Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 01 - Chương 5 Hình phạt - Hỗ trợ rút lui tại Rừng Kuvunji (Phần 5)

Nữ chỉ huy có vẻ tên là Kivia.

Không phải cô ta tự giới thiệu. Là bọn lính xung quanh gọi thế.

Chắc là tên gia tộc, nhưng tôi chẳng thấy quen tai. Nếu phải đoán, đây là cái tên thường thấy ở Cựu vương quốc phương Bắc. Có lẽ không phải quý tộc bẩm sinh.

Thôi kệ, giờ phải nhanh chóng xử lý tình hình đã.

Nhìn từ xa quy mô ứng chiến, quân số Thánh Kỵ sĩ đoàn đáng lẽ phải hơn hai nghìn, giờ chắc đã bị dồn ép chỉ còn chừng một nghìn.

"Rút lui đi. Cầm cự ở đây là vô ích."

Đó là chủ trương đầu tiên của tôi.

"Biệt đội bên cô cử đi gần như bị tiêu diệt rồi. Tôi đã thả cho đám sống sót chạy rồi, nhưng đợt tiếp theo sắp đến đấy. Không tranh thủ rút về phía đông là hết đường."

Đây là thông tin đáng lẽ phải được cảm ơn, nhưng Kivia lại trưng ra vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Một sự ghê tởm như thể nhìn thấy côn trùng bẩn thỉu. Tôi mặc kệ và tiếp tục.

"Sắp có Dị hình cỡ lớn xuất hiện. Troll, hoặc là Barghest."

Đây cũng chỉ là cách gọi để tiện phân loại.

Bọn Dị hình gốc thú có vú, đi bằng hai chân thì là Troll, bốn chân thì là Barghest. Cả hai đều to xác, da dày và được bọc giáp. Với độ sâu của con sông quanh đây, chúng cũng không yếu đi mấy khi vượt sông. Chúng chỉ chưa ra đến tiền tuyến là vì di chuyển chậm chạp mà thôi.

Đã thế thì việc nhắm vào chúng lúc đang vượt sông chẳng lợi lộc gì. Tốt hơn là nên lùi tuyến phòng thủ, tập trung hỏa lực vào kẻ địch sau khi chúng đã qua sông. Ép ngược đối phương phải dựa lưng vào sông. Dùng con sông để chia cắt, buộc chúng vào thế quay lưng ra sông.

Sở dĩ đây là cách "chia cắt" hiệu quả, là vì có tôi ở đây.

"Dụ chúng sang bên này, ráng cầm cự thêm chút nữa. Như vậy là có thể đập được bản thể của Hiện tượng Ma vương. Bọn chúng cũng đang tiến ra tiền tuyến rồi."

Tôi cố tình nói một cách quả quyết.

Tôi biết điều đó nhờ tốc độ của lũ Dị hình đã tiêu diệt biệt đội của Thánh Kỵ sĩ đoàn. Có thể khiến một bầy lớn như vậy di chuyển vòng với tốc độ hành quân đó, không thể là gì khác ngoài việc bản thể của Hiện tượng Ma vương đang chỉ huy. Nếu vậy, chắc chắn nó cũng đã tiến lên tương đối xa.

"Ma vương để tôi xử lý."

Ý là di chuyển trên không và ám sát Ma vương.

Hiện giờ, muốn làm tan rã tập đoàn Dị hình này thì chỉ có cách đó. Cho đến lúc đó, cần phải để Thánh Kỵ sĩ đoàn chiến đấu cầm cự. Tôi muốn họ dụ và tiêu diệt bớt lũ Dị hình quanh Ma vương càng nhiều càng tốt.

"Các người hãy yểm trợ lúc tôi lao vào."

Tôi đã nghiêm túc nhờ vả. Nhưng...

"Tại sao ngươi lại nói giọng điệu như chỉ huy vậy?"

Ý kiến của tôi dường như đã bị đón nhận với một ấn tượng cực kỳ khó chịu. Không cần nhìn mặt Kivia, chỉ nghe giọng thôi cũng đủ hiểu.

"Phương châm của chúng ta không đổi. Ngăn chặn chúng vượt sông."

Kivia nói với vẻ mặt nghiêm túc đến mức đáng kinh ngạc.

"Tử thủ. Bờ đông con sông này là lãnh thổ của Liên minh Quý tộc phương Bắc. Và cũng là đất của loài người. Không thể để chúng giày xéo."

"Ngu à."

Tôi không thể kìm được việc mình đang lớn tiếng.

"Không có lệnh rút lui à? Chúng tôi được bảo là đến đây để hỗ trợ việc đó cơ mà!"

"Sứ giả từ Gartuile đã thông báo rằng quyết định cuối cùng được giao cho chỉ huy."

Gartuile vốn là tên của tòa cơ quan tổng quản các vấn đề quân sự ở Vương quốc Liên hiệp. Giờ nó được gọi là Pháo đài Gartuile. Nơi đó đã trở thành bộ chỉ huy trên thực tế.

"Vậy thì, vì danh dự, chúng ta không tiếc tính mạng. Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng để chết."

"Quá ngu ngốc."

Tôi chỉ có thể bật ra cảm tưởng đó.

Rõ ràng là mâu thuẫn với mệnh lệnh chúng tôi nhận được. Lý do chắc là liên quan đến chính trị. Pháo đài Gartuile – quân đội – cũng được thành lập dựa trên sự đầu tư của nhiều quý tộc. Ví dụ như Liên minh Quý tộc phương Bắc. Có lẽ do mưu đồ của đám đó xen vào nên mới có cái chỉ thị hỗn loạn thế này.

Hoặc cũng có thể, họ đơn giản là nghĩ đám Dũng giả Trừng phạt chúng tôi thế nào cũng được, nên mới ra một mệnh lệnh cẩu thả. Khả năng đó cũng có.

"Danh dự của bọn cô thì mặc xác. Nếu là bảo vệ vùng đất có người ở thì đã đành, đây thậm chí còn chẳng phải đất khai hoang. Đám thuộc hạ bị lôi theo và chúng tôi thì sao?"

"...Danh dự mới là vấn đề trọng đại. Chúng ta buộc phải tháo chạy khỏi phương bắc, bị hạ lệnh rút lui ở đây,... và... hơn thế nữa... không thể chịu đựng được nữa. Coi nơi này là mộ bia của chúng ta cũng không sao. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng...!"

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Thái độ cứng rắn này của Kivia là sao? Dường như cô ta có điều gì mờ ám, và đang cố khiêu chiến một cách vô lý để chuộc tội. Những binh lính khác cũng mang vẻ mặt bi tráng đến phát ngán. Tại sao chứ?

"Tất cả thuộc hạ của tôi đều đã đồng ý với phương châm của tôi. Còn kết cục của lũ Dũng giả các ngươi, tôi không quan tâm."

Kivia nói như thể đang phun ra những lời ghê tởm.

"Lũ tội đồ không đáng chết! Mà này, vị 《Nữ thần》 đó là sao hả?"

Kivia chĩa mũi thương về phía tôi và Theoritta ở sau lưng.

"Tại sao ngài ấy lại thức tỉnh, và ngươi lại giao ước với ngài ấy! Chỉ riêng điều đó đã kỳ lạ rồi phải không? Không thể hiểu nổi. Không, thật sự không thể hiểu nổi! Chúng ta đã nghĩ chỉ cần 《Nữ thần》 an toàn là được! Dù chúng ta có toàn diệt, cũng định bụng sẽ đưa ngài ấy rời khỏi chiến trường này an toàn!"

"Chuyện đó thì tôi đúng là không còn lời nào để nói, chết tiệt! Có thằng đã trộm ngài ấy!"

"Tr... trộm?"

Kivia chớp mắt.

"Trộm á? Vượt qua vòng bảo vệ của chúng ta bằng cách nào? Không, quan trọng hơn là tại sao... tại sao lại làm thế? Các ngươi là kẻ thù của nhân loại à? Các ngươi đang nghĩ gì vậy?"

"Ồn ào quá, tôi cũng muốn biết lắm đây!"

Tôi bắt đầu thấy bực rồi đấy. Tại sao tôi lại phải bị chất vấn mấy chuyện này? Giờ đâu phải lúc làm việc đó.

"Nếu xin lỗi bây giờ mà có ý nghĩa thì tôi xin lỗi! Nhưng mà..."

Đúng là chuyện này hoàn toàn là lỗi của chúng tôi – là của Dotta.

Tuy nhiên, đây tuyệt đối không phải tình huống để truy cứu chuyện đó.

"Đây không phải lúc nói lằng nhằng! Nếu cô có kế hoạch nào tốt hơn của tôi thì cứ dùng, miễn là không phải tử thủ!"

"Cái giọng điệu gì thế. Tại sao chúng ta phải hành động theo chỉ thị của một Dũng giả!"

"–Im đi, lũ hữu tượng vô tượng."

Bất chợt, Theoritta xen vào.

Một giọng nói lạnh như thép.

"Đó..."

Kivia bối rối trông đến tội nghiệp.

"Đ-Đó là nói... tôi... sao?"

"Phải. Ngoài ngươi ra còn ai nữa? Ta nói trước, không cần phải cãi lại chỉ huy của Kỵ sĩ của ta."

Theoritta tuy nhỏ bé, nhưng sự hiện diện toát ra từ toàn thân dường như đang áp đảo Kivia. Có lẽ là do mái tóc vàng tóe lửa của cô.

"Hãy nhanh chóng tập hợp binh lính và đối mặt với Ma vương. Không được phép lãng phí thời gian."

"...Không, xin hãy đợi đã, 《Nữ thần》! Tình huống này là một sự nhầm lẫn! Người đàn ông đó trở thành Kỵ sĩ của ngài hoàn toàn là một tai nạn! Lẽ ra..."

"《Nữ thần》 không có 'tai nạn'. Là ta đã công nhận hắn là Kỵ sĩ. Đây là định mệnh."

Một cách nói dứt khoát.

Xem ra Theoritta cũng biết cách nói chuyện ra dáng 《Nữ thần》 đấy. Hay đây mới là thái độ thật của cô ta?

"Ngươi có hơi hiền quá rồi đấy, Kỵ sĩ Zairo của ta."

Theoritta tự mãn quay lại nhìn tôi.

"Để ta thị uy cho đám này xem nhé? Rằng người nắm quyền chỉ huy không ai khác chính là Kỵ sĩ phụng sự ta!"

Cô "Hừm" một tiếng. Rõ ràng là đang mong đợi. Không gian sau lưng cô trông như méo đi.

Cô ta định thể hiện sức mạnh thật.

"Làm vậy thì chắc chắn ngươi cũng sẽ khen ngợi ta. ...Đúng không?"

"Kh-Khoan đã. Gì cơ? Vừa rồi, cái tên kỳ lạ... Zairo?"

Kivia dường như đã chú ý đến tên của tôi.

Không ổn rồi. Trong vương quốc, tên của tôi khá nổi tiếng. Đặc biệt là với đối phương thuộc Thánh Kỵ sĩ đoàn, chắc chắn sẽ biết.

"Kia... Zairo Forbarz! Không phải là kẻ tệ hại nhất trong số các Dũng giả sao! Ngươi đang nghĩ gì vậy! Tên đại tội đồ 《Kẻ giết Nữ thần》 này..."

Lời của Kivia bị át đi giữa chừng.

Một tiếng ồn dữ dội. Một âm thanh vang vọng như thể vô số kim loại bị xé toạc bằng vũ lực.

Từ bên kia màn đêm. Từ bờ đối diện.

"Muộn rồi."

Tôi tặc lưỡi. Mất quá nhiều thời gian cho màn đối đáp vô bổ.

Từ sâu trong những lùm cây xào xạc bên kia bờ, nó đã xuất hiện.

Lao đến đầu tiên là lũ Dị hình cỡ lớn.

Con sói bốn chân to cỡ con voi... đó là Barghest. Bóng người màu đen đi bằng hai chân là Troll, một lũ giống vượn có cánh tay to dị thường. Chúng lắc lư cơ thể đầy lông lá, nhảy xuống sông và xông tới.

Và đằng sau lũ đó là một sinh vật khổng lồ giống như con gián, to bằng cả một căn nhà. Một con côn trùng bò đi chậm chạp bằng vô số cái chân một cách vụng về.

Nó phát ra tiếng kêu ken két như kim loại cọ xát. Khi âm thanh đó thay đổi cao độ một chút, một phần của bầy Dị hình bắt đầu tản ra hai bên. Có vẻ như nó đang dùng tiếng kêu đó để ra lệnh cho đội quân này.

Giống hệt như trong báo cáo. Con bọ to tổ bố đó chính là nguồn gốc của Hiện tượng Ma vương này.

Thông thường, nó được gọi là Ma vương.

Số Bốn mươi bảy, 'Ode Goggy'.

Chúng trở thành chất xúc tác cho Hiện tượng Ma vương, di chuyển trong khi "ô nhiễm" môi trường xung quanh. Hệ sinh thái bị bóp méo, và đôi khi con người cũng bị cuốn vào. Nếu không có sự bảo vệ của Thánh ấn, ngay cả đối mặt cũng không thể. Và mỗi cá thể bọn chúng đều sở hữu một sức mạnh đặc biệt.

Trong trường hợp của 'Ode Goggy' này...

"Ngừng bắn! Đừng nhắm vào Ma vương!"

Kivia cho phất cờ, nhưng hơi muộn.

Vài cây trượng sấm và pháo đã khai hỏa. Mục tiêu khá chính xác. Và đó là điều không may.

'Ode Goggy' giơ mấy cái chân của nó lên, đón đỡ loạt đạn đó.

Tia sét và đạn pháo bị chân của 'Ode Goggy' làm chệch hướng, phản xạ lại và bay ngược trở về. Món quà đáp lễ đó tấn công vào đơn vị đang oanh kích lũ Dị hình vượt sông. Hàng rào ven sông bốc cháy, người cũng bị thổi bay.

'Ode Goggy' không hề có một vết xước.

Không biết nguyên lý là gì, nhưng nó làm chệch hướng các đòn tấn công bằng Thánh ấn. Ít nhất thì các vũ khí tầm xa mà Thánh Kỵ sĩ đoàn mang theo dường như hoàn toàn vô dụng. Đã thế nó còn bắn trả lại một cách có chiến thuật, nên không thể chiến đấu tử tế được.

Cũng có giả thuyết cho rằng vì sự phản xạ quá mang tính tấn công và chính xác, nên có lẽ nó đang dùng một loại lực trường nào đó để đón đỡ và phản lại sức mạnh do Thánh ấn tạo ra.

Đã vậy thì chỉ còn cách dùng vật có khối lượng lớn đập vào, nhưng có rất ít vũ khí có thể tiếp cận cơ thể khổng lồ đó và tấn công hiệu quả. Cần những vũ khí như máy phá thành hay máy ném đá thực sự. Tôi nghe nói những trang bị kiểu cũ đó hiện đang được chuẩn bị ở Đệ nhất Vương đô.

Tóm lại, Ma vương 'Ode Goggy' này là một Ma vương tự biến mình thành một pháo đài kiên cố và tiến quân. Thánh Kỵ sĩ đoàn bị tổn thất nặng nề và phải rút lui đến đây cũng là điều dễ hiểu.

"Không thể sao...!"

Kivia nhăn mặt.

"Thử Tiêu thổ ấn khi nó còn ở bờ bên kia! Đội công binh, chuẩn bị!"

"Dẹp đi. Đó không phải thứ để dùng một cách may rủi. Nếu không có tác dụng là toàn diệt đấy."

Tiêu thổ ấn chính là Thánh ấn dùng để thổi bay mọi thứ trong khu vực xung quanh. Phải sử dụng nó với sự giác ngộ rằng vài người mang Thánh ấn và cả vùng đất đó sẽ phải hy sinh. Ít nhất cũng phải dùng trong tình huống chắc chắn có hiệu quả. Phải xử lý cái vỏ làm chệch hướng đòn tấn công Thánh ấn kia đã.

Tôi hiểu ý đồ của Kivia. Mục tiêu chiến lược của cô ta – không để kẻ địch bước một bước nào vào vùng đất bên này sông – ít nhất là để tỏ lòng trung thành, cô ta sẽ dùng mọi cách.

Tôi đếch hơi đâu mà hùa theo cái kiểu "giác ngộ" đó. Tôi đã chán ngấy đến tận cổ rồi. Trên đời này có quá nhiều kẻ vứt bỏ mạng sống để làm điều gì đó.

"Kivia, lấy đội của cô yểm trợ tôi. Nhắm vào lũ tép riu để làm Ma vương phân tâm. Làm ngay đi."

"H-Hả?"

Trước phát ngôn của tôi, Kivia dường như đã vượt qua cả sự tức giận. Cô ta thốt lên một giọng lạc đi, mắt trợn tròn.

"Tại sao ngươi lại ra lệnh cho ta? Một Dũng giả Trừng phạt, lại dám..."

"Để sống sót, rõ ràng là vậy rồi."

Tôi nói dứt khoát và chạm vào vai Theoritta.

"Tôi không định chết, và tôi cũng không muốn phải nhìn các người chết. Đừng có nghĩ đến chuyện dùng mạng sống để làm gì cả."

Điều này không chỉ nói với Kivia, mà còn với cả Theoritta.

"Tôi sẽ đi ám sát Ma vương. Nếu làm tốt và sống sót trở về... ừm thì."

Tôi quyết định hứa.

"Bất kể là phàn nàn hay hình phạt gì tôi cũng nhận, và (với cô) muốn khen bao nhiêu tôi cũng chiều."

Kivia lườm tôi bằng ánh mắt gần như sát khí, còn Theoritta thì nhìn tôi như thể ngạc nhiên – hoặc như đang nhìn một vật kỳ lạ.

Tôi thấy thật khó xử.

Thế nên, trước khi nghe câu trả lời, tôi đã bế thốc Theoritta lên và nhảy đi.

Chỉ nói một lời.

"Đi thôi."

Bên kia bờ, bóng tối đang cuộn trào. Tôi nhảy vọt lên, như thể lao vào chính giữa nơi đó.

Chính tôi cũng thấy mình đang làm một việc phi lý.

Chỉ là, tôi thấy tức không chịu được. Có lẽ đây là cơn giận vô cớ của riêng tôi. Thằng nào con nào cũng thế, toàn nói mấy thứ vớ vẩn như là vì danh dự.

(Đúng là một lũ ngu.)

Tôi thầm chửi rủa trong lòng.

Tôi sẽ cho chúng biết điều đó vô nghĩa đến mức nào. Tôi sẽ làm cho chúng sửng sốt. Và điều khiến chúng sửng sốt nhất, tất nhiên, chính là một kẻ chẳng ra gì như tôi lại đi hạ gục Ma vương.

(Làm tới luôn.)

Tôi nhảy qua sông.

Bầu trời thật lạnh – cảm giác gió rất mạnh. Dưới mắt là bầy Dị hình. Và cả Thánh Kỵ sĩ. Cũng có thể nói mặt đất toàn là địch. Đồng minh chỉ có một.

《Nữ thần》 nhỏ bé Theoritta mà tôi đang ôm. Quá tốt rồi còn gì.

"Bám chắc vào. Đừng để rơi đấy."

"Không cần lo lắng. Thật vô lễ. Ngược lại, ta mới là bên phải lo lắng cho loài người các ngươi."

Quả đúng là 《Nữ thần》 Theoritta, rất hiếu thắng. Cô bám chặt lấy cổ tôi.

"Vậy Zairo, đã đến lúc ta hoàn thành vai trò của mình rồi chứ?"

"Chưa. Vẫn chưa."

Tôi trả lời ngay lập tức.

Không thể dựa dẫm quá nhiều vào Theoritta. Chức năng của 《Nữ thần》 có giới hạn. Tồn tại một ngưỡng giới hạn cho đối tượng có thể triệu hồi. Vượt qua nó, 《Nữ thần》 sẽ rơi vào trạng thái mất chức năng như một sợi dây bị đứt. Trường hợp xấu nhất là chết, và không bao giờ trở lại nữa.

"Zairo, đừng coi thường ta. Mới chỉ có thế này thì..."

Theoritta quả quyết vậy, nhưng không đáng tin.

Các 《Nữ thần》 bọn họ có tật hay tỏ ra mạnh mẽ. Cứ như thể nếu không được con người dựa dẫm thì sẽ chết mất vậy, họ tuyệt đối không muốn để lộ điểm yếu.

(Quả nhiên là mình không ưa nổi.)

Tôi biết cách để đo lường sự mệt mỏi của 《Nữ thần》.

Ánh hào quang trong mắt. Tia lửa tóe ra từ tóc.

Những thứ đó càng mạnh, chứng tỏ họ càng đang cố sức.

Bây giờ, dù đang ôm cô, tia lửa từ tóc vẫn không ngừng. Là vì cô mới tỉnh dậy? Hay giới hạn thể lực với tư cách 《Nữ thần》 của Theoritta chỉ có vậy?

Tôi không thể phân biệt được.

"Chuyện chiến thuật cứ giao cho Kỵ sĩ mới là 《Nữ thần》 chứ."

Tôi nói bằng giọng quả quyết. Tự nhiên lại thành ra như vậy.

"Để dành cho lúc then chốt đi. Lũ tép riu để tôi lo."

Tôi cố nói như thể chẳng có gì to tát. Đúng vậy, cái này quá dễ.

Bên dưới đầy ắp Dị hình – trong đó có cả Dị hình biết bay, và có những con đã nhận ra tôi.

Số lượng quá đông. Bình thường thì không thể thắng. Nếu là bình thường. Còn tôi thì thoải mái.

Tôi quyết định nghĩ như vậy.

(Nguyên tắc cơ động chiến. Một: Phải đảm bảo điểm đáp đất.)

Tôi rút con dao găm từ thắt lưng và nhìn chằm chằm vào điểm đáp.

Vài con Dị hình cất tiếng gầm gừ, thúc giục cảnh giác với tôi. Kia là 'Barghest'. Lũ sói khổng lồ như voi. Tuy nhiên, bộ lông dày hơn sói tự nhiên rất nhiều, có chỗ còn bị sừng hóa và trở nên như gai nhọn.

(Đối thủ vừa tầm đấy.)

Một trong những kẻ địch giả định của nhóm Lôi kích ấn chủng Berck chính là loại mục tiêu cỡ lớn trên mặt đất kiểu đó. Không cho phép phản công, đơn phương phá hủy những thứ như vậy. Công việc này đòi hỏi uy lực và độ chính xác.

Vì vậy, tôi nắm chặt con dao găm, để Thánh ấn thẩm thấu đủ, rồi ném nó đi để giải phóng.

Kích nổ có hẹn giờ.

Tất nhiên tôi không thể nào nhầm lẫn thời điểm. Hoàn hảo.

Lưỡi dao cắm vào một con Barghest, ánh sáng và tiếng gầm nổ tung. Thịt vụn bay tứ tán, và xung kích của nó cuốn theo cả lũ Dị hình xung quanh.

"Khá lắm. Vậy Zairo, tiếp theo để ta..."

"Vẫn chưa."

(Cơ động chiến, nguyên tắc thứ hai...)

Tôi nhớ lại cách chiến đấu đã ăn sâu vào máu.

(Không ngừng di chuyển. Vòng ra điểm mù của đối phương.)

Ngay khi đáp đất, tôi nhảy về phía trước. Lần này thấp hơn. Độ cao thấp đến mức mũi chân gần như cày trên đất. Đổi lại, cự ly cũng xa hơn. Hơn nữa, nếu nhảy lướt trên mặt đất như vậy, tôi có thể luồn lách qua chân của lũ Troll và Barghest. Đâm dao găm vào ngay khi lướt qua. Vụ nổ còn nhanh hơn cả lúc bọn chúng xoay cái cổ kềnh càng đó lại.

Thịt nổ tung.

"Zairo. Lần này, chắc chắn là vai trò của ta rồi chứ?"

"Vẫn chưa."

Tôi lại nhảy lên cao. Ném dao găm – thổi bay lũ Dị hình cỡ nhỏ đang xúm lại, đạp vào thân cây, và lại vượt qua đầu chúng.

(Vẫn chưa. Không được dừng lại... Dừng lại là bị vây đấy. Tập trung vào.)

Kích nổ. Ánh chớp, nhảy vọt.

Khoảng cách với Ma vương nhanh chóng được rút ngắn.

Một con đường được tô điểm bằng đất đá vỡ vụn, bùn lầy và xác chết của Dị hình được tạo ra.

Hiện tượng Ma vương 'Ode Goggy' nhìn gần càng thêm khổng lồ. Một sức mạnh bí ẩn nào đó đang duy trì cơ thể phi lý đó.

Nó nhìn tôi bằng cặp mắt kép to tổ bố.

"Đây là, Ma vương."

Sự căng thẳng của Theoritta truyền sang tôi. Tôi cảm nhận được cơ thể cô đang cứng lại.

Và Theoritta nhận ra rằng tôi đã nhận ra điều đó.

"Ta không có sợ đâu nhé!"

Theoritta nói nhanh như thể đang giận dỗi.

"Thảo phạt Ma vương chính là bản ngã của 《Nữ thần》. Ta chỉ đang hưng phấn thôi. Vì vậy, chính lúc này hãy để ta..."

"Vẫn chưa. Thêm chút nữa."

"Vẫn chưa sao? Từ nãy đến giờ ngươi bắt ta đợi nhiều quá rồi đấy?"

"Thêm chút nữa thôi. Tin tôi đi."

Nhận ra có kẻ tiếp cận, 'Ode Goggy' vươn vài cái chân trong số vô vàn cái chân của nó ra. Nó định dùng chúng để đập bẹp tôi như một con ruồi.

Tôi biết chắc nó sẽ làm vậy. Bên này đã vào tư thế né tránh.

(Chỉ một lần, có lẽ... sẽ thành công.)

Đạp vào cây, nhảy vọt.

Né đòn tấn công từ cái chân trước như lưỡi hái.

Vừa bay qua đầu 'Ode Goggy', tôi vừa ném con dao găm gần cạn kiệt.

Mục tiêu là khớp chân – điểm nối của lớp vỏ. Kỹ thuật ném chính xác từ trên không.

Đây là một kỹ năng như xiếc, tựa như luồn kim qua lỗ, nhưng chính vì làm được điều này nên tôi mới từng là Đội trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn.

"Thế nào."

Tôi bất giác hét lên.

Lưỡi dao tôi ném cắm chính xác vào kẽ hở trên lớp vỏ của 'Ode Goggy'.

Ánh chớp và tiếng nổ. Quả nhiên, đã có kết quả. Vụ nổ từ Thánh ấn đã gây ra thiệt hại chí mạng cho khớp vỏ. Cái chân bị đứt lìa theo đà vung, thể dịch bay tung tóe.

Trễ một nhịp, tiếng thét như xé toạc kim loại của 'Ode Goggy' vang lên.

"Mới đứt có một cái chân mà làm ầm ĩ ghê."

Như vậy là đã chứng minh được. Con này chỉ cứng ở lớp vỏ. Nhắm vào kẽ hở là có thể phá hủy – tuy nhiên, cái giá cho sự chứng minh này không hề rẻ.

Đáp lại tiếng thét của 'Ode Goggy', lũ Dị hình bắt đầu hành động. Rõ ràng là hành động nhằm bắt giữ tôi. Chúng định tóm tôi ở điểm đáp. Lũ Fua dùng tứ chi ếch của chúng để nhảy bổ tới.

Phiền phức rồi đây – số lượng dao găm có hạn, và 'Ode Goggy' lần tới cũng sẽ cảnh giác. Lần thứ hai sẽ không dễ dàng như vậy.

Bình thường thì đây là lúc nên rút lui.

Nhưng tôi biết nếu cứ làm bình thường thì không thể thắng, vả lại bên này còn có 《Nữ thần》.

Phải dùng cách phi thường.

"Zairo, chúng ta sắp bị vây rồi. Vẫn chưa đến lượt ta sao? Sắp được rồi chứ?"

"Ừ..."

Vừa đáp đất, tôi vừa đâm dao găm vào một con Fua đang cố tóm lấy mình. Lưỡi dao ngập sâu vào thịt và làm đối phương nổ tung.

"Chính là lúc này, Theoritta."

Tôi lại nhảy lên cây, chỉ tay về phía Ma vương. Và cả lũ Dị hình đang lao tới đây với địch ý rõ ràng.

"Mở đường đến chỗ Ma vương đi. Làm một cú thật hoành tráng vào."

"...Vâng!"

"Hừm," một tiếng, đồng tử của Theoritta bùng cháy.

"Hãy chống mắt lên mà xem!"

Từ hư không, vô số thanh kiếm xuất hiện.

Lần này mỗi thanh đều rất lớn. Những thanh đại kiếm có thể nói là phi thực tế, chỉ dùng trong nghi lễ. Thân kiếm dày đến mức có thể đâm chết cả Barghest lẫn Troll.

Những lưỡi kiếm sáng lấp lánh màu bạc rơi xuống như mưa sao băng. Chúng xiên que lũ Dị hình, tạo ra một con đường dẫn đến Ma vương.

"Thêm một lần nữa."

Tôi lập tức nhảy vọt. Ôm chặt Theoritta, truyền đạt hình ảnh.

"...Một thanh kiếm đặc biệt. Cô làm được mà, đúng không?"

"Vô lễ."

Toàn thân Theoritta tóe lửa – đến mức tôi, người đang ôm cô, cũng cảm thấy đau.

"Ta là 《Nữ thần》, Kỵ sĩ của ta. Ngươi chỉ cần thành tâm cầu nguyện là được."

Khoảng cách với Ma vương được rút ngắn trong nháy mắt.

Nó di chuyển vô số cái chân một cách nhanh chóng. Cặp mắt kép của nó, lần này nhắm rõ ràng vào tôi. Vài cái chân vung lên, cố gắng tóm lấy chúng tôi giữa không trung.

(Cái này cũng vậy, nếu chỉ một lần thôi.)

Lần đầu tiên, tôi đã cho nó thấy đòn tấn công bằng dao găm. Nó biết mối đe dọa là gì. Có sức tấn công, nhưng còn lâu mới chí mạng, nó hẳn đang nghĩ rằng có thể ngăn chặn được bằng cách này.

Sự thật, nếu chỉ có một mình tôi thì đúng là như vậy.

"Đây."

Ngay khoảnh khắc Theoritta nói, tôi lại thấy một thanh kiếm sinh ra từ hư không.

Một thanh kiếm dài hơn nhiều so với trước đây – nó giống như một "ngọn giáo". Có lẽ không thể gọi là kiếm được nữa. Tôi tóm lấy nó, cảm nhận một cú sốc như thể vai sắp trật khớp, và truyền Thánh ấn vào.

Và rồi, tôi đá bay nó.

Tôi dồn toàn lực mà đá.

Nhờ Phi tường ấn Sakara, một động năng khổng lồ được truyền vào, và thanh kiếm khổng lồ bay đi. Đó là một đòn tấn công có khối lượng và tốc độ sánh ngang với nỏ công thành.

(Ở Vương đô, máy phá thành và máy ném đá đang được chuẩn bị.)

Quân đội chắc chắn đã nắm được việc những vũ khí thô sơ đó có tác dụng với 'Ode Goggy'. Đám ở Pháo đài Gartuile có tật xấu là hay chơi trò chính trị, nhưng chúng không hề vô năng. Nhất là khi tính mạng của bản thân chúng bị đe dọa.

Nếu vậy, đòn tấn công này phải có hiệu quả. Nếu không hiệu quả thì cũng hết cách.

Kết quả có ngay lập tức.

Thanh kiếm giống ngọn giáo mà tôi đá đi đã thổi bay vài cái chân của 'Ode Goggy'. Lưỡi kiếm cắm vào, bẻ gãy và cắt đứt chúng. Cứ thế, mũi kiếm đâm thẳng vào thân của 'Ode Goggy'. Một sức mạnh mang tính hủy diệt. Tôi cảm nhận được lớp vỏ đang vỡ vụn.

Cùng lúc đó, một tia chớp lóe lên.

Tiếp theo là một tiếng nổ vang trời như thể không khí bị vỡ nát.

Từ bên trong cơ thể Ma vương, 'Za-tte Finde' đã được kích hoạt.

Nó thổi bay lớp vỏ đã bị xuyên thủng từ bên trong, thịt nổ tung, và thể dịch sền sệt bắn tứ tung.

Tôi đã thấy thành quả hủy diệt mà mình – mà tôi và Theoritta – đã gây ra.

(Quá tốt.)

Tôi đã nghĩ vậy. Trên thân của 'Ode Goggy' xuất hiện một vết thương như thể bị khoét sâu một mảng lớn. Thể dịch không ngừng tuôn ra từ đó.

"Tốt lắm, Theoritta. Thế này thì..."

Tôi vừa định nói.

Chính khoảnh khắc đó.

"Phập", một âm thanh ẩm ướt vang lên.

Từ phía 'Ode Goggy'. Phần thân bị phá hủy đang ngọ nguậy.

Có thứ gì đó đang mọc ra từ đó. Nó vươn ra với tốc độ kinh hoàng – một cánh tay mới? Hay là xúc tu giống như sứa? Hai hay ba cái.

Là cái nào cũng được. Lúc này trong đầu tôi chỉ hiện lên một điều.

"Chơi bẩn vãi."

Tôi đã làm một việc gần như theo phản xạ. Ôm Theoritta và quay lưng về phía 'Ode Goggy'.

Nghĩ kiểu gì cũng thấy thật nực cười.

Tôi đang làm chính cái điều mà tôi bảo Theoritta không được làm.

Bắt chước cái trò vứt bỏ mạng sống.

Và rồi – một cú va chạm.

Chắc là tôi đã bị thổi bay một cách dễ dàng.

Tầm nhìn chớp tắt, tối sầm lại trong giây lát, và tôi biết mình đã đập vào thứ gì đó. May mắn là một cái cây to. Không phải Troll hay Barghest.

Chỉ là, tôi cảm thấy, phen này chắc không xong rồi.

Cú vừa rồi không thể kết liễu được Ma vương. Đòn tương tự sẽ không có tác dụng nữa, và con quái đó, dù đang chảy thể dịch ồng ộc, vẫn đang dần dần cố gắng bịt miệng vết thương.

"Zairo!"

Theoritta hét lên.

Dù sao thì, đau quá. Tôi nhìn thấy bầu trời đêm.

Và cả Ma vương đang la hét vì đau đớn tột độ – đáng đời mày. Mệnh lệnh từ Ma vương tạm thời bị gián đoạn, lũ Dị hình hỗn loạn chạy vòng quanh như chim non mất mẹ. Thậm chí có những con hưng phấn và bắt đầu giết lẫn nhau.

"...Kỵ sĩ của ta! Nhìn ta này!"

Tôi được gọi tên. Theoritta – đôi mắt cô ấy sáng rực đến chói lòa. Là màu của lửa sao?

Và, còn một thứ nữa.

(...Gì đây.)

Tôi đã mong đây là ảo giác. Bởi vì nó là một thứ kỳ dị và lố bịch đến mức tôi không muốn nhìn thấy.

"...À... Zairo?"

Gã đó đang nhìn tôi với vẻ bối rối.

Tên trộm vặt tệ hại nhất lịch sử, Dotta Ruzras.

Không ngờ lại phải nhìn thấy bộ mặt bẩn thỉu của gã ở đây, ngay lúc này.

"Cậu đang làm gì ở đây vậy?"

Tôi nghĩ, riêng mày thì tao không muốn bị nói thế đâu.

Hơn nữa, gã còn đang cõng một cái thùng gỗ đủ lớn để một đứa trẻ chui vào. Nhìn thấy dòng chữ viết trên đó, tôi kinh ngạc – 'Công ty Vaakle', 'Cẩn thận khi vận chuyển', 'Binh khí số 7 Leinelitz' – và 'Tiêu thổ ấn'.

"Dotta."

Tôi bật cười. Vừa cười tôi vừa gượng dậy. Toàn thân đau nhức, nhưng đây không phải lúc để tâm đến chuyện đó.

Tôi túm lấy ngực áo Dotta, giữ chặt để gã không chạy mất.

"Mày lại trộm nữa à?"

"Cái này khác mà. Lúc tớ lẻn vào thì nó vừa hay đặt ngay trước mắt nên..."

"Làm tốt lắm. Tao tha cho mày tội chết sau này."

Chuyện sau đó cũng không có gì đáng nói. Tiêu thổ ấn, nói một cách đơn giản, là tập hợp của những mảnh gỗ được khắc Thánh ấn. Bản thân cái thùng đó chính là một vũ khí được ghép lại từ các mảnh gỗ.

Dotta, kẻ đã trộm một thứ như thế này và mang nó đi trơ trọi như vậy, đúng là một tên đại ngốc.

Rút vài mảnh gỗ "an toàn" cấu tạo nên cái thùng ra để kích hoạt. Có thể kiểm soát uy lực và thu hẹp bán kính vụ nổ bằng số lượng mảnh gỗ rút ra. May mắn là nó cùng loại với sản phẩm mà tôi biết.

Với đối thủ là Ma vương đã bị thương và phá hủy lớp vỏ, chỉ cần một vụ nổ tối thiểu là đủ. Không cần thiết phải san bằng cả khu vực này.

Tôi đá bay cái thùng đó đi, và đồng thời nhảy vọt.

Tiện tay bế cả Dotta theo, coi như là chút ưu ái cuối cùng. Khỏi phải nói, ngay khi đáp đất tôi đã đấm gục gã.

Chúng tôi đã nghe thấy tiếng nổ lóe lên ở một góc rừng, khoét sâu cả mặt đất, ở cự ly rất gần.

Cứ như vậy, chúng tôi đã tiêu diệt Ma vương 'Ode Goggy' và hoàn thành nhiệm vụ hỗ trợ Thánh Kỵ sĩ đoàn rút lui.

–Tất nhiên, vấn đề đáng nói lại là chuyện xảy ra sau đó.