Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 06 - Chương 10 Hình phạt - Đào thoát khỏi Pháo đài Đá ngầm Zehai Dhae 1

Chương 10 Hình phạt - Đào thoát khỏi Pháo đài Đá ngầm Zehai Dhae 1

Nơi đường bờ biển phía Bắc, một dải lửa rực hồng đang hiện lên.

Những ánh đèn sáng rực nối đuôi nhau thành chuỗi dài, dệt nên khung cảnh huyền ảo đó.

Đó là bờ Bắc của Eo biển Valigahvi, vùng đất hiện đã rơi vào tay lũ Hiện tượng Ma vương. Trong mắt những kẻ không rõ sự tình, có lẽ đây chẳng khác nào một quang cảnh tráng lệ bước ra từ huyễn mộng.

Từ khung cửa sổ nhỏ nơi phòng hạm trưởng, Guio Dan Kilba đứng đó, đơn độc ngắm nhìn.

Phiền phức rồi đây.

Ông chẳng thể đưa ra kết luận nào khác. Bờ Bắc Eo biển Valigahvi chính là sào huyệt của lũ Dị hình.

Pháo đài Block Numea.

Nơi đây vốn là cứ điểm do nhân loại xây dựng, nhưng giờ đã bị Hiện tượng Ma vương chiếm cứ, biến thành cái tổ cho lũ quái vật lúc nhúc. Hơn nữa, số lượng không chỉ có một... Guio phán đoán phải có ít nhất hai con đang trấn giữ nơi này.

Kẻ nào cũng là những cá thể hùng mạnh, đủ sức thổi bay mọi đơn vị từng có ý định đổ bộ lên bờ biển này.

Một con là quái thú khổng lồ. Với thứ vũ khí tựa như ngọn roi lửa, nó đã thiêu rụi tàu trinh sát. Chắc chắn đó là Hiện tượng Ma vương số 12... "Brigid". Con này thì ta biết quá rõ.

Nó đã thống trị bờ Bắc Eo biển Valigahvi trong một thời gian dài, khiến quân viễn chinh nhân loại không tài nào tiếp cận. Không còn nghi ngờ gì nữa, có thể gọi nó là một trong những trụ cột tồi tệ nhất của Hiện tượng Ma vương trong lịch sử Liên hiệp Vương quốc. Tai tiếng của nó sánh ngang với những cái tên như "Abaddon" hay "Tao Wu".

Quả nhiên rất mạnh. Nó thậm chí còn chẳng thèm lọt vào tầm bắn của vũ khí... Cần phải tập kích bất ngờ. Phải tính kế thôi.

Ông nhìn chằm chằm vào bản báo cáo. Chỉ riêng con quái vật đó thôi đã là mối đe dọa nghiêm trọng, vậy mà còn thêm một kẻ nữa.

...Con thứ hai mới là vấn đề nan giải.

Thông tin về nó gần như bằng không. Chỉ biết đó là một Hiện tượng Ma vương dạng người, và những con tàu định đi đường vòng để đổ bộ đều mắc cạn hết thảy. Báo cáo nói rằng chúng vướng vào rạn đá ngầm ở vùng nước nông, nhưng tình huống đó cực kỳ khó hiểu. Lẽ ra địa hình đáy biển bờ Bắc Eo biển Valigahvi đã được điều tra kỹ lưỡng rồi mới phải.

Tình thế này buộc ông phải thận trọng. Thay vì tấn công trực diện Pháo đài Block Numea, ông cần bắt đầu từ việc kiểm soát các khu vực lân cận để tạo bàn đạp. Vì lẽ đó, tiến độ công lược đang chậm chạp như rùa bò.

Thêm vào đó, phản ứng lề mề của Liên minh Quý tộc phe ta cũng là một vấn đề. Đặc biệt là Tổng soái Galtuil, Marcolas Esgain. Quyết định của gã đàn ông đó khiến sự hỗ trợ từ "Thánh Nữ" và đơn vị của cô tạm thời bị cắt đứt.

Theo lời Esgain thì: "Thánh Nữ suy cho cùng cũng chỉ là thường dân do chúng ta tùy ý dựng lên thành ngẫu tượng. Đã vậy, nếu cánh quân nhân chúng ta không chủ động đổ máu trước thì còn ra thể thống gì."

Đại loại là những lời sáo rỗng như thế.

"Cánh quân nhân chúng ta" cơ đấy.

Dám nói ra những lời đó mà không biết ngượng mồm. Trong khi bản thân Esgain và đám quân đội riêng do hắn nuôi dưỡng chẳng hề có chút giác ngộ nào về việc đổ máu, thì Thánh Hài Lữ đoàn lại bị đẩy xuống làm quân dự bị vì cái lý do vớ vẩn ấy.

Rốt cuộc, tình thế này buộc ông phải thử công lược bằng phương pháp chính quy. Bảo vệ đường dây tiếp tế, vừa tiêu diệt lực lượng địch tiến ra biển, vừa cố gắng đổ bộ để bào mòn sự phòng thủ của kẻ thù.

Kiểu chiến tranh tiêu hao này đúng là sở trường của mình, nhưng mà...

Một trận chiến cần sự kiên nhẫn là điều ông mong muốn. Có lẽ trong Liên hiệp Vương quốc, ông tự tin rằng mình là người giỏi nhất trong loại hình tác chiến này. Đặc biệt là trên biển, nếu cầm quân với quân số ngang bằng, ông tin mình sẽ không thua kém Bux Wintier.

Chỉ có điều, tình huống này nảy sinh một vấn đề.

"......Ổn không đấy, Đoàn trưởng Guio. Vụ này khá là phiền phức đấy nhé."

Giọng nói vang lên từ bảng truyền tin. Người ở đầu bên kia là Lyufen Caulon, một đồng nghiệp cũng mang danh hiệu Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn. Chỉ huy Thánh Kỵ sĩ đoàn 6, nắm giữ phần lớn cơ cấu hậu cần của Liên hiệp Vương quốc. Có thể nói hắn là một con quái vật trong giới quân nhân. Hắn có phần hơi coi thường quy tắc, nhưng so với những kẻ như Zairo hay Bux, thì hắn vẫn còn dễ chịu chán.

"Cứ đà này, chắc chỉ cầm cự được thêm ba ngày nữa thôi nhỉ? Đánh lâu dài là quá sức rồi."

"......Về mặt vật tư tiếp tế, tôi nhận thấy không có vấn đề gì. Đội quân hậu cần do cậu biên chế làm rất tốt. Có thể triển khai trên biển cả tháng trời ấy chứ. Có vấn đề gì khác sao?"

Tính toán này chắc chắn không sai. Khi ông trả lời như vậy, Lyufen dường như thở dài ở đầu bên kia bảng truyền tin.

"Thì dĩ nhiên bằng giá nào tôi cũng sẽ gửi vật tư tới, nhưng vấn đề là sĩ khí sụt giảm. Dù có đầy đủ lương thực và vật tư đến đâu thì đây vẫn là cuộc chiến tiêu hao trên biển. Những người chịu đựng được chỉ có thuộc hạ dưới trướng Đoàn trưởng Guio thôi. Liên minh Quý tộc và quân đội phương diện sẽ không chịu nổi đâu."

"......Cũng phải."

Điểm đó thì Guio cũng hiểu. Thực tế, ông cũng đang lo lắng về điều đó. Dù quân của ông vẫn ổn, nhưng nếu các cánh quân khác sụp đổ thì vòng vây ven biển sẽ tan rã.

"Có cách nào không, Đoàn trưởng Lyufen? Tôi đánh giá rằng chỉ cần không để lộ sơ hở, chúng ta có thể bào mòn được địch. Nếu nội bộ Liên minh Quý tộc do Esgain thống lĩnh nảy sinh vấn đề, tổn thất sẽ rất lớn."

"Ưm... Nếu vậy thì, cũng có vài mẹo để kéo dài thêm vài ngày đấy. Được không?"

"Nói tôi nghe xem. Nếu là ý kiến của cậu, tôi sẵn sàng chấp nhận hầu hết các yêu cầu."

"Thế thì ngại quá. Cảm ơn vì đã đánh giá cao tôi."

Trong giọng nói của Lyufen có chút gì đó cười cợt buông xuôi. Guio nghĩ, giá mà hắn không có cái thói tự chế giễu này thì hắn đã là một người dễ giao thiệp hơn nhiều rồi. Việc hắn thân thiết với Zairo có lẽ cũng là do sự cộng hưởng ở những điểm này.

Tất nhiên suy nghĩ đó không thể truyền tới Lyufen, và hắn vẫn tiếp tục nói.

"Tôi đang cho xuất phát một con tàu giải trí từ bên này."

"Đó là?"

"Một con tàu giống như quán rượu quân đội khổng lồ ấy mà. Giờ trong đất liền đang là mùa Lễ hội Xuân Quan. Tôi sẽ cho chất lên thật nhiều giỏ hoa."

Lễ hội Xuân Quan là một nghi thức diễn ra vào thời điểm này trong năm, mang ý nghĩa mùa đông khắc nghiệt đã rời khỏi ngai vàng nhường ngôi cho mùa xuân. Người ta có tập tục đan những chiếc giỏ bằng cỏ cây gọi là "Giỏ hoa", trang trí bằng hoa tươi, bỏ rượu và bánh kẹo vào rồi đem đi phân phát.

"Tiện thể thì có gắn thêm cả sòng bạc với lầu xanh nữa, nên cấp phép cho tôi mỗi vụ đó thôi nhé."

Guio im lặng. Sự im lặng đó không bắt nguồn từ quan niệm đạo đức của ông. Quán rượu quân đội thì được, Lễ hội Xuân Quan cũng tốt. Nhưng sòng bạc và lầu xanh khiến ông hơi do dự. Guio ghét cả hai thứ đó, và những yếu tố như vậy đôi khi phát triển thành những cuộc ẩu đả giữa binh lính. Hơn nữa, rốt cuộc thì đó cũng chỉ là giải trí trong môi trường khép kín trên biển, lại đang giữa lúc chiến tranh tiêu hao. Liệu có hiệu quả đến đâu?

"......Đoàn trưởng Lyufen. Cậu có chắc là phương án đó sẽ vực dậy được tình hình không?"

"Về khoản đó thì, chà, do cách tuyên truyền và dàn dựng thôi. Chắc cũng có tác dụng cỡ củ cà rốt treo trước mũi ngựa đấy. Tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để làm cho nó trông giống một củ cà rốt thật ngon lành..."

"Được rồi."

Nếu Lyufen Caulon đã nói vậy, thì có lẽ không còn phương án nào tốt hơn. Hẳn là hắn đã cân nhắc nhiều cách khác rồi.

"Cứ làm thử đi."

"Chắc sẽ giữ được sĩ khí thêm khoảng mười ngày nữa... Chắc thế. Hy vọng đến lúc đó ngài sẽ hạ được nó. Bờ Bắc khó xơi lắm hả?"

"Đang chiếm ưu thế, nhưng vẫn thiếu một nước đi quyết định. Bux và cánh quân đường bộ vẫn bị cầm chân sao?"

"Đúng thế. Họ đã triển khai từ khối núi ra vùng hoang dã, nhưng khá là gay go... Nhưng mà, nếu nói về đội du kích ấy."

Lúc này, Lyufen nói với giọng điệu có phần buông xuôi bất cần. Như thể hắn đang cố tình nói như vậy.

"Thử sử dụng đơn vị Dũng giả Trừng phạt xem sao? Nghe đồn ngoài Thánh Nữ ra còn có cả kỵ sĩ rồng mạnh nhất nữa mà."

"......Không. Kể cả tên kỵ sĩ rồng đó, một nửa bọn chúng đang mất tích."

Khi ông thông báo điều đó, Lyufen im bặt. Chẳng còn cách nào khác, ông nói tiếp.

"Có vẻ như bọn chúng đã bị hải tặc bắt giữ."

"Hả... hả, hải tặc?"

Sau đó Lyufen cười phá lên. Guio nghĩ chuyện này chẳng có gì đáng cười, nhưng giọng điệu buông xuôi của hắn đã biến mất. Đó là tiếng cười từ tận đáy lòng.

"Vụ này buồn cười thật đấy! Ghê gớm thật. Hắn làm cái quái gì thế không biết, cái tên đó."

"Không phải chuyện để cười đâu."

"......Vâng. Đúng rồi, xin lỗi."

Bị khiển trách, hắn rõ ràng co rúm lại và xin lỗi. Thậm chí còn có chút khôi hài. Đây có lẽ là điểm khác biệt giữa hắn và Zairo Forbarz.

"Thuộc hạ của tôi cũng đang tìm kiếm, nhưng vẫn chưa nắm được tung tích. Phản ứng của Thánh ấn thay cho vòng cổ cũng đã mất tín hiệu."

Chừng nào chưa đảm bảo được an toàn ở bờ đối diện, thì giả sử Thánh Kỵ sĩ đoàn 12 có hành động cũng sẽ rất khó tiếp cận. Bọn họ có lẽ tồn tại thực sự, nhưng rõ ràng chiến đấu không phải là chuyên môn của họ.

"Lũ hải tặc là một băng nhóm tên là 'Zehai Dae', một bọn khá phiền phức."

"Hả. Ý ngài là chúng đông lắm sao?"

"Số lượng cũng đông, nhưng kẻ cầm đầu bọn chúng mới là vấn đề."

Giọng của Guio trở nên u ám hơn thường lệ. Đến mức chính ông cũng nhận ra.

"Hậu duệ cuối cùng của vương thất Keoh cũ đang lãnh đạo chúng. Một người phụ nữ tên là Suan Fal Kilba."

"Hả. Cái đó là..."

Tất nhiên, ông nghĩ hắn sẽ nhận ra. Đúng vậy. Đối với Guio Dan Kilba, cái tên đó không thể nói là có duyên phận hời hợt được.

"Là em họ tôi. Người phụ nữ đó gần với ngai vàng hơn tôi, và trở thành ngọn cờ đầu của những kẻ chống đối Liên hiệp Vương quốc ở Keoh, tức là phe Vương thống. Tàn quân của phe Vương thống đó chính là Zehai Dae."

"Chuyện đó, chà, lại còn thế nữa."

Có vẻ như Lyufen đang lựa lời mà nói. Rất giống phong cách của hắn, ông nghĩ.

"Thế... không thuyết phục công chúa đó được sao? Tìm điểm thỏa hiệp chẳng hạn..."

"Tôi cho rằng hòa giải vào lúc này là bất khả thi. Vì rủi ro quá lớn. Phe Vương thống Keoh cũ đang bị truy nã. Thực tế, có lý do để coi chúng là mối đe dọa."

"Không hiểu nổi... Em họ của Đoàn trưởng Guio nguy hiểm đến thế sao?"

"......Lý do là Thánh Ngân. Suan Fal Kilba..."

Guio hơi do dự. Lẽ ra nên tránh cung cấp thông tin này. Trong hoàng tộc Keoh, có nhiều người sinh ra đã mang Thánh Ngân này. Đó là một trong những sức mạnh hỗ trợ cho sự độc lập của Keoh, và cũng là một bí mật trọng đại. Nhưng nếu Suan đã dẫn theo binh lính và bắt đầu chủ động tấn công tàu quân đội thì lại là chuyện khác.

"Suan sở hữu một Thánh Ngân đặc biệt, gọi là Thánh Ngân 'Mật ước'. Nó ép buộc người khác phải tuân thủ những giao kèo đã thỏa thuận bằng lời nói. Nếu tiếp xúc mà không biết điều đó thì khả năng thiệt hại sẽ rất lớn."

"......Ra là vậy."

"Đồng thời, cô ta cũng sở hữu ấn chứng của người kế thừa vương gia Keoh. Thánh Lư Taulau Yum."

Đó là tên gọi của công cụ đó. Được chế tạo từ thời xa xưa, và được kế thừa trong khi vẫn giữ nguyên chức năng cho đến tận bây giờ. Nó cùng loại với ba báu vật của vương gia Zef-Zeial hay Thánh y của vương gia Met.

"Thánh Lư Taulau Yum tạo ra sương mù trên diện rộng. Loại sương mù che giấu hình dáng và cản trở mọi loại Thánh ấn dò tìm hay liên lạc. Nghe nói ngay cả Hiện tượng Ma vương cũng bị lạc trong làn sương này. Nhờ sức mạnh của chiếc lư ấy mà chúng đã liên tục ẩn náu ở bờ Bắc Eo biển Valigahvi."

Thánh Ngân, và Thánh Lư. Hai yếu tố này khiến băng hải tặc do cô ta lãnh đạo trở nên cực kỳ khó đối phó.

"Có thể coi như thuộc hạ của tôi cũng đã bị bắt giữ. Hiện giờ, tôi đang phân vân xem có nên thi hành xử lý tử vong đối với Zairo Forbarz và lũ Dũng giả Trừng phạt hay không. Vì có 'Nữ thần' Theoritta ở đó nên buộc phải thận trọng, nhưng... do hiệu quả của Thánh Lư, việc xác định vị trí của chúng cũng rất khó khăn."

"Ra thế. Rắc rối nhỉ... Nhưng mà, nếu là chuyện đó."

Không hiểu sao Lyufen lại cất giọng cực kỳ vui vẻ.

"Sẽ không có vấn đề gì đâu. Chắc chắn đấy."

"......Ý cậu là sao?"

"Ngài đang coi thường Zairo Forbarz và cái đơn vị trừng phạt đó quá đấy."

Giọng của Lyufen tràn đầy tự tin hơn cả lúc hắn nêu ý kiến của mình ban nãy.

"Tôi lại thấy thương hại cho băng hải tặc Zehai Dae đấy chứ. Chắc chắn sẽ có kết cục thê thảm cho xem."

Đó là cách nói gần như khẳng định chắc nịch khiến Guio không thể đáp lại lời nào.

Căn cứ của băng hải tặc Zehai Dae nằm trên một trong những hòn đảo có địa hình hiểm trở. Có lẽ trước đây nó từng là một trong những pháo đài được Vương quốc Keoh sử dụng.

Một pháo đài nằm gần bờ Bắc Eo biển Valigahvi, được bảo vệ bởi những dòng hải lưu phức tạp và các rạn đá ngầm. Ngay cả những Dị hình dưới biển cũng không dễ dàng xâm nhập. Thậm chí việc tìm ra nó cũng là bất khả thi. Làn sương mù dày đặc quanh năm bao phủ đã bảo vệ hòn đảo này.

Đối với Tugo Chew Matik, nơi đây là một vương quốc thu nhỏ.

Trong lòng mỗi người đều có ý chí rằng họ không chỉ là những tên cướp đơn thuần. Ở đó có kỷ luật rõ ràng, có pháp luật. Không có người không tham gia chiến đấu. Họ cũng làm nông để kiếm lương thực sinh tồn. Tuy nhiên, khi có biến, tất cả đều được rèn luyện để có thể chiến đấu.

Đó giống như lẽ sống của Tugo. Hắn thích cảm giác căng thẳng mà kỷ luật nghiêm minh mang lại. Hắn muốn sống trong đó. Điều đó không thay đổi kể từ khi hắn còn là quân nhân của Keoh phương Đông.

Tuy nhiên, cái kỷ luật đó hôm nay có vẻ hơi lỏng lẻo.

Mới trưa đã nhậu nhẹt rồi sao. Hôm nay vừa cướp bóc xong. Tuy là cho phép, nhưng mà...

Trong sân, số người đang nâng chén rượu đông hơn mọi khi. Tiếng cười đùa cũng vang vọng. Hắn hiểu lý do tại sao.

"Tư lệnh Tugo!"

Một gã trai trẻ lên tiếng gọi Tugo đang đi trong sân. Cậu ta là sĩ quan, một trong những thuộc hạ trực tiếp của Tugo, giữ vị trí chỉ huy một con tàu khi hải chiến.

"Nghe nói đã bắt được 'Nữ thần', có thật không ạ? Tôi nghe những người xuất kích kể lại."

"À..."

Tugo hơi do dự, nhưng không để lộ cảm xúc lên mặt.

"Bắt được rồi. Từ giờ Công chúa sẽ đích thân đứng ra đàm phán."

"Cuối cùng cũng...!"

Cậu ta cắn chặt môi.

"Làm được rồi nhỉ. Nếu là sức mạnh của Công chúa, chúng ta có thể đàm phán với Liên hiệp Vương quốc...!"

"Chưa biết được. Chuyện đó là do Công chúa suy tính."

"Dù sao thì, cái trò bắt chước trộm cướp này cũng kết thúc rồi nhỉ."

Viên sĩ quan trẻ nắm chặt nắm đấm. Gương mặt cậu ta bừng sáng.

"Thế này là có thể ra ngoài được rồi. Sẽ không cần phải sống chui lủi nữa phải không ạ?"

"Vất vả cho các cậu rồi. Công chúa cũng đang lo lắng cho các cậu lắm đấy."

Đúng, đang lo lắng. Phần đó không phải là nói dối.

"Được đường hoàng trở về đảo là tốt nhất, nhưng mà..."

"Không đâu. Bọn tôi chỉ cần... được ra khỏi sương mù thôi cũng đã vui rồi ạ. Mọi người đều thế cả."

Vốn dĩ, những hải tặc ở đây đều từng là binh lính của Vương quốc Keoh. Không nhiều người vui vẻ gì với hành vi cướp bóc. Một ngày nào đó sẽ được trở lại nơi có ánh mặt trời. Chính vì có hy vọng đó nên họ mới giữ được kỷ luật.

Đến nước này làm sao mà nói được chứ. Rằng khả năng đó gần như bằng không.

Dù có bắt được "Nữ thần", chuyện đó cũng chẳng thay đổi được gì... hay đúng hơn, khả năng quan hệ với Liên hiệp Vương quốc trở nên tồi tệ hơn là rất cao.

Để nói chuyện đó, Tugo đang trên đường đến chỗ cô ấy. Lúc này hắn chỉ còn cách vỗ vai người sĩ quan cấp dưới, để cậu ta nuôi hy vọng.

"Thôi, cứ chờ chút đi."

Nói xong, Tugo rảo bước nhanh hơn. Hắn băng qua sân trong, hướng về phía tòa tháp nhọn sừng sững ở cực Bắc.

Nơi hắn đến là căn phòng nằm trên tầng cao nhất của tháp nhọn đó, được gọi là Thiên Thủ Gian. Có lẽ ở đó không thoải mái lắm. Bản thân tòa tháp nhọn này lúc nào cũng lạnh lẽo. Những bức tường đá nhẵn bóng tuy kiên cố nhưng dường như hút hết mọi hơi ấm.

Một căn phòng như thế này mà là phòng riêng của nàng công chúa vương tộc ngày xưa sao.

Tugo nghĩ về số phận kỳ lạ của người phụ nữ làm chủ căn phòng này. Nếu không có cô ấy, băng đảng Zehai Dae có lẽ đã tan rã từ lâu.

Người phụ nữ tết mái tóc đỏ ── Suan Fal Kilba. Nàng công chúa của bọn họ.

Khi Tugo bước vào, cô đang ngồi trên chiếc ghế bên cửa sổ, nhìn ra vùng biển phía Đông. Ánh ban mai từ đó chiếu tới cũng bị làn sương mù bao phủ vùng này che khuất, chỉ còn lại vẻ mờ ảo. Nhờ đó, góc nghiêng khuôn mặt của Suan lại mang một vẻ u sầu đầy bí ẩn.

"Công chúa."

Tugo cất tiếng gọi về phía góc nghiêng của cô.

"Việc giam giữ tù binh và thu hồi chiến lợi phẩm đã xong."

"......Ta biết rồi."

Suan nhíu mày. Vẻ mặt lạnh lùng đã được trút bỏ, thay vào đó là sự nôn nóng.

"Vậy thì, hãy tiếp tục cảnh giới."

"Vì nhà lao không chứa hết, nên tôi đã chia nhỏ tù binh ra giam giữ rồi."

"Chuyện đó ta cũng biết rồi. Không cần báo cáo thừa thãi."

"Thế thì thất lễ quá. Vậy, về thế trận tìm kiếm đề phòng truy binh, cô thấy thế nào? Hạm đội của Guio chắc chắn đang lùng sục đấy."

"Không cần lo lắng. Sương mù của Taulau Yum đang bảo vệ chúng ta."

Suan chỉ tay về phía chiếc bàn nhỏ. Trên đó có một chiếc lư hương. Chiếc lư hương thiêng liêng được truyền lại trong hoàng gia Keoh, gọi là Taulau Yum.

Một làn khói trắng mỏng manh đang bốc lên. Nó hoạt động như một lớp sương mù bao phủ toàn bộ vùng đá ngầm này và làm kẻ địch mất phương hướng. Nghe nói bên trong nó có khắc những Thánh ấn mà ngày nay đã bị lãng quên và không thể tái tạo. Người có thể sử dụng nó chỉ có Suan, người mang dòng máu hoàng gia. Chiếc Thánh Lư này đã bảo vệ họ cho đến tận bây giờ.

"Vậy thì, thưa Công chúa, còn lại là... phải rồi, dự định cho bữa ăn hôm nay..."

"Tugo."

Giọng Suan pha lẫn sự sắc bén.

"Đủ rồi đấy. Vào vấn đề chính nhanh lên được không? Thời gian là vàng bạc đấy!"

Quát tháo. Biểu cảm đó không còn là thứ được mong đợi ở một "Nàng công chúa" nữa. Đó là bản chất thật của Suan.

Đây chính là tố chất lớn nhất của Suan mà Tugo, người đã làm hộ vệ từ khi cô còn nhỏ, biết rõ. Tài năng diễn xuất. Không bao giờ để lộ cảm xúc thật trước mặt người khác, tùy cơ ứng biến nghĩ ra lời thoại phù hợp với hoàn cảnh. Bảo vệ bản thân với tư cách là thủ lĩnh hải tặc, và thống lĩnh bọn họ. Việc cô có thể làm được điều đó chính là nguyên nhân dẫn đến số phận bi kịch ── hoặc có thể là hài kịch của Suan.

"Đã nói chuyện tù binh rồi, thì cứ thế mà nói về cái đó đi chứ?"

"Cái đó, ý cô là?"

"......'Nữ thần'! 'Nữ thần' Theoritta đấy. Nhắc đến thôi đã thấy u sầu...!"

Suan tuôn ra một tràng như đê vỡ.

"Nghĩa là sao hả? Tình cờ bắt giữ một con tàu, mà lại có 'Nữ thần' đi cùng. Bình thường ai mà nghĩ thế chứ. 'Nữ thần' lại ngồi trên một con tàu bị cô lập ở tiền tuyến... cái quái gì vậy? Quân đội Liên hiệp Vương quốc ấy. Hãy để cô ta ngồi trên một chiến hạm an toàn hơn đi chứ!"

"Tấn công tàu của Liên hiệp Vương quốc đang giao chiến với Hiện tượng Ma vương. Kế hoạch đó cũng hay mà."

Vì đang chiến đấu với kẻ thù lớn nhất là Hiện tượng Ma vương, nên hắn sẽ không có thời gian để thảo phạt bên này một cách nghiêm túc. Tác chiến dựa trên tính toán đó. Nếu suôn sẻ, có thể bắt được tù binh quý tộc. Như vậy thì có thể mong đợi tiền chuộc ── đã nghĩ là như thế, nhưng mà...

Thứ bắt được lại là "Nữ thần", tình hình trở nên mịt mờ.

"Không ngờ lại tình cờ bắt được 'Nữ thần'. Rốt cuộc là xui xẻo đến mức nào vậy?"

"Biết đâu lại là may mắn đấy chứ. Mọi người đang vui mừng khôn xiết. Rằng giờ có thể đàm phán với Liên hiệp Vương quốc các kiểu."

"Đàm phán! Đừng có nói ngu ngốc thế...!"

Suan đấm tay xuống bàn. Thực sự tức điên lên được.

"Lấy mạng sống của 'Nữ thần' ra làm bia đỡ đạn... Có giết được 'Nữ thần' không? Bằng cách nào? Tugo, ngươi có biết không?"

"Đừng nói chuyện vô lý thế chứ. Ví dụ như trói bằng xích chì rồi dùng ngọn giáo đã hút máu một nghìn tội nhân đâm xuyên tim thì sẽ giết được ── tôi từng nghe truyện cổ tích kể thế."

Nghe có vẻ là chuyện bịa đặt. Cũng chẳng nghĩ là có ai đã từng thử thật. Nếu có một ngoại lệ duy nhất thì.

"Nghe nói ở Liên hiệp Vương quốc có gã 'Kẻ giết thần' đấy."

"Bảo ta đi hỏi gã đó à? Không thể nào! Vốn dĩ dùng 'Nữ thần' để uy hiếp là vô nghĩa!"

Bắt cóc và tống tiền là những thủ đoạn đàm phán cực kỳ tinh tế. Cần phải luôn nắm quyền chủ động, rồi thả con tin ở thời điểm thích hợp ── hoặc xử lý, để đạt được lợi ích cuối cùng.

"Khác với bọn bắt cóc nhận tiền rồi chuồn êm! Bắt 'Nữ thần' làm con tin, ép chúng hủy bỏ lệnh truy nã với chúng ta, rồi sau đó thế nào? Trả con tin xong thì ai biết sẽ gặp chuyện gì, không nghĩ thế sao? Định giữ 'Nữ thần' làm con tin mãi à? Chuyện đó cũng không thể nào!"

Đơn giản hơn, giá mà là con cái nhà quý tộc nào đó thì tốt biết mấy. Chỉ cần là cái địa vị có thể giải quyết bằng tiền chuộc thì đã không thành vấn đề lớn thế này.

"Nhưng mà nhé, mọi người bắt được 'Nữ thần' nên đang hưng phấn lắm đấy. Họ trông cậy vào Thánh Ngân của Công chúa. Rằng chỉ cần kết 'Ước' với Liên hiệp Vương quốc thì coi như chúng ta thắng."

"......Không thể nào. Chuyện đó...! Thánh Ngân của ta chỉ tác dụng lên từng cá nhân thôi. Với người thứ ba không trực tiếp giao ước thì không có tác dụng."

Thánh Ngân của Suan có sức mạnh chi phối mạnh mẽ, nhưng nó chỉ có hiệu lực với người trực tiếp giao ước. Ví dụ như dù có giao ước bằng văn bản với Galtuil hay Phòng Hành chính của Liên hiệp Vương quốc, thì nó cũng chỉ có ý nghĩa với người viết văn bản đó mà thôi.

"Hơn nữa, cần phải có quy định nghiêm ngặt. Ta chưa từng sử dụng Thánh Ngân cho việc gì ngoài bản thân ta."

Ví dụ trong lời hứa kết giao với đối phương đầu hàng, cô sẽ dùng cách nói "Không được làm hại tôi". Vì những cách gọi chung chung như "Chúng tôi" hay "Băng hải tặc Zehai Dae" quá mơ hồ. Nếu đối phương là con người thì đôi khi cũng nằm trong phạm trù "Chúng tôi", còn nếu đối phương đơn phương tự xưng là "Zehai Dae", thì sẽ nảy sinh tình huống hai bên không thể ra tay với nhau.

Cho nên, khi dùng Thánh Ngân cần phải thận trọng hơn nữa. Thế nhưng...

"Thật xin lỗi, nhưng mọi người không nghĩ thế đâu. Họ tin rằng Thánh Ngân của Công chúa là vô địch. Rằng nó có hiệu lực với cả quốc gia hay tổ chức."

"......Ừ. Chắc là vậy rồi."

Suan nói như rặn ra từng chữ. Cô gật đầu, rồi cúi mặt xuống.

"Vì chính ta đã cư xử theo kiểu đó mà...!"

Thánh Ngân của mình có sức mạnh vô địch như vậy. Chỉ cần có tài liệu giao dịch để trao đổi văn bản với Phòng Hành chính của Liên hiệp Vương quốc ── nhất định một ngày nào đó, bằng sức mạnh Thánh Ngân của Suan, lệnh truy nã sẽ được hủy bỏ, và sẽ có được cuộc sống an toàn, hòa bình như xưa. Cô đã khiến họ tin như thế.

"Nè. Phải làm sao đây, Tugo?"

"Hỏi ý kiến tôi thì tôi cũng chịu. Dù sao tôi cũng là quân nhân mà. ...Nhưng mà, tốt nhất là cô đừng làm cái mặt đó trước mặt mọi người. 'Công chúa' thì lúc nào cũng phải bí ẩn, siêu phàm chứ."

"......Ta biết rồi."

Sự lạnh lùng trở lại trong giọng nói của Suan. Cô cứ thế nhắm mắt, lẩm bẩm điều gì đó trong miệng. Độc thoại và nhắm mắt là thói quen của cô khi suy nghĩ. Tự mình lặp đi lặp lại cuộc đối thoại với chính mình.

"'Nữ thần'... A. Đối thủ là 'Nữ thần'. Thật nực cười. Vậy nên, đúng rồi... chỉ có một cách duy nhất."

Khi ngẩng mặt lên lần nữa, không hiểu sao cô lại cười. Một nụ cười chứa đựng chút tự giễu, và cả sự dữ dội tựa như nửa phần tuyệt vọng. Tugo cảm thấy có dự cảm chẳng lành.

"Đằng nào cũng cá cược, thì phải đặt cược lớn thôi."

"Cái đó. Công chúa? Cô nghĩ ra gì rồi sao?"

"Ừ."

Ánh mắt cô kiên định. Khi trở thành thủ lĩnh của Zehai Dae, cô cũng đã có ánh mắt này.

"Ta sẽ giao ước với 'Nữ thần' đó. Chắc chắn Thánh Ngân của ta cũng sẽ có tác dụng với 'Nữ thần'."

Đã xác nhận được hiệu quả tác động lên cả những loài ngoài con người. Đến cả Thụ Quỷ cũng có tác dụng, nên chắc chỉ cần có trí thông minh nhất định và có thể giao tiếp là sẽ có hiệu lực. Dĩ nhiên là chưa thử với Dị hình bao giờ.

"Quả thực, Thánh Ngân có thể có hiệu lực, nhưng mà. Cô định hứa cái gì?"

"Bắt cô ta phong ta làm Thánh Kỵ sĩ mới."

Lần này đến lượt Tugo im lặng. Quá sức hoang đường nhưng ── Thánh Kỵ sĩ. Quả thực, không phải là chuyện không thể xảy ra. Nếu là Thánh Ngân của Suan, tùy vào điều kiện mà có thể làm được điều đó.

"Nếu đối phương là 'Nữ thần' thì đe dọa cũng có hiệu quả. Nếu trở thành Thánh Kỵ sĩ, Liên hiệp Vương quốc cũng không dễ dàng ra tay được. Cứ thế vừa chiến đấu với Hiện tượng Ma vương, vừa giao dịch với Phòng Hành chính. Từng chút một, gia tăng số lượng người giao ước."

Nếu thành công trong việc giao ước với một số lượng người nhất định trong trung tâm Phòng Hành chính, thì Liên hiệp Vương quốc cũng sẽ không dễ dàng đụng đến được. Cũng có thể câu giờ.

"Làm như vậy... biết đâu có thể bắt Liên hiệp Vương quốc công nhận quyền tự trị của Liên minh Quần đảo Keoh."

Suan ngẩng mặt lên, dùng đôi mắt màu cánh kiến nhìn Tugo. Người ta nói rằng vị vua đầu tiên lập nên triều đại Keoh cũng có màu mắt như vậy.

"Khôi phục lãnh thổ tự trị Keoh. Đó là nguyện vọng của mọi người phải không? Cả Tugo, ngươi cũng vậy."

Tugo không nói được gì. Vì đúng là như vậy.

Khi quyết định tôn Suan làm ngọn cờ đầu, phe Vương thống đã khẩn cầu cô. Rằng hãy sử dụng sức mạnh đó để bảo tồn vương gia Keoh chính thống. Rằng bọn họ sẽ chiến đấu như chân tay của cô. Tất cả đều là sự thật.

"Khi thoát khỏi cung điện Keoh. Rằng nhất định sẽ khôi phục lãnh thổ Keoh... Có ta thì sẽ có khả năng. Vì mục đích đó, sẵn sàng trả bất cứ giá nào, ngươi đã nói vậy. Sai sao?"

"......Không. Đúng là như vậy."

Hoàn toàn đúng là như vậy.

"Đã hứa rồi mà. Tôi sẽ đi theo cô, thưa Công chúa."

"Ta sẽ đi đàm phán với 'Nữ thần'. Hãy gọi cả ả đàn bà là người lập khế ước kia đi cùng nữa."

Ả đàn bà đó. Người phụ nữ cao lớn cầm kiếm bảo vệ "Nữ thần", chắc chắn là Thánh Kỵ sĩ đã ký khế ước. Rõ ràng vẻ mặt khác hẳn lũ còn lại. Dĩ nhiên, cô ta bị nhốt ở nhà lao riêng biệt.

"Từ trước đến giờ vẫn luôn như thế. Dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào, ta cũng sẽ vượt qua cho xem...!"

Hòn đảo mà lũ hải tặc giam giữ chúng tôi nằm ngay giữa vùng đá ngầm phức tạp. Trên cổng thành khắc bức phù điêu hình một con rắn lớn. Là dấu ấn rắn đỏ giống hệt lá cờ mà lũ hải tặc treo lên.

Tôi thấy cái thứ đó quen quen. Chắc là gia huy của vương tộc cai trị quần đảo Keoh phương Đông từ rất lâu trước khi cái Liên hiệp Vương quốc Zef-Zeial-Met-Keoh này được thành lập. Nếu nhớ không nhầm là linh thú bảo hộ của vương tộc, gọi là "Zehai Dae".

Treo cái thứ đó lên làm cờ hiệu, nghĩa là lũ này... à, là phe Vương thống của Vương quốc Keoh cũ chứ gì.

Khi Liên hiệp Vương quốc được thành lập, ở quần đảo Keoh có một đám như thế. Một phe phái không chấp nhận việc thống nhất, hay nói đúng hơn là sáp nhập với Vương quốc Zef-Zeial, mà muốn duy trì sự độc lập của Vương quốc Keoh. Ít nhất, họ đã cố gắng giữ gìn quốc gia dưới hình thức "Đồng minh".

Những điều bọn họ muốn nói không phải là tôi không hiểu. Vì vương gia Met hay Liên bang các vua phương Tây bị sáp nhập toàn bộ đã bị giải thể thê thảm. Đến các hào tộc miền Nam giờ đây cũng chẳng còn dấu vết. May ra chỉ có tộc Dạ Quỷ là còn giữ được thể diện như một dân tộc độc lập.

Nhưng sự phấn đấu của phe Vương thống Keoh, kết quả lại chẳng đi đến đâu.

Đó là lẽ đương nhiên. Zef-Zeial rất giỏi trong mấy trò đấu đá chính trị kiểu đó. Một mặt mua chuộc các thị tộc có thế lực ở Keoh, mặt khác tuồn vũ khí cho phe Vương thống để kích động vũ trang khởi nghĩa. Cuối cùng phe Vương thống định nổi loạn thì thất bại, cứ thế tan tác cho đến tận bây giờ.

Lá cờ hiệu của phe Vương thống đó chính là con rắn đỏ của gia huy này. Linh thú nuốt chửng bão tố, sai khiến mặt trời, "Zehai Dae", là thế đấy.

"── Ra là vậy, họ là những người phản đối chế độ Liên hiệp Vương quốc nhỉ."

Khi tôi giải thích sơ qua, Rhino làm vẻ mặt như lần đầu tiên nghe thấy.

"Thế thì gay go thật. Nhân loại lẽ ra phải đoàn kết nhất trí vào lúc này chứ."

Hắn thở dài với vẻ mặt u sầu. Cảm giác hơi cường điệu và giả tạo, nhưng dạo gần đây tôi nghĩ biết đâu đó lại là một kiểu suy nghĩ thật lòng của hắn. Dù có thế thì hắn vẫn là một gã không thể nắm bắt.

Tuy nhiên, tôi cũng chẳng có cách nào giết thời gian ngoài việc nói chuyện với Rhino. Vì hiện tại trong phòng này chỉ có mỗi hắn.

Nơi chúng tôi bị tống vào có lẽ vốn là phòng cho người hầu hay gì đó sử dụng. Có vẻ đã được sửa đổi đôi chút, đặc biệt là cửa sổ đã bị đóng đinh ván gỗ bịt kín. Với cái pháo đài nhỏ thế này, nhà lao chắc quá chật chội để nhốt hết tất cả chúng tôi.

Không biết đám thuộc hạ cùng thuyền của Guio, rồi Theoritta và Patoucie đang ở đâu. Chuyện đó thì không biết, nhưng có thể đoán là đã bị chia ra giam giữ ở vài nơi khác nhau. Đặc biệt là Theoritta và Patoucie, người bị coi là tùy tùng của cô, chắc chắn sẽ được đối xử đặc biệt. Cái cô "Công chúa" tết tóc đỏ kia đã dẫn họ đi với thái độ cung kính thấy rõ.

Vì tình hình là như thế, nên việc đầu tiên tôi làm là ngủ một giấc thật ngon trên chiếc giường ở góc phòng.

Cơ hội thế này không có nhiều đâu. Thậm chí với cái thân phận thường xuyên phải ngủ ở hầm ngục, túi ngủ hay đống rơm rạ, thì thế này chẳng khác nào được đến nghỉ ở quán trọ cao cấp. Trong lúc ngủ thì đến cả Rhino cũng không bắt chuyện ── nhờ ơn đó mà khi mở mắt ra, trời đã sáng bảnh.

"Cơ mà, sương mù dày thật đấy. Lẽ ra trời phải sáng rồi chứ."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn sương trắng dày đặc đang bao trùm xung quanh. Làn sương mù bao phủ vùng biển kia, bây giờ tôi nghĩ nó đang phát sinh từ chính cái pháo đài này làm trung tâm.

Nếu vậy, quả nhiên là có mánh khóe gì đó. Bí mật của lũ hải tặc giúp chúng hoạt động ở bờ Bắc Eo biển Valigahvi mà không bị đe dọa bởi Hiện tượng Ma vương. Có lẽ màn sương mù này đang phát huy hiệu quả ngụy trang nào đó. Lúc đó, Thánh ấn dùng để liên lạc cũng bị lẫn tạp âm.

"Với màn sương này, quân đồng minh chắc khó mà tìm thấy chúng ta được nhỉ."

Rhino nói với giọng điệu thảnh thơi.

"Giờ này chắc chúng ta đang bị coi là mất tích rồi chăng?"

"Chúng nó không tìm ra lại hóa hay. Nhờ phước đó mà lâu lắm rồi tao mới được một giấc ra trò. Giờ mà có thêm bữa sáng bưng tận miệng nữa thì hết nước chấm."

Tôi vừa ngáp vừa kiểm tra những thứ trên người mình. Mấy thứ như dao thì tất nhiên bị tịch thu rồi. Dụng cụ cắm trại như đá lửa cũng thế, nhưng đau nhất là bị tịch thu cả lọ đựng nước gia vị. Phải tìm cách lấy lại cho bằng được cái đó.

Sau khi lục lọi một hồi, tôi quay lại nhìn Rhino.

"Rhino, mày có nghe ngóng được gì không? Thực đơn bữa sáng, hay là bao giờ thì được ăn. Với cả giờ đi dạo hay tập thể dục nữa."

"Đi dạo với tập thể dục thì tôi không biết, nhưng bữa sáng là món hầm cá Hizuri đấy. Nghe nói có cả bánh mì đen nữa."

Định đùa thôi, ai dè nhận được câu trả lời ngoài dự đoán.

"Này, thật hả? Đãi ngộ tốt quá đấy."

"Hiện tại, có vẻ họ nghĩ chúng tôi có giá trị lợi dụng. Hình như họ định dùng 'Nữ thần' Theoritta làm con tin để giao dịch với Liên hiệp Vương quốc. Dù họ cũng u uất vì cuộc sống hải tặc lâu ngày, nhưng như một phản ứng ngược lại, sĩ khí đặt cược vào kế hoạch này có vẻ rất cao."

"Biết chi tiết gớm nhỉ. Không lẽ mày từng là đồng bọn của đám hải tặc ở đây hả?"

"Hửm? Không phải đâu. Tôi bắt chuyện với người lính canh đi tuần bên ngoài đủ thứ chuyện ấy mà, thế là nắm được sơ sơ tình hình tài chính, binh lực với sĩ khí của họ."

"Hả."

Tôi không tin vào tai mình.

"Mày vừa nói cái gì? Đừng bảo là mày cứ thế bắt chuyện thao thao bất tuyệt với lính canh suốt cả đêm nhé."

"Ủa. Không tốt sao?"

Rhino nghiêng đầu. Tiện thể lông mày cũng nghiêng theo. Trông có vẻ bối rối thật sự.

"Tầm rạng sáng thì không thấy ai đi tuần qua đây nữa... chẳng lẽ tôi đã làm gì không phải sao?"

"......Không. Phải nói là làm tốt lắm. Tại sao về mặt cảm xúc tao lại không muốn khen mày lắm nhỉ..."

"Thế là, tôi đã làm việc tốt hả? Nếu giúp ích được gì thì tôi vui lắm."

"Thì đấy."

Trả lời cộc lốc xong, tôi dùng tay trái đập vào tường. Thánh ấn dò tìm Roh-Ad phát huy hiệu quả. Tòa nhà bằng đá là điều kiện lý tưởng. Nắm đấm hai lần. Lòng bàn tay ba lần. Không có lính canh.

Tiếng bước chân ba người ── khá xa. Dù có đang đi tuần thì cũng ở chỗ cách rất xa.

Thế này thì làm được.

Tôi nắm rõ tình hình xung quanh như trong lòng bàn tay.

Không đi đường cửa sổ, mà đi cửa chính có vẻ tốt hơn.

Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Sương mù màu trắng sữa dày đặc bao phủ. Đâu đó xa xa, tiếng kêu lảnh lót như chim vang vọng. Kiểu này thì chim chóc cũng khó mà bay lượn được.

"Có vẻ sẽ xong nhanh thôi. Ngủ đủ rồi, chuẩn bị đi nhận bữa sáng hôm nay thôi nào. Bụng đói rồi. Mày bảo là món hầm cá Hizuri nhỉ."

Chắc do ngủ nhiều quá nên đầu hơi nặng một chút. Tiếng ù tai không dứt.

"Ra vậy, hay đấy. Tôi cũng đói bụng rồi. Định thoát ra luôn à?"

"Ờ, đúng thế."

Tôi đặt tay lên tay nắm cửa. Bằng kim loại.

"Tao đi dạo một chút, trong lúc đó mày kể cho tao nghe thông tin mày đã moi được đi."

Vốn dĩ chỉ cướp vũ khí của tôi mà nghĩ là giam giữ được thân xác này thì gay go đấy. Có lẽ bọn ở đây không biết về Dũng giả Trừng phạt. Cũng không biết về loại kỹ thuật khắc Thánh ấn lên cơ thể.

Tôi truyền sức mạnh của Za-tte Finde vào tay nắm cửa.

"Ngủ đẫy mắt, tập thể dục rồi đi dạo một chút, lại còn bữa sáng nữa chứ. Lâu lắm rồi mới có một ngày sống siêu lành mạnh thế này."

"Tuyệt vời."

Rhino cười sảng khoái. Một nụ cười khả nghi khác hẳn với Benetim.

"Cuộc sống như thế, tôi cũng muốn thử một lần."

Cứ như là cách nói của một gã chưa từng sống cuộc đời như vậy dù chỉ một ngày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!