Ước tính <Macbeth> Số 1 ---- Nhật Bản
Không oán hận.
Cũng chẳng ác ý.
Tôi chỉ muốn đi ra ngoài thôi.
Tôi chỉ muốn để lại dấu vết của mình bên ngoài hòn đảo chật hẹp này.
Vì nếu không, chẳng phải vô nghĩa sao.
Biển rộng lớn thế này.
Thế giới rộng lớn thế này.
Mà chẳng nơi nào có tôi, thì... quá ư là vô nghĩa.
Cần 3 người.
Không phải ai cũng được. Cần 3 người được chọn lựa kỹ càng.
Mạng sống của 3 người đó là hộ chiếu của tôi.
Là đôi cánh đưa tôi đến thế giới bên ngoài.
...Nào, đến lúc rồi.
Cảm ơn nhé, <Macbeth>.
Nhờ ngươi, tôi đã có quyền để lại dấu vết trên thế giới rộng lớn này.
Vĩnh biệt nhé, quê hương.
Nhờ ngươi, chắc chắn tôi đã có được sự thôi thúc này.
Thế giới ơi, hãy nghe tiếng nói này.
Rằng dù nhỏ bé đến đâu, sự tồn tại mang tên tôi đã từng ở đây.
......Được rồi, đi thôi.
Tôi tự do rồi.
Và thế là, tôi bước đi.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
