Sherlock + Academy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 02 - Ước tính <Macbeth> Số 4 ---- Canada

Ước tính <Macbeth> Số 4 ---- Canada

Chân tôi xoắn lại.

Hơi thở nghẹn ứ.

Dù không phải mùa đông nhưng toàn thân tôi run rẩy.

Là do trong làng không còn ai nữa. Bà thợ may hiền hậu đến thế. Mỗi buổi lễ Misa hàng tuần đều lén chia bánh kẹo cho tôi. Ông chủ tiệm tạp hóa tuy nghiêm khắc đáng sợ, nhưng khi tôi may xong chiếc váy liền thân, ông ấy đã khen ngợi tôi.

Tất cả, tất cả, không còn ai nữa.

Tôi băng qua giữa những ngôi nhà vắng lặng. Giờ chỉ còn một người. Chỉ còn anh hai. Nhưng anh ấy cũng biến mất từ lúc nào không hay. Giống như tất cả những người khác.

Kỳ lạ. Chuyện này thật kỳ lạ. Rõ ràng trong ngôi làng này chỉ còn tôi và anh hai thôi mà...

Cuối cùng, tôi đến được ngọn đồi nhỏ. Ngọn đồi nơi tôi và anh hai vẫn thường chơi đùa. Mặt đất xanh mướt nhô cao, giờ đây nhuộm trong ráng chiều, đỏ rực.

Là ráng chiều.

Lẽ ra phải là ráng chiều.

Chân tôi vấp phải thứ gì đó. Tôi ngã xuống đất. Chống tay lên mặt đất đỏ lòm. Ngẩng đầu lên, và cuối cùng tôi cũng nhận ra. Đây không phải là ráng chiều.

Nằm vùi trong cỏ, anh hai đỏ đầm đìa đang nằm đó.

Tôi không suy nghĩ gì cả. Tôi không muốn suy nghĩ. Tôi chỉ lay mạnh tấm lưng ấy. Mặc kệ đôi tay chạm vào áo anh đang ướt đẫm màu đỏ.

Anh hai không tỉnh dậy.

Anh hai đã chết.

...A, tôi của bây giờ đã hiểu rõ mồn một.

Thiếu niên kia chính là anh hai.

Tôi đã luôn nhìn thấy ảo ảnh của anh ấy.

Chẳng còn chỗ cho suy luận nữa.

Là tôi đã làm.

Tôi đã giết anh hai.

--------------------

7. Ảo tưởng tiếng thét

Khi tôi đuổi theo Rona chạy vào con đường rừng dẫn đến Dinh thự Tenshou, dị biến bắt đầu xảy ra.

Cho đến lúc này, dù đã hóa thành dị giới quái dị, nhưng không khí vẫn còn tĩnh lặng. Thế rồi nó bắt đầu xao động... gió cuộn ngược, gầm rú, và trong nháy mắt uốn cong cả khu rừng rậm.

Nếu chỉ có thế thì còn đỡ.

Cắt ngang hướng gió theo phương thẳng đứng, một trận bão tuyết lớn bắt đầu thổi bùng lên. Trước hiện tượng thiên nhiên không thể nào xảy ra này, não bộ chúng tôi bắt đầu bị lỗi. Bắt đầu từ cái hắt hơi thật to của chị Fio, da thịt tôi cũng bắt đầu cảm thấy lạnh cóng.

"C-C-Cái quái gì đây mấy cha nộiiiii...!!"

"Rõ ràng không lạnh mà... sao lại lạnh thế này...!?"

Chị Fio dính chặt vào lưng tôi để chắn gió, vừa nói:

"Chắc giống kiểu say VR ấy mà...! Cơ thể không di chuyển chút nào, nhưng não bị đánh lừa nên cảm thấy buồn nôn...!"

"Giờ này mà còn ngồi đó giải thích hả... Ớ!? Coi chừng!!"

Từ bên hông, tiếng gió rít GÀOOOOOOO...!! vang lên, tôi vội vàng ôm lấy chị Fio nhảy lùi lại phía sau.

Ngay lập tức, từ giữa những hàng cây đang oằn mình, một đoàn tàu kiểu phương Tây lao vụt qua trước mắt dù chẳng hề có đường ray. Rõ ràng không có thực thể nhưng tôi cảm giác như bị luồng gió lốc tạt vào, khiến cả tôi và chị Fio lăn lông lốc trên mặt đất.

"T-Tàu hỏaaaaa...!? Cái quần què gì đây!? Thiệt tình là cái gì vậy trời!"

"Đừng có làm ồn nữa thằng nhãi! Tất cả là Hologram thôi...! Con đàn bà đó đang dùng suy luận tạo ra thứ này để không cho chúng ta đến gần đấy!!"

"Tsukuyomi-san! Anh vẫn còn cố chấp với suy luận của mình sao...!"

Để không cho chúng ta đến gần? Không, sai rồi... Tôi lờ mờ cảm thấy thế. Giả sử thứ này do Rona tạo ra, thì thế giới này... cứ như là...

Vượt qua cơn bão và trận tuyết lở ảo ảnh, cuối cùng bóng dáng Dinh thự Tenshou cũng hiện ra.

Phải, là cái bóng.

Dinh thự Tenshou đã ở trong trạng thái không thể gọi là nhà cửa được nữa. Một khối bóng tối cực sắc, như thể ai đó bỏ cực quang và cầu vồng vào cùng một cái tô rồi trộn lên... chẳng còn biết đâu là cửa ra vào, đâu là độ cao vốn có. Thậm chí nếu không có Evrard nắm rõ khoảng cách với nhà khách, chắc chúng tôi còn chẳng nhận ra đó là một tòa nhà.

Nó giống như một vị thần được triệu hồi từ dị giới...

Một thứ gì đó vô định hình, như muốn nói rằng vì vượt quá khả năng nhận thức của chúng tôi nên nó chỉ hiện lên là một khối cực sắc đang ngọ nguậy.

Rona đang ở trong cái thứ này sao?

Ở bên trong, cái thứ như thế này...

"...Rốt cuộc... phải suy luận kiểu gì mới tạo ra được thứ này chứ..."

Evrard rên rỉ đầy kinh hoàng.

Mất kiểm soát. Hỗn mang. Có nhiều cách gọi. Nhưng tôi nghĩ có một cái tên khác phù hợp hơn với cảnh tượng đó.

Tiếng thét.

Giống như một tiếng thét... đang tự làm tổn thương chính mình.

"...Aaa. Đã bảo rồi mà."

Chị Fio lẩm bẩm như thể bỏ cuộc.

"Rằng nếu không được ai đó trừng phạt thì bọn chị chẳng biết làm thế nào đâu... Cứ thừa nhận quách đi cho xong."

Tôi không hiểu.

Không hiểu chị Fio đang nói gì. Không hiểu Rona đang đau khổ vì điều gì.

Và tôi cũng không hiểu, mình ở đây để làm gì.

...Nhưng mà, lúc này đây.

Mọi thứ thật rõ ràng. Không thể để cô ấy một mình trong bóng tối đó, trong cái thứ đen ngòm đó được. Tôi biết rõ. Tôi đã trải qua không biết bao nhiêu lần. Những ngày tháng chỉ biết cuộn tròn trong căn phòng tối tăm vì uất ức, vì đau khổ.

Dù là bất cứ ai đi nữa.

Cũng không thể bị bỏ lại... bên trong thứ đó được.

"...Hả? Fumizaki-san!?"

Tôi đã bắt đầu chạy.

Nhìn thấy cái gì cũng mặc kệ. Dinh thự Tenshou ở ngay đó. Rona đang ở đó. Vậy thì chạy là sẽ tới. Vươn tay ra là sẽ chạm được thôi!

"...Á!? Ớ...!!?"

Trượt một cái, chân tôi mất đà.

Không phải. Đang chìm xuống. Chân tôi đang chìm vào mặt đất. Mắt thì thấy vậy. Nhưng cảm giác lại là đang trượt. Trên một con dốc nào đó... Nhắc mới nhớ, trước Dinh thự Tenshou có một dòng suối. Dòng suối mà giờ đây không nhìn thấy đâu cả...

"...Thiệt tình, đúng là cậu Watson hết thuốc chữa mà."

Ngay khoảnh khắc cả người tôi sắp trượt xuống, có ai đó đã nắm lấy tay tôi.

"Làm liều thì cũng phải hỏi qua ý kiến Holmes chứ, cậu trợ lý."

Chị Fio dùng cánh tay mảnh khảnh kéo tôi lại, nháy mắt trêu chọc.

"Chị Fio...! X-Xin lỗi..."

"Ừ. Tạm thời leo lên nhanh giùm cái? Thiệt sự là, chị, tới giới hạn, rồi đó...!"

Khi cánh tay chị ấy bắt đầu run lẩy bẩy, Evrard và Ougiku từ phía sau vội vã chạy tới, và tôi may mắn không bị trượt ngã xuống dòng suối.

Chết tiệt...! Quả nhiên nếu không xử lý cái Hologram này thì không thể vào Dinh thự Tenshou sao...!

Khi tôi đấm mạnh xuống đất, giọng nói của chị Fio vang lên từ trên cao, lạnh lẽo đến lạ.

"Cậu trợ lý... Tại sao cậu lại muốn cứu con bé đó?"

Tôi ngẩng mặt lên. Chị Fio đang nhìn xuống tôi với khuôn mặt vô cảm như thể trái tim đã rơi rụng mất.

"Chẳng tại sao cả... Không thể để cô ấy ở nơi như thế được. Một người đang gào thét đau đớn như vậy! Không thể để cô ấy một mình được! Cô ấy chẳng nhìn thấy gì cả... Phải có ai đó ở bên cạnh, giúp cô ấy ngẩng đầu lên, thì mới thấy được ánh sáng có thể đang tồn tại chứ...!"

"Nhưng mà, biết đâu như thế lại tốt hơn thì sao?"

...Hả?

"Không nhìn thấy gì. Cô độc một mình. Không có ai ở bên cạnh... biết đâu như thế lại tốt hơn? Biết đâu con bé muốn ai đó nói cho nó biết sự thật rằng nó không phải là sự tồn tại được phép sống thảnh thơi dưới ánh mặt trời? Biết đâu nó chẳng hề mong cầu sự giúp đỡ hay cứu rỗi nào cả..."

"Dù là vậy đi nữa!"

Tôi đứng dậy.

Dồn lực vào đầu gối, siết chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn Dinh thự Tenshou đã hóa thành khối bóng tối.

"Đó có phải là lựa chọn do cô ấy tự quyết định không? Đó có phải là kết cục cô ấy đã chọn không? Không phải! Đó là lựa chọn bị sắp đặt. Là kết cục bị ép buộc. Cho dù mạt lộ của cô ấy rồi cũng sẽ dẫn đến nơi này! Thì đó cũng phải là do chính ý chí của cô ấy quyết định!!"

Tôi gào lên về phía bầu trời đang hòa trộn giữa bão tố và tuyết rơi.

"SOPHOCLES!!! Đây là cách làm của ông sao? Nhốt một cô gái chưa trải sự đời vào nơi như thế này... Cái thứ này, cái thứ xấu xí này! Là nghệ thuật mà các người nói đó hả!?"

"Chính xác là vậy đấy, Cậu chủ."

Từ sâu trong rừng rậm.

Không... như rỉ ra từ bóng tối của thế giới.

Người đàn ông với nụ cười như đánh cắp từ đâu đó, xuất hiện không một tiếng động.

"Xấu xí chính là bản nguyện của chúng tôi. Tà ác chính là lý tưởng của chúng tôi. Nghệ thuật đâu chỉ có tạo ra cái đẹp."

Đón nhận cơn bão và tuyết rơi dữ dội như làn gió mát, Sophocles nói.

"Cậu muốn phủ định đúng không. Cậu muốn phá hủy đúng không. Đó chính là cảm tưởng mà chúng tôi mong muốn. Là minh chứng cho việc sự tồn tại của chúng tôi đang sống một cách đúng đắn!"

Các thám tử cau mày, thủ thế vũ khí, mỗi người đều tỏ rõ sự khó chịu, đối mặt với cái ác trước mắt.

Tôi, người đã quá quen thuộc với gã đàn ông này từ thuở nhỏ, vậy mà lại cảm thấy như lần đầu tiên gặp gắn.

"Chỉ vì điều đó mà khiến ai đó phải khóc cũng được sao?"

Tĩnh lặng, lạnh lùng, tôi hỏi.

"Nếu không có nước mắt thì thiếu sót lắm. Vì vụ án giết người là bi kịch phổ biến nhất mà."

Thản nhiên, nhẹ nhàng, hắn đáp.

"...Cái thứ như thế..."

Từ sâu trong đầu tôi, ký ức trào ra dù tôi không hề mong muốn.

Những vụ án mà gã đàn ông này kể cho tôi nghe như những câu chuyện cổ tích vô thưởng vô phạt. Mật thất, bằng chứng ngoại phạm, thông điệp tuyệt mệnh, thủ thuật vật lý, thủ thuật tâm lý, thừa kế di sản, tiền bảo hiểm, trả thù cho người yêu, phòng vệ chính đáng, giết nhầm, giết người vì khoái lạc, loại hình sân khấu, loại hình bộc phát...!!

"Cái thứ như thế mà ông! Lại có thể mỉm cười kể cho tôi nghe sao!!"

"Ô kìa... Cậu không nhận ra ư?"

Chắc chắn là cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng nhìn thấy con người thật của gã này.

Chắc chắn là cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng biết đến tội lỗi thực sự của bản thân.

Tôi chẳng thể nói gì về Evrard hay lũ người trong trường.

Vì hơn ai hết, chính tôi là kẻ không thể hình dung ra được những nạn nhân của Vua Tội Phạm...!

"Fumizaki-san!"

Nhanh hơn cả nhận thức, tôi đã đạp mạnh xuống đất.

Cơn bão hay tuyết lở ảo ảnh chẳng còn lọt vào mắt tôi nữa. Nhắm thẳng vào gã đàn ông mặc vest đen tuyền phía trước, tôi tung ra nắm đấm đã siết chặt cứng.

Nhưng cánh tay Sophocles đưa lên đã nhẹ nhàng đỡ lấy nó. Một phản lực quá mỏng manh so với lực tôi dồn vào. Cảm giác phi lý đó không làm tôi bối rối.

"Dừng vụ án lại ngay! Ông làm được mà đúng không!!"

Cắm chân trụ xuống đất như đóng đinh, tôi vung chân phải nhắm vào mạn sườn đang hở của hắn. Sophocles không né. Hắn chỉ chạm tay vào đầu gối tôi, nhẹ như đặt lên.

"Cậu chủ."

Vẫn nụ cười quen thuộc, nhưng tàn nhẫn hơn bao giờ hết, Sophocles nói.

"Đây không phải là buổi tập đâu nhé?"

Uy lực cú đá biến mất.

Đầu gối bị chạm vào liền bị hắn tóm chặt.

Hắn giữ tôi ở tư thế đứng một chân bất ổn, rồi từ từ nâng đầu gối tôi lên.

Trái ngược với động tác chuẩn bị quá đỗi chậm rãi đó...

...Một cú đá sắc bén như máy đóng cọc xuyên thủng bụng tôi.

"Hự...?!"

Cú va chạm thổi bay cả cơn đau lẫn cảm giác buồn nôn. Lưng tôi bị mài xuống mặt đất ken két, văng xa hơn 5 mét.

Tôi không thể đứng dậy ngay được. Cơn chấn động vẫn tiếp tục xuyên qua tận cốt tủy. Nó cướp đi sức lực từ từng thớ cơ, khiến tôi cứ phải bò rạp trên mặt đất.

"Nhờ người lớn giải quyết giúp là việc của trẻ con."

Tiếng giày Sophocles giẫm lên mặt đất sột soạt, sột soạt tiến lại gần.

"Muốn dừng lại thì hãy thử dừng xem. Đó mới là thám tử."

Cốp! Tiếng vật cứng va chạm vang lên.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy Evrard đang cắm chéo cây gậy xuống đất, chặn lại chiếc giày của Sophocles đang định giẫm nát tôi.

"Làm gì có thám tử nào hành động thiếu suy nghĩ thế hả, Fumizaki-san... Cũng phải nghĩ cho người hỗ trợ một chút chứ!"

Evrard hất nhẹ cây gậy đang đỡ chân Sophocles lên.

Lấy mặt đất làm điểm tựa, cây gậy đẩy lùi cái chân của Sophocles vốn có thể hình vượt trội, khiến cơ thể gã đàn ông hơi ngửa ra sau. Trọng tâm bị phá vỡ. Nhắm ngay khoảnh khắc đó, tay Evrard lóe lên sắc lẹm.

"Hô."

Thứ cô ấy tóm được là cổ áo. Trong nháy mắt, cơ thể Sophocles xoay dọc một vòng rồi bị ném văng lên không trung. Evrard vẫn trừng mắt nhìn theo, rút cây gậy lên định truy kích, nhưng trước đó Sophocles đã dùng tay bật mạnh xuống đất.

Tiếp đất bằng một đường cong tuyệt đẹp như trăng hạ huyền, Sophocles nở nụ cười tán thưởng.

"Baritsu tốt đấy. Quả không hổ danh..."

Không đợi Sophocles khép miệng, tấm áo choàng đen tuyền đã bung ra trong bão tuyết.

Tsukuyomi Akira lao xuống từ trên đầu Sophocles, tung ra cú đá vòng cầu từ cú xoay người tốc độ cao như con quay. Không kịp né tránh, Sophocles dựng tay lên đỡ, nhưng trong khoảng thời gian đó Tsukuyomi đã đáp xuống ngay sau lưng hắn.

Không lãng phí một giây để quay đầu, hắn tung cùi chỏ ra sau. Một đòn như muốn bẻ gãy toàn bộ xương sườn cùng lúc.

Nhưng cùi chỏ và đầu gối của Sophocles đã phản ứng cực nhanh, kẹp chặt đòn chỏ của Tsukuyomi lại.

"Tôi xin gửi lời cảm ơn đến cậu."

"Cái gì...!?"

Trong tư thế đấu lưng, Sophocles mỉm cười với Tsukuyomi.

"Nhờ cậu dồn ép cô bé đó mà vụ án này đã hoàn thành... Cậu đúng là một vai hề lý tưởng."

"Vai hề ư...!? Tao mà là...!"

"Cậu thấy cay cú đúng không? Cậu thấy nôn nóng đúng không? Bại dưới tay tôi, lòng tự trọng bị tổn thương, cậu nghĩ cứ thế này thì không thể làm Akechi Kogoro được... Vì thế cậu đã vồ lấy kết luận ngay trước mắt. Cậu buộc phải vồ lấy nó..."

Khuôn mặt Tsukuyomi méo xệch đi. Như tờ giấy ghi chú dùng xong bị vo tròn nát bấy.

"Cậu cũng là một diễn viên cừ khôi đấy... Nhưng thế này thì chẳng khác nào trò chơi con nít."

Trước những lời lẽ ngọt ngào mà lạnh lùng ấy, cơ thể Tsukuyomi bắt đầu run lên. Như ngọn núi lửa sắp phun trào. Hắn nghiến răng, mắt vằn đỏ, khuôn mặt tuấn tú của Tsukuyomi nhuộm đẫm hận thù thấy rõ.

"...Câm... mồmmmmm điiiiiiiiiiiiiiiiii!!"

Hắn thô bạo rút cánh tay đang bị kẹp ra, vừa quay người lại vừa vung nắm đấm đầy uy lực.

Tuy nhiên... khi đó, như thể lướt qua nhau, Sophocles đã ở ngay sau lưng hắn.

Một cú chặt tay nhanh như chớp giật đã giáng thẳng vào gáy Tsukuyomi.

"Hự...!!"

Toàn thân Tsukuyomi mất hết sức lực, đổ gục xuống đất.

Không thèm ngoái lại nhìn, Sophocles chỉnh lại vạt áo vest như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Giải quyết bằng bạo lực không phù hợp với kịch bản lần này... Nếu là thám tử thì hãy hành xử cho ra dáng thám tử, hãy vận động mấy cái tế bào não màu xám gì đó đi."

Cuối cùng tôi cũng loạng choạng đứng dậy được. Chấn động từ đòn tấn công của Sophocles vẫn chưa tan hết. Cứ như nó đang vang vọng mãi trong cơ thể tôi. Evrard cũng vì bảo vệ tôi mà vẫn giữ nguyên tư thế thủ thế bằng cây gậy, không thể di chuyển khỏi chỗ đó.

"Ông... muốn làm cái gì..."

Giả vờ như không nhận ra cơn đau, tôi rặn ra từng tiếng.

"Làm chuyện này rốt cuộc có lợi ích gì... Khiến thêm nhiều người đau khổ, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ..."

"...Tôi sẽ dạy cho cậu một điều thôi, Cậu chủ."

Sophocles nói mà không quay đầu lại.

"Nghệ thuật, là ngôn từ."

Bão tuyết nhất thời tan biến.

"Thứ để truyền tải. Thứ để lan rộng. Thứ để lan tràn và hoành hành. Vậy thì, đỉnh cao của nó - <Macbeth> chính là..."

"Bịt miệng hắn lại!!"

"...Thứ truyền bá cách sử dụng từ ngữ mang tên 'Giết người' cho rộng khắp nhân gian."

Cách sử dụng... từ ngữ... mang tên Giết người?

Từ giữa cơn bão và tuyết rơi, một luồng sáng kỳ lạ chiếu xuống Sophocles. Như thể muốn soi rọi những lời sắp tới cho vạn người, cho cả thế giới thấy.

"<Macbeth> không có mục tiêu, thủ thuật hay kịch bản cụ thể nào cả. Nó làm cho bất cứ ai cũng có thể dễ dàng tạo ra những thứ đó, một bộ công cụ nhập môn giết người hàng loạt... Đó chính là chân tướng của <Macbeth>."

Aaa... Evrard thốt ra một hơi thở đầy bi thương.

Bất cứ ai... cũng có thể dễ dàng tạo ra những vụ giết người hàng loạt...?

Quả thực, nếu là vậy thì có thể giải thích được...

Tại sao lại là giết người trong phòng kín? ...Vì thủ thuật dễ hiểu.

Tại sao nội dung vụ án mỗi lần lại khác nhau? ...Vì nó là thứ dạy về tư duy.

Và tại sao...

"Tại sao Chủ tọa của chúng tôi lại phong ấn bản kế hoạch này... và tại sao nó luôn được thực hiện trong một vòng tròn khép kín (Closed Circle). Đó là vì lo ngại tính lây lan của bản kế hoạch này."

Sophocles ung dung nói về những ngôn từ sẽ hủy diệt thế giới.

"Nếu bất cứ ai ở bất cứ đâu cũng có thể dễ dàng thực hiện những vụ giết người hàng loạt phức tạp, liệu các thám tử các người có đối phó nổi không? Không thể nào. Nó giống như bệnh truyền nhiễm vậy. <Macbeth> sẽ gây ra đại dịch. Nhân loại hiện nay không có phương tiện đối kháng... Chủ tọa đầy lòng bác ái của chúng tôi đã cân nhắc sự nguy hiểm đó và gửi gắm <Macbeth> cho tương lai đấy."

Biết rằng những lời đó đang được phát đi toàn thế giới qua mạng internet, Sophocles vẫn nói.

Hôm nay chứng kiến vụ án này, bây giờ nghe câu chuyện này, rất nhiều người trên thế giới sẽ hiểu được <Macbeth>.

Và rồi, họ sẽ muốn thử.

Rằng liệu có thể thực hiện được trong hiện thực hay không... Rằng liệu mình có thể biến những vụ giết người hàng loạt như trong tin tức hay tiểu thuyết trinh thám thành hiện thực hay không, họ sẽ đua nhau làm thử.

Giết người sẽ lây lan.

Và trật tự sẽ đi đến hồi kết.

"Nào, phong ấn đã được giải. Hạt giống sẽ được gieo từ hòn đảo này."

<Hạt giống của sự kết thúc> quay người lại, dang rộng hai tay như ôm lấy cơn bão.

"Hãy nhìn cho kỹ, hỡi các thám tử... Cái Ác, giờ đang ở ngay đây."

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!