Chương 3: Hung thủ đã ở ngay bên cạnh từ rất lâu
1. <Nhà Thơ> đứng đầu
"...Ông... tại sao lại ở đây..."
Nhìn người đàn ông mặc vest đen đứng trên bãi cát lờ mờ tối - dáng vẻ đã quá quen thuộc từ thuở nhỏ, tôi rên rỉ trong bàng hoàng.
Evrard vẫn không lơi lỏng, chĩa mũi gậy về phía hắn - về phía Sopocles, liếc mắt nhìn sang tôi.
"Anh Fumizaki... hắn thực sự là Sopocles đó sao?"
"À, ừ... Ít nhất thì hắn đã xưng tên như vậy với tôi..."
Nhưng mà... "đó"?
Cả Evrard và Tsukuyomi Akira đều cảnh giác một cách bất thường. Không chỉ giữ nguyên tư thế chiến đấu không một giây lơi lỏng, mà cả hai đều bắt đầu toát mồ hôi hột.
"...Một con cá lớn khủng khiếp đã xuất hiện rồi..."
Ngay cả Tsukuyomi vốn luôn kiêu ngạo, giọng nói thốt ra cũng khàn đặc.
"Tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất thế giới mà <UNDeAD> đã truy đuổi kể từ khi thành lập, lại xuất hiện ở chỗ này sao... <Macbeth> quan trọng đến thế à?"
"Tội phạm bị truy nã gắt gao nhất thế giới...? Người đó á?"
"Anh Fumizaki... lý do mà dòng máu trực hệ của Vua Tội Phạm các người liên tục bị giới thám tử chúng tôi bỏ qua, chính là vì gã đàn ông đó."
Nhìn chằm chằm vào nụ cười mỉm như đi mượn của Sopocles, Evrard nói.
"Tội phạm bẩm sinh sinh ra trong <Đoàn Kịch>, lớn lên trong <Đoàn Kịch>... Khi Fumizaki Mizen bị bắt, hắn mới chỉ ước chừng 8 tuổi nhưng đã tập hợp tàn dư của <Đoàn Kịch> và duy trì sự tồn tại của nó, một thiên tài đáng sợ... Khác hẳn với lũ <Hậu duệ> (Follower) sản xuất hàng loạt kém chất lượng đang nhan nhản trên đời, hắn là người kế thừa chính thống của Vua Tội Phạm Fumizaki Mizen."
Người kế thừa chính thống của Vua Tội Phạm...?
Thấy tôi ngớ người ra, Evrard tiếp tục "Và":
"Đây chỉ là suy đoán... nhưng cũng là sự thật được nhiều thông tin củng cố. Hắn chính là đứa con duy nhất mà Fumizaki Mizen đã truyền thụ tư tưởng và kỹ thuật của mình... là con rơi."
...Con rơi...? Của ông già...!?
Vậy thì... vậy thì, người đó là...
"Sopocles của <Hạt giống kết thúc>... chính là chú ruột của anh đấy, anh Fumizaki."
Chú... của tôi...
Hèn gì... Hèn gì hắn thường xuyên đến nhà tôi... Hèn gì bọn thám tử không thèm để ý đến gia đình tôi... Vì là họ hàng ruột thịt... vì đã có người kế thừa "xịn" khác rồi...!
Khục khục, Sopocles cười bí hiểm.
"Bị lộ mất rồi... Tôi đã định tính xem lúc nào tiết lộ thì thú vị nhất cơ đấy."
"...Đưa cái USB đó đây."
Tsukuyomi cắt ngang.
"Mà tại sao lần này ngươi lại bước ra ánh sáng? <Đoàn Kịch> chỉ lập kế hoạch phạm tội chứ không tham gia thực hiện... ta nhớ tổ chức của ngươi là như vậy mà?"
"Chính xác. Chúng tôi chỉ là đạo diễn. Diễn kịch bản là việc của diễn viên."
Tuy nhiên, Sopocles khẽ lắc cái chai chứa USB bên cạnh mặt.
"Lần này là ngoại lệ. Vì diễn viên chính là tay mơ chẳng khác gì người thường... Hiện tại cậu ấy chưa đủ trình độ để đối đầu cùng lúc với những thám tử hạng nhất như quý vị. Giống như xe đạp cần bánh phụ, người mới bắt đầu cũng cần có sự hỗ trợ... Mà dù sao thì, mấy việc vặt vãnh này vốn là việc của <Đồng ca> (Chorus)."
"Đủ rồi. Câm mồm."
Trong khoảnh khắc, cát trắng tung bay.
Bùm! Với một tiếng động lớn, Tsukuyomi Akira bật nhảy khỏi bãi cát. Cú nhảy bùng nổ y hệt như lúc vụ án mới xảy ra. Hoàn toàn không giống kỹ năng của con người - đúng là siêu nhân. Áo choàng đen tung bay trong bóng tối mờ ảo, Tsukuyomi tung cú đá dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể từ trên cao xuống Sopocles.
Nhưng, tôi đã biết trước kết cục.
Không thể nào.
Đòn tấn công cỡ đó... không xi nhê gì với người ấy đâu.
Lòng bàn tay của Sopocles khẽ chạm vào gót chân Tsukuyomi.
"Cái gì...!?"
Trong nháy mắt, cơ thể Tsukuyomi xoay dọc đột ngột. Hắn lao đầu xuống bãi cát, nhưng ngay lập tức chống hai tay xuống đất, bật ngược ra sau như làm xiếc để giãn khoảng cách với Sopocles.
====================
Soạt!
Tiếng giày trượt dài trên bãi cát, Tsukuyomi trừng mắt nhìn Sophocles với vẻ kinh hoàng tột độ.
"Cái quái gì thế...! Lực không hề mạnh... nhưng chấn động xuyên qua cơ thể lại...!"
"Chẳng lẽ là... Baritsu...!?"
"...Không, sai rồi."
Tôi khẽ phủ nhận lời lẩm bẩm của Evrard.
"Baritsu là môn võ thuật của 'hợp lý'... Còn thứ người kia sử dụng hoàn toàn trái ngược, đó là võ thuật của sự 'phi lý'."
"Võ thuật 'phi lý'...?"
" 'Nhà thơ' không can dự vào vụ án, hay đúng hơn là không được phép can dự. Vì thế, đối với thám tử, hắn phải là một điểm dị biệt không thể suy luận... Tôi đã từng được dạy như vậy."
"Điểm dị biệt đối với thám tử...? Chẳng lẽ đó là...!"
"Điều khoản mất hiệu lực trong <Mười điều răn của Knox>...! Hắn là kẻ sử dụng <Điều răn thứ 5 Missing> sao!"
Tsukuyomi tặc lưỡi đầy cay cú.
Tôi không biết thuật ngữ <Điều răn thứ 5 Missing> cụ thể chỉ cái gì. Nhưng tôi lờ mờ hiểu được ý nghĩa của nó.
Phi lý, khó hiểu, phi tự nhiên... Luôn tồn tại những 'bí ẩn không thể giải đáp' mà bất kỳ suy luận nào cũng bó tay. Chừng nào thám tử chưa phải là thánh thần, đó là sự thật buộc phải chấp nhận.
Sophocles đang đánh vào kẽ hở đó. Có thể nói hắn đang lợi dụng lỗi hệ thống (bug) của các thám tử. Môn võ thuật được dệt nên bởi những nguyên lý cảm tính và phi khoa học thì Baritsu - vốn dựa trên nguyên lý hợp lý và khoa học - không thể đối phó được. Nói cách khác, đó là môn võ thuật chuyên dùng để khắc chế thám tử.
"...Dù có rêu rao là không thể suy luận đến đâu, đó cũng chỉ là chuyện của hiện tại."
Tsukuyomi hạ thấp trọng tâm, một lần nữa thủ thế chiến đấu.
"Thần thánh hay ma quỷ, vạch trần ra cũng chỉ là cỏ khô. Giống như Skyfish thực chất chỉ là tàn dư của loài ruồi, hay vòng tròn bí ẩn trên cánh đồng chỉ là trò đùa ác ý... Dù là khí công hay siêu năng lực, một khi đã nhìn thấu thì cũng chỉ là trò ảo thuật rẻ tiền mà thôi."
"Vậy để đáp lại sự kỳ vọng của ngài, tôi xin trả lời thế này."
Sophocles dang rộng hai tay như chào đón, rồi từ từ cúi đầu.
"Chẳng có mánh lới hay thủ thuật nào... cả đâu ạ."
"Đừng có xạo!"
Trước khi tôi kịp hét lên "Dừng lại", Tsukuyomi đã lao vụt đi.
Quả nhiên tốc độ đó đã tiệm cận giới hạn của loài người. Bụi cát bị bỏ lại phía sau, bóng dáng cậu ta mờ đi như làn khói. Chỉ để lại cái bóng của chiếc áo choàng đen ở vị trí một giây trước, bản thể của Tsukuyomi đã áp sát vào lòng Sophocles.
Những ngón tay phải cong lại như hàm cá mập, định xé toạc yết hầu của Sophocles.
Hoặc có lẽ, cậu ta định giết chết hắn? Hay định siết chặt khí quản để bắt sống? Rốt cuộc tôi cũng không hiểu ý đồ của Tsukuyomi.
Bởi vì mặt của Tsukuyomi đã bị ấn chặt xuống bãi cát rồi.
"...Hả?"
Evrard lộ rõ vẻ bối rối trên khuôn mặt.
Cứ như thể thời gian vừa bị đánh cắp vậy.
Rõ ràng một khoảnh khắc trước, Tsukuyomi đã vào thế tấn công. Nhưng chỉ sau một tích tắc, cơ thể cậu ta đã nằm sấp trên mặt đất.
Sophocles đã làm gì, người ngoài nhìn vào hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Không phải do nhanh. Chỉ đơn giản là nằm ngoài tầm hiểu biết... Con người khi chứng kiến một thực tế quá đỗi bất ngờ sẽ cần thời gian để chấp nhận nó. Trong khoảng thời gian trễ (lag) đó, Tsukuyomi đã bị hạ gục.
Võ thuật phi lý... Kẻ không đủ tư cách thậm chí còn không thể nhìn thấy nắm đấm của Sophocles.
"Khá lắm."
Đế giày của Sophocles dẫm mạnh lên lưng Tsukuyomi, người vừa mới nhận ra mình bị ngã và đang cố gượng dậy.
"Á hự...!"
"Chỉ riêng năng lực thể chất đó thôi cũng tương đương với Cấp bậc C rồi. Đó chính là kết tinh của sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Không... hay nói là sự vọng chấp thì đúng hơn nhỉ? Phiên bản lỗi của Akechi Kogoro."
Tôi nắm vai giữ Evrard lại khi cô ấy định lao lên.
Không thể thắng được. Giờ tôi đã hiểu. Người có thể đối đầu trực diện với hắn, chỉ có những thám tử hàng đầu thế giới... những người thuộc Cấp bậc S mà thôi.
"Cố gắng lôi con hổ ra khỏi bức bình phong, rốt cuộc ngươi đã làm điều đó bao nhiêu năm rồi...? Sức mạnh của ngươi. Kỹ thuật của ngươi. Tất cả đều gợi nhớ về cuộc đời ngươi. Thật quá đỗi đáng thương... và cũng chính vì thế, nó mang một sức quyến rũ rực rỡ."
...Không, có lẽ không phải là sự tính toán khôn ngoan gì đâu.
Có lẽ tôi chỉ đơn thuần là đang sợ hãi mà thôi.
Sợ người đàn ông đang dẫm đạp lên con người mà vẫn nở nụ cười dịu dàng kia.
Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy... một Sophocles trong tư cách tội phạm.
"Thế nào?"
Sophocles mỉm cười như ác quỷ với Tsukuyomi đang nghiến răng trừng mắt nhìn lên.
"Tôi sẽ viết cho ngài một kịch bản nhé... Trong đó, ngài sẽ tỏa sáng rực rỡ hơn hiện tại nhiều."
"Hự...! Nh... Nhà ngươi...!"
ĐOÀNGGG!!
Một tiếng nổ chói tai đột ngột xé toạc không gian.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Evrard. Trên bàn tay trắng trẻo của cô ấy, không biết từ lúc nào đã nắm chặt một khẩu súng lục đang bốc khói trắng.
"N-Này, cái đó...!"
Thoáng chút dao động, nhưng không hề có vết đạn nào trên người Sophocles, trên bãi cát hay bất cứ đâu. Đạn mã tử...? Ra là vậy...!
"Baritsu Thức Hai: <Giocco Pianissimo>."
Sophocles nở nụ cười yêu dị nhìn Evrard.
"Dùng khẩu súng không có đạn để uy hiếp đối phương, tạo sơ hở để trấn áp... Baritsu đó không có tác dụng với tôi đâu, thưa Vương nữ điện hạ. Tôi không còn ngây thơ đến mức sợ hãi trước một họng súng không có sát ý."
"Có thật sự không có sát ý hay không, ông muốn thử không?"
Chĩa thẳng họng súng vào Sophocles, Evrard tuyên bố.
"Ông đã là tội phạm bị truy nã Dead or Alive từ lâu rồi. Dù tôi có bắn chết ông ở đây, tôi cũng chẳng bị buộc tội đâu."
"...Hư hư."
Cười khẽ đầy ẩn ý, Sophocles từ từ nhấc chân khỏi lưng Tsukuyomi.
Sau đó hắn lắc nhẹ chiếc lọ chứa USB, tạo ra tiếng lách cách.
"Mục đích đã đạt được rồi. Coi như tôi sẽ hùa theo trò hư trương thanh thế đáng yêu này của cô vậy."
Giơ hai tay lên trời, Sophocles lùi một bước, hai bước ra xa khỏi Tsukuyomi. Dù vậy, Evrard vẫn giữ nguyên họng súng, không hề lơi lỏng.
"Nhân tiện."
Vẫn giữ tư thế giơ tay hàng, Sophocles nói.
"Các người có rảnh để chơi đùa ở đây không đấy? Các vị thám tử... Hình như buổi livestream của đồng đội các người có gì đó không ổn thì phải."
...Livestream?
Tôi, Evrard, và cả Tsukuyomi đang lồm cồm bò dậy đều đồng loạt nhíu mày.
Tôi vội vàng lấy thiết bị ra, mở trang hiển thị danh sách livestream góc nhìn của các thám tử.
Và rồi... livestream của Monkari Chigusa có gì đó rất lạ.
Dù hiển thị đang phát trực tiếp, nhưng màn hình lại tối đen...
"Evrard! Cái này!"
Tôi mở livestream đưa cho Evrard xem, cô ấy cũng khẽ mở to mắt.
Màn hình tối đen không hiển thị gì, nhưng lại phát ra những âm thanh kỳ quái.
Tiếng vật gì đó rơi... tiếng mở cửa tủ... tiếng đóng lại... tiếng đập bàn... tiếng kéo khóa túi xách... Những âm thanh đó di chuyển. Từ tương đối gần, dần dần xa ra, rồi lại gần lại...
Cuối cùng, một tiếng "bịch" nặng nề vang lên.
Không... hay đúng hơn là tiếng ai đó ngã xuống sàn...
"...Không thể nào..."
Mặt Evrard tái mét.
Bầu không khí có phần lơ là trước khi đến bãi biển này, giờ đây như thể tất cả đều là sai lầm.
Tôi bất giác ngẩng mặt lên khỏi thiết bị.
Sophocles đã biến mất khỏi bãi cát từ lúc nào, không để lại dù chỉ một dấu chân.
2. Màn Hai
Monkari Chigusa đã chết trong phòng riêng của cô ấy.
Trong căn phòng mà mọi ngăn tủ đều bị mở tung như thể vừa có trộm viếng thăm, cô ấy chết với bọt mép trào ra từ khóe miệng... Đúng vậy, cứ như thể cô ấy đã chết đuối ngay tại nơi này.
Trên trần nhà, một dòng chữ mô phỏng vết máu được chiếu lên.
『Ngoài khơi bọt nước chập chùng, thảy đều chết đuối vẫy vùng biển khơi』.
Câu thứ hai của bài đồng dao... Giết người theo mô phỏng sao.
Còn lại hai câu... Vụ giết người vẫn chưa kết thúc.
"...Xin lỗi..."
Thầy Amano, với sắc mặt chẳng khác gì người chết, cất giọng xin lỗi yếu ớt.
"Thầy mải xem livestream của các em... nên không để ý. Thầy đã quên mất việc cô ấy mãi vẫn chưa quay lại..."
"...Khỏi cần biện hộ."
Giọng điệu trịch thượng của Tsukuyomi cũng thiếu đi vài phần khí thế. Không hẳn là cậu ta đau buồn vì nạn nhân thứ hai xuất hiện. Mà có vẻ như thất bại trước Sophocles đã khiến cậu ta đánh mất sự tự tin.
"Cho ta biết chi tiết. Tại sao chuyện này lại xảy ra?"
"Vậy để Fio giải thích cho nhé?"
Có lẽ thấy thầy Amano đang tiều tụy, chị Fio đứng trước hành lang hiện trường, bắt đầu giải thích sự tình cho nhóm đi thám hiểm bãi cát gồm tôi, Evrard và Tsukuyomi.
"Ngay sau khi mấy đứa rời khỏi nhà khách... chắc tầm một tiếng trước nhỉ? Thì cô bác sĩ đó rời khỏi phòng khách. Cổ cầm theo túi rác để dọn dẹp mấy vỏ đồ hộp đã ăn xong. Sau đó một lúc thì mấy đứa đến bãi biển... Từ lúc đó mọi người đều dán mắt vào livestream. Ai mà ngờ được nhân vật tầm cỡ kia lại xuất hiện chứ.
Trong lúc đó thì như mấy đứa biết đấy, cái livestream kỳ quặc kia bắt đầu, thế là cả hội Fio chạy vội đến phòng này. Cửa tất nhiên là khóa từ bên trong. Gọi mãi không thấy trả lời nên bọn chị dùng dụng cụ phá khóa mật thất mang từ trường để phá khóa vào trong. Và kết quả là như mọi người thấy đấy."
Chỉ tay vào thi thể Monkari đang sủi bọt mép, chị Fio nói.
Evrard khẽ nhíu mày, ngồi xổm xuống bên cạnh cái xác. Chị Fio ghé mắt nhìn từ phía sau và nói tiếp:
"Tất nhiên là đã khám nghiệm kỹ rồi. Lúc bọn chị tìm thấy thì cổ chết chắc rồi. Với lại tìm thấy thứ này hay ho trong bàn học nè. Nhìn đi."
Chị Fio thả một chiếc chìa khóa vào tay Evrard. Evrard trố mắt.
"Chìa khóa này, chẳng lẽ là..."
"Chìa khóa vạn năng của các phòng khách. Nghe đâu được làm duy nhất một chiếc trước khi lắp đặt hệ thống khóa mã số. Theo lời bé hầu gái thì trên giấy tờ nó đã bị hủy rồi... Chắc là Ooe Danzaburou đã giấu đi để dùng cho sự kiện, rồi bị hung thủ tận dụng. Dù sao thì, việc chiếc chìa khóa độc nhất vô nhị nằm ở đây có nghĩa là..."
...Mật thất.
Khi hung thủ đi ra, hắn sẽ không thể khóa cửa bằng chìa. Bình thường có thể khóa bằng mã số, nhưng lúc nãy chị ấy bảo cửa bị khóa từ bên trong. Khóa bằng chốt trong và khóa mã số là hai thứ khác nhau.
"Ngoài chiếc chìa khóa này ra, không còn cách nào khóa cửa từ bên ngoài mà không dùng mã số đúng không ạ?"
"Có vẻ là không. Chẳng có ghi chép nào về việc làm thêm chìa khóa cả. Mà, tin hung thủ cũng được đấy chứ? Cố tình để lại chìa khóa chắc là muốn tuyên bố đây là mật thất... Cơ mà, lần này cũng chẳng có gì kỳ lạ cả."
"...Đầu độc, phải không?"
Nhìn vào khuôn mặt cái xác, Evrard nói bằng giọng lạnh lẽo.
"Tôi chưa rõ loại độc... Nhưng cô Monkari sau khi tự giam mình trong phòng đã chết vì trúng độc... Điển hình của dạng Mật thất nội xuất huyết."
...Mật thất nội xuất huyết.
Hôm qua tôi vừa mới được Motomiya dạy cho. Đó là tên gọi cho loại mật thất mà nạn nhân tự tạo ra để trốn chạy hung thủ, nhưng sau đó lại chết bên trong.
"Cạnh thi thể có túi y tế đúng không? Chắc trong đó có thuốc giải độc. Thế nên cổ mới không cầu cứu ai trong nhóm Fio mà chạy thẳng về phòng này..."
Xung quanh Monkari vương vãi những lọ nhỏ bị đổ tung tóe. Thuốc bên trong đã thấm vào thảm và khô cong từ lâu. Chắc hẳn một trong số đó là thuốc giải mà cô ấy tìm kiếm.
"Nhưng mà có hai điểm đáng ngờ ở đây."
Ánh mắt của tôi, Evrard và Tsukuyomi tập trung vào chị Fio.
"Thứ nhất. Cô bác sĩ đã ăn uống ngay trước khi tách nhóm, bình thường thì sẽ nghĩ là bị bỏ độc lúc đó đúng không?"
"Không phải sao ạ?"
"Trong dạ dày không có độc. Chị đã kiểm tra sơ bộ bằng bộ kit mang theo rồi."
"Nội dung trong dạ dày... Chị đã giải phẫu rồi á?"
Trước câu hỏi của tôi, chị Fio nháy mắt vẻ chán chường:
"Gớm quá cậu trợ lý ơi. Thi thể làm gì có vết thương nào. Là bãi nôn, bãi nôn ấy. Cổ đã nôn trong toilet của phòng này."
"Ọe ọe", chị Fio dùng tay làm động tác nôn ra từ miệng. Trước khi uống thuốc giải, cô ấy đã chạy vào toilet để sơ cứu sao...
"Thế nghĩa là độc không phải qua đường ăn uống đúng không nàooo? Ví dụ như bị tiêm thẳng vào mạch máu chẳng hạn... Nhưng nếu thế thì..."
"Độc phát tác quá nhanh..."
Evrard đưa tay lên miệng, lẩm bẩm.
"Nếu là qua đường ăn uống thì phải đợi tiêu hóa, có thể trì hoãn thời gian phát độc tối đa khoảng 3 tiếng... Nhưng nếu tiêm trực tiếp vào mạch máu, độc sẽ đi khắp cơ thể và phát huy tác dụng ngay lập tức... Ý chị là vậy phải không?"
"Chính xác. Thêm một tin buồn nữa là, trong khoảng thời gian từ lúc cô bác sĩ tách nhóm đến lúc cái livestream đen thui kia bắt đầu, có người đã nhìn thấy cổ còn sống."
"A, là tui đó."
Ushinai nãy giờ đứng nghe từ xa rụt rè giơ tay lên.
"Tui chỉ nhìn thấy từ xa thôi, thấy cô Monkari đi dọc hành lang... Chắc tầm 30 phút trước khi vụ án xảy ra. Chỉ thoáng qua thôi nhưng cảm giác cổ không có vẻ gì là mệt mỏi cả."
"Và..."
Evrard đứng dậy, nhìn quanh nhóm ở lại nhà khách.
"...Từ lúc có nhân chứng đến lúc vụ án xảy ra, bằng chứng ngoại phạm của tất cả mọi người đều hoàn hảo. Đúng không?"
"Chuẩn luôn! Đúng lúc đó mấy đứa đến bãi biển mà. Không sai được đâu. Chứ trước đó thì mọi người đi vệ sinh này nọ, tự do lung tung cả."
Khoan đã...? Độc phát tác nhanh. Hơn nữa khả năng cao là bị tiêm trực tiếp. Tức là hung thủ đã đối mặt và ra tay với nạn nhân vào thời điểm không xa trước khi vụ việc bị phát hiện.
Vào khoảng thời gian khả thi đó, không có ai là không có bằng chứng ngoại phạm.
Nói cách khác... Không ai có thể giết cô ấy.
"Vậy thì, điểm đáng ngờ thứ hai nhé."
Chị Fio giơ ngón tay lên, chỉ vào phía tường của hiện trường. Ở đó có một cái kệ đặt đèn ngủ. Hiện tại tất cả ngăn kéo đều bị mở tung, đồ đạc bên trong lòi ra lộn xộn.
"Về tình trạng hiện trường này. Bé hầu gái đã đưa ra một ý kiến rất thú vị. Xin mời~"
Đáp lại lời giới thiệu như hoạt náo viên của chị Fio, Kaila điềm đạm bước ra.
Sự xuất hiện của cô hầu gái, người mà nãy giờ mờ nhạt đến mức không ai nhận ra, khiến Tsukuyomi nhíu mày nghi hoặc. Ngược lại, Evrard nhìn cô trợ lý da nâu bằng ánh mắt tin tưởng:
"Em tái hiện được rồi sao?"
"Đại khái là vậy."
Gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc, Evrard khẽ đẩy lưng Kaila như để khích lệ.
Thấy tôi và Tsukuyomi vẫn chưa nắm bắt được tình hình, Evrard nói:
"Do đặc thù nghề nghiệp, cô ấy rất nhạy cảm với trạng thái của không gian sinh hoạt... Đến mức có thể tái hiện hành động của con người dựa trên những thông tin nhỏ nhặt nhất."
...Quả thật, bình thường Kaila quan sát và ghi nhớ trạng thái trong ký túc xá kỹ đến mức bất thường. Nếu kết hợp điều đó với khả năng suy luận từng cạnh tranh ngôi vị Thám tử Vương nữ với Evrard đến phút cuối cùng thì...
"Kaila. Bắt đầu đi."
Kaila quay lại nhìn chúng tôi, cúi chào đúng lễ nghi rồi nói bằng khuôn mặt vô cảm thường ngày.
"Sau đây, tôi xin tái hiện hành động của cô Monkari kể từ khi bước vào phòng này. Tuy nhiên, suy luận này dựa trên tiền đề là cô Monkari chưa từng quay lại phòng này kể từ khi trở về nhà khách từ Dinh thự Tenshou. Sự thật này đã được các nhân chứng xác nhận."
Cúi đầu một lần nữa, Kaila quay lưng về phía chúng tôi và bắt đầu bước đi.
Xuất phát từ cửa ra vào, vừa rảo bước dọc theo bức tường bên trái, cô ấy vừa mở lời.
"Hầu hết các ngăn tủ bị lục lọi đều có dính nước bọt và dịch dạ dày. Do đó, có thể cho rằng ngay sau khi vào phòng, cô Monkari đã lao vào toilet và nôn hết những gì trong dạ dày ra."
Mở cửa toilet rồi đóng lại ngay, cô ấy tiếp tục:
"Từ hành động này, có vẻ bản thân cô Monkari cho rằng độc đã được bỏ vào thức ăn. Về điểm bất thường này, tôi xin tạm thời chưa kết luận."
"......!"
Nếu bị tiêm độc, cô ấy sẽ không cố nôn ra để giải độc. Chuyện này là sao...?
Kaila bước từ toilet ra phòng khách, chạm nhẹ vào chiếc drone đặt trên giường.
"Tiếp theo, cô Monkari điều khiển drone và bắt đầu livestream. Ống kính camera đã bị phá hủy từ trước, vì thế chỉ có âm thanh được phát đi. Trong phòng không tìm thấy mảnh vỡ ống kính nào, nên có lẽ nó đã bị phá hủy ở một nơi khác."
Làm vậy để làm gì...? Nếu muốn cầu cứu thì cô ấy đã phải nói trên livestream hoặc hét tên hung thủ rồi chứ. Hay là do đau đớn vì trúng độc nên không nói được...?
Sau đó, Kaila chạm vào chiếc bàn cạnh giường ngủ.
"Từ đây trở đi là suy đoán dựa trên âm thanh nghe được từ livestream. Đầu tiên, cô Monkari cầm lấy chiếc đồng hồ để bàn này. Và cô ấy vừa ôm nó trên tay vừa di chuyển dọc theo bức tường..."
Kaila tái hiện lại hành động của Monkari. Lục lọi ngăn kéo bàn làm việc, với tay trái lên tủ treo tường phía trên, mở cửa, đóng mỗi bên trái lại...
"Trong suốt quá trình này, cô Monkari không hề đặt chiếc đồng hồ xuống bất cứ đâu. Việc không có âm thanh đặt đồng hồ trong livestream là căn cứ thứ nhất. Căn cứ thứ hai là dựa vào sự phân bố của dịch cơ thể dính trên đồng hồ, cho thấy cô ấy chưa từng cầm lại nó lần nào."
Nước bọt và dịch dạ dày dính trên tay Monkari đương nhiên cũng sẽ dính lên đồng hồ. Nếu cô ấy đặt đồng hồ xuống dù chỉ một lần rồi cầm lại, vị trí dính dịch thể sẽ phân tán ra ít nhất hai chỗ... Kaila chắc hẳn đã xác nhận không có dấu vết đó.
Hơn nữa, Kaila vừa lục lọi các ngăn tủ vừa đi một vòng quanh tường rồi quay lại bên giường. Ở đó có thi thể Monkari và chiếc túi y tế đã bị mở khóa.
"Và sau khi đặt chiếc đồng hồ cạnh túi này, cô ấy tìm thuốc giải và uống cạn... nhưng đã quá muộn, cô ấy đã qua đời."
"...Này này."
Tsukuyomi nhếch mép đầy vẻ khó chịu.
"Cái gì thế này... chả hiểu gì cả. Quá nhiều hành động thừa thãi."
Đúng là như vậy.
Một người đang thập tử nhất sinh vì trúng độc, lại đi lục lọi phòng mình như trộm để làm gì...? Cô ấy thừa biết thuốc giải nằm trong túi. Đó là túi của cô ấy mà.
"Lục lọi từng ngăn tủ thì tạm chấp nhận là có lý do đi. Có thể cô ta cần tìm cái gì đó. Nhưng cái đồng hồ để bàn là sao? Cố tình di chuyển thứ đó thì có ý nghĩa gì?"
"Đây là suy đoán, nhưng có lẽ là để làm rõ điểm bắt đầu và điểm kết thúc."
Kaila quay lại, nói bằng giọng bình thản.
"Thực tế là nhờ có sự di chuyển của chiếc đồng hồ này, tôi mới xác định được cô Monkari đã mở các ngăn tủ theo thứ tự nào và từ đâu. Nếu việc di chuyển đồng hồ có ý nghĩa gì, thì chỉ có thể nghĩ rằng cô ấy muốn chúng ta suy luận ra hành động của mình."
"Dying message (Thông điệp tuyệt mệnh)... ý em là vậy sao. Bao gồm cả cái livestream đen ngòm kia nữa."
Trước lời của Evrard, Kaila gật đầu.
"Hiện tại, đó là cách giải thích hợp lý nhất."
Dying message... Lời nhắn lúc lâm chung.
Dù vậy thì việc đó có quan trọng hơn uống thuốc giải không...? Biết đâu nếu không có những hành động thừa thãi đó, cô ấy đã được cứu sống rồi...
"Ngu ngốc... Vốn dĩ tất cả hành động đó đều được livestream. Dù không có hình ảnh. Nếu muốn truyền đạt điều gì thì cứ nói bằng miệng là xong."
"A, quên chưa nói. Chắc là cổ không nói được đâu."
"Cái gì?" Tsukuyomi nhíu mày, chị Fio ra hiệu nhường quyền nói cho Kaila.
"Trên da của cô Monkari xuất hiện mề đay, cổ họng sưng tấy nghiêm trọng. Có lẽ là phản ứng dị ứng nào đó. Trong tình trạng đó thì khó mà phát âm bình thường được."
"Chắc là hung thủ đã lén cho cổ ăn phải dị ứng nguyên lúc nào không hay, nhưng nếu thế thì tất nhiên bộ kit kiểm tra độc sẽ không phát hiện ra. Cơ mà nguyên nhân cái chết không phải do dị ứng. Kiểm tra bọt mép thì thấy có phản ứng giống độc."
Hung thủ đã khiến Monkari bị dị ứng để bịt miệng cô ấy...? Nếu tiêm vào đồ hộp thì không phải là không thể, nhưng nếu vậy thì Monkari vừa phải chịu đựng dị ứng vừa trúng độc mà vẫn thực hiện những hành động bí ẩn trong phòng. Rốt cuộc điều đó có ý nghĩa gì chứ...?
"...Haizz..."
Evrard đưa ngón tay lên thái dương, lắc đầu như thể đang đau đầu lắm. Đó là lần đầu tiên tôi thấy dáng vẻ này của Evrard... Không giống như đang đau đầu vì những bí ẩn chồng chất. Mà trông cô ấy... đúng rồi... trông như đang hoang mang tột độ.
Thái độ của cô ấy thay đổi cũng là từ lúc Sophocles xuất hiện. Cô ấy đâu có trực tiếp thua trận như Tsukuyomi, thậm chí người đẩy lùi được hắn ta chính là Evrard cơ mà.
Tại sao chứ?
Cảm giác như từ lúc người đó xuất hiện, mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn...
"...Mọi người, nghe tôi nói này."
Thế giới đang tăng tốc.
Bỏ lại tôi phía sau.
Lời nói bất ngờ thốt ra từ miệng thầy Amano đẩy chúng tôi vào một sự hỗn loạn còn lớn hơn nữa.
"Thầy, chính là vai hung thủ."
3. <Vụ án mạng trên đảo Kanagami>
Di chuyển ra phòng khách, chúng tôi nghiêm túc lắng nghe lời thú nhận của thầy Amano.
"Thầy nghe ông Ooe Danzaburou nói rằng muốn tạo ra một vụ án với thủ thuật hoàn toàn mới, ứng dụng hệ thống HALO."
Ngồi đối diện thầy Amano là Tsukuyomi Akira. Những người còn lại, người thì dựa lưng vào cột, người thì gác tay lên ghế sofa, ai nấy đều nghe với vẻ bồn chồn.
"Cấu trúc tổng thể của vụ án là thế này: Mỗi khi có một vụ giết người xảy ra, cấu trúc của Dinh thự Tenshou sẽ thay đổi nhờ hình ảnh ba chiều (hologram), và hung thủ sẽ thực hiện thủ thuật mật thất dựa trên cấu trúc đó. Tổng cộng có bốn vụ án, khi giải mã được tất cả, hệ thống HALO sẽ dừng lại và con đường thoát khỏi đảo sẽ hiện ra... Vai diễn của thầy là hung thủ kiêm nạn nhân thứ ba. Gọi là 'Valley of Fear' Gambit (Thí tốt bắt xe) đấy."
"(Thí tốt... cái chi rứa?)"
Ougiku thì thầm hỏi Motomiya ngồi bên cạnh. "(Là thủ thuật hung thủ giả làm nạn nhân để thoát khỏi sự nghi ngờ đấy)", Motomiya chán nản giải thích.
"Việc ông Ooe trở thành nạn nhân đầu tiên khớp với kịch bản thầy được nghe... Vì thế, thầy vẫn luôn đinh ninh rằng. Cho đến khi gã đàn ông đó... Sophocles xuất hiện, thì đây vẫn chỉ là một phần của sự kiện..."
Tôi thấy Evrard siết chặt bắp tay mình.
"Amano Moritate... Ngươi nói mình đóng vai hung thủ. Vậy trong nhiệm vụ đó, có bao gồm việc giết Ooe Danzaburou không?"
Trước câu hỏi dồn ép đầy ác ý của Tsukuyomi, thầy Amano khẽ lắc đầu đáp:
"Việc dàn dựng hiện trường được giao cho nhân viên. Như thế sẽ đỡ sai sót hơn... Thầy chỉ cần đứng đúng chỗ, đúng giờ theo chỉ định là được."
"Lúc Ooe bị giết, ngươi đang ở cùng chúng ta trong nhà ăn và chứng kiến sự việc. Trong tình trạng có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo đó, có thủ thuật nào để giết Ooe sao?"
"Có. Là bẫy giết người đơn giản thôi... Phía sau tấm thảm thêu mà các em nghi ngờ có lối đi bí mật, thực ra chỉ có một căn phòng nhỏ. Ở đó có thiết bị giống nỏ bắn tên, khi nhận được sóng điện sẽ bắn ra dao găm, theo kịch bản là đâm chết ông Ooe từ phía sau. Thủ thuật đơn giản, nhưng để giải mã thì cần phải tìm ra danh tính của 'Vua Macbeth'. Đó chính là chìa khóa của hologram đang phong ấn căn phòng bí mật đó."
"Tìm ra hung thủ để giải mã thủ thuật... Một cơ chế nghịch lý sao."
Thầy Amano gật đầu:
"Nhưng giờ thì mọi chuyện đã hoàn toàn lệch khỏi kịch bản ban đầu... Theo kịch bản thầy biết, lẽ ra không thể có chuyện cô Monkari bị giết vào lúc này... Thầy không biết liệu suy luận 'thầy là hung thủ' có còn tác dụng làm chìa khóa mở căn phòng bí mật kia nữa hay không."
"Thầy Amano."
Lúc này, Evrard mới lần đầu lên tiếng. Cô ấy hỏi với khuôn mặt tái xanh, giọng điệu như muốn bấu víu vào điều gì đó.
"Thầy nói là... thời điểm ông Ooe bị giết, thầy vẫn nghĩ đó là sự kiện đúng không ạ. Nhưng thầy cũng đã xác nhận rồi mà. Rằng ông Ooe thực sự đã chết... Vậy mà thầy vẫn nghĩ là sự kiện sao? Thầy nghĩ ông Ooe giả chết giỏi đến thế à?"
"Đúng vậy. Vì cô Monkari đóng vai tòng phạm mà."
Nhóm học sinh chúng tôi, bao gồm cả tôi, đều tỏ vẻ ngạc nhiên. Monkari Chigusa là tòng phạm ư?
Chỉ có chị Fio là cười khẩy:
"Bác sĩ là tòng phạm, kịch bản cũ rích."
"Chà, không cãi được... Có vẻ ông Ooe rất thích trinh thám cổ điển."
Thầy Amano cười khổ, rồi nói tiếp:
"Thế nên thầy cứ nghĩ cô Monkari đã giám sát và tạo ra phương pháp giả chết để qua mặt con mắt thám tử của các em... Mang tiếng là vai hung thủ nhưng thầy đâu có được nghe hết mọi thủ thuật đâu."
"Vậy... sao ạ."
Với vẻ ngập ngừng, Evrard cuối cùng cũng thốt lên. Thầy Amano tưởng cô ấy đang nghi ngờ, bèn mỉm cười yếu ớt đầy tự giễu.
"Không tin cũng phải thôi. Thầy chỉ nói những gì thầy biết. Thầy không muốn lơ là để có thêm nạn nhân nữa..."
"Những gì thầy biết là sao cơ?"
Trước câu hỏi nghiêng đầu của đàn chị, thầy Amano gật đầu thật sâu:
"Lúc nãy thầy nói có bốn vụ án với bốn thủ thuật, trong đó có một vụ... vụ mà chính thầy trở thành nạn nhân, thủ thuật của nó là thoát khỏi hòn đảo này."
"Thoát khỏi đảo?" Tsukuyomi nhíu mày. "Trước khi giải trừ hệ thống HALO sao?"
"Nghĩa là vậy đấy. Dù không xóa bỏ hologram, vẫn có cách nào đó để thoát khỏi hòn đảo này. Sử dụng cách đó là điều kiện chiến thắng của phe hung thủ. Nếu đến cuối cùng không tìm ra hung thủ, thì cũng không thể xóa bỏ hologram được mà..."
...Cũng đúng. Chừng nào còn hologram, thì chính hung thủ cũng bị nhốt trên đảo. Nếu mục đích của hung thủ không phải là giết sạch mọi người, thì sau khi đạt được mục đích, hắn phải có đường lui chứ...
Nhưng cách đó nằm ở đâu?
"Đó là tất cả những gì thầy biết. Tin hay không là tùy các em..."
Sự im lặng bao trùm phòng khách.
Mọi người đều đang suy nghĩ xem nên tiếp nhận câu chuyện vừa rồi thế nào. Tôi cũng vậy. Khi Ooe Danzaburou bị giết, tôi đã nghĩ sự kiện này bị tội phạm thực sự chiếm đoạt. Thực tế thì đúng là vậy, nhưng thầy Amano lại nghĩ khác... Nếu Monkari Chigusa là vai tòng phạm, thì chắc hẳn cô ấy cũng... có lẽ cho đến tận lúc chết.
Cùng nhìn một sự việc, nhưng lại thấy những điều hoàn toàn khác nhau...
Tập hợp nhiều thám tử thế này liệu có phải là điều tốt không? Nếu chỉ có một thám tử, có khi mọi chuyện lại đơn giản hơn... Giờ tôi mới nhớ lại tín điều của Học viện Thám tử, cơ sở của Tòa án Phân loại.
"(...Fumizaki-san.)"
Bất chợt, tay áo tôi bị Evrard giật nhẹ.
"(Tôi... nhờ chút được không?)"
"(...Sao thế?)"
"(Tôi có chuyện muốn cậu nghe... Đúng vậy, có chuyện muốn cậu nghe.)"
Tôi ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng Evrard yếu ớt đến thế.
"(...Được rồi. Về phòng tôi nhé?)"
"(...Vâng.)"
4. Lời sám hối của Thám tử Vương nữ
Theo tôi vào phòng, Evrard đóng chặt cửa lại.
Phía sau cô ấy vẫn là chiếc drone đang bay... nhưng đèn livestream không sáng. Có vẻ cô ấy thực sự không muốn người khác nghe thấy chuyện này.
Tôi kéo ghế bàn học mời Evrard ngồi, còn mình ngồi xuống mép chiếc giường đã được dọn dẹp gọn gàng. Nhắc mới nhớ, sáng nay lúc gọi tôi dậy, cô Rindou đã dọn dẹp giúp rồi.
Evrard đặt drone lên bàn, ngồi xuống ghế, hai tay nắm chặt lấy váy. Hiểu rằng cô ấy cần thời gian để trấn tĩnh, tôi im lặng chờ đợi.
Khoảng 10 giây trôi qua, Evrard cuối cùng cũng mở lời.
"Thực ra... cả tôi nữa."
"Hả? ...Chẳng lẽ cậu cũng đóng vai hung thủ!?"
"A! Kh-Không phải thế...! Ý tôi là cho đến lúc nãy, tôi vẫn nghĩ đây là sự kiện chứ không phải vụ án..."
L-Làm hết hồn... Ra là vậy...
"Cậu cũng nghĩ ông Ooe còn sống sao. Điều tra với vẻ mặt nghiêm túc thế kia mà."
"Không... Lúc điều tra thì tôi vẫn nghĩ là vụ án. Tôi bắt đầu nghĩ đó là sự kiện vào một lúc sau đó... khi anh Tsukuyomi đang kiểm tra thư phòng."
Nhắc mới nhớ. Lúc đó Kaila đã thì thầm gì đó với Evrard. Nghĩ lại thì, thái độ của Evrard thay đổi từ lúc đó.
"Lý do... tôi nghe được không?"
"...Không, bây giờ thì chưa được."
"Lại thế rồi, phong thái thám tử lừng danh. Đợi có bằng chứng xác thực hả?"
"Không phải... Nếu lỡ để hung thủ biết được thì nguy to. Điều mà Kaila nhận ra lúc đó, có thể chính là con bài tẩy của hung thủ..."
"Con bài tẩy của hung thủ...?"
Evrard gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Lúc đó chúng tôi đã nhận ra thủ thuật giết ông Ooe. Chính vì thế nên mới lầm tưởng đây là sự kiện mô phỏng vụ án quy mô lớn... nhưng mà..."
"Sao lại băn khoăn thế? Chẳng phải là cái thủ thuật bẫy giết người mà thầy Amano nói sao?"
"Không phải, khác hoàn toàn."
Tôi nín thở.
"Thứ tôi và Kaila nhận ra là một thủ thuật hoàn toàn khác... Và vai hung thủ cũng là một người hoàn toàn khác. Thế nên tôi mới rối trí... Thầy Amano, người tự nhận là vai hung thủ, lại nói những điều hoàn toàn khác với suy nghĩ của tôi..."
Evrard nhíu mày thật sâu, những kính ngữ đầy vẻ kiên định thường ngày cũng dần rơi rụng.
"Lần đầu tiên tôi gặp một vụ án khó hiểu thế này... Dễ hay khó, tôi cũng không biết nữa... Nhưng, có lẽ, điều có thể khẳng định là, chúng tôi đã nhận ra thủ thuật chính thức của hung thủ trước. Chúng tôi đã bỏ qua cái bẫy giết người được dùng làm mồi nhử kia... Suy luận của chúng tôi đã vượt quá dự tính của hung thủ..."
"Cái gì thế... Nói vậy cứ như thể hung thủ của vụ án này là..."
...Diễn viên non nớt chỉ tổ làm tốn công sức.
Lúc đó, nhớ lại lời của Sophocles, tôi ngừng bặt.
Nhìn sắc mặt tôi, Evrard chậm rãi gật đầu.
"Đúng vậy. Hung thủ của vụ án này, chắc chắn là một kẻ nghiệp dư."
"Khoan đã. Cậu cũng từng nói thế rồi, nhưng một hung thủ non tay như thế làm sao gây ra vụ án quy mô lớn thế này được? Nhốt cả hòn đảo lại đấy."
"Có lẽ, thứ biến điều đó thành hiện thực chính là <Macbeth>."
Bản kế hoạch của Vua tội phạm...
"Tôi đã lờ mờ đoán ra chân tướng của <Macbeth> rồi. Nếu phỏng đoán này là đúng, thì lý do tất cả các vụ giết người đều là mật thất, lý do thủ thuật thay đổi mỗi lần, lý do quy tắc môi trường phong tỏa thông tin bị phá vỡ... tất cả đều giải thích được. Bản kế hoạch này, tuyệt đối không được để lọt ra ngoài... Tuyệt đối, tuyệt đối phải thu hồi tại hòn đảo này... Nếu không, trường hợp xấu nhất..."
Evrard nuốt nước bọt, vẻ mặt nghiêm túc tột độ, rồi nói ra suy luận của mình.
"---Thế giới, sẽ diệt vong."
Lời nói quá đỗi hoang đường khiến não tôi từ chối hiểu trong một lúc.
Cái... cái gì cơ?
Thế giới... sẽ diệt vong á?
"N-Này... Cậu nói quá rồi đấy. Dù là kế hoạch của Vua tội phạm thì cũng chỉ là vụ án giết người thôi mà? Có phải gây chiến tranh đâu mà..."
"Còn kinh khủng hơn thế nữa! Trong trường hợp xấu nhất... Vì thế tuyệt đối không được để hung thủ này chạy thoát... Tuyệt đối không được để hắn biết tôi đã nhận ra... Nếu chỉ mình tôi bị giết thì còn đỡ. Nhưng nếu tên hung thủ kém thông minh này mà trở nên liều lĩnh thì..."
Evrard toát mồ hôi lạnh trên khuôn mặt tái nhợt. Chỉ riêng vẻ mặt không còn chút bình tĩnh nào đó cũng đủ làm bằng chứng để tin vào lời cô ấy.
"Thật ma quỷ... Ông nội của cậu đã nghĩ ra cái thứ gì thế này... Giống như lời Chúa tạo ra thế giới, để hủy diệt thế giới này cũng chỉ cần lời nói là đủ... Ông ấy đã nhận ra điều đó. Không biết là trước hay sau khi viết bản kế hoạch... Nên ông ấy mới phong ấn nó. Gửi gắm cho hậu thế... Ông ấy biết rằng nhân loại hiện tại không thể chịu đựng nổi <Macbeth>..."
"...Nói cho tôi đi, Evrard."
Quyết tâm, tôi nói.
"Tôi hiểu cậu đang tự trách mình. Cậu nghĩ rằng nếu không lơ là coi đó là sự kiện thì cô Monkari đã không chết... Vì nghĩ thế nên cậu mới sợ hãi khi nghĩ đến trường hợp xấu nhất đúng không? Vậy thì, hãy nói hết ra đi. Tôi hứa sẽ không nói với ai. Không nói với chị Fio hay Ushinai. Trước khi điều tồi tệ nhất xảy ra, hãy hợp tác bắt hung thủ nào."
Tôi đứng dậy khỏi giường, nắm chặt lấy vai Evrard, người đang có vẻ mặt như sắp nôn.
"Cho tôi biết đi... Hung thủ là ai?"
Evrard từ từ ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt tôi, và gọi tên một người...
"---Fumizaki!! Này, Fumizaki!! Có đó không!?"
Đột nhiên, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên khiến cả tôi và Evrard giật bắn mình.
Giọng này là... Ougiku hả?
Bình thường giọng cậu ta đã to rồi, nhưng giờ nghe còn gấp gáp hơn bội phần. Tôi để Evrard lại đó, rảo bước ra cửa.
Mở cửa ra, Ougiku chẳng thèm để ý đến Evrard đang ở trong phòng, hét lên:
"Fumizaki! Này, lớn chuyện rồi!"
"Sao thế, có chuyện gì?"
Chẳng lẽ lại có nạn nhân mới...
"Anh Tsukuyomi bảo là đã biết hung thủ rồi! Ổng bảo tập hợp mọi người lại để giải thích...!"
...Cái gì cơ?
5. Hồi giải quyết của Tsukuyomi Akira
Khi tôi vội vã chạy xuống phòng khách tầng 1, sự việc đã bắt đầu diễn ra mà không đợi chúng tôi.
Tsukuyomi Akira đứng trước mặt Rona, trừng mắt nhìn xuống cô ấy.
"Hung thủ là ngươi."
Không rào đón, không trình tự, không vòng vo... Tsukuyomi phán thẳng vào mặt Rona Goldie như vậy.
Rona, là hung thủ...!?
Vậy thì, người mà lúc nãy Evrard định nói là...!
Tôi quay lại nhìn khuôn mặt Evrard. Và tôi thấy.
"......!?"
Sự kinh ngạc tột độ như không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra trước mắt.
Không phải sao!?
Rốt cuộc là cái quái gì thế này...! Tại sao ai cũng nói ra những điều hoàn toàn khác nhau thế này!
"Đã quá rõ ràng rồi... Hung thủ không thể là ai khác ngoài ngươi. Kẻ đã dùng hologram che giấu nỏ bắn tên, và hạ độc Monkari, chính là ngươi...!"
"Ng-Ngài đang nói gì vậy..."
Có lẽ vì quá bất ngờ, Rona phản bác bằng giọng yếu ớt.
"Bẫy giết người thì đâu chỉ riêng tôi, ai cũng có thể làm được mà... Hơn nữa vụ của cô Monkari, tôi không hề bước chân ra khỏi phòng khách này. Tôi hạ độc lúc nào và bằng cách nào chứ...!"
"Hung thủ giết Ooe trùng khớp với người tạo ra hologram che giấu căn phòng bí mật. Giả thuyết này đã được thống nhất. Và để tạo ra hologram bằng hệ thống HALO, chỉ cần đưa ra suy luận tương ứng là được."
Hệ thống HALO là thiết bị biểu diễn suy luận của thám tử bằng hình ảnh ba chiều. Vậy ra là thế, nếu muốn giấu căn phòng bí mật, ví dụ chỉ cần nói 'Trong dinh thự này không có lối đi bí mật nào' thì...
"---A."
Ngay khi tôi nhớ ra khoảnh khắc quyết định đó, Tsukuyomi hừ mũi nói tiếp.
"Ngươi đã nói, Rona Goldie... Hôm qua, sau khi tất cả mọi người đăng ký giọng nói vào hệ thống, ngươi đã nói 'Trong dinh thự này không có lối đi bí mật nào'...!"
---Thực ra tôi đến sớm nên đã kiểm tra qua một lượt rồi. Đừng lo, có vẻ không có lối đi bí mật nào đâu.
Chính xác là cô ta đã nói như vậy. Đúng là Rona đã nói, rất rõ ràng...!
"Sau khi đăng ký giọng nói vào hệ thống, chỉ có ngươi đề cập đến lối đi bí mật! Do đó, kẻ có thể dùng hologram để giấu lối đi bí mật cũng chỉ có mình ngươi!"
"Kh-Khoan đã... Khoan đã nào!"
Evrard hoảng hốt chen vào.
Với thân hình nhỏ bé, cô ấy nhìn thẳng vào Tsukuyomi.
"Chỉ dựa vào đó thì căn cứ quá yếu...!! Có thể ai đó khác đã nói suy luận tương tự với hệ thống ở nơi không ai biết thì sao! Hơn nữa, anh vẫn chưa giải thích được vụ của cô Monkari! Kể từ khi bạn Ushinai nhìn thấy nạn nhân, cô Rona vẫn luôn ở phòng khách cùng mọi người mà! Cô ấy có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo!"
"Đúng đó! Rona vẫn luôn ở đây mà!?"
Ushinai lên tiếng, Ougiku và Motomiya cũng hùa theo "Đúng rứa!", "Không sai". Chậm hơn một chút, chị Fio và thầy Amano cũng đồng tình "Đúng thế nhỉ", "Quả nhiên là vậy". Kaila cũng im lặng gật đầu. Lúc đó có đông người thế này cơ mà. Không thể nào rời khỏi phòng khách mà không ai nhận ra được.
"Lũ ngu. Ở trên cái đảo quái dị này mà các ngươi vẫn tin vào mắt mình sao?"
Nhổ toẹt một câu đầy khinh bỉ, Tsukuyomi ném ánh nhìn sắc lẹm về phía Ushinai.
"Nhóc con. Thứ ngươi nhìn thấy là ảo ảnh đấy. Là hologram do hung thủ... do ả đàn bà này tạo ra!"
"Hả...!?"
Ushinai há hốc mồm kinh ngạc. Là diễn hay là thật đây.
"Ngươi có nghe thấy giọng Monkari chút nào không? Chỉ nhìn thấy từ xa... Ngươi đã nói thế nhỉ? Nếu vậy thì dù là hologram cũng chẳng có gì lạ. Và nếu suy nghĩ lại dựa trên tiền đề đó, toàn bộ bằng chứng ngoại phạm sẽ biến mất sạch sẽ! Trước thời điểm nhìn thấy đó, tất cả mọi người đều có lúc rời khỏi chỗ ngồi... Đúng không?"
"Nh-Nhưng mà...!"
Dù bị khí thế của Tsukuyomi lấn át, Evrard vẫn cố bám trụ.
"Nhưng mà cái livestream kia thì sao!? Đến thời điểm livestream đó, cô Monkari vẫn còn sống mà!"
"Ngươi có làm nghề livestream đúng không? Vậy chắc ngươi biết chứ... cái gọi là 'công chiếu' (livestream chậm). Ả đàn bà này đã lục lọi phòng trước khi giết Monkari, dùng drone của Monkari để thu âm lại những âm thanh đó. Rồi cài đặt để nó phát chậm sau vài tiếng... Drone thì đánh tráo bao nhiêu cái chả được. Hoặc có thể ả đã đăng nhập vào tài khoản của Monkari từ drone của mình. Nếu thông đồng với bên tổ chức thì chuyện đó hoàn toàn khả thi.
Còn mấy thứ dịch dạ dày hay nước bọt trong phòng, các ngươi có xét nghiệm DNA đâu. Dù là do hung thủ ngụy tạo thì hiện tại chúng ta cũng chẳng có cách nào phân biệt.
Nghĩ theo hướng này thì những hành động thừa thãi kia cũng được giải thích. Bản thân Monkari không hề lục lọi nhà cửa gì cả, mà đi thẳng đến túi y tế rồi chết. Căn phòng lộn xộn kia là do những hành động vô nghĩa nhằm tạo thủ thuật bằng chứng ngoại phạm mà thôi. Sao hả con búp bê kia, thế đã phục chưa?"
"Không... Không. Tôi hoàn toàn không phục!"
Evrard trừng mắt nhìn lên gã đàn ông to lớn hơn mình gấp mấy lần, khiến Tsukuyomi nhíu mày khó chịu.
"Giả sử cô Monkari bị giết trước khi có nhân chứng của bạn Ushinai đi nữa! Thì người mất bằng chứng ngoại phạm là tất cả những ai có mặt ở nhà khách lúc đó, chứ không riêng gì cô Rona! Ngoài cô Rona ra, vẫn có đầy người có thể tiếp cận cô Monkari và tiêm độc cơ mà!"
"Ta đã nói chuyện đó là bất thường rồi mà nhỉ?"
Với vẻ cao ngạo, siêu việt, Tsukuyomi Akira thao thao bất tuyệt.
====================
"Tại sao kẻ bị tiêm độc lại nôn hết thức ăn trong dạ dày ra chứ? Hành động đó của Kadokari chứng tỏ độc được đưa vào qua đường miệng!"
"Nhưng không hề tìm thấy độc trong bãi nôn hay vật chứng!"
"Vậy thì đó là loại độc không thể phát hiện ở dạng đơn lẻ."
Trước suy luận được nói ra một cách thản nhiên ấy, Evrard há hốc mồm: "Cái gì..."
"Con khốn, cô nghĩ trên đời này có bao nhiêu loại độc hả? Mấy cái bộ xét nghiệm như đồ chơi con nít của cái trường này tìm được bao nhiêu thứ chứ. Đặc biệt là loại độc chỉ phát huy tác dụng khi có chất xúc tác...! Kadokari đã bị dị ứng ngay trước khi chết! Nếu hắn bị ép ăn một loại độc tố chỉ kích hoạt khi gặp phản ứng dị ứng đó, thì việc không tìm thấy độc trong bãi nôn là chuyện đương nhiên. Vì độc chất đã bị tiêu hóa từ đời nào rồi!
Nếu vậy thì hắn bị trúng độc khi nào? Lũ các người có thấy Kadokari ăn cái gì không? Có ai làm chứng chuyện đó chưa? Nếu không, thì chỉ có thể là hắn đã ăn độc vào lúc bọn mày không nhìn thấy. Và khoảnh khắc đó chỉ có một mà thôi!
Rona Goldie... chính là lúc hắn chữa trị vết thương cho cô! Khi đó bọn tao đang lục soát trong nhà khách nên không giám sát hành động của các người!"
Vai Rona giật nảy lên.
Khoảnh khắc duy nhất nạn nhân ở riêng với người khác... người đó, quả thực là Rona.
Nhưng mà.
"Nhưng mà!"
Như thể đồng thanh với tiếng lòng của tôi, Evrard lên tiếng.
"Độc chất phát huy tác dụng nhờ dị ứng ư... làm gì có thứ thuận tiện như thế...!"
"Vụ án là thứ được hung thủ tạo ra cho thuận tiện với mình mà!!"
Tsukuyomi gào lên đầy giận dữ, hắn thô bạo định đẩy Evrard ra.
"Đủ rồi! Tránh ra! Chỉ cần bắt con đàn bà đó nôn ra sự thật là xong!"
"Tôi không tránh...!"
Evrard chộp lấy cánh tay đang vươn tới của hắn, giữ chặt lại.
"Suy luận của anh chẳng thanh lịch chút nào! Nó chỉ là một con bù nhìn đầy lỗ hổng thôi! Rốt cuộc anh đang vội vàng cái gì chứ!?"
"Cái con... rối rách này...!!"
Cánh tay Tsukuyomi vươn ra và bàn tay Evrard đang giữ lấy bắt đầu run lên bần bật. Những ngón tay thon dài găm sâu vào tay Tsukuyomi, chân Evrard trượt nhẹ về phía sau tạo nên tiếng ken két. Trông có vẻ ngang sức, nhưng chênh lệch thể hình là quá rõ. Lượng cơ bắp cũng một trời một vực. Nguy rồi, Evrard sẽ thua mất...!
Ngay khi tôi định lao ra, đã có một người hành động nhanh hơn bất cứ ai.
Là Rona.
"...Tôi... Tôi là...!"
Cô ấy lắc mạnh khuôn mặt tái nhợt, rồi với những bước chân loạng choạng như sắp ngã, cô ấy bắt đầu chạy.
Hướng cô ấy nhắm tới là cửa ra vào của nhà khách.
"Con khốn kia!!"
Trước mặt Tsukuyomi đang định đuổi theo bóng lưng đó, Evrard đã đứng chắn ngang.
Trong khoảng thời gian đó, Rona lao ra khỏi nhà khách.
Tsukuyomi trừng mắt nhìn Evrard với ánh nhìn như muốn bắn chết người đối diện.
"Mày điên à...! Mày định bao che cho hung thủ sao!!"
"Anh mới là người điên đấy! Tại sao anh lại không nhìn thấy xung quanh gì hết vậy!?"
Evrard dang rộng hai tay.
Như để chỉ vào không gian này... vào những con người đang hiện diện trong không gian này.
"Đã có người! Từ lúc nào không hay! Đã biến mất rồi kia kìa!!"
Trước lời nói đó, Tsukuyomi lộ vẻ ngỡ ngàng.
Tôi cũng nhìn quanh phòng khách và cuối cùng nhận ra.
Nhắc mới nhớ.
Nói mới để ý.
Ngoài Rona ra... còn một người nữa.
Người đó, đã biến mất.
6. Chân hung
Không phải.
Không phải tôi.
Không phải... Không phải...! Tôi, tôi là kẻ giết người ư...!
Lao ra khỏi nhà khách, tôi cắm đầu chạy thục mạng. Nhưng lạ thay, tôi không bị lạc vào khu rừng đã hóa thành dị giới, mà lại đang hướng về phía Dinh thự Tenshou.
Đầu óc tôi quay cuồng. Mạch suy nghĩ rối loạn, mất hết trật tự.
Tôi. Không phải. Vì ký ức. Đúng rồi tôi không nhớ. Kẻ giết người. Tôi chưa từng giết người. Chắc chắn là không. Không. Chưa một lần nào...
Chưa một lần nào?
...Tại sao lại nghi ngờ? Không biết. Không biết nữa. Dần trở nên. Nên trở dần không hiểu. Không, không không không không không. Một, lần nào, một lần nào một lần nào bất cứ lúc nào, người, con người con người con người...
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã vào bên trong tòa nhà. Đây là Dinh thự Tenshou sao? Chẳng còn chút dấu tích nào. Tôi chỉ biết chạy trốn.
"...Không phải... Không phải... Không phải..."
Tôi không phải. Không phải kẻ giết người. Chắc chắn tôi không giết ai. Tôi. Không phải tôi!
...Phải rồi.
"Có kẻ... đáng ngờ hơn... Đúng rồi, còn hơn cả... hơn cả tôi nữa...!"
Tôi đã nhìn thấy hai lần.
Thiếu niên đó... thiếu niên mà chỉ mình tôi biết...!
"Đâu rồi...!? Cậu đang ở đâu!? Nếu tôi không phải hung thủ thì chỉ có thể là cậu thôi!"
Ngay khi tôi vừa thốt lên.
Như thể lời cầu nguyện của tôi đã thấu đến trời xanh, thiếu niên ấy hiện ra ngay trước mắt tôi, như rỉ ra từ không khí.
Quả nhiên... quả nhiên là vậy...!
"Cậu chính là hung thủ... Nếu là cậu, người mà ngoài tôi ra không ai biết đến sự tồn tại! Thì cậu có thể giết anh Kadokari mà chẳng cần quan tâm đến chứng cứ ngoại phạm...!"
『Thế thì chẳng phải là bình mới rượu cũ sao.』
Nói ra một câu khó hiểu, thiếu niên mỉm cười đầy ẩn ý.
『Cậu biết rõ mà. Ai là hung thủ. Ai là kẻ đã giết hai mạng người.』
"Thế nên là cậu đúng không? Dù tôi không biết cậu là ai nhưng mà...!"
『Cái đó cậu cũng biết rõ mà. Tôi là ai... cậu thừa biết.』
...Cái gì... ý cậu là sao...?
Tôi không biết... Về một đứa con trai như thế này... tôi...
『Tôi, chính là cậu.』
Tiếng nói.
Rõ ràng cậu ta đang ở trước mặt.
Nhưng tại sao, lại vang lên từ bên tai.
『Ngoài cậu ra chẳng ai nhìn thấy tôi. Ngoài bên trong cậu ra tôi không tồn tại ở đâu cả. Tôi chỉ là ảo ảnh sinh ra từ suy luận vô thức của cậu mà thôi.』
Vang vọng trong tai.
Ngân nga trong tai.
Thì thầm trong đầu.
『Cậu đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi. Đổ cho tôi để quên đi những gì mình đã làm. Tất cả đều do cậu làm. Cậu đổ vạ cho tôi, rồi tự mình quên sạch.』
Không phải thế.
Không phải tôi.
Tôi không phải hung thủ...
『Vậy thì, thứ trong túi áo cậu là cái gì?』
Trong túi áo?
Tôi run rẩy đưa tay sờ thử.
Cảm giác sột soạt khiến tôi ớn lạnh sống lưng.
Trong túi áo tôi, từ lúc nào không hay, thứ đó...
Mảnh giấy đó.
...Là một chuỗi ký tự.
Một mật khẩu ngẫu nhiên gồm 12 ký tự.
『Đến ngôi nhà này với tư cách gián điệp, đương nhiên việc đầu tiên cậu làm là điều tra bên trong dinh thự.』
Giọng nói ấy vạch trần tội lỗi của tôi.
『Ở đó cậu đã tìm thấy mật khẩu này và ghi chép lại... Mật khẩu quản trị viên có thể truy cập vào hệ thống của hòn đảo.』
Tôi đã giữ mảnh giấy này suốt.
Không cho ai xem, giữ khư khư bên mình.
『Nếu không có mật khẩu đó thì không thể sử dụng nỏ trong căn phòng bí mật... Là cậu đấy. Chỉ có thể là cậu thôi. Cậu đã lừa dối suốt bấy lâu nay. Không phải lừa các thám tử khác. Mà là lừa chính bản thân mình. Cậu muốn trốn chạy khỏi tội lỗi... Cậu muốn tin rằng mình không phải là hung thủ. Sự quan sát đầy hy vọng đó đã thành hình, và sinh ra tôi.』
Tôi.
Tôi.
『Đến lúc tự do rồi đấy... Nè, Ruth.』
Bị gọi tên thật, nắp hòm ký ức trong tôi bật mở.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
