Chương 14 Viện Nghiên cứu Trung ương (5)
Gã đàn ông vận bộ âu phục vàng rực rỡ lật lạch cạch xấp hồ sơ dày cộp mà người cấp dưới vừa chuyển cho, bàn tay gầy khẳng khiu lướt trên những dòng chữ đầy những u uẩn và toan tính.
"Chà, xem chừng cậu đã thu thập được khối thứ ra trò đấy chứ. Nhìn cái đống tài liệu này, ta cứ việc nộp lên rồi phủi tay ra về là xong. Thế thì rốt cuộc ta thân chinh đến cái chốn này làm gì cho nhọc thân nhỉ?"
Người cấp dưới ngập ngừng, giọng run run:
"Thực ra, việc điều tra coi như đã hoàn tất. Chúng ta tịnh chẳng thể thấy tận mắt hình hài thực của Lophiomus, nhưng nơi nó ẩn náu thì đã rõ mười mươi. Có điều, sự kiểm soát ở đây gắt gao quá, nội bất xuất ngoại bất nhập. Cái Viện Trung ương này thực là một cái hang hùm, đến cả cái lỗ thông hơi để thoát thân cũng chẳng tìm thấy. Ngay cả cửa kính, dẫu có dùng sức bình sinh mà đập, chúng cũng chẳng mảy may rạn vỡ."
Cậu ta thở dài một tiếng não nề rồi nói tiếp:
"Em vốn định đợi cho đến khi lệnh kiểm soát được dỡ bỏ để chuồn ra ngoài. Nhưng cái không khí lúc này xem chừng chẳng mấy bình thường. Nó giống hệt cái tiền lệ trước mỗi lần Lophiomus được thả ra. Đám nghiên cứu viên gần như biến mất khỏi hành lang, chúng tụ tập cả trong phòng họp trung ương, còn lối ra vào thì bị phong tỏa tuyệt đối. Nghĩ đến mà thấy gai cả sống lưng, anh ạ."
"Hừm, nhìn vào đống dữ liệu này thì quả là sự tình đang xoay vần theo cái hướng ấy thật. Tử thần Xám thì đã đào tẩu, lại thêm cả một vụ án mạng mà chúng đang đổ tiệt cho cô nàng nữa chứ."
Gã thám tử khẽ ngân nga giai điệu quảng cáo của Viện Trung ương, môi nở một nụ cười nửa miệng:
"Người ta vẫn rêu rao đây là Viện Nghiên cứu quốc gia an toàn nhất, nơi thương vong chỉ là con số không tròn trĩnh. Thế mà giờ đây lại xảy ra án mạng, hẳn là một đại sự rồi. Đưa Lophiomus ra làm bình phong vào lúc này quả là một nước đi đắt giá."
Gã khẽ cười khẩy rồi bồi thêm:
"Cậu gọi ta đến là phải lắm. Nếu cứ ngồi đấy mà đợi dỡ bỏ kiểm soát, thì có lẽ cái Viện này đã kịp thả Lophiomus ra rồi. Và rồi sao nữa? Cậu cùng cái mớ tài liệu này sẽ nằm gọn trong cái bụng không đáy của nó thôi."
"Thế thì ta mau tìm đường rút thôi anh!"
Người cấp dưới sốt sắng giục giã, nhưng gã thám tử chỉ biết lắc đầu ngao ngán:
"Ta cũng muốn hồi kinh lắm chứ, nhưng lực bất tòng tâm rồi. Cái gậy của ta dẫu có thể đưa ta đi vạn dặm, nhưng ba ngày mới dùng được một lần. Thế nên, ít nhất phải ba ngày nữa ta mới có thể rời khỏi cái chốn thị phi này."
"Vậy thì chỉ còn biết cầu nguyện sao cho con quái vật kia đừng có thò mặt ra trong ba ngày tới."
‘Hử? Thế rồi chuyện gì đã xảy ra?’
Con mèo nhỏ khẽ meo lên một tiếng nũng nịu.
Nằm dài trên sàn nhà mát lạnh của buồng cách ly, để mặc con mèo nhỏ nằm cuộn tròn trên bụng, cảm giác ấy thực chẳng tệ chút nào. Ban đầu, tôi vào đây chỉ để trêu chọc con mèo đang bị cầm tù không lối thoát kia, nhưng giữa những cú cào cấu giận dỗi của nó, tôi bỗng nhận ra một điều thú vị.
Khi cơ thể chạm vào nhau, chúng tôi có thể thấu cảm được tâm tư của đối phương!
Thế là, tôi vừa nằm nghỉ ngơi, vừa lắng nghe câu chuyện về những cuộc phiêu lưu của nó qua những tiếng kêu trầm bổng. Cái hơi ấm từ thân hình nhỏ bé và lớp lông mềm mại như nhung ấy khiến tâm hồn tôi dịu lại. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve nó, dường như cái lạnh lẽo của phòng cách ly càng làm con mèo thêm quyến luyến hơi ấm từ cơ thể tôi.
‘Cái gì? Nếu muốn nghe tiếp thì phải vuốt ve, cưng nựng, nâng trứng hứng hoa ư?’
Tôi khẽ cười thầm. Những tiếng meo meo ấy làm cái sự náo nhiệt, hỗn loạn ngoài kia dường như trở thành một câu chuyện xa xăm nào đó. Mà cũng phải, phòng cách ly này được niêm phong kỹ đến mức tịnh không một tiếng động nào lọt vào được.
Mọi chuyện chẳng phải lỗi của tôi! Kể từ sau vụ án mạng bởi lũ "bướm piranha" kia, Viện Trung ương đã được một phen nháo nhào. Đám nghiên cứu viên thì lặn mất tăm, còn nhân viên thì cuống cuồng lùng sục tôi khắp chốn. Thỉnh thoảng tôi lại thấy họ dùng bánh pudding để nhử, thật không hiểu cái Viện Sehee đã viết gì vào hồ sơ về tôi nữa?!
Việc họ tịnh không nhắc đến lũ bướm đen cho thấy họ đang đổ hết tội lỗi lên đầu tôi mà chẳng thèm điều tra cho ra nhẽ. Nạn nhân trước khi trút hơi thở cuối cùng đã thét lên về những cánh bướm, vậy mà họ vẫn tảng lờ đi.
Số lượng bướm đen lượn lờ ngoài hành lang giờ còn đông đảo hơn trước. Tôi chẳng biết chúng chọn con mồi theo tiêu chí nào, nhưng cái đà này, sớm muộn gì cũng có kẻ tiếp theo bị chúng rúc rỉa mà chết. Cả việc đám nhân viên cấp cao biến mất cũng thật đáng ngờ. Phải chăng khi thấy những Vật thể nguy hiểm đang lảng vảng, chúng đã tìm nơi ẩn náu an toàn cho riêng mình?
Âu thì nằm đây cũng sướng thân, nhưng đã đến lúc phải đứng dậy mà đi xem xét sự tình rồi. Tôi tò mò muốn biết lũ bướm kia từ đâu mà ra, và cái không khí đặc quánh sự ám muội trong cái Viện này rốt cuộc là cái gì.
Sau khi nhắn nhủ ý định rời đi, tôi nâng con mèo nhỏ đang kêu meo meo đòi đi cùng lên bằng cả hai tay. Khổ nỗi, tôi tịnh không có năng lực để mang theo một sinh linh bằng xương bằng thịt như nó khi đang ở dạng linh hồn. Nếu cưỡng cầu, có khi nó lại bị kẹt trong những khe nứt thời gian hay những thứ quái gở đại loại thế của cái Viện này mất.
‘Ta sẽ quay lại đón mi khi có dịp’, tôi để lại một lời hứa nhẹ tênh như gió thoảng rồi rời khỏi buồng giam của con mèo.
Khi bước ra hành lang, tôi chợt nhận ra buồng cách ly cũ của mình bỗng chốc được bày biện tươm tất lạ thường. Nó giống hệt như căn phòng ở Viện Sehee: một chiếc giường lớn, tivi, máy chơi game, và cả một tủ lạnh đầy ắp đồ ăn nhẹ đang đợi tôi. Tôi thoáng nghĩ hay là cứ ở lại đây hưởng thụ một chút, nhưng cái thú phiêu lưu khám phá lại quyến rũ hơn nhiều.
Viện Trung ương quả thực là một công trình đồ sộ đến ngợp ngời với vô vàn những Vật thể bị giam cầm. Viện Sehee tính ra chỉ có mỗi mình tôi là đối tượng nghiên cứu cố định. Ngặt nỗi, nếu không có kẻ giải thích, thì những Vật thể kia cũng chỉ giống như đám kỳ hoa dị thảo hay lũ cầm thú dị hình dị dạng mà thôi. Tôi lững thững dạo bước, cảm giác như đang đi xem vườn bách thú, thỉnh thoảng lại thầm bình phẩm: "Trông quái đản thật" hay "Chà, sao cái thứ kia lại đứng vững được nhỉ?".
Giữa hàng loạt buồng giam, có một nơi khiến tôi phải dừng bước, có lẽ vì một sự quen thuộc mơ hồ hoặc vì cái vẻ độc nhất vô nhị của kẻ bên trong. Trong buồng cách ly ấy, một con thằn lằn xanh chỉ bằng bàn tay đang dùng hai chân chơi dương cầm, thỉnh thoảng lại vỗ tay theo nhịp.
Tôi ngẩn người bước vào, bị mê hoặc bởi khúc nhạc ấy. Con thằn lằn lướt điêu luyện trên phím đàn, những động tác nhanh nhẹn như đang thực hiện một vũ điệu thanh tao. Chỗ nào hai chân không xuể, nó lại mọc thêm những chi phụ, khiến giai điệu cứ thế tuôn chảy mượt mà không chút đứt quãng. Nếu là ở Viện Sehee, hẳn tôi đã vòi vĩnh Yerin mang cái thứ nghệ sĩ tài hoa này về phòng mình cho bằng được...
Tôi ngẩn ngơ đứng xem vũ điệu rực rỡ ấy một hồi, rồi thầm ghi nhớ sẽ mang cả con mèo nhỏ lẫn nghệ sĩ thằn lằn này về Sehee nếu có cơ hội. Đoạn, tôi tiếp tục hành trình tìm kiếm ngọn nguồn của lũ bướm đen.
Đang lang thang, tôi chợt thấy một cặp đôi khả nghi trong kho hậu cần: một cô nhân viên và một gã đàn ông vận đồ vàng rực rỡ. Gã này trông mới kỳ quái làm sao, cái vẻ phục sức ấy hoàn toàn lạc quẻ với chốn này. Đáng ngại hơn, trên người gã dắt đầy những Vật thể.
Chiếc kính một mắt, cây gậy, rồi cả chiếc đồng hồ bỏ túi kia nữa... tất thảy đều tỏa ra cái khí vị của những Vật thể đầy nanh nọc. Tôi không hiểu sao gã lại có cái gan lớn đến mức mang chúng bên mình một cách nghênh ngang như thế.
"Khoan đã, có một Vật thể ngay trước mặt chúng ta," gã đàn ông thốt lên, ngăn cô gái lại. Ánh mắt gã dường như đang nhìn thẳng về phía tôi, dẫu rằng gã tịnh không thấy được hình hài thực.
Phải chăng gã dùng chiếc kính một mắt kia để thấu thị tôi? Tôi đứng yên, dán mắt vào gã đàn ông đang mồ hôi nhễ nhại vì căng thẳng ấy.
Sự xuất hiện đột ngột của những dòng chữ trước mắt khiến tôi bàng hoàng. Tôi vội vã cảnh báo người cấp dưới:
"Đợi đã. Có một Vật thể ngay trước mặt chúng ta đấy."
Màn hiển thị trên chiếc kính một mắt lúc này tràn ngập những lời tiên tri hắc ám:
Nó rút lấy sức mạnh từ nỗi sầu muộn của nhân gian.
Nó rút lấy sức mạnh từ niềm bi thương của nhân thế.
Nó rút lấy sức mạnh từ nỗi thống khổ của con người.
Nó thấu rõ con đường ngắn nhất để tiễn đưa con mồi về cõi vĩnh hằng.
Chiếc kính chỉ mới soi thấu được một phần nhỏ tính danh của đối phương. Dẫu chữ nghĩa đã hiện rõ mười mươi, nhưng bản thể của nó vẫn mịt mù, chứng tỏ đây là một thực thể linh hồn, không có thực thể vật lý.
Làm nghề thám tử đã bao năm, đối mặt với không biết bao nhiêu Vật thể, đây là lần đầu tiên tôi bắt gặp một thực thể mang đậm vẻ ác tâm và quyền năng u uất đến thế. Cứ như thể nó sinh ra chỉ để gieo rắc tai ương cho loài người vậy. Những năng lực này chỉ có trong thần thoại về các ác thần: vô hình, mang lại cái chết và sự u ám tột độ.
Cái sự vô hình và khả năng tước đoạt mạng sống ấy khiến tôi chẳng khó khăn gì để đoán ra danh tính của kẻ đối diện.
"Kẻ trước mặt chúng ta... có lẽ chính là Tử thần Xám. Cẩn thận đấy, cô nàng này dường như còn mang ác tâm gấp bội so với những gì thiên hạ đồn đại."
Trước nay, tôi luôn đinh ninh những vụ việc liên quan đến Tử thần Xám chỉ là sự thêu dệt, là những lời vu oan giá họa. Chẳng lẽ cái trực giác nhạy bén bấy lâu của tôi lần này đã lầm? Chẳng lẽ trí tuệ tinh anh của mình đã hoen rỉ rồi sao? Tôi từng đoan rằng đó chỉ là nỗi sợ hãi hão huyền do công luận dựng nên cơ mà!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
