Sherlock + Academy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 02 - Chương 4: Suy luận, cứu rỗi, hay vì điều gì

Chương 4: Suy luận, cứu rỗi, hay vì điều gì

1. Chỉ sự đúng đắn thôi thì

Có cái gì đó nhỏ nhỏ ném trúng đầu tôi.

『Uầy, nó làm thật kìa, làm thật kìa!』

Tiếng thì thầm to nhỏ của đám con trai cùng lớp. Khi tôi quay lại, ba đứa con trai đang tụ tập cười cợt nhìn về phía này liền nói 『Bị phát hiện rồi, bị phát hiện rồi!』, 『Chạy thôi chạy thôi!』 rồi lại thì thầm với nhau và chạy biến khỏi lớp học.

Con người ấy à, kẻ nào cũng như kẻ nấy, chẳng có gì khác biệt.

Dù có chuyển đến trường tiểu học nào đi nữa, ban đầu ai cũng đứng từ xa dò xét tôi. Qua giai đoạn đó thì đến cái này. Một vài đứa ngu ngốc bắt đầu tự ý chơi trò thử thách lòng can đảm (chicken race), và dần dần con người tôi trở thành một trò chơi đơn thuần đối với bọn chúng.

Từ đây trở đi có hai con đường chính.

Hoặc là tôi lờ đi và bọn chúng được đà lấn tới, hoặc là tôi phản kháng và người lớn sẽ can thiệp.

Lần này tôi quyết định lờ đi. Chuyển nhà đâu có miễn phí. Nếu không sống ở đây thêm một thời gian nữa thì tài chính nhà tôi chắc chắn sẽ phá sản.

Cứ thế, những trò ác ý vặt vãnh trở thành chuyện thường ngày. Đối với tôi, đó là những ngày tháng nhàm chán, tẻ nhạt như một trò chơi đã chơi chán chê.

Một ngày nọ... có một kẻ đã bước qua ranh giới của trò thử thách lòng can đảm.

Chẳng có lý do gì cả. Khi tôi đang đi bộ về nhà một mình như mọi khi, đột nhiên bị ai đó đẩy mạnh từ bên hông, suýt chút nữa thì lao ra lòng đường. Tôi, lúc đó đã bắt đầu được Sophocles rèn luyện, lập tức trụ vững lại trên vỉa hè và quay lại nhìn kẻ đã đẩy mình.

Kẻ đó có một điểm duy nhất khác biệt so với đám đua đòi thử thách lòng can đảm từ trước đến nay.

Mắt nó ngập nước, khuôn mặt méo xệch đi vì uất ức.

『........................』

Thằng nhóc cắt tóc kiểu "bát úp" trông có vẻ hiền lành, chắc là bị đứa bắt nạt nào đó sai khiến thôi. Nhìn qua và phán đoán như vậy, tôi im lặng bước đi tiếp.

Thế rồi, tôi lại bị đẩy mạnh vào lưng một lần nữa.

Lần này tôi thậm chí còn chẳng chúi người về phía trước, chỉ liếc nhìn ra sau một cái rồi lại bước đi.

『...Trả đây...』

Nó đang nói gì đó.

『Trả đây... Trả đây cho tao...!!』

Một cú va chạm mạnh hơn hẳn đập vào hông tôi. Nhìn xuống, thằng nhóc ban nãy đang túm chặt lấy hông tôi với khuôn mặt tèm lem nước mắt.

『Mày... Của mày...! Tín đồ của... ông nội mày...! Đã cướp mất chị tao... Trả đây... Trả chị tao đâyyyyyyyyyyy!!』

Dù có bao nhiêu lần, bao nhiêu lần đi nữa tôi cũng sẽ nói.

Chuyện này đối với tôi chỉ là những ngày tháng nhàm chán, tẻ nhạt như một trò chơi đã chơi chán chê mà thôi.

『Ồn ào quá. Đừng có nói với tao.』

Tôi thô bạo hất nó ra, rồi rảo bước rời khỏi đó.

『...Trả đây... Trả đây...』

Tiếng lẩm bẩm nghẹn ngào trong nước mắt nhanh chóng tan biến vào xa xăm.

Không phải là tôi không nghĩ gì cả. Chỉ là, tôi đã quá chán ngán rồi. Vô số sự chán ngán chồng chất lên nhau không đếm xuể, và sự chán ngán hiện tại lẫn vào trong đó, tôi chẳng thể tìm thấy ý nghĩa đặc biệt nào.

Nếu là chuyện ông nội làm thì còn nói được, chứ chuyện do tên tội phạm chịu ảnh hưởng bởi ông nội làm thì càng chẳng liên quan gì đến tôi.

Chỉ có sự đúng đắn đó, chỉ có lý lẽ chính đáng đó mới xoa dịu được sự chán ngán của tôi.

Vì thế tôi đã không nhận ra.

Rằng nước mắt đang tuôn rơi trước mắt kia, không thể nào không liên quan đến mình.

Rằng cậu ta đau khổ và uất ức đến mức không thể không nói với tôi.

Không chấp nhặt các mối quan hệ, chị Fio đã nói với tôi như vậy.

Điều đó có nghĩa là không hứng thú với con người.

Dù ai kể lại thì sự thật vẫn là sự thật, Georges Hermite đã nói như vậy.

Điều đó có nghĩa là con người không có ý nghĩa gì cả.

Ngẫm lại thì, hình như tôi vẫn luôn theo đuổi "điều đúng đắn". Kể cả sau khi đến hòn đảo này, tôi chỉ toàn suy nghĩ xem nên làm gì, chứ chưa từng thử suy nghĩ xem mình có thể làm gì.

Nếu có người đang khóc trước mặt... tôi đã không thể suy nghĩ được rằng thứ cần thiết không phải là nói ra sự thật, mà là đưa tay ra giúp đỡ.

Vì tôi luôn được cứu rỗi bởi sự đúng đắn... vì chỉ có sự thật rằng mình không sai mới an ủi được tôi.

Thế nên.

Tôi, rốt cuộc chẳng làm được gì cả.

"......Kadokari, Chigusa."

Ngồi bệt xuống hành lang tầng 2 nhà khách, nhìn qua cánh cửa phòng mở toang vào khuôn mặt chết chóc của vị thám tử y tế, tôi lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc.

"Anh... đã bị ông nội tôi, giết chết."

Một điều hiển nhiên, nhưng đến tận bây giờ tôi mới nói ra.

"Đã bị, ông nội tôi, giết chết."

2. Cách sống đã qua, cách sống sắp tới

Sau khi Sophocles biến mất, chúng tôi lủi thủi rút về nhà khách.

Chẳng thể làm gì được...

Không thể dùng bạo lực khống chế Sophocles, cũng không thể cưỡng ép xông vào Dinh thự Tenshou đã hóa thành khối bóng tối cực sắc.

Ai là người đã nói hãy chấn chỉnh lại tình hình nhỉ? Nghe cái giọng lọt tai đó thì chắc là thầy Amano rồi. Cách nói chỉ người lớn mới nói được. Là những lời không thể thốt ra từ miệng trẻ con. Từ những đứa trẻ bất lực.

Sau khi trở về nhà khách, không ai nói với ai câu nào.

Cũng chẳng buồn cảnh giác vụ giết người tiếp theo, mỗi người tản ra một nơi tùy thích trong nhà khách.

Từ lúc đó, sự im lặng u uất cứ kéo dài mãi.

Cứ như cái kết của nhân loại mà Sophocles tiên tri đã trôi đi đâu xa lắc xa lơ rồi.

"...Gì đây. Ông ở chỗ này hả."

Quên mất bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Ougiku, người đã tắt ngấm vẻ hài hước thường ngày, xuất hiện cùng Motomiya phía sau.

Ougiku liếc nhìn vào căn phòng khách tôi đang nhìn, cau mày lại, rồi đóng sầm cửa phòng đó lại thật nhanh.

Sau đó chẳng nói chẳng rằng, cậu ta ngồi xổm xuống cạnh tôi đang ngồi bệt dựa lưng vào tường.

"Nè, Fumizaki... Tui hổng biết ông đang suy nghĩ cái gì trong đầu để sống. Đương nhiên rồi, người dưng nước lã mà... Nhưng mà... Tui nghĩ ông không cần phải gánh vác đến mức đó đâu nghen?"

Không phải chuyện do ông làm, Ougiku đã nói vậy.

Đúng thế. Tôi cũng luôn nghĩ như vậy. Tội phạm là ông nội tôi... lần này kẻ chủ mưu là Sophocles. Chuyện ông nội tôi làm, hay chuyện chú tôi làm, đều không phải do tôi làm.

Nhưng, không phải là không liên quan.

Đã không phải là, không liên quan.

"...Rona..."

"Hử?"

"Rona, đã từng lườm tôi... Chỉ trong khoảnh khắc, cũng chẳng nói thành lời... nhưng đó là sự căm ghét... Giờ thì tôi hiểu rồi. Cô ấy cũng là nạn nhân của ông nội tôi..."

Giống hệt ánh mắt đó.

Ánh mắt của thằng nhóc đã túm lấy tôi trên đường đi học về.

"Không phải do tôi làm... Không phải chuyện tôi phải chịu trách nhiệm. Điều đó đúng... Về lý thuyết là đúng. Nhưng cũng có những người bị sự đúng đắn đó đè bẹp, mất đi nơi trút giận dữ và bi thương..."

"Nói vậy rồi ông định làm vật tế thần hả? Cái đó sai bét rồi."

"Tôi biết... Nhưng đó là sự thật. Là chuyện thực tế đang tồn tại..."

Tôi không có trách nhiệm.

Bất kỳ thám tử, cảnh sát hay quan tòa nào cũng sẽ phán quyết như vậy. Nhưng, nếu vậy thì, tôi nên bỏ mặc thằng nhóc đó và Rona sao? Đó là điều đúng đắn sao?

"Tôi mất tự tin rồi... Nhìn thấy bộ mặt thật của người mình biết từ nhỏ bằng chính đôi mắt này... Từ trước đến giờ, tôi chỉ tức giận vì những cái nhãn bị người ta đơn phương dán lên mình... Chỉ cần phủ định được điều đó là xong...

Nhưng mà nè... đứng trước những người thực sự là nạn nhân của ông nội hay Sophocles, liệu tôi có thể làm y như vậy không...? Vênh mặt lên suy luận, ra vẻ anh hùng đưa tay cứu giúp... tôi có tư cách đó sao? Tôi không có trách nhiệm... Nhưng, cũng chẳng có tư cách... Việc có thể làm chỉ là gào lên như một thằng nhãi ranh rằng dừng lại đi dừng lại đi..."

Bất lực... bất lực, và vô giá trị.

Chỉ càng chọc vào nỗi đau của những người bị ông nội và Sophocles làm tổn thương... Thật sự, thật sự quá vô nghĩa.

Tại sao tôi lại ở đây?

"........................"

Ougiku khẽ thở dài, dựa lưng vào tường. Motomiya cũng im lặng, nhìn xuống sàn hành lang.

Một lúc sau, Ougiku bất ngờ lên tiếng.

"...Tui á, hổng có tài năng kể Rakugo."

Trước câu nói đường đột, cả tôi và Motomiya đều nhìn chằm chằm vào Ougiku.

Ougiku nhìn lên trần nhà:

"Ông già tui nói mài giũa thì sẽ sáng... nhưng tui cũng hổng có cái gan để mài giũa. Nỗ lực cũng là tài năng mà, dù có khiếu đến đâu mà không có gan lì thì cũng như người thường thôi. Rốt cuộc tui chỉ là thằng làm cho có vì lỡ sinh ra trong gia đình Rakugo thôi."

Cậu ta gãi gãi đỉnh đầu vẻ xấu hổ.

"Dù vậy, nếu bắt buộc phải kế nghiệp thì chắc tui cũng ráng làm theo kiểu người thường thôi, nhưng mà ông già tui nói vầy nè. 'Nếu mày có chuyện khác muốn làm thì cứ làm đi. Thời đại này cũng đâu cần cố chấp chuyện cha truyền con nối'. "

"Phụ huynh tâm lý quá còn gì."

Motomiya nói, Ougiku hừ mũi.

"Thì đúng là vậy. Thực tế tui cũng ngưỡng mộ thám tử từ hồi xưa rồi... may mắn đậu vào trường nên tui hí hửng nhập học lắm. ...Nhưng mà hổng được đâu ha. Rốt cuộc cũng là chạy trốn thôi. Một thằng không thể kiên trì với cái nghề làm bao nhiêu năm mà vứt bỏ giữa chừng, rồi nói 'cái này chắc mình có tài năng' để nhảy sang cái khác, thì rốt cuộc cũng chẳng làm nên trò trống gì. Tui đã bị tát thẳng vào mặt sự thật đó... Fumizaki, trong cái Tòa án Phân loại lần trước của ông đó."

"Thế nên ông... mới vừa khóc bù lu bù loa vừa bắt chuyện với tôi hả."

Ougiku dụi mũi vẻ ngượng ngùng.

"Tóm lại là, tui muốn nói cái gì, là chuyện mình chẳng làm được gì là chuyện bình thường thôi. Tui cũng hay nói chuyện với mấy đứa bạn học trường cấp 3 bình thường, tụi nó thoải mái lắm nghen? Chẳng thèm suy nghĩ 1 milimet nào về tương lai, cứ chơi bời rồi kiếm bạn gái. Tụi nó còn khen tui là, đến thằng như tui mà cũng đang cố gắng vì điều mình muốn làm... Nghĩ thế thì, Fumizaki, ông suy nghĩ nghiêm túc quá rồi đó."

Khác hẳn với vẻ bề ngoài ha, nói rồi Ougiku cười nhăn nhở.

Quả thực, có lẽ là vậy. Lẽ ra tôi cứ nên để mơ hồ chuyện mình muốn làm gì, nên làm gì, và chỉ cần nghĩ đến chuyện trước mắt là được... Không, lẽ ra tôi đã làm thế, cho đến tận ngày hôm qua... cho đến khi gặp lại Sophocles.

"...Nếu đã theo dòng cảm xúc này, thì tôi cũng kể chuyện ngày xưa một chút nhé."

Nói rồi, Motomiya cũng ngồi xuống cạnh tôi.

"Quê tôi là một vùng quê khá hẻo lánh. Hiếm khi nào tôi rời khỏi nơi mình sống. Nhưng mà, ở nơi như thế cũng có kẻ lập dị, một người cứ hay lên thành phố chơi rồi quay về, hiện thân của dân chơi tiệc tùng (paripi) chính hiệu. Dù lớn hơn tôi khá nhiều tuổi, nhưng tôi đã coi người đó là người bạn thân nhất..."

"À, có ha, mấy ông anh hàng xóm kiểu đó!"

Ougiku hưởng ứng, Motomiya gật đầu.

"Tôi đã ngưỡng mộ người đó, và giờ vẫn không thay đổi. Nhưng mà... giờ nghĩ lại thì... những câu chuyện làm quà của anh ấy sau khi từ thành phố về, hình như có chứa vài yếu tố phi đạo đức. Ví dụ như quan hệ nam nữ. Anh ấy vẫn kể chuyện chơi bời với các cô gái như mọi khi, nhưng nhớ kỹ lại thì, nghĩ kiểu gì thì nhân vật mỗi lần đều khác nhau."

" "À..." "

Tôi và Ougiku cùng thốt lên, Motomiya cười khổ.

"Anh ấy là người kể về việc quan hệ với nhiều phụ nữ như một tấm huy chương. Tôi của bây giờ không cho điều đó là tốt, nhưng ký ức ngày nhỏ nghe anh ấy kể chuyện, giờ vẫn là kỷ niệm quan trọng không thay đổi. Có thể anh ấy đã làm nhiều người phải khóc, nhưng quá khứ ngưỡng mộ một người như thế đã tạo nên tôi của bây giờ."

Điều quan trọng là, Motomiya tiếp tục.

"Điều quan trọng là từ giờ sẽ làm gì... Khắc ghi bằng chứng mình đã sống vào thế giới như thế nào."

Từ giờ, sẽ làm gì...

Không phải ông nội, cũng không phải Sophocles, mà là tôi sẽ làm gì.

"Làm màu thấy ớn. Tui biết tỏng rồi nha Motomiya. Cái tính mê ngực bự của ông là ảnh hưởng từ ông anh đó chớ gì!"

"Nói mới nhớ... trong chuyện của anh ấy, có đoạn ngủ vùi trong bộ ngực của 3 người..."

"Hả!? Vãi chưởng! Kể chi tiết nghe coi!"

"Không, ông hóng hớt hơi quá đà rồi đấy."

Cảm giác thật kỳ lạ. Trước căn phòng có xác chết mà lại nói chuyện tào lao như giờ nghỉ trưa trong lớp học thế này. Thật bất kính, thật thiếu suy nghĩ... nhưng, tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút.

3. Lucky Lecher lần này (?)

"Mà nè Fumizaki, người ông dơ quá đó!"

"Bị lăn lóc trên đất, lại còn suýt rớt xuống sông mà."

"Đi tắm một cái đi! Thế thì đầu óc cũng tỉnh táo hơn chút đỉnh đó."

Nghe vậy, tôi mang đồ thay đến trước nhà tắm tầng 1.

Mặt trời đã lặn, cũng đến giờ đi tắm rồi. Nhưng không biết có nước nóng không nữa. Chẳng còn ai chuẩn bị cho cả.

Thôi thì tắm vòi sen được cũng là may rồi. Như Ougiku nói, dội nước nóng vào người chắc đầu óc cũng sẽ thông thoáng hơn đôi chút.

Nghĩ vậy, tôi mở cửa phòng thay đồ.

"...Ủa?"

"........................"

Ushinai đang ở đó.

Đúng lúc cô ấy đang vén chiếc áo sơ mi mặc bên trên lên, để lộ vùng bụng.

Tôi biết lỗi hoàn toàn thuộc về tôi khi không kiểm tra xem có ai bên trong không, nhưng cho tôi nói một câu thôi.

Lại nữa hả.

"Gì đây gì đây? Fumizaki-kun. Cái mặt kiểu 'lại nữa hả' đó là sao. Đó là thái độ của con trai khi nhìn thấy làn da ngọc ngà của thiếu nữ đó hả?"

"...Không, Ushinai. Xin lỗi nhé, nhưng giờ không phải lúc diễn Rom-com đâu. Mấy cái này để hôm qua làm đi. Lúc đó thì tôi cũng đỏ mặt tía tai cho cô xem."

"Gì chứ gì chứ! Nói cứ như bà chị già phiền phức hay trêu chọc đàn em vậy!"

Không phải như mà là đúng thế đấy, bà Hội trưởng Hội học sinh khai gian tuổi.

Chỗ này tốt nhất là rút lui nhanh, ngay khi tôi định quay gót...

"Fumizaki-kun cũng đi tắm hả? Vậy thì nhanh gọn lẹ tắm chung luôn đi."

"Hả?"

Ngay khi tôi còn đang nghi ngờ thính giác của mình, Ushinai dứt khoát vén hẳn chiếc áo sơ mi lên.

Khối mỡ khổng lồ vướng vào vạt áo bị trọng lực kéo xuống, nảy lên một cái bưng đầy uy lực.

Bên dưới lớp áo đã cởi ra là...

"Hê hê hê."

...Bộ bikini tôi đã thấy ở biển hôm qua.

"Tưởng khỏa thân hả? Tiếc ghê nha~♪"

"...Quả nhiên là cố tình..."

Làm gì có ai mặc đồ bơi vào nhà tắm trong nhà chứ.

Ushinai thả cái váy xuống chân cái phạch, rồi đá văng nó lên "hây a" một cái cho rơi vào giỏ đựng đồ. Đương nhiên bên dưới váy cô ấy cũng mặc đồ bơi.

"Fumizaki-kun cũng về lấy đồ bơi đi? Hay là... cậu không, để ý lắm?"

Nói rồi Ushinai cố tình đỏ mặt, vặn vẹo hai đùi.

"Nếu Fumizaki-kun thấy được... thì tui, cũng không sao..."

"Được cái khỉ mốc! Bình thường là phải chờ đến lượt chứ!"

"Thôi mà thôi mà, đừng nói vậy, đi lấy đồ bơi đi."

Ushinai hơi hạ đuôi lông mày xuống, nói với giọng ra dáng người lớn hơn một chút.

"Tui cũng muốn nói chuyện chi tiết về vụ lần này nữa."

Khi tôi về phòng lấy đồ bơi quay lại, Ushinai đã ngâm mình trong bồn tắm thư giãn.

"Ô, đây nè đây nè."

Vẫy tay như hẹn hò ở quán cà phê, tôi dội qua nước nóng rồi bước chân vào bồn tắm lớn nơi Ushinai đang đợi.

Tôi định ngâm mình đối diện Ushinai, nhưng dù có mặc đồ bơi thì cảnh tượng này cũng hơi hại mắt quá, nên tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy, giữ một khoảng cách nhỏ.

"Một ngày có quá nhiều chuyện xảy ra ha."

====================

Nói xong, Ushinai đan hai tay vào nhau vươn vai thật mạnh, ưỡn cong tấm lưng trần.

Cách nói chuyện cứ như thể ngày hôm nay đã kết thúc êm đẹp khiến tôi liếc nhìn cô nàng với ánh mắt chán chường.

"Bà... không, cô đã nghĩ cái quái gì mà trải qua ngày hôm nay như thế hả?"

"Hửm?"

Ushinai thả hai tay đánh "bõm" xuống mặt nước nóng, quay sang nhìn tôi.

"Cậu cũng giống thầy Amano, là người của phe tổ chức sự kiện sao? Giờ nhớ lại mới thấy, bọn tôi chỉ biết tình hình thế giới bên ngoài qua lời kể của cô... Thậm chí việc hòn đảo này có thực sự không thể thoát ra được hay không, bọn tôi cũng chưa tự mình kiểm chứng..."

Nếu việc hòn đảo bị phong tỏa bằng hình ảnh ba chiều (hologram) diễn ra đúng theo kịch bản sự kiện, thì kẻ đã giải thích tình hình đó cho chúng tôi – chính là nhỏ này, Rendou Rurika – chắc chắn phải nắm rõ kịch bản.

Ushinai Houka nở một nụ cười đầy ẩn ý với vẻ mặt của một "thám tử trùm cuối", rồi dùng tay té nước lên vai mình.

"Nói thật lòng nhé, lần này tớ bị chơi một vố đau đấy."

Lời nói không có vẻ gì là che giấu, nhưng qua miệng "trùm cuối" thì nghe cái gì cũng thấy sặc mùi đáng ngờ.

"Thật mà! Bọn tớ cũng giống thầy Amano thôi. Lúc vụ án của ông Ooe xảy ra, tớ cứ đinh ninh là sự kiện đang diễn ra đúng theo kịch bản. Vốn dĩ để tăng tính chân thực, kế hoạch là khiến các thám tử tham gia tin rằng đây là một vụ án thật. Nói cách khác, nó là một chương trình camera giấu kín quy mô lớn."

"Học viện cũng chịu hợp tác với cái kế hoạch kiểu đó sao?"

"Thì mấy vụ án giả lập bình thường chúng ta hay làm cũng na ná thế còn gì?"

Nghe cũng có lý. Ngay cả kỳ thi tuyển sinh cuối cùng đợt trước, đến tận phút chót chúng tôi mới biết đó chỉ là diễn tập.

"Tất nhiên là cả Học viện lẫn UNDeAD đều bảo nếu có thời gian rảnh rỗi thế thì lo mà nộp cái <Macbeth> nhanh lên. Nhưng ông Ooe đã dùng đủ mọi chiêu trò đàm phán, nửa ép buộc để tổ chức sự kiện này. Giờ mở màn ra thành thế này đây, đúng là không cái dại nào giống cái dại nào."

"Vậy cô bị lừa đến tận lúc nào?"

"Đến lúc thoát khỏi Dinh thự Tenshou. Này, Fumizaki đã nhìn thấy xác của ông Ooe rồi đúng không?"

"Đúng là tôi có thấy... nhưng trên livestream có quay cảnh đó à?"

"Không, chắc là do cấu trúc tòa nhà biến đổi nên chỉ có Fumizaki và chị Banjou ở gần đó là nhìn thấy trực tiếp thôi. Có điều, tiếng cánh ruồi bay vo ve đã lọt vào âm thanh thu được."

Tiếng ruồi bay... Đúng là lũ ruồi đã bu vào cái xác, nhưng chỉ một chi tiết nhỏ nhặt thế mà...

"Từ đó tớ mới vội vàng bắt đầu điều tra, và đúng lúc đấy thì cái USB kia được gửi tới."

"USB? Là cái mà... Sophocles đã lấy đi ấy hả?"

"Chính nó đấy. Một chương trình tạo cửa hậu (backdoor) xâm nhập vào hệ thống HALO kiên cố hàng đầu thế giới đâu phải thứ muốn là có ngay trong vài giờ được. Thế mà không hiểu sao, có ai đó tốt bụng gửi thẳng đến Học viện, đính kèm cả thông tin hải lưu quanh vùng này nữa chứ."

"Là kẻ nào? Người của <Đoàn Kịch> à?"

"Không biết. Nhưng thực tế là chương trình backdoor đó gây bất lợi cho Sophocles. Nên tớ nghĩ không phải do <Đoàn Kịch> làm đâu. Tạm thời thì câu trả lời hợp lý nhất là một siêu hacker bí ẩn nào đó."

"Tại sao một kẻ như thế lại gửi đồ cho chúng ta? Đáng ngờ quá mức."

"Thứ nhất, nội dung bên trong đã được Học viện kiểm tra kỹ lưỡng và xác nhận không có vấn đề gì. Thứ hai... tớ nghĩ nếu tung chương trình có khả năng phá hỏng toàn bộ sự kiện đó vào, kẻ đứng sau vụ án có thể sẽ lộ diện. Chỉ là tớ không ngờ kẻ xuất hiện lại là một con cá bự đến thế."

"...Ra là mồi nhử sao...?"

Thấy Ushinai nói tỉnh bơ, tôi chống tay xuống đáy bồn tắm, rướn người tới.

"Nếu chúng ta không chia nhau ra để đi thu hồi cái đó, thì anh Kadokari đã...!"

"Thế nên..."

Ushinai nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười dịu dàng như muốn bao dung tất cả.

"Đó là lỗi của tớ."

Nụ cười ấy khiến tôi nghẹn lời.

Cảm giác tội lỗi đang cuộn trào trong tôi, cả sự bất lực nữa... cô ấy đều nhìn thấu tất cả.

"Việc ngụy trang thành một sự kiện, hay hình tượng hung thủ có vẻ non tay, tất cả đều là cái bẫy để khiến chúng ta lơ là. Hắn cố tình để chúng ta nhìn thấu chân tướng nhằm ngăn không cho vụ án bị dừng lại giữa chừng. Nếu nghĩ sự kiện vẫn đang tiếp diễn, chúng ta sẽ nương tay để 'giữ bầu không khí'; còn nếu nhận ra có kẻ giật dây phía sau, chúng ta sẽ hăng máu lùng sục hắn. Đó là sách lược của Sophocles, đánh thẳng vào tâm lý thám tử... Và chúng ta đã hoàn toàn sập bẫy."

Nhưng mà, Ushinai nói rồi đứng dậy khỏi mặt nước.

"Vụ án sẽ được giải quyết thôi. Điều quan trọng không phải là đếm số người không cứu được, mà là không bỏ sót những mạng sống còn có thể cứu."

...Quan trọng là từ giờ phải làm gì.

Một câu nói nghe thì hiển nhiên nhưng lại vang lên nặng trĩu trong tai tôi.

"Đến cả cô... cũng an ủi tôi sao."

Ushinai cười khúc khích đầy tinh quái, rồi khom người xuống như cố tình khoe ra khe ngực sâu hun hút, ghé sát mặt tôi.

"Nếu cậu muốn thì tôi ôm ấp vỗ về cho nhé?"

Tôi cười khẽ.

"Cảm ơn. Hàng giả cũng không sao, tôi vui lắm."

"A, dám nói toẹt ra thế hả?"

Ushinai bĩu môi bất mãn, rồi chợt như nghĩ ra điều gì, cô nàng nở nụ cười gian xảo.

Ngay sau đó, cô đột ngột đưa tay trái lên vùng vai phải của mình.

Cảnh tượng tiếp theo khiến tôi kinh hãi.

Rẹt rẹt... Như bóc một miếng cao dán, ngực phải của Ushinai bị lột ra từ chỗ vai.

Ushinai một tay giữ chặt áo bơi, tay kia lôi tuột bầu ngực phồng to ra ngoài. Giống như robot tháo bỏ lớp giáp, cô nàng đã lột lớp ngoài cùng của bầu ngực ra.

"Cậu vẫn luôn tò mò ngực tớ cấu tạo thế nào đúng không?"

Ploong... Bộ ngực vừa bị "tháo bỏ" đung đưa trên tay trái của Ushinai.

"Cũng có loại dụng cụ hóa trang thế này đấy. Dán lên cơ thể, hoặc mặc vào như kiểu mascot để thay đổi vóc dáng. Dùng da nhân tạo nên cảm giác y như thật."

Cô nàng ném phịch cái thứ đó sang, tôi luống cuống chụp lấy.

Sự mềm mại truyền vào lòng bàn tay khiến tôi giật mình. Bảo là "y như thật"... nhưng thú thật tôi chưa sờ hàng thật bao giờ (trừ của chị Fio) nên cũng chẳng biết so sánh thế nào. Làn da trắng sứ, những mạch máu xanh mờ ẩn hiện, và cả đầu nhũ hoa hồng hào ướt nước sáng bóng lên một cách chân thực đến đáng sợ, khiến tim tôi bất giác đập nhanh hơn.

"Kích thích quá so với mấy cậu trai tuổi dậy thì nhỉ?"

Ushinai nói với vẻ đắc thắng. Lại còn học thói trêu ngươi của chị Fio nữa chứ. Rốt cuộc đây là Ushinai Houka hay là Rendou Rurika vậy?

Tôi định bụng sẽ săm soi, kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách cái ngực giả này để làm cô nàng xấu hổ chơi... nhưng vừa nghĩ đến đó thì bầu ngực nhân tạo đã bị giật lại.

"Rồi, hết thời gian cho thuê."

Ushinai thản nhiên nhét nó trở lại vào trong áo bơi, khôi phục lại bộ ngực khủng.

"Đừng có coi thường vì nó là đồ giả nhé. Chính vì muốn trở thành hàng thật nên đồ giả đôi khi còn giống thật hơn cả đồ thật đấy."

"...Câu đó của ai thế?"

"Trong cuốn tiểu thuyết nào đó."

Trả lời bâng quơ xong, Ushinai nhấc đùi bước ra khỏi bồn tắm.

"Nếu tò mò thì cậu thử vào thư viện tìm xem? Mà không biết có hay không đâu nhé!"

Tra trên thiết bị học sinh không phải nhanh hơn sao?

Không đợi tôi trả lời, Ushinai Houka lạch bạch bước ra khỏi nhà tắm.

"...Thư viện..."

4. CHÂN LÝ THỰC SỰ

Sau khi tắm xong, tôi làm theo lời gợi ý, tìm đến thư viện nằm sâu trong hành lang.

Cứ bị sai đi chỗ này chỗ nọ, cảm giác như mình là nhân vật chính trong game RPG vậy. Nhưng lúc này tôi lại thấy dễ chịu. Với một kẻ bất lực, vô giá trị và vô nghĩa như tôi, việc để cho "thám tử trùm cuối" giật dây lại là một sự cứu rỗi.

Đây là lần đầu tôi quay lại thư viện kể từ hôm qua. Bật đèn lên, tôi chậm rãi bước đi giữa mùi giấy cũ nồng nàn.

Hôm qua tôi chỉ nói chuyện qua loa với Motomiya chứ chưa có dịp xem kỹ các giá sách. Nhớ mang máng Motomiya có khen kho sách ở đây, nhưng nhìn kỹ thì trên kệ lác đác có những chỗ trống. Là vốn dĩ không có, hay ai đó đang mượn đọc...

Tôi rút đại vài cuốn có tựa đề nghe quen quen. Toàn là tiểu thuyết tiểu sử thám tử – loại truyện hư cấu hóa chiến tích của các danh thám trong quá khứ. "Án mạng trên sông Nile", "Thằn lằn đen", "Bi kịch chữ Y", "Gia tộc Inugami", "Con chó săn của dòng họ Baskerville"...

Lớn lên với ác cảm dành cho thám tử, tôi hiếm khi đọc mấy loại tiểu thuyết này. Nhưng giờ tôi lại muốn biết. Những thám tử trong quá khứ đã đối mặt với vụ án bằng thái độ nào? Họ đối diện với bí ẩn ra sao...

Ôm vài cuốn sách đến cái bàn kê sát tường, tôi ngồi xuống và mở trang bìa. Không có thời gian để đọc kỹ từng chữ. Tôi lật trang liên tục, định bụng chỉ đọc lướt qua.

Sherlock Holmes, thám tử lừng danh nhất thế giới, được cho là kén chọn vụ án dựa trên việc ông ta có hứng thú hay không. Tôi không thể nào ưa nổi kiểu Holmes như vậy. Trong số những vụ án bị ông ta ngó lơ vì "không hứng thú", chắc chắn có những người thực sự cần giúp đỡ. Ông ta không hề thấy đau lòng khi nghĩ đến điều đó sao?

"...Chết tiệt."

Quả nhiên tôi không thể thích nổi thám tử. Một cái hội chợ của những kẻ nhân cách méo mó. Chẳng có nghề nào lại tập trung nhiều kẻ thiếu hụt đạo đức đến thế. Nếu không có khả năng suy luận thì chỉ là những kẻ lập dị phiền phức, thế mà đôi khi bọn họ cũng thất bại, cũng nản lòng rồi vứt bỏ vụ án giữa chừng. Ích kỷ, coi trời bằng vung và...

...Dẫu vậy, cuối cùng họ vẫn giải quyết được vụ án.

So với họ, tôi là cái thá gì?

Chui rúc trong góc tối lải nhải mấy lời nói xấu vặt vãnh, không theo kịp những thám tử xung quanh, co rúm trước vụ án thực sự, lao đầu vào nguy hiểm không chút suy nghĩ, được bao nhiêu người an ủi mà cũng chẳng biết đường nhận lấy cho tử tế.

Giá mà tôi cũng được như thế.

Dù thiếu thường thức, dù thiếu đạo đức, nhưng vẫn phá giải vụ án ngoạn mục hơn bất cứ ai, có thể đối đầu trực diện với Sophocles, và không bao giờ do dự trước bí ẩn dù trong bất kỳ nghịch cảnh nào.

Giá mà tôi được sinh ra như thế.

Tại sao tôi lại không phải như vậy? Chỉ cần có trí tò mò là đủ rồi mà. Chỉ cần thấy thú vị là giải được án thì tốt biết mấy. Yêu thích là khởi đầu của sự thành thạo. Nếu sự thích thú giúp phát huy năng lực thì đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao.

Tại sao tôi lại không được như thế chứ.

Mang tiếng là cháu trai Vua Tội Phạm, sao tôi lại bình thường đến mức này.

Tại sao trong đầu tôi lại rối tung lên thế này...

"...Đang khóc đấy à?"

Từ từ ngẩng mặt lên, trong tầm nhìn nhòe nhoẹt nước, tôi thấy chị Fio.

Bà chị nhỏ nhắn hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi và cười.

"Lần đầu thấy cậu làm cái mặt này đấy. Bình thường mặt mũi lúc nào cũng như chẳng quan tâm sự đời cơ mà."

"Đó là..."

Là vì tôi là một thằng vô dụng chẳng làm được trò trống gì.

Vì đã buông xuôi tất cả nên chỉ còn biết làm màu, giả vờ như không quan tâm thôi.

"Nhihihi. Thú vị ghê."

Chị Fio cười khẩy, rồi xoay người lại, quay lưng về phía tôi và "Hự" một tiếng, thản nhiên đặt mông ngồi lên đùi tôi.

Hành động đột ngột khiến tôi bối rối. Trong lúc đó, bà chị vừa cọ cọ mông vào đùi tôi, vừa ngoái cổ lại nhìn lên mặt tôi.

"Ấm không? Cho ôm đấy?"

Chị ta nói, rồi cười khúc khích như thể biết tỏng tôi chẳng dám làm đâu.

...Tại sao các người...

Như bị hơi ấm da thịt lôi cuốn, tôi siết chặt vòng tay ôm lấy cái eo quá đỗi nhỏ nhắn của chị ấy.

"Ồ?"

"...Tại sao các người... có thể bình thản như thế được?"

Tôi ném câu hỏi không biết là lần thứ bao nhiêu vào người đàn chị đang ngạc nhiên.

"Với những mạng sống không cứu được, các người không thấy tội lỗi sao? Với một ngày hôm nay lẽ ra đã có thể khác đi, các người không thấy hối hận sao? Với ngày mai có thể sẽ có ai đó phải chết... các người không bao giờ muốn khóc sao?"

Tôi sợ. Tôi sợ. Tôi rất sợ.

Bài đồng dao dùng để ví von có tổng cộng 4 dòng. Còn hai người nữa sẽ chết. Mục tiêu đã được tuyên bố là thám tử. Tiếp theo là ai? Tsukuyomi? Thầy Amano? Evrard? Hay là... chị Fio?

Tôi biết dù không làm gì thì tương lai đó cũng sẽ đến. Nhưng tôi vẫn sợ. Sợ phải tự mình bước lên một bước. Bởi vì đôi chân này quá nặng nề. Dù không có trách nhiệm, nhưng nguyên nhân lại bắt nguồn từ người có cùng dòng máu với tôi. Đã, đang và sẽ có rất nhiều người căm hận tôi. Sự thật trói buộc tôi, muốn giữ chặt chân tôi tại nơi này.

Đã thế lại còn thế giới sẽ bị diệt vong?

Vớ vẩn. Không thể tưởng tượng nổi. Đừng có nói với cái thằng như tôi. Có lẽ không làm gì cũng được. Có lẽ không đến lượt tôi phải ra mặt. Nhưng đừng có bỏ tôi lại. Đừng có bàn chuyện ở nơi không có tôi. Nếu có thể thì tôi cũng muốn chứ! Tôi muốn tự mình bước đi mà không phải sợ hãi!!

Phải làm sao đây?

Làm sao để tôi... có thể bước đi từ chỗ này?

"Chỉ là chai sạn đi thôi."

Chị Fio nói như thể đã chấp nhận.

"Quen dần, quên đi, hoặc tự huyễn hoặc rằng mình đã được tha thứ... Giống như khi ném đá một người nổi tiếng dính phốt trên mạng ấy, người ta quên mất ý nghĩa việc mình đang làm, cố tình không cảm nhận nỗi đau của người khác. Không làm thế thì không sống nổi đâu... cái nghề thám tử này ấy."

"...Chỉ thế thôi, sao..."

"Chỉ thế thôi. Chẳng có sự mạnh mẽ nào đâu. Chỉ có những con người đã hỏng hóc. Nhìn Công chúa nhỏ là biết đúng không? Ngay khoảnh khắc quyết định hành xử như một thám tử, cô bé trở nên lạnh lùng như gạt một cái công tắc... Chỉ những kẻ hỏng hóc một cách khéo léo như thế mới có thể trở thành thám tử lừng danh. Cái tâm bình thường chỉ cần thiết lúc ăn cơm hay đi vệ sinh thôi."

Đó là thám tử, chị Fio bảo thế.

À, đúng rồi nhỉ... Tôi đã từng khao khát điều đó. Và rốt cuộc tôi đã không thể trở thành như thế.

Nhưng mà.

"Nếu thám tử... toàn là lũ quái thai như thế... thì phải làm sao đây."

Siết chặt vòng tay quanh eo bà chị, tôi nói như vắt kiệt từ tận đáy lòng.

"Những kẻ giống tôi ngày xưa... những kẻ giống em gái tôi... phải làm sao đây... Con bé Rona bây giờ...! Cái đứa chắc chắn đang tự nhốt mình lại, tung ra những suy luận lung tung mà chính nó cũng chẳng tin... Ai sẽ cứu những kẻ như thế chứ...!!"

Cái thằng con trai không còn cách nào khác ngoài việc trút nỗi bi thương và giận dữ không lối thoát lên tôi trên đường đi học về năm đó.

Ai... sẽ chìa tay ra cho nó đây.

"Chẳng hợp lý chút nào... Sai bét hết rồi! Chị Fio... lời chị nói sai rồi!"

"Rồi, đuối lý rồi nhé."

Một giọng nói nhẹ tênh quen thuộc vang lên.

Nhihihi, khuôn mặt cười rạng rỡ của chị Fio lọt vào tầm mắt tôi.

"...Bị bắt bẻ rồi nha ♥"

Nhìn nụ cười đó, tôi mới chợt nhận ra.

Lời phản bác vừa rồi thốt ra từ miệng tôi một cách quá đỗi tự nhiên.

Không cần suy nghĩ, đó là câu trả lời được tính toán từ sâu thẳm linh hồn tôi, như một chân lý hiển nhiên.

Đó là kết luận của tôi – của riêng tôi.

Của tôi...

...Đó là Chân Lý Thực Sự.

"...Ra là vậy..."

Lý do để bước tiếp, ngay từ đầu đã được định đoạt.

Cơn giận này. Nỗi buồn này. Sự hối hận này.

Dù có đáng sợ, nặng nề và như muốn nghiền nát tôi đến đâu, chúng cũng chưa bao giờ phai nhạt.

"Trợ lý cưng. Hỏng hẳn rồi hả?"

"...Không ạ."

Tôi lắc đầu trước câu hỏi của chị.

"Chính vì chưa hỏng, nên tôi mới..."

Đúng lúc đó, một tiếng quát lớn vang lên từ bên ngoài thư viện.

5. TƯ CÁCH CỦA VAI THÁM TỬ

"...Đã bảo là! Nếu anh không dồn ép Rona một cách bất cẩn thì chuyện đã không thành ra thế này!!"

Tiếng quát của Shia vang vọng khắp phòng khách của nhà khách.

Đối diện cô là một thám tử. Amano Moritate, Enshuutei Ougiku, Motomiya Shinohiko, Ushinai Houka... tất cả đều đang lo lắng nhìn hai người họ.

Kẻ đang hứng chịu cơn thịnh nộ – Tsukuyomi Akira – nhăn mặt khó chịu rồi quát lại.

"Nếu ngươi không để con ả đó chạy thoát thì đã chẳng có vấn đề gì...! Vụ án lẽ ra đã kết thúc ngay lúc đó rồi!"

"Đưa ra cái suy luận thảm hại như thế mà còn dám mạnh miệng. Anh đang nôn nóng cái gì vậy? Chẳng lẽ đúng như Sophocles nói, là để tiếp tục làm 'Akechi Kogoro' sao? Chỉ vì cái lòng tự trọng rẻ tiền đó mà anh hành động nông nổi..."

"Ngươi có tư cách để nói người khác sao?"

Tsukuyomi nở nụ cười cay nghiệt.

"Cả hai đều bị trói buộc bởi cách sống thôi. Một con búp bê được nuôi dạy chỉ để duy trì cái hình tượng Thám Tử Vương mà cũng...!"

"C-Cái gì...!"

Mặt Shia đỏ bừng vì giận. Đó là sự sỉ nhục lớn nhất, phủ nhận hoàn toàn nhân cách của cô.

Shia bước lên một bước. Tay cô vươn về phía cây gậy giấu sau lớp váy.

Nhưng ngay trước khi cô kịp hành động, một giọng nói vang lên.

"──Dừng lại ở đó đi."

Một giọng nói đầy quyết đoán.

Tuy tĩnh lặng, nhưng lại mạnh mẽ đến mức khiến những thám tử đang hằm hè nhau phải im bặt.

Từ sâu trong hành lang nối liền với thư viện, một thiếu niên cùng một thiếu nữ bước ra phòng khách.

Nhìn thấy vẻ mặt của thiếu niên đó – Fumizaki Misaki – Shia tròn mắt kinh ngạc.

Khác hẳn với chỉ một giờ trước. Hầu như không còn chút tàn dư nào của cậu thiếu niên lao đầu vào chỗ chết không chút suy tính và bị Sophocles vờn như mèo vờn chuột. Đứng đó là một thám tử...? Không, cũng không phải. Không một danh xưng nào có thể diễn tả được, đó là dáng vẻ của một con người đã hạ quyết tâm.

"...Hết trùm chăn ủ dột rồi à?"

Chỉ có Tsukuyomi là lên tiếng mỉa mai.

"Giờ mới không chịu nổi sức nặng của tội lỗi sao, hậu duệ của Vua Tội Phạm... Lần này định giở thói mặt dày làm thám tử hả? Đừng có kiêu ngạo. Một kẻ bất tài như ngươi không có tư cách để chõ mũi vào!"

"Tư cách, có thể tôi không có."

Bình tĩnh.

Fumizaki nói, hoàn toàn bình tĩnh.

Chỉ vậy thôi mà âm thanh vang vọng trong tai người nghe còn lớn hơn bất kỳ tiếng quát tháo nào.

"Năng lực, có thể tôi cũng không có. Trách nhiệm? Sứ mệnh? ...Có thể cũng không nốt. Thứ tôi có chỉ là dục vọng. Chỉ là nguyện vọng, là khát vọng. Tôi không muốn cứ mãi thế này... chỉ là sự ích kỷ của một đứa trẻ con thôi."

Nhưng mà, Fumizaki nắm chặt lấy ngực mình.

"Đó là 'Lý do' của tôi...! Ngay tại đây, lúc này, tôi có lý do để muốn giải quyết vụ án này hơn bất cứ ai!! Tôi chán ngấy cái việc trốn chạy vào sự 'vô can' rồi. Tên tôi là Fumizaki Misaki!! Dù vậy, tôi vẫn muốn trở thành một thám tử có thể chìa tay ra với người đang khóc trước mặt mình!!"

Ánh mắt quyết tâm.

Ánh mắt của một thiếu niên đã quyết chí chiến đấu đến cùng, xoáy thẳng vào các thám tử.

"Còn các người thì sao, hỡi những thám tử... Đứng đây cãi nhau mấy chuyện vặt vãnh là thỏa mãn rồi hả?"

Shia cúi gằm mặt, tay nắm chặt gấu váy.

Amano mím chặt môi, ngước nhìn trần nhà.

Và Tsukuyomi nhăn mặt đầy vẻ khó chịu, tặc lưỡi một cái.

"Nếu mấy cái tuyên bố quyết tâm non choẹt đó mà giải quyết được vụ án thì ta đã làm từ lâu rồi...! <Macbeth> đã được giải phóng! Giờ này chắc cả thế giới đang phân tích vụ án trên đảo này rồi. Và sớm muộn gì, chẳng cần bản thảo gốc, nội dung của <Macbeth> cũng sẽ được công khai, lan truyền với vô số dị bản được sửa đổi, cải tiến...! Là đại dịch đấy! Trên đời này làm gì có cách nào ngăn chặn nó vào lúc này chứ!?"

"Giết nó, ngay tại đây."

Trước câu trả lời đơn giản của thiếu niên, Tsukuyomi há hốc mồm, không thốt nên lời.

"Giết chết <Macbeth>. Phá giải hoàn toàn, triệt để các quy tắc, phương châm, tư tưởng của nó, biến nó thành mớ giấy lộn vô dụng. Làm như vậy sẽ đồng thời giết chết tất cả các <Macbeth> ở hiện tại, quá khứ và tương lai. Việc đó chỉ có thể thực hiện ngay lúc này, trên hòn đảo này, nơi <Macbeth> bản gốc đang diễn ra...!"

Thiết lập phương pháp công phá hoàn toàn.

Dùng sự lan truyền để chống lại sự lan truyền. Nếu <Macbeth> là sách nhập môn giết người hàng loạt cho người mới, thì chỉ cần tạo ra phương pháp giải quyết chắc chắn cho nó là xong. Con người có tư duy, khác với virus. Nếu biết chắc sẽ bị vắc-xin tiêu diệt, thì dù có dễ dàng đến đâu họ cũng sẽ không dám tùy tiện ra tay...!

"Ch... Chuyện đó... sao có thể...!"

Ngay khi Tsukuyomi run rẩy thốt lên đầy kinh ngạc, một giọng nói mới vang lên trong nhà khách.

『──Cậu nói đúng đấy, Fumizaki. Hòn đảo đó vẫn còn hy vọng.』

Fiona khẽ lắc thiết bị học sinh của mình.

Cái tên hiển thị trên màn hình là Rendou Rurika.

Không để ai nhận ra, Ushinai Houka khẽ nháy mắt với Fumizaki.

『Bây giờ, chỉ có thể trông cậy vào các cậu đang ở trên đảo thôi. Hãy giải quyết hai vụ án còn lại trước khi chúng xảy ra. Cướp lại <Macbeth> đã bị cướp, và kết thúc bi kịch này bằng một vở hài kịch. Tuy đã có người chết nên không thể gọi là Happy Ending trọn vẹn được.』

"──Bằng cách nào?"

Người lên tiếng với giọng bất cần là Tsukuyomi.

"Nói thì dễ lắm. Nhưng thực tế, ngoài mấy cái ghi chép quá khứ mơ hồ, thông tin chúng ta có chỉ là hai vụ giết người và cái hòn đảo quái quỷ này. Chỉ với ngần ấy thông tin, làm sao dự đoán được các vụ án còn lại và tạo ra phương pháp công phá <Macbeth>?"

『Về nguồn thông tin... thực ra có một nhân vật đã liên lạc với chúng tôi. Xin giới thiệu.』

Khoảnh khắc đó, trên màn hình thiết bị Fiona đang cầm xuất hiện thêm một cái tên mới.

Ký hiệu rất đơn giản.

<0013>.

『──Hân hạnh được gặp mặt.』

Giọng một người phụ nữ trầm thấp, mang âm hưởng của sự dày dạn kinh nghiệm vang lên từ thiết bị.

『Tôi thuộc Cục Tình báo Mật Anh Quốc – thường gọi là <MI6>, mật danh <0013>. Xin thứ lỗi vì sự thất lễ khi không thể xưng tên thật, thưa các thám tử Nhật Bản.』

6. QUY TẮC CỦA <MACBETH>

『Từ lâu MI6 chúng tôi đã tiến hành điều tra về <Macbeth>. Không cần phải nói lý do. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ người dân tổ quốc, và bản kế hoạch của Vua Tội Phạm chỉ riêng sự tồn tại của nó đã là mối đe dọa cho trật tự quốc gia và sinh mạng người dân. Chúng tôi chỉ tình cờ ở vị trí gần với <Macbeth> hơn các cơ quan cảnh sát hay tình báo khác mà thôi.』

Qua thiết bị đặt trên bàn phòng khách, lời giải thích của 0013 – đặc vụ MI6 và cũng là chủ nhân của Rona – vang lên.

『Mọi chuyện bắt đầu từ vụ án mà chúng tôi gọi là Ước tính <Macbeth> số 3 – xảy ra trên chuyến tàu hỏa xuyên lục địa ở Canada. Khi đó, một đặc vụ MI6 đang làm nhiệm vụ khác tình cờ có mặt trên chuyến tàu. Khi vụ án xảy ra, anh ta đã xác định được hung thủ và thành công bắt hắn khai ra kẻ đứng sau.

Theo lời khai, hung thủ chỉ được thuê bằng tiền, và được lệnh thực thi <Macbeth>, chỉ vậy thôi. Sau này mới biết, vụ án đó là màn trình diễn để hung thủ thực sự bán <Macbeth> cho một tổ chức biết giá trị của nó. Thời đó sự tồn tại của <Macbeth> đã được đồn đại, hàng giả trôi nổi đầy rẫy. Để chứng minh mình nắm giữ hàng thật, hắn cần phải thực sự sử dụng bản kế hoạch.

Nhờ sự tình cờ này, chúng tôi có cơ hội tiếp cận <Macbeth> thật, và đủ tư cách tham gia cuộc chiến tranh giành <Macbeth> với mafia và tàn dư của <Đoàn Kịch>. Qua đó, chúng tôi thu thập được nhiều thông tin và có thể truy vết <Macbeth> chính xác hơn.』

Nghe đến đó, Evrard với vẻ mặt nghiêm túc đặt câu hỏi cho 0013.

"Ước tính <Macbeth> số 3... bà vừa nói vậy nhỉ. Vụ án trên tàu hỏa, theo trí nhớ của tôi, là vụ thứ hai theo trình tự thời gian trong số các vụ án được cho là do <Macbeth> gây ra."

『Đó là thông tin đại chúng thôi. Vụ án núi tuyết ở Mỹ và vụ tàu hỏa đó, công chúng cho rằng đó là hai vụ án do <Macbeth>. Nhưng chúng tôi đã xác định được bốn vụ án được cho là có sử dụng <Macbeth>.』

Bốn vụ...!

<Macbeth> đã được sử dụng tới bốn lần rồi sao!

『Tất nhiên, tôi không phủ nhận khả năng còn có những <Macbeth> khác mà chúng tôi chưa biết. Dù vậy, tôi có thể cung cấp nhiều thông tin hơn những gì các cậu biết... Tôi sẽ nói theo thứ tự nhé?

<Macbeth> đầu tiên được xác nhận đã nổ ra ngay tại đây, Nhật Bản. Tại một hòn đảo xa xôi hẻo lánh. Ba người bị giết liên tiếp trong phòng kín, nhưng do hòn đảo có văn hóa cực kỳ khép kín và thực tế là vùng đất vô pháp luật không có cảnh sát, nên không được ghi lại trong hồ sơ công khai. Như các cậu đã biết, tất cả các vụ giết người đều dùng những mánh khóe (trick) khác nhau.

<Macbeth> thứ hai chính là vụ sơn trang trong bão tuyết mà công chúng đều biết. Nạn nhân là 6 người, điểm đặc biệt là căn phòng đặt xác chết và phòng nạn nhân nghỉ lại không khớp nhau. Bản kế hoạch có lẽ đã được thả vào chai từ hòn đảo xảy ra vụ <Macbeth> thứ nhất, trôi theo dòng hải lưu Thái Bình Dương và dạt vào bờ biển phía Tây nước Mỹ.

<Macbeth> thứ ba như tôi vừa kể. Nạn nhân là 12 người, tính cả hung thủ và kẻ chủ mưu là 15 người chết. Ngoài số lượng, vụ án này có tốc độ giết người nhanh bất thường, tất cả đều hoàn tất chưa đầy 1 ngày. Một điểm đặc biệt khác là trong tất cả các <Macbeth> được xác nhận, đây là vụ duy nhất có sự trùng lặp về mánh khóe.』

Những con số tử vong được liệt kê đều đều khiến tôi muốn chóng mặt. Mạng người sao mà rẻ rúng... quá rẻ rúng. Nghe cứ như đang nghe báo cáo về thiên tai động đất hay bão lũ chứ không phải án mạng.

"Tại sao bản kế hoạch lại di chuyển từ núi tuyết ở Mỹ sang tàu hỏa ở Canada?"

Trước câu hỏi điềm tĩnh của thầy Amano, 0013 trả lời.

『Trong vụ <Macbeth> thứ hai, hung thủ có lẽ đã bị tàn dư của <Đoàn Kịch> bắt cóc. Tuy nhiên, chúng không thu hồi được bản kế hoạch gốc.

Lý do là trước khi thực hiện hành vi giết người, hung thủ đã xưng tội với một linh mục nhà thờ và gửi gắm bản kế hoạch cho ông ta. Người Nhật các cậu có thể không quen, nhưng linh mục có nghĩa vụ giữ bí mật những gì nghe được khi xưng tội, dù đó là hành vi phạm tội họ cũng sẽ không báo cảnh sát.

Bản kế hoạch được vị linh mục đó cất giữ trong thời gian dài, nhưng một gã phó tế làm cùng nhà thờ đã tìm thấy nó. Gã nảy lòng tham, muốn đổi <Macbeth> lấy tiền nên đã thuê sát thủ chuyên nghiệp tạo ra vụ án để quảng cáo. Kết quả là cả gã lẫn kẻ được thuê đều bị mafia địa phương nhắm vào <Macbeth> giết chết. Kể từ đó, <Macbeth> bặt vô âm tín trong một thời gian dài, nhưng mà...』

Theo lời Motomiya thì <Macbeth> được công khai phát hiện chỉ đến vụ tàu hỏa này. Chính vì mất dấu nên <Macbeth> mới trở thành huyền thoại. Nhưng MI6 xác nhận sự tồn tại của bốn cái... vẫn còn một cái nữa.

『Khoảng 6 năm trước... không biết qua những ngã rẽ số phận nào, <Macbeth> đã trôi dạt đến một cộng đồng Amish nằm ở nơi hẻo lánh tại Canada.』

"Cộng đồng Amish...?"

Thấy tôi nghiêng đầu trước từ ngữ lạ lẫm, chị Fio bắt đầu giải thích như thường lệ.

"Amish là nhóm tôn giáo của người nhập cư gốc Đức sống ở Mỹ và Canada, họ sống tách biệt với văn minh hiện đại ấy mà. Không dùng điện mà dùng nến, không đi ô tô mà đi xe ngựa. Cũng hay lên phim với phim tài liệu lắm, chị tưởng nổi tiếng lắm chứ nhỉ?"

"Vâng vâng. Xin lỗi vì em thiếu hiểu biết."

Bà chị này không gây thù chuốc oán với cả thiên hạ thì không chịu được hay sao ấy. Không dừng được drone thì tình hình hiện tại cũng đang được livestream đấy nhé?

"Vậy là vụ án đã xảy ra trong cộng đồng Amish đó sao?"

Evrard kéo câu chuyện trở lại, 0013 tuyên bố với giọng đanh thép.

『Diệt vong.』

Từ ngữ ngắn gọn khiến không gian chìm vào im lặng.

『Chúng tôi chỉ phát hiện ra sự bất thường và đến hiện trường sau khi mọi chuyện đã kết thúc, nên không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra. Sự thật duy nhất tồn tại là, từ một cộng đồng được ghi nhận có 85 người sinh sống, đã có 84 giấy báo tử được nộp lên.』

"...Tám mươi... bốn...!??"

Ngay cả con số 12 lúc nãy đã nằm ngoài sức tưởng tượng.

Giờ lại là 84 người...!? Đó là số nạn nhân của một vụ giết người hàng loạt sao? Điên rồ. Đến Jack the Ripper cũng không giết nhiều đến thế!

"...85 người sinh sống, và 84 người bị giết. Bà đã nói thế đúng không."

Evrard nói với giọng điệu như đã xác nhận được điều gì đó với người điệp viên bên kia thiết bị.

"Nghĩa là, chỉ có duy nhất một người sống sót? Chẳng lẽ, đó là..."

『Quả nhiên rất nhạy bén, Công chúa Thám tử. Đúng như cô tưởng tượng... người sống sót đó là Rona.』

"...!!"

Tôi cảm thấy cơ thể mình cứng đờ lại. Người duy nhất sống sót trong cộng đồng bị diệt vong bởi bản kế hoạch của Vua Tội Phạm... À ra là vậy, ký ức trong tôi gật đầu đồng tình. Ánh sáng trong mắt Rona khi nhìn tôi, đó chính là lý do. Cô ấy chính là nạn nhân lớn nhất của thứ mà ông tôi đã tạo ra...

"Nghe đến Amish, tôi đã ngờ ngợ rồi..."

Evrard nắm lấy bắp tay mình như để kìm nén cơn run rẩy.

"Suốt 2 ngày qua, Rona chưa từng thực hiện livestream bằng drone của mình lần nào. Tôi cũng chưa từng thấy cô ấy bật đèn phòng hay sử dụng các loại thiết bị di động... Hóa ra đó là vì luật lệ của người Amish."

Nghe nói tôi mới nhớ ra. Drone của Rona chưa bao giờ sáng đèn livestream.

『Rona không có ký ức về trước vụ án.』 0013 nói với giọng trầm. 『Dẫu vậy, như thể đã ăn sâu vào bản năng, con bé vẫn tuân thủ luật lệ Amish... Những tiện ích văn minh mà con bé sử dụng chỉ là mức tối thiểu cần thiết cho nhiệm vụ. Đó cũng chỉ là trang bị do tổ chức cấp, tuyệt đối không tự mình sở hữu. Đó là quy tắc của con bé.』

Quy tắc hạn chế tối đa sử dụng và không sở hữu vật phẩm văn minh hiện đại...

"...Quay lại chủ đề chính đi."

Tsukuyomi nãy giờ im lặng, lên tiếng với vẻ bực bội.

"Các người nắm giữ chừng đó thông tin về <Macbeth>. Chắc chắn đã phân tích rồi chứ?"

『Nếu là giả thuyết thì có vô vàn. Những điều có thể nói như một sự thật thì có hai điểm lớn. Thứ nhất, vụ án nào cũng lồng ghép một kiểu ví von (mita-te) nào đó. Kinh Thánh, dân ca ít người biết, nguồn gốc thì đa dạng, nhưng nếu cân nhắc lời của Sophocles lúc nãy thì lý do rất rõ ràng.』

"Có thể dễ dàng tạo ra tính nhất quán cho vụ án..."

Thầy Amano vừa chỉnh lại kính vừa lẩm bẩm.

"Thông thường, giết người theo kiểu ví von được thực hiện để che giấu một sự thật bất lợi nào đó, hoặc do tư tưởng tôn giáo. Nhưng sự ví von của <Macbeth> không có lý do thực tế... Nó chỉ được dùng để biến các vụ án thành chuỗi giết người liên hoàn thôi sao?"

『Có lẽ là vậy.』

Biến thành giết người liên hoàn... Đúng là nếu tay mơ giết người liên tiếp mà không nói gì, phía điều tra sẽ cân nhắc khả năng là nhiều vụ giết người đơn lẻ. Cái "ví von" là để loại bỏ khả năng đó một cách dễ dàng, ra là vậy...

『Thứ hai là quy tắc mơ hồ về mánh khóe (trick). Trong <Macbeth>, cùng một mánh khóe sẽ không được sử dụng liên tiếp. Ngay cả vụ <Macbeth> thứ tư với 84 nạn nhân cũng vậy. Mẫu thử ít, nhưng chúng tôi cho rằng có một quy tắc nào đó.』

"'Cùng một mánh khóe' là sao, mức độ nào thì tính là 'cùng'?"

Chị Fio nghiêng đầu hỏi.

"Ví dụ nhé, dùng chỉ để khóa cửa từ bên ngoài, và cũng dùng chỉ để kích hoạt bẫy giết người từ bên ngoài phòng kín, cách làm thì giống nhau nhưng hiện tượng xảy ra lại khác nhau mà?"

『Trường hợp đó được tính là mánh khóe khác nhau. Vì phương pháp giết người và cơ chế tạo mật thất khác nhau. Phân loại mật thất tùy thuộc vào từng tổ chức nên khó mà thống nhất chính xác được, nhưng...』

Tôi sẽ gửi dữ liệu chi tiết các vụ án qua thiết bị, 0013 nói.

Chị Fio kết nối thiết bị với drone, chia sẻ dữ liệu lên hệ thống HALO, hiển thị hồ sơ vụ án dưới dạng hologram. Tất cả xúm lại nhìn vào cửa sổ hiển thị.

Địa điểm, hung thủ, mánh khóe, số lượng nạn nhân đều lộn xộn, bốn vụ án... Nếu đúng là tất cả đều được tạo ra từ một "bộ khởi động" (starter kit) duy nhất, thì chắc chắn phải có quy tắc. Điểm chung, phương châm, hay một cái gì đó...

"Nếu buộc phải nói thì số lượng nạn nhân đều là bội số của 3."

"Nhưng mà Công chúa ơi, dự định lần này là 4 người mà? Bài đồng dao ví von có 4 dòng."

"Chẳng phải vẫn là mánh khóe sao? Nếu <Macbeth> là sách giáo khoa giết người liên hoàn, thì lẽ ra phải viết cả cách tư duy về mánh khóe chứ..."

"──Tôi xin đề xuất một phương hướng."

Giữa lúc chúng tôi đưa ra ý kiến loạn xạ, thầy Amano khẽ giơ tay.

"Trong bộ môn <Kinh tế học Tội phạm> mà nhà Mikumari chúng tôi nghiên cứu, quan điểm là 'hung thủ sẽ cố gắng làm việc nhẹ nhàng nhất có thể'. Phạm tội rồi che giấu nó là một công việc vất vả, huống hồ là giết người hàng loạt thì bận rộn không bút nào tả xiết. Hắn sẽ cố gắng thực hiện vụ án một cách ngắn gọn và hiệu quả nhất."

"Tôi hiểu... nhưng thì sao?"

"Tôi nghĩ quy tắc của <Macbeth> chỉ có khoảng ba điều thôi."

Trước thắc mắc của Evrard, thầy Amano trả lời ngắn gọn.

"Chỉ riêng việc thực hiện giết người liên hoàn đã rất bận rộn rồi. Lại còn để cho người mới làm, thì quy tắc phức tạp sẽ làm tăng rủi ro thất bại. Nhưng nếu quy tắc quá đơn giản thì sẽ bị thám tử nhìn thấu... Phải kết hợp nhiều quy tắc để gây khó khăn cho việc phân tích. Vậy thì, bốn là quá khó, hai là quá dễ... nên tôi nghĩ là ba."

Tsukuyomi nhíu mày khó chịu.

"Chỉ là cảm tính của ngươi thôi."

"Đúng vậy. Nhưng cứ suy nghĩ mông lung thì không tổng hợp được suy luận đâu. Tạm thời cứ lấy mốc ba điều để suy nghĩ cũng không vấn đề gì."

Có lẽ thầy ấy muốn giúp chúng tôi dễ tư duy hơn. Nghe nói chỉ là giảng viên tạm thời ở Học viện thám tử, nhưng so với đám giáo viên cá tính mạnh kia thì người này ra dáng giáo viên hơn hẳn.

"Ba điều... nếu giả sử như vậy thì điều thứ nhất đã rõ rồi."

Nghe Evrard nói, tôi gật đầu.

"Là sự ví von."

"Vâng. Sự ví von để đảm bảo tính nhất quán cho vụ án một cách mì ăn liền... Nếu vậy, điều thứ hai tôi cũng lờ mờ đoán ra."

"Quy tắc tạo ra mánh khóe nhỉ. Tay mơ mà nghĩ ngay được 84 cái thì không thể nào."

Ý kiến của chị Fio khiến ai cũng gật đầu. Vụ giết người trong phòng kín 84 lần của <Macbeth> thứ tư không trùng lặp mánh khóe nào. Dù có những mánh khóe cùng thể loại, nhưng không thể tin là không có sự trợ giúp của <Macbeth>.

"Đã sắp xếp được rồi... Nhưng vấn đề vẫn là xác định quy tắc tạo ra mánh khóe. Đó cũng sẽ là manh mối để ngăn chặn các vụ án tiếp theo."

"Làm được cái đó thì nói làm gì nữa mấy cha nội!"

Ougiku vò đầu bứt tai. Đúng là thế thật, nhưng không làm được thì coi như xong đời.

Các thám tử bắt đầu nhìn chằm chằm vào tài liệu và tranh luận sôi nổi. Tôi tách ra khỏi nhóm một chút, bắt chuyện với 0013 vẫn đang giữ kết nối trên thiết bị của chị Fio.

"Này... Bà kể thêm về Rona cho tôi được không."

0013 im lặng một chút như để đánh giá tôi, rồi nói:

『Cậu không có lý do gì để cảm thấy có trách nhiệm cả, biết không?』

"Tôi biết. Tôi không phải ông già tôi... Nhưng tôi không bạc tình đến mức có thể nhắm mắt làm ngơ trước những thứ ông già đã làm tổn thương. Tôi muốn mình được như vậy."

Con người ta không ai có thể sinh ra từ hư vô. Mình tồn tại ở cuối những sợi dây nhân duyên chằng chịt, và không thể nào hoàn toàn thoát khỏi nó.

Có người sẽ gọi đó là số mệnh. Nếu vậy, vì chính nghĩa thực sự trong lòng mình, tôi phải đối mặt với nó.

"Cái cộng đồng Amish nơi Rona sinh ra, nó là nơi thế nào? Ở đó... cũng có gia đình Rona đúng không?"

『...Thông thường, người Amish sống cộng sinh với người không phải Amish. Phương tiện di chuyển chính của họ là xe ngựa, nhưng họ không bài trừ việc ô tô chạy bên cạnh. Tuy nhiên, ngôi làng Rona sống thì khác... Đức tin gần với Amish, nhưng chính xác hơn thì đó là một tổ chức tôn giáo không tên đã tách ra từ đó. Sống sâu trong núi, cắt đứt tiếp xúc với bên ngoài hết mức có thể, mái nhà được ngụy trang bằng lá cây để trốn cả mắt vệ tinh.』

Một nơi như thế ở thời hiện đại... Chẳng cần bão tố hay tuyết rơi, tự nhiên nó đã đáp ứng điều kiện của một vòng tròn khép kín (closed circle) rồi.

"Ở cái làng biệt lập như thế, đám trẻ chắc ngột ngạt lắm nhỉ."

『Chưa chắc đâu. Cậu có biết về tập tục 'Rumspringa' của người Amish không?』

"Hả? Không..."

『Rumspringa là khoảng thời gian những người Amish đến độ tuổi nhất định được giải phóng khỏi luật lệ. Trong thời gian đó, họ được trải nghiệm hết các thú vui của văn minh hiện đại như ô tô, internet, tất nhiên cả rượu và thuốc lá, sau đó mới lựa chọn có tiếp tục sống như một người Amish hay không.』

"Thế thì làm sao mà quay lại được nữa?"

『Ngược lại, số người trẻ chọn từ bỏ Amish không nhiều. Có lẽ vì biết đến khoái lạc của văn minh hiện đại nên họ nhận ra sự nguy hiểm của nó, hoặc đơn giản là không thể chọn rời xa quê hương. Dù sao đi nữa, trong họ đã bén rễ những giá trị quan khác hẳn các cậu.』

"Cộng đồng của Rona cũng có cái đó sao? Cái Rumspringa ấy."

『Theo ghi chép còn sót lại ở ngôi làng, Rumspringa diễn ra từ 16 đến 20 tuổi... Rumspringa của Rona, chính là bắt đầu từ đêm nay, khoảnh khắc bước sang ngày mới.』

"Đêm nay?"

Nhớ lại thì hôm qua cô ấy có nói. Ngày kia là sinh nhật... tính từ hôm nay thì chính là ngày mai.

『Tưởng nói dối sao? Ghi chép của ngôi làng có ghi ngày sinh tháng đẻ của toàn bộ cư dân. Bản thân cô bé không nhớ, nhưng đó là sự thật không thể sai lệch.』

"Ghi chép của ngôi làng à... Trong đó không viết gì khác sao? Ví dụ như, gia đình của Rona chẳng hạn."

『Ngoài bố mẹ, có vẻ còn có một người anh song sinh. Gọi là song sinh nhưng là khác trứng, nên có vẻ không giống nhau lắm.』

"Sao lại dùng giọng văn nghe đồn thế? Bà không nhìn thấy xác của người anh đó à?"

『Trong vụ <Macbeth> thứ tư, có vài cái xác không tìm thấy. Anh trai Rona là một trong số đó.』

Xác chết biến mất... Tại sao...? Chẳng lẽ đã chôn cất để an táng...

"...0013. Cho tôi hỏi câu cuối. Người đầu tiên phát hiện vụ án là bà sao?"

『Cứ cho là một trong số đó đi. Chúng tôi hoạt động theo nhóm.』

"Trong vụ án cả ngôi làng bị diệt vong, chỉ mình Rona sống sót... Trong tình huống đó, tại sao bà không nghĩ Rona là hung thủ?"

『Giả sử có là như vậy đi chăng nữa.』

Không chút do dự, 0013 nói.

『Tôi cũng không thể nào bỏ mặc một cô bé tay nhuốm đầy máu đang khóc lóc như thế được.』

...A, đẳng cấp thật khác biệt.

Nghe giọng nói tin tưởng tuyệt đối vào chính nghĩa của bản thân từ người điệp viên lão luyện, tôi thầm thán phục từ tận đáy lòng.

Kết thúc cuộc trò chuyện với 0013, tôi ngồi bệt xuống chân tường, đào bới lại ký ức của mình.

Từ trước đến giờ, tôi toàn dùng những kiến thức do Sophocles nhồi nhét để suy luận. Lúc nãy tôi còn thấy mình như con rối nhảy múa trong lòng bàn tay hắn, nhưng giờ thì khác. Giờ tôi đã quyết tâm, cái gì dùng được là tôi dùng tất.

Hai từ khóa lớn Sophocles đã cho tôi.

Thứ hình thành nên vụ án, là Trái Tim.

Và điều tôi vừa nghe được, Nghệ thuật là Ngôn từ...

Truyền tải trái tim mình dưới một hình thức nào đó... nếu phương tiện đó là vụ án.

Thông điệp.

Chủ đề.

"............Gợi ý............"

──Thử vào thư viện tìm xem?

Chẳng lẽ... vụ án này được thiết kế để có thể giải được...?

"──Tsukuyomi!!"

Khoảnh khắc nắm bắt được manh mối, tôi bật dậy hét lớn.

Các thám tử đang tranh luận quanh hologram đồng loạt quay lại với vẻ ngỡ ngàng.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, sấn sổ lao tới chỗ Tsukuyomi Akira.

"Nhà Tsukuyomi là gia tộc cố gắng tái hiện Akechi Kogoro... đúng không?"

"...Thì sao?"

"Vậy thì, đương nhiên là anh phải rành rẽ lắm nhỉ? ──Về Edogawa Ranpo ấy."

Tsukuyomi vẫn chỉ nhăn mặt đầy vẻ ngờ vực. Những người khác cũng chẳng khá hơn là bao.

====================

Tôi gạt đám dữ liệu đó sang một bên, chồm người về phía một trong những màn hình hiển thị trên không trung... tài liệu điều tra liên quan đến <Macbeth> thứ tư.

"Số lượng nạn nhân của <Macbeth> thứ tư là 84 người. Nhưng đó là trong trường hợp hung thủ là người sống sót duy nhất - Rona, hoặc là người ngoài. Nếu không thuộc hai trường hợp đó, thì hung thủ đang lẩn trốn trong chính 84 nạn nhân này."

"Chiến thuật Barlstone sao?" Evrard lên tiếng. "Thực tế thì có vài thi thể chưa được tìm thấy, nên khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra. Nhưng chuyện đó thì sao?"

"Giờ ai là hung thủ không quan trọng. Quan trọng là con số."

Tôi hiển thị danh sách 84 nạn nhân ra hàng loạt, chọn bừa một người rồi dùng ngón tay gạch ngang.

"Giả sử một người trong số 84 người này là hung thủ sử dụng <Macbeth>. Vậy thì số lượng nạn nhân thực sự trở thành vật tế cho <Macbeth> sẽ là 83 người."

Nhìn vào danh sách nạn nhân giờ còn 83 người sau khi một cái tên bị gạch bỏ, tôi lẩm bẩm.

"Số nạn nhân là 83... nghĩa là số lượng thủ thuật phòng kín cũng là 83."

"83 cái thủ thuật phòng kín... sao cơ...?"

Khi tôi quay lại, vẻ mặt của Tsukuyomi đang dần nhuốm màu kinh hoàng.

"Mày... đừng có đùa... Chẳng lẽ mày đang nói đến chuyện đó sao...? Mày đang nói đến 'Tuyển tập Phân loại Thủ thuật' hả!!"

"A..."

Chỉ có Motomiya là mở to mắt ngạc nhiên tột độ, còn những người khác thì mặt mũi vẫn ngơ ngác chưa hiểu gì. Cũng phải thôi. Chính tôi cũng hoàn toàn mù tịt về thứ đó cho đến khi được Motomiya cho xem vào ngày hôm qua.

Evrard vừa day day thái dương vừa nói:

"Tuyển tập Phân loại Thủ thuật... hình như là..."

"Đó là bài bình luận của Edogawa Ranpo - người viết tiểu sử cho Akechi Kogoro. Ông ấy đã tập hợp và phân loại các mánh khóe thủ thuật ghi chép từ nhiều cuốn sách khác nhau."

Motomiya đẩy gọng kính bằng bàn tay run rẩy, nói tiếp:

"Trong đó, Ranpo đã chia 83 thủ thuật phòng kín thành bốn hạng mục lớn..."

Sự kinh ngạc lan rộng như sóng trào. Nhờ lời giải thích của Motomiya, ai nấy đều đã hiểu ý đồ của tôi.

Như để đại diện cho tất cả, Tsukuyomi sấn tới chỗ tôi.

"Đừng có giỡn mặt. Ý mày là có kẻ ngu ngốc nào đó tin sái cổ mấy cái ghi chép đó hả? Ở tận vùng đất Canada xa xôi này, mà lại có kẻ thực hiện toàn bộ các thủ thuật phòng kín do Ranpo tổng hợp ra ngoài đời thực sao!!"

"Ông già tạo ra <Macbeth> là người Nhật. Việc ổng dùng bài bình luận của một nhà văn đồng hương là Edogawa Ranpo làm sách tham khảo là hoàn toàn có khả năng."

Tsukuyomi nghiến răng ken két nhưng không phản bác thêm lời nào.

Chính tôi cũng khó mà tin ngay được. Nguồn gốc những mánh khóe của <Macbeth> vốn là bí ẩn bấy lâu nay, hóa ra lại xuất phát từ bài bình luận của một nhà văn duy nhất.

"Ngoài số lượng ra thì còn nhiều điểm khớp đến kỳ lạ nữa. Tại sao trong thư viện của nhà khách này lại cố tình chuẩn bị mấy cuốn sách cổ hiếm có đó chứ? Đó là gợi ý dành cho chúng ta. Ooe Danzaburou ngay từ đầu đã định để cho thám tử giải mã bí ẩn của <Macbeth>. Nếu vậy, ông ta cần chuẩn bị sẵn chìa khóa để giải nó một cách công bằng.

Hơn nữa, việc các thủ thuật được chia thành bốn hạng mục cũng quá hoàn hảo. Nói là 4 hạng mục, nhưng thực tế hạng mục thứ tư thiên về thủ thuật vượt ngục hơn là phòng kín, ít khi áp dụng được cho các vụ giết người trong phòng kín. Vậy thì thực chất chỉ dùng được 3 hạng mục...

Lúc nãy cậu có nói đúng không? Số lượng vụ giết người của <Macbeth> đều là bội số của 3."

Vụ thứ nhất là 3 người. Vụ thứ hai là 6 người. Vụ thứ ba là 12 người.

"Sử dụng lần lượt từng thủ thuật từ phân loại 3 hạng mục... Điều này giải thích được lý do vì sao cùng một thủ thuật không lặp lại liên tiếp, và tại sao số vụ giết người lại là bội số của 3. Riêng lần này có vẻ sẽ là 4 người, thì cứ coi như hắn dùng đến hạng mục thứ tư vốn ít khi được đụng tới - 'Thủ thuật thoát khỏi phòng kín'. Theo lời thầy Amano thì chắc chắn phải có cách nào đó để thoát khỏi hòn đảo này đúng không?"

Chẳng có bằng chứng xác thực nào cả. Nhưng mọi thứ đều khớp.

Thủ thuật của <Macbeth> được tạo ra dựa trên Tuyển tập Phân loại Thủ thuật của Edogawa Ranpo.

Vì là người mới tập tành nên mới dùng cách đó. Chẳng cần thủ thuật gì mới lạ hay ho cả. Ban đầu cứ bắt chước sách giáo khoa là được. Rồi từ đó mới phát triển sự độc đáo của riêng mình...

'Không ngờ trong mấy cuốn sách cũ rích ở vùng Cực Đông lại chứa đáp án đơn giản đến thế.'

Nghe giọng nói pha lẫn chút cay đắng và ngán ngẩm của 0013, tôi cười khổ.

"Đúng y như tính cách của ông già mà tôi được nghe kể. Thế giới này đơn giản hơn mi nghĩ nhiều... Cảm giác như tôi đang thấy cái mặt cười nhăn nhở của ổng khi nói câu đó vậy."

'Thật đáng ghét.'

Hoặc có lẽ ông già nhắm đến điều đó để huyền thoại hóa <Macbeth>. Sự tồn tại càng khổng lồ, người ta càng mặc định cấu trúc của nó phải phức tạp lắm...

"Nếu vậy thì nè..."

Chị Fio thao tác trên thiết bị, hiển thị chương về thủ thuật phòng kín trong Tuyển tập Phân loại Thủ thuật mà chị vừa tra trên mạng lên cửa sổ hologram.

"Hai vụ án lần này thuộc hạng mục nào thế? Vụ đầu tiên là giết người bằng bẫy nỏ nên là..."

"Hạng mục thứ nhất: 'Hung thủ không có mặt trong phòng tại thời điểm gây án'."

Evrard vừa dứt lời, thầy Amano cũng gật đầu tán thành:

"Vậy thì, vụ thứ hai bất kể hung thủ là ai thì chắc chắn là phòng kín nội xuất huyết, nên sẽ thuộc Hạng mục thứ ba: 'Nạn nhân không có mặt trong phòng tại thời điểm gây án'."

Còn lại hai cái... trong đó một cái là Hạng mục thứ tư 'Thủ thuật thoát khỏi phòng kín', chắc là đang nói về phương pháp thoát khỏi hòn đảo. Có thể coi như cái này sẽ được dùng cuối cùng.

Nội dung của vụ án thứ ba sắp tới đã được thu hẹp đáng kể.

"Nhưng Fumizaki này, điều này có thể giải thích được thủ thuật, nhưng tôi không nghĩ chỉ chừng đó là đủ để cấu thành toàn bộ vụ án. Ít nhất còn một điều nữa, <Macbeth> chắc chắn phải có quy luật nào đó. Cậu có ý tưởng gì không?"

"Cậu gian manh thật đấy Evrard. Cậu cũng nghĩ ra rồi đúng không? Mặt cậu hiện rõ chữ kia kìa."

Evrard cười ngạo nghễ, nhường quyền phát ngôn lại cho tôi.

"Cậu từng nói mà. Giết người <Người thừa kế> thay vì động cơ thì có tính chủ đề. Nếu đó là quy luật thứ ba thì sao? Cho dù thủ thuật là đồ đi mượn, nhưng nếu lồng ghép tính chủ đề độc nhất của kẻ đó vào vụ án, thì nó sẽ không còn là bản sao nữa mà trở thành bản gốc..."

"Nếu là vậy..."

Evrard chắp nhẹ hai tay trước ngực, mỉm cười như một nàng tiên.

"Đây là một câu đố đơn giản thôi."

Sau đó, Evrard lần lượt chỉ vào những điểm nhất định trên tài liệu điều tra <Macbeth>... đặc biệt là chỗ tên của các nạn nhân. Hầu như không giải thích gì thêm. Chắc là cậu ta tính đến khả năng hung thủ đang nghe lén qua livestream. Nhưng chỉ cần thế là đủ để tôi và các thám tử hiểu ra vấn đề.

"Uầy, ra là vậy..."

"Đúng là khớp thật..."

"Chậc..."

Tuy nhiên vẫn còn những phần chưa giải thích được.

Chị Fio nghiêng đầu thắc mắc:

"Nhưng mà nè, nếu thế thì vụ án lần này tính sao?"

"Chừng nào chưa biết hết tất cả mục tiêu thì khó mà nói chắc được, nhưng khả năng có thể xảy ra cũng không nhiều. Cứ kiểm chứng từng cái một, kiểu gì cũng sẽ tìm ra đáp án."

Đây là quy luật thứ ba.

Đây... chính là toàn bộ chân tướng của <Macbeth> sao.

"Mọi màn ảo thuật dù lộng lẫy đến đâu, khi bị lộ mánh rồi thì cũng nhạt toẹt thôi."

"Ừ."

Gật đầu với lời của Evrard, tôi siết chặt nắm tay.

"Tôi sẽ dạy cho Rona biết rằng <Macbeth> chẳng qua cũng chỉ là một trò bịp bợm vớ vẩn mà thôi."

7. Thứ chỉ ra tất cả nạn nhân

Công tác chuẩn bị để giết chết <Macbeth> gần như đã hoàn tất.

Hiện tại, học viện đang phân tích hành vi của hologram, xác định xem thiết bị đầu cuối nào đang quản lý lớp hologram bao phủ Dinh thự Tenshou. Xong việc đó, chúng tôi sẽ mang theo suy luận đã chuẩn bị sẵn, chính thức xuất quân.

Tiến về phía hung thủ thực sự của vụ án này - <King Macbeth>.

Và tiến về phía Rona, kẻ đang không ngừng tuôn ra những suy luận mất kiểm soát.

Trong lúc chờ đợi, thiết bị học sinh của tôi nhận được cuộc gọi.

Nhìn vào màn hình, hiện lên một cái tên đời thường đến mức khiến tôi thấy hoài niệm.

Là Matsudate Koyomi.

"...Alo, tôi nghe."

'Alo alo ~'

Nghe cái giọng vô tư lự quen thuộc đó, bao nhiêu sát khí trong tôi bay biến sạch.

Tôi vẫn áp thiết bị vào tai, rời khỏi phòng khách nơi các thám tử đang tụ tập, dựa lưng vào tường ở hành lang phía trong.

"Sao thế? Hiếm hoi thật đấy. Tự dưng ông lại liên lạc với tôi."

'Thấy có vẻ căng thẳng quá nên tui gọi xem sao. Ổn không đó? Oáp ~'

"...Mày vừa mới ngủ dậy đấy hả?"

'Đâu có. Không phải ngủ dậy mà là ngủ trưa dậy nha.'

Với tên này thì hai cái đó khác nhau chắc. Mà giờ này còn trưa trật gì nữa đâu.

"Thế nên đến tận giờ này ông mới không thèm gửi lấy một tin nhắn hỏi thăm chứ gì. Đồ bạc tình."

'Xin lỗi mà... Thế, tình hình ổn không?'

Hiếm khi thấy kẻ sợ phiền phức như hắn lại có chút lo lắng thấm đẫm trong giọng nói.

"...Ừ, ổn rồi. Sắp giải quyết xong. Dù vẫn còn chút vấn đề..."

'Hừm. Vậy hả. Thế thì thôi, chả sao.'

Hửm?

Tôi cảm thấy lấn cấn với câu nói đó, một kiểu lấn cấn đã trở nên quá đỗi quen thuộc.

"Khoan đã. Matsudate, ông... ông vừa nghĩ ra cái gì đúng không?"

'Đâu có đâu. Đã bảo không có gì mà.'

"Cái 'không có gì' của ông là 'có gì' đấy!"

Matsudate Koyomi, kẻ sở hữu tư duy bình thường và hòa bình đến tận cùng, luôn có những suy luận ở góc độ hoàn toàn khác so với đám Evrard - những kẻ có bộ não nhuốm màu chết chóc. Tôi biết rõ đôi khi chính điều đó lại trở thành đột phá khẩu cho các vụ án giết người.

"Xin ông đấy. Nói cho tôi biết đi... ông nhận ra điều gì?"

'...Cậu thay đổi rồi ha. Fumizaki có phải kiểu nhân vật này đâu nhỉ?'

"Về tôi bao một chầu cà ri ở <Khai Hóa>!"

'Keo kiệt thế. ...Thôi được rồi, tui nói thử xem sao nhé.'

Và rồi Matsudate nói thẳng vào vấn đề, chẳng giống phong cách thám tử chút nào:

'Cái bài vè đó ấy mà, nếu làm theo đúng như thế thì chẳng phải sẽ ra khỏi đảo được sao?'

"...Hả?"

Làm theo đúng như thế?

"T... từ từ đã Matsudate. Giải thích thế thì bố ai mà hiểu được."

'Hả? Phiền phức ghê. Thì là vầy, trên tấm bia đá chỗ lên đảo có khắc bài vè 4 dòng đúng không? Tui thấy trên mấy trang tổng hợp tin tức.'

Nguồn tin đáng ngờ thật sự với một đứa muốn làm thám tử, nhưng tạm gác chuyện đó qua một bên.

'Hiện tại có vẻ mọi người chỉ nghĩ nó dùng để làm màu cho vụ giết người, nhưng nếu thử đọc nó như một đoạn văn liền mạch bình thường ấy, tui thấy hơi kỳ kỳ.'

"Hơi kỳ?"

Tôi bật loa ngoài cuộc gọi, hiển thị bài vè đã ghi chú lên màn hình thiết bị.

Thiên Chiếu cùng đám tôi tớ đã rời đi

Dưới biển sâu thảy đều chết đuối hóa bọt bèo

Xác chết tự mình bắc cầu về phía trăng

Núi vàng chạm vào vạt áo màu chu sa

"Câu văn này kỳ ở chỗ nào?"

'Thời gian đó, thời gian.'

"Thời gian?"

' "Thiên Chiếu" là mặt trời đúng không? Nó rời đi nên dòng thứ 3 mới có "trăng" xuất hiện - tức là trời đã tối. Đến đó thì tui hiểu. Nhưng dòng thứ 4 ấy, "chu sa" (màu đỏ) chắc là chỉ mặt trời buổi sáng nhỉ? Thiên Chiếu quay lại mất tiêu rồi còn đâu.'

"Hửm...? Ừ thì đúng là hơi lạ... nhưng nếu nghĩ là có khoảng thời gian trôi qua giữa dòng 3 và dòng 4 thì cũng đâu có gì bất thường?"

'Nếu vậy thì lẽ ra phải ngắt câu kiểu gì đó chứ không phải viết liền mạch như thế. Với văn bản hiện tại, nó giống như một câu chuyện: xác chết chồng chất lên nhau tạo thành con đường trên mặt biển có ánh trăng soi, và ngọn núi vàng ở cuối con đường đó đang chạm vào ánh nắng ban mai. Cảm giác không biết rốt cuộc là trăng hay là trời sáng nữa.'

...Quả thực, dòng 3 và dòng 4 trông có vẻ kết nối trực tiếp với nhau...

"Vậy tại sao ông lại nghĩ đoạn văn này là phương pháp thoát hiểm?"

'Thì là dòng thứ 4 đó. Chắc là dòng thứ 4 bắt buộc phải chuyển sang buổi sáng dù có gượng ép thế nào đi nữa. Trong khi "con đường" thì đã hình thành từ dòng thứ 3 rồi... Tức là "con đường" này được tạo ra trong đêm, nhưng phải đến sáng mới đi qua được. Nếu áp dụng vào điều kiện môi trường quanh đảo thì chắc chỉ có một cái thôi.'

Được tạo ra trong đêm, nhưng đến sáng mới đi được... Sự khác biệt giữa đêm và ngày là gì? Chỉ có tầm nhìn... Nhưng nếu bảo là có đường, thì dù không nhìn thấy vẫn có thể đi được nếu muốn... 'Chỉ khi nhìn thấy, con đường mới thực sự hiện hữu'.

Matsudate nói:

'Cậu có nhớ kỹ tại sao hòn đảo đó lại không thể tiếp cận từ bên ngoài không?'

Hologram... và cả cái đó nữa.

"...A, ra là vậy..."

'Đúng rồi đó.'

"Chẳng lẽ là đêm nay sao?"

'Tui tra thử rồi, chuẩn cơm mẹ nấu luôn.'

Ra là thế... Đây mới là ý nghĩa thực sự của bài vè...

'À với lại còn một cái nữa, tui nghĩ bài vè này còn có ý nghĩa khác.'

"Hả? Này này, ông là thám tử lừng danh đấy à? Vẫn còn ý nghĩa nữa sao?"

'Không không. Tui chỉ thấy lấn cấn thôi chứ không biết chi tiết đâu nha.'

"Lấn cấn chỗ nào?"

'Cách dùng chữ Hán ấy. Dòng 2 chữ "bọt bèo" (abuku shizuku) viết thành Hán tự "Bào Trích" (泡雫) khó đọc muốn chết, thế mà dòng 4 chữ "vạt áo" (tamoto) lại không viết bằng Hán tự.'

"Nghe ông nói mới để ý. Viết bằng Hán tự cũng có sao đâu..."

Bài vè này mười mươi là do Ooe - hoặc hung thủ thực sự chuẩn bị cho vụ án này. Ngay cả cách viết chi tiết cũng thể hiện ý đồ của hung thủ.

Nếu việc dùng Hán tự thay đổi được điều gì đó, thì là gì? Cố mà nói thì là số lượng ký tự...

"...Khoan, chờ chút..."

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt chữ của bài vè.

Có... có... có... có rồi.

"Là như vậy sao!!"

'Oái!'

Matsudate ở đầu dây bên kia hét lên vì giật mình trước tiếng hét của tôi.

"Thế này là giải quyết xong vấn đề cuối cùng rồi...! Cảm ơn nhé Matsudate! Quả nhiên ông là thiên tài số một!"

'Lại làm quá rồi, vẫn y như mọi khi.'

Tôi nói "Gặp sau nhé" rồi ngắt máy, chạy vội về phòng khách, kéo tay chị Fio. "Ủa? Gì dợ? Gì dợ?"

Chẳng nói chẳng rằng lôi chị ấy ra hành lang, tôi hạ giọng nói với bà chị:

"Em biết hai mục tiêu còn lại là ai rồi."

"...Thật hả?"

Tôi không có quyền phản ánh suy luận lên hệ thống HALO. Nên từ đây về sau phải nhờ vào chị Fio. Nhưng tôi không thể nói chuyện đó trước mặt đám drone quay phim ở góc nhìn của Chúa được.

Tôi cúi người thì thầm vào tai chị Fio.

Nghe xong, chị ấy nhếch môi cười đầy ranh mãnh.

"Được đấy, Trợ lý... cuối cùng cậu cũng chịu làm việc rồi ha."

"Giờ chỉ cần nói cái này cho nhóm Evrard..."

"Cậu nói cái gì thế?"

Chị Fio vươn ngón tay thon dài, ấn nhẹ vào chóp mũi tôi.

"Vụ này Fio và cậu sẽ giải quyết. Không nhường cho Công chúa đâu."

"H... Hả? Giờ này chị còn nói cái gì...!"

"Ủa? Trợ lý không muốn sao? Trở thành... vai thám tử của vụ án này ấy."

...Đối với học sinh Học viện Thám tử, vai thám tử là thứ phải chiến đấu mới giành được.

Tôi, liệu chỉ cần vụ án được giải quyết là xong sao?

Hay là...

"Có vẻ không cần trả lời nữa nhỉ."

Chị Fio ngước nhìn khuôn mặt tôi, cười "hì hì".

"Cậu đang mang khuôn mặt của một thám tử xuất sắc đấy? Watson-kun ♪"

8. Quyết định thám tử

'Sau đây tôi sẽ giải thích trình tự công phá Dinh thự Tenshou.'

Rendou Rurika để chị Fio thao tác thiết bị, hiển thị ảnh chụp từ trên không của khu vực quanh Dinh thự Tenshou bằng hologram.

'Để đột nhập vào bên trong Dinh thự Tenshou, chúng ta phải vượt qua khe suối phía trước và hệ thống xác thực sinh trắc học đặc biệt được cài trên bức phù điêu ở cửa chính. Muốn vậy, trước tiên cần phải giải trừ lớp hologram bao phủ Dinh thự Tenshou, làm cho hình dáng vốn có của dinh thự hiện ra để có thể nhìn thấy bằng mắt thường.'

Nếu kiểm tra thận trọng từng bước một, có thể sẽ vượt qua được khe suối. Nhưng cái bẫy trên bức phù điêu ở cửa chính thì chịu. Việc lần theo các hoa văn chạm khắc phức tạp theo một trình tự nhất định là bất khả thi nếu không nhìn thấy cánh cửa thật.

'Trên đảo này có vô số máy chiếu của hệ thống HALO, nhưng số lượng thiết bị điều khiển quản lý chúng thì có hạn. Nếu chúng ta tung ra những lời phản bác phủ định lại suy luận được khắc sâu trong các thiết bị đó, thì hologram do thiết bị đó quản lý sẽ biến mất.

Kết quả phân tích cho thấy, có ba thiết bị điều khiển lớp hologram bao phủ bên ngoài Dinh thự Tenshou. Chúng nằm ở ba tòa tháp đứng sừng sững bao quanh ba phía của dinh thự. Mỗi tháp lần lượt chiếu ra Bão, Bão tuyết và Đoàn tàu. Từ nội dung này, e rằng... <Macbeth> thứ nhất đến thứ ba đang được khắc ghi trong các thiết bị đó.'

Những <Macbeth> trong quá khứ...

Nếu không giải mã toàn bộ những bí ẩn đó, sẽ không thể đến được Dinh thự Tenshou.

"Các <Macbeth> trong quá khứ sao...? Chủ thể của suy luận mất kiểm soát là cô Rona mà? Nếu là vụ án lần này thì tôi hiểu, nhưng tại sao Rona lại đưa ra suy luận về các <Macbeth> quá khứ?"

'Có thể cô ta bị bắt đọc <Macbeth>.'

0013 trả lời thắc mắc của Evrard.

'Trong <Macbeth>, khả năng cao là có ghi chép thêm về kế hoạch gây án của các <Macbeth> trong quá khứ. Có lẽ do bị bắt đọc nó, cô ta không còn phân biệt được đâu là những hung thủ trong quá khứ, đâu là bản thân mình nữa... Vốn dĩ chuyện bị chi phối bởi cảm giác bản thân và vụ án mình theo đuổi bấy lâu hòa làm một là điều thường thấy.'

"Nếu bị hung thủ thực sự gài bẫy <Legal Trap> thì càng dễ xảy ra hơn nhỉ." Chị Fio nói, liếc nhìn về phía Tsukuyomi. "Đa phần cũng giống như mấy đứa bị hội chứng tuổi dậy thì (Chuunibyou) làm ấy mà."

Tsukuyomi vẫn giữ im lặng.

Giọng nói của Rendou Rurika điều chỉnh lại hướng đi của cuộc thảo luận.

'Nếu đột nhập vào ba tòa tháp và khiến thiết bị nhận diện lời phản bác, lớp hologram bảo vệ Dinh thự Tenshou sẽ biến mất, nhưng sau đó, không đảm bảo rằng suy luận mới sẽ không được bổ sung. Khi đó, nếu một <Macbeth> chưa từng biết đến được tung ra, chúng ta chắc chắn sẽ gặp khó khăn. Vì vậy, cần phải công phá ba tòa tháp gần như cùng lúc, và ngay lập tức đột kích vào Dinh thự Tenshou không chút chậm trễ.'

"Nghĩa là cần phải chia nhau ra... đúng không?"

Evrard nói. Kadokari đã mất, Rona đã mất, nhưng ở đây vẫn còn tới 4 thám tử. Ba tòa tháp và Dinh thự Tenshou... nhân lực vừa đủ như được sắp đặt sẵn.

'Mỗi tòa tháp một thám tử. Mỗi người có một người hỗ trợ. Dinh thự Tenshou sẽ có hai người đột kích. Một người hỗ trợ bên ngoài. Tôi đánh giá đây là đội hình tối ưu. Các cậu hãy tự quyết định vị trí đi.'

"Tao sẽ lo <Macbeth> thứ nhất."

Người lập tức xung phong là Tsukuyomi, kẻ từ nãy đến giờ không mấy tích cực tham gia thảo luận.

Y như dự đoán, chị Fio nở nụ cười trêu chọc.

"Sao thế hả? Lúc nãy còn dỗi hờn cơ mà."

"Không có gì... Tao cũng không muốn cứ mãi thế này thôi."

Trả lời ngắn gọn, Tsukuyomi khoanh tay im lặng với vẻ mặt khó đăm đăm.

Không muốn cứ mãi thế này... Lời nói mà tôi đã thốt ra theo cảm xúc. Có lẽ hắn cũng có suy nghĩ gì đó tương tự.

"Vậy thì tui sẽ hỗ trợ cậu ấy."

Ushinai giơ tay nói.

"Ở cạnh Tsukuyomi có vẻ an toàn nhất. Nhìn nè, tui là con gái yếu đuối mà lị?"

Giả trân. Thật ra là cô định giám sát xem Tsukuyomi có mất kiểm soát không chứ gì.

"Vậy thì, <Macbeth> thứ hai để tôi."

Tiếp theo, thầy Amano giơ tay.

"Tôi không giỏi mấy chuyện bay nhảy, việc đột kích vào bản doanh nên để cho người trẻ tuổi thì an toàn hơn."

"Nếu vậy, người hỗ trợ thầy sẽ là cậu Đầu Quất... à nhầm, cậu Ougiku là hợp nhất."

Người đề xuất ý kiến đó là Motomiya.

Đột nhiên bị gọi tên, Ougiku giật bắn mình:

"Hả, tui á?"

"Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, thầy Amano có vẻ đang suy sụp tinh thần vì cảm thấy trách nhiệm sau chuyện của cậu Kadokari. Những lúc thế này, sự tươi tỉnh vô duyên của cậu là rất cần thiết đấy, cậu Đầu Quất."

"Sao nghe chả giống khen tui miếng nào dợ. Mà thôi kệ. Đằng nào tui cũng chả giúp ích gì được trong khoản suy luận, làm hoạt náo viên cũng được!"

"Nhờ cả vào em đấy."

Thầy Amano mỉm cười nói, Evrard cũng gật đầu cái rụp.

"Nếu vậy, tôi và Kaila sẽ đến Dinh thự Tenshou..."

"Khoan khoan khoan đã nào!"

Giữa cuộc thảo luận đang trôi chảy, một giọng nói cao vút bất ngờ chen ngang, khiến ánh mắt của cả nhóm đồng loạt tập trung lại.

Chị Fio đón nhận tất cả bằng nụ cười ngạo nghễ, tuyên bố với mọi người.

"Dinh thự Tenshou sẽ do Fio và Trợ lý đảm nhận. Đúng là Công chúa à, cô là thám tử Bậc Tier B, việc cô đi đến bản doanh là lẽ tự nhiên, nhưng riêng lần này thì miếng ngon không thể nhường cho cô được đâu."

Evrard nhíu đôi mày thanh tú vẻ bối rối.

"Tiền bối... giờ không phải lúc tranh giành lãnh địa..."

"Thế thì Công chúa, cô có biết ai sẽ là mục tiêu tiếp theo không?"

Khoảnh khắc đó, sự kinh ngạc và căng thẳng bao trùm lấy các thám tử.

Chị Fio cười nhăn nhở, tiếp tục nói như muốn khoe khoang.

"Thủ thuật được dùng tiếp theo thì lờ mờ đoán ra rồi, nhưng ai sẽ là mục tiêu tiếp theo thì chưa biết. Đúng không nè? ...Nhưng mà, Fio biết đấy. Biết cả hai luôn. Thế nên quyền đi đến Dinh thự Tenshou thuộc về Fio. Có gì sai không?"

Đó là áp lực không thể chối cãi của một thám tử nắm giữ sự thật.

Với suy luận mà tôi dệt nên từ gợi ý của Matsudate, chị ấy đã cướp lấy vai thám tử.

"Công chúa và cô hầu gái đi lo cái <Macbeth> thứ ba đi. Vậy chốt lại người chờ bên ngoài Dinh thự Tenshou là người còn lại... Cậu Mắt Kính. Cậu nhé?"

Đơn phương chỉ định Motomiya, chị Fio chễm chệ ngồi vào ngai vàng mang tên vai thám tử.

Thế này là được rồi.

Người muốn giải quyết vụ án này hơn bất cứ ai chính là tôi. Nên tôi... chúng tôi sẽ làm thám tử.

Quay lưng về phía các thám tử khác, chị Fio thúc nhẹ cùi chỏ vào hông tôi cái "bộp".

"Nào, giờ thì không quay đầu lại được nữa đâu... Cậu có tự tin biến Fio thành thám tử lừng danh không?"

Tôi tuyên bố không chút do dự.

"Có chứ... dù có phải đánh cược cả linh hồn."

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!