Seoul Thể Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Seoul Object Story - Chương 11 Viện Nghiên cứu Trung ương (2)

Chương 11 Viện Nghiên cứu Trung ương (2)

Một căn phòng cách ly bốn bề vách kính. Một màu trắng toát lạnh lẽo bao trùm từ vách tường lên đến trần nhà.

Tôi độc hành giữa khoảng không trống rỗng ấy.

Trái ngược với cái vẻ mặt đắc thắng của gã nhân viên khi tống tôi vào đây – cái vẻ như muốn nói "Vào đến đây là đời mày tàn rồi!", tôi chẳng thấy có mấy khác biệt trong buồng giam của Viện Nghiên cứu Trung ương.

Có chăng, cái không khí u ám ở đây nặng nề hơn tôi tưởng tượng.

Ánh sáng lờ mờ, leo lét cùng những khuôn mặt cứng đờ, vô hồn của đám nghiên cứu sinh tạo nên một cảm giác bất an len lỏi.

Thậm chí, nét mặt của những nhân viên cấp thấp trực tiếp quản lý các Vật thể còn tệ hại hơn cả ở Viện nghiên cứu Seoul.

Nhìn họ, cứ ngỡ chính họ mới là kẻ bị giam cầm, chứ chẳng phải lũ Vật thể.

Bíp.

Tiếng còi hú chói tai vang lên, kèm theo đó là luồng hơi nước nóng rãy phun ra xối xả từ vách tường. Tôi ung dung hóa ma, nhẹ nhàng né tránh. Những cuộc thí nghiệm trong căn buồng này đều rập khuôn một kiểu như thế. Khởi đầu là súng đạn.

Tiếng còi rền rĩ và tiếng súng nổ đanh gọn. Rồi những loạt đạn bất ngờ xé gió mà chẳng cần tiếng còi báo hiệu.

Viện Nghiên cứu Trung ương cứ lặp đi lặp lại những hành động vô nghĩa ấy một cách máy móc.

Bất thình lình, bom nổ tung ngay trong phòng, rồi đủ loại khí độc được phun ra mù mịt. Axit đậm đặc xối xuống, nitơ lỏng trút vào.

Xét đến những điều kiện tiêu diệt đa dạng của các Vật thể mà tôi từng chứng kiến, những nỗ lực này không hẳn là tồi, nhưng họ quá sa đà vào sự tàn phá. Đôi khi, lời giải lại nằm ở những điều tưởng chừng hoàn toàn chẳng hề liên quan.

Chẳng hạn như nhìn vào điều kiện tiêu diệt của bức tượng heo thép trong vụ làng Rừng Seoul, rõ ràng có những điều kiện mà cách thức tiếp cận vũ lực này khó lòng tìm ra nổi. Dĩ nhiên, họ không biết điều đó nên mới làm mấy cái thí nghiệm kiểu này.

Con thằn lằn bị nhốt ở buồng đối diện là một ví dụ điển hình.

Điều kiện để tiêu diệt con thằn lằn đó là [nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ 10.000 người cùng lúc].

Mặt tiền của phòng cách ly là kính hoàn toàn trong suốt, nên tôi không chỉ thấy người qua kẻ lại mà còn quan sát được tường tận bên trong buồng đối diện, nơi một chú thằn lằn nhỏ bé đang bị giết đi sống lại theo chu kỳ.

Trông nó chẳng có vẻ gì là bền bỉ về mặt vật lý, chỉ là một con thằn lằn bé bằng lòng bàn tay. Ngoại trừ màu xanh lam kỳ dị thì nó chẳng có chút dáng dấp nào của một Vật thể.

Giá trị thực sự của con thằn lằn lộ diện qua các cuộc thí nghiệm. Súng phun lửa thiêu nó thành tro bụi, chẳng còn lại mảnh xương tàn, nhưng chỉ độ một giờ sau, ngọn lửa xanh lại bùng lên giữa hư không và con vật lại hồi sinh.

Sau đó là những cuộc thí nghiệm dai dẳng không hồi kết. Họ thử đủ mọi cách để ngăn nó hồi sinh, như hòa tan trong axit hay thiêu đốt, nhưng con thằn lằn vẫn cứ sống lại.

Đến một lúc nào đó, họ từ bỏ việc giết nó và chuyển nó sang một phòng cách ly khác.

Tôi đã hy vọng mình cũng được chuyển đi như con thằn lằn ấy, nhưng xem ra họ chẳng có ý định đưa tôi đến nơi nào khác, không giống như con vật màu xanh kia. Tôi với con thằn lằn ấy thì có gì khác biệt cơ chứ?

Tại nơi con thằn lằn từng ở, một chú mèo được đưa vào. Người chủ của con mèo dùng đồ ăn và đồ chơi dụ nó vào trong phòng cách ly.

Tôi cứ tưởng họ sẽ hành hạ con mèo như đã làm với con thằn lằn, nhưng lạ thay, họ lại chẳng làm gì cả. Con mèo ấy có dạng linh hồn, nên họ chỉ đơn thuần nhốt nó lại mà chẳng cần tốn công sức.

Con mèo ma, dù bị nhốt, trông vẫn khá thảnh thơi.

Tuy nhiên, sự nhàn rỗi ấy chẳng kéo dài lâu.

Có vẻ chán chường, con mèo định thò đầu qua vách kính thì vẻ thư thái biến mất.

Con mèo không thể xuyên qua tường, đầu va cái cốp vào kính phòng cách ly.

Con mèo ma bị kẹt lại trong buồng, không thể thoát ra qua vách kính, chỉ biết dùng móng cào cấu vào tường và kêu meo meo. Vì là mèo ma, tiếng kêu thảm thiết của nó nghe càng thêm ai oán, xé lòng, như thể nó đang hoang mang tột độ trước tình cảnh này.

Phải chăng căn phòng cách ly này có hiệu quả đặc biệt trong việc giam giữ những Vật thể mang đặc tính linh hồn?

Tôi chăm chú quan sát vách tường phòng thí nghiệm, một gợi ý bí ẩn hiện lên trong đầu.

[Thực hiện nguyện vọng của Viện trưởng Viện Nghiên cứu.]

Hóa ra tường và kính của phòng cách ly đều được phân loại là Vật thể. Chúng dường như là cùng một Vật thể hoặc được tách ra từ cùng một nguồn.

Gợi ý tiêu diệt là [Thực hiện nguyện vọng của Viện trưởng Viện Nghiên cứu].

Lại một gợi ý quái đản nữa. Tôi chẳng biết Viện trưởng là ai, cũng chẳng hay nguyện vọng của ông ta là gì.

Dùng Vật thể để giam giữ Vật thể khác. Thảo nào đám nhân viên lại tự tin đến thế.

Rõ ràng là tại sao họ không thả tôi ra. Chẳng có lý do gì để đưa tôi ra khỏi cái nhà tù có khả năng giam giữ những thực thể dạng ma này cả. Sẽ rất phiền phức nếu tôi tẩu thoát trong quá trình vận chuyển.

Liệu thực sự là không thể xuyên qua? Tôi tự nhủ rồi thử ấn tay vào tường, nhưng chỉ cảm thấy một lực cản rất nhẹ, rồi tôi xuyên qua một cách êm ru.

Hả? Xuyên qua dễ thế sao?

Tuy nhiên, từ cánh tay chìm trong vách tường, một âm thanh ồn ào khủng khiếp vọng lại, tựa như tiếng huyên náo của một nhà thi đấu chật ních người, với vô số tiếng xì xầm và những giọng nói chồng chéo không thể phân định.

Đó là một hiện tượng khó hiểu, nhưng tôi quyết định cứ thế mà đi xuyên qua.

Chuyện gì đến sẽ đến thôi.

Còi báo động rú lên inh ỏi khắp Viện nghiên cứu.

Có dấu hiệu cho thấy vật mẫu thí nghiệm nguy cơ cao, Tử Thần Xám, đã tẩu thoát khỏi phòng cách ly.

Đoạn băng CCTV gây chấn động được đưa ra làm bằng chứng cho thấy Tử Thần Xám đang đi xuyên qua tường. Trong video, Tử Thần Xám đưa cánh tay vào, dường như đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó, rồi đẩy cả người chìm vào vách tường.

Tất nhiên, họ không ngu ngốc đến mức mở cửa phòng cách ly chỉ vì đoạn video đó. Đã có báo cáo rằng trí tuệ của Tử Thần Xám cực kỳ cao, nên có ý kiến cho rằng đoạn video chỉ là đòn nghi binh để dụ họ mở cửa.

Hơn nữa, Tử Thần Xám không hề xuất hiện ở phía tường đối diện, điều này càng củng cố giả thuyết trên.

Dẫu vậy, khả năng tẩu thoát thực sự vẫn được tính đến, nên toàn bộ cửa nẻo bên ngoài đều bị niêm phong. Nhân viên bên trong Viện nghiên cứu cũng bị cấm ra ngoài.

Cả nhân viên hiện trường lẫn nhân viên văn phòng đều được giao nhiệm vụ truy tìm Tử Thần Xám. Đội hiện trường chạy đôn chạy đáo khắp mọi ngóc ngách, lần theo dấu vết, trong khi đội văn phòng rà soát kỹ lưỡng mọi băng ghi hình CCTV để tìm kiếm bất kỳ hình ảnh nào của Tử Thần Xám.

Tôi được giao nhiệm vụ tuần tra bên trong Viện nghiên cứu, tay phải lăm lăm cái khiên lớn, tay trái cầm dùi cui. Thật nực cười khi nghĩ rằng có thể truy đuổi một Vật thể đặc cấp nguy hiểm như Tử Thần Xám chỉ với mớ vũ khí thô sơ này.

Điều an ủi duy nhất là Tử Thần Xám khó có khả năng thoát ra ngoài. Dù sao thì trước giờ hắn chưa từng trốn thoát, sao tự nhiên giờ lại thử chứ?

Các nghiên cứu viên đã trốn tiệt vào hầm trú ẩn nội bộ, chỉ còn đám nhân viên quèn chúng tôi lang thang với những tấm khiên to sù sụ, khiến hành lang rộng thênh thang bỗng trở nên chật chội hơn nhiều.

Có lẽ vì thế mà hành lang Viện nghiên cứu trông tối tăm lạ thường. Trên trần nhà, những con bướm đen bám dày đặc, thỉnh thoảng lại rập rờn bay lượn.

Giờ ngẫm lại, đám bướm đen ấy xuất hiện từ bao giờ nhỉ? Một tuần trước chăng?

Chà, chắc chẳng có gì nghiêm trọng đâu.

Chẳng có gì nghiêm trọng cả.

Nhớ lại thì, trong gương ở ký túc xá của mình cũng có rất nhiều bướm. Lạ không nhỉ?

Không lạ lắm đâu.

Á, đau quá.

Một con bướm đen vừa cắn tôi bằng hàm răng sắc nhọn.

Khoan đã, bướm mà có răng sao?

Chắc là có đấy.

Lũ bướm bắt đầu ùa tới và bám chặt lấy tôi.

Chuyện này bắt đầu từ khi nào? Hình như là từ hôm qua.

Chẳng có gì to tát cả.

— Này, sao tay cậu lắm vết côn trùng cắn thế? Mới đầu hè làm gì đã lắm muỗi thế đâu?

Giọng người đồng nghiệp nghe xa xăm một cách kỳ lạ. Lũ bướm bay rợp trời, che khuất cả tầm nhìn khi chúng sà xuống từ trần nhà. Phải chăng lũ bướm đang đậu kín trong tai tôi, khiến tôi chẳng nghe được gì rõ ràng?

Tôi chẳng thấy mặt đồng nghiệp đâu vì bướm che kín mít.

— Này, cậu đang nhìn cái gì thế? Dù có mệt đến mấy cũng phải tỉnh táo lên chứ.

Lũ bướm thật là vướng víu. Tôi thậm chí còn chẳng đi đứng cho tử tế được.

Bao giờ họ mới dẹp đống bướm này đi nhỉ?

Chỉ có nhân viên hiện trường chúng tôi là khổ sở thế này thôi, Viện nghiên cứu lúc nào cũng vậy.

Giữa tầm nhìn ngập tràn bướm đen, một sắc vàng mãnh liệt xuyên thấu đôi mắt tôi.

Đó là ánh vàng rực rỡ tỏa ra từ đôi mắt của Tử Thần Xám.

Tử Thần Xám đang ra hiệu cho tôi lại gần mau lên.

A, tôi cần phải nhanh chóng báo hiệu là đã phát hiện ra Tử Thần...

Nhưng cơ thể tôi chẳng chịu nhúc nhích.

Lũ bướm bám đầy người tôi, ghim chặt mọi cử động.

Và tôi buồn ngủ quá, chẳng thể đứng vững nữa rồi.

Ngay trước mặt Tử Thần Xám, tôi lịm đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!