Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 06 - Chương 9 Hình phạt - Đột phá hướng Bắc khối núi Rissekato

Chương 9 Hình phạt - Đột phá hướng Bắc khối núi Rissekato

Trong khi nhóm Zairo đi đường biển thì bọn họ lại phải cuốc bộ đường vòng qua núi.

Khi nghe quyết định đó, Tsav đã trút sự bất mãn lên đầu Benetim suốt gần một tiếng đồng hồ.

"Nghĩ thế quái nào thì đi tàu chả sướng hơn!"

Trong khi bọn họ phải lội bộ vượt núi thì nhóm Zairo lại được thong dong ngồi tàu tiến về bờ Bắc eo biển Valigahvi.

"Bất công vãi chưởng ra! Mất hết cả hứng. Sĩ khí tụt dốc không phanh luôn đấy! Ông tính sao đây hả Benetim-san, với tư cách chỉ huy ấy! Chuyện này nghiêm trọng lắm chứ đùa à!"

"Cậu đừng nói thế. Cố gắng lên đi mà, đơn vị bên này chỉ biết trông cậy vào Tsav thôi đấy."

Benetim vừa nói vừa khúm núm đáp lại.

"Chỉ riêng việc trông nom Tatsuya và Norgayu-heika thôi là tôi đã tới giới hạn rồi. Dotta thì được Tricille giám sát, nhưng thú thật là dạ dày tôi sắp thủng một lỗ rồi đây này..."

"Thủng một lỗ cho mát cũng tốt mà, với trường hợp của Benetim-san ấy. Tự làm tự chịu chứ ai."

"Sao cậu lại..."

"Mà này, sao ông anh lại làm cái mặt như thể mình là 'bảo mẫu' thế hả. Benetim-san đi bộ thì siêu chậm, hành lý cũng là tôi mang hộ còn gì. Người đang chăm sóc là tôi đấy nhé!"

"Về việc đó tôi vô cùng biết ơn. Chỉ là lần này... không hiểu sao từ hôm qua người tôi cứ khó ở, lại còn thiếu ngủ nữa..."

"Lúc nào mà ông chẳng thế hả Benetim-san! Hôm qua ông ngủ say như chết còn gì!"

Lần này thì Benetim không trả lời được gì nữa.

Hành quân đường bộ vốn đã lắm điều bực dọc, nhưng thứ khiến Tsav cáu tiết nhất chính là những cuộc tập kích ban đêm. Mỗi khi lũ Dị hình tấn công, hắn lại bị lôi đầu dậy để đánh chặn hết lần này đến lần khác. Có lúc, hắn còn phải bỏ dở sòng bạc đang lúc vào cầu.

Ván cược lớn bị hoãn những hai lần rồi.

Điều đó mới là nỗi phiền muộn của Tsav. Không ngủ cũng chẳng chết ai, nhưng bị tước đoạt đi thú vui ít ỏi thì đúng là cực hình.

Lũ kia sao không tấn công một thể đi, cứ rải rác đến làm gì không biết.

Có lẽ chúng không được chỉ huy bởi một chủ thể Hiện tượng Ma vương nào cả. Chỉ là tụ tập thành bầy theo bản năng, thấy người thì lao vào cắn xé. Nhưng tần suất quá dày đặc. Bầy lũ Dị hình từ bên kia núi sâu cứ như thể đang trào ra vô tận, không ngớt đổ về từ vùng đất phía Bắc.

Cuộc tập kích đêm nay cũng diễn ra ngay khi hắn vừa chợp mắt.

"Cái quái gì thế này không biết."

Tsav lẩm bẩm trong khi liên tục bắn tỉa.

Đêm nay mưa xối xả. Từ phía bên kia con sông nước đang dâng cao, một bầy quái vật đang liều lĩnh vượt sông. Huwa, Ca Sith, và mấy loại Dị hình cỡ nhỏ tương tự. Lũ Huwa gốc lưỡng cư có những cá thể đi được trên mặt nước, còn Ca Sith thì bơi lặn cực giỏi. Cả hai đều là những gã lính tiên phong quen mặt của lũ Dị hình.

"Địch đông vãi chưởng. Hầu như ngày nào cũng đến, cứ như cái quán đắt hàng khách xếp hàng rồng rắn ấy. Bộ tài bắn tỉa của tôi nổi tiếng đến thế cơ à?"

"Không phải lúc nói đùa đâu!"

Người trả lời với vẻ mặt nghiêm nghị là Norgayu.

"Im lặng và động tay đi. Đợt tiếp theo tới rồi!"

Hiện tại, những người thuộc đơn vị Dũng giả Trừng phạt đang đảm nhận việc đánh chặn ban đêm gồm có hắn, Norgayu, và Tatsuya. Tên Dũng giả Trừng phạt lầm lì kia đang trấn giữ ở điểm vượt sông xa hơn về phía Bắc một chút.

Và còn một người nữa ở phía sau. Người này không phải là Dũng giả Trừng phạt.

"Chà chà, tay nghề cừ thật đấy. Tsav. Cậu..."

Đó là một người đàn ông tóc vàng. Đôi mắt sáng ngời màu xanh lam, khuôn mặt rắn rỏi. Đúng chuẩn một gã đàn ông phong độ. Trên ngực áo quân phục của anh ta lấp lánh vài tấm huy chương.

"Không ngờ trong đám Dũng giả Trừng phạt lại có một tay bắn tỉa cỡ này. Tôi muốn cho cấp dưới của mình học tập quá."

Người đàn ông đang tò mò nhìn vào thao tác tay của Tsav có tên là Roled Curdair. Cấp trên trực tiếp hiện tại của Tsav và Norgayu. Nghe nói anh ta không thuộc Thánh Kỵ sĩ đoàn mà là một trong những sĩ quan cao cấp thuộc Quân đoàn Phương Bắc.

"Nếu muốn học thì tôi sẵn lòng chiều ngay."

Tsav cười khẩy đầy mỉa mai.

"Nếu đó là mong muốn của Roled-kakka."

"Tôi sẽ cân nhắc. À không, nói thật đấy."

Nụ cười của Roled mang một sự tươi sáng tự nhiên. Loại tươi sáng mà Tsav không bao giờ có thể bắt chước được.

Chắc là thiếu gia con nhà nòi được nuôi dạy trong nhung lụa đây.

Tsav phán đoán. Tuy nhiên, không chỉ có gia thế. Khả năng chỉ huy của anh ta khá chính xác, chắc chắn là người có năng lực. Chính vì thế nên anh ta mới đang chỉ huy một đơn vị đánh chặn như thế này.

"Ừm, tốt lắm. Cứ đà này thì có thể giảm thương vong xuống bằng không... nhưng đúng như cậu nói, địch đông quá."

Roled vuốt mái tóc vàng ướt đẫm, vẻ mặt trầm tư.

"Cứ thế này thì sẽ bị chậm tiến độ mất. Nghe nói hạm đội của Thánh Kỵ sĩ đoàn 10 đang gặp khó khăn. Có vẻ như sự kháng cự dữ dội hơn dự kiến."

Lẽ ra giờ này họ đã phải vượt qua xong Khối núi Rissekart từ lâu rồi. Nhưng cuộc hành quân cứ bị trì trệ, lại còn phải hứng chịu nhiều đợt tập kích. Nguyên nhân thì rõ như ban ngày. Hạm đội của Thánh Kỵ sĩ đoàn 10, lẽ ra phải vượt qua eo biển Valigahvi và kiểm soát bờ Bắc, đang bị chậm trễ. Có vẻ họ đang chật vật trong việc áp chế bờ biển.

Theo tin đồn rò rỉ, hình như họ bị hải tặc tấn công. Vì thế mà kế hoạch công lược bị chậm trễ đáng kể.

"Mấy bố đi đường biển làm ăn kiểu đếch gì thế không biết."

Tsav lẩm bẩm trong khi bóp cò Lôi trượng, bắn nát đầu một con Barghest. Cái xác bốn chân to lớn nghiêng đi rồi chìm xuống dòng sông chảy xiết, cuốn theo vài con Dị hình khác.

"Zairo-aniki chắc không đang thảnh thơi ngồi câu cá ở đâu đấy chứ?"

Hắn chỉ định nói đùa, nhưng Norgayu lại đáp lại với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Hừm. Nếu đúng là vậy, phải phạt thật nặng."

"Haha! Làm gì có hình phạt nào nặng hơn án Dũng giả nữa chứ... A! Nghĩ ra rồi. Heika, tôi vừa nảy ra một hình phạt siêu tàn khốc, nghe này. Đầu tiên là chuẩn bị một cái quan tài siêu to..."

"Ngươi không nói chuyện thì không đánh nhau được à?"

Norgayu ngắt lời Tsav, đưa tay vuốt chòm râu ướt đẫm nước mưa. Đoạn, ông ta giơ một tay lên và hét lớn.

"Được rồi, làm đi! Từ Ban 3 đến Ban 7, 'Ngân Sư, toác hàm'!"

Câu nói đó dường như là mật lệnh.

Chỉ vài giây sau khi giọng Norgayu vang lên, bóng của vài người chuyển động bên bờ sông. Ngay khoảnh khắc đó, một ngọn lửa bạc sáng rực chạy lướt trên mặt sông. Nó bùng cháy bất chấp mưa tuôn và dòng nước đục ngầu, thiêu rụi không thương tiếc lũ Dị hình lớn nhỏ đang lội qua sông.

"Vãi chưởng."

Tsav thốt lên một câu cảm thán đơn giản.

"Cái đó là đồ Heika chế ra à?"

"Ừm. Là bẫy do chính tay Ta thiết kế, cùng với đám tinh nhuệ."

Trong tiếng lầm bầm của Norgayu có chút gì đó không hài lòng.

"Ngọn lửa bị gió tạt đi một chút rồi. Điểm hỏa cũng hơi chậm... Cần phải cải thiện thêm."

"Không. Thực sự rất ngoạn mục!"

Roled vỗ tay tán thưởng.

"Thiết kế vũ khí Thánh ấn của ông, cùng với ý tưởng táo bạo đó thực sự làm tôi kinh ngạc. Quả nhiên để ông vận hành đơn vị hỗ trợ là quyết định đúng đắn."

Norgayu đã huy động khoảng một trăm người từ 'đơn vị hỗ trợ' của Dũng giả Trừng phạt để tác nghiệp. Lẽ ra họ phụ trách thiết lập bẫy đánh chặn từ sáng, không ngờ lại là ngọn lửa chạy trên mặt nước. Tsav cũng chẳng hiểu cơ chế nào tạo ra được cái đó. Chắc chắn là lửa từ Thánh ấn chứ không phải dầu, nhưng mà...

"Tôi thực sự muốn biết ông đã học kỹ thuật Thánh ấn ở đâu đấy."

Roled nhìn Norgayu với ánh mắt tò mò đơn thuần.

"Ông tốt nghiệp trường của Thần điện à?"

"...Ừm. Đúng... Ở trường của Thần điện, Ta... đã học. Đúng rồi."

Norgayu ôm lấy đầu. Sắc mặt ông ta trông hơi xanh xao. Có vẻ như cơn đau đầu đang ập đến. Tsav biết rằng những lúc thế này, Norgayu sẽ bắt đầu có những lời nói và hành động điên loạn. Nếu thế thì sẽ chẳng còn tích sự gì nữa.

Thế nên, hắn chen ngang ngay.

"Nhìn Heika thế này tôi cũng muốn có thuộc hạ quá đi mất. Sao nào, Heika, chia cho tôi tầm mười người được không?"

"...Không cho phép."

Norgayu quả quyết, vẻ mặt đã trở lại bình thường.

"Chẳng phải đám lính mà ngươi huấn luyện vẫn còn đó sao. Bọn chúng đã nói là tuyệt đối không muốn chiến đấu dưới quyền chỉ huy của ngươi đâu."

"Uầy. Phũ thế!"

Tsav cười lớn.

"Người ta đã tận tình chỉ dạy để không chết lãng xẹt trên chiến trường thế mà. Nhờ thế mà ngon lành còn gì."

Đó là sự thật. Vì đơn vị đường biển bị chậm trễ nên họ không thể cưỡng ép tiến quân, nhưng các cuộc tập kích ban đêm gần như đã bị chặn đứng hoàn toàn. Ngoài sức chiến đấu đúng như lời đồn của Thánh Kỵ sĩ đoàn 10, thì Tsav cùng đám Dũng giả Trừng phạt và đơn vị hỗ trợ cũng chiến đấu rất tốt.

Chưa kể đến đơn vị kỵ binh nòng cốt là Dạ Quỷ phương Nam do Frenci chỉ huy, thì chuyển động của bộ binh cũng không tệ chút nào. Một tính toán sai lầm đáng mừng.

Ngay lúc này, có thể thấy đội bộ binh đang lao vào tấn công lũ Dị hình vừa liều mạng vượt sông. Một lão già được gọi là 'Ordo-jiisan' xông lên đầu tiên, trong chớp mắt chém gục hai, ba con. Lão vừa cười vừa nhảy nhót, chém chết cả những con Dị hình cỡ lớn như Barghest. Tay nghề của lão già đó thật dị thường, nhưng nhờ vậy mà tạo được đà khí thế.

Và người đang chỉ huy đám lính hỗn tạp đó một cách bất ngờ, không để họ xông lên quá đà, là gã đàn ông tên Madritz. Có vẻ gã đã từng là thủ lĩnh của một nhóm mạo hiểm giả lâu năm nên cách chỉ huy rất ra dáng.

"Dừng lại, chưa được! Chưa! Hút nó vào thêm nữa... Được rồi! Đội Lôi trượng, bắn đi!"

Kiên trì phòng thủ và không bỏ lỡ cơ hội phản công. Không có gì quá xuất sắc, nhưng một chỉ huy có thể đánh giằng co như vậy rất đáng quý. Có nhiều kẻ không chịu nổi nhiệt đã vội vàng chuyển sang tấn công hòng kết thúc mọi chuyện cho nhanh. Tsav nghĩ rằng khả năng duy trì cuộc chiến hiện trạng không biết bao giờ mới kết thúc này là một tài năng hiếm có.

Vớ được món hời rồi đấy chứ.

Trên chiến trường, ít nhất thì gã còn có ích hơn khối tên như Benetim hay Dotta. Cứ đà này thì cầm cự bao lâu cũng được, dù rằng không thể chuyển sang tấn công thì cũng chỉ là một cuộc chiến tiêu hao vô nghĩa.

Tóm lại, cần phải hội quân với đơn vị đường biển. Zairo đang làm cái quái gì không biết. Ngay khi Tsav vừa thở dài, nghĩ rằng có lẽ mình lại phải đi lo liệu giúp ông anh đó thì...

"Đơn vị Dũng giả Trừng phạt, hai tên. Norgayu và Tsav đang ở đó phải không?"

Bất chợt, một giọng nói vang lên từ phía sau.

Đó là chất giọng mà Tsav cũng đã nghe quen trong cuộc viễn chinh này. Quay lại, hắn thấy một gã đàn ông to lớn với mái tóc đỏ rực để dài tùy tiện, nổi bật ngay cả trong đêm tối. Gã sải bước dài, đôi mắt như sắt thép vô cảm nhìn về phía này. Đối diện với hắn, Roled đứng thẳng lưng, nghiêm chỉnh chào.

"Đoàn trưởng Vieux. Ngài có mệnh lệnh mới sao?"

Vieux không trả lời. Hắn chỉ lầm lũi tiến lại gần, bộ giáp trụ gạt phăng nước mưa, bốc lên hơi nước mịt mù.

"Có mặt ở đây thì trả lời."

Người hắn bắt chuyện là Tsav và Norgayu.

"Tsav, ngươi chuyển vị trí. Lên phía thượng nguồn. Tên bộ binh tên Tatsuya kia đang chiến đấu tốt, nhưng địch quá đông."

"Bận rộn gớm nhỉ. Thượng nguồn hả, ngài Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ."

Tsav cợt nhả, vừa cười vừa bắn tỉa thêm một con Dị hình.

"Đích thân Ngài phải mò xuống tận đây, chắc là ngài khao khát tài nghệ của thiên tài Tsav này lắm nhỉ!"

"Ta không biết gì về cái thiên tài của ngươi. Không đủ thông tin để phán đoán. Nhưng ta đồng ý rằng kỹ năng của ngươi đạt trên mức tiêu chuẩn. Mau chóng vòng lên thượng nguồn."

Vieux không cười, cũng chẳng hề dao động khi ra lệnh.

Gã này theo một nghĩa khác với Norgayu-heika, đùa không có vui.

Hắn buột miệng cười khổ. Một đối tượng khó nhằn, Tsav nghĩ. Một kẻ được tạo nên chỉ bằng lý lẽ.

"Vị trí này bỏ trống có ổn không, Đoàn trưởng Vieux Wintier."

Norgayu nhìn Vieux như muốn thăm dò điều gì đó.

"Nếu Tsav rời đi, e rằng sẽ có thiệt hại tương ứng. Chỉ bẫy của Ta thôi thì không cầm cự được đâu."

"Ta hiểu. Nhưng sẽ không bị chọc thủng lớn."

Vieux trả lời như thể đang giải một bài toán.

"Dự đoán tử vong tối đa khoảng năm mươi người. So với việc đó, trấn giữ thượng nguồn quan trọng hơn. Ngày mai chúng ta sẽ qua đó để tiến lên. Như vậy mới đảm bảo được cự ly hành quân theo kế hoạch. Hết."

Cách nói "Hết" của hắn mang âm hưởng không cho phép bất kỳ sự phản bác nào. Nếu đó là mệnh lệnh thì đành chịu... ngay khi Tsav định thu Lôi trượng về thì có một giọng nói chen ngang.

"Việc đó, tôi không thể chấp nhận. Thưa ngài, tôi xin được đưa ra ý kiến."

Là Roled. Anh ta vẫn giữ lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc lẹm găm thẳng vào Vieux.

"Nếu để họ bố trí ở đây, thiệt hại có thể giảm xuống bằng không. Đặc biệt sức chiến đấu của Tsav và Norgayu là vượt trội."

"Không đáng để cân nhắc."

Vieux lạnh lùng nói. Hắn tiếp tục mà chẳng thèm nhìn vào khuôn mặt đầy thách thức của Roled.

"Dù giảm thiểu thiệt hại nhưng tiến quân bị chậm trễ. Điều đó không thể chấp nhận được."

"Ngài định hy sinh tính mạng binh lính chỉ để đảm bảo tiến độ hành quân sao?"

"Đúng vậy."

"Thật điên rồ. Thay vì cố chấp với những con số cự ly hành quân do cấp trên áp xuống, bây giờ chúng ta nên giảm thiểu hy sinh, giữ trạng thái vạn toàn để..."

"Roled Curdair. Tên ngươi là vậy nhỉ. Ta hỏi ngươi. Rốt cuộc ngươi chiến đấu vì cái gì?"

Một câu hỏi đường đột. Với Roled cũng vậy.

"Sao cơ ạ?"

Anh ta hỏi lại đầy ngờ vực. Vieux không hề lay chuyển, lặp lại.

"Ta đang hỏi ngươi chiến đấu vì cái gì. Trả lời đi."

"...Tôi chiến đấu vì những người quan trọng của tôi. Đó là gia đình, là đồng đội, và những người lính trong đơn vị này."

"Vậy sao. Ta thì khác."

Vieux nói với giọng điệu sắc lạnh, vô cảm như thể cắt đứt cả sắt thép.

"Ta chiến đấu vì thắng lợi của nhân loại. Nếu mục đích đó đạt được, bao nhiêu mạng sống mất đi cũng không sao cả. Do đó, ta không có cái gọi là 'người quan trọng'."

"Điều đó..."

"Và, ta là tổng chỉ huy của quân đội này, đồng thời là kẻ am hiểu chiến tranh nhất nhân loại. Do đó hãy chiến đấu theo phương châm của ta. Nếu chậm trễ tiến độ, thiệt hại sẽ còn lớn hơn nữa."

Đó là một cách nói chuyện không chừa chỗ cho người ta bấu víu. Trong khi Roled còn đang ngỡ ngàng, Vieux lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra xem. Rồi hắn khẽ lắc đầu.

"Mất thời gian quá. Đi đi, Tsav."

"Rồi rồi, rõ ạ."

Tsav đành phải trả lời như thế. Hắn nở nụ cười mỉa mai, làm một động tác chào giả trân. Vieux nghe tiếng xác nhận tuân lệnh, không thèm quay lại nhìn Tsav nữa.

"Norgayu, ngươi hãy đến lều chỉ huy của ta. Hiện tại, chúng ta đang xem xét phương pháp bắc cầu cùng các kỹ sư Thánh ấn. Đã chốt xong đại khái, nhưng không loại trừ khả năng còn khiếm khuyết hay điểm cần cải thiện, do đó, ta muốn nghe ý kiến của ngươi. Ý kiến của ngươi là bắt buộc. Dù có phải chất đống bao nhiêu xác chết, chúng ta cũng phải chuẩn bị vạn toàn để vượt qua chỗ này."

"Hừm."

Norgayu vuốt bộ râu vàng, gật đầu có vẻ hài lòng. Đương nhiên rồi, Tsav nghĩ. Norgayu dù tốt hay xấu cũng là một 'Vương'. Ông ta tin rằng mạng sống của binh lính là để chiến đấu. Chắc chắn ông ta coi cái chết trên chiến trường là danh dự.

"Được thôi. Ta sẽ cho mượn trí tuệ. Nếu việc bắc cầu hoàn tất, chắc chắn có thể đột phá thượng nguồn chứ?"

"Xác suất thành công là trên chín mươi lăm phần trăm."

"Vậy đi thôi."

Norgayu bước theo Vieux. Roled nhìn theo bóng lưng họ với ánh mắt bàng hoàng như đang nhìn những sinh vật kỳ dị. Tsav liếc nhìn anh ta một cái cuối cùng, rồi cười nói:

"Không quen thì thốn lắm phải không? Mấy kiểu người vô lý đùng đùng thế này, tôi lại hay giao du thường xuyên. Xin lỗi nhé, ngài Tướng quân."

Mưa chắc sẽ còn kéo dài vài ngày nữa.

Dù có vượt qua con sông này, phía trước vẫn là bờ Bắc eo biển Valigahvi. Chừng nào Hiện tượng Ma vương còn kiểm soát nơi đó, việc hội quân là rất khó khăn, vật tư dự kiến vận chuyển bằng đường biển cũng sẽ không tới. Tất cả phụ thuộc vào việc công lược eo biển.

(Mà, nếu là Zairo-aniki thì...)

Tsav cố gắng lạc quan.

(Có cả Niirii-neesan và Jace nữa, kiểu gì mà chẳng xong.)

Tsav không thể tưởng tượng được cảnh hai người đó và một con rồng bị đánh bại. Jace, Niirii, và cả Zairo mà thua trận thì không biết phải do pha xử lý cồng kềnh cỡ nào mới ra nông nỗi ấy.

(Nếu mà thua rồi gặp chuyện thê thảm thật...)

Chắc mình sẽ không nhịn được mà cười phá lên mất.

Towitz Hooker đang say mê một chuyện rất kỳ lạ.

Dưới con mắt của Boojum, chỉ có thể diễn tả như vậy.

Pháo đài Blok Numea, pháo đài nằm ở bờ Bắc Valigahvi. Kể từ khi cố thủ ở đó từ cuối đông, hành động của Towitz trở nên rất khó hiểu.

(Không hiểu nổi.)

Dù trừ đi việc bản thân là Hiện tượng Ma vương và thiếu hiểu biết về con người thì đối với Boojum, những hành động đó vẫn nằm ngoài phạm vi lý giải.

Hắn tập hợp lũ Dị hình lại và dạy chữ cho chúng. Tuy nhiên, hầu hết bọn chúng thậm chí còn không hiểu được khái niệm đó. Cũng có những cá thể trí tuệ cao đủ để đọc viết, nhưng cực hiếm. Những cá thể như vậy thường có cơ thể nhỏ bé, khả năng chiến đấu kém, nên trước giờ toàn trở thành thức ăn cho đồng loại.

Theo những gì Boojum biết, đó như là chân lý của lũ Dị hình.

Nhưng Towitz thì khác. Khi tìm thấy cá thể biết đọc viết, hắn vui sướng giao thêm bài tập khác. Đó là bắt chúng sử dụng vũ khí. Và khi đã nhớ cách dùng vũ khí, hắn lại ép chúng phải 'ngồi yên'. Một ngày, hai ngày, cứ ở lì một chỗ không nhúc nhích. Nghĩ rằng đó chẳng khác nào ngược đãi, Boojum quyết định khuyên can hắn.

"Hành vi đó chẳng phải là quá thất lễ sao?"

Đó là phòng riêng của Towitz. Hắn đã cải tạo hoàn toàn một nhà kho ở góc Pháo đài Blok Numea, biến nó thành nơi ở thoải mái cho con người. Tuy nhiên, chủ nhân căn phòng là Towitz trông có vẻ gầy rộc đi. Sắc mặt cũng không tốt. Có vẻ như mệt mỏi đã tích tụ quá nhiều. Dù vậy, trông hắn vẫn có vẻ gì đó vui vẻ. Chính cái vẻ cao hứng đó lại có phần chọc tức người nhìn, khiến lời lẽ của Boojum cũng trở nên gay gắt.

"Towitz, ta khuyên ngươi. Hành động của ngươi là ngược đãi lũ Dị hình đó. Hay là bọn chúng đã phạm tội gì? Cái đó chẳng khác nào tra tấn cả."

"Tra tấn gì chứ, tôi đâu có ý đó."

Towitz trả lời mà không ngẩng đầu lên. Hắn cứ viết thêm gì đó vào đống sách chất cao như núi. Trên bàn trải rộng một tấm bản đồ lớn, bản đồ phía Bắc.

"Tôi đang làm những việc cần thiết cho thắng lợi của chúng ta."

"Cần thiết sao? Mấy cái trò đó á? Đọc viết, chiến đấu bằng vũ khí. Rồi bắt nhẫn nại."

"Đúng vậy. Cả huấn luyện leo tường, bò trườn dưới đất nữa."

"Ta không hiểu. Mục đích là gì?"

"Tôi muốn tăng cường cho Đơn vị 7110 mặt trận Yutobu. Nếu được, tôi muốn tăng lên ba trăm tên."

Đơn vị 7110 mặt trận Yutobu. Boojum cũng biết. Một tập đoàn đặc biệt được cấu thành bởi những Dị hình có trí tuệ cao đột biến. Trong trận công phòng ở Vương đô thứ nhất mùa đông vừa rồi, số lượng đã giảm xuống còn sáu tên.

"Sáu tên hiện tại là nòng cốt. Mỗi tên sẽ chỉ huy khoảng năm mươi con, chia làm sáu đội với các sở trường khác nhau. Tổng cộng là ba trăm. Có chừng đó thì sẽ làm được kha khá việc đấy."

"Kha khá, là sao?"

"Sẽ biết ngay thôi. Tôi định sẽ tung một đội được huấn luyện trước vào chiến dịch tiếp theo."

"Để bảo vệ pháo đài này à?"

Boojum cảm thấy việc đó thật khó khăn.

Đúng là pháo đài ven biển này kiên cố bất khả xâm phạm, và ngoài Boojum còn có hai trụ Hiện tượng Ma vương khác đồn trú. Nhưng số lượng con người rất đông, lại có 《Nữ thần》 nên chiến thuật của chúng rất đa dạng.

"Khó đấy. Brigid rất mạnh, nhưng đã bị lộ bài rồi. Đối phương chắc chắn đã có biện pháp đối phó. Mặt khác Deadora, ả ta vẫn còn ở trạng thái chưa ổn định chút nào. Đang rất đau đớn."

"Tình hình của Deadora vẫn chưa ổn sao?"

"Đêm qua ả còn dùng tay phải cào cấu cổ họng mình. ả than phiền là suýt bị cánh tay của chính mình giết chết. Nói chính xác hơn thì ả đã khóc."

"Ra vậy. Quả không hổ danh là cánh tay phải của 《Nữ thần》 Đất Mẹ. Nghe đồn đó là một 《Nữ thần》 khá hiếu chiến, có lẽ là phản ứng đào thải đối với Hiện tượng Ma vương."

Hiện tượng Ma vương được gọi là Deadora đã được cấy ghép cánh tay phải của 《Nữ thần》. Việc này hoàn toàn giống với việc con người tạo ra những tồn tại gọi là Thánh Nữ. Việc đó Ma vương hiện tượng cũng có thể làm được. Ít nhất, Ma vương hiện tượng Abaddon tin chắc là như vậy.

Trong trận công phòng Vương đô thứ hai, chúng đã đoạt được thi hài của hai vị 《Nữ thần》, một trong số đó, cơ thể của 《Nữ thần》 Đất Mẹ đã được cấy ghép cho Deadora, vị còn lại vẫn đang được bảo quản.

Việc cấy ghép cho Deadora là một dạng thử nghiệm, nhưng có vẻ đã thành công ở mức độ nào đó. Ít nhất, đã biết được rằng sức mạnh đó có thể sử dụng mà không gặp vấn đề gì. Sức mạnh của 《Nữ thần》 Đất Mẹ, tức là quyền năng triệu hồi địa hình. Việc dùng nó để gọi lên các rạn đá ngầm trên biển, ngăn không cho tàu chiến địch lại gần đã thành công mỹ mãn.

Chỉ là, cũng có tác dụng phụ. Khi ngủ, hoặc khi sử dụng năng lực triệu hồi, cánh tay của 《Nữ thần》 sẽ làm tổn thương chính Deadora, cố gắng giết chết ả. Vì thế mà Deadora vô cùng đau đớn.

"Deadora cực kỳ sợ cô đơn. Lúc ngủ ả bắt lũ Dị hình túc trực bên cạnh. Những lúc gặp ác mộng, ả còn giết cả bọn chúng nữa."

"Chà, đành phải cho ả quen dần thôi. Hiện giờ vận dụng vẫn còn thụ động, nhưng sắp tới sẽ cần ả làm những việc lớn hơn."

Towitz vừa viết gì đó lên giấy vừa đưa tay với lấy cái cốc bên cạnh. Trà đã nguội ngắt từ lâu khiến hắn khẽ nhăn mặt.

"Hơn nữa, chúng ta không định duy trì Pháo đài Blok Numea này mãi."

Towitz lia bút trên bản đồ. Hắn viết vào những con số. Đó là ngày tháng sao? Trông như đang ghi chú dự định gì đó.

"Pháo đài này sớm muộn gì cũng vứt bỏ. Đây không phải là nơi quyết chiến. Tất nhiên, cũng không thể vứt bỏ dễ dàng được nhưng..."

Ngòi bút của Towitz kéo dài về phía Bắc. Đó là đường rút lui sao? Không phải. Nhìn hắn viết là hiểu. Có vẻ như đó là đường tiến quân dự kiến của địch và thời gian dự kiến đến từng địa điểm.

"Hai bên bào mòn chiến lực của nhau, đo lường lẫn nhau. Ta giấu đi chủ bài của mình, và xác định giới hạn của đối phương. Việc thực hiện được bao nhiêu phần ở giai đoạn này sẽ thay đổi kết quả của trận quyết chiến."

"...Đơn vị 7110 mặt trận Yutobu sẽ trở thành chủ bài đó sao?"

Boojum nghiêng đầu.

"Ngươi định bắt bọn chúng làm gì?"

"Chính xác thì không phải là chủ bài, mà là vai trò loại bỏ những chướng ngại vật để chủ bài có thể đi qua."

Nói những điều mà Boojum không hiểu nổi xong, Towitz ngẩng mặt lên.

"Và, đừng nói như chuyện của người dưng thế chứ, Boojum. Cả anh cũng cần phải cố gắng đấy."

"Đương nhiên, ta định sẽ dốc toàn lực. Vì 'Vương' của ta."

"Phát ngôn đáng tin cậy lắm, nhưng không phải chuyện đó."

Towitz cười khổ.

"Đơn vị 7110 mặt trận Yutobu, anh sẽ là người chỉ huy bọn chúng."

"...Ta á?"

"Cơ hội tốt đấy chứ. Về trận công phòng ở bờ Bắc lần này, để tôi giải thích cho anh những gì tôi đang suy tính. Bao gồm cả việc tôi muốn Boojum anh đảm nhận vai trò gì."

Cảm giác như sắp bị tống cho một việc quái gở. Boojum lại một lần nữa cảm thấy sự chán ghét không nói nên lời đối với tên con người này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!