Chương 13 Viện Nghiên cứu Trung ương (4)
Cánh cửa phòng Viện trưởng vừa mở ra, đập vào mắt tôi không phải một chốn nghị sự tĩnh mịch, mà là cả một quang cảnh náo nhiệt của Viện Nghiên cứu với đủ hạng người qua lại, rộn ràng và tất bật.
Thế nhưng, có một điều quái gở là những buồng cách ly mà đám nghiên cứu viên kia đang dán mắt vào trông cứ trơ khấc, tịnh không một bóng người.
"À, có lẽ cô thấy hơi lạ mắt. Chúng tôi nghiên cứu về các 'Vật thể', nhưng tịnh chẳng thấy chúng đâu, phải không? Lại đây, hãy nhìn cho thật kỹ."
Tôi nheo mắt nhìn sâu vào trong. Giữa cái khoảng không vắng lặng của buồng cách ly, bỗng hiện ra một hình hài mờ ảo, nhạt nhòa như một nét mực tàu bị nhòe trên giấy bản.
"Ở đây chẳng có 'Vật thể' nào bằng xương bằng thịt cả, nhưng chúng tôi có thể soi thấu cái chân dung thực tại của chúng. Từ những gì đã lùi vào dĩ lãng cho đến cả những thứ còn đang nằm trong bóng tối của tương lai."
Cái bóng mờ đục trong buồng ấy, chẳng phải ai khác, chính là tôi. Đó là tôi với gương mặt mệt mỏi rã rời dưới làn mưa bom bão đạn của quá khứ.
Đưa mắt nhìn sang những buồng bên cạnh, đâu đâu cũng thấy hình ảnh của "Tử thần Xám" soi chiếu.
Là tôi khi vừa choàng tỉnh giữa đại ngàn âm u. Là tôi khi ngước nhìn Tháp Thép sừng sững. Là tôi khi đang ngồi thẫn thờ xem tivi trong buồng cách ly hay lúc nằm gọn trong bụng thực thể Lợn Thép.
Tất cả, từ quá khứ đến hiện tại, đều bị phơi bày. Cảm giác thật quái đản khi có hàng chục con người đang mổ xẻ từng cử động nhỏ nhất của mình để ghi chép. Tôi chỉ khẽ nhếch môi, họ đã vội vã hạ bút. Tôi nhặt một viên sỏi dưới chân, họ cũng tận tụy ghi vào sổ sách không sót một li.
"Đây chính là phòng thí nghiệm dành riêng cho cô, số 897. Thực ra, chúng tôi đã đợi cô từ rất lâu rồi."
Đợi tôi? Để làm gì?
"Cái vẻ hiếu kỳ trên mặt cô lúc này – nó chính là chìa khóa dẫn đến tương lai mà chúng tôi hằng mong đợi. Có một lời tiên tri rằng khi cậu đặt chân đến đây, tâm nguyện của chúng tôi sẽ viên mãn chỉ trong vòng một tháng."
"Sau ba mươi năm ròng rã chờ đợi, giờ chỉ còn cách đích đến một tháng thôi."
Gã Viện trưởng nở một nụ cười khó hiểu rồi dẫn tôi đi sâu vào trong. Không gian của Viện dường như cứ thế mà giãn nở theo từng bước chân của gã, mở ra vô vàn những buồng cách ly và những "Vật thể" kỳ dị khác.
"Vẫn còn nhiều thứ để cô thưởng lãm lắm. Để tôi dẫn cô đến nơi cư ngụ của 'Vật thể' quan trọng nhất."
Sau những bước chân thoăn thoắt của gã, một chiếc thang máy khổng lồ hiện ra. Nó không giống bất kỳ thứ máy móc thông thường nào, mà là một hệ thống phức tạp với đủ loại khóa và thiết bị xác thực chồng chất. Gã Viện trưởng thao tác một hồi rồi kích hoạt thang máy.
"Dưới chân chúng ta là 'Vật thể' mà Viện Trung ương coi như báu vật."
Sau một hồi lao xuống sâu thẳm, chúng tôi dừng lại ở một tầng hầm tối tăm, nồng nặc cái mùi u uất của những lô cốt bê tông chưa hoàn thiện. Sàn nhà là những vỉ sắt rỉ sét, và ngay phía dưới, tôi có thể nhìn thấy lớp bê tông vấy máu cùng hình hài trong suốt của một con quái vật.
"Đó là 'Lophiomus'. Người ta công bố nó là kẻ gây ra thảm họa Quảng trường Seoul sau khi đào tẩu. Nhưng sự thật là Hiệp hội đã thả nó ra để tìm cách lấy mạng tôi."
"Hiệp hội tuyên bố đã tiêu diệt thành công, nhưng nhìn xem, nó vẫn đang được nuôi dưỡng tử tế tại đây."
Lophiomus trông tựa một loài cá biển sâu, nhưng lớp xúc tu dày đặc bao phủ lấy cơ thể khiến nó trở thành một sinh vật quái thai tột độ. Cái kích thước khổng lồ như một ngôi nhà của nó đủ khiến người ta chết khiếp.
"Lophiomus được mệnh danh là 'Vật thể ăn Vật thể', nhưng tôi thích gọi nó bằng cái tên khác hơn."
"Kẻ nuốt chửng kẻ thù của Hiệp hội."
"Bất cứ kẻ nào quá tài giỏi hoặc không vừa mắt các bậc trưởng lão trong Hiệp hội, cuối cùng đều chui tọt vào bụng nó cả."
Con quái vật dưới lồng sắt kia đang bận rộn xé xác một thứ gì đó. Những miếng thịt đỏ hỏn, máu me đầm đìa còn chưa kịp ráo cứ thế rơi vãi khỏi khuôn miệng gớm ghiếc của nó.
"Cô nên nhìn cho kỹ. Những 'Vật thể' nào bị coi là không thể kiểm soát, Viện Trung ương sẽ đem nuôi béo cho Lophiomus."
Bỗng nhiên, mọi hình ảnh trước mắt tôi bắt đầu méo mó, vặn xoắn lại. Gã Viện trưởng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, như thể gã đã tiên liệu được sự tan biến này.
"Quả nhiên, chúng tôi không thể cầm giữ các 'Vật thể' lâu hơn được nữa. Cuộc tao ngộ ngắn ngủi này chưa đủ để lột trần sự hèn hạ của Hiệp hội hay quyền năng của Lophiomus."
Như lớp băng trên mặt sông vỡ vụn rồi chìm nghỉm, ảo ảnh tan tác, trả tôi về với thực tại.
"Hy vọng lần sau chúng ta sẽ có một cuộc đàm đạo dài hơi hơn. Mong sớm gặp lại, 'KR-897'."
Tôi bừng tỉnh như vừa thoát khỏi một giấc chiêm bao.
Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang đứng bên ngoài bức tường buồng cách ly. Thời gian dường như chẳng hề trôi qua là bao, không khí trong Viện vẫn phẳng lặng như tờ.
Tôi đã vượt qua được bức tường giam giữ linh hồn, dẫu rằng nơi tôi vừa đặt chân đến có đôi chút kỳ quái. Con mèo đối diện kêu lên một tiếng đầy vẻ ghen tị khi tôi lẳng lặng vẫy tay chào nó.
Đang tận hưởng chút tự do ngắn ngủi bên ngoài buồng giam, tôi chợt nhận thấy những cánh bướm đen đang chập chờn bay lượn dọc hành lang. Chúng dường như cũng là những "Vật thể" dạng linh hồn, bởi chẳng một ai thấy lạ lẫm trước sự hiện diện của chúng.
Chỉ có vài cánh bướm đen, thỉnh thoảng lại vỗ cánh bay quanh. Một Viện Nghiên cứu chuyên quản lý "Vật thể" mà lại để chúng bay lượn công khai thế này sao? Rõ ràng đây là sự sắp đặt có chủ đích, một điềm báo cho một sự cố chẳng lành.
Tôi lững thững đi theo những cánh bướm, thầm mong đó chỉ là một sự cố vô hại, xinh đẹp như cái cách chúng đang dập dìu kia.
Chạy theo lũ bướm được vài phút, tiếng còi báo động bỗng rú lên chói tai.
"Tử thần Xám đã trốn thoát!"
"Lục soát toàn bộ CCTV, xác nhận ngay lộ trình di chuyển của nó!"
Xem chừng việc tôi thoát ra ngoài đã bị đánh hơi thấy. Đám nhân viên nháo nhào cả lên. Tôi leo tót lên một chiếc tủ cao trong căn phòng bận rộn nhất để quan sát cái cảnh hỗn quân hỗn quan ấy từ trên cao.
Đây có vẻ là phòng điều khiển. Những báo cáo "Không thấy nó đâu", "Mất dấu rồi" cứ liên tục dội về, nhưng tâm trí tôi lại va phải một thứ khác.
Đó là một đám bướm đang bủa vây lấy một người đàn ông.
Lũ bướm đen kịt, dày đặc đến mức dường như đang ghì chặt lấy gã. Gương mặt gã hiện rõ vẻ mệt mỏi, nặng nề tột độ, dẫu cho những cánh bướm kia chỉ là thực thể linh hồn không trọng lượng.
Chúng vây bủa lấy gã, che lấp hoàn toàn tầm nhìn, phủ kín cả tường và trần nhà xung quanh. Nếu là tôi, chắc tôi đã phát điên mà gào thét lên rồi, nhưng gã kia dường như tịnh không nhìn thấy chúng. Nếu thấy được, hẳn thế giới của gã chỉ còn là một màn đen của cánh bướm.
Đến cả loài bướm xinh đẹp kia, khi xuất hiện với số lượng nhung nhúc thế này, cũng khiến người ta phải nổi gai ốc. May mắn là lũ bướm ấy dường như kiêng dè tôi. Khi tôi giải phóng linh thể và khẽ chạm vào, chúng vội vã đập cánh loạn xạ để tháo chạy.
Gã đàn ông vừa lầm lũi tìm kiếm vừa lẩm bẩm chửi rủa lũ bướm phiền nhiễu. Gã thấy được chúng sao? Gã quờ tay xua đuổi, nhưng vô hiệu.
Theo chân gã ra khỏi phòng điều khiển, tôi mới nhận ra một sự thật kinh hoàng. Lũ bướm không chỉ vây quanh, chúng đang tấn công gã. Một con bướm nhỏ đã khẽ cắn vào cánh tay gã.
Gã cứ thế vung tay múa chân liên hồi, như một kẻ say rượu đứng không vững. Tôi cứ ngỡ cái "Vật thể" này đang từ từ rút cạn sinh lực của gã, nhưng khi nhìn kỹ lại, sự tình còn man rợ hơn nhiều.
Người đàn ông ấy đã chết từ lâu rồi.
Lũ bướm đã đục khoét, rúc sâu vào cơ thể gã, điều khiển gã di chuyển như một con rối xác sống. Phẫn nộ trước sự xúc phạm thây ma ghê tởm này, tôi lập tức hiện hình và lao đến. Tôi cứ ngỡ lũ bướm sẽ sợ hãi mà tản ra.
Tôi đã đoán đúng, nhưng cái kết cục thì lại nằm ngoài dự tính.
Lũ bướm đang ẩn náu trong cơ thể gã đồng loạt vỗ cánh tung bay, và người đàn ông ấy – theo đúng nghĩa đen – đã nổ tung, thịt xương văng vãi khắp chốn.
Tôi đứng thẫn thờ giữa vũng máu và những tiếng la hét thất thanh. Phải chăng, tôi đã sai lầm?
Trong một góc khuất của kho lưu trữ thuộc Viện Trung ương, một cuộc đối thoại lén lút đang diễn ra.
"Cảm ơn anh đã đến, tiền bối. Bên ngoài đang bị phong tỏa, không khí lại đáng ngờ quá làm em cứ thấy bất an."
"Ấy, không có chi. Thực ra anh mới là người phải cảm ơn em chứ. 'Lophiomus' có lẽ vẫn còn sống! Một vụ trọng án thế này, đời nào anh lại bỏ lỡ."
Đứng trước cô nhân viên trong bộ đồng phục Viện Trung ương là một người đàn ông vận bộ âu phục vàng rực rỡ, hoàn toàn lạc quẻ với cái không khí đặc quánh của nơi này.
"Thám tử số một Hàn Quốc đã thân chinh đến đây, em cứ việc kê cao gối mà ngủ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
