẩm từ lông và da thú. Em rất mong chờ điều đó.”

“Hay đấy! Nếu nhuộm lông thỏ Almiraj thành những màu sắc đáng yêu, chắc chắn chúng sẽ còn bán chạy hơn nữa cho mà xem.”

“Tôi thì muốn nhuộm cái túi da hươu thành màu đen.”

“Đồ da nhuộm đen trông cũng tuyệt lắm ạ.”

Giao việc canh gác cho ba "vệ sĩ", bốn người họ miệt mài hái hoa, gom đủ cả bảy sắc màu không bỏ sót màu nào.

Loài hoa có hình dáng giống hoa Anemone này có tên là Nanashikika. Cánh hoa và thân dùng làm thuốc nhuộm, còn mật của nó nghe bảo là rất ngọt.

Sau khi thu hoạch được khoảng bốn xô đầy hoa, họ mới dừng tay. Cô nhanh chóng cất chúng vào kho trước khi hoa bị héo.

“Vậy, tiếp theo chúng ta tiến vào khu rừng đầy bí ẩn kia nhé?”

“Ừm. Hiện tại thì có vẻ trên cánh đồng hoa chẳng có gì nguy hiểm...”

Ngay khi anh Kanata vừa chạm tay lên cằm suy nghĩ, Kai bỗng cất tiếng gọi đầy nghiêm nghị, chặn đứng mọi người lại.

“Khoan đã, đừng cử động. Có thứ gì đó đang lao về phía chúng ta.”

“Ể? Quái vật sao? Tôi có thấy gì đâu...”

“Kích thước không lớn, nhưng số lượng rất nhiều. Cẩn thận đấy!”

Hoa trên cánh đồng cao đến đầu gối, có lẽ chúng đang ẩn mình di chuyển trong đó.

Misa cẩn thận quan sát xung quanh. Nếu chúng đang di chuyển, chắc chắn hoa phải lay động bất thường. Thế nhưng, ngoài sự đung đưa tự nhiên theo gió, cô chẳng thấy chuyển động nào khả nghi cả.

Bỗng, Blanc khom người xuống, gầm gừ nhỏ trong cổ họng. Lông trên lưng Noah-san cũng dựng đứng cả lên.

Quả nhiên chúng đang ở rất gần. Nhưng rốt cuộc là nấp ở đâu? Đang lúc đầy lo lắng thì————

“Ở trên cao! Mọi người, nằm xuống mau!”

Cùng lúc với tiếng hét của Kai, anh giơ tay phải lên quá đầu. Một khối lửa tức thì được tạo ra và phóng thẳng lên bầu trời.

Nơi ngọn lửa hướng tới là bóng dáng những con ong khổng lồ to bằng bàn tay. Chỉ tính sơ qua thôi cũng phải hơn hai mươi con. Misa vội vàng ngồi thụp xuống đất đoạn vận dụng [Ma thuật hệ Thủy].

Vì mục tiêu nhỏ, cô tạo ra những cầu nước lớn đoạn ném liên tiếp vào chúng.

Nhờ có anh Kanata hỗ trợ bằng ma thuật phong, Akira dùng đoản thương che chắn, cô có thể tập trung tấn công bằng ma thuật mà không phải lo lắng xung quanh.

“Tiêu diệt hết chưa...?”

“Rồi. Không còn thấy hiện diện nào nữa.”

“Đáng sợ quá đi mất...!”

Cô vùi mặt vào lớp lông bạc của Blanc — chú sói đang lo lắng tiến lại gần, đoạn thở phào nhẹ nhõm.

“Quái vật vừa rồi là Giant Bee. Vật phẩm rơi ra hơi bị 'xịn' đấy nhé?”

Anh Kanata cười khúc khích đầy vẻ thú vị. Akira — người vừa nhặt chiến lợi phẩm — cũng quay lại với nụ cười rạng rỡ.

“Chị Misa ơi! Tuyệt lắm ạ! Là mật ong đấy chị!”

“Ể, chúng rơi ra mật ong sao?”

Cô không chỉ ngạc nhiên vì sự tồn tại của quái vật hệ côn trùng, mà còn không ngờ chúng lại rơi ra cả mật ong nữa.

“Đây, chính là cái này ạ.”

“Đúng thật này. Mật ong đựng trong lọ thủy tinh...”

Chiếc lọ thủy tinh nhỏ này nhìn thoáng qua cứ tưởng là lọ nước hoa, hình dáng tròn trịa đáng yêu, cao khoảng mười centimet. Điều gây ấn tượng nhất chính là những hình khắc hoa văn tinh xảo trên thân lọ.

290e6770-69dc-428d-a9cd-0adce5b0a231.jpg

“Đây là hoa Anemone sao?”

“Không, có lẽ là thiết kế theo loài hoa Nanashikika của cánh đồng này chăng?”

“...À, ra là vậy. Là mật của loài hoa này nhỉ. Chắc chúng khắc hình loài hoa mà con ong đã lấy mật lên đó.”

Anh Kanata vỗ tay đầy vẻ thán phục. Sau một hồi ngắm nghía kỹ lưỡng, anh mỉm cười đề nghị:

“Nhân tiện có dịp, mình nếm thử một chút không? Xem [Thẩm định] xong là anh đã thấy tò mò rồi.”

Dĩ nhiên chẳng có ai nỡ từ chối lời mời hấp dẫn đó cả.

Misa nếm thử một thìa mật ong đoạn trợn tròn mắt.

“Ngon quá đi mất!”

“Đúng thật ạ. Ngọt nhưng không hề bị gắt, cảm giác như vị ngọt đang nhẹ nhàng tan ra trên đầu lưỡi vậy.”

Bên cạnh một Akira đang có những miêu tả đầy chất thơ, Kai thì mải mê liếm chiếc thìa với vẻ chưa thấy thỏa mãn.

“Ngon vãi chưởng! Món này mà rưới lên kem thì đúng là hết sảy.”

“Dùng để nấu ăn chắc cũng ổn nhỉ.”

Anh Kanata vừa nhâm nhi vừa gật đầu đầy vẻ hài lòng. Có vẻ Blanc và Cyan cũng rất thích, hai đứa đang nài nỉ xin thêm. Ngược lại, Noah-san — vốn chẳng mặn mà gì với đồ ngọt — thì đang thong thả dạo bước giữa cánh đồng hoa.

“Tiêu diệt lũ này có vẻ hơi phiền phức, nhưng nếu rơi ra mật ong ngon thế này thì tôi muốn săn thật nhiều luôn.”

“Đúng thế. Tỷ lệ rơi mật ong là khoảng một phần năm số lượng tiêu diệt nhỉ. Ít nhất tôi cũng muốn có mười lọ cơ.”

“Thế này thì bắt đầu mong chờ vật phẩm hiếm rồi đây. Không biết thứ còn tốt hơn mật ong là gì nhỉ?”

“Ma thạch màu hổ phách trông cũng rất đẹp ạ. Em muốn thử chế tác nó thành trâm cài ngực quá.”

Ma thạch màu hổ phách hoặc mật ong chính là hai loại vật phẩm rơi ra từ Giant Bee. Mặc dù rất tò mò về vật phẩm hiếm từ các cá thể đặc biệt hay Boss tầng, nhưng————

“Cứ ở trên cánh đồng hoa là chúng sẽ tự lao tới tấn công, hay là mình cứ ở đây nghênh chiến chúng nhé?”

Với nụ cười quyến rũ càng thêm sâu, anh Kanata đưa ra lời đề nghị. Có vẻ anh đã cực kỳ ưng ý với hương vị của loại mật ong thượng hạng này rồi.

Dĩ nhiên chẳng ai phản đối, thế là bốn người và ba con vật bắt đầu lao vào công cuộc tiêu diệt ong khổng lồ đầy hăng hái.

◇◆◇

Giờ nghỉ trưa tại khu vực an toàn ở tầng 6.

Phong cảnh tầng 7 tuy rất hút mắt, nhưng quả thực cả nhóm không đủ thong thả để thưởng thức bữa ăn khi bị vây quanh bởi lũ ong khổng lồ.

“Anh sẽ dùng mật ong này để nấu bữa trưa nhé.”

“Bánh mì nướng kiểu Pháp hả anh? Sáng nay ăn bánh mì rồi, giờ tôi thèm thịt với cơm cơ.”

Vừa nghe bữa trưa là món mật ong, Kai bèn ỉu xìu thất vọng. Thế nhưng, anh Kanata chỉ khẽ cười đầy ẩn ý.

“Cứ yên tâm đi. Món anh sắp làm đây là món thịt đấy.”

Vì đây là công thức mới nên anh cũng nhân tiện quay video luôn. Sau khi lắp đặt máy móc một cách thuần thục, anh Kanata bắt đầu nấu nướng trong bộ dạng bartender quen thuộc.

Misa làm phụ bếp ở vị trí không lọt vào khung hình. Cô đảm nhận việc nấu cơm bằng nồi đất, làm súp và salad. Việc làm salad cô nhờ Akira giúp một tay, còn Kai thì được giao việc chuẩn bị bữa ăn cho ba đứa nhỏ.

“Hôm nay anh sẽ làm món gà sốt Teriyaki nhé.”

Có vẻ anh định dùng mật ong hầm ngục thay cho đường. Sử dụng thịt đùi chim Kokko, anh Kanata thao tác cực kỳ nhanh gọn. Anh dùng dĩa đâm nhẹ vào phần da, đoạn dùng dao khía những đường nhỏ ở phần thịt dày để miếng thịt chín đều.

Anh phết đều mật ong lên toàn bộ miếng thịt, rồi cho vào chảo rán kỹ.

“Ôi, thơm quá đi mất.”

Sau cả buổi sáng vận dụng ma thuật liên tục, cái bụng của Misa đã đói đến mức giới hạn rồi. Mùi thơm ngào ngạt khi lớp da gà đang chảy mỡ và chín vàng giòn rụm tỏa ra khiến cô không thể cưỡng lại được. Khi cả hai mặt đã có màu cháy xém đẹp mắt, anh cho thêm các loại gia vị đặc chế, tạo nên một mùi hương cực kỳ kích thích.

“Món này chắc chắn là ngon nhức nách luôn!”

“Ư... anh Kana ác quá. Em muốn ăn ngay bây giờ cơ...”

Không thể chịu nổi cơn đói, Kai đành xin Blanc một miếng thịt hươu sấy rồi ngồi gặm nhấm với vẻ mặt đầy bi thương. Ánh mắt uy nghiêm của Blanc nhìn anh chàng có vẻ hơi cạn lời.

(Phải tịnh tâm. Phải tịnh tâm để vượt qua cơn đói này)

Misa khẽ dời mắt khỏi anh Kanata để tập trung làm món súp trứng chim Kokko. Chỉ cần thêm một chút mỡ gà làm gia vị bí mật là món súp sẽ trở nên ngon hơn hẳn. Akira cũng đang miệt mài xé xà lách một cách tập trung. Trộn xà lách với dầu vừng, bột nêm gà đoạn rắc thêm ít rong biển là hoàn thành món salad "ăn không ngừng nghỉ".

“Gà sốt Teriyaki xong rồi đây. Món này ăn với cơm hay bánh mì đều hợp cả, mọi người ăn thử nhé.”

Anh Kanata nháy mắt một cái, quay cận cảnh món ăn vừa hoàn thành là khâu quay phim cũng kết thúc.

“Anh Kana ơi, cơm!”

“Đói quá rồi anh Kana ơi!”

“Thịt và cơm mau lên!”

Bị ba con người đang ồn ào thúc ép, giờ nghỉ trưa mong đợi cũng chính thức bắt đầu.

“Ngon quá đi mất! Vị khác hẳn với món Teriyaki bình thường luôn...”

Món gà sốt Teriyaki dùng mật ong hầm ngục đúng là một tuyệt phẩm.

“Anh thử dùng thay đường mà không ngờ nó lại tôn vinh hương vị món ăn đến thế này.”

Vừa thưởng thức gà, anh Kanata vừa thở dài mãn nguyện.

“Dùng để nấu các món kho chắc cũng hợp lắm đó anh Kana. Như món cá kho ngọt cay, hay làm món kho mặn Tsukudani chắc cũng tuyệt.”

Vừa hồi tưởng lại món cá Ayu kho mặn mà nheo mắt thích thú, Misa bỗng thấy Kai cũng không chịu kém cạnh đưa ra đề nghị.

“Không, phải là món thịt chứ. Chỉ cần có cái nước sốt Teriyaki dùng mật ong này thôi là món nào cũng 'vô địch thiên hạ' hết.”

“Món thịt hả... Ừm, tưởng tượng món Sukiyaki dùng mật ong đó chắc chắn là đỉnh của chóp luôn nhỉ.”

“Sukiyaki...! Chị Misa đề nghị chuẩn bài luôn. Em muốn ăn quá...”

“Anh từng xem video có quán cao cấp nào đó làm món Sukiyaki bằng kẹo bông gòn rồi đấy. Trông bắt mắt lắm.”

“Chắc chắn mật ong Giant Bee còn ngon hơn kẹo bông nhiều, chắc luôn.”

“Món cá hay món thịt thì tuyệt rồi, nhưng em cũng muốn dùng nó để làm bánh kẹo nữa ạ.”

Người vừa tham gia vào cuộc chiến chính là Akira. Với một người sành sỏi đồ ngọt như em ấy, cuộc thuyết trình vẫn còn tiếp tục.

“Anh Kai cũng bảo là muốn rưới lên kem ăn thử đúng không ạ?”

“Ờ. Cái mật ong đó mà ăn kèm với kem vani hay sữa chua thì đúng là hết bài.”

“Em cũng nghĩ vậy ạ. Cả món bánh quy Scone hay bánh kếp nữa, chắc chắn chúng sẽ ngon như trong mơ luôn cho mà xem.”

“Ừ, chắc chắn là ngon tuyệt. Vừa ăn bánh Scone rưới mật ong vừa nhâm nhi trà mật ong thì còn gì bằng. Với các loại bánh nướng, chắc chắn công thức nào cũng dùng được hết.”

“Đúng là thế đó chị Misa! Bánh nướng dùng mật ong này chắc chắn sẽ ngon kinh khủng luôn! Mình làm đi chị.”

“À, ừ...”

“Bánh Madeleine, bánh Muffins, bánh Pound cake rồi cả bánh Chiffon nữa. Nếu đem đun với việt quất thay cho đường để làm mứt mật ong thì chắc chắn cũng rất ngon ạ.”

“Anh hiểu nhiệt huyết của Akira-chan rồi. Anh sẽ để dành mật ong cho khâu làm bánh mà, em bình tĩnh lại đi nào.”

Anh Kanata vừa xoa đầu vừa vỗ về cô em gái đang hừng hực khí thế.

(Không ngờ một Akira-san luôn điềm tĩnh mà cũng có lúc mất kiểm soát thế này. Đúng là sức mạnh của mật ong hầm ngục mà.)

Xem ra khi mang đi biếu các quý bà hàng xóm yêu đồ ngọt, mình phải thật sự cẩn thận mới được. Dẫu sao thì những nguyên liệu chứa ma tố đều cực kỳ ngon và có tính "gây nghiện" cao. Những người hàng xóm sau khi được biếu thịt hươu và lợn rừng đều than phiền rằng thịt ngoài chợ giờ ăn chẳng còn thấy ngon nữa.

(Dẫu có mang đi biếu thì cũng phải dặn trước là số lượng rất ít mới được.)

Nếu có thể bán như một sản phẩm của Trang trại Tsukamori thì tốt quá, nhưng để bán đồ chế biến sẵn thì phải vượt qua rất nhiều rào cản. Nghĩ đến việc phải chuẩn bị xưởng chế biến đạt chuẩn rồi làm đủ loại thủ tục khai báo, kiểm tra phiền phức, cô bèn chốt lại kết luận là cứ dùng để trao đổi vật phẩm cho nhàn.

Dẫu sao mật ong ngon bao nhiêu cũng không thấy đủ, thành thử cả nhóm đồng lòng nhất trí sẽ tiếp tục đi săn Giant Bee vào buổi chiều.

◇◆◇

Trên cánh đồng cỏ rực rỡ sắc hoa, cả nhóm miệt mài tiêu diệt Giant Bee. Sau khi tiếp chiến nhiều lần, họ cũng đã dần nắm bắt được cách tiêu diệt chúng hiệu quả nhất.

Dùng cung hay đao thì rất khó trúng lũ Giant Bee đang bay lượn, thành thử tấn công bằng ma thuật vẫn là ưu tiên hàng đầu. Ma thuật hỏa của Kai là hiệu quả nhất, nhưng ma thuật phong [Wind Cutter] của anh Kanata cũng rất đắc lực.

Ma thuật thủy [Water Ball] của Misa có thể đánh rơi lũ ong đang bay xuống đất. Khi cánh bị ướt và nặng trĩu, lũ ong sẽ không thể bay lên ngay được. Lúc đó Akira sẽ dùng đoản thương tung đòn kết liễu.

Nhiệm vụ hộ vệ được giao cho Noah-san và các thuộc hạ. Noah-san dùng ma thuật thổ tạo ra những bức tường dày, còn con Giant Bee nào lọt qua được sẽ bị Blanc hạ gục ngay lập tức. Slime Cyan thì mải mê thu gom các vật phẩm rơi vãi trên mặt đất.

Cứ như vậy suốt ba tiếng đồng hồ. Nhờ miệt mài săn đuổi Giant Bee mà họ đã thu được rất nhiều ma thạch màu hổ phách và mật ong trong lọ thủy tinh.

“Vật phẩm hiếm chỉ có một cái thôi nhỉ. Lúc nãy có một con Giant Bee cực lớn, chẳng lẽ đó là ong chúa sao?”

“Chắc là vậy rồi ạ. Thứ rơi ra đây chính là một tổ ong cực kỳ tráng lệ này.”

“Cái này đường kính phải gần hai mét ấy chứ. Nhìn giống tổ ong bắp cày hơn là tổ ong mật đấy.”

“Fufu. Chắc là sẽ thu được rất nhiều mật đây.”

Trước mắt bốn người là một tổ ong khổng lồ vừa rơi ra. Cạnh đó là một viên ma thạch màu hổ phách to gấp đôi bình thường. Không thấy còn vật phẩm nào khác nên trước tiên cô cứ thu hồi chiến lợi phẩm vào [Hộp vật phẩm] cái đã.

“Mật ong chắc chắn là nhiều rồi, nhưng cả sáp ong (Comb honey) chắc cũng ăn được nhỉ.”

“Sáp ong. Là món Comb Honey đó hả? Em muốn ăn thử quá.”

“Món đó ăn giòn giòn ngon lắm đấy ạ. Tuy hơi có vị đặc trưng một chút nhưng em rất thích ăn kèm với bánh quy cracker.”

Đúng là Akira-san. Tiểu thư nhà gia thế có khác, chắc chắn là đã từng ăn qua rồi. Anh Kanata cũng nở nụ cười tươi rói.

“Món đó cực kỳ bổ dưỡng đấy nhé? Dẫu nhiều người không thích cảm giác sáp còn sót lại trong miệng, nhưng nghe bảo nếu ăn cùng với chanh thì sáp sẽ tan ra và dễ ăn hơn nhiều.”

“Hê—. Muốn ăn thử quá đi.”

“Vậy tối nay mình làm đồ tráng miệng nhé.”

Dĩ nhiên chẳng ai phản đối cả. Sau khi đồng thanh đáp lời như những đứa trẻ ngoan, cả nhóm cùng quan sát xung quanh cánh đồng hoa. Kai cũng dùng kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] kiểm tra, nhưng có lẽ do ong chúa đã bị tiêu diệt nên không còn thấy hiện diện nào khác nữa.

“Chắc phải mất một lúc chúng mới hồi lại được nhỉ.”

“Vậy thì mình đi thám hiểm khu rừng đằng kia đi.”

“Ừ. Tôi tán thành đề nghị của Kai-kun. Anh cũng muốn xác nhận vị trí cánh cửa xuống tầng 8 và khu vực an toàn.”

“Trong rừng chắc là sẽ tìm thấy trái cây nhỉ?”

“Fufu. Hy vọng là có, chị Misa nhé.”

Khu rừng nhìn từ xa tưởng nhỏ mà hóa ra lại rộng lớn bất ngờ. Vì diện tích khá rộng nên cả nhóm quyết định vừa đi vừa kiểm tra la bàn kỹ lưỡng để không bị lạc.

Vừa bước một bước ra khỏi nơi đầy nắng ấm và sắc hoa, cảm giác nhiệt độ đã thay đổi rõ rệt. Tiến vào trong rừng, họ bị bao vây bởi bầu không khí ẩm ướt và mùi nồng nàn của đất và cây cỏ. Vì tán cây che khuất ánh nắng nên bên trong rừng khá mát mẻ. Cảm giác mát lạnh rất dễ chịu, nhưng vì trời hơi tối nên cả nhóm di chuyển rất thận trọng.

Kai đi tiên phong, còn anh Kanata đi bọc hậu. Bên cạnh anh Kanata là chú sói bạc Blanc, trên lưng đang chở Noah-san ung dung bước đi.

“Chẳng thấy quả rừng nào nhỉ. Cứ tưởng là sẽ có mấy loại dâu rừng chứ.”

“Tiếc thật ạ.”

Trong lúc đang quan sát xung quanh, Kai dường như đã tìm thấy thứ gì đó. Thấy anh ngồi thụp xuống, cô bèn tò mò ngó nghiêng từ phía sau.

“Ông tìm thấy gì à?”

“Ờ. Cái này nè!”

Nơi Kai chỉ tay là một đám nấm đang mọc san sát nhau dưới gốc cây lá rộng, trông khá là hoành tráng.

“Trông xịn sò chưa nè? Ăn được không ta?”

“Biết đâu đấy. Anh Kana ơi, anh [Thẩm định] giúp em được không ạ?”

“Cứ giao cho anh. ...Ara. Cái này là nấm kim châm nè. Trông khác hẳn với loại hay thấy ở cửa hàng nhỉ.”

“Đây là... nấm kim châm sao?”

Misa không khỏi chăm chú nhìn lại đám nấm dưới chân mình. Dẫu sao thì nó cũng là nấm kim châm. Đúng như anh Kanata nói, nấm kim châm ở siêu thị thường dài, gầy và trắng muốt, nhưng nấm kim châm mọc tự nhiên trong rừng này lại có cuống ngắn, màu nâu và phần mũ nấm khá lớn.

“Thật hả trời. Nhìn tôi cứ tưởng là loại nấm hoàn toàn khác cơ đấy.”

“Em cũng vậy ạ. Đồ tự nhiên và đồ nuôi trồng trông khác nhau đến thế này sao.”

“Dẫu ngoại hình có khác nhưng nếu ăn được thì cứ thu hoạch thôi!”

Nấm từ hầm ngục chắc chắn là phải ngon rồi. Dùng nấu súp miso cũng được, mà làm món Ajillo ăn cũng chẳng tệ chút nào. Trong lúc cô đang hăm hở thu hoạch thì Kai lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngán ngẩm. Chẳng hiểu sao hai anh em nhà Hojo lại đang ôm bụng cười khúc khích.

“Đúng là phong cách của Misa mà. Bữa cơm phong phú thêm cũng là chuyện tốt, để anh giúp một tay nhé.”

“Em cảm ơn anh! Á, Kai, đằng kia cũng có nấm đang mọc kìa.”

“Ồ, đúng thật. Cái này nhìn giống nấm ngọc tẩm nè.”

“Kai-kun đoán chuẩn rồi đó. Đó là nấm ngọc tẩm. Thu hoạch luôn giúp anh nhé.”

Khu rừng ở tầng 7 có vẻ là một kho báu nấm, sau đó cả nhóm còn tìm thấy cả nấm Maitake, nấm sò và nấm mỡ nữa. Tiến sâu vào trong rừng, họ còn thu hoạch được cả nấm Nameko mọc trên những thân cây mục.

“Liệu ở đây có mọc cả nấm Tùng nhung không nhỉ...?”

Mắt Kai bỗng sáng rực lên. Cô hiểu cảm giác đó mà. Loại nấm Tùng nhung vốn đã quý hiếm và thơm ngon, nếu tìm thấy trong hầm ngục thì————

“Chắc bán được cả vạn Yên một cây ấy chứ?”

“Chắc chắn là bán được giá rồi. Nhưng trước tiên tôi muốn chính mình nếm thử cái đã.”

“Nếu là nấm Tùng nhung hầm ngục, em muốn nướng than củi rồi ăn với chanh Sudachi và nước tương ạ. Phải không anh Kana?”

“Tuyệt vời. Anh cũng muốn ăn thử cơm nấu nấm hay món súp Osuumono nữa, nhưng trước hết cứ phải là nướng than củi một bữa thật sang chảnh đã nhỉ.”

“Nghe ngon quá xá...”

Vì tìm thấy được quá nhiều loại nấm nên cả nhóm bỗng nảy sinh lòng tham. Vả lại vẫn chưa tìm thấy lối xuống tầng dưới nên họ quyết định đi sâu thêm một chút nữa, thế là cả nhóm bước chân vào sâu trong khu rừng u tối.

Và rồi, bốn người và ba con vật không chỉ bắt gặp những cây nấm Tùng nhung tuyệt đẹp, mà còn cả————

“Gấu sao...?”

Đó là một con quái vật gấu khổng lồ với lớp lông màu nâu đậm.

“Killer Bear. Có vẻ Boss tầng chính là con này rồi.”

Anh Kanata sau khi [Thẩm định] bèn lên tiếng thông báo. Con Killer Bear gầm lên một tiếng vang dội đoạn trừng mắt nhìn về phía cả nhóm. Áp lực khủng khiếp khiến Misa nhận thấy đôi chân mình đang run rẩy một cách thảm hại.

“Mọi người, nhắm mắt lại!”

Trong lúc cả nhóm còn đang đứng hình, Akira bỗng hét lớn. Cô vội vàng nhắm chặt mắt, cảm nhận một luồng sáng mạnh xuyên qua mí mắt. Nhờ vào ma thuật quang [Flash], Akira đã tạm thời tước đi thị giác của Killer Bear.

Kẻ tung đòn tấn công đầu tiên vào con Killer Bear đang đau đớn ôm mắt chính là Blanc. Với cơ thể khổng lồ tỏa ánh bạc, em ấy lao thẳng vào con gấu đoạn vật nó xuống đất. Blanc định dùng bộ nanh sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ đối thủ, nhưng con gấu đã kịp vung hai chân trước né tránh. Blanc bèn từ bỏ việc nhắm vào điểm yếu đoạn dùng móng vuốt tấn công vào chân nó.

“Làm tốt lắm! Blanc, giỏi quá!”

Nhân lúc con gấu mất thăng bằng ngã ngửa ra, ma thuật thổ của Noah-san bèn ập tới. Con Killer Bear bị những [Thương đá] mọc lên từ mặt đất đâm xuyên qua, dẫu đang hấp hối nhưng ánh mắt nó vẫn trừng trừng đầy hung tợn.

“Kai-kun, dùng lửa đi.”

“Ờ, cứ giao cho tôi!”

Nghe hiệu lệnh của anh Kanata, Kai lập tức hành động. Anh ném một khối lửa khổng lồ vào con Killer Bear đang bị găm chặt dưới đất. Ma thuật phong của anh Kanata bèn được bồi thêm vào đó. Bị bao trùm trong ngọn lửa bùng lên dữ dội, con Killer Bear rốt cuộc cũng tắt thở.

Misa vẫn còn đang bàng hoàng đứng nhìn, bỗng sực tỉnh và vội vàng vận dụng [Ma thuật hệ Thủy] để ngăn ngọn lửa không cháy lan ra rừng. Cô tạo ra một trận mưa cục bộ dập tắt đám cháy.

“Em làm tốt lắm, chị Misa.”

“Không đâu, em vừa rồi đã quá hoảng hốt. Chẳng giúp được gì cả, em xin lỗi mọi người.”

Là người duy nhất không tham gia tấn công, thấy Misa ủ rũ cúi đầu, Akira bèn nhẹ nhàng xoa lưng an ủi cô.

“Chẳng trách được đâu ạ. Gặp gấu đột ngột thế này thì ai mà chẳng đứng hình chứ.”

“Nhưng mà mọi người...”

“Vì chị Misa đứng gần con gấu nhất mà, nên cũng khó tránh khỏi. Em may mắn đứng ở vị trí xa nhất nên mới có thể thong thả hành động thôi.”

Được Akira sát cánh, cô mới thấy nhẹ lòng hơn một chút. Blanc cũng liếm má an ủi cô, còn Noah-san thì không ngờ lại nhảy tót lên đùi Misa ngồi nữa. Kai thì vừa cười gian xảo vừa ghé mặt vào trêu chọc.

“Misa, hôm nay bà đào hoa dữ ha.”

“Ông đang ghen tị đúng không, Kai.”

Mọi người thật dịu dàng. Cô cảm thấy sự tự ti ban nãy đã dần tan biến hết. Cơn run rẩy rốt cuộc cũng đã ngừng, cô bèn khẽ vuốt ve Noah-san và Blanc. Slime Cyan bèn đưa cho Misa vật phẩm rơi ra từ Killer Bear.

“Cảm ơn em nhé, Cyan. Đúng là Boss tầng có khác, vật phẩm rơi ra nhiều quá!”

Viên ma thạch to bằng nắm tay trông hệt như đá hắc diệu thạch. Ngoài ra còn rơi ra cả lông và thịt nữa. Miếng thịt là một khối lớn chưa từng thấy, chắc cũng phải năm ký ấy chứ. Đó là một khối thịt đỏ trông rất đẹp mắt.

“Còn đây là gan gấu nhé. Ăn được, và nghe bảo còn dùng làm nguyên liệu cho thuốc hồi phục nữa.”

Có vẻ cả gan gấu cũng rơi ra nữa. Anh Kanata vừa [Thẩm định] vừa giải thích. Trông nó giống như gan bình thường, nhìn khá ngon. Akira bèn tò mò rướn người nhìn vào miếng gan.

“Vị của gan thì em cũng thấy tò mò, nhưng nhân tiện có dịp, em muốn thử làm thuốc ạ.”

“Nhắc mới nhớ, kỹ năng Giả kim của Akira-san cũng làm được thuốc nhỉ.”

“Dạ vâng! Từ trước tới giờ vì không có nguyên liệu nên em không làm được, nhưng nếu có các loại dược thảo hay nấm đặc biệt, em có thể làm ra rất nhiều loại thuốc đấy ạ.”

Nghe bảo đó là loại thuốc khác hẳn với Potion. Khi nghe thấy có thể làm ra loại thuốc chữa bệnh, mắt anh Kanata bỗng sáng rực lên.

“Thế thì nhất định chúng ta phải thu thập sẵn một ít mới được.”

“Em cũng tán thành, vì lợi ích của Noah-san nữa ạ.”

Dùng Potion có thể chữa lành các tổn thương nội tạng, nhưng loài mèo vốn rất dễ mắc các bệnh về thận. Nếu có loại thuốc chữa trị dứt điểm thì sẽ yên tâm hơn nhiều. Hơn nữa, biết đâu trong chúng ta cũng sẽ có ai đó bị bệnh thì sao.

“Chắc trong khu rừng này cũng sẽ tìm thấy các loại nấm dùng làm thuốc nhỉ.”

“Nhắc mới nhớ, con Killer Bear lúc nãy đang mải mê ăn cái nấm gì đó, không biết là nấm gì ta.”

Nghe Kai nói vậy, ba người kia bèn nhìn nhau. Nhắc mới nhớ, con gấu lúc nãy mải mê ngấu nghiến trông có vẻ rất ngon lành, không biết đó là loại nấm thần thánh gì nhỉ.

(Chẳng lẽ là loại nấm cao cấp như nấm Truffle sao?)

Với một chút hiếu kỳ, bốn người cùng ngó nghiêng vào gốc cây nơi con Killer Bear đã phủ phục lúc nãy. Trước thứ hiện ra trước mắt, Misa bèn đứng hình. Trong lúc mọi người vẫn còn im lặng, anh Kanata bèn lẩm bẩm.

“Vì là khu vực rừng thông đỏ nên anh cũng đã có chút kỳ vọng. Nhưng không ngờ là nó có thật.”

“Thật hả trời? Cái này, không lẽ nào là————”

“Là nấm Tùng nhung ạ.”

“Đúng là nấm Tùng nhung rồi... thật sao trời...”

Những cây nấm Tùng nhung bị gặm dở nằm rải rác trên mặt đất. Cô khẽ dùng đầu ngón tay gạt lớp lá rụng sang một bên, để lộ ra chóp nấm tròn trịa đặc trưng. Cô nắm lấy phần cuống, từ từ nhấc lên đoạn quan sát kỹ cây nấm đó.

“Ừ, đúng là nấm Tùng nhung rồi. Hương thơm cực kỳ tuyệt hảo, hàng thượng hạng luôn.”

Nhờ có ông nội vốn là một chuyên gia hái nấm Tùng nhung, Misa cũng có thể phân biệt được hàng tốt hay xấu. Anh Kanata có vẻ cũng đã [Thẩm định] kỹ lưỡng, anh gật đầu quả quyết:

“Nấm Tùng nhung nhé. Chất lượng thượng hạng, cực kỳ ngon. Mọi người ơi, tỏa ra tìm xung quanh thôi.”

“Ồ! Hốt sạch luôn nào.”

“Đây là lần đầu tiên em được hái nấm Tùng nhung ạ.”

Mọi người ai nấy đều hào hứng đi tìm nấm Tùng nhung. Dẫu Boss tầng đã bị tiêu diệt nhưng trong rừng biết đâu vẫn còn những con quái vật gấu khác, thành thử cô vẫn nhờ Blanc tiếp tục nhiệm vụ cảnh giới.

◇◆◇

Họ đã thu hoạch được tới gần hai mươi cây nấm Tùng nhung. Sâu trong khu rừng tầng 7 là một quần thể thông đỏ, nơi nấm Tùng nhung tự nhiên mọc lên với số lượng khá lớn.

“Nếu chỗ này cũng hồi lại, chẳng lẽ mỗi ngày chúng ta thu được hai mươi cây nấm Tùng nhung sao?”

“Tuyệt vời! Một nửa để tụi mình chén, nửa còn lại mang đi bán thôi.”

“Em tán thành ạ.”

“Tạm thời bữa tối nay mình chốt thực đơn là lẩu gấu và các món nấm Tùng nhung nhé.”

“Tuyệt quá đi mất!”

Món tráng miệng cô quyết định sẽ làm bánh kẹo dùng thật nhiều mật ong. Thịt gấu nghe bảo có mùi vị hơi nồng đặc trưng, nhưng cô tin chắc anh Kanata sẽ có cách chế biến ngon lành thôi.

Nhân tiện, trong lúc tìm nấm Tùng nhung, họ còn tìm thấy rất nhiều loại nấm ăn được khác. Cả loại nấm Truffle mà cô hằng mong đợi cũng đã thu gom đầy đủ. Thật bất ngờ và vui mừng khi tìm thấy cả hai loại Truffle đen và trắng.

“Chính là nhờ Blanc và Noah tìm thấy đấy nhé? Hai đứa đúng là thiên tài mà!”

Chính xác là Blanc đã đánh hơi ra vị trí, còn anh Kanata nhận ra phản ứng Flehmen của Noah-san khi ngửi thấy mùi đó, thế là tìm ra nấm Truffle.

(Vì anh Kana đang cực kỳ vui sướng khi có được nguyên liệu cao cấp, mình nên đi thu hoạch định kỳ thôi.)

Vì quá mải mê hái nấm nên hôm nay mục tiêu tìm lối xuống tầng 8 đã không hoàn thành được, nhưng cả bốn người đều quay trở lại tầng 6 với tâm trạng vô cùng viên mãn. Sau khi dựng căn cứ tại khu vực an toàn trước hồ nước, cả nhóm hăng hái bắt tay vào chuẩn bị bữa tối.

“Lần đầu tiên anh được chế biến thịt gấu đấy. Trước hết mình cứ làm món lẩu gấu vị miso đơn giản thôi nhé.”

Vì thịt rơi ra dưới dạng khối nên không tốn công mổ xẻ, thật là đáng quý.

“Khâu luộc sơ rồi khử mùi chắc tốn thời gian lắm anh nhỉ.”

“Ừ. Nhưng mà có nồi áp suất rồi nên không sao đâu.”

Anh Kanata định nhân tiện quay video luôn quá trình chế biến món lẩu gấu. Sau khi lắp đặt máy móc xong xuôi, anh hăm hở bắt đầu nấu nướng. Thịt gấu phải được thái thật mỏng để dễ ăn. Vừa giải thích rằng nếu để nguyên khối mà luộc thì mùi hôi rất dễ lưu lại, anh vừa thái thịt cho món lẩu. Vì nếu đun quá lâu thịt sẽ bị cứng nên khâu này phải cực kỳ để mắt tới.

Để thưởng thức được món thịt rừng ngon lành, cần phải cực kỳ tỉ mỉ. Anh cho thật nhiều nước vào nồi lớn đoạn luộc sơ phần thịt đã thái mỏng.

“Bọt nhiều quá anh nhỉ.”

So với thịt hươu hay lợn rừng, lượng bọt nổi lên nhiều hơn hẳn. Chỉ cần sót lại một chút bọt thôi là mùi hôi sẽ ám vào, thành thử anh cẩn thận hớt sạch không bỏ sót chút nào. Khi không còn bọt nữa, anh rửa lại thịt bằng nước nóng đoạn lại đem luộc sơ lần nữa. Sau đó chuyển sang nồi áp suất hầm cùng với rượu Sake.

“A— rượu quý của tôi... phí quá đi...”

Kai nhìn cái chai rượu rỗng tuếch với vẻ mặt nuối tiếc. Cô cũng thấy vậy, nhưng để có được món thịt gấu ngon lành thì đành phải cắn răng chịu đựng thôi. Để tăng hiệu quả khử mùi, anh cho thêm hành lá và gừng vào hầm cùng.

“Giờ thì cứ giao cho nồi áp suất lo thôi. Trong lúc chờ đợi, anh sẽ làm món cơm nấm Tùng nhung nhé.”

Có vẻ anh Kanata đã hoàn thành khâu chuẩn bị cho món cơm nấm Tùng nhung rồi. Món cơm nấu bằng nước dùng chủ đạo từ tảo bẹ ngâm. Gạo cũng đã được vo sạch đoạn để ráo trong rổ. Misa bèn đảm nhận khâu làm sạch nấm.

Cô nghe nói nấm thì không nên rửa nước mới ngon, giống như cách bà nội vẫn thường làm, cô dùng khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau sạch vết bẩn trên cây nấm. Nấm Tùng nhung hầm ngục có hương thơm cực kỳ mạnh mẽ và nồng nàn. Mũ nấm vẫn chưa nở hết, cầm lên thấy rất nặng tay. Cuống nấm có độ đàn hồi tốt, hình dáng thực sự lý tưởng.

“Ừm, đúng là nấm Tùng nhung tuyệt hảo. Món này chắc chắn bán được giá cao đây.”

Cười không khép được miệng luôn. Chuyện định giá cứ để lát nữa bàn bạc, còn hôm nay cô quyết định sẽ tận hưởng trọn vẹn món nấm này. Đón lấy những cây nấm đã làm sạch từ tay cô, anh Kanata lập tức hạ dao. Anh gọt bỏ phần gốc cứng đoạn cắt đôi chiều dài cây nấm. Phần mũ nấm thái lát mỏng, còn phần cuống thì anh dùng tay xé nhỏ ra.

“Nửa trên chú trọng vẻ đẹp thẩm mỹ, thái lát mỏng là tốt nhất để thưởng thức được độ giòn. Còn nửa dưới thì dùng tay xé sẽ giúp hương vị tỏa ra rõ rệt hơn.”

Vừa nháy mắt bảo là mình cũng chỉ nghe lỏm được thôi, anh Kanata vừa thao tác cực kỳ thuần thục. Để chuẩn bị bữa tối cho bốn người, anh dùng hẳn bốn cây nấm. Thật xa xỉ khi anh chẳng cho thêm bất kỳ nguyên liệu nào khác, có vẻ anh định thử thách với món cơm chỉ toàn nấm Tùng nhung.

(Ngày xưa cơm nấm Tùng nhung nhà mình toàn độn thêm nấm đùi gà, rồi cho thật nhiều cà rốt với đậu phụ chiên vào cơ————)

Thật là hoài niệm. Dẫu sao nấm Tùng nhung cũng bán được rất nhiều tiền, thành thử phần để gia đình ăn thường là những cây nấm bị vỡ hay có hình dáng xấu xí. Vậy mà giờ đây, mỗi người được hẳn một cây nấm đẹp như tranh vẽ! Hơn nữa, ngoài món cơm nấu, họ còn dự định ăn cả nấm nướng vỉ nữa. Thật tuyệt vời, không còn gì ngoài việc biết ơn những ân huệ từ hầm ngục. Hoan hô mùa thu hoạch bội thu!

Anh Kanata đang thao tác nấu nướng rất nhanh gọn. Anh cho gạo vào nồi đất, đoạn lần lượt đổ nước dùng tảo bẹ, nước lọc và gia vị vào.

“Nếu nấu bằng nồi cơm điện thì cứ cho nấm vào ngay từ đầu, nhưng khi nấu bằng nồi đất, nếu cho nấm vào lúc nồi vừa bắt đầu sôi thì hương vị sẽ càng nổi bật hơn đấy.”

“Em không biết chuyện đó luôn đấy ạ.”

Vừa lắng nghe kiến thức uyên bác của anh Kanata, Misa vừa cùng hai người còn lại miệt mài lau sạch nấm. Đây là số nấm dành cho món nướng lò than Shichirin. Tạm thời mỗi người một cây nên cả nhóm làm sạch bốn cây nấm. Nhân tiện cô cũng thử hỏi xem đám Noah-san có muốn ăn không, nhưng cả Noah-san và Blanc đều nhăn mũi ghét bỏ và từ chối ngay lập tức. Chẳng lẽ nó hôi đến thế sao? Chắc là loài chó mèo chẳng mặn mà gì với nấm rồi.

“Thế lại hay cho tụi mình quá. Nấm Tùng nhung vừa ngon để ăn lại vừa 'ngon' để bán mà.”

Akira khẽ cười đầy sảng khoái, mọi người đều đồng thanh gật đầu. Tài nguyên trong hầm ngục sẽ hồi lại, thành thử mỗi ngày họ có thể thu hoạch được hai vạn cây nấm. Ngay cả khi chỉ bán giá năm nghìn Yên một cây thì doanh thu cũng đã lên tới mười vạn Yên một ngày rồi.

(Mà chắc cũng chẳng bán được nhiều đến thế đâu. Có khá nhiều cây nấm vẫn còn ở trạng thái 'nụ'. Nếu tìm được đối tác kinh doanh tốt chắc chắn sẽ kiếm bộn đấy.)

“Hay là mình thử hỏi quán mà nhà mình vẫn thường cung cấp rau xem sao nhỉ.”

Nông trại nhà cô vốn nổi tiếng với những loại rau đắt nhưng xắt ra miếng, nên khách quen thường là các nhà hàng hay khách sạn cao cấp. Nếu cứ gửi kèm hàng mẫu kèm lời nhắn "Chúng tôi bắt đầu có nấm Tùng nhung nhé", chắc chắn sẽ có phản hồi thôi. Phải biết đầu tư ban đầu chứ, thả con săn sắt bắt con cá rô mà lị.

Sau khi chuẩn bị xong món lẩu gấu và cơm nấm, anh Kanata tiếp tục nướng nấm trên lò than. Ba người đang rảnh rỗi bèn quyết định đi bắt cá hồi Sakura và cá Ayu ở hồ nước. Sau khi cá bị ma thuật thủy của Misa tóm gọn, Akira và Kai bèn lẳng lặng làm thịt cá cực kỳ nhanh chóng đoạn cất ngay vào [Hộp vật phẩm].

◇◆◇

Mùi thơm tỏa ra từ lò than Shichirin khiến cả bốn người đều bồn chồn đứng ngồi không yên. Từ những cây nấm nướng trên vỉ, một hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian. Những cây nấm xé tay chỉ được rắc thêm một chút muối trắng. Anh Kanata cuối cùng đã chọn cách chế biến đơn giản nhất để giữ trọn vị nguyên bản.

Món lẩu gấu đã hoàn thành và đang chiếm vị trí trung tâm trên bàn. Cơm nấu nấm thì đang trong công đoạn ủ cho chín đều. Thế nhưng, lúc này mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc lò than kia.

“Ừm, nướng xong rồi đây.”

Ngay khi anh Kanata vừa ra hiệu, những đôi đũa bèn lao tới tới tấp. Vắt thêm chút chanh Sudachi, cô bắt đầu thưởng thức miếng đầu tiên.

“Hừm... hì hì.”

Nụ cười không thể kìm nén bèn nở trên môi. Cô khẽ khàng nhai để hương thơm nấm Tùng nhung tràn ngập khoang miệng không bị thoát ra ngoài. Vừa tận hưởng độ giòn đặc trưng vừa thưởng thức hương vị trọn vẹn. Hương thơm nồng nàn đầy đặc sắc, thật là ngon tuyệt.

“Nước tương Dashi hay nước tương Ponzu đều được nhé. Anh nghĩ thử với chanh hay quýt Yuzu chắc cũng ổn đấy.”

“Em muốn thử ăn với bơ nước tương!”

“Ăn nấm Tùng nhung với bơ nước tương sao? Theo một nghĩa nào đó thì đúng là một cách ăn cực kỳ xa xỉ đấy, Kai-kun.”

Anh Kanata đáp ứng yêu cầu của Kai bằng cách mang bơ ra, dẫu vẻ mặt anh có chút phức tạp. Thưởng thức miếng nấm nướng bơ nước tương hằng mong ước, gương mặt Kai rạng ngời hạnh phúc. Akira thì cứ thong thả theo phong cách riêng, nhấm nháp nấm nướng với nước tương Ponzu đoạn thở dài đầy cảm thán.

“Nấm Tùng nhung ngon quá anh nhỉ. Em thấy hơi tiếc nếu phải bán hết đi ạ.”

“Ừ. Nhân tiện dịp này, anh cũng muốn làm thử đủ loại món nấm xem sao.”

“Anh Kana-nii ơi, em muốn ăn súp nấm với trứng hấp Chawanmushi nữa ạ.”

“Tôi thì muốn ăn thử nấm Tùng nhung chiên Thiên thu Tempura cơ!”

“Em thì muốn thử một sự xa xỉ tột cùng, anh Kana ạ. Làm ơn hãy làm món Sukiyaki nấm Tùng nhung cho em nhé.”

Misa cũng tranh thủ đưa ra yêu cầu đầy tinh quái. Sukiyaki có nấm Tùng nhung, thịt dĩ nhiên phải là loại bò Wagyu cao cấp rồi! Anh Kanata nhìn cả hội bằng ánh mắt cạn lời, nhưng chắc chắn bản năng đầu bếp của anh đang trỗi dậy mạnh mẽ.

“Được rồi, anh sẽ làm hẳn một thực đơn toàn nấm Tùng nhung luôn.”

Ngay khi nhận được lời hứa hẹn, cả nhóm bèn di chuyển ra bàn ăn. Dẫu sự kết hợp giữa cơm nấm Tùng nhung và lẩu gấu có hơi kỳ quặc một chút nhưng chẳng ai bận tâm.

Đầu tiên cô nếm thử món cơm nấu có hương thơm thanh nhã. Vì gia vị nhẹ nhàng nên hương thơm và vị ngọt hiện ra rất rõ rệt. Vị ngon đậm đà làm cô thấy thật ấm lòng.

“Thịt gấu ngon đến bất ngờ luôn ạ... Chẳng thấy mùi hôi gì cả, đúng là loại thịt đỏ thượng hạng.”

Được lời nhận xét của Akira tiếp thêm động lực, Misa cũng rón rén nếm thử miếng thịt gấu. Miếng thịt được ninh trong miso mềm hơn cô tưởng rất nhiều. Điều làm cô ngạc nhiên nhất chính là vị ngọt đến từ lớp mỡ của miếng thịt. Cảm giác khi nhai giống thịt bò, nhưng cũng có chút hương vị đặc trưng của thú rừng.

“Thịt gấu ngon thật đấy.”

“Em cũng ngạc nhiên quá, nó ít mùi hơn em tưởng nhiều ạ.”

Đang mải mê ăn thì Noah-san, Blanc và Cyan bèn tiến lại gần nài nỉ xin ăn một cách đáng yêu. Anh Kanata đã tính trước cả rồi, bèn lấy phần thịt gấu đã để riêng lúc luộc sơ đưa cho ba đứa nhỏ. Khác với nấm Tùng nhung, món này lại cực kỳ được lòng chúng. Đặc biệt là Blanc có vẻ rất thích hương vị này, em ấy tỏ ra rất hào hứng với công cuộc săn Killer Bear.

Sau khi đã no nê món lẩu gấu và nấm Tùng nhung.

“Vậy giờ anh sẽ làm món tráng miệng dùng mật ong nhé.”

Thấy Akira hừng hực khí thế giơ tay, Misa bèn tham gia giúp sức đoạn lấy các nguyên liệu từ [Hộp vật phẩm] ra.

“Akira-san định làm món gì thế?”

“Là món Crème brûlée ạ.”

“Crème brûlée sao! Ở trong hầm ngục không có lò nướng mà cũng làm được sao em?”

“Chỉ cần dùng chảo là làm được ngay ạ. Anh Kana-nii ơi, cho em mượn cái đầu khò nhé.”

Akira cho lòng đỏ trứng và mật ong vào bát tô, dùng phới lồng đánh đều cho đến khi hỗn hợp có màu trắng nhạt đoạn cho thêm sữa tươi, kem tươi và vài giọt tinh dầu vani vào. Việc còn lại chỉ là đổ hỗn hợp vào các chén sứ chịu nhiệt đoạn đem hấp trong chảo có đậy nắp là xong.

“Nhìn giống bánh pudding nhỉ.”

Kai vừa ngó vào chảo vừa nói, Misa bèn nhún vai đáp lại:

“Thì công thức gần như bánh pudding mà lị.”

“Chỉ có phần đường cháy bên trên là khác thôi ạ. Nhưng cái đó mới chính là linh hồn của món Crème brûlée đấy!”

Khẽ mở lớp giấy bạc phủ bên trên kiểm tra, cô thấy bánh đã đông lại rất đẹp mắt.

“Bây giờ em sẽ rắc đường kính lên rồi dùng đầu khò đốt ạ!”

“Oa...!”

“Chờ đã, Akira-chan ơi, để anh làm cho nào?”

“Anh Kana-nii cứ ngồi yên đó đi ạ!”

Bị cô em gái trừng mắt nhìn một cái, ông anh trai lo xa bèn lủi thủi quay về ghế ngồi. Akira thao tác với đầu khò chuyên nghiệp đến bất ngờ, một mùi hương ngọt ngào và thơm nồng của đường cháy bốc lên.

Cả nhóm cùng di chuyển ra bàn để thưởng thức món tráng miệng và nhâm nhi trà mật ong chanh.

Cô lập tức dùng thìa tấn công món Crème brûlée. Lớp đường kính đã hóa thành caramel giòn rụm mang lại cảm giác thú vị khi nhai. Khi phá vỡ lớp bề mặt, phần cốt bánh mềm mịn hiện ra, cảm giác trơn mượt tan trong miệng khiến cô ngất ngây.

“Cảm giác như cả cơ thể và tâm hồn sắp tan chảy luôn rồi...”

“Gì thế này. Ngon kinh khủng luôn ấy chứ? Cái lớp giòn giòn này làm tôi muốn ăn mãi không thôi.”

Hồi nhỏ Misa cũng từng khao khát được uống lớp caramel của bánh pudding mãi không thôi. Misa bèn nghiêm mặt khuyên bảo Kai:

“Đừng có dại mà thử. Giấc mơ cứ để nó là giấc mơ mới đẹp. Cái lớp caramel đó chỉ tỏa sáng khi đi kèm với phần pudding bên dưới thôi.”

Vừa tán gẫu vừa tận hưởng món tráng miệng ngon lành, cô quyết định mang cả món sáp ong vừa thu được ra cho mọi người ăn thử. Thứ cô lấy ra từ [Hộp vật phẩm] là một gói bánh quy cracker đơn giản. Anh Kanata thái mỏng lớp sáp ong đoạn đặt lên bánh quy.

Cảm giác giòn rụm khi nhai thật là thú vị. Khi khẽ nhai, lớp mật ngọt lịm bỗng tuôn trào và lan tỏa trong khoang miệng. Dẫu lớp sáp ong vẫn còn sót lại nhưng vì nó hoàn toàn ăn được nên cô cũng chẳng bận tâm mà nuốt luôn.

“Mật ong mà lại có cảm giác như đang ăn đồ ăn vặt thế này, gây nghiện thật đấy.”

“Đúng vậy. Sáp ong thượng hạng có hương vị hoàn toàn khác biệt. Món này làm anh muốn biến tấu đủ kiểu quá.”

Có vẻ bản năng đầu bếp của anh Kanata lại được kích hoạt rồi. Vốn là người nắm giữ dạ dày của cả nhà, Misa bèn ngoan ngoãn lấy những thứ anh yêu cầu ra.

“Anh lấy giò lụa sống cuộn sáp ong lại, rồi thêm một lát chanh nhỏ lên trên. Mọi người thấy sao?”

“Vị ngọt mặn hòa quyện, ngon vãi chưởng luôn anh ơi.”

“Còn cái này là anh kẹp sáp ong giữa lát cá hồi Sakura sống và phô mai kem, vị thế nào?”

“Cho em xin ly rượu vang đi ạ!”

“U hu hu. Rượu vang trắng chắc là hợp lắm nhỉ? Còn đây là bánh mì Baguette phết bơ tỏi, đặt lát cam và sáp ong lên trên rồi nướng sơ qua nhé.”

“Anh Kana-nii đúng thực là một nhà giả kim rồi đấy ạ.”

Phần sáp ong giòn rụm khi gặp nhiệt độ sẽ tan chảy ra, mang lại một vị ngon hoàn toàn mới lạ. Mật ong Giant Bee rất tốt cho họng, sáp ong còn có hiệu quả phục hồi mệt mỏi, thành thử đây thực sự là loại nguyên liệu thượng hạng vừa ngon vừa bổ.

“Cả nấm Tùng nhung lẫn mật ong và sáp ong, chúng ta nhất định phải thu thập thật nhiều nhé!”

Dẫu Boss tầng Killer Bear rất đáng sợ, nhưng vì hôm nay đã tiêu diệt rồi nên chắc phải một tuần nữa nó mới hồi lại. Cả nhóm quyết định sẽ tập trung thu hoạch nấm và mật ong nhiều nhất có thể trong thời gian chờ đợi trận tái đấu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!