Ước tính <Macbeth> số 3 ──── Canada
Lẽ ra phải trót lọt. Lẽ ra đã trót lọt rồi.
Khi tìm thấy bản kế hoạch đó giấu trong phòng vị linh mục, tôi đã nghĩ mình có thể đổi đời... cuộc đời lẽ ra sẽ kết thúc ở cái nhà thờ tồi tàn này, sẽ một bước lên tiên, đó chắc chắn là ý muốn của Chúa.
Vậy mà tại sao... tại sao lại thành ra thế này...
"──...Này. Tìm thấy chưa?"
"Chưa. Nhưng có dấu vết. Tìm đi. Hắn đang trốn đâu đó quanh đây thôi."
Những gã đàn ông mặt mũi bặm trợn chạy rầm rập qua. Lần này chưa bị phát hiện. Nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa? Mình có thể trốn ở đây đến bao giờ?
Mọi sự lẽ ra đã trót lọt.
Đem bản kế hoạch đó đến đâu ngay lập tức thì cũng bị coi là đồ giả thôi. Nên cần phải có một màn trình diễn. Cần phải gửi thông điệp đến ai đó trên thế giới này biết về bản kế hoạch thật sự.
Chuyện đó lẽ ra đã thành công. Lẽ ra đã thành công rồi mà...
Gã đàn ông tôi giao bản kế hoạch cũng đã mất liên lạc.
Chúng tôi đã quá coi thường. Ma lực của bản kế hoạch của Vua Tội Phạm... Đó không phải là thứ mà một gã chẳng ra gì như tôi có thể kiểm soát. Vì không biết điều đó mà nảy lòng tham, nên đã thu hút những con quái vật ẩn mình trong bóng tối của xã hội...
Ai đó.
Tôi biết là tự làm tự chịu.
Tôi biết là nhân quả báo ứng.
Nhưng mà, ai đó... nếu Chúa còn chút từ bi, thì ai đó.
Cứu tôi với.
Giải thoát tôi khỏi cái tủ quần áo chật chội này với...
"──Này. Cái tủ này kiểm tra chưa?"
"Chưa... nhắc mới nhớ, chưa xem."
"Giương súng lên. Mở cửa đây──"
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
